Lon nhieu long nhat

- Bộ nó không có thai sao?
- Có cái gì mà có. Mỗi lần tụi em làm tình xong là nó nốc vào hai viên thuốc ngừa thai làm sao mà có cho được.
- Ờ mà thuốc ngừa thai không tốt cho sức khoẻ đâu.
- Sợ gì chuyện đó…
- Hèn gì mấy năm nay tao thấy điểm của mày xuống quá trời. Tao nhớ năm mày học lớp 9 lúc nào cũng straight A’s, nhưng lên lớp mười thì mất hết. Còn bây giờ thì sao? Chắc F hết chứ gì.?
- Thôi đi anh. Tụi em tuy chơi nhiều, nhưng cũng lo học lắm chứ bô.. Nếu mà không lo học thì làm sao ba má nó cho nó đi chơi với em được.
- Ừ…

Tôi không biết nói chuyện gì với Đức nữa, nên đi ra ngoài nhà bếp rót một ly nước lạnh uống vào cho hạ quả. Con cặc tôi từ nãy giờ nằm kẹt cứng thật khó chịụ Tôi bèn vào bathroom giả bộ đi tiểụ Nhưng thật ra tôi vào đó để sụt cặc. Vừa sụt cặc tôi nghĩ tới hình ảnh thằng Đức và con Jennifer làm tình. Nhưng một lúc sau, trong trí óc tưởng tượng của tôi thì tôi lại là thằng Đức. Lúc hứng tình quá, con cặc tôi giựt giựt và phóng một luồn tinh khí ào ạt ra ướt cả tay. Những dòng tinh dịch chảy ngay xuống sàn nhà, lợn cợn một màu trắng đục như sửạ Tôi vội xé tờ giấy tissue chùi vội lên con cặc tôi rồi chùi những vết tích dưới sàn nhà. Mở cửa phòng bathroom ra thì tôi thấy Đức đi lòng vòng bathroom. Có lẽ nó đang mắc tiểu nên cần bathroom để đi tiểu tiện, nhưng nó không dám gỏ cửa. Mà tôi thì vào đó lâu thiệt.

Thằng Đức có một cái tính rất quái lạ là không bao giờ gỏ cửa phòng bathroom khi có người, mặc dầu nó có mắc thế nào đi nữa, nó cũng ráng chờ. Nếu chờ không nổi thì nó tè đại trong cái chai rồi hay bình sửa rỗng rồi đem ra thùng rác liệng vàọ Lúc tôi bước ra bathroom tôi thấy mặt nó nhăn như khỉ ăn ớt, tôi cũng tội mà phán một câu:
- Ai biểu không gõ cửa ráng chịu.
Nó cằn nhằn:
- Biết tánh người ta rồi còn hỏi.

lon nhieu long nhat

 Linh khẽ nói "Đừng mà anh, ở đây nhiều người ko tiện lắm đâu". Tôi an ủi trấn an nàng là ở đây ko có ai khác nên lúc đó nàng đã bỏ tay tôi ra và để cho nó tự do tiến sâu hơn. Tôi đã thấy lúc này quần lót của Linh đã ướt, có lẽ dâm thuỷ của nàng đã ra khá nhiều nên mới có thể làm ướt đáy quần lót như vậy. Tôi vạch đáy quần sang một bên và cho ngón tay của mình vào trong thì đúng là *** nàng đã ướt đẫm dâm thuỷ. Linh có lẽ một phần bị kích thích là do lúc nãy nghe được tiếng động ở bên kia. Lúc này tôi biết nàng đang sướng nên tôi dùng 2 tay để cởi bỏ cái váy đang làm cản trở kế hoạch của tôi ra. Chiếc nào nịt ngực của nàng cũng ko mấy khó khăn để tôi cởi bỏ, nàng cũng giúp tôi cởi áo của tôi ra. Trên người Linh cũng như tôi bây giờ chỉ còn lại chiếc quần silip ở trên người. Tôi kéo Linh vào chỗ tôi để cho nàng cảm thấy an tâm hơn khi ở ngoài. Khi vào đến nơi thì đúng là chúng tôi trở thành 2 người tiền sử như Adam và Eva. Với những ngón nghề tôi được biết, tôi đã sử dụng hết tất cả các tuyệt chiêu dùng lưỡi để kích thích những cơ quan nhạy cảm nhất trên cơ thể của Linh. Phải công nhận da thịt của Linh rất thơm, có lẽ đây là mùi của tự nhiên chứ ko phải bất kì của một loại dầu thơm nào hết.. Vú nàng lúc này cương cứng và nhô lên một cách dũng mãnh, tôi dùng tay xoa nhẹ và bóp nó một cách thật thích thú. Dâm thuỷ càng lúc càng trào ra nhiều ướt cả một bàn tay của tôi đang đặt ở đó. Cứ một tay bóp vú, một tay xoa *** khiến cho Linh có lẽ cảm thấy ko thể dứt ra được. Người nàng bỗng trân lên, 2 chân kẹp chặt vào và tay tôi có thể cảm nhận được một dòng tinh dịch vừa trào ra. Mắt nàng đờ hẳn đi, tôi cầm tay nàng đặt vào chỗ dương vật của tôi. Nàng bắt đầu dùng tay xoa bóp nó nhẹ nhàng, tôi đứng dậy và trong đầu lúc này chỉ muốn Linh mút cặc cho tôi. Hiểu được tôi đang muốn gì, Linh cầm cả con cặc của tôi bỏ vào mồm và mút một cách ngon lành như đang mút cây cà rem. Tôi cũng bắt đầu rên lên những tiếng thống khoái nhưng đàn ông ko ai muốn xuất trận quá sớm sợ cuộc vui mau tàn. Tôi cũng cố kìm nén và kéo nàng đứng dậy. Nàng ghé miệng vào tai tôi nói nhỏ: "Em muốn được anh liếm *** nữa cơ, cái lưỡi nhám của anh đã làm em mê rồi. Tôi lại ngồi xuống và vục mặt vào nơi hang động huyền bí kia của nàng. Hột le của nàng đã nở to nên tôi ko mấy khó khăn để phát hiện ra nó. Tôi vẫn từ từ đưa ra đưa vào trong *** của Linh, nàng sướng lắm nhưng vẫn phải có mím môi để ko bật ra tiếng quá lớn vì sợ có ai nghe thấy. Sau màn dùng lưỡi để làm tình, tôi ngậm hột le và lắc rất nhẹ. Hai tay Linh ghì chặt đầu tôi vào *** nàng. Tôi biết nàng sắp ra lần nữa nên dừng lại và đứng lên, lúc này có lẽ Linh hết chịu nổi: - Anh ơi chơi em đi, em vật quá, *** em nó đang thèm cặc của anh đó. 

lon nhieu long nhat

lon nhieu long nhat la gi ?

Ước mơ to của người thanh hoá – lá rau má to bằng lá sen
Ước mơ to của người Thái Nguyên – Búp chè xanh to bằng bắp chuối…


Đang là một đại ca hoang dã, thả diều có thằng cầm dây chạy. Đi học qua cầu có thằng cõng… vênh vênh tự tại một phương… thế mà lên Hà Nội chui vào cái nhà tập thể toàn bê tông của bố mình chán hẳn. Phòng của bố có mấy chú, bác già già nữa. Bố được phân một cái giường tập thể khá là cao ráo, nhưng hẹp hơn cả cái chiếu đơn. Tối đến hai bố con ngủ trên giường bố phải nằm nghiêng nghiêng vì thằng con quen ngủ ở quê, xoay mình lung tung. Đến đêm bố sờ con không thấy đâu, hốt hoảng đi tìm, té ra ông con lăn xuống gầm giường từ lúc nào và vẫn ngủ ngon lành. 
Lần đầu tiên thằng trẻ trâu như mình được bố dạy đun nước sôi bằng cái ruột gà liên xô. Biết thế nào là điện khi nấu cơm bằng dây me-so đỏ lòm (hồi đó điện có 110v chứ không phải 220v như bây giờ), còn phải đấu vào cái ổn áp cũ nát mới dùng được, thi thoảng còn bị hở điện giật cho tê tay. Cứ chiều chiều tầm 4 giờ là nhặt rau giúp bố, tầm 5 giờ bố về đến nhà nấu cơm ăn. Nhịp sống như thế kéo dài được… 3 ngày, tâm trạng mình chán ngắt, chân tay cuồng loạn kinh khủng. Hôm đó mình đang ậm ự nhặt rau chờ bố về thì tự dưng ở đâu lại nảy nòi ra một thằng cao hơn mình cái đầu, mặc áo thun và quần đùi đến nhà mình rồi hất hàm hỏi mình là ai ở đâu v.v.. và bảo nó là đại ca khu này, muốn sống phải nghe lời nó, rằng thì mà là nó học Tê-côn-đô, rằng thì mà là thích thì nó cho vài chiêu… Thằng ôn xuỵt xuỵt hai hơi rồi doạ mình, tưởng nó đùa ai dè nó làm phát đá thẳng vào mặt mình luôn, mình đang cầm rổ rau nên giơ lên đỡ. Nó đá tung rổ rau luôn. Mình: “Á à, đuỵt mẹ mày chơi ông à!” Và chả biết cái võ mẹ gì mình dùng, ngoài hai từ trẻ trâu ra, bốp bốp hai phát thằng ôn tối tăm mặt mũi định chạy, mình kéo áo vít cổ xuống, tưởng tượng là mình đang ở bờ đê, và chuyện gì thì các bạn cũng đoán được: khóc lóc van xin tha tội. Tối hôm đó thấy lão tổ trưởng dân phố dắt ông con lên gặp bố mình bảo thằng con ông – chỉ tay vào mặt mình, vừa mới đến đã ăn hiếp con lão, đánh con lão thâm tím mặt mày. Blah blah… bố mình mắng mình một trận tơi bời, rằng lên thành phố phải theo nếp thành phố…. v.v… ông kia thấy bố mình mắng con cũng êm êm rồi rút về. Tối đấy bố hỏi chuyện mình, mình kể đầu đuôi, ngày hôm sau bố xin cho mình vào lớp võ tự do của thầy “***” (xin dấu tên) ở nhà thi đấu gì đấy ở phố Quang Trung thì phải. Sau đó một thời gian ngắn thì nhà mình chuyển sang một phòng tập thể riêng, rộng lắm… khoảng 13m2 – bằng nửa cái chuồng lợn ở quê mình, và có mẹ lên ở cùng.
Trong thời gian nghỉ hè ở khu tập thể đó có nhiều cái hay lắm. Việc đầu tiên là phòng bên cạnh có vợ chồng cô Hạnh, có một đứa con tầm 2-3 tuổi, nhà cô khá giả hơn nhà mình nhiều, có máy quạt, có xe máy, có ti vi đen trắng, nền nhà lát đá hoa, chứ không như nhà mình… nền xi măng. Chú thì đi làm đến muộn khuya mới về. Buổi tối nóng nực cô hay mặc quần áo mỏng cho mát. Ngày xưa không có điều hoà, nên toàn phải dùng quạt con cóc, con thỏ để làm mát thôi. Mỗi khi quạt thổi đến là hất áo cô bay lên, hoặc ép lại ngực… in hình nguyên bộ ngực với hai cái đầu ti nhọn hoắt chĩa ra. Mình hay sang chơi với thằng cu con cô, và để hưởng sái cái quạt mát, nên nhìn ngực cô hoài, có khi gió thốc nhìn trọn. Chiếc quần đùi cô mặc cũng là loại mỏng tang, rộng ống, có hoa xanh nhạt – hoa hồng nhạt. Cô hơi đậm người nên mu gồ lên trông thấy. Những lúc cô nằm đọc truyện để mình chơi với thằng con cô thì vô tình chiếc quạt cứ thốc thốc vào cái quần mỏng đó. Cô không mặc quần lót (chắc chờ thằng con ngủ, chú về là phang luôn – bây giờ mình nghĩ thế), nên mỗi lần gió quạt thổi qua, nó lại hất hất mảng quần lên. Không giống những cái tam giác mình nhìn của cô Hà, của các chị các cô tắm sông ở quê, tam giác của cô gọn gàng và trông sạch sẽ lắm, không um tùm như của chị em ở quê. Mỗi khi gió thổi còn chứng kiến vài sợi lông phất phơ… nhưng mình chỉ dám liếc qua, sợ cô phát hiện ánh mắt tội lỗi của mình. Cũng bắt đầu từ đấy mình thèm thuồng cảm giác được ngắm phụ nữ trần truồng. 
“Căn hộ” tập thể mà nhà mình đang ở lại gần ngay bể nước của khu, có cửa sổ nhìn xuống. Cho nên mỗi khi sớm sớm hoặc chiều chiều chị em cô dì ra ngồi xổm bạnh ra giặt đồ là nhìn rõ bầu ngực lấp ló trong những chiếc áo mỏng, cổ rộng. Đa phần các cô đi làm về là thả rông cho mát, hoặc chuẩn bị đi tắm nên cứ cúi xuống mà múc nước, rửa chân, cho mình ở tầng 2 soi xuống nhìn. Mình bắt đầu để ý thêm việc hớ hênh của các cô dì kể từ khi sang nhà cô Hạnh chơi. Không hiểu sao cảm giác nó khác với cảm giác khi mình còn ở quê. Bắt đầu khao khát hơn, bắt đầu chủ động tìm kiếm hơn.
Nhà vệ sinh cũng … tập thể luôn. Tức là xí xổm, mỗi lần đi ị phải xách thêm xô nước để dội. Có cái hay là cánh cửa nhà xí lại… hụt phần dưới, tức là người ngồi trong thì không nhìn thấy người ngoài, nhưng người ngoài cúi sát xuống lại thấy hết nội tình bên dưới. Mình phát hiện ra việc này khi đơn giản là … ngồi ị. Mình bắt đầu để ý các con mồi. Cô Hạnh thì chả cần vào nhà xí, cứ sang chơi với cu con cô là chiêm ngưỡng no nê rồi. Trong khu tập thể có chị Hằng, chị học lớp 12 hay đại học gì đấy, không biết, chỉ thấy chị rất là người lớn. Nhìn chị mơn mởn sức xuân mà cơ thể đầy đặn. Cũng đã nhiều lần ngắm chị cúi giặt đồ rồi. Cặp ngực của chị không to và xệ như của mấy bác già đi làm, nó căng lắm. Cặp mông của chị thì căng tròn trong cái quần ngủ mỏng, chẽ thành hai phần tròn trịa. Mỗi lần chị ra bể nước, bao nhiêu giai từ già đến trẻ đều sững người một nhịp. Nhưng mình muốn nhìn thêm cái phần tam giác của chị nó có khác của những người khác không. Thế là bố trí thời gian theo dõi chị đi… ị. Phát hiện khi chập choạng tối, ít người đi toa lét thì chị mới đi múc một xô nước xách theo ra nhà xí tập thể. Thấy chị xách xô ra là mình về nhà, rồi kêu bố… bố ơi con đau bụng. Bố bảo thì đi ị đi, nhớ mang theo xô nước mà dội. Mình vội vàng xách theo …. nửa xô nước, ngó trước ngó sau và chui vào khu vệ sinh tập thể. Ở đó thấy một cửa đóng, nên mình đoán chị Hằng ở trong đó. Cúi xuống nhìn, thấy đúng một chùm lông đenh nhánh che hết cả khu tam giác, như của mấy chị ở quê. Chị đang rặn hay sao mà nước đái phun ra xối xả, ướt một phần chùm lông và nó bết bết lại với nhau. Mấy giây sau thì… không dám mô tả nữa, vì chứng kiến một lần sợ đến già, mình giả vờ dội xô nước ở nhà xí đối diện rồi té thẳng. Một phần cũng bởi nhà xí bẩn thỉu và hôi thối lắm, cúi sát xuống sàn thì buồn nôn muốn mửa. Thật không bằng cái xí xổm ở quê mình.
Lại nói chuyện học võ, học được 3 tháng mình bảo bố thôi con chả học võ đâu, bố hỏi sao, mình bảo chả học được cái gì, chả đá đấm được ai. Bình thường ở quê toàn đấm, cùng lắm kéo áo, giật tóc hoặc gài chân, hoặc lao vào vật nhau, chứ giờ còn tay trảo, tay đao, tay quyền, rồi tấn nọ tấn kia, chả biết lúc nào dùng cái gì, thôi nghỉ cho đỡ tốn tiền. Thế là nghỉ lớp võ, cũng là lúc bố chạy vạy cho vào một trường không chuyên nổi tiếng nhất Hà Nội. Chỉ tội là học dốt nhất lớp, đội bét sổ, ở một lớp bét khối. Học ở quê thì có ra quái gì đâu, chưa kể trốn học đi chơi suốt, nên ra Hà Nội học sao đọ với con nhà nòi. Chán nản, mặc dù cũng cố nhưng không kết quả, chưa kể một lần học nhạc bị cô bắt xếp tay lên bàn và dùng thước đét sưng tay trước lớp, can tội cô bảo bắt nhịp ¾, và nhớ rõ là bài “Nhạc rừng” vủa Văn Cao, thằng bé cầm thước ngoáy luôn mấy vòng như đảo cơm rang – nhục mặt lắm. Mà mấy quán điện tử 4 nút ven đường hấp dẫn quá cơ: Super Contra (phải phải trái trái dưới trên A B start – bác nào nhớ lệnh hoá mạng 30 vào điểm danh), rồi Super mario, rồi Tetris, Tank… v.v… lần lượt bị phá đảo… Văn đã dốt, lại thấy càng dốt hơn. Cô bắt tập viết nhiều hơn, rồi cô hỏi trong từ “Thuý” thì dấu sắc đánh vào chữ “U” hay chữ “Y”, mình biết điếu đâu, thực lòng trả lời “em không biết”. Cô bảo: “chữ nào là âm chính thì đánh dấu vào chữ đó. Chữ “Thuý” thì âm “Y” là chính nên dấu sắc đánh vào chữ “Y” đó…” Càng học càng thấy mình ngu nên… tốt nhất là đếch học nữa. Lần thứ hai sa đà vào các trò chơi điện tử ven đường, lúc đầu là xin tiền bố ăn sáng, rồi sau đó là…nợ quán luôn, hết năm lớp 6, thành tích bét sổ, bạn bè chẳng ai chơi một thằng xuất thân nhà quê đen nhẻm học dốt như mình, người đứng ra bảo lãnh xin mình vào trường cũng xin lỗi bố mà rằng – thằng con anh đuội lắm, không theo được trường này đâu.
Ngoài những lúc săm soi chị em tắm, trong mình cũng còn chút ngây thơ trong sáng của trẻ con lắm. Trong khu tập thể dần dần mình cũng quen và chơi với bọn trẻ con trong khu. Cứ chiều chiều mình lại chơi ném lon với bọn con trai. Cứ cái vỏ lon 333 hoặc Halida đặt ra rồi cầm cái dép tổ ong mà lia. Mình quen đáp chim ở quê bằng gạch rồi nên việc lia cái vỏ lon bia thì bách phát bách trúng. Có hôm nổi hứng chơi cả nhảy dây với bọn con gái. Trước ở quê chơi với chị Thoa hoài nên nhảy dây chả kém chị em nào. Riêng cái màn dơ dây cao qua đầu, phải tung chân nhảy cao, móc đè xuống thì chỉ có mình có đủ khả năng móc xuống, bọn con gái lè lưỡi…. Chơi với nhiều đứa như thế nhưng mình vẫn có chút mặc cảm. Ấy là mặc cảm của một thằng trẻ trâu, da đen, học dốt… Một hôm chơi chán cũng đi lòng vòng quanh khu tập thể, chợt gặp một đứa con gái ngồi trên bệ cửa sổ, chắc bằng tầm tuổi mình, đang ngồi đọc truyện. Ấn tượng là trông rất dịu dàng, tóc dài uốn xoăn – như công chúa, mặt cực xinh, da cực trắng, môi cực hồng, mắt cực sáng… trông rất thông minh, xinh đẹp trong bộ váy trắng, nhưng hơi buồn buồn…
Mình lại gần: “Chào bạn, sao không ra chơi với tụi mình?”
Gái: “Mình không thích!”
Mình: “Thế à, đang làm gì thế?”
Gái: “Đang đọc truyện”. Rồi gái giơ quyển truyện ra. Đó là truyện tranh màu “tôn ngộ không”.
Mình: “Hay thế, cho tớ xem với…” rồi sán lại. Lần đầu tiên nhìn thấy truyện tranh mà, đẹp vãi anh ngộ…
Gái: “Cậu tên gì?”
Mình: “Tên Q…, nhà ở góc kia”
Gái: “Mình tên Diệp Anh, nhà mình ở góc này”
Người đã đẹp, tên lại hay. Đúng là gái Hà Nội, nhẹ nhàng trong sáng như mùa thu vậy, chả bù cho mấy đứa bạn gái ở quê mình, em nào cũng đen nhẻm, tóc búi thành cuộn hoặc đuôi gà, tên thì toàn Trúc, Mây, Xoan, Cúc, Đào, Mơ… Hai đứa chúi đầu vào đọc truyện. Mình nhớ đó là đoạn tề thiên đại thánh đại náo thiên cung. Sau đó tự nhiên hai đứa trở thành chơi thân và chia sẻ mọi thứ với nhau. Diệp Anh thì hoàn toàn không thích chơi ném lon, cũng chẳng nhảy dây, chẳng thích chốn đông người. Cứ đọc sách, tô màu, vẽ tranh… Mình bồ kết bạn nên cũng bỏ bớt mấy khoản chơi bời kia. Hai đứa tự kỷ chơi với nhau. Có quyển truyện hay thì chia nhau đọc. Có quả chuối cũng bẻ đôi để ăn… Diệp Anh bằng tuổi, cũng học sớm như mình một năm, nhưng học rất giỏi, chả bù cho mình. Trong thâm tâm lúc đó chỉ mong giữ mãi được tình cảm này, và sau này quyết… lấy nàng làm vợ, ke ke ke…. Sau này mới biết là nhà Diệp Anh rất giàu có, có một cửa hàng bán xe máy đàng hoàng. Bố nàng làm ở một văn phòng đỉnh nhất Việt Nam. Nhà ở tập thể chỉ để là hợp thức hoá, che mắt thiên hạ thôi. Mẹ của nàng cũng đẹp kinh hồn và giỏi buôn bán. Bố mẹ nàng cũng không muốn cho nàng chơi thân với bọn trẻ con trong khu, chắc sợ bọn trẻ con làm lộ thông tin… Tình bạn trong sáng phát triển được gần 1 năm thì nàng chuyển nhà đi nơi khác. Lúc đó chẳng có điện thoại, chẳng có di động, nên mất liên lạc luôn. (4 năm trước tình cờ có gặp lại nàng, tại khu tập thể ngày xưa, vì nhà nàng vẫn giữ cái nhà tập thể đó. Nàng giờ đã là một người đàn bà mạn mòi, nét đẹp trong sáng hồn nhiên thánh thiện vẫn còn đó. Mình nhận ra nàng, vì nàng giống hệt mẹ nàng ngày xưa. Nhưng nàng không nhận ra mình. Chắc nàng không thể hình dung ra được một thằng trẻ trâu đen nhẻm còi cọc, tóc vàng hoe vì cháy nắng, lại có một ngày, đứng trước nàng, trong cặp kính trắng, trong bộ vét chững chạc. Và có lẽ thời gian, cuộc sống bộn bề kim tiền làm cho những kỷ niệm trong khu tập thể của hai đứa chỉ là một chút gió thoáng qua. Có đôi chút bỡ ngỡ, có đôi chút xa xăm. Hay là vì hoàn cảnh gì đó mà nàng cố tình không muốn nhận ra một người bạn trong quá khứ… buồn buồn là…).

Lại nói về chuyện học hành. Thấy tình hình cho lên thành phố không ổn, ông cụ lại nhờ cậy bạn bè, gửi mình sang châu Âu. Thật là hết nói với ông cụ. Học tiếng ta còn chưa thông lại còn ném mình sang nước xa xôi, gọi ông bạn bố là bác, bác thay quyền bố dạy mình. Mình chả được học tiếng tăm gì, cứ bị bác vứt vào lớp rồi tự học. Các lớp 7-8, mình tự kỷ, chẳng nói chẳng rằng với ai, dù trong lớp cũng có một cô bé người Việt. Thực ra thì cũng đéo xinh đẹp gì, chỉ là vì nó sống từ bé ở đấy, ngoại ngữ nó giỏi thì nó học khá, còn mình, đuỵt mịa nhìn giáo thấy béo ú là đéo có cảm hứng học. Nhưng mà vì có mình nó là gái việt nên mình cũng hay để ý săm soi nó. Nó biết nên kiêu và khinh mình học dốt lắm. Sang lớp 9 thì mình đã biết tí ngoại ngữ và bắt đầu phát triển đuổi kịp bọn bạn trong lớp. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế. Ở cái tuổi dậy thì này, bọn tây bắt đầu lắm trò ghẹo nhau. Ví dụ một con đứng lên phát biểu, thằng bên cạnh đặt mẹ tay xuống ghế nó ngồi, lúc phát biểu xong vô tình ngồi xuống, vào đúng tay thằng kia, thế là nó… móc lốp luôn. Con bé thì cũng dâm thôi rồi, cứ ngồi im như thế, rồi lấy tay véo yêu thằng bên cạnh. Bàn kế bên thì tranh thủ cô giáo viết trên bảng, thằng đằng sau lấy tay kéo cóc-xê con ngồi trước rồi thả ra đánh đét một cái, con nọ quay xuống lườm yêu. Lớp 9 bọn tây đã hút thuốc phì phèo. Có một thằng đại ca trong lớp chuyên gia thích đánh nhau, mấy lần nó huých mình gây sự nhưng mình nghe lời ông bác, bình tĩnh để “không mất hình ảnh người Việt”, nên thôi, không choảng với nó nữa, mặc dù mình bé con hơn nó thật, nhưng mà động vào trẻ trâu như mình thì… Đm, xin lỗi bần tăng đéo ngại bố con thằng nào. 
Cũng thời gian này đêm về thì ngủ mơ, toàn thấy hình gái mú khoả thân từ tây đến ta đến với mình, rồi cảm giác ấm nóng như lúc xưa nhét trym vào bướm chị Thoa lại ùa về, rồi chợt giật mình tỉnh giấc vì… quần bị ướt rồi! Cũng bắt đầu để ý thấy trym mọc lông đen đều, và trym đã to hơn nhiều so với cái hồi còn ở quê, một lần vì tích cực “thử vận may” mạnh bạo với một em trong tạp chí Playboy mà thằng bạn tây cho mượn, thì tụt được cái đầu rùa ra khỏi bao và hơi đau rát, nhưng sau đó thì không thấy rát nữa… giờ nghĩ lại hoá ra mình mất trinh vì tạp chí Playboy, đèo mịa. Nhưng nghĩ lại, cái đầu “non nớt” của mình cũng bị đầu độc bởi hai bác. 
Thời gian đó khủng hoảng chính trị khắp nơi, ví dụ ở Nga thì Eltsin dùng xe tăng cướp chính quyền, các nước thuộc phe XHCN thì thi nhau tuyên bố tự do. Các kênh truyền thông thì được thả lỏng tự do, nên cứ tối tối là trên tivi chiếu sex-show để câu khách. Có kênh thì chuyên phim Erotic. Ông bác mình tối nào cũng xem, nên mình toàn giả ngủ ké mắt xem cùng. Kể thêm là nhà ngoài bác trai còn có bác gái nữa. Nhà căn hộ có một phòng nên mình được nằm ghế xô-pha cách ly với hai bác nằm trong giường với cái ri-đô che giữa. Thường thì bác chờ cho mình ngủ rồi mới bật tivi xem chương trình đêm, sau 12 giờ. Mình phát hiện ra điều này khi mà vô tình một lần ướt quần trong đêm tỉnh giấc. Từ đó mình hay xem ké tivi qua cái khe ri đô bị hở. Và mình phát hiện ra một điều còn hay hơn nữa, bác và bác gái xem phim thì vừa xem vừa chơi trò vợ chồng với nhau. Cảm giác nằm cách có khoảng hai ba mét thì nghe rõ cả hơi thở gấp gáp và từng tiếng nắc phành phạch của hai bác. Hai bác có tuổi nhưng chơi rất lâu và nhiều tư thế lắm. Mình nhìn được vì có khe hở ri-đô và có ánh sáng tivi hắt ra, và có một cái gương treo phản chiếu đúng góc nhìn của mình, mà thực chất cái ri-đô tự chế bằng vải mỏng cũng không che được mắt thánh của mình. Thành thói quen, cứ một tuần khoảng hai – ba lần là lại được xem hai bác vần vũ với nhau. Bác gái nhiệt tình lắm, mình thấy bóng in qua lớp ri đô đầu tiên hai bác cứ quấn lấy nhau, xoay qua xoay lại mà không hiểu là gì, chỉ thấy chóp chép và ư ư… (mãi giờ mới hiểu là hai bác xếp hình 69), sau đó thì bác trai nằm đè lên, được một lúc lại đổi thành kiểu quỳ, còn bác gái vẫn nằm. Rồi bác trai lại nâng chân bác gái lên, cái tiếng phạch phạch bắt đầu nghe rõ kể từ lúc nâng hai chân bác gái lên. Sau đó là bác gái bò bò, bác trai quỳ đằng sau (mà bây giờ mình mới biết là doggy), tiếng phạch phạch ót ét lại càng rõ nét hơn nữa. Bác gái trẻ hơn bác trai 13 tuổi nên sung lắm. Sau một hồi cảm thấy tiếng thở gấp của cả hai thì nghe tiếng bác gái rên rỉ, âm ư. Có lẽ vì hai bác biết mình ngủ nên cái việc rên rỉ cố kìm nén lại, nhưng càng cố làm như thế thì cái tiếng rên của bác nó càng trở nên hấp dẫn bội phần. Nó không phải ú ớ như mấy em ca-ve rên cho có lệ đâu, nó gằn từng tiếng chắc nịch, theo từng nhịp nắc của bác trai, trong tiếng đó, nó có sự chịu đựng và kìm nén lắm. Sau cùng bao giờ cũng là bác gái vật bác trai xuống, cưỡi lên bụng bác trai nhảy tưng tưng liên hồi rồi, hai tay thì chống lên ngực bác trai, rồi những tiếng rên gằn gằn, những nhịp thở gấp gáp và tiếng ứ ự của bác gái… mình mở mắt căng hết sức để nhìn vào… thì thấy bác gái đổ vật xuống ôm bác trai, bác trai lại chồm lên phạch phạch khoảng 5-7 nhịp nữa thì cũng hứ hừ một tiếng rồi đổ vật xuống… sau đó là tiếng hôn hít, bú mút chóp chép một khoảng thời gian nữa và chìm dần vào bóng đêm. Bác tắt tivi và mình không để ý nữa. Mình ngó chiếc đồng hồ điện tử casio, tổng thời gian mất tròn một tiếng rưỡi, từ lúc phim bắt đầu cho đến lúc tivi tắt. Nói chung nhìn cũng chẳng rõ lắm vì đêm, vì cái ánh sáng lập loè của tivi, và vì cái ri đô nó che nữa. Nhưng bóng hình hai bác in trên tấm vải ri đô lại càng tạo cho mình trí tưởng tượng. Thời gian đó đôi lúc mình cũng “thử vận may” trong lúc hai bác rên rỉ trong kia. Mình chấp nhận ướt quần mà không đi thay, rồi sáng đi tắm thì lấy quần giặt ngay, phơi lên chiếc lò sưởi.
Mấy đứa trong lớp đã yêu nhau, mấy thằng chơi thân kể với mình đã phịch phập con nọ con kia. Cái con ngồi trước được thằng bên cạnh móc lốp trong giờ học lẳng lơ lắm, mắt thì đưa đá gợi tình ướt át, mông thì cong cớn lả lướt. Mình thì như ngố và thèm chơi (kiểu bạn bè trong sáng thôi) với em gái việt trong lớp. Nhưng con dở nó lại coi khinh mình. Đuỵt mịa cái giống nhà nó chứ! 
Bọn tây còn cho mình xem tập bài toàn hình gái khoả thân. Nhân lúc tiện có cái đầu compa nhọn và cây bút bi, mình khắc mẹ nó hình gái khoả thân lên… bàn học. Tài vẽ được trau dồi từ năm lớp 7-8 vì học có hiểu điếu gì đâu, ngồi vẽ bậy trong vở hoài mà… Cuối cùng thì thầy dạy toán chủ nhiệm phát hiện mình khắc hình khoả thân lên bàn, kết hợp với việc trong lúc thằng ngồi trước móc lốp con bên cạnh, mình lấy mẹ cặp ba-lô của nó giấu đi (nghịch kiểu trẻ trâu mà!) thầy phát hiện cho mình nghỉ học luôn và giữa năm lớp 9 thì mình được ông bác trả về nơi sản xuất. Chưa tốt nghiệp phổ thông.
Về VN thì bố lại lo cho mình ko thi được tốt nghiệp lớp 9 để vào cấp ba nên bắt học lại lớp… 8 để năm sau lên lớp 9. Nỗi nhục bị đuổi khỏi trường ở nước ngoài khiến mình tập trung vào học hơn và sau đó thì kết quả các môn tự nhiên rất tốt, còn các môn xã hội lại chết vẫn hoàn chết vì mất gốc, và điển hình là môn văn như đã kể. 
Trong thời kỳ phổ thông, ôn thi đại học, có mấy mối tình học trò vắt vai, nhưng chẳng đi đến sex. Trong sáng lắm, không biết có nên kể ở đây không. Thôi không kể lan man, nhá? Vì đây, suy cho cùng là chuyện sex. Có chút gì đó trong sáng thì điểm điểm cho đỡ nhàm thôi. Không mấy thánh soi lại lôi cả sơ yếu lý lịch của mình post lên đây thì bỏ mịa.
Đại học bố lại gửi sang tây… lại ở nhà bác.

lon nhieu long nhat

Đô nắn vần vò cặp vú Phương như muốn bóp nhuyễn nhừ ra , nó thích thú nhận thấy khi bóp nhanh thì Phương nhún nhanh hơn khi bóp chậm cô giáo nó cũng địt chậm hơn.
Sờ vú mãi cũng chán Đô chuyển sang bóp mông ,quả là giá thành phố có khác chỗ nào cũng đáng tiền cả .So với đôi vú thây lẩy thì cặp mông cô giáo Phương cũng nảy nở chẳng kém gì , bóp mông có cái thích là mỗi khi hứng lên nó lại vỗ dánh đét một cái .Sau đó nhìn Phương ưỡn người ra như bị điện giật .Vỗ đến cái thứ 5 thì nó không kìm nổi phá lên cười ha ha
“Ai đó “ giọng Phương nghe có sự kinh ngạc pha lẫn hoảng hốt 
Bỏ mẹ lộ rồi Đô chỉ kịp nghĩ đến rồi nó vội xốc lại quần lần mò ra phía cửa phía giường có tiếng lịch kịch rồi giọng của Tèo nghe đầy sợ sệt 
“Là em mà cô không có ai đâu ‘
“Không phải “
Đêm tối bây giờ lại chở thanh khó khăn đối với Đô nó vấp phải mớ quần áo của Tèo và cô Phương trên sàn nhà té chổng kềnh .Chưa kịp ngồi dậy thì đèn bật sáng thôi xong 
“ A........” May mà Phương kịp bịt miệng lại nếu không cô sẽ đánh thức nửa thị trấn dậy
“Là Đô ..Đô phải không sao em lại ở đây “ 
“Em .......” Vẫn ngồi trên sàn Đô lúng tung không trả lời nó ngước mắt lên ,trên giường cô Phương đang vôi vã quấn chiếc chăn che đi thân thể lõa lồ
“Thằng Tèo nó rủ em đến đây nó bảo............“ Đô chợt nghĩ ra cách trả lời
“Em không rủ nó đâu tự nó đến đấy “ Tèo vội va chối phăng
“Bảo gì “ Phương lườm Tèo hỏi trực tiếp Đô
“Nó bảo em chờ dưới gầm giường chờ lúc nó xong thì lên......” Đô đổ hết tội lên đầu thằng bạn
“Thế lúc nãy chính em chứ không phải Tèo à”
“Em mới chỉ làm một lần thôi” Đô trả lời thành thực
Nghe Đô nói Phương thấy lo lo chuyện này mà lộ ra ngoài thì thật là gay tai tiếng lắm cái thị xã nhỏ bé này chuyện gì cũng ầm ĩ được.Với Tèo cô cũng định vui vẻ với nó có vài lần thôi không ngờ thằng nhóc kéo thêm cả bạn thế này
Thấy cô giáo không nói gì Đô dợm chân định chuồn mới bước được vài bước nó đã bị Phương gọi giật lại
“Dừng lại em định đi đâu thế “
“Dạ em về ạ” 
“Không đi đâu hết “
“Cô cho em ở lại à “ Đô mắt sáng lên quay lại nhìn Phương đầy hy vọng
“Không phải thế “ Phương đỏ mặt nói 
“Thế em ở đây làm gì ‘ Đô nói dỗi nhưng vẫn đứng yên
Phương nghĩ nhanh không thể để thằng nhóc ranh ma rời khỏi đây bây giờ lúc này được thôi thì đã một đứa được thì 2 đứa cũng đươc dù sao cũng chỉ là hai thằng nhóc thôi
“Em ở lại cũng được nhưng không được kể chuyện này cho ai đấy nhé “ Phương giao hẹn với giọng nhẹ nhàng giống như khi cô giảng bài 
“Hura.............. tao được ở lại rồi “ Đô phấn khích nhảy phốc lên giường nắm đập tay với Tèo, cả hai thăng đều cười hớn hở ngay cả Phương cũng cảm thấy vui vui
Không chờ cô giáo cho phép Đô chui tụt vào chăn nằm cạnh bên trái Phương ,Tèo nằm bên phải ,Phương cố co người lại nhưng mông cô vẫn chamk vào vhaan hai thằng nhóc 
“Cô ơi “ Đô thủ thỉ cố cọ người vào Phương 
“Gì thế em “
“Mình làm chuyện ấy đi” 
“Chuyện gì cơ “Mặc dù thừa biêt nhưng Phương vẫn cảm thấy ngượng khi nói ra 
“Thì làm tình ấy”
“Hai đứa định quần cô đến chết hay sao “ Phương mỉm cười dí tay lên trán Đô 
“Nhưng cô cho thằng Tèo chơi những hai lần” Đô tị nạnh mặt xụi đi trông rất buồn cười
“Lại còn thế nữa “ Phương không nói đồng ý nhưng co khẽ dạng chân ra thọc tay vào trong chăn mò con cu Đô rồi sục khe khẽ .Dưới sự kích thích của Phương khúc thịt mềm oặt vì sợ của Đô dần dần ngóc đầu dậy . 
“Được rồi đó em lên đi” Phương khẽ giục
“Vâng” 
Rất nhẹ nhàng như sợ cô giáo phật ý Đô nằm lên trên Phương ,trước khi đút con cu vào trong *** Phương Đô đưa mắt nhìn cô thấy không có phản ứng gì nó dập mạnh người xuống 
Ngay khi con cu chui tọt vào âm đạo Đô lại nhận thấy các thớ thịt bên trong siết chạt lấy cu nó rất khít khao .
“Tuyệt quá “ Đô thốt lên mông nó chuyển động không ngừng nâng lên hạ xuống 
“Từ từ thôi em “Ưỡn người lên để cho con cặc Đô chui sâu thêm vào Phương khẽ nhắc thằng bé “Không lại ra sớm đấy chầm chậm thôi ...thế thế “
Vừa nhắc nhở Phương co hai chân lên siết lấy lưng Đô hãm lại tốc độ sầm sập như trâu húc mả của thằng bé nó ngoan ngoan nghe theo sự chỉ bảo của cô .
Vừa địt Đô vừa tóm lấy hai bầu vú Phương bóp lấy bóp để lúc này mỏi lưng nó nằm hẳn lên người cô mặt úp xuống giữa hai bầu vú
Trời lạnh mà những giọt mồ hôi túa ra trên mặt thằng bé nhưng nó vẫn không chịu ra cứ hùng hục địt .So với lần trước Đô thấy lần này khoái lạc hơn nhiều không còn nỗi lo sợ phập phồng của một kẻ ăn trộm nữa thay vào đó là cảm giác sở hữu hoàn toàn .
Hộc lên Đô trút vắt kiệt chút sức lực cũng như tinh trùng trong người vào *** Phương rồi nằm lăn sang bên.Nó mệt đến nỗi thở không nổi nữa cứ nằm đó nhìn cái trần nhà ,lúc này ngay cạnh nó Tèo đang thay vị trí Đô nhấp nhô trên bụng cô Phương 
Chờ một lát cho chân tay bớt tê dại Đô nhỏm dậy khỏi giường
“Nhà có gì uống được không cô” Nó hỏi 
“ Ư....a.....trong tủ có ít rượu đấy.........a......... nhưng em có uống được không “ Phương cố trả lời thằng bé trong khi người giật lên giật cuống theo cú thúc bên dưới của Tèo 
“Chuyện nhỏ “ Đô cúi xuống lục lọi nó moi ra một chai rượi đỏ sẫm nhìn rất hấp dẫn 
Không cần dùng dụng cụ nó dùng răng mở nút đánh tách một cái ,Đô há mồm tu một hơi rất dài .Rượu nặng nhưng không sốc uống rất đã , hết khát rồi nó đưa chai cho Tèo .Vẫn cắm con cu nguyên trong *** cô Phương Tèo chỉ giơ tay đón lấy từ từ nhấp từng ngụm nhỏ
Hơi rượu làm cho hai đứa phấn chấn hơn hẳn ,sự mỏi mệt của Đô sau cú xuất tinh vừa rồi cũng biết mất ,nó cảm thấy trong người như có một ngọn lửa hừng hực cháy .Không chờ đến lượt mình Đô khật khưỡng leo lên giường ghé mồm vào vú Phương mút chùn chụt cứ mút một cái lại tu thêm ngụn rượu .Nằm trên giường Phương thật sự thích thú với cảm giác mới lạ mà hai thằng nhóc đem lại ,chồng cô cũng hay thích bày những trò lạ lùng khi ân ái nhưng những lần hai vợ chồng Phương gần nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay vả lại chồng cô yếu lắm chỉ vài phút là tung ra hết 
“Thích không cô “ Đô lè nhè hỏi nó có vẻ đang say ,miệng nó thì nói nói tay thì day day hai đầu ti Phương
“Thích chứ “ Phương gật đầu 
“Mà mày xong chưa lâu thế còn tao nữa chứ “ Đô quay lại đẩy Tèo một cú thật mạnh khiến cho nó loạng choạng con cu vẫn cắm trong *** Phương tung ra ngoài 
“A ...thằng này láo nhờ có tao mà mày được chơi cô Phương bây giờ dám giở quẻ à “ Tèo cũng ngà ngà say lại đang sướng bây giờ bị gây sự lập tức vặc ngay
Nhìn thấy hai đứa chọi con hung hăng vung nắm đấm vào mặt nhau Phương vội vã dàn hòa bằng giọng nhỏ nhẹ hệt như đang giảng bài
“Các em đừng tranh nhau lại đây cả với cô”
“Vâng ạ “ Tèo và Đô ngoan ngoãn gật đầu 
“Bây giờ thế này nhé Tèo em nằm xuống đi “ Phương nhích sang một bên để lấy chỗ cho thằng bé.Ngay khi Tèo yên vị bằng động tác rất chuyên nghiệp Phương trườn lên người thằng bé rất từ từ ,cô cố tình cọ *** mình vào con cu đang ngỏng lên củ Tèo ,rồi bất ngờ ấn mạnh người xuống 
“PHọt “ Âm hộ Phương ngậm trọn con cu của đứa học trò .Tiép đó Phương nằm ép xuống dính sát người vào Tèo hai bầu vú cô bị đè dẹp lép phòi sang hai bên cô dạng chân ra rộng hết mức có thể rồi gọi Đô
“Đô em sờ mông cô đi”
Đô vội vã lần tay bóp cặp mông căng nở chổng ngược 
“Dịch xuống phía dưới thế thế đúng rồi ,thấy gì chứa “
Bàn tay Đô đưa theo sự chỉ dẫn của Phương một lát thì nó reo lên
“Em thấy cái gì rồi “
“Lỗ đít đấy dúng rồi , em đút cu vào đi “
“Đút đựoc vào hả cô “ Đô có vẻ ngần ngại 
“Yên tâm đi không sao đâu” Mai đông viên thằng bé 
Một cách chậm rãi Đô ấn cu từng chút một vào lỗ đít Phương

lon nhieu long nhat

Xem lon nhieu long nhat hay nhat 2014

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….