Lon to khong che

Mình chưng hửng, định thôi thì nàng kéo đầu mình từ dưới lên, hôn thắm thiết một hồi, rồi đột nhiên hai tay ôm má mình, bốn mắt nhìn nhau, nàng khẽ hỏi, nhưng rất nghiêm nghị: “Q… Anh có yêu em không?”. Theo anh em trong tình huống này phải trả lời làm sao? “Anh yêu em” thì đã nói ngay từ lúc hôn ban đầu, sao giờ còn hỏi lại? – mình nghĩ bụng như thế, nên trong lòng phân vân (và mình cũng là người kiệm lời, không muốn nói câu này lần thứ hai). Nhẽ đếch nào từ tối đến giờ không yêu mà vần nhau vã mồ hôi như thế! Tuy mình nghĩ thế nhưng nó chỉ thoáng qua trong suy nghĩ vài phần trăm của giây thôi. Bốn mắt vẫn đắm đuối chìm vào nhau.
Mình cũng là người ít nghĩ nữa, nghĩ nhiều đã học giỏi mịa nó rồi, thành nhà văn viết về cuộc đời, về lý tưởng, về hoài bão, chứ ngồi đây viết chuyện phang phập làm đệch gì. Trong cái hoàn cảnh khốn cùng để vượt lên khải hoàn môn ấy, mình không nói không rằng, tiếp tục nhìn em si dại và lại từ từ hôn em theo đúng bản năng, một thôi một hồi làm cho nàng lại trở về cõi mê man, mắt nhắm nhẹ nhàng và cơ thể lại tiếp tục oằn oại theo các động tác của mình. Rồi đột nhiên mình dừng lại ở gần bên tai nàng, mình nhẹ nhàng nói: “Anh yêu em nhiều, yêu từ cái nhìn trong bữa cơm chiều hôm trước ấy…”. Nàng mỉm cười hạnh phúc. Lại lặp lại những động tác quen thuộc lúc nãy, nhưng lần này mình nhận thấy nàng đã phối hợp nhiều hơn, bạo dạn hơn và quan trọng hơn là nàng không còn căng cứng, không còn cảm giác đè nén nữa, nàng đã thả lỏng hoàn toàn để đáp lại các động tác mơn trớn của mình. Mình lấy tay mân mê khu vực chiếc quần màu đen, nó đã ướt nhão và nhầy nhụa cả ra tay mình rồi. Mình vươn tay lên phía cạp bắt đầu từ từ kéo xuống. Không như lúc trước nàng lấy tay gạt tay mình và giữ cái quần lại, ngược lại nàng nâng nhẹ mông lên để mình còn kéo ra dễ dàng. Mình từ từ kéo chiếc quần ra để chiêm ngưỡng toà lâu đài bí ẩn bên trong, một cách thật chậm rãi, như khi ta thưởng thức một ly rượu ngon ấy, thấy quần dính nước và sợi nước còn dính với cái khe của nàng, dưới tác động của lực hút, cái sợi nước trong suốt nhờn nhờn ấy bị uốn cong lại như hình sin chữ “U”, dưới ánh đèn ngủ long lanh nhìn thích chí vô cùng! Đồng thời mình thấy toà thiên nhiên mượt mà, cắt tỉa gọn gàng. Ẩn dưới đó là một cái khe hồng hồng và thơm nức mũi mình. Mình nhìn ngắm kỹ lắm, rồi lấy tay vuốt vuốt nhẹ cái khe ấy. Mình không dám banh nó ra, chỉ vuốt vuốt mà thấy nước cũng dính đầy tay rồi. Mình đưa lên mũi ngửi và thấy nó kích thích đến từng tế bào não, nó giống giống mùi của chị Thoa nhưng nó đậm hơn, không thoang thoảng như của chị Thoa và làm cho thằng nhỏ thúc ngược ra ngoài. Lúc này mình mới vươn người cởi cái áo phông, rồi tiện tay tụt cái quần short ra, thấy quần short cũng bị loang lổ một mảng bằng miệng bát ăn cơm. Về cơ bản là khi hôn hít Thảo thì mình được kích thích mạnh mẽ và mình cũng rỉ ra ít nước nhờn giống của Thảo vậy, và cái quần sịp không giữ nổi thằng nhỏ, nó nhô đầu khấc ra khỏi cạp quần, đỏ tía tai. Mình lôi luôn cái quần sịp ra, Thảo hơi nhô đầu dậy và nhìn trym mình. Thoáng giật mình và có nét phân vân, mình hỏi: “Sao vậy em?”. Thảo: “Em sợ, sao nó to thế kia”. Mình còn không hiểu gì thì Thảo lại phân vân “To thế nhét sao vào em được?”. Mình cũng chỉ biết nhăn nhó cười, cũng chẳng có khái niệm to hay nhỏ, nói chung là trước đến giờ cũng chẳng quan tâm, đo trym to hay bé bao giờ. Mình nghĩ chắc Thảo từ trước đến giờ chưa nhìn thấy trym người trưởng thành cương cứng bao giờ, mà chỉ nhìn trym trẻ con đi tè nên nghĩ nó to. Và đây cũng là lần đầu của cả hai đứa nên… việc thắc mắc là việc đương nhiên. Mình từ từ tiến lại đưa trym cọ cọ vào cái khe giữa hai chân nàng, khẽ khẽ ấn vào… chẳng đi được đến đâu. Nó cứ bị mắc, rồi lại cọ cọ lấy tay ấn trym hướng đầu trym xuống dưới… rồi đẩy vào. Chợt Thảo bảo: “Từ từ thôi anh, không phải chỗ đấy đâu…”. Mình lại cầm trym vê lên vê xuống cái khe đấy rồi ấn ấn vào, mãi chả vào được… Một lúc mệt mệt, nhìn lên đồng hồ đã 2 giờ đêm rồi… Thấy mình có vẻ nản nản, Thảo khẽ dướn người dậy, ghì đầu mình xuống hôn, rồi để tự trym mình cứ đè đè ở phần bướm nàng. Hôn một lúc Thảo với tay cầm trym mình định hướng vào khe nàng rồi thủ thỉ: “Anh cho nó vào đi!”. Nghe lời nàng mình cong người ấn ấn vào, thì có thấy vào chút, ngập được hẳn… nửa cái đầu khấc. Sau đó thì nàng ưỡn người lên tránh, mắt nhắm chặt, mặt nhăn lại… Nàng bảo…: “Nhẹ thôi… … đau em…”. Mình thấy sao mà khổ vậy trời! Kiểu như “đang vui thì đứt dây đàn… Khi đang ngồi ị thì nàng đến chơi” ấy. Mình hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh và tinh thần, lại từ từ miết miết đầu khấc vào cái nghe, lần này mình đã định vị được vị trí nên từ từ ấn vào, nàng nhăn nhó và và tỏ rõ vẻ mặt chịu đựng… rồi mình dần dần tăng lực lên, thì bất chợt nàng với tay đẩy người mình ra, rồi thì như ứa nước mắt ra bảo… “Em đau lắm anh”… Mình xem phim sex cũng nhiều trên mạng rồi, nhưng đó chỉ là mớ lý thuyết suông, khi vào thực tế thế này mới thấy cái việc lần đầu nó lớ ngớ lóng ngóng đến thế nào! Mọi kiến thức đều bay biến hết. Mình dừng lại ở đó, cúi xuống nhìn thì mới thấy… ngập được cái đầu khấc…
Mình nghĩ thôi có lẽ việc này phải từ từ, hôm nay dừng lại ở đây, dần dần cái khe của nàng dãn nở thì cho vào chưa muộn, dù gì nàng cũng đồng ý trao cho mình rồi mà… Thế là mình nằm vật sang bên, kéo nàng lăn từ trên đệm xuống thảm, lấy tay cho nàng gối đầu, mình nằm nghiêng, một tay ôm ngang ngực nàng. Một lúc sau có vẻ như nàng suy nghĩ điều gì, có lẽ hiểu mình không nỡ làm nàng đau, quay sang lại hôn mình đắm đuối, thật là “đôi môi em gợi bao khát khao, mắt em vời vợi đăm đắm trời cao”… Trong khi hôn nàng lại xoay người nằm đè lên người mình, mình nằm ngửa, nàng nằm sấp, mình cảm nhận bầu vú man mát mềm mại cứ chà qua lại ngực mình…
Nói thêm một chút là mình chỉ cao tầm 1,69m, người nói chung tương đối mỏng, chả có ngực có cơ mẹ gì (Thế mà đi mát-xa, các em cứ bảo, người như anh này khối em xin chết, mấy chị già thì bảo mông cong thế này thì chơi em nào em ấy sướng rồi – rõ bọn nịnh đểu xin tiền bo, há há…). Nàng thì cao tầm một 1,53-1,54m gì đó, có…45-47 kg thôi. Thế nên khi mà nàng ngồi xổm qua bụng mình, rồi cúi xuống hôn thì vô hình chung thằng nhỏ của mình vẫn vươn lên chọc chọc vào cái khe của nàng… hôn mình một lúc rồi nàng hôn ngực, hôn tai rồi lại hôn cổ mình, rồi nàng ngồi ngồi trong tư thế dạng dạng trên bụng mình, nàng quơ tay ra phía sau cầm lấy thằng nhỏ của mình rồi chỉnh hướng vào cái khe của nàng. Mình khẽ trườn người lên cho nàng dễ điều chỉnh, và nàng từ từ lắc lắc xoay xoay, một hồi thì cái đầu khấc cũng cảm giác được giữ chặt lại trong cái khe ẩm ướt ấm nóng đó….mình hơi co chân lên để nàng có chỗ tì tay vào, vì sợ nàng đau. Hai tay mình ôm hai bên eo nàng. Tay nàng lúc thì chống xuống đất, lúc thì chống lên ngực, bụng mình, lúc lại tì vào đùi mình phía sau lưng nàng, cứ như thế nàng nhẹ nhàng lắc hông và nhấp lên nhấp xuống rất êm ái… Hơi thở nàng thì chuyển sang kiểu khác, cứ kiểu hít vào xuỵt xuỵt, thở ra lại rất khẽ… Trống ngực hai đứa đánh rộn ràng như trống trung thu ấy. Ước chừng một lúc thì nàng…. đột nhiên lấy hết can đảm, mím môi mím lợi, dùng toàn trọng lượng của người ngồi thẳng xuống. Mình cảm nhận một trọng lượng lớn đè lên trym mình, phần đầu khấc thì bị bóp chặt đến nghẹt thở. Trong một thoáng vài phần nghìn giây, mình thấy trym mình cũng đau, rồi một cảm giác… “sựt” ở đầu khấc khiến nó hoàn toàn được giải toả… Sau khi ngồi xuống người mình như thế, mình thấy môi nàng cắn chặt, giật giật, mặt nhăn méo xệch, nước mắt thì chảy ròng ròng hai bên má… Vẫn trong tư thế đó, nàng ngồi yên một lúc, mình cũng không làm gì hơn…thực sự lúc đó cảm thấy thương Thảo lắm, nên chẳng nghĩ đến trym nó có cảm giác gì nữa… Khoảng mấy phút sau, nàng mới hé môi ra, mặt dãn nở ra một chút, mình với tay ghì nàng sát vào người… hôn vào mặt nàng, vào môi nàng rồi khẽ hỏi: “Em đau lắm hả?”. Nàng không trả lời, khẽ mím môi, hít một hơi sâu, khẽ gật đầu, vài sợi tóc suôn tung bay ngược chiều ánh sáng bóng đèn điện như những sợi nắng vàng mỏng manh tung bay trong gió thu. Vài sợi thì quấn bệt lấy mặt nàng vì nước mắt, khi nàng hơi cúi đầu, mái tóc phủ xuống che một nửa khuân mặt, nhìn thật hấp dẫn vô cùng. Cái hình ảnh nàng khẽ mím môi, khẽ gật đầu, khẽ nhắm mắt, và đôi má hây hây hồng bết vài sợi tóc sẽ làm mình nhớ suốt đời. Và cái hình ảnh đó không có một bức tranh nào mô tả đẹp cho bằng….
Một lúc sau nàng lại mân mê ngực mình và rồi lại hôn cuồng nhiệt như lúc trước khi bị đau. Mình cứ nằm yên, để nàng chủ động, vì sợ rằng chỉ một cử động nhẹ của mình thôi là làm nàng đau, mỗi lần nàng nhăn mặt thì tim mình cũng một lần nhói đau… Sau một lúc nàng lại nhẹ nhàng như lúc trước, nhấp nhấp lên xuống, từ từ và đều đặn. Được một lúc thì mình cảm thấy thực sự nàng vẫn còn đau, còn mình thì căng cứng cũng rất lâu rồi, cũng muốn xuất rồi, không muốn giữ lại nữa thì mình gồng mình lên và xả tất cả những gì mình tích luỹ bấy lâu vào trong người nàng. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế… một lúc sau thì trym mình xìu xuống, nàng cũng cảm nhận thấy thế và mình kéo nàng nằm qua một bên. Mình từ từ rút trym ra và hôn nàng mấy lần vào môi và vào cổ. Nhìn xuống phía dưới thì nhễu nhện tinh dịch của mình và nước của nàng. Có một vệt hồng hồng nhỏ như một nửa giọt máu đậm tụ lại ở cuối dương vật. Xung quanh trym, bao bọc nó là chất nhờn nhờn ấy, đã là màu hồng nhạt. Mình bò xuống định hôn bướm nàng một cái để chia sẻ cảm giác đau với nó, nhưng nàng dùng hai tay kéo đầu mình lên và hôn, rồi ghì tay mình xuống làm gối. Nàng nằm nghiêng nghiêng khép chân lại và tay vung ra ôm mình. Nằm một lúc nàng thủ thỉ vào tai mình: “Giờ em đã là người của mình rồi đấy!”. Mình không nói gì, quay ra hôn lên trán nàng một cái rồi nằm co chân, tay phải vắt lên trán ngắm trần nhà… hình dung lại mọi thứ sao nó diễn ra nhanh quá vậy. Sao mình lại không tưởng tượng được ra cảnh này trước đây… Nàng vẫn nằm trên tay trái mình, thấy mình đăm chiêu thì lại hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?” Mình trả lời: “Anh đang nghĩ là có phải anh đang nằm mơ không?” Nàng lấy tay véo vào nách mình: “Giờ này mà anh còn hỏi thế!”, mình nhột nhột, và nàng nhắc đến giờ nên mình nhìn lên đồng hồ, đã 4h20 phút sáng rồi, cũng mệt mệt. Mình lấy chân kều cái chăn kéo xuống đắp cho cả hai đứa rồi ôm nàng một cái thật chặt, bảo “khuya rồi… thôi ngủ đi…”. Hai đứa ngủ đúng như nhà văn Nam Cao tả: ngủ như hai đứa trẻ khi đã bú no căng sữa vậy.

lon to khong che

LÀNG…chẳng ai biết được lập từ bao giờ . thành hoàng của làng dựng căn nhà đầu tiên ở nơi nào , chỉ biết ngôi miễu thờ rêu phong cổ kính . hai bên hai cây si già đã buông tán , buông rễ mọc ra mấy gốc nhìn xa như một con rồng uốn lượn ôm lấy ngôi miễu quanh năm ngi ngút khói hương . phìa trước cây giã hương đã quá già lá cành trơ trụi chứng kiến bao bước chân của những người bước qua con đường chạy phía ngoài ngôi miễu 

Đất làng không đẻ . nhưng bao thế hệ sinh ra theo quy luật của thời gian . thành thử nhà cửa ngày càng chật trội . phố làng đã phải xây những căn nhà bề ngang nhỏ hẹp . kiểu nhà hình ống cửa nhà ai cũng hướng ra mặt đường . mặc cho hướng tây buổi chiều nắng chiếu vào gữa gian phòng trước . 

Một bề là núi , ba bề là đồng ruộng . làng nằm lọt thỏm cách xa phố thị , con đường nhỏ chạy suốt qua làng . chia ngang , bẻ ngược , quanh co uấn khúc gũa những mái ngói , nhà cửa lô nhô buổi trưa nắng chiếu hực lên thật là oi bức , gữa bao cái chật trội . vẫn nổi lên một ốc đả thanh bình . khu vườn nhà ÔNG TIỆN 

Khu vườn có hình ngũ giác rộng khoảng hơn hai ngàn mét vuông , hai cạnh tiếp giáp với hai góc của con đường . một bờ giáp với căn nhà ông sú chí ngăn cách bằng dãy tường gạch thấp , chẳng biết hai nhà có điều gì đó với nhău nhưng quanh năm suốt tháng tôi chẳng thấy hai nhà qua lai bao giờ . một bờ còn lại giáp gianh với nhà chị TIẾT cái cạnh ngắn nhất tiếp giáp với mảnh đất nhà tôi . căn buồng tôi ở có cái cửa sổ , mỗi khi hai cánh cửa mở ra khu vườn nhà ông tiện như thu vào trong tầm mắt , thanh bình yên ả lúc nào cũng mát rượi nhờ hơi ẩm từ cái ao bên nhà ông . cái ao thật sâu mùa đông không bao giờ cạn . quanh năm đám bèo trên mặt ao xanh ngắt 

Ông tiện đã già , chỉ có hai người con , anh con trai lớn trước kia làm ngề khai thác mỏ . quanh quẩn đồng lương ba cọc ba đồng . chán ngề anh làm ông thợ thịt , trời cho anh sức khoẻ con lợn gần tạ nháy mắt mình anh vật ngã , trói gô bỏ lên xe máy hai bên hai con nổ máy băng băng trên đường . chị vợ chỉ hai nhát dao bẻ đôi sống lưng con lợn . cái phản thịt của anh chị ngày càng phát đạt , cất nhà anh về ỷ ôi lôi ông ra phố ở chung . chỉ đúng ba ngày lại thấy ông trở về với căn nhà với khu vườn rộng 

Chị liên , thửa hưởng cái duyên của mẹ . da trắng , tóc dài hiền dịu dễ thương . ánh mắt long lanh , mùa đông hai gò má chị ửng hồng như da quả cà chua sắp chín 

Khu vườn nhà ông như vòng đời người con gái . chớm xuân cái sân gạch tằu thật rộng .lấm tấm đón những giọt mưa xuân đầu mùa thì hai bên cái bể nước thật lớn nhà ông . một bên cây đào già khẳng khiu nhú nụ đối xứng bên kia cây mận cũng hiện ra vài lộc non tơ lấm tấm nơi đầu cành , nắng xuân ngọt dịu chỉ một đêm thôi sáng ra hàng xóm đã ồ lên tranh cãi năm nay tiết xuân đến nhanh hay chậm , cây đào , cây mận như cái hàn thử biểu chẳng ai gò ép năm nào cũng trĩu trịt quả ngọt trên cành . tươi tỉnh đón xuân nơi làng quê yên ả 

Khi mưa xuân giăng dầy ướt đẫm mặt sân thì ngoải kia vươn cao trên ngọn chuối cây hồng già nua đến cả trăm năm đối xứng theo thế chân kiềng cây thị , cây mít cũng thi nhău nhú lộc , hoa thị , hoa hồng nở trắng cả ngọn cây . hương thơm hoa hồng dìu dịu hoà cùng mùi hương hoa thị hơi gắt trộn lẫn thoang thoảng trời đêm xe lạnh khi có gió bâc đổ về . tôi cùng chị liên nhặt cả rổ hoa rơi đấy gốc hồng gốc thị , xâu thành những chuỗi vỏng đeo cổ , chơi chán mang ra bờ ao đổ cả góc rổ hoa nổi trắng cầu ao . đám cá nhảy lên đớp vội đám hoa tan ra trên mặt ao trong vắt 

Tháng năm nắng gắt , khu vườn nhà ông như như có cái máy điều hoà , cây mít già quả đeo lẵng nhẵng lên tận cành cao . vài quả gai đã giãn ra đó là lúc bên kia cây thị hàng đêm vài chú dơi rình mò , chập chờn bay quanh khi mùi thị chín toả ra góc sân gữa đêm trăng sáng tỏ . 

Buổi tối học xong , tôi lại bước qua sân nhà chị , chị liên đang đứng ở bậc thềm chải tóc ,

chị bảo tiến ném hộ chị mấy con dơi cho nó bay đi 

thì ra trên kia mùi thị chín thơm nồng đã dẫn dụ mấy chú dơi bay lòng vòng tìm nơi quả chín 

năm nay tiến lại tha hồ trèo hái nữa nhỉ , thị năm nay sai trái lắm tiến ạ 

thôi em chả trèo nữa đâu , ngã chết 

ui chị đã xin lỗi rồi mà 

chả là đến mùa quả chín . ông tiện đã già không leo trèo được , năm nào tôi cũng phải bắc thang , hái mít , hái thị , hái hồng . để mỗi chợ phiên tuần hai lần chị liên gánh ra chợ bán 

năm ngoái . tôi đứng trên cành cách mặt đất gần năm mét . đang thuăn thuắt đưa cây sào hái từng trái thơm lừng bỏ vào cái giỏ treo ở cành cây . ngước lên phía xa quả thị nhỏ vàng rợm thơm lừng đung đưa ngay trước mặt , giống thị cây này cũng lạ trái to thì có hạt , lâu lâu mọc ra trái nhỏ không hạt thịt ít nhưng bù lại mùi thị thơm lừng , tôi biết chị liên bao giờ cũng để ở đầu gường lâu lâu lại đưa lên mũi ngửi 

a lên , chị liên đang ngồi đón giỏ trái cây khi tôi thả xuống chị nở nụ cười 

ném xuống đi , chị đỡ 

tôi nhứ nhứ khi chị đưa cánh tay ra , rụt lại mấy lần 

ném nhanh , chị vơ tay lên , hụt . vô tình trái thị gieo trúng nơi nhô ra cao nhất trên ngực chị 

đỏ mặt , chị tức tối không nói gì . tôi lại mải mê nhìn ra đầu cành lùa quả thị váo cái rọ nơi đầu cây sào để hái 

bất ngờ gữa đũng quần xà lỏn rộng . hàng trăm cái lông gà xuáy mạnh . chọc lên khua khoắng trúng cái bìu lõng thõng gữa hai ống quần , cơn nhột làm nổi da gà tôi hoảng hồn buông sào ôm vào thân cây thị . tức tối leo xuống cái thang chạy một mạch về nhà 

thì ra chị đã lừa tôi mải mê hái giơ chổi lông gà lên . bất ngờ chọt vào cái ống quần xà lõn há ra khi tôi rạng chân hái thị 

chị liên chạy theo .tôi chui tọt vào buồng lăn ra gường nhịp tim còn đánh thình thình khi vơ vội tay ôm chặt thân cây . xém văng mình xuống đất 

chị liên ngồi bên ỷ ôi năn nỉ , tôi nằm úp mặt vào trong 

im lặng ….

Lát său chị nắm nhẹ tay tôi . bất ngờ chị kéo lên úp nhẹ vào nơi nhô ra căng phồng trước ngực 

Ai bảo ném trúng chỗ này ……..

lon to khong che

lon to khong che la gi ?

Thêm 3h đồng hồ ròng rã nữa trên chuyến xe mệt mỏi, cuối cùng cũng đến nơi. Ra đón hai anh em là đối tác đã chuẩn bị sẵn sàng. Đưa hai anh em về KS, 2 phòng cạnh nhau. Tắm rửa xong, tôi yêu cầu cho tôi đi ngó qua dây chuyền SX. Dẫu biết rằng nguyên nhân chỉ có một vài, loay hoay cũng chỉ là mối quan hệ mà thôi, tôi vẫn để công việc lên trên .
- Vội gì hả chú ? Chiều này anh đưa hai em đi biển, ăn hải sản. Sáng mai hẵng hay.
- Không anh, em chỉ muốn ghé qua chút thôi. Mai bàn cụ thể anh ạ.
Là nói vậy, nếu mình đi theo con đường họ vạch sẵn âu khó mà hoàn thành công việc. Biết thế nên tôi yêu cầu cho tôi đi ngay. Thoáng vẻ không hài lòng, nhưng không có cách nào từ chối, ba anh em lên đường.
Đối tác bố trí cho hai anh em một chiếc xe máy, bảo là trong thời gian công tác, rỗi rãi chở nhau đi chơi. OK liền.
Xuống tới công xưởng, tôi rảo bước tới những chỗ ít nghi ngờ nhất, rồi sau đó sải bước đi qua chỗ tôi đang nghi ngờ… Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán. Những kinh nghiệm lăn lộn ở nhà ốm lăn ốm lóc để xử lý vấn đề khiến cho tôi “đầy kinh nghiệm”. Thầm nghĩ, lãnh đạo của tôi mà đi kiểu này… chắc họ xỏ mũi như bỡn.
Liếc qua đối tác đang song hành, tôi nói nhỏ đủ nghe
- Em biết rồi, chắc anh và xếp em đang cãi nhau về vấn đề này phải không ?
- Phải, em ạ. 
- Em có cách rồi, mai sẽ bàn với anh cụ thể hơn. Giờ chúng ta đi ăn tối thôi anh.
- Nhất trí .
Ánh mắt đối tác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi tôi kết thúc chuyến thị sát nhanh như thế, lại còn để ngỏ khả năng làm hài lòng cả hai.
Bữa tối vui hơn thường lệ, đặc sản vùng miền được đưa ra. Rượu ngon cũng được rót. Đối tác thì lo chăm tôi, còn tôi thì lại lo chăm em. Trong ánh mắt của em, tưởng như chuyến đi công tác này là cãi nhau to thì lại vui như bạn bè cùng lớp lâu mới gặp. Cũng có lúc em thầm thì …nói nhỏ vào tai tôi “Việc sao rồi anh, em không hiểu”. Tôi cười và cứ nhìn xoáy vào ánh mắt lo lắng của em “Để anh lo” !
Đối tác sau một hồi tiếp hai anh em, lời nói cũng bắt đầu chơi vơi, suồng sã hơn. Quay sang em tôi và ép uống rượu. Đưa ánh mắt nhìn tôi như dò hỏi, tôi mỉm cười và nói :
- Đừng từ chối đối tác em, họ đang lo lương bổng cho công nhân mình đấy. Họ nhiệt tình thì anh em mình cũng phải đáp lại thôi. Nếu em uống không được thì anh uống hộ. Nguyên tắc là không được để đối tác buồn. (một câu mà hai ý, khiến cho cả hai đều vui).
- Anh ấy nói đúng đó em, nào anh em mình cùng uống.
Cả ba người trong cơn vui vẻ và thoải mái, chai rượu dần vơi. Em tôi uống chừng được 3-4 chén gì đó rồi đá qua cho tôi uống hộ. OK em, tôi được giúp em, say cũng chịu. Chỉ vui vui khi ép em đá lưỡi vào chén rượu, lại cố tình uống vào chỗ em vừa đá lưỡi (phải xoay chén) và mắt nhìn em sâu thẳm (rượu ngấm rồi chăng ?) …
Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn, đối tác dường như cũng chịu không được nhiệt. Vả lại ngồi trong cái khung cảnh tôi và em, họ cũng muốn về sớm. Thanh toán xong, họ để cho hai anh em tự đi về KS.
Ngồi sau xe ở một khung trời hoàn toàn xa lạ, em áp hẳn người vào lưng tôi, mặc cho tôi đi chậm hay nhanh, đến đâu thì đến. Gửi xe máy ở KS, tôi dìu em lên phòng …

lon to khong che

Nhổm mông Hoa rút cửa mình ra khỏi dương vật Nam – Một khúc dương vật cương cứng bóng loáng phủ đầy khí của cả Nam và Hoa hòa trộn vẫn cương cứng và hùng dũng chỉa thẳng lên trời thật khêu gợi và hấp dẫn.
Chưa biết Hoa định làm gì, Nam vẫn đang ngây người ngắm nhìn Hoa. Hoa đã quỳ xuống, cúi đầu ngậm trọn luôn cả khúc dương vật vào miệng và mút và liếm, liếm sạch những gì của Hoa và Nam để lại trên thằng nhỏ.
Cứ thế và cứ thế với đôi bờ môi xoe tròn, với chiếc lưỡi mềm mại thật sành điệu, khi thì với hai ngón tay day dọc, khi thì cả bàn tay xoay tròn suốt khúc dương vật. Hoa lại đưa Nam vào cõi thiên đàng tình ái.

lon to khong che

Xem lon to khong che hay nhat 2014

Lần này khác, mình được học dự bị ngoại ngữ, sau đó với nền tảng ngoại ngữ có từ các năm phổ thông nên lực học tạm ổn. Trong khoá mình có mấy em người Việt học cùng trường. Nói chung là chả thích gái Việt, cũng chả thích gái tây, thấy bố mẹ vất vả chuyển mình từ một thằng trẻ trâu thành một thằng “du học sinh” thì cố mà đền đáp công ơn thôi. Nam mô bổn toạ đã tu chí rồi, chơi bời không màng nữa. Bạn bè cùng trang lứa thì xa lánh mình bảo mình là thằng tự kỷ, kiêu, khinh người. Ừ thì cũng được…. bổn toạ xin nhận.
Lần này sang lại mình đã lớn rồi. 18-19 chứ ít gì nữa đâu. Một hôm trong giờ ăn sáng, bác trai đi làm sớm, mình được nghỉ mấy tiết đầu do giáo ốm, bác gái nhìn mình ăn sáng rồi tự nhiên bảo: “Con đưa tay bác xem”. Bình thường mình sống chung nhà nhưng ít giao tiếp với hai bác lắm, tự kỷ mà. Thấy sự cũng lạ, mình đưa tay cho bác xem, bác cầm lên, ngắm nghía, ngâm nga rồi vuốt ve trìu mến lắm. Sau bác nhìn mình và buông tay ra bảo: “Sau này nhiều đứa con gái khổ vì con con ạ”. Mình chả hiểu ý bác nói gì. Hỏi tại sao, bác không nói, chỉ tủm tỉm cười, mà bây giờ nghĩ lại, trông đến là …. dâm. Sau này mới biết cái trò xem tay của chị em là một cách … chị em tán mình đó ợ. Bác nào gặp trường hợp bạn gái bảo đưa tay cho xem … rồi sau đó yêu nhau thì vào giơ tay. Chị em nào đã áp dụng chiêu này rồi thì giơ tay nốt. Mình là mình gặp 3 lần dư thế rồi. Khi cầm tay rồi, thì phán cái … cục mứt gì chả được.  Chỉ tội lúc đấy mình còn trẻ trâu nên không hiểu ý bác gái thôi, chắc bác đang hồi xuân và khổ vì… mình. Ke ke…
Năm thứ 2 mình không ở nhà bác nữa, chuyển vào ký túc xá ở cho nó tự lập, vì cũng lớn rồi và không muốn thấy lại những hình ảnh hai bác loạch oạch về đêm nữa. Mặc dù thời gian này hai bác giao ban ít lắm, và cũng không còn nhiệt tình như hồi phổ thông mình ở nhà hai bác. Có lẽ tuổi tác đã làm hai bác mệt mỏi rồi, giao ban ngắn gọn và lấy lệ cho xong. Mình xin ra ở cùng tây cho nó hoà nhập. Mấy ngày đầu thằng tây lịch sự lắm, sống biết điều và văn minh. Một hôm nó gọi mình ra nói chuyện bảo: “tao có việc nhờ mày giúp, chẳng là tao có con bạn gái trong cùng KTX, khi nào nó đến chơi thì mày cho chúng tao một chút không gian riêng nhé”. Mình: “OK, man, no problem”. Tuần đầu tiên con dở người yêu nó đến chơi 1-2 lần bình thường. Chơi xong 2-3 tiếng thì về. Mình té đi ra ngoài. Tuần thứ 2 nó không về, ngủ lại phòng luôn. Mình đi ra ngoài rồi về vẫn thấy con dở ở trong phòng. Năm lần bảy lượt, vác sách ra góc balcon đọc mà khi về vẫn thấy nó ở đấy. Tức mình không đi nữa ở trong phòng luôn. Có hôm đi về phòng thấy cửa khoá, nghe tiếng hai đứa đang quần nhau ú ớ ở trong. Ra ngoài chờ xong rồi về. Con dở cũng không về phòng nó mà ở lại luôn cùng thằng tây nọ. Đêm, mình đang ngủ, nghe tiếng động hé mắt, thấy hai đứa lại đang phang nhau ú ớ. Thằng tây nằm dưới, con dở ngồi trên trong tư thế phi ngựa, cứ hùng hục mà nhảy, được một lúc nó thấy rên rỉ to quá chắc biết mình thức, nó chui vào chăn, con dở nằm quay mặt ra phía mình, thằng tây nằm phía trong, cứ thế mà thúc… phèn phẹt ra. Chăn được một lúc thì cũng bung ra, thằng tây một tay sờ ngực bóp nặn làm hở cái áo mỏng và lộ phần ngực con Tây dở. Công nhận mà nói mình nhìn ngực phụ nữ nhiều từ bé, mà thấy ngực con này quả là vô địch luôn. Nó bành trướng và lúc lắc theo từng nhịp nắc của thằng tây. Có lẽ vì ngực to mà con này có cái dáng gù gù… Hai cái giường cách nhau có khoảng 1m mà nó hùng hục, ót ét bên giường bên cạnh thì bố thằng nào chịu được. Mà hai đứa này cũng khoẻ lắm, mỗi lần chúng nó giao ban là tra tấn mình 45 phút đến một tiếng đồng hồ. Nhưng mà tiếng rên của nó không ấn tượng bằng tiếng rên của hai bác trong đêm mà mình thường nghe lúc trước. Chủ yếu là tiếng thở hắt của thằng ôn cùng phòng và tiếng ư ư như vô cảm của con tây thôi. 
Đôi lúc thằng kia đi mua đồ, mình ở nhà chỉ có nó với mình, nó mặc đồ ngủ mỏng tanh, ngực tòi ra, và trong thì đóng cái quần xì líp lọt khe màu trắng, nhìn … mà nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng mà đi gần qua nó thì hoi lắm. Bây giờ mình đã hiểu tại sao bọn tây dùng nước hoa nhiều: đơn giản để át cái mùi hoi hoi của nó.
Những ngày sau đi ngủ mình cắm tai nghe. Gắng chịu được một học kỳ thì xin chuyển xuống ở cùng dân Người việt. Ít ra hai thằng Việt bảo nhau cũng dễ. Cũng kể từ đó mình hoà nhập dần với bạn bè Việt Nam trong ký túc xá. Mấy thằng đực thì hay rủ nhau trốn KTX đi chơi club, đá phò tây thâu đêm. Mình thì đặt mục tiêu học hành nên anh em rủ thế nào cũng không đi. Vả lại, tiền cũng ít vì ngại xin ông bô. Trong nhóm gái việt cùng năm có khoảng 5-6 em, nhưng chơi thân với hai em Hường và Thảo. Mình quý em Hường hơn một chút và thân với em lắm. Nhưng em Thảo lại quý mình, và em Hường thì lại đã có người yêu nhưng học ở thành phố xa, nghe bảo hắn học giỏi siêu sao. Đuyệt! Mình ghét mấy thằng học giỏi thế chứ! Đơn giản vì mình học dốt! 
Gần hè cuối năm thứ 3, một lần mình xuống phòng hai em ăn cơm, theo lời mời của Thảo, mấy chị em cùng phòng thì cũng về nhà hết rồi. Mình để ý thấy Thảo đang cố gây chú ý với mình, từ việc làm món ăn đến cách nói chuyện, trong cả ánh mắt nữa. Thực sự thì mình vẫn dành tình cảm cho Hường nhiều hơn nên không quan tâm lắm, dù biết em có người yêu ở xa. Thảo cũng biết điều đó. Sau bữa cơm Thảo rủ mình ngày hôm sau đi mua đồ ăn, mình sẽ xách giúp Thảo đồ ăn từ siêu thị về. Mình cũng chẳng ngại và đồng ý luôn. Thảo mừng lắm. Tối hôm đó mình gọi điện hỏi Hường, và rằng có thể cho mình cơ hội đến với Hường không: “Allo… em à, nếu như ngày mai anh phải bước đi trên con đường xa lắc mịt mù, liệu anh có được nắm tay em bên cạnh anh không?” (lúc đấy chả hiểu sao sến thế chứ! – giờ thì chắc sẽ hỏi: “yêu không? Không yêu thì trả dép bố đi về”). Hường không trả lời trực tiếp câu hỏi của mình mà nói rằng: “Anh, tương lai của anh, anh hãy tự quyết định làm như thế nào tốt nhất”. Mình hỏi một đằng, Hường trả lời một nẻo làm tự ái ghê lắm và nghĩ rằng cánh cửa đến với Hường đóng sập rồi, phải thôi, Hường có người yêu rồi mà…? 
Chiều hôm sau mình đi siêu thị mua đồ với Thảo. Thảo đi giày cao gót màu đen và mặc một chiếc váy trắng rất đẹp. Rồi khi về trong lúc mình đang loay hoay xách đồ nặng thì giường như Thảo giẫm vào một nắp cống và lệch chân, như ngã khuỵu ra và vô tình vung tay ôm chặt lấy cổ mình cho khỏi ngã. Trời ạ, nghĩ bụng đâu cần phải dùng mưu như thế, mình bỏ túi đồ xuống đất vòng tay ôm lấy Thảo luôn. Cái ôm rất chặt và rất ấm. Hai đứa ôm nhau mà quên rằng xung quay mọi người đều quay lại nhìn. Ngã gì mà ngã một phát là xoay người ôm chặt nhau luôn không rời. Bốn mắt nhìn nhau thế là tự nhiên hiểu… thấy rằng cần nhau nhiều hơn. Mình là người kiểu khù khờ và đôi khi … ngại quyết đoán. Còn Thảo thì ngược lại, sắc sảo phân tích sự việc và quyết làm bằng được điều mình muốn. Mình nghĩ sau này hai đứa bù trừ cho nhau cũng tốt thôi. Việc khác nhau về quan điểm, tư duy và hành động sẽ là động lực phát triển mà. Chả phải lão triết gia nào nói, mâu thuẫn là động lực phát triển à? Vậy thôi thì hãy quên Hường đi…. Hai đứa ôm nhau, nhìn nhau thẹn thùng rồi một lúc lâu lắm, chừng 2-3 giây là thả tay ra, và cả hai không nói gì nữa cho suốt chặng đường về KTX….
Chiều đó là thứ 6, ngày cuối cùng của năm thứ 3, ba đứa ăn cơm xong thì Hường về nhà với gia đình để đi nghỉ hè. Còn lại mình và Thảo. Thảo thu dọn rửa bát, còn mình thì lên phòng tắm giặt. Sau cái ôm buổi chiều thì thấy nhớ nhớ… Ngồi chơi trò đua xe với thằng Hải (bạn cùng phòng) một lúc thấy sao hôm nay chả muốn chơi. Mình bảo nó, “hè ở nhà cuồng chân quá, tao xuống phòng mấy thằng dưới chơi tí”. Nó mải chơi điện tử nên ậm ừ cho qua còn mình thì té xuống phòng mấy thằng đực chơi. Thực ra lúc chiều cũng nghĩ rằng Thảo cũng sẽ về với gia đình như Hường nghỉ hè và không ở ký túc xá nữa (cả Thảo và Hường đều có gia đình ở đó, chỉ ở hơi xa, không tiện cho việc học hành nên hai người phải vào ký túc xá trọ, cuối tuần thường về nhà, và hè thì thường không ở KTX), nên lúc đi qua phòng Thảo thấy cửa đóng cũng không nghi ngờ gì. Sang phòng mấy thằng đực thì chúng nó hút thuốc, đánh bài… mình thì sợ nghiện mấy món đó nên ngồi chọc phá một lúc thì té về. Trên đường về lại qua cửa phòng Thảo, nghĩ bụng cứ gõ cửa chơi. Mình có cái khổ là ý nghĩ chậm hơn hành động, đầu mới nghĩ thế nhưng tay lại gõ cửa cồng cộc rồi. Trong nhà có tiếng Thảo nói vọng ra: “Chờ tí!”.Tự nhiên mình thấy vui lạ. Thảo ra mở cửa, mình hỏi: “Ơ, tưởng về rồi, vẫn còn ở đây à?”. Thảo: “Thì ăn xong còn phải thu dọn nhà cửa, giặt nốt quần áo, hút bụi… giờ mới mặc xong quần áo chuẩn bị đi đây”. Mình để ý thấy thảo mặc chiếc áo thun vàng, quần jean, tóc ép thẳng suôn mượt. Chiếc áo làm tôn lên bộ ngực cân đối, chiết cái eo mịn màng, và cái quần Jean thì tôn thêm cái đường cong từ eo xuống… Mình chợt ngây dại với cái dáng điệu đấy. Thảo: “Quên gì hay sao mà lại xuống đây muộn thế?!”. Mình: “À.. ừ… ờ…tự nhiên thấy buồn vu vơ, đi qua cửa thì tiện tay gõ thế thôi, xem có nhà không thì vào chơi đỡ buồn…”. Mình vừa ậm ờ nói vừa đơ đơ ngắm Thảo, chợt bốn mắt đưa lại gần nhau, mắt Thảo sáng long lanh, và mình chợt nhận thấy như có động lực nào đó, như có câu nói trong sâu thẳm tiềm thức: “Hãy bước lên và ôm em đi!”. Tay mình gãi gãi đầu vẻ đầy ngu ngơ, mình tiến đến gần hơn và mắt thì không rời xa mắt Thảo… Khi đến cự ly còn khoảng 30cm thì bất chợt mình dang tay ôm luôn Thảo như chiều hôm nào hai đứa ôm nhau ngoài đường (cho đến bây giờ cũng không lý giải được sao mình có hành động đấy). Thảo bất ngờ và không phản ứng gì. Gục đầu vào ngực mình và người Thảo run run. Một lúc sau Thảo ngẩng mặt lên, mắt sáng long lanh như bầu trời quê trong xanh in bóng trên mặt sông cuối chiều mùa hạ vậy. Cũng chẳng biết nghị lực từ đâu, trong đắm đuối đôi mắt ấy, môi mình từ từ thốt nhẹ lên câu “Anh yêu em…” rồi từ từ cúi xuống, đặt môi vào đôi môi mỏng mềm đang vẫy gọi kia. Tự nhiên như đã thành thục từ bao giờ… mặc dù, khổ nỗi đây là lần đầu, rồi hai đứa cuốn chặt lấy nhau. Một lúc sau nóng quá, mồ hôi bắt đầu chảy xuống, hai đứa buông tay ra, Thảo: “Ngốc ạ, em cũng yêu anh nhiều lắm!” Nụ hôn đầu tiên của mình diễn ra như thế. Ngọt ngào, trong ánh đèn điện vàng vàng, trong một căn phòng nho nhỏ, một không gian riêng lặng của hai người. Tất cả, chỉ có mình và Thảo.
Mình: “Thế bây giờ em phải về à…”. Thảo: “Bây giờ cũng muộn rồi, về nguy hiểm, để em gọi mẹ báo mai sẽ về vậy…”. Thảo lục tục lôi con Nokia 8310 màu trắng ra khỏi cái xắc bằng da màu đen, gọi về báo cho mẹ là tối nay không về. Mình nghe như mở cờ trong bụng, không phải vì những ý nghĩ mưu mô đen tối đâu, vì chợt thấy trong lòng hân hoan không thể tả xiết. Không biết thời gian trôi như thế nào, mới vừa gặp nhau, trao nhau một nụ hôn mà đêm đã về khuya lắm rồi… Sau đó hai đứa lại tiến vào nhau, lại hôn nhau như trời hạn gặp mưa rào, đặc biệt khi ôm Thảo, mình đã nhận ra một mùi thơm, rất thơm, không loại nước hoa nào sánh bắng. Mùi thơm đó chỉ toả ra khi người con gái đang yêu mà thôi! Hôn nhau chừng hai tiếng đồng hồ thì cả hai đã mỏi … mồm, mỏi chân, và tự nhiên thì ngả mình ra cái đệm. Mình tiếp tục đè lên người Thảo hôn hít hết môi, lại trán, lại mắt, cằm, cổ, tai v.v…Thảo thì đáp trả nhiệt tình, đôi khi còn cúi xuống cắn ngực mình (mặc dù mình chẳng đô con đâu), cắn vai, cắn tai, cắn râu mình để nhổ ra nữa…tay thì ôm chặt lưng mình, xoa xoa… Thằng nhỏ trong quần mình thì nó đã cứng ngắc từ lúc gặp Thảo rồi, giờ đây với các hành động kích thích của Thảo như thế thì nó càng vùng lên đòi quyền lợi kinh lắm. Rồi cũng chẳng hiểu ma lực từ đâu, mình để Thảo nằm trên đệm, mình tụt xuống quỳ dưới đất và hôn từ ngực xuống bụng Thảo. Tiện tay mình vén cái áo thun màu vàng lên. Thảo không phản đối, và dưới lớp áo thun là một chiếc áo nịt màu đen tuyền, có ren, ôm trọn bộ ngực, tuy không to nhưng rất xinh, rất trắng và cân đối. Môi và lưỡi mình bắt đầu quấn quít bên bầu ngực, thi thoảng thì liếm một dải dài từ ngực xuống rốn và xuống sát cạp quần.Mấy lần như thế lại thấy Thảo ưỡn ưỡn người lên. Mình kéo cái áo nịt trễ xuống để lộ ra cái đầu ti sẫm màu hơn so với màu da, nó to bằng đầu ngón tay út trẻ con, đang vung lên một núm căng… Mình lấy lưỡi cuốn lấy và mút say sưa. Mình kéo tiếp cái áo nịt xuống để thả tự do cho cái bầu vú để mình vần vữa, nhưng kéo mãi không xuống được nữa. Như hiểu ý mình, Thảo bảo: “Anh cới áo cho em đi!”. Mình lần mò ra sau lưng tìm cái chốt, mình nhớ có cái chốt ở đấy, nhưng chưa mở thử bao giờ. Loay hoay hơn phút đồng hồ không mở được, Thảo nói: “Ngốc ạ!” làm mặt mình thuỗn ra, rồi thuận tay nàng khẽ bấm nhẹ một chút là cái khuy áo bung ra. Mình định cầm cái áo nịt quang qua một bên, nhưng nó vẫn còn vướng cái dây trên vai… Thảo cười ngất và mình tự chê mình về cái sự quê mùa lớ ngớ của mình. Không phải Thảo cười vì sự “ngờ nghệch của mình” mà nụ cười chứa đầy hạnh phúc. Nàng lại dơ tay lên và tụt cái áo thun qua đầu. Mình giờ mới nhìn thấy cái giây áo nịt luồn qua vai và thuận tay lột ra luôn, khoe trước mặt mình là đôi bầu vú xinh xắn, mềm mại, đang rung rung theo từng cử động của hai đứa. Tay trái đưa lên xoa vú bên trái, môi thì quấn quít núm vú bên phải…Thảo lúc này mắt đã nhắm lại và cơ thể thì cử động oằn oại theo từng động tác của mình. Hơi thở của nàng cũng rất là gấp gáp. Tim hai đứa đập thình thịch liên hồi, như cả hai cùng nghe thấy nhịp tim của nhau vậy. Chán mút vú bên phải, mình lại đổi qua trái, và tay phải lại làm cái việc tay trái làm lúc trước. Cứ như thế rồi dần dần mình cho hai tay lên xoa nắn và cảm nhận hai bầu vú, miệng và lưỡi thì chuyển xuống hôn phần bụng phẳng phiu còn thơm mùi sữa tắm… Được một lúc mình thấy cái quần jean của nàng cản trở hành động quá, mình nới cái cúc sắt ra, kéo phẹc – mơ – tuya xuống… cái quần mở hé ra và bên trong mình thấy là một cái quần chíp đen căng mọng. Mình đưa môi xuống hôn luôn phần cái quần đen đó và thấy có mùi rất thơm, nồng nồng, ngai ngái… sực vào mũi mình… và lại từ đâu sức mạnh dồn lên, mình đứng thẳng người lên và cầm hai ống quần jean lôi mạnh ra. Nhưng lôi thì dúi người nàng dồn về phía mình mà quần thì không lấy được. Như hiểu ý, nàng khẽ chống tay và hẩy mông lên, chiếc quần Jean nhẹ nhà trôi theo đôi chân trần trắng ngọc ngà đầy quyến rũ đó. Mình lại bắt đầu cúi xuống hôn cái quần màu đen, lưỡi liếm ra hai bên bẹn và đùi Thảo. Thảo mắt nhắm nghiền và cơ thể quằn quại theo từng động tác hôn hít của mình. Thi thoảng người nàng lại rung rung lên, cảm nhận nàng thật đáng yêu và muốn yêu nàng không biết thế nào cho xuể. Sau đó mình liếm dần dần từ đùi, đến bẹn, và đưa lưỡi quét một đường từ giữ lên trên phần mu quần màu đen… nàng thì cong người lên và hơi có tiếng rên nhè nhẹ… còn mình thì…Chu choa, mặn quá, ngai ngái và nồng nồng… Thì ra quần nàng đã ướt nhoe ướt nhoét từ bao giờ. Mình mải mê bú liếm và không để ý, đến cả ga đệm cũng ướt một mảng rồi… Trong cơn đê mê, mình định lấy tay kéo nốt cái quần màu đen kia ra thì nàng đột nhiên lấy tay chặn lại.