Lon to thu dam

Đằng đẵng ba ngày sau, cuộc chiến tranh lạnh xảy ra giữa hai chị em Phương Nam và Phương Đại vẫn cứ còn âm ỉ mãi miết kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt chẳng khác nào mặt trời và mặt trăng không bao giờ muốn gặp nhau ; hễ em ra nhà sau thì chị ở phòng khách còn lúc chị lên trên lầu, em lại né xuống gian bếp. Dư âm hạnh phúc cuộc tình loạn luân tội lỗi một đêm tuy quả thật tuyệt vời nhưng lại không thể nào hàn gắn nổi tình cảm giữa hai chị em vừa mới bị sứt mẻ sau buổi tối hôm ấy và dù gì đi nữa cũng không thể nào kết luận rằng chúng không muốn thân thiện với nhau trở lại. Khi đã trót “lỡ dại” với thằng em, chị gái đầu trong nhà tỏ ra rất là buồn, hoàn toàn không hề ngó ngàng gì đến chuyện bếp núc trong nhà, đến bữa mạnh chị rồi tới em nấu mì gói ăn qua quýt cho xong ngày ; sáng ngày thứ tư, lúc tháo drap trãi nệm giường ra giặt, tình cờ thấy mặt drap vẫn sạch sẽ tuyệt nhiên không hề có dấu vết gì gọi là khác thường cả, chị lấy hoang mang chưng hửng. Với trình độ kiến thức của một cô gái vừa mới tốt nghiệp tú tài, không khó khăn gì mà không biết được rằng ở lứa tuổi trưởng thành nghĩa là đã mười tám tuổi thì lần đầu tiên giao hợp rất dễ dàng gây chảy máu do màng trinh bị thủng rách, không còn nguyên vẹn ; sự thực hiển nhiên chứng tỏ chị vẫn còn con gái, chưa hề hấn chi cả ấy thế mà mấy bữa nay chị quả thật lo lắng, khiếp này sợ nọ vô cùng. Gánh nặng tâm lý ưu tư cả ngàn tấn tình cờ được trút bỏ, nhân lúc em trai còn ngủ, chị lật đật đi chợ về nấu thật nhiều món ăn ngon để tự dàn hòa với cu cậu ; trưa hôm ấy, chị vào phòng khởi động máy vi tính và mở mạng Internet và do vậy vô tình chị phát hiện ra từ rất lâu hệ thống lưu trữ trang web đã mở có vô số truyện người lớn như Duyên nợ, Giải thoát và cả phim 18+ như Câu chuyện mẹ con 18, Eo biển xanh,…. Eo ơi, dĩ nhiên rằng chị nhanh chóng phát hiện ra ai chính là thủ phạm rồi, còn ai trồng khoai đất này nữa nếu chẳng phải thằng em mới có mười một tuổi ăn chưa no lo chưa tới, ngờ nghệch khờ khạo của chị và do đó chị chẳng cần phải mất thời gian tìm hiểu, thắc mắc chi cho mệt. Tò mò, chị nhấp chuột vào mở truyện Duyên nợ ra xem rồi đến Giải thoát, càng xem chị càng cảm thấy máu trong người chị như đang sôi lên sung sục khiến cho mặt chị cứ nóng lên hừng hực chẳng khác gì vừa mới từ trong một cái lò xông hơi bước ra ; tiếp đó, sau khi tắt máy xong, quả thật là đầu óc chị không thể nào vững vàng cho nổi trước những hình ảnh, tình tiết gợi dục tuy kín đáo nhưng lại kích thích quá cỡ của hai nhân vật mẹ và con trong bộ phim Câu chuyện mẹ con 18 của Nhật Bản. Chị ngẫm nghĩ : thảo nào mà thằng nhỏ có vẻ rành rõi đến mức như vậy, nó đâu có đi chơi đi bời đâu mà ai chỉ vẽ cho nó đường đi nước bước như thế ; chỉ có cái màn hình LCD này là nguồn gốc đầu độc tâm hồn thơ trẻ của nó, tiêm nhiễm bao thói hư tật xấu cho đầu óc nó khi vẫn còn thơ dại, chưa phân biệt nhận định đâu là chính nghĩa hoặc gian tà….

Ngay đến cả chị cũng còn chưa thể nào kiểm soát nổi được tâm trí mình đang càng lúc càng rối loạn chứ đừng nói chi là nó, thảo nào giờ đây chị mới hoàn toàn hiểu được lý do cớ sự vì sao lại xảy ra cái buổi tối ngập tràn tội lỗi ấy vừa mới cách đây không lâu ; chị nhủ thầm vậy rõ ràng là thằng nhóc chẳng qua cũng chỉ là một nạn nhân của những trang web đen không hơn không kém mà thôi chứ nó nào có chủ ý gì xấu xa với chị cho cam, cũng tội nghiệp cho nó chứ bộ và việc gì phải oán trách, giận hờn nó. Chị suy nghĩ mà bất giác phải giựt mình vì chỉ suýt chút nữa là chị đã một mình đi về quê Phước Hải để mách với bố mẹ về tội trạng của thằng em đã gây ra cho chị ; chị rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh thằng em bị bố mẹ đánh đập, mắng nhiếc không thương tiếc rồi sau đó bị từ bỏ chẳng khác gì một tội đồ và liệu khi ấy nếu hàng xóm láng giềng mà biết chuyện thì có bao giờ họ nhìn chị bằng ánh mắt thân thiện như trước giờ nữa chăng? Cũng may là chị chưa vội vàng thực hiện ý tưởng của mình chứ nếu không thì chẳng biết giờ đây tình thế hai chị em xảy ra sẽ như thế nào, dù không biết trước được nhưng chắc chắn cũng lành ít dữ nhiều chứ chẳng phải chơi đâu và dẫu sao chị cũng chưa hề bị ảnh hưởng hậu quả gì lớn lao cho lắm, chẳng qua đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Thời gian dần dần trôi qua, quan hệ giữa hai chị em dần dần bình thường trở lại, thằng Đại cũng đã bước vào học lớp 6P4 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi còn chị Nam thì đang chờ đợi kết quả thi Đại học nhưng giữa chúng bỗng dưng có một biến chuyển khác thường đó là chúng không còn ngủ chung với nhau mỗi tối như từ trước tới giờ nữa mà thằng em phải trở về căn phòng bấy lâu nay bỏ không còn con chị vẫn một mình sở hữu nơi đã xảy ra đêm tình nghiệt ngã giữa chị với nó. Sở dĩ chị kiên quyết không ngủ chung với em trai nữa là vì nếu chị được đi học Đại học thì chẳng nói gì nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị thi rớt, phải ở nhà mà nó cứ ngày mỗi lớn độ khoảng 5-6 năm nữa nếu tình trạng trên mà lập lại, rõ ràng chị chẳng biết xử trí ra sao. Ngày qua ngày, đêm nối đêm, tuy chị gái và em trai vẫn bình thường vui vẻ, thậm chí chị còn chỉ bài Toán, Pháp văn …cho nó học nhưng vẫn phải công nhận là giữa chúng vẫn còn có một rào cản ngăn cách tuy vô hình nhưng rất hữu hiệu vô cùng khiến chúng đôi khi tỏ ra ngại ngùng, e dè mỗi lúc nhớ lại buổi tối lỡ làng xảy ra sự cố cho cả hai chị em chính vì vậy mà cả hai đứa dường như chẳng có đứa nào dám hồi tưởng lại dĩ vãng xưa tuy chỉ mới vừa xảy ra cách đây không lâu. Rồi giả sử nếu ông trời run rủi không cho chị gái thằng Đại được đậu vào Đại học Y dược mà phài ở nhà thì chắc chắn thời gian cũng như mức độ gần gũi, chung đụng nhau giữa chúng sẽ ngày càng nhiều không thể nào tránh né đâu cho khỏi ; liệu khi ấy hai chị em có còn giữ được mình để bảo toàn cái ranh giới thuần phong mỹ tục vổn dĩ đã mong manh lại còn bị bào mòn bởi một đêm tình loạn luân tội lỗi xảy ra cách đây chẳng bao lâu hay không? Chuyện đời mà, biết đâu được phải không các bạn? Nếu lúc này mà chị có về Phước Hải thì cũng chẳng gặp được bố mẹ để mà méc tội thằng em đã dám hỗn hào làm nhục chị vì lý do hai vợ chồng ông Thái bà Phụng theo tàu ra khơi đánh cá từ hơn tháng nay ; rõ ràng là họ chưa hề biết gì cả về chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra cách đây không lâu giữa hai đứa con ở căn nhà tại Bà Rịa. Cuộc đời là thế, trong cái rủi lại có cái may bởi lẽ dẫu sao hai bài thi của chị nộp tại hai hội đồng thi trường Đại học Công nghệ thông tin và Đại học Y khoa làm rất khả quan khiến cho chị phần nào tự vơi đi được nỗi buồn “mất mát” trong cuộc đời của một người con gái vừa mới trưởng thành ; từ đó, trên đôi môi chị cũng giống như lúc trước thường xuyên nở những nụ cười tươi chẳng khác gì hoa hàm tiếu hồng tươi đất lạnh Đà Lạt. Có lẽ là dường như chị đã không còn nhớ gì đến cái đêm tình xảy ra giữa chị cùng thằng em trai nhỏ tuy thật tội lỗi nhưng phải nói rằng không thể nào phủ nhận là rất tuyệt vời bởi lẽ đầu óc chị luôn kỳ vọng đến viễn cảnh chị đang ung dung đi giữa hàng hàng lớp lớp sinh viên trong một ngôi trường Đại học uy nghi, bề thế nào đó tại thành phố Sài Gòn nguy nga, tráng lệ. Dẫu sao thì hai chị em vẫn không tài nào biết trước được là chỉ mấy ngày nữa thôi là con quỷ dâm dục trong tận sâu cõi lòng chúng lại sống dậy và quậy tới bến khiến cho chúng không thể nào trốn chạy đâu được cả và cứ phải cùng nhau mù quáng lao đầu vào ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt bốc cháy một cách dữ dội, điên cuồng rồi sau đó cứ mãi miết dính vào với nhau như keo lẫn vào với hồ, không gì có thể chia cách cho nổi. Trong thời gian này, tuy ngày nào cũng đều đặn đi chơi cùng bạn bè như liên hoan, sinh nhật, xem phim, picnic bởi đây là những khoảnh khắc sắp sửa chia tay giữa chị Nam với bằng hữu thân quen nhưng không vì vậy chị mà xao nhãng đi tình cảm với thằng em trai ; có thể nói chị luôn dành cho em mình một tình cảm ưu ái và chân thành nhất tuyệt đối hoàn toàn không so sánh với bất cứ thứ gì khác trên cõi đời này dù cho đó là điều thiêng liêng, hoàn hảo nhất. 

lon to thu dam

Nhưng cảm giác đó không hết nhanh, mà còn giữ được rất lâu, vì lúc này anh vẫn tiếp tục rút ra chọc vào điên cuồng những phát cuối, rồi dường như em cảm nhận thấy c*c anh ngẩng đầu kiêu hãnh một lần cuối cùng trong l*n em và từ cái lỗ xinh xinh trên đầu c*c, nó bắn ra một dòng tinh khí nhiều vô cùng, nóng hổi, xộc thẳng vào tử cung em. Đi đến đầu, tinh trùng của anh làm em nhột nhạt đến đó, chúng chui chỗ này, rúc chỗ nọ, cắn xé như một đàn kiến lửa. Em không thể chịu đựng được hơn nữa. Em lấy tay rút dương vật anh ra khỏi người em. Thì nó đây, ướt đẫm tinh trùng của cả hai vợ chồng. Nhưng con đại bàng nhỏ bé của em không còn cứng nữa, nó đang mềm dần đi. Nó đang sun lại, trong nó mới đáng yêu làm sao chứ. Thế mà trước đây, chỉ 1 giây trước đây thôi, nó như là một con ngựa điên dại, vừa làm em đau, vừa làm em thốn, nhưng cũng làm em sung sướng, sung sướng tột cùng, không thế nào tả nổi. Anh nhìn em âu yếm, ánh mắt đầy tình yêu thương. Em cúi xuống, đưa dương vật anh vào miệng mình, một phần là vì em thích mút những giọt tinh trùng cuối cùng của anh, một phần em thấy mình phải âu yếm nó vì em cảm thay mình mang ơn nó, mang ơn nó nhiều lắm.

lon to thu dam

lon to thu dam la gi ?

Đang đi cà nhắc thất thểu về nhà, nó bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, một chiếc Honda dừng lại người lao xuống bên nó là Nhung.

- Anh đi đâu đây ? sao lại dắt bộ

Nhìn qua bộ dáng lấm lem đất của nó, Nhung có vẻ nhận ra điều gì đó ở chân phải đang khập khiễng của nó, quay sang nói với ba

- Ba về trước đi, con tí con về với anh H nhé

- Ừ vậy ba về trước nhé

Nhung quay lại, mắt đã hơi ướt

- Anh mới đi đâu về vậy, sao lại đi khập khiễng thế kia ?

- À…à.. chuyện này…. Đi về đi tí anh nói cho nghe

Vậy là Nhung lên chở nó, chiếc xe đạp thể thao dàn ngang có hơi khó khăn cho Nhung, nhưng được nó ngồi đằng sau làm tựa, Nhung ngồi lên yên rồi bắt đầu đạp chở nó về, ngồi sau, ôm eo Nhung, nó hít hít mùi hương từ tóc Nhung đang lòa xòa bay bay vào mặt nó, thoảng trong mùi hương đó, còn mùi hương khác, mùi hương của xử nữ …. Nó cảm thấy hạnh phúc…
Về đến nhà nó, Nhung dắt xe vào nhà, mở cửa cho nó

- Em đợi anh chút nha, anh đi tắm đã, dơ quá

- Vâng

Nó đi tắm, đứng dưới làn nước của vòi sen, nó cảm thấy thoải mái, làn nước mát cả vào mặt nó làm với bớt đi cơn đau từ sườn và ống quyền. Tắm xong, nó lên phòng khách, Nhung đang ngồi đó, có vẻ chờ đợi nó.

- Anh nói đi ! sao lại thế ?

- À..à, em nhớ cái thằng lớp 12 cứ lẽo đẽo theo em ở trường không ?

- Nhớ, ảnh đánh anh à ?

- Không ! là đấu võ với nhau, ổng nói nếu ko muốn đấu thì phải từ bỏ em

- Vậy là sáng anh nói dối em ?

- Ừ ! anh không muốn em lo lắng

- Anh đánh thắng ổng à ? ổng là Nhất đẳng Karate mà ?

- À..à.. tại hên thôi

- Xí ! không tin, dễ hên quá ha ?

- Thiệt mà ha.a.a.

- Không tin, anh nói dối, anh cũng có võ sao ?

- À.. cái này…

- Cái này sao ? anh còn nói dối em không chơi với anh luôn

- Ặc ! không có, chỉ là anh học Thái Cực quyền từ nhỏ nên…

- Hả ! anh học võ từ nhỏ ? sao anh không cho em biết ?

- À.. thì có hỏi đâu mà nói, nó lè lưỡi ra làm mặt xấu

- A..a… không chịu, anh dấu em…

- Thì giờ nói rồi mà

- Không chịu, em cũng muốn học, anh dạy em đi

- Ặc, xung dữ

- Kệ, học để sau này trị anh

- Trời vậy ko dạy đâu ha.a..

- Ghét ! em không chơi với anh nữa, em về đây

Nhón mong đứng dậy, làm vẻ giận dỗi, Nhung xăm xăm đi ra cửa

- Rồi … rồi, chỉ … chỉ được chưa ?

Thay đổi thái độ 180 độ, nụ cười trên vẻ mặt của nhưng hiện ra, quay đầu chạy lại ôm nó, cánh tay Nhung ôm qua bả sườn của nó siết lại, chợt nó cảm thấy nói đau lên..

- Ui da ! cái sườn mới bị lĩnh đòn xong đó, đau quá, thả anh ra đi

- Hả ! anh bị đánh ở sườn nữa hả ?

Nói rồi, Nhung vạch áo nó lên, vết bầm trên sườn chứng tỏ điều nó nói là thật

- Anh để dầu gió ở đâu ? để em thoa cho

- Trên bàn học anh có một chai đó

Nhung chạy vào lấy rồi cởi áo nó ra, thoa cho nó, nó nhìn Nhung làm công việc này mà thấy mủi lòng, thấy hạnh phúc, tự nhiên muốn ôm Nhung quá, nó vươn tay ra, ôm Nhung vào lòng, nhìn xuống khuôn mặt đỏ ửng bên dưới, nó đặt một nụ hôn vào môi Nhung, nó liếm qua môi, lách lưỡi vào trong, đụng hàm răng rồi cố dùng lưỡi cạy hàm răng đó ra, như hiểu được điều đó từ lần trước, Nhung cũng nhẹ nhàng há miệng ra, rồi lưỡi lại tìm lưỡi.

Nó cảm nhận miệng của Nhung ngọt quá, cái thứ nước kia cũng ngọt nữa, lần thứ hai hôn nhau kể từ lần trước, nó đang bay trong cảm xúc dâng trào.
Nhung đẩy nó ra, lấy tay khẽ đấm vào ngực nó, rồi lại áp mặt vào ngực nó, im lặng không nói gì.

Thế là thứ hai tuần sau đã đến, như đã hứa nó sẽ dạy Nhung Thái Cực, nó không dạy Nhung Thái Cực ứng chiến như Chính Tông, chỉ sử dụng để bổ trợ thân thể, khỏe khoắn và phòng thủ. Thái Cực Huyền Tông (một nhánh của Thái Cực này chính là các bài Dưỡng sinh mà các cụ hay tập ngoài công viên)
Cho dù là tập bất cứ Nhánh nào của Thái Cực, 2 thế thủ Kinji và Kaori đều có cả, Thái Cực lấy cân bằng làm tâm điểm, chân phải khỏe và giữ cân bằng tuyệt đối cho cơ thể, vì vậy ban đầu các bài luyện chân cân bằng là rất cần thiết, vào những buổi chiều, nó đều bắt Nhung đứng tấn Kinji để luyện độ dẻo dai của chân.

2 tháng sau, nó bắt đầu cho Nhung đấu thử để luyện độ nhanh nhạy trong phản ứng, hôm nay nó bắt Nhung phải thủ thế để nó tấn công.

Nó lao đến đưa nắm đấm vào thẳng mặt của Nhung, không dùng lực, chỉ dùng sự nhanh nhạy, Nhưng đưa tay lên nằm lấy bàn tay nó, xoay tròn vào kẹp thế vào nách, khẽ kéo nó tới và xoay người vật nó ra sau, nó coi như mình là người không biết võ, cứ để cho Nhung đánh từ đầu đến cuối, cho đến khi vật ngã nó ra, tay Nhung vẫn cầm tay nó…

Nó nằm đó nhìn Nhung, cô gái này đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều, độ ngộ học của Nhung cũng khá cao, 2 tháng có thể sử dụng thuần thục 1 bài quyền của Thái Cực là điều đáng vui.

Nó khẽ kéo tay của Nhung, dùng thêm một ít thế của Thái Cực, Nhung bị bất ngờ nên không có cách để chống cự, cả thân người đổ ầm lên người của nó nằm dưới, nó thò tay cù léc hai bên sườn của Nhung

- Phạt … này, phat.. này, cái tội luyện tập mà dám vật anh mạnh như vậy…. đau chết người rồi

Vừa nói tay nó vẫn liên tục cù léc Nhung. Cười phá lên trên người nó, Nhung cũng vùng vằng để né tránh bàn tay của nó, chính vì thế, bàn tay của nó đôi lúc lại không còn nằm ở sườn, nằm ở đâu đó trên ngọn đồi, mềm mềm, chỉ là vẫn phải qua lớp áo lá … cứ như vậy nó trở lên đen tối hơn, chủ động tấn công vào hai ngọn đồi chưa ai khai phá này, như nhận ra điều đó, Nhung đánh mạnh vào ngực nó, nũng nịu

- Anh…. xấu…. xa, anh… đen …tối

- Ha.a..a

Nó kéo Nhung xuống, đặt tay sau gáy Nhung, ghì đầu Nhung xuống và hai đứa lại hôn nhau, hôn say đắm, hôn như chưa từng được hôn, nó lật Nhung lên trên vẫn giữ nguyên vị trí của 2 môi, tay nó vuốt vẻ trên 2 ngọn đồi vắng, Nhung đưa tay lên, nắm lấy cổ tay nó, ghì lại, như không cho nó làm điều xấu xa đó, nhưng nó nào có buông tha, vẫn cứ dùng lực để tham quan 2 ngọn đồi, Nhung cũng không còn kéo tay nó nữa, chỉ là vẫn nắm cổ tay nó……

Chuyện cứ thế diễn ra cho đến hết năm học lớp 10, không có sự kiện gì quan trọng xảy ra….

lon to thu dam

Năm tôi 15 tuổi, cha mẹ tôi gởi gấm tôi cho dì Thảo, em của mẹ, cùng vượt biên với chồng của dì, dượng Thịnh. Mọi việc êm xuôi cho đến khi tàu ra tới hải phận quốc tế thì bị tàu cướp Thái Lan chặn lại... Chúng uy hiếp, bắt trói đàn ông, thanh niên bỏ vào một góc rồi gom đàn bà con nít thành một nhóm... Chúng lục tung mọt thứ, hành lý, túi xách, học tủ, gầm tàu…vơ vét tiền đô, nữ trang mà chúng tìm được… 

Sau đó, chúng bắt đầu lục lọi khám xét từng người... Chúng lột đồng hồ, dây chuyền, cà rá… Chúng bắt các bà các cô, từng người đứng lên, rồi hai ba thằng thay phiên nhau khám xét… Chúng mằn mò từng chéo áo, lưng quần tìm dây chuyền, vàng lá… tiện tay chúng nắn bóp ngực các người… Rồi, chúng bắt các bà các cô chàng hảng, chúng thọt tay vào trong quần, nắn nắn, bóp bóp, rồi… thọt tay vào âm hộ để tìm cà rá hay hột xoàn… 

Các bà, các cô vô cùng mắc cở nhưng quá sợ nên phải đứng yên để mặc bọn chúng mò mẫm… Đàn ông, thanh niên căm hờn nhưng bị khống chế nên không thể làm được gì… 

Sau khi lột xong món đồ quí giá cuối cùng, bọn chúng gom mấy cô gái trẻ ra trước mũi tàu, Dì Thảo chịu cùng số phận mặc dù đã bôi nhọ mặt mũi… Bọn chúng ra lệnh các bà các cô cởi hết áo quần… Các cô còn đang ngại ngùng thì bọn chúng liền quơ dao chỉa súng hăm dọa… Từng cái áo cởi ra… từng chiếc quần tuột xuống… các cô trần truồng run rẩy phơi bày những chỗ kín nhất trong người… 

Thân hình trần truồng, trắng trẻo, cân đối, đều đặn của Dì nổi bật lên giữa đám người lõa lồ… nhất là giữa mầu da đen xậm của bọn hải tặc vì bọn chúng cũng đã trần truồng… Bọn chúng cười nói hô hố, chuyền tay nhau mấy lọ dầu bôi, xoa, vuốt… lên những con cặc sần xùi đen đúa… mắt chúng dán chặc vào thân thể lõa lồ của các cô… chỉ chỉ chỏ chỏ rồi… mỗi người bọn chúng chụp lấ́y một con mồi đang thẹn thùng, sợ hải đè xuống sàn tàu… Tiếng van xin, khóc lóc của các bà các cô hòa lẫn vào tiếng cười đắc chí của mấy tên cướp nghe thật hỗn độn… 

Thằng hải tặc đẩy Dì nằm ngữa ra sàn tàu rồi chồm lên người Dì. Nó hôn lên môi Dì, Dì quay đầu né tránh nên nó gục mặt vào cổ Dì cùng lúc đầu gối nó len vào giữa hai chân của Dì và banh chân Dì ra… Nó chống người, thò tay cầm cặc dí dí vào giữa háng Dì rồi… ưỡn mông nẩy tới. Tôi thấy Dì cắn môi, im lặng chịu đựng… Tôi thấy nó nhăm mặt một chút rổi nẩy tới… nẩy tới… rồi ôm phủ lấy thân thể trần truồng của Dì… Mông nó nhấp hùng hục… thân người Dì bị nẩy lên theo từng cú nắc của thằng cướp… Chỉ ít phút sau, thằng nầy bắt đầu thở mạnh… nó ghì lấy người Dì nắc dồn dập rồi… la lên… rồi… ghì cứng lấy Dì… 

Khi nó hoàn hồn đứng dậy thì thằng đứng gác thế vào, cặc thằng này còn to và dài hơn thằng hồi nảy… Thằng này kéo Dì đứng dậy, đẩy Dì tới gần mấy bao bố tời và đẩy Dì nằm ngữa ra, hai chân Dì thòng xuống sàn tàu, mu Dì ưởn lên, chùm lông đen cắt tỉa gọn gàng nỗi bật trên màu da trắng của Dì… nước khí của thằng hồi nảy còn loang lỗ nhễu nhão trên đám lông giữa háng của Dì… Cặp vú của Dì chỉa thẳng lên trời… hai cái núm vú nâu nâu của Dì nỗi lên trên bầu ngực nõn nà… 

lon to thu dam

Xem lon to thu dam hay nhat 2014

Trong phòng tằm chồng tôi gằn gương đầy chung quanh. Ảnh bảo như thế khi tắm chung vời tôi có thể thấy hết mọi góc cạnh trên cơ thể mà ảnh cho là hoàn hảo nhất. Tôi trần truồng đứng nhìn mình trong gương. Sắp 40 mà bụng tôi không có chút mở thừa nhờ tập thể dục đều đặn 2 đến 3 tiếng mỗi ngày. Da tôi trằng, láng không có lấy 1 vết sẹo. Ngực căng dựng thẳng lên không cần sú chiêng. Cặp mông đầy đặn no tròn không lép như đa số đàn bà Á châu. Chồng tôi vẫn hay đùa là ai cũng như tôi thì bác sĩ giải phẫu phải đi ăn xin hết cả. Nhưng tôi hãnh diện nhất là khuôn mặt và dáng vóc cao như người mẫu của mình. Mắt mũi môi đều hoàn hảo tuy hai gò má khá cao. Có lẽ vì thế mà mình cao số hay chăng?
Tôi đặt tay lên ngực. Nhắm mắt tưởng tượng vòng tay yêu quí của chồng. Hai đầu vú cứng lên, tôi vân vê nhè nhẹ như trước đây ảnh vẫn hay làm lúc 2 vợ chồng tắm chung với nhau. Phía dưới tôi ướt thật nhanh. Tôi rất mẫn cảm. Tay tôi sờ xuống dưới. Bên dưới lớp lông đen mịn như lụa là chổ kích thích nhất ảnh hay rờ rẫm và hôn hít. Tôi bước vào trong bồn vuốt ve chính mình, tự thỏa mãn để làm giảm bớt niềm cô đơn trong tâm hồn. Trong 2 năm nay đây là lần đầu tiên tôi thủ dâm. Cơn khoái lạc đến thật nhanh khiến tôi quằn quại nẩy cao người tay móc sâu vào bên trong, lòng bàn tay ép mạnh trên cái mu cao cho tăng phần khoái cảm. “Ahhh hhh hhh” Tôi thở hắc ra. Trong người niềm bức rức dịu lại nhưng sự cô đơn lại tràn đến như thủy triều đang lên.
Nhờ credit chưa bị điểm xấu nên Paypal chấp thuận tôi rất nhanh. Tôi báo cho người ta biết và chỉ vài phút là thư của Paypal đến cho biết tiền đã nhận được. Tôi không biết là đáng lo hay mừng. Số tiền này đủ trã tiền tháng này và dư 1 ít đề tang trãi các chi phí khác, cọng thêm lương bán kem của Hùng thì tháng này tạm ổn. Nhưng còn 2 tháng tiền nhà chưa trã trước đó thì sao? Thôi tới đâu hay tới đó. Tôi lái xe ra bưu điện gởi Express cho họ những tấm hình quái đản này.