Lon to vu bu

Lời qua tiếng lại giữa hai chị em đến đây lại im lặng vì lần thứ tư thằng Mỹ lại cúi xuống với nỗi niểm khát khao, đòi hỏi tìm kiếm đôi môi mọng đỏ như đóa hoa đào của chị nó và lần này, chị không tỏ vẻ trốn tránh, khước từ nó nữa mà trái lại chị còn háo hức đón nhận trao tặng, hiến dâng cho nó. Không hiểu được là đến giờ phút này đây, hai chị em đã thực sự nhận ra là cả hai đang yêu nhau hay chưa, có thể chúng hoàn toàn chưa hiểu được vấn để ái tình chính thức giữa chúng mà chẳng qua chúng chỉ hành động theo bản năng tự nhiên sẵn có mà thôi ; như hai bàn tay thằng em lúc này không hiểu do ai chỉ ai bảo mà cũng đã bắt đầu mày mò, sờ mó lung tung nơi vai nơi lưng người chị gái lớn nhất trong nhà. Lúc trưa, khi phát hiện ra chú Tư đang làm ẩu với chị mình, tình cờ nó trông thấy khoảng da ngực trắng ngần như bông bưởi của chị do mấy nút áo chị hở ra bất chợt nó có cảm giác bần thần mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời nó được mục kích thân thể của một người khác phái và lúc trở vào buồng lấy quần áo cho chị, nhìn từng cái áo ngực quần lót đầy đủ màu sắc bỗng dưng đánh thức dậy một nguồn sống mới mà bấy lâu nay đang ấp ủ yên lặng ở bên trong con người nó. Sau khi lãnh cái tát tai oan uổng của chị, nó chạy biến ra khỏi nhà rồi đi bộ mấy cây số xuống ấp Nam đến nhà thằng Luân chơi, hai thằng kéo xuống chợ vòng ra sân banh đi bắt dế cơm và dù vậy nhưng đầu óc nó sao mà cứ lởn vởn hình ảnh chị Hai nó ; suốt cả buổi chiều, nó cảm thấy là nó không được bình thường như mọi khi bởi lẽ nó mãi miết nhớ chị -một điều đặc biệt mà trước giờ nó chưa từng có chứ không phải là nó sợ chị bởi cái tát tai nổ đom đóm mắt, phải nói là nó đã “thích” chị thì đúng hơn. Do thằng bạn cứ chèo kéo rủ rê cho nên khi trời đã chạng vạng, nó mới trở về nhà bạn và chỉ được lót bụng đúng một củ khoai lang, vừa mệt vừa đói nó quyết định cuốc bộ về nhà để có dịp gần gũi với người chị thương yêu chứ không thèm ở lại chơi nữa thời may gặp chị đạp xe đi đón nó ; phải nói là khi ấy, nó mừng rỡ còn hơn cả lân gặp pháo hay đứa bé thấy mẹ đi chợ về mua cho tấm bánh. Đêm mưa này, trong gian chuồng bò kín đáo vắng lặng, trãi qua ba lần cùng chị hôn môi nhau, không thể dối lòng một điều mà từ trước tới giờ nó chưa hề có lần nào cảm nhận được đó là cảm giác rạo rực tràn dâng một cách thật khó tả ; nó tự nhận thấy lien tục có những luồng điện xuất phát từ dưới xương cùng rần rật chạy dọc lên theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa khắp cả tứ chi lẫn châu thân. Đến lúc này, nó thực sự chẳng hiểu vì sao mà hai bàn tay nó lại tự cử động ngoài ý muốn, hết sờ lên vai lại mò xuống lưng xuống ngực chị ; nó đâm ra sợ hãi vô cùng vì có thể nó sẽ bị lãnh một cái bạt tai nữa của chị do cái tội nó dám sờ mó lung tung nơi người chị. Tự dưng thằng Mỹ lại nảy sinh trong đầu óc nó cái ý muốn cởi nút áo chị như chú Tư Bình hồi trưa, lẽ đương nhiên nó không dám thực hiện theo cái ý định điên rồ ấy nhưng hai bàn tay nó thực sự chẳng hiều do ma đưa lối quỷ dẫn đường hay sao mà thản nhiên lần lên tháo cởi hột nút ốc thứ nhất ngay dưới cổ chị…
-Sao…em dám…? –Chị Trầm chỉ phản ứng nhẹ nhàng bằng cách nắm giữ hai bàn tay nó lại.
-Em…xin lỗi…chị. Tự dưng…tay em…nó…-Nó trả lời lấp lửng.
-Em…cứ cởi…đí!

lon to vu bu

Ảnh không có ghen với quá khứ của tôi cho nên tôi kể cho ảnh nghe chuyện quá khứ và cả việc làm tình. Ảnh cũng kể cho tôi nghe ảnh có hai mối tình. Mối nào cũng tan vỡ vì ảnh không được dai trong lúc chơi cho nên người ta nhẹ nhàng xa lánh ảnh. Ảnh hỏi tôi mạnh như vậy tại sao chấp nhận lấy ảnh. Tôi nói tôi yêu lần thứ hai và tôi không muốn mất. Ảnh cũng không muốn mất tôi. Cả hai ôm nhau khóc.

Sau khi đẻ đứa con xong và thằng em có bồ. Tôi lại bị khủng hoảng về mặt thỏa mãn thể xác. Ảnh mua con cu cao su về mỗi lần chơi tôi đều ngâm nước âm rồi lấy dâm thủy của tôi bôi con cu giả đó. Ảnh mang vào y như mặc quân xì chơi hai lần rồi mới chơi tôi thiệt. Tôi cảm thấy hả dạ.

Tôi lại sinh đứa con thứ hai sau đó.

Lần sinh này xong tự dưng tôi không muốn làm tình nữạ Tôi đem con cu cao su cắt bỏ và nói với ảnh thôi hết ham muốn nhiều. Từ đó khi nào ảnh mạnh mẽ trong người mới làm tình tôi.

lon to vu bu

lon to vu bu la gi ?

Trong tích tắc em đã lỡ nhìn thấy cảnh tượng chị L không mảnh vải che thân. Chỉ tích tắc thôi. Em vội đóng sầm cửa lại, xin lỗi luôn mồm rồi đi lên quán. Lúc này em hoàn toàn hoang mang, chẳng còn biết trời trăng gì nữa, hình ảnh đó cứ nhấp nháy liên tục trong đầu em. Em ngồi vào bàn, bật laptop lên mà chẳng biết làm gì, cứ vào Chrome rồi lại thoát ra. Thực sự lúc này đây, em không còn mặt mũi nào nhìn chị L được nữa, suy nghĩ về việc nghỉ việc thoáng qua trong đầu em, nhưng rồi cũng cho qua. Cảm giác lúc này lạ lắm, vừa sợ, vừa lo, vừa bồi hồi mà lại vừa thích, tim cứ đập thình thịch. Em còn không dám nhìn về hướng nhà vệ sinh, sợ phải thấy chỉ. Em quay lại liếc về hướng toilet thì chị L đã lù lù bước về hướng em từ lúc nào, có lẽ tiếng nhạc đã át đi tiếng bước chân của chỉ, khiến em không lường trước được. Tim em như ngưng đi một nhịp, em quay lại, giả bộ chăm chú vào laptop. Em thật sự không dám quay mặt lại hướng quầy cũng như không tài nào nhấc chân ra khỏi ghế được, tay em bắt đầu đổ mồ hôi, lạnh ngắt. 
Lúc này thì có khách vào quán, là bổn phận của mình, em lấy hết can đảm đứng dậy quay lại phia quầy lấy menu cho khách, em liếc thoáng qua chỗ chị L hay ngồi thì thấy chỉ đang ghi sổ sách, vẻ mặt như chưa có gì xảy ra cả. Em tới bàn khách đưa menu rồi vào gọi con Lacoste làm thức uống cho khách, nó chả nói năng gì, cứ lầm lầm lì lì mà làm. Thật ra thì con Lacoste này không đến nỗi xấu như con cá sấu, chỉ là cách ăn mặc, cách cột tóc với cặp mắt kính nên nhìn nó giống như một con Nerd vậy, theo em nghĩ nếu nó cắt tóc giống chị L, mặc áo ôm vào một tý, tháo cặp mắt kính già nua ấy đi thì có lẽ cũng xinh phết. Đoạn rồi nó làm xong thức uống rồi em bưng lên cho khách, em lại một lần nước liếc trộm chị L, chỉ vẫn chăm chú vào đống sổ sách đó. Em cứ nhìn mãi mà không đi ý xung quanh, vấp cái chân ghế, đổ nguyên ly sinh tố xuống sàn cái xoảng. Khách giật cả mình, em thì cuống cuồng cúi xuống nhặt các mảnh vỡ lên khay mà luôn miệng xin lỗi khách. Nhặt xong miểng chai thì em quay vào đinh lấy cây lau nhà, vừa quay lại thì chị L đã đứng ngay sau lưng em, trên tay cầm đồ lau nhà. Em nhìn vào mắt chỉ được nửa giây thì cúi mặt xuống nhìn không định hướng.
-Lần sao cẩn thận nha em…!
Rồi đưa cây lau nhà cho em. Em cứ lau lấy lau để như máy móc, trong đầu lúc này suy nghĩ lung tung lên cả. 

đã 07:15 PM, trong quán có khoảng 4, 5 khách gì đấy, và họ đã có thức uống rồi, cũng không có khách nào vô thêm, thời gian nhàn rỗi lại đến. Trên cái quầy dài, chị L ngồi ở đầu bên trái, em thì ngồi gần giữa giữa, hơi dịch sang bên phải, nơi làm việc của con Lacoste, nó đang bấm điện thoại. Chị L đang nói chuyện điện thoại với ai đó, em thì cũng bình tĩnh được phần nào, thường thì hay ngồi gần bên quầy chị L, nhưng hôm nay em chả dám ngồi đấy nữa, ngồi sang bên phải gần chỗ con Lacoste, ngồi gần nó cả cũng lâu rồi mà chả nói chuyện gì thấy cũng kỳ kỳ, em liền bắt chuyện:
-Ủa bạn tên gì vậy ha?
Nó ngước lên nhìn em
-B.N
Lần đầu tiên em nghe được giọng nó, giọng miền nam, giọng cũng dễ thương. Em hỏi tiếp:
-Ùm……Bạn mấy tuổi ta?
-M…Mười bảy.
Nghe xong cũng không bất ngờ gì, nhìn nó cũng đoán chừng 17, 18 tuổi là cùng. Mà con này nó nói chuyện với em mà cứ cúi mặt xuống, lâu lâu lại ngẩng lên, cứ như nó sợ em ăn thịt nó vậy. nói thì lí nhí trong miệng. Im lặng một hồi em nói vui với nó:
-Sao em không cắt tóc kiểu khác đi, anh nghĩ em cắt mấy kiểu hàn quốc hợp lắm đó.
Nó chẳng nói gì cả, nghe xong cấu đó nó cứ dúi mặt vào cái điện thoại bấm bấm. thiệt chả hiểu nổi. Hình như em đụng chạm gì tới nó rồi thì phải, nhiều khi nó nghỉ em chê tóc nó xấu. Thôi kệ mẹ nó, em chả them nói chuyện nữa. Ngồi một hồi thì gần 08:00 PM, nó thu xếp đồ chuẩn bị đi về, con này chắc cũng làm 2 ca giống em mà ca tối nó làm tới 8h thôi, chắc thân con gái không dám về khuya một mình.

Đây là thời điểm em sợ nhất, em mong càng nhiều khách vào càng tốt, chứ để em một mình với chị L ở đây chắc em có nước độn thổ mất. Khách khứa lần lượt ra về, rồi người cuối cùng cũng đi ra, chả có ma mới nào vào nữa. Và bây giờ…trong quán, chỉ còn mình em và chị L…Em cảm thấy không khí nặng nề vô cùng, dường như không thở nổi, em ngồi chơi laptop, vào mấy trang báo kéo lên kéo xuống mãi, mồ hồ tay cứ tuôn ra. Em lại nhớ đến cảnh tượng khỏa thân của chị L, tuy chỉ thấy trong tích tắc thôi nhưng cứ ám ảnh em mãi. Thực sự lúc này cũng có hơi rạo rực trong người đó, dường như chị L cũng xấu hổ nên cứ lôi giấy tờ ra mà soạn đi soạn lại, chả nhìn lấy em một cái. Rồi cũng lác đác vài ba khách tới uống, chị L pha, em bưng ra cho khách, chả ai nói ai câu nào. 
Rồi cũng tới giờ về, em dọn bàn ghế, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, xong xuôi hết rồi cùng chị L ra ngoài. Chị L khóa cửa, em thì chằng muốn nán lại chút nào, nổ máy về trước, chẳng dám mở miệng chào chị một câu.

Về tới nhà, em tắm rửa rồi vào phòng nằm phịch xuống mà ngủ luôn, một ngày quá căng thẳng.

Hôm sau đi làm, vừa bước vào cửa, nhìn vào quầy. Em ngớ người ra như trời trồng, con Lacoste đã cắt tóc hàn quốc, nhìn cute vãi ra các thím ạ…

lon to vu bu

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

lon to vu bu

Xem lon to vu bu hay nhat 2014

Các đấng mày râu trong lớp thường tranh nhau giúp đỡ cho nàng về những môn mà nàng yếu kém để mong được hưởng một chút ân huệ nàng ban cho. Trong lớp Hoàng Nam là lớp phó học tập và anh ta la người học giỏi nhất lớp. Hoàng Nam vừa đẹp trai với cái nét đẹp của một quân tử. Bản thân chàng thật sự là một quân tử rất đàng hoàng đứng đắn. Hoàng Nam thường giúp đỡ Quỳnh Hoa nhưng không bao giờ chàng dám ghé lại nhà nàng vì chàng đã nghe nhiều người kể lai sự đền đáp của Quỳnh Hoa đối với họ. Đã nhiều lần mời mọc nhưng Hoàng Nam không đến, điều đó làm cho Quỳnh Hoa rất buồn và nàng đã rắp tâm chiếm hữu trái tim và thân xác Hoàng Nam. Biết là Hoàng Nam sẽ không về nhà mình nên vào một dịp có bài kiểm tra toán sắp đến nàng nhờ Hoàng Nam ở lai giúp cho nàng ôn bài ngay tại trong lớp sau giờ học . Đúng 5 giờ chiều thì tiếng chuông tan học vàng lên và tất cả các hoc sinh đã vui mừng gom góp đồ ra về vì đã trải qua một ngày học mệt mỏi và còn phải về lo ôn bài cho bài thi ngày hôm saụ Trong lớp chỉ còn lại mình Quỳnh Hoa và Hoàng Nam.