Lon to vu bu

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!

lon to vu bu

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

lon to vu bu

lon to vu bu la gi ?

Tiêu chuẩn của những thằng đàn ông chỉ biết đến tình dục đối với phụ nữ : 
- CÒN TRINH 
- Nhà giàu 
- Da trắng
- Vếu to
- Chân dài 
- Điện nước đầy đủ 
- Giỏi làm tình 

Tiêu chuẩn của những con đàn bà chỉ biết đến tiền tài danh vọng đối với đàn ông :
- Nhà giàu 
- Địa vị 
- Đẹp trai
- Có ô tô 
- Xài hàng hiệu 
- Tiêu tiền xả láng

Xã hội bây giờ đa phần đều yêu nhau vì sinh lý quý nhau về đồng tiền.....

lon to vu bu

Tôi nhái em rồi nói:
--Vậy em không thích sao? Vậy có người rên rỉ quằn quại nhìn thấy chụi không nổi.Hihiihihhi
Em đõ mặt dúi đầu vô người tôi, không cưỡng nổi cái dể thương của người đàn bà đang yêu. Tôicuối xuống hun em thật là nồng nàng:
--Anh yêu em lắm, nhìn em là anh muốn nổ tung rồi, anh dao hẹn như vậy nha! Khi em ỡ với anh , trong nhà chỉ có anh và em , em chĩ bận quần lót thôi ,để ngực trần cho anh ngấm nha, cho công bằng anh chỉ bận quần lót thôi em chụi không?
Em nghút tôi cái thật dài :
--Người gì mà dâm dử vậy trời kỳ lắm
Tôi nham nhở:
--Hay em không muốn anh bận quần mới không kỳ phải không? Vậy anh không bận quần theo ý em .
Em cười thút thít:
--Người gì mà nói cách gì cũng nói được, thấy ghét ghê
Tôi hun em rồi :
--Anh có đề nghị này, tháng sau anh lấy vacation( nghĩ phép) anh muốn em cùng gai đình đi chơi xa một chuyến em đồng ý không? Anh muốn gần gủi với mọi người trong gia đình của em Em nhãy lên người tôi mà hun như mưa lên mặt tôi, em thích lắm để em coi công việc như thế nào rồi em cho anh hay để mình chuyển bị. Mà anh định đi đâu thì hỏi Danh và Nguyệt coi có ý kiến gì không? Chuyện đó tinh sau bây gời cho anh ôm em nha , nhìn em thèm quá……………
Em đẩy người tôi ra:
--Khoang đả anh , em có thắc mắc này , khi đi chung với gia đình em , anh và em sưng hô làm sao?
Tôi suy nghỉ rồi nói nhỏ vô tai em :
--Khi nào anh có thể hun em thì mình gọi nhau là “anh em”, còn đi với gia đình thì anh gọi em làm dì, xưng con ,hiện tại mình chưa thể công khai thì đành chịu vậy. 
Nói rồi vật em ngã xuống gường mà vúi đầu vô cặp ngực nung nút. Cả ngày và đêm hôm đó tôi và em quắn quit bên nhau, hết ăn rồi lại làm tình như hai con thú them khát nhau lâu ngày.

lon to vu bu

Xem lon to vu bu hay nhat 2014

Sau khi ngắm đã đời cặp vú của Phượng ông di chuyển con mắt xuống tiếp bên dưới ngắm nhìn cái bụng phẳng lì không một vết gợn của Phượng mà nốt nước bọt một cách thèm thuồng.
Tay ông Kiên từ từ di chuyển xuống bên dưới đũng quần tì mạnh vào con cặc đang cương cứng để giải tỏa ham muốn cũng như kiềm chế bản thân, . Chỉ ngắm nhìn Phượng như vậy thôi cũng khiến người ông khẽ giật lên như muốn xuất tinh rồi, rất may là ông đã kiềm chế lại được

Lúc này Phượng bất chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Kiên đang hau háu nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, Kiên giật mình quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ, Phượng nhìn thấy người ông Kiên vã mồ hôi ra thì hỏi rất ngầy thơ:
- Bác sao thế, trong người không khỏe hả bác?
- Không sao con ạ, bác chỉ thấy hơi chóng mặt chút thôi, giờ thì đỡ rồi.
- Anh em thằng Thanh đâu rồi con – Kiên tảng lờ sang chuyện khác.
- Dạ, ảnh và chú Tuân đi làm hết rồi bác ạ, tối mới về nhà, trong nhà giờ chỉ còn có con và Vân thôi, nó vẫn đang ngủ trên phòng kia kìa.
- Đi làm hết rồi à con – hay lắm(Kiên nghĩ thầm) – Thế Vân là ai vậy – Kiên ngạc nhiên.
- À, em gái của con bác ạ, nó chuyển về đay 3 năm nay rồi, vợ chồng nó không hợp nhau nên li dị sớm, con xin phép anh Thanh đón nó về ở cũng cho vui cửa vui nhà.

Phượng ngồi đối diện với Kiên tay cầm dao gọt hoa quả, người lại khẽ cúi xuống phơi bày toàn bộ cặp vú của mình ra để hành hạ cặp mắt của Kiên.Ngồi nói chuyện với Phượng mà mắt Kiên cứ dán chặt vào bộ ngực của cô, thỉnh thoảng lại le lưỡi ra liếm mép một cách vô cùng dâm đãng, dục tính trong người tăng lên mỗi lúc một cao hơn, đôi mắt của ông chuyển dần sang màu hoe đỏ, người ông tỉnh thoảng lại khẽ run lên bần bật, ngồi đối diện với Kiên, Phượng vẫn có thể ngửi thấy mùi đàn ông của Kiên phát ra khắp căn phòng làm cho Phượng không khỏi xao xuyến. Phượng gọt hoa quả xong, mời khách và nói chuyện với ông Kiên được một lúc thì Phượng xin phép đứng dậy đi nấu cơm và bảo Kiên cứ ngồi đó chơi
Phượng vừa đứng dậy, ngay lập tức mắt ông kiên dán chặt vào vùng dưới của cô, chiếc quần xilip màu đỏ như tương phản hoàn toàn so với chiếc quần ngủ mỏng tanh màu trắng của Phượng, Phượng vươn người đứng dậy vùng tam giác đó như dí thẳng vào mặt Kiên co bóp khí thế, để ý kỹ 1 chút Kiên thấy bên dưới đũng quần của Phượng có một chút dâm khí rỉ ra đã làm cho đũng quần hơi ẩm ươt, biết la con mèo cái này cũng nứng lắm rồi nên Kiên cũng ko e dè nữa, ông liếc mắt đưa tình cho Phượng rồi liếm mép một cách đầy ẩn ý. Phượng tránh ánh mắt của Kiên khẽ quay người đi thẳng vào nhà bếp. Nhìn dáng đi uyển chuyển, cặp mông tròn trịa của nàng lúc lắc lúc lắc mà Kiên cảm thấy cổ họng của mình khô không khốc.

Ngồi uống nước được 1 lúc ông hỏi với vào trong: 
- Nhà vệ sinh ở đâu hả con, bác muốn đi một lát
- Ở trên lầu ấy bác ạ. Bác cứ đi lên trên rồi rẽ phải là tới
- Cảm ơn con.
Ông Kiên lên trên và đi vệ sinh, sau khi đi vệ sinh xong ông thăm thú loanh quanh trên tầng hai. Trên tầng có hai phòng, phòng sát nhà vệ sinh là của vợ chồng Thanh – ông vẫn nhớ vì ông đã hoan lạc cùng Phượng ở đây 1 lần rồi, tiếp theo có lẽ là phòng của Vân, em gái Phượng, nghĩ vậy ông tò mò đi về phía phòng của Vân, cánh cửa chỉ khép hờ hờ càng tăng thêm trí tò mò trong ông, khẽ mở cửa ông rón rén đi vào trong như một thăng ăn trộm. trên giường Vân vẫn đang ngủ một cách ngon lành, chỉ có điều nàng không mặc quần áo khi đi ngủ. Nàng nằm nghiêng người, quay lưng ra phía cửa và quay mặt vào trong, trên người chỉ có tấm mền mỏng đắp ngang người như kiêu một chiếc khăn tắm quấn ngang mình sau khi tắm xong vậy.

Đêm qua khi vc Phượng đi ngủ, vì quá nứng*** do bao nhiêu ngày không được địt mà Vân đã mò xuống phòng của Tuân bên dưới, thì đúng lúc cũng bắt gặp Tuân đang chuẩn bị cởi quần áo để đi ngủ, vừa nhìn thấy Vân là Tuân đã kéo ngay vào phòng của mình, lôi lên giường nằm đè lên Vân mà hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ hồng của nàng. Vân cũng đáp trả lại một cách say sưa và cuồng nhiệt. Bàn tay của Tuân chu du trên khắp thân thể ngọc ngà của Vân và từ từ cởi áo của nàng ra trong khi môi Tuân từ từ di chuyển xuống dưới, Vân khẽ nhấc mình lên để cho Tuân dễ dàng kéo chiếc áo ngủ của mình xuống. Kéo áo xuống đến đâu lưỡi của Tuân lại di chuyển theo đến đấy, như muốn liếm sạch những gì bám trên người của Vân để bù đắp lại những ngày mà chàng và nàng không co cơ hội giải quyết nhu cầu sinh lý. Khi cởi hẳn chiếc áo ngủ của Vân ra, miệng Tuân di chuyển đến vùng ngực, chàng vùi đầu vào vú của Vân hôn lấy hôn để, miệng thì ngậm vú bên này, tay thì bóp vú bên kia, cứ như thế luân phiên nhau thay đổi. 
Vân như chìm hẳn vào trong khoái lạc, tay nàng xoa xoa đầu của Tuân, chốc chốc lại ấn hằn đầu của Tuân ép vào ngực, như thể muốn nhét hẳn khối vu to tròn săn chắc vào mồm Tuân, đầu nàng ngửa hẳn ra đằng sau mắt nhắm nghiền, miệng thì há ra hết cỡ như thể để đớp lấy không khí mà thở. Hôn và bóp vú chán chê, Tuân bắt đầu di chuyển xuống phía bên dưới, lúc này Vân đã ưỡn mông lên để Tuân kéo nốt chiếc quần ngủ của nàng ra, trên người Vân lúc này chỉ còn mỗi chiếc xilip màu đen bé xíu ôm sát lấy*** của nàng. Tuân vục mặt vào đó, dùng răng cắn vào chiếc cạp quần của Vân từ từ kéo ra. *** của Vân như được giải thoát vươn hẳn ra ngoài, co bóp khí thế. Tuân từ từ liếm dần từ đầu gối lên đùi của Vân, tay vươn lên trên cao tóm lấy 2 vú của Vân bóp mạnh, Vân cắn mạnh môi đến rớm máu để không phát ra tiếng rên khoái lạc. Nàng cong người lên, tay ôm đầu Tuân trà thật mạnh mặt chàng vào*** của mình, hai đùi thì kẹp chặt đầu của Tuân như thể sợ buông ra là chàng sẽ bỏ đi mất. Chiếc lưỡi điêu luyện của Tuân khoét sâu vào bên trong *** của Vân, cọ sát vào 2 bên vách*** thi thoảng lại dùng lưỡi đâm sâu vào bên trong*** làm cho Vân ngất ngây vì sướng. Lúc này người Vân giật giật liên hồi như con chó lên cơn động kinh, nàng tóm lấy đầu của Tuân dí sát miệng vào *** của mình, hình như ko thể kìm hãm được nữa Vân giật thêm mấy cái nữa rồi xuất khí, nàng đã đạt cực khoái lần đầu tiên trong đêm. Mật ngọt trong*** Vân tuôn ra như suối, Tuân hà miệng ra hết cỡ nhằm uống hết sạch chỗ dâm thủy đó của Vân nhưng không xuể, nước*** tuôn ra nhoe nhoét khắp cả mặt của Tuân.

Lúc này Tuân cũng đã đứng dậy, kéo Vân xuống dưới nền nhà, chàng nhanh chóng lột bỏ hết y phục trên người mình, con cặc của Tuân như được giải thoát, bung mạnh ra ngoài, chĩa thẳng vào mặt Vân hiên ngang hùng dũng, như thách thức, như mời mọc. Vừa nhìn thấy con cặc của Tuân, Vân liền xà ngay xuống dưới, nàng áp mặt mình vào thân cặc, hít một hơi thật dài như để hít hết cái mùi ngai ngái của cặc vào mũi mình, Vân lè lưỡi của mình ra bắt đầu chăm sóc cặc của Tuân, nàng liếm dần quanh thân cặc, từ từ chậm dãi, thi thoảng lai ngước mắt lên nhìn Tuân với vẻ mặt vô cùng dâm dật. Vân bắt đầu tăng tốc độ, nàng liếm nhanh và mạnh hơn, sau đó nàng chuyển dần lên liếm vào cái đầu khấc của Tuân rồi bất ngờ hà miệng lơn hết cỡ ngậm chặt con cặc của chàng, tay Vân vòng ra sau ôm mông đít cua Tuân ấn manh vào miệng mình như thể muốn nuốt luôn con cặc của chàng vậy.