Lon the nao la dep

Mình cũng không nói gì các bác , nhưng chuyện của mình thì mình cứ tiếp tục viết , đời thiếu gì người giống nhau :

Trời thì nóng quá , cũng sắp đến hè rồi , chờ thi xong thì về quê luôn ( quê mình ở gần nha trang các bro nhá ) , đang ngồi ở nhà coi phim ( từ nhỏ đến lớn mình chỉ coi Dragon Ball đến giờ thỉnh thoảng vẩn coi các bác ạ ) không giám đi ra ngoài vì trời nóng quá , bổng đột nhiên con nhóc chạy đến giành các điều khiển 
V: làm cái *** gì thế
P: ăn rồi mở miệng ra nói tục .
V: thích thế có sao đâu
P: ờ , mà lớn to đầu rồi mà còn coi phim hoạt hình
V: ờ thích thế , có đưa không thì bảo
P: không mở phim khác coi
V: sao không lấy con lap đó mà coi .
P: hết pin rồi
V: thế giờ coi phim gì
P: hàn quốc đi 
V: không , coi phim khác đi
P: cũng được mà phim gì
V: để coi ( mình dò kênh , lúc đó HBO có chiếu phim Titanic )
Ngồi coi mà mình mất hết hộp giấy , coi đến đoạn chìm tàu thì nó khóc ôi khỏi nói luôn , chút nhìn lại xong mất hết hợp giấy , coi xong nó quai lại nói 
P: phim hay quá ha 
V: ờ
P: ước gì mình được đứng trước mũi tàu đón gió biển nhĩ , không biết cảm giác đó thế nào
V: úi giời , tưởng gì chứ cái đó , đi hoài
P: dóc tổ 
V: không tin thì thôi
P: thôi đi ông nội xuống phụ tui nấu cơm không tui cho nhịn đói
V: thôi được
Đi sau con nhóc xuống bếp mà thèm muốn chết nhìn cập mông của nó chỉ muốn bóp . mà con này vô ý hết sức , đi tắm lúc nào cửa cũng không gài chốt đợi mình nhắc nó mới chiệu khóa , ở nhà thì không mặc nịt vú , cái này thì cho được đi . có lúc nó còn không mang cã quần chip thấy hiện con '' sò '' ra luôn , tôi nhắc cã chục lần nó mới hết quên . Sáng nay xuống bếp thì thấy nó đi đâu rồi chĩ chuẩn bị ăn sáng cho mình , khi về thì nó như người mất hồn , cứ thửng thờ , ăn cơm còn rơi cã bát xuống đất
V: sao thế nhóc , không được khỏe à
P: dạ không
Ăn xong nó đem rác ra đổ thì làm gì đó té mình nhìn thấy hốt hoảng chạy ra thì thấy hình như xe kia mang mà nó bỏ chạy mất tiêu rồi nhìn thấy máu mình hốt hoảng gọi cấp cứu . Vào đến bệnh viện thì đưa vào cấp cứu khoảng 30 phút bác sĩ đi ra , bảo qua phòng bên :
bs : chào anh , có phải anh là chồng bệnh nhân không ạ
lúc đó cuống quá nên dạ luôn cho rồi
v: dạ phải ạ
bs: hiện giờ thì vợ anh không sao nằm nghỉ vài hôm thì có thể xuất viện
v: dạ cảm ơn bác sĩ
bs: nhưng mà có 1 điều không hay cho anh ,
v: dạ bác sĩ cứ nói
bs: chị nhà có thai khoảng 3 tuần rồi , nhưng mà do tai nạn nên hỏng
v: dạ thế có ảnh hưởng gì về sau không bác sĩ
bs: cũng may là không có gì , tốt nhất là anh nên đừng cho chị nhà biết
Đi ra khỏi phòng mà muốn sỉu tại chổ , nghĩ lại mình cũng khỏe thiệt , mới có 1 lần mà dính thai , sau này phải cẩn thận mới được không thì chết , mấy hôm liền con nhóc chẳng nói câu nào , về đến nhà thì cứ ở trong phòng , thiếu tiếng cười con nhỏ mình bực bội thật , vào phòng ngồi cạnh bên hỏi nó .
v: mấy ngày nay sao thế nhóc
nó quay lại ôm chầm mình vừa nói vừa khóc
p: mất hết rồi anh à
nghe câu đó mình tưởng nó biết chuyện ai ngờ không phải đến bây giờ nó cũng không biết
v: mất gì chứ , từ từ nói anh nghe nào
p: ba mẹ em ly dị rồi
v: hồi nào thế
P : hôm bửa
v: thế bây giờ nhóc ở với ai
P: dạ em ở với anh được không
v: ờ cũng được , mà sao ba mẹ em không lo
p: ai cũng có hạnh phúc riêng hết rồi
v: ơ ba mẹ em quá đáng thật , thôi đừng khóc nửa em
p: anh ơi em có chuyện này . lâu rồi em chưa dám nói
v: chuyện gì em nói đi
p: em yêu anh lâu rồi mà em không giám nói làm bạn trai em nhé
v: ơ chuyện này
p: anh không thích em à
v: anh cũng thích em nhưng sợ em chưa hiểu anh nên anh sợ làm tổn thương em thôi
p: không sao đâu anh , mọi việc ăn chơi của anh em biết rồi
v: sao em biết
p: anh có quyển sổ nhỏ ghi thành tích ăn chơi của anh đúng không
v: em đọc nó à ( mọi cuộc vui check hàng em nào mình cũng ghi vào cuốn sổ đó , từ khi con nhóc phát hiện mình vứt luôn)
P: em xin lổi anh
v: không sao . à mà nhóc nghĩ hè chưa
p: rồi anh ạ
v: anh vừa mới thi xong , hay đi chơi đâu đó cho đở buồn nha . xong hẹn hò luôn được không
p: cũng được
Mọi dự định đã xong ôm con nhóc ngủ mà lòng nao nức . sáng dậy em thu dọn hành lý đi . 9h lên máy bay , hành lý đã chuẩn bị xong mình khóa cửa , lấy xe đi ra sân bay . đem xe về luôn . ngồi nhìn em hình như em có vẽ bị gì
v: em sao thế
p: không sao không biết đi máy bay thế nào nhĩ
v: ( mình cười) bộ chưa đi máy bay lần nào à
p: dạ chưa
v: chút nửa đi rồi biết 
Chẳn mấy chốc đã về bay cam ranh , về nhà mình thì đi khoảng 35 km nửa thì đến

lon the nao la dep

Động tác tuy nhẹ nhàng, nhưng tôi cố ý dùng cái đầu con xxx to tròn láng ươt để làm vật cọ sát và kích động lên cái hột le. Giữa hai mép xxx của Hoa là một cái lỗ đã nở ra toang hoác, những sợi lông đen mượt mọc chung quanh miệng xxx bị nước xxx làm ướt, bết thành từng lọn nhỏ. Cái đầu con xxx càng lúc càng chà sát mạnh hơn nhanh hơn và dí sát vào bên trong gần cái lỗ xxx cho đến khi tôi khẽ hẩy mạnh cái đít thì cả khúc gân dài ngoằng của Tôi đã ngập thật sâu và biến mất bên trong lỗ xxx của Hoa.

Biết con em mình đang đứng ngoài xem, tôi càng thêm hứng khởi và quyết làm nhiều động tác kích dục nhiều hơn như cố tình cho Vân được nhìn thấy. Tôi bợ đít của Hoa lên trên hai đùi và quỳ theo kiểu ngồi xổm để nắc càng lúc càng quyết liệt hơn. Hai cái mông no tròn của Hoa được tôi nâng lên nâng xuống, lái qua lái lại hai bên trong khi tôi hất ngược háng vào xxx của Hoa, khiến cho Hoa như người bị trúng phong, hai mắt của nàng trợn ngược nhìn lên trần nhà trong khi toàn thân bị hẩy tới hẩy lui càng làm cho chiếc giường thêm va chạm liên hồi vào vách. Tôi lị đổi tư thế.

lon the nao la dep

lon the nao la dep la gi ?

Họ hàng lên dự đám cưới dìa Tám khá đông. Phòng ngủ của chị Thúy, con gái lớn bác Ngọc, phải trải thêm ba cái chiếu xuống sàn cho sáu đứa cháu từ 8 đến 12 tuổi nằm tạm. Châu được đặc biệt ngủ chung với chị Thúy trên giường.

Chị Thúy năm đó 18, trên Châu hai tuổi, đang học seconde ở Couvent des Oiseaux. Em xa Đà Lạt cũng như chị Thúy đã ngót 4 năm. Nay tỏr7 lại xứ Hoa Đào thì hai chị em đã thành hai thiếu nữ diễm lệ. Chị Thúy không còn để tóc kiểu Nhật Bản nữa. Tóc chị cuốn thành từng loin theo kiểu Ăng- lê thỏng xuống gần vai đẹp mê li. Mắt chị mơ màng, xa vắng; má mịn, hồng. Châu đứng ngây ra ngắm chị, Những kỷ niệm thơ ấu dạt dào trở về làm em thấy gần gũi và yêu chị tha thiết. Thúy cũng sửng sốt nhìn cô em họ đã tới tuổi chanh cốm, suối tóc dài ngang long cặp lại làm em có dán non nót hơn cái tuổi 16 nhiều. Thúy vuốt má em hỏi: "Con nhỏ Châu đây hả? Cao bằng chị rồi nè." Cyhâu lúc đầu còn bẽn lẽn, nhưng Thúy đã ôm chầm lấy hôn lên má tới tấp. Mối giao tình giữa hai chị em lại đằm thắm như xưa. Qua một ngày hành trình meat nhọc, Châu đã ngủ thiếp đi tối hôm đó bên cạnh Thúy lúc nào không biết.

Nhà bác Ngọc cất trên một sườn đồi bên đường lên suối Cam- ly. Đứng trên lầu, qua cửa sổ phòng Thúy, Châu thấy hồ Xuân Hương phẳng lặng bên kia con đường nhựa chạy dưới chân đồi. Mấy thấp giăng mắc trên rặng thông xanh, hợp với nét tịch liêu của một bức tranh thuỷ mặc. Tâm trạng Châu thực mơ hồ, xao xuyến trong buổi sáng đầu tiên ở Đà Lạ này. Nhó lại đêm qua, em chìm sâu vào giấc ngủ rất mau, nhưng cảm thấy hình như chị Thúy sờ ngực làm em bối rối, nửa muốn kéo tay chị ra, nửa lại muốn biết cái cảm giác kỳ lạ, quyến rũ được người khác sờ ngực thế nào. Hồi em ngủ thiếp đi. Giờ đây trước cảnh yean tĩnh của cao nguyên ngoài kia, Châu cố hồi tưởng lại những cảm giác kỳ lại quá ngắn ngủi đêm qua mà không nhớ thêm được già. Tuy nhiên em vẫn có một ước muốn mơ hồ được hưởng những kinh nghiệm kỳ thú đó một lần nữa.

lon the nao la dep

Trời đất, tôi thoáng giật mình. Bao nhiêu sự khó hiểu, bất ngờ mà tôi đang nghi hoặc lại được giải đáp như này ư ? Từ chuyện trên xe, chuyện “Ai cấm anh đâu” đến chuyện BCS… Trời đất, ta đang đi theo quỹ đạo do ai vạch ra thế này ??? Đã thế mình phải cảnh giác mới được. Xem xem có thể khai thác được gì thêm.

Rất nhanh, để xóa bỏ sự băn khoăn trên khuôn mặt tôi, vả lại trong cái tư thế ôm nhau nuy 100% này tôi tăng nhẹ vòng tay siết.
- Vậy là anh em mình cùng có chung một nhiệm vụ nhé. Tôi lả lơi.
- Hứ, đã hoàn thành đâu ?

Cảm hứng trong người đã lại dâng tràn, em nhận ra điều đó trong mắt tôi.
- Em mệt rồi anh, cả ngày đi lại. Nhưng em cám ơn anh, anh tuyệt vời của em ạ.
- Anh cũng cám ơn em. Chúng mình ngủ nhé ?
- Vâng.

Ôm em nhẹ nhàng và quyến rũ, kê đầu trên cánh tay em, tôi rơi vào giấc ngủ mệt mỏi và sung sướng.

Tuy nhiên, lý trí căng thẳng khiến cho giấc ngủ của tôi tràn đầy mộng mị. Tôi mơ tôi và em tung tăng trên bãi biển, sóng vỗ rì rào dưới chân, ánh nắng vàng soi bóng hai người đổ dài trên bãi . Rồi đột nhiên một gương mặt ma quỷ gớm ghiếc đuổi sau lưng hai đứa. Tôi dắt em chạy mãi, chạy mãi nhưng dường như nó sắp tóm được tôi và em…

Giật mình tỉnh giấc, trán toát mồ hôi, tôi nhìn em trong giấc ngủ êm đềm. Tĩnh trí, tôi trở mình, ôm lại em theo tư thế em gối đầu vào cánh tay tôi. Em cựa mình, nhìn tôi rồi cũng ôm tôi ngủ tiếp. Giấc ngủ lại đến vô tư như rõ ràng là tôi phải như vậy !

Liếc nhìn đồng hồ thấy đã gần 5h sáng. Với tôi, giấc ngủ này đã là quá đủ, vì hay phải dậy sớm làm ca sáng. Nhưng dậy cũng chẳng có việc gì, đầu óc lại bắt đầu nghĩ suy… Nhưng nghĩ mãi cũng không đâu vào đâu. Công việc thì chỉ có như thế. Chỉ sáng nay thôi là xong, tôi tin chắc như vậy. Còn em tôi, gọn gàng như con mèo mềm mượt trong lòng tôi, hơi thở nhẹ nhàng. Ngực em vun cao và phập phồng theo hơi thở làm tôi lại bấn loạn. Cậu nhỏ lại bắt đầu cứng dần bên đùi em…
Continue ...

Lặng lẽ nằm nuối thêm một lúc, chỉ để cho em ngủ thêm, định bụng khi em tỉnh sẽ chiến tiếp. Chịu sao nổi ! Như hiểu lòng tôi, một lúc sau em mở đôi mắt yêu kiều ra, nhìn tôi và hỏi.
- Anh không ngủ nữa à ?
- Không em, anh tỉnh lâu rồi, nhưng không muốn làm em tỉnh giấc. Dân văn phòng nhà em, giờ này làm sao tỉnh được ?
- Em ngủ lạ giường, tại mệt đó thôi…

Cái cục cưng của tôi nãy giờ cương cứng áp vào đùi em, hình như em cũng cảm nhận được độ cứng và độ nóng của nó. Tuy nhiên, em vẫn tỉnh queo.

- Em giờ có mệt nữa không ?
- Em đỡ rồi .
Tôi chồm lên nửa người em, lại hôn em ướt át. Em đáp lại không chút ngượng ngùng. Đam mê lại trỗi dậy cho cả hai. Tay tôi vòng xuống xoa nhẹ lên bym em, môi lưỡi lại kích thích em trên bờ môi, cổ và cả hai bầu vú mượt mà. Ngón tay tôi chọc nhẹ và khe bym, xoay, ngoáy dịu dàng. Cho đến khi thấy em đã sẵn sàng, tôi lại giao ban cùng em. Lần này thì em không còn phải chờ đợi lâu, các cử chỉ và hành động của em như muốn đáp ứng hết các nhu cầu của tôi. Em vật hẳn tôi ra, nằm lên trên và nắc không kìm chế. Cơn sướng lại từ đâu ra, tràn ngập trên các giác quan và cơ thể …

Tôi lại lật em lại đút chim vào chỗ cũ, nắc dứt khoát và hổn hển vào tai em .
- Còn bao không em ?
- Để em lấy.

Tôi nắc như điên cuồng trong sự hưởng ứng nhiệt tình của em, từng đợt, từng đợt tinh khí của tôi phun ra trong cái bao của em, cái bao của sự chuẩn bị từ trước…

Nằm trên người em một lúc lâu, bàn tay xoa nắn nhẹ nhàng cơ thể của em. Tôi biết rằng phụ nữ sau khi lên đỉnh, cần phải sự chăm sóc trong khi đàn ông, cơn sướng hạ xuống rất nhanh.

Đến khi đủ dùng, em khẽ nghiêng người. Tôi hiểu. Hôn môi em và nói.
- Chúng mình dậy nhé.
- Vâng anh.

Vệ sinh cá nhân xong, vẫn còn sớm. Em bảo tôi về thay quần áo, đưa quần áo bẩn sang để em giặt.
- Thôi em, để anh bảo lễ tân. Làm gì cho mệt.
- Còn sớm mà anh, ở nhà em vẫn thường thế mà. Mà anh không cho em giặt cho anh ư ?
- Tùy em, tôi nhìn em âu yếm.

BUỔI SÁNG NHƯ DỰ KIẾN VÀ SỰ LÃNG MẠN BẮT ĐẦU.

lon the nao la dep

Xem lon the nao la dep hay nhat 2014

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.