Lon ngoc trinh

Đang say sưa hôn thì không hiểu vô tình hay cố ý, cái khăn tắm của Vũ tụt ra, rơi xuống sàn, cái dương vật cứng như khúc gỗ của cậu ta bật thẳng ra, dí sát vào bụng Hà Anh, khiến cô ngượng nghịu rời Vũ ra, cô đỏ mặt xấu hổ nhìn xuống dương vật cậu bé, khiếp sao mà cái đầu đó lại bóng lưỡng và to đến thế kia nhỉ, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy thích rồi. Cậu bé hình như cũng xấu hổ và đang ngây ngất với nụ hôn của Hà Anh, cậu ta cứ đứng tồng ngồng, chĩa thẳng cái dương vật hùng dũng ra như trêu ngươi Hà Anh. Mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái dương vật cậu bé, mặt đỏ bừng, hơi thở tự nhiên gấp gáp hẳn lên, Hà Anh hầu như vô thức từ từ đưa tay lên tụt hai quai váy của mình ra, chiếc váy ngủ mỏng manh của cô rơi tụt xuống sàn nhà. Mỉm cười vẻ e ấp, Hà Anh từ từ ngồi xuống giường và ngả người nằm ra…Thấy cậu bé vẫn tồng ngồng đứng đó, Hà Anh mỉm cười gật đầu khuyến khích cậu bé. Cậu bé lồm cồm leo lên giường với Hà Anh, mắt cậu ta sáng rực háo hức nhìn khắp người cô. Thấy cậu bé cứ tần ngần ngồi cạnh ngắm cô mà không dám chạm vào người cô, Hà Anh gật đầu khuyến khích cậu bé, bảo cậu cứ tự nhiên, đứng ngần ngại gì cả, bây giờ hai người đã thế này rồi thì chẳng cần phải giữ ý gì nữa đâu.

lon ngoc trinh

Bà Mai là Hiệu trưởng của một trường tiểu học có tiếng của thành phố, năm nay bà 37 tuổi, chồng bà là Tổng giám đốc một công ty lớn của nhà nước, bà có 2 người con – một gái, một trai. My- con gái bà -18 tuổi, đang theo học Trường Đại Học Kinh Tế năm thứ nhất, còn Minh - con trai bà - 15 tuổi, đang học lớp 10 Trường Lê Hồng Phong. 

Dạo này nhu cầu tình dục của bà Mai rất cao. Hơn 3 tháng nay bà Mai cảm thấy hình như chồng mình hơi khang khác, không như lúc trước. Thuế má, bài vở với bà thì ông trả bài rất qua quýt, cho có lệ, và hình như là ông không muốn thì phải.

Nhiều hôm ông Mạnh - chồng bà Mai - lấy cớ bận việc ở công ty, ông cắt cơm tối ở nhà rồi mãi đến tận khuya mới về nhà và lên phòng riêng trên lầu ngủ, không đoái hoài gì đến vợ cả.

Sự nhạt nhẽo này của ông là do đâu ? Ông cũng chỉ mới 42 tuổi thôi mà, vẫn còn trong độ tuổi phong độ. Bà Mai cũng đã cố hỏi dò những người thân tín trong công ty của chồng, nhưng tất cả nhân viên của chồng đều nói rằng Tổng giám đốc không hề có một mối quan hệ đặc biệt nào với bất kỳ ai cả, vả lại trợ lý của ông lại là một thanh niên, vậy thì không thể nào có chuyện Tổng giám đốc “ăn vụng” với trợ lý. Vậy thì ai có thể là người thứ ba xen vào mối quan hệ tình cảm giữa bà Mai và chồng ? Bà Mai vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng mọi nghi ngờ của bà đều tập trung vào con Mận - cô ôsin trong nhà bà.

Cái con bé Mận này là người cùng quê với bà, ngày nó mới lên thành phố chỉ mới 15 tuổi, người thì đen đủi và khẳng khiu như một cành cây khô, nhưng giờ đây sau 2 năm sung sướng ở thành phố nó đã ra dáng một cô gái thành phố, cũng xông xênh áo nọ quần kia, cũng kem dưỡng da, dầu chải tóc, sữa rửa mặt thơm phức. Thỉnh thoảng bà Mai còn bắt quả tang con Mận nhìn yêu ông mạnh - chồng mình và ông Mạnh cũng cười nói với con bé rất là cởi mở, thân mật.

Tuần trước, khi ông đi công tác nước ngoài về, ông Mạnh còn mua cho con Mận một đôi dép rất đẹp. Ông chủ mua quà cho người giúp việc cũng không sao, đó là điều bình thường, nhưng không mấy ai lại đi mua cho con ôsin trong nhà một món quà hàng hiệu đắt tiền như thế. Chắc là hai người phải có chuyện gì đó bí mật ghê lắm. Có lẽ cái tổ con chuồn chuồn chắc chắn là đây rồi.

Nhà bà Mai 3 tầng. Tầng trệt có phòng bếp, phòng ăn, phòng tắm, gara ôtô và phòng của con Mận. Con Mận phải ở tầng trệt để tiện việc chợ búa cơm nước, mở cửa đóng cửa và kiêm luôn người bảo vệ. Tầng 2 có phòng khách, phòng ngủ của vợ chồng bà Mai , phòng riêng của hai con. Tầng 3 là khu làm việc của ông Mạnh, với đầy đủ máy móc, tủ tài liệu và một phòng nghỉ của ông.

Những hôm ông Mạnh kêu bận việc về khuya, trước khi lên tầng 3 hình như ông có ghé qua phòng con Mận, vì ôtô vào gara một lúc lâu sau bà Mai mới nghe thấy tiếng chân giầy của chồng lên cầu thang. Không hiểu hai người đã làm gì trong khoảng thời gian đó? Câu hỏi này lớn dần thành mối nghi ngờ làm ngứa ngáy tâm can bà Mai.

Sau khi đã suy đi tính lại rất kỹ càng, bà Mai quyết định thực hiện một kế hoạch mật phục để bắt quả tang ông chồng “ăn vụng”.

Kế hoạch mật phục của bà được vạch ra hết sức tỉ mỉ, chặt chẽ và hoàn chỉnh, đảm bảo không thể thoát được. Bà Mai không có ý định bắt quả tang “con mèo ăn vụng” rồi đánh chết hoặc đuổi đi mà chỉ cần cảnh cáo để răn đe thôi. Chuyện này nếu hở ra thì xấu chàng hổ ai, dù sao gia đình bà cũng có danh tiếng, địa vị trong xã hội, và bà cũng không muốn ảnh hưởng đến tâm lý của các con. Bà không muốn gia đình bị tan nát bởi chuyện một “con mèo ăn vụng”. Bà Mai đem kế hoạch mật phục nói kín với bà Hồng - mẹ đẻ của bà. Bà Hồng gật đầu:
- Chuyện này nếu không bắt tận tay day tận trán thì nó không có nhận đâu. Nhưng con đừng làm ầm ĩ lên nhé, chỉ vợ chồng biết với nhau thôi, đừng có để cho 2 đứa con biết .
- Mẹ yện tâm con biết cach mà.

Hôm đó ông Mạnh lại gọi điện thoại về nhà báo rằng phải mời cơm khách hàng và sẽ về nhà muộn. Sau bữa cơm tối bà Mai nói với con Mận:

- Bà ngoại hôm nay huyết áp hơi cao mà vợ chồng chú em lại đang đi nghỉ mát, để cụ ở một mình chị không yên tâm. Em sang ngủ với bà ngoại một hôm và nếu bà cần gì thì giúp bà.

Bà Mai gọi taxi đưa con Mận về nhà mẹ đẻ, và không quên dặn nhỏ tài xế:

- Chú nhớ là không được dừng xe, mở cửa cho người trên xe xuống ở bất kỳ đâu cả , và chỉ được dừng xe tại địa điểm mà chị đã ghi ở đây nhé.

Khi taxi chạy đi , bà Mai lập tức gọi điện thoại cho mẹ:

- Taxi đang trên đường đến. Mẹ nhớ rút dây điện thoại để bàn ra. Con này hay buôn điện thoại lắm. Nếu nó thông báo được cho phía bên kia là kế hoạch của mẹ con mình thất bại đấy.

Tối hôm đó sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, bà Mai đi vào phòng con Mận, bà lấy chai nước hoa của nó hay dùng để trong hộc tủ xịt lên người cho giống mùi của nó, rồi bà rồi tắt đèn lên giường nằm đợi trong tâm lý vừa hồi hộp, vừa tò mò.

Khoảng gần 11 giờ đêm ôtô của ông Mạnh về. Bà Mai nghe tiếng cánh cửa sắt rít ken két, tiếng ôtô lăn vào gara và tiếng ổ khoá gara ôtô lạch cạch. Một lúc sau cánh cửa phòng con Mận được kéo ra rất khẽ. Căn phòng tối như mực, bóng một người đàn ông trùm kín khung cửa. Rồi người ấy cởi giầy, cởi bỏ quần áo ngoài rồi nằm lên giường, ôm chầm lấy bà Mai ...

Người ấy chu môi ghé vào môi bà Mai cọ cọ. Đoán là ông Mạnh, nên bà Mai cũng dướn mình lên ôm ghì lấy đầu người ấy hôn say đắm. Làn môi ướt át của bà dính chặt, cái lưỡi nóng bỏng của bà phút chốc đầy chật trong miệng người ấy. Bà Mai chủ động hôn, nụ hôn mà bà đã mường tượng về nó trong suốt đêm dài chờ đợi chồng. Những âm thanh sụp soạp của môi và lưỡi hòa quyện cùng cơ thể bà uốn éo chà xát làm người ấy bị mê hoặc. Người ấy vòng tay ra sau lưng bà Mai kéo cái áo lên và xoa bóp đôi mông tròn núng nính, bàn tay ôm lấy mông bà kéo vào trong lúc cái hông cứ dướn dướn, ép cái của quí đang cương lên cứng ngắc vào mu *** bà. Bà Mai bị kích thích tột độ bởi sự đụng chạm đó, bà cũng háo hức ưỡn vào, cái đó như một khúc cây lằn ngang qua háng bà.

Người ấy hứng chí lật áo bà Mai lên dụi mặt vào ngực bà, bầu vú nóng hổi thơm nồng mùi thịt da đàn bà, cảm giác mịn màng êm ái làm người ấy mê mẩn. Người ấy dụi dụi một hồi rồi ngẩng lên sờ nắn cặp vú đầy đặn cân đối như hai cái bát tô úp trên ngực, người ấy sờ nắn nó một cách nâng niu, đầu ngón tay gại gại quanh chiếc núm. Bà Mai rùng mình, cảm giác gai gai nhồn nhột râm ran nơi đầu vú, bà chắt lưỡi hít một hơi dài. Người ấy cúi xuống le lưỡi liếm, đầu lưỡi thia lia trên cái núm đang dần dần cương lên. Bà Mai mỉm cười, bà thở một hơi dài khoan khoái rồi nhắm mắt lim dim tận hưởng những đê mê thích thú đang dâng lên trong mình.

Người ấy đưa tay xuống dưới, luồn vào trong quần lót của bà Mai. Ngón tay lách vào chẻ đôi hai múi *** đang mím chặt. Bên ngoài khô ráo là thế mà bên trong ướt nhợt, nước nhờn quánh quện trong cái khe vừa hé. Đầu ngón tay người ấy di di trên cái mấu nhỏ cưng cứng ở nơi đó khiến bà Mai vặn vẹo cơ thể, cái hông uốn éo sang hai bên như con rắn. Người ấy càng day mạnh, đầu ngón tay di tròn trên cái mấu thịt trơn nhẫy đó. Bà Mai ưỡn người, cái mu nhô cao lên. Bà mím chặt đôi môi, nhưng rồi không nén nổi, phải bật ra tiếng kêu sung sướng:
- Ah …

lon ngoc trinh

lon ngoc trinh la gi ?

Cuộc đời thật lắm bất công
thằng 2 hộp sữa thằng k hộp nào,
thằng thì chỉ thích thuốc lào,
thằng lại chỉ thích nhét vào rút ra ...
..
..
..
Người ta lắm TIỀN thì có nhiều TÌNH...
Nhưng người lắm TIỀN thì khó tìm TÌNH THẬT. 
Mà người nắm TÌNH THẬT, thì lại thường không có TIỀN 
Cuộc sống thật trớ trêu THẰNG HAI HỘP SỮA THẰNG KHÔNG HỘP NÀO

lon ngoc trinh

Cả hai hết hứng làm tình nhau nhưng thương nhau lắm. Ảnh và tôi chăm sóc con và gia đình rất kỷ. Ảnh thỉnh thoảng thì thầm rằng ảnh sợ ngày nào đó ảnh gác kiếm nhưng tôi còn hừng hực sức lực sợ ảnh hưởng đến hạnh phúc.

Tôi nghĩ tôi còn trẻ chưa đến nổi đã già vội lụi tàn ham muốn. Rất may ông chồng cũng vậỵ Bây giờ tôi tiếp tục an vui cuộc đời còn laị

lon ngoc trinh

Xem lon ngoc trinh hay nhat 2014

Đêm đó nó theo dõi tin tức thật chặt chẻ trên mạng lưới. Số phiếu ngang ngữa. Nó hồi hộp, run sợ. Khi thì Bush thắng, khi thì Gore thắng. Tim của nó như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đêm đó nó ngủ không được vì vẫn chưa biết thắng thua.

Nó vừa chợp mắt được một lát thì giật mình thức giấc khi tiếng gà gáy nhà chị Hai Bưa cất lên. Nó bàng hoàng khi tiếng la của thằng Tiền lanh lảnh ở đầu hẽm : “Ông Bush thắng rồi !” Nó chết điếng trong một phút. Thế là hết rồi. Chiếc xe đạp đã bay rồi, chiếc lắc kỷ niệm của mẹ cũng đi luôn. Phải làm sao đây. Điều mà nó lo hơn hết là đám xã hội đen sẽ “thanh toán” với nó vì số tiền nặng lãi.Nó bỏ trốn ngay ngày hôm đó. Hôm sau nó trở lại với vẻ mặt tươi tắn hơn vì kết quả bầu cử sai lầm. Ông “Go” chưa chịu thua, và ông “Bút” chưa hẳn là thắng.

Nó cứ ngỡ là kết quả sẽ được tuyên bố nay mai, nhưng không ngờ lại kéo dài hai tuần rồi. Bọn cho vay kiếm tới nhà của nó. Đập phá đồ đạc. Hành hung. Nó xin xỏ để gia hạn thêm 1 tuần.

Vài đồng bạc từ nghề đấm bóp dạo không đủ trả tiền lãi nữa. Chủ cá độ thì nhất định không hoàn tiền lại một khi đã đặt tiền vào. Nó phải làm cật lực từ sáng tới tối. Đêm đêm, với “bộ chân sắt” cà tàng và chiếc “tráp” đồ nghề gọn nhẹ, nó xuống đường lầm lũi cho cuộc kiếm tiền gay go. Nhiều đêm nó thức trắng đi bộ lang thang tìm khách ở ngã tư Bảy Hiền. Chiếc xe đạp coi như mất, công cụ duy nhất để cho nó rong ruỗi khắp hang cùng ngõ hẹp để kiếm sống. Nó luôn miệng hỏi khách qua lại “Đấm bóp, giác hơi không anh ? Khuya giảm giá đặc biệt…”. Nhiều hôm nó mệt rã người. Khi trời mưa tầm tã nó cũng phải gồng mình mà đi. Ở nhà một bữa là coi như cái ngón tay của nó sẽ bay mất vì không đủ trả tiền lãi. Nhiều hôm vô mánh thì đỡ, vừa trả được tiền lãi vừa có thể mua được vài viên thuốc cho mẹ cầm hơi.