Lon the nao la dep

Phòng đầu tiên là phòng của Ly và Thanh. Bằng tuổi mà Ly thì học buổi sáng, chiều ở nhà học bài hoặc là chạy lên trường tham gia hoạt động. Còn Thanh thì học buổi chiều, đến tối thì đi làm phục vụ tại quán ăn Nhật bản luôn. Do vậy cái đêm đầu tiên mà Hùng đến xóm trọ, lạ nước lạ cái đâm ra khó ngủ. Trời thì nóng, nhà có mỗi cái quạt, nó bần thần mở cửa rồi ngồi ngay bậc thềm trước cửa phòng trọ mà… ngắm sao trời vào giữa đêm.
Rõ đến là khổ, hơn 12h thì tự dưng thấy cảnh - cánh cửa loảng xoảng mở ra, rồi 1 cô gái bước vào, vẫy vẫy tay ra ngoài chào – làm Hùng với Thanh giật nẩy người. 1 bên Thanh tưởng Hùng là ăn trộm vì tự dưng nửa đêm… ngồi trước cửa nhà người ta, cửa thì mở toang hoác ra. 1 bên thì giật nẩy người vì tự dưng đâu móc ra 1 cô nửa đêm mò về.
Thanh cầm ngay cây chổi trước nhà, gõ cửa gọi Ly ra. Khi Ly mở cửa thì Thanh táng luôn 1 câu làm Hùng đơ luôn cả người – “Thằng ranh này mới tí tuổi đã bày đặt trộm cắp mày à!”.
Rồi chẳng đợi Hùng nói câu nào liền xăm xăm bước tới. Ly dụi dụi mắt rồi trách Thanh
“Em lão Hải vừa ra chơi đó, mày đừng làm em nó sợ”.
Làm cho Thanh mặt chảy dài như cái thớt rồi chuyển thái độ quay ngoắt lại hỏi thăm.
Cũng phải thôi, giữa đêm tự dưng ngồi chổm hổm trước cửa phòng người ta, trong phòng lại tối om om, may mà có ngọn đèn hắt ra từ khoảng trống giữa sân thì ai mà chẳng tưởng đó là thằng ăn trộm. Chỉ tội cho cu cậu mới ra còn chưa biết gì đã….

Cả dãy trọ chỉ có mỗi phòng đầu của Thanh và Ly là thoáng nhất. Trên bức tường giáp với cổng ngoài có 1 cái cửa kính nhỏ để thoát không khí khi nấu ăn trong trường hợp nấu bếp ga đôi, thế mà do 2 người chuyển sang nấu ăn chỗ khác, thành ra cái cửa sổ đó chỉ cần 2 cô đứng trên ghế là có thể nhìn và nghe được tất cả những gì đang diễn ra ở con đường trong ngõ trước xóm trọ. Không ít lần vào những hôm cuối tuần mà nghe thoang thoáng tiếng nói đâu đây là Thanh bắc ghế dòm ra ngoài ngay. Xóm trọ này ai đi với ai? Đẹp hay xấu? Nhà giàu hay nghèo mà lảng vảng trước cửa là Thanh với Ly biết hết. Có khi còn hihi ha ha với nhau cả buổi, hoặc chọc cho mấy cô đã có người yêu ngượng tới chín mặt.
“sao hôm nay về vui quá vậy mày… à à…. oáp…?” – Ly hỏi với giọng ngái ngủ.
“Mày nhớ lão Luân vẫn hay theo đuổi tao không? Hôm nay tao mới biết là lão vẫn theo tao suốt đó nhá!” – Thanh mừng ra mặt, nhí nhố…
“Luân đẹp trai dại gái đó hử?” – Ly cũng vẫn còn ngái ngủ, nhưng mà có vẻ đã tỉnh hơn nhiều.
“uhm. Lúc nãy đi về trước ngõ, tao gặp mấy thằng cha sở khanh, sợ quá. Bọn hắn cứ nhìn chằm chằm vào người tao rồi cười đểu giả không à. Còn có 2 thằng đi ra nói đểu tao nữa chứ.” – Thanh bắt đầu tức tối.
“Bọn hắn làm gì mà mi tức thế?” – Ly tò mò.
“Bọn hắn nói là : ‘em ơi, đi với hai anh đi. Đảm bảo đêm nay em thích mê ly với khoai bọn anh luôn!’ May mà….”. – Thanh vẫn nói với giọng… run run.
“may sao? Cứu tinh đến à? Đừng nói là lão Luân…” – Ly đoán mò.
“Oài, lão Luân tình cờ đi qua thấy thế liền dẹp bọn nó với lại đưa tao về. Mà kể ra lão cũng tốt phết đó chứ!” – Thanh có vẻ mơ màng.
“Mày mà mặc như này, tao còn lột lổ ra mà hiếp ấy chứ đừng có nói đến mấy thằng thanh niên ngoài kia. Đi làm gì mà ăn mặc như này” – Ly nói rồi giơ tay vén 1 bên hông cái áo cánh kiểu tàu, làm lộ hết cả “hàng hóa” của Thanh. Làm Thanh giật nảy mình. – “rồi như này!” – nói rồi Ly vỗ đen đét vào bộ mông cong tớn của Thanh, làm Thanh cứ thế mà nhảy cẫng lên.
“Ghét mày quá đi! Tao đẹp kệ tao chứ bộ!” – Thanh cãi cùn nhưng mà mặt thì đỏ ửng lên.
“Có mỗi thế thôi mà cũng mừng húm đi! Mai thì sao? Ngày kia, rồi tuần kìa thì sao?”
“hi hi… không phải lo. Lão Luân hôm nay xin vào chỗ tao làm rồi, lão nói là sẽ đưa tao về mỗi tối. hi hi… “ – Thanh hí hửng.
“ớ, thế còn người yêu mày thì sao? Tính cho ra rìa à?” – Ly nhíu mày.
“Bậy, bạn bè đi với nhau thôi, còn người yêu tao là khác chứ mày! Không có chuyện yêu đương với ông Luân đâu!”
Nói rồi 2 đứa trêu nhau 1 lúc nữa rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, 2 anh em Hùng và Hải kéo nhau đi tìm phòng trọ quanh khu vực trường Quốc Gia. Tìm mãi, cũng nhiều phòng trọ. Thế mà cứ “1 triệu 1 phòng cháu nhớ! Vệ sinh ngoài, điện nước là…. “…vân vân và vân vân…
Cụ Phan đã từng nói rằng “đi mỏi chân thì hẵng ở tù”. Thế mà giờ 2 anh em đi mỏi chân mà vẫn… đéo tìm được phòng trọ nào như ý cả. Chỗ thì bẩn, chỗ thì chật, chỗ thì xa. Nản vãi chấy.
Loanh quanh ngoài đường cả ngày, tối về mệt, 2 anh em nằm ngủ như chết.
Phòng đầu, Ly đang tự học tiếng Anh để vài hôm nữa là bắt đầu đi học. Thời gian dần trôi, đến gần 10h lúc nào không biết. Điện thoại reo lên.
“Alo, mẹ ạ!” – giọng Ly hớn hở.
“Này, 2 hôm nữa là cái Tâm nhà mình ra ngoài đó chơi vài hôm rồi đó nha. Mày lo mà chăm sóc nó cho tốt vào đấy!”
“Ủa, tự dưng ra đây làm gì vậy mẹ?”
“Bà của cái Huyền – bạn con Tâm nói nó ra chơi. Thế là mẹ nói cho cái Tâm nhà mình đi ra thăm chị với, rồi hôm nào về thì mẹ ra đón”.
“Dạ, con rõ rồi mẹ!”
Nói xong thấy mẹ tắt máy cái rụp, Ly ngao ngán. Lần nào cũng vậy, mẹ Ly chỉ nói những điều cần thiết, nói xong tắt máy cái rụp mặc kệ bên này Ly như thế nào.
Biết tính mẹ như thế, Ly ghi lại vào tờ giấy rồi dán lên trên bàn học cho nhớ. Ngồi thêm lúc nữa thì thấy đồng hồ điểm 11h rồi. Khoảng 30’ nữa là tan làm, chắc 12h thì Thanh mới về đến nhà được. Nghĩ vậy nên Ly tắt đèn, mắc màn rồi chui luôn vào giường.

11h20’, trằn trọc mãi mà Ly không tài nào ngủ được. Tâm năm nay lên lớp 12, cũng sắp đến tuổi thi đại học mà chưa khi nào rời xa nhà như lần này cả. Không biết ra đây rồi thì mình đi công việc, em ấy ở nhà sẽ ra sao? Chẳng lẽ cứ để mãi ở nhà mà không đưa đi chơi đâu cả.
“cũng hay… sau đó…” – giọng con gái, quen quen
“uhm, rồi nó… “ – giọng con trai.
Những tiếng nói chuyện tuy nhỏ nhưng giữa không gian im ắng thế này, Ly nghe hết. Nội dung thì chẳng rõ ràng chút nào, câu được câu mất. Nhưng mà rõ ràng là có đôi nào đang đứng trước ngõ mà tán tỉnh nhau đây mà – Ly thầm nghĩ.
Chui ra ngoài màn, bấm điện thoại lấy ánh sáng, Ly đưa tay cầm cái ghế ghé ngay chỗ ô cửa nhỏ rồi đứng lên nhìn ra ngoài. Ở ngoài đúng là có 1 đôi đang khoác vai nhau trò chuyện, và qua cái ánh đèn mờ mờ từ xa tít đầu ngõ cách đấy phải chừng hơn 10m, không khó để Ly nhận ra người con gái đó là Thanh.
Ủa, Thanh thường đi làm tới 12h mới về mà, sao hôm nay về muộn vậy? Mà đó là ai? Người yêu của Thanh đang đi công tác trên Cao Bằng mà?
Bao câu hỏi luẩn quẩn trong đầu của Ly, và Ly quyết định… đứng xem chuyện gì xảy ra.
2 người nói chuyện 1 lúc, người con trai thì 1 tay choàng qua ôm lấy chiếc eo thon gọn trong chiếc áo kiểu tàu của Thanh, 1 tay cứ khuơ khoắng mà kể đủ thứ chuyện. Trong khi Thanh lại nép hẳn người vào vai người kia mà cười khúc khích liên hồi.
Một khoảng im lặng giữa 2 người. Rồi người con trai kia vòng 1 tay ra sau lưng mà ôm lấy Thanh rồi hôn lấy hôn để như sợ bị từ chối. Lúc đầu Thanh đẩy đẩy người kia ra, nhưng 1 lúc sau là 2 người vồ lấy nhau mà hôn lấy hôn để. Tay của người kia chuyển từ eo xuống xoa lấy cặp mông tròn lẳn của Thanh, 1 tay đặt sau ót của Thanh mà xoa xoa mái tóc cho đến khi rối bời. Đầu người nọ đặt hẳn lên vai còn môi thì dán hẳn vào cổ của Thanh.
Thanh uốn éo rồi thở gấp mặc cho người ta sờ soạng. Thi thoảng còn ưỡn người ra như tận hưởng, như kích thích cái hành động của người kia.
Dừng lại, 2 đôi môi lại dán chặt vào nhau, 2 bàn tay Thanh đặt lên ngực người kia, còn đôi tay người kia thì chiếm trọn cặp mông nảy nở của Thanh mà sờ, mà bóp.
Lại ngưng lại một lúc nữa, mặt đối mặt với nhau. 2 tay người kia vội vã cởi từng nút cúc áo của Thanh ra. 1, 2, rồi 3 nút… Thanh thở hổn hển “đừng mà anh…..” nhưng cũng đủ để lộ ra 1 dây áo lót.
Người kia úp hẳn đầu vào giữa 2 bầu ngực của Thanh mà hít lấy hít để, 2 tay thì bóp vú như chưa từng được bóp, mạnh mẽ và đầy ham muốn. Đến lúc Thanh thốt lên “nhẹ thôi anh!..” thì mới trở nên nhẹ nhàng.
Thanh oằn người lên như muốn ghim luôn cái đầu kia vào giữa ngực. Còn người kia thì 1 tay vẫn xoa bóp, 1 tay… ở đâu mất không thấy, còn đầu thì đang liếm láp và mút chùn chụt vào bên ngoài ngực của Thanh.
Thanh đẩy người đó ra rồi bẽn lẽn… “thôi nào, hôm sau em đền cho!”.
Lúc này Ly mới chú ý là tay kia từ đùi của Thanh thò ra.
Người kia lại áp đầu vào trên vai Thanh, nói nhỏ mấy câu rồi tay lại thò vào giữa 2 đùi của Thanh. Thanh giơ 1 chân lên, rồi uốn éo thân mình. 1 lúc sau thì trong tay người kia cầm luôn chiếc quần lót của Thanh mà đưa lên ngửi, rồi liếm láp.
Thanh cười khúc khích, đánh nhẹ vào cái tay đang cố gắng vào nơi không còn chiếc quần lót bảo vệ. Sau đó nói mấy câu vào tai người kia, người kia quay đầu lên xe và nổ máy. Hóa ra đó là lão Luân mà Thanh đã nói từ hôm qua.
Ly vội vội trèo xuống ghế, bật điện thoại đưa cái ghế về đến chỗ bàn học rồi nhẹ nhàng chui vào trong màn. Cũng đúng lúc có tiếng mở cửa loảng xoảng. Thanh về.

lon the nao la dep

ở trên cô, cậu bé mồ hôi đầm đìa cũng đang trong cơn hưng phấn tột độ, có vẻ như cậu ta dốc hết sức lực của mình để dập Hà Anh với một tốc độ như vận động viên chạy nước rút về đích. Rồi sau một cú dập thật mạnh, người cậu bé gồng cứng, hai tay cậu ta ôm chặt lấy tấm lưng khoẻ mạnh của Hà Anh ghì chặt phần háng của mình vào háng của cô để dương vật ngập sâu trong người Hà Anh, miệng cậu ta nói với hai hàm răng nghiến chặt:”ôi…chị ơi, cho em ra…nhé”. Còn xin phép gì nữa, Hà Anh chưa kịp nói đồng ý hay phản đối gì thì cô đã thấy từ cái đầu múp míp tròn của dương vật cậu bé phọt thẳng ra một dòng chất lỏng âm ấm, phọt ra một cách mãnh liệt theo từng nhịp giật giật hối hả của toàn thân cái dương vật trong người cô. Xuất xong, cậu bé ngượng nghịu nhỏm dậy khỏi người Hà Anh, cậu ta lúng túng nói khẽ:- Em…em…xin lỗi vì ra nhanh quá…sợ chưa kịp làm chị thích. Hà Anh mỉm cười:- Không sao…chị cũng…thích rồi màNgồi dậy với tư thế hai đùi vẫn dạng ra, Hà Anh tò mò cúi xuống nhìn chỗ bụng dưới của mình, đám lông đen mượt chỗ đó của cô ướt rượt nước nằm ép sát xuống da, hai môi âm đạo của cô như miệng con sò, nhoe nhoét bóng nhờn nước và như hơi sưng hẳn lên, nhìn đầy vẻ no nê thoả mãn.

lon the nao la dep

lon the nao la dep la gi ?

Chẳng khác gì ngày xưa còn bé, hai chị em lâu lâu vẫn cùng nhau đi lang thang trên những con đường phố nhộn nhịp của thị xã Bà Rịa, hết xem phim lại ăn chè, uống cocktail,…; hàng xóm láng giềng nhìn thấy như thế thì cũng không ai có thể nào ngờ được rằng hai đứa vốn dĩ đã từng là nhân tình nhân ngãi thậm chí là vợ chồng của nhau cũng nên ? Chúng ta hãy xét xem diễn biến tâm lý của cả hai chị em xảy ra như thế nào đây trong nghịch cảnh éo le này nhé! Dĩ nhiên nhân vật chính đầu têu trong chuyện này không ai khác là thằng Đại, không hiểu tại làm sao mà nó vẫn cứ ao ước được có thêm lần thứ hai ân ái, yêu đương với người chị ruột của nó cho thỏa lòng khát khao chẳng khác gì nắng hạn cần mưa rào nhưng do sợ chị nổi giận thành thử nó không dám tỏ thái độ hay bất cứ hành vi không tốt nào khác. Có lần nó vào nhà vệ sinh vừa đúng lúc chị mở cửa từ trong bước ra, vì cho rằng nó cố ý xông vào để xâm phạm chị nên bất ngờ chị đã tặng cho nó một cái bạt tai nhá lửa mà không cần để cho nó có thời gian giải thích, thanh minh chi cả ; tuy bị đánh đau nhưng nó không hề giận chị vì đầu đuôi gốc ngọn đều tại nó cả, nó nhủ thầm giá như đừng có cái đêm oan nghiệt đó thì đâu có ra nông nổi như thế này? Còn chị Nam mấy bữa rày cách ly thằng em ngủ riêng một mình, những đêm trước thì chẳng có vấn đề chi cả nhưng vào đêm mà lúc chiều chị bạt tai thằng em, suy đi nghĩ lại thì chị cảm thấy mình thật quá đáng mạnh tay với thằng em ; rõ ràng sau đêm tình tuyệt diệu của hai chị em, cứ hễ gặp chị ở đâu là nó có vẻ sợ sệt vô cùng chẳng khác gì một tội đồ chứng tỏ chẳng qua trước sau gì thì cũng chỉ là nạn nhân của những trang web đen trên mạng chứ quả nó không hể chủ ý. Đôi lúc đang ngủ, chợt nghe tiếng động, dù biết là chẳng phải có động tĩnh chi cả nhưng không hiểu sao chị cứ ngỡ em trai mình cả gan mò vào và chị cảm thấy vừa sờ sợ, e dè lại vừa hồi hộp, xao xuyến làm sao ấy không tài nào hiểu được. Sự thực mà nói, do ám ảnh bởi những gì mà thằng em đã ngang nhiên hành động với chị vào đêm hôm ấy cho nên thỉnh thoảng chị lại hơi nhơ nhớ và mỗi khi như vậy, máu trong người chị cứ rần rật chảy với thân nhiệt càng lúc càng tăng dần và giả sử nếu như mà giữa hai chị em chẳng may xảy ra “chiến sự” lần thứ hai nữa thì chắc chắn chị sẽ xuôi tay chấp nhận ngay từ những giây phút đầu tiên ; nghĩ tới đó, chị không khỏi cảm thấy đỏ hồng, nóng bừng cả mặt vì tự ngượng với chính mình. 

Có thể nói là chị tuy rất muốn thằng em đừng có tái diễn lại đêm tình ấy lần nữa chi cho thêm tội thêm tình nhưng thâm tâm chị lại mong nó đại loại có hành động tương tự như vậy một lần cuối, một lần cuối cùng nữa mà thôi! Rõ ràng là trong cuộc đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi chứ sao mà tránh né đâu cho được dù muốn dù không, vào một buổi sáng chủ nhật khoảng 9-10 giờ, có một bác đưa thư đã mang tin vui đến cho chị Nam đó chính là giấy thông báo kết quả và gọi nhập học của trường Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh ; quả thật đây là một niềm vui vượt quá sức tưởng tượng không những của chị mà luôn của cả thằng em tuy ngày hôm ấy lại là một ngày u ám, không hề có ánh mặt trời và mây lại giăng đầy bầu trời thị xã. Tuy vậy trưa hôm ấy, hai chị em vẫn cố gắng chở nhau bằng xe đạp đi chợ để mua thịt gà cùng khoai tây về nấu món lagou dùng với bánh mỳ ăn mừng chị thi đậu Đại học và dĩ nhiên nhờ có tin vui này mà trong tâm trí hai đứa không còn bị đè nặng, ám ảnh bởi cái đêm tình nghiệt ngã, nhuốc nhơ kia nữa. Giả sử như ngày hôm ấy trời không mưa thì có lẽ chúng đã bay về miệt quê Phước Hải để báo tin vui cho bố mẹ biết rồi cũng nên ; chính vì trời mưa cho nên giữa hai chị em lại có sự cố chẳng may lập lại y như lần trước chẳng khác gì phần số đã định không thể nào mà tránh khỏi, chạy đâu cho khỏi nắng. Chiều hôm ấy, mặc cho trời mưa, do hai chị em cứ mãi mê ngồi xem phim dưới nhà cho nên chúng không hề mảy may biết rằng một cánh cửa sổ nơi phòng ngủ của chị Nam trên lầu bị bung ra và nước mưa từ ngoài hắt vào làm ướt nhẹp gần nữa cái mùng tuyn cũng như 2/3 tấm drap trãi nệm ; đến khi phát hiện ra thì đã muộn, chỉ còn việc cuối cùng là thằng em lên phụ chị mình đóng kín cửa sổ phòng lại rồi tháo mùng, lột drap đem xuống nhà dưới cột đến ba sợi dây kẽm giăng ra để phơi chẳng biết khi nào mới khô. Tối hôm ấy, thằng Đại lễ phép nhường phòng ngủ của nó cho chị còn nó thì ôm gối mền ra gian trước nằm ngủ nhưng khi vào đến nơi, thấy vậy chị nó bỗng dưng đưa tay nắm chặt lấy tay nó cản nó lại không cho đi và bảo nó để mền gối trở lại xuống giường.
-Em ngủ lại đây đi. Ra ngoài đó lạnh lắm.

lon the nao la dep

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi trong sự hối hả của cuộc đời. Tiếng ve giờ đây cũng thưa dần mà thay vào đó tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới lại đến, tôi giật mình khi thời gian vô tình trôi đi. Năm học này là một năm học cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi, nó sẽ quyết định tương lai, quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Câu hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này.. hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” giờ đây làm tôi buồn quá, giá như được vui vẻ giữa cái tuổi mơ mộng cái tuổi giữa tình bạn và tình yêu thì hay biết mấy. Tôi cảm thấy tôi phải chịu nhiều áp lực học tập từ mọi phía, cả bố mẹ tôi, cả hai bên nội ngoại đều hi vọng vào tôi thằng cháu đích tôn của dòng họ. Tôi cũng hiểu điều đó chứ, tôi biết mình là niềm tự hào của bố mẹ của ông bà, tôi cũng muốn những đứa em tôi sau này sẽ lấy tôi làm gương. Tôi quyết tâm học tập trong năm học này và thi đỗ đại học. Tiếc thay tôi lại đắm mình vào trong thế giới ảo của các trò chơi game online. 

Đầu năm học, tôi quyết định sẽ bày tỏ lòng mình với một cô bạn cùng lớp. Em là bí thư của lớp tôi, thực ra ban đầu chúng tôi không thân nhau lắm nhưng từ ngày lớp 11 cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi trên tôi làm tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi thân nhau lắm, tuy em không cao lắm nếu như không muốn nói là bị lùn nhưng khuôn mặt có duyên của em với nụ cười xinh đẹp và thân hình nẩy nở đã làm rung rinh không biết bao nhiêu người. Chúng tôi khá hiểu nhau, em biết tôi thích điều gì, biết tôi thích ăn gì nói chung là em biết rõ con người tôi. Khi đi hát kraoke em cũng bấm bài cho tôi làm tim tôi xuyến xao loạn nhịp. Đôi lúc những đứa trong lớp ganh tị với tôi, chúng cứ ngỡ rằng chúng tôi là của nhau. Những ngày noel, valentin để cho những đôi tình nhân đi chơi với nhau thì hai kẻ cô đơn chúng tôi lại đi với nhau, tôi nhận ra rằng hình như chúng tôi dành cho nhau. Thực ra tôi nhút nhát lắm, tôi muốn tỏ tình với một ai đó khi cảm thấy hi vọng cao và sẽ không bao giờ nói ra nếu như mình không còn cơ hội....

Tôi viết tất cả tình cảm của tôi vào một mảnh giấy và kẹp vào cuốn tập của em, tôi hi vọng rằng ngày mai tôi sẽ nhận lại một tờ giấy từ em và em sẽ nói rằng cũng mến tôi nhiều lắm. Tôi nghĩ đến viễn cảnh tương lai của hau đứa, được nắm tay nhau dạo phố được nói những lời ngọt ngào của tình yêu. Tôi chỉ mong đến ngày mai để gặp em được nghe em nói rằng em cũng mến tôi. Nhưng giữa thực tại và giấc mơ là một khoảng cách xa vời. Ngày hôm sau tôi cô bận thân của cô ấy nói với tôi là em muốn nói chuyện với tôi. “D, con Yến nó hẹn ông ở ghế đá ở sân trường kìa, sướng nhé” – cô bạn nở nụ cười tinh nghịch với tôi, tôi đáp lại bằng một nụ cười rồi vội vàng tiến lại cái ghế đá ở sân trường. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với bạn gái nên tôi cảm thấy rất run, tôi ngồi bên cạnh Yên mà không biết nói câu gì cả, chắc em cũng bối rối như tôi. “mình thật sự cảm ơn tình cảm của D, nó làm mình cảm thấy hạnh phúc khi có một người luôn quan tâm chăm sóc mình..” tôi nghe như thế cảm thấy trong lòng rất vui, tôi cảm thấy hạnh phúc. “Nhưng..” tiếng nhưng của em làm tim tôi thắt lại, tôi hồi hộp không biết Y sẽ nói gì đây. Y không nhìn thẳng vào mắt tôi “thực sự mình cảm thấy rất quý D, nhưng đó không phải là tình cảm của đôi trai gái mà là tình bạn rất bình thường. Mình rất trân trọng tình cảm của D và mình sẽ mãi khắc ghi nó nhưng chắc chúng ta không thể trở thành đôi tình nhân được rồi. Giá như D không nói ra thì chúng ta sẽ mãi mãi là bạn thì tốt biết bao. Chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau”. Từng câu nói nhập ngừng từ Yến mà lòng tôi thắt lại, tôi nghẹn ngào nước mắt chỉ muốn chực trào ra, tôi định nói rằng D chỉ đùa cho vui thôi để vớt vát chút thể diện nhưng không thể. Y đã từ chối tôi rồi, tôi không dám chấp nhận sự thật này, tôi chỉ hi vọng rằng Y thử mình, hàng loạt tình huống đặt ra trong đầu tôi, có thể là Yến chưa tin tưởng mình, có thể là Yến cảm thấy năm cuối cấp nên muốn tập trung vào học… nhưng tôi không dám tin rằng Y không hề có tình cảm với mình. Lớp đã giờ học mà tôi không biết, đến khi thằng bạn chạy ra kêu tôi vào lớp tôi mới biết rằng thầy giáo đã vào lớp. Chắc nhìn bộ dạng của tôi, khuôn mặt thất thần và thái độ của Y chắc mọi người trong lớp cũng đoán được phần nào. Tôi không thể chấp nhận được…
Tôi tìm hỏi đứa bạn thân của Y thì mới biết thực ra Y đã có người trong mộng rồi, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi và đang học đại học y dược. Tôi không thể chấp nhận được, nếu như thế thì tại sao Yến phải quan tâm tôi đến vậy. Tôi đã tự làm xấu hình ảnh mình tong mắt Yến khi đòi gặp anh chàng kia và cũng tôi lúc tôi tự làm khổ mình để mong được Yến thương hại. Tất cả những hành động đã làm tôi ngày càng xa Yến. Tôi bắt đầu chìm đắm trong thế giới ảo với những trò online hay những trang web khiêu dâm, tôi luôn liên tưởng mình đang được làm tình với đứa em họ của tôi với L hay với cả Yến nữa. Tôi cố tỏ ra là một người đàn ông khi bập bẹ những điếu thuốc trong môi. Tôi thường xem nghỉ học thêm để ngồi hàng giờ trước màng hình máy tính. Đã không biết bao lần Yến khuyên tôi nhưng tất cả những lời khuyên ấy tôi đều không xem ra gì cả, đã có lần tôi xúc phạm đến Y làm Y khóc.
Thực ra trong giai đoạn này có nhiều chuyện khiến tôi không thể kiểm soát nỗi bản thân. Khi đó con em họ C của tôi học lớp 9, tôi nói với bố tôi nên chuyển nó về trường của bố tôi để nó có thể học tốt hơn rồi chuẩn bị thi lớp 10 ( thực ra đó là một âm mưu, một âm mưu tội lỗi của tôi đã được tính toán từ trước ). Ý kiến đó không ai phản đối cả vì điều đó quá tốt. C dọn về nhà tôi, tôi nhường phòng ngủ cho C và C học bài ở phòng khách, bình thường phòng của tôi chỉ để ngủ còn tôi học phòng bên cạnh cái phòng khách. Phòng này chỉ để cái máy tính, tủ đồ, cái bàn học của tôi và dựng vài cây xe máy. Tôi đêm tấm nệm ra và nhường phòng mình cho nó. Má tôi đã mua cho nó mấy cái nịt vú để nó thay áo lót vải của con gái mới lớn, bởi mẹ tôi sợ cái cặp ngực của nó sẽ thu hút mấy ánh mắt tò mò khi trên áo của nó có thể nhìn thấy cái nhủ hoa ẩn hiện dưới lớp áo ấy. Chắc có cho tiền mẹ tôi cũng không dám nghĩ rằng chính thằng con trai của bà cũng bị cuốn hút bởi cái cặp nhũ hoa ấy. Mấy lần nhìn C thắm từng mảnh vải dính vào làn da thịt làm lộ nên cái nhũ hoa trông quyến rũ vô cùng.
11h đêm, bố mẹ và em gái tôi đã ngủ rồi chỉ còn có tôi và C đang học bài, tôi đang tranh thủ làm bài văn để nộp cho kịp. Cái đề “cảm nhận của em về nhân vật chí phèo..” làm tôi phải lục tất cả các tài liệu vốn có của mình. Phải chắp vá tất cả các cuốn sách tham khảo mới có bài văn hoàn chỉnh. Hài lòng với bài văn của mình, tôi đang định thu dọn lại bàn học rồi đi ngủ thì tôi giật mình khi thấy C đang đứng bên cạnh mình. C bảo có bài toán khó quá mà ngày mai sợ bị kêu lên bảng giải nên muốn nhờ tôi giúp. Thực ra bài toán không quá khó với tôi, nhìn dáng vẻ nó mà tôi buồn cười quá, không ngờ nó lại ngại tôi đến như thế. Tôi không trách nó vì dù sao đi nữa tôi cũng là người gây ra lỗi lầm này trước mà. Tôi chỉ cho nó bài toán rồi thả người lên tấm nệm và nằm suy nghĩ vẩn vơ. Không biết lúc này Yến có nhớ đến thôi hay không ( lúc này chưa nói ra ), nghĩ đến không biết C suy nghĩ tôi là người anh như thế nào: đốn mạt hay là một người anh mà C vẫn ngưỡng mộ. Tồi chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ nhẹ nhàng được nắm tay Yến đi dạo trên con đường đầy hoa…..
Sáng hôm nay tôi lại dậy trễ, tất bật nuốt cái bánh mì rồi leo lên chiếc xe đạp để đi học ( bố tôi nhất quyết không cho đi xe máy đi học ). Đạp 8 cây số tôi mệt bở hơi tai, mồ hôi nhẽ nhại. Xuống đến trường tôi bị trễ 5’, cũng may Yến là bí thư nên xin xỏ mấy đứa em lớp 11 nó mới bỏ qua không ghi tên tôi, tôi thầm cảm ơn em và càng tin tưởng vào tình cảm của mình. Tuy là con trai nhưng trong đầu tôi luôn mơ mộng, những lúc mấy đứa trong lớp ghép đôi tôi và Yến thì tôi lại nhất định không chịu và bảo rằng chỉ là bạn bè mà thôi. 
Đến một ngày cuối tháng 9, khi cả nhà tôi đi vắng cả, tôi vào phòng của C để tìm lại một thứ của tôi. Tôi vô tình nhìn trên bàn học em nó một cuốn sổ, tính tò mò trỗi dậy tôi lại định lấy cuốn sổ ra xem. Cuốn sổ bị khóa bởi một cái khóa ở bên hông nhưng cái khóa ấy không thể là khó tôi được. Tôi dùng cái kéo sau một hồi thì cũng mở được cuốn sổ đó. Trang đầu tiên mà tôi thấy đó là dòng chữ nhật kí, thì ra đây là nhật ký của nó. Tôi lật ra đọc...
Ngày … tháng … năm 
Trang đầu tiên là một ngày buồn với nó, thì ra hôm nay là ngày nó chấm dứt cuộc đời con gái. Hôm nay khi đi chơi với đám bạn thì nó bị một thằng mà nó ngưỡng mộ học cùng lớp ( thằng này anh em tôi phải gọi là chú ) đã ôm ấp nó và vuốt ve. Trong cuốn nhật ký nó ghi rõ ràng là thằng đó đã dùng tay sờ mó nó. Nó nhất quyết không cho nhưng ngón tay đó đã làm nó mất trinh. Khi thấy những dòng máu đỏ tươi thì thằng chú tôi đã hoảng hốt bỏ đi, điều này đã làm nó rất buồn. Tôi tức điên, tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại như thế tại sao tôi lại không thể được những thứ ấy chứ. Tôi bình tĩnh đọc những trang tiếp theo nó viết về gia đình về bạn bè anh em. Dường như tôi cũng chỉ xuất hiện một vài lần trong nhật kí nó nhưng cũng may đó là những lời tốt đẹp về tôi….
Gấp lại quyển nhật kí và cất lại chỗ cũ nhưng nó vẫn ám ảnh đầu óc của tôi, tôi không thể chấp nhận chuyện này, thực ra tuy một người nghiện sex nhưng tôi rất thương những đứa em của tôi, tôi thương những đứa em họ như những đứa em ruột của mình nhưng tôi không thể hiểu vì sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế. Tôi quyết định sẽ làm tất cả mọi chuyện để rõ chuyện này là do lỗi của ai của thằng chú tôi hay là do con C yếu lòng. Tối nay khi mọi người đã ngủ say chỉ còn tôi và C thức, tôi hít thở thật sâu để hỏi rõ chuyện này…..

lon the nao la dep

Xem lon the nao la dep hay nhat 2014

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.