Lon tre em

Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái. 

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh. 

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon. 

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.

Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì. 

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”. 

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé. 

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái. 

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

lon tre em

Nó bước vào thì thấy tôi ngủ trên salon và thằng bé ngủ trong nôi gần đó. Nó làu bàu tôi hư quá về khuya khoắc. Nó xem xét thằng bé. Nói lẩm nhẩm, may mà thằng bé nó ngủ, nó thức thì không ai chơi với nó thì nó khóc. Sau đó tôi biết nó nhìn qua tôị Nó rón rén đi đến tôi và kéo tay tôi lên ghế rất nhẹ. Rồi kéo chân lên. Tôi biết nó nhìn vào trên vú tôi.

No đi xa và xuống bếp, nó đi lên lại phòng khách, nó đứng, nó ngồi... Nó không có yên. Nó lại bỏ đi xuống nhà. Một chút nó cũng bò lên. Tôi biết nó đang đấu tranh tư tưởng.... Đến khoảng 9 giờ rưỡi sáng lúc đóc tôi cũng gần muốn ngủ cho nên cũng hết hứng.

Nó chịu khônng nổi đi đến tôi, kẻ cầm tay, khẻ hôn lên trên trán. Nó thì thào, em thương chị lắm. Bỗng nhiên nó sờ nhẹ trên ngực tôi làm tôi có tí rợn rợn vui vui... Thấy tôi bình tỉnh quá, nó thì thở dốc vì hồi hộp... nó mò vú tôi nhẹ nhàng, chỉ một lát thôi vú tôi săn cứng lên và tôi cảm thấy sung sướng đã đã... Đã ba năm nay có bàn tay đàn ông nào mân mê vú tôi.

lon tre em

lon tre em la gi ?

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
lon tre em

Chẳng khác gì ngày xưa còn bé, hai chị em lâu lâu vẫn cùng nhau đi lang thang trên những con đường phố nhộn nhịp của thị xã Bà Rịa, hết xem phim lại ăn chè, uống cocktail,…; hàng xóm láng giềng nhìn thấy như thế thì cũng không ai có thể nào ngờ được rằng hai đứa vốn dĩ đã từng là nhân tình nhân ngãi thậm chí là vợ chồng của nhau cũng nên ? Chúng ta hãy xét xem diễn biến tâm lý của cả hai chị em xảy ra như thế nào đây trong nghịch cảnh éo le này nhé! Dĩ nhiên nhân vật chính đầu têu trong chuyện này không ai khác là thằng Đại, không hiểu tại làm sao mà nó vẫn cứ ao ước được có thêm lần thứ hai ân ái, yêu đương với người chị ruột của nó cho thỏa lòng khát khao chẳng khác gì nắng hạn cần mưa rào nhưng do sợ chị nổi giận thành thử nó không dám tỏ thái độ hay bất cứ hành vi không tốt nào khác. Có lần nó vào nhà vệ sinh vừa đúng lúc chị mở cửa từ trong bước ra, vì cho rằng nó cố ý xông vào để xâm phạm chị nên bất ngờ chị đã tặng cho nó một cái bạt tai nhá lửa mà không cần để cho nó có thời gian giải thích, thanh minh chi cả ; tuy bị đánh đau nhưng nó không hề giận chị vì đầu đuôi gốc ngọn đều tại nó cả, nó nhủ thầm giá như đừng có cái đêm oan nghiệt đó thì đâu có ra nông nổi như thế này? Còn chị Nam mấy bữa rày cách ly thằng em ngủ riêng một mình, những đêm trước thì chẳng có vấn đề chi cả nhưng vào đêm mà lúc chiều chị bạt tai thằng em, suy đi nghĩ lại thì chị cảm thấy mình thật quá đáng mạnh tay với thằng em ; rõ ràng sau đêm tình tuyệt diệu của hai chị em, cứ hễ gặp chị ở đâu là nó có vẻ sợ sệt vô cùng chẳng khác gì một tội đồ chứng tỏ chẳng qua trước sau gì thì cũng chỉ là nạn nhân của những trang web đen trên mạng chứ quả nó không hể chủ ý. Đôi lúc đang ngủ, chợt nghe tiếng động, dù biết là chẳng phải có động tĩnh chi cả nhưng không hiểu sao chị cứ ngỡ em trai mình cả gan mò vào và chị cảm thấy vừa sờ sợ, e dè lại vừa hồi hộp, xao xuyến làm sao ấy không tài nào hiểu được. Sự thực mà nói, do ám ảnh bởi những gì mà thằng em đã ngang nhiên hành động với chị vào đêm hôm ấy cho nên thỉnh thoảng chị lại hơi nhơ nhớ và mỗi khi như vậy, máu trong người chị cứ rần rật chảy với thân nhiệt càng lúc càng tăng dần và giả sử nếu như mà giữa hai chị em chẳng may xảy ra “chiến sự” lần thứ hai nữa thì chắc chắn chị sẽ xuôi tay chấp nhận ngay từ những giây phút đầu tiên ; nghĩ tới đó, chị không khỏi cảm thấy đỏ hồng, nóng bừng cả mặt vì tự ngượng với chính mình. 

Có thể nói là chị tuy rất muốn thằng em đừng có tái diễn lại đêm tình ấy lần nữa chi cho thêm tội thêm tình nhưng thâm tâm chị lại mong nó đại loại có hành động tương tự như vậy một lần cuối, một lần cuối cùng nữa mà thôi! Rõ ràng là trong cuộc đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi chứ sao mà tránh né đâu cho được dù muốn dù không, vào một buổi sáng chủ nhật khoảng 9-10 giờ, có một bác đưa thư đã mang tin vui đến cho chị Nam đó chính là giấy thông báo kết quả và gọi nhập học của trường Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh ; quả thật đây là một niềm vui vượt quá sức tưởng tượng không những của chị mà luôn của cả thằng em tuy ngày hôm ấy lại là một ngày u ám, không hề có ánh mặt trời và mây lại giăng đầy bầu trời thị xã. Tuy vậy trưa hôm ấy, hai chị em vẫn cố gắng chở nhau bằng xe đạp đi chợ để mua thịt gà cùng khoai tây về nấu món lagou dùng với bánh mỳ ăn mừng chị thi đậu Đại học và dĩ nhiên nhờ có tin vui này mà trong tâm trí hai đứa không còn bị đè nặng, ám ảnh bởi cái đêm tình nghiệt ngã, nhuốc nhơ kia nữa. Giả sử như ngày hôm ấy trời không mưa thì có lẽ chúng đã bay về miệt quê Phước Hải để báo tin vui cho bố mẹ biết rồi cũng nên ; chính vì trời mưa cho nên giữa hai chị em lại có sự cố chẳng may lập lại y như lần trước chẳng khác gì phần số đã định không thể nào mà tránh khỏi, chạy đâu cho khỏi nắng. Chiều hôm ấy, mặc cho trời mưa, do hai chị em cứ mãi mê ngồi xem phim dưới nhà cho nên chúng không hề mảy may biết rằng một cánh cửa sổ nơi phòng ngủ của chị Nam trên lầu bị bung ra và nước mưa từ ngoài hắt vào làm ướt nhẹp gần nữa cái mùng tuyn cũng như 2/3 tấm drap trãi nệm ; đến khi phát hiện ra thì đã muộn, chỉ còn việc cuối cùng là thằng em lên phụ chị mình đóng kín cửa sổ phòng lại rồi tháo mùng, lột drap đem xuống nhà dưới cột đến ba sợi dây kẽm giăng ra để phơi chẳng biết khi nào mới khô. Tối hôm ấy, thằng Đại lễ phép nhường phòng ngủ của nó cho chị còn nó thì ôm gối mền ra gian trước nằm ngủ nhưng khi vào đến nơi, thấy vậy chị nó bỗng dưng đưa tay nắm chặt lấy tay nó cản nó lại không cho đi và bảo nó để mền gối trở lại xuống giường.
-Em ngủ lại đây đi. Ra ngoài đó lạnh lắm.

lon tre em

Xem lon tre em hay nhat 2014

Xin chào các anh e đồng dâm. Tôi cũng là 1 fan của truyện sex. Đọc được chuyện này của bác chủ thớt lâu rồi mà không thấy bác chủ thớt viết tiếp. Hôm nay tôi mạo muội xin phép mod, bác chủ thớt và anh em đồng dâm post tiếp câu chuyện về đề tài này. Cái này là do tôi viết, văn không có nhiều vì đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến xxx và xxx. Thấy truyện hay nên post thêm mắm thêm muối cho anh em đồng dâm xem xét. Đây cũng là lần đầu tiên viết truyện lên có gì không phải mong anh em bỏ qua. Truyện tôi viết tiếp theo cảm nhận của tôi, nếu không hay xin anh em nhẹ tay. Còn nếu anh e thấy tạm được thì mình sẽ post tiếp nếu được chủ thớt, mod đồng ý. Xin cảm ơn. Mời anh em đọc tiếp.
......
- Em tắm nhanh rồi vào với anh nhé.
Tuấn nói rồi và bỏ đi vào phòng, trong lòng nó lâng lâng 1 niềm vui sướng. Nó đã có mẹ nó - người đàn bà mà nó luôn thèm khát. Nó đã thành công biến mẹ nó thành người tình tự nguyện của nó chứ không phải là do hãm hiếp như mấy ngày trước đây. Giờ đây trong đầu nó hiện lên vô vàn những kế hoạch hoan lạc cùng với mẹ nó. Nó sẽ khiến mẹ nó trở thành “người vợ” tuyệt vời của nó. 
Ôi! cái cảm giác được nghe chính người mẹ đẻ của mình gọi mình là “anh yêu” mới hạnh phúc làm sao. Ôi! cái cảm giác khi tận mắt nhìn thấy người mẹ mà mình hằng đêm khao khát đang căng miệng mút khúc gân nóng bỏng, căng cứng của mình mà hạnh phúc biết bao. Ôi! Cái cảm giác được nhìn tận mắt cái *** của mẹ đang căng ra, từ từ nuốt lấy con chim to dài của mình mà sướng làm sao Ôi!!!! Thèm quá!!!!!!!
Còn nhiều thứ nữa mà nó không thể nghĩ hết được. Giờ đây mới là bắt đầu với nó, nó có thời gian, không gian, địa điểm và cả sức lực của tuổi trẻ. Nhưng có lẽ và quan trọng nhất vẫn là người đàn bà ấy. Người đàn bà mà hàng ngày nó gọi bằng mẹ mà giờ đây sẽ phải gọi nó bằng “anh yêu”. Người đàn bà dâm đãng, hừng hực như bếp than mới được khai phá. Điều mà nó mới khám phá ra cách đây vài hôm.
Tuấn bỏ đi vào phòng, chỉ còn lại mình Huyền với cảm giác khó tả và nhiều suy nghĩ. Nàng vừa mút chim cho con trai nàng xong. Một sự tự nguyện vội vã??? Hay một sự thèm khát âm ỉ??? Giờ đây chỉ còn nàng với nàng trong gương. Nàng nhìn thẳng vào mắt của mình trong gương, phải chăng là tội lỗi? (Tại tác giả viết trước Huyền đồng ý với Tuấn nhanh quá nên chỗ này mình viết thêm về sự đấu tranh lý trí của Huyền một chút để cho chuyện bớt dễ dãi quá). Tuấn với mình là mẹ con ruột cơ mà? Tại sao mình lại ham muốn đến vậy? Chuyện này là điều cấm kỵ bởi nó là chuyện loạn luân. Trước đây mình đâu có sự ham muốn đến thế? Phải chăng mình đã kìm nén tình dục gần 10 năm rồi? Phải chăng gần 10 năm rồi mình sống không phải là chính mình? Mình vẫn còn ham muốn lắm, mới hôm vừa rồi đấy thôi. Mặc dù bị hiếp dâm, mặc dù mình cảm thấy tủi nhục, tức giận và đau đớn nhưng mình lại thấy len lỏi rồi bùng phát cảm giác rất dữ dội. Mình đã rất sướng, ra khí và thậm chí còn thèm khát được uống tinh trùng của kẻ hiếp dâm đó. Ôi! Cái cảm giác ngầy ngậy, mằn mặn khó tả ấy sao mà hẫp dẫn thế? Càng hấp dẫn hơn khi mà miệng mình đang khô đi vì sướng, vì thở lại được ngậm cái chim nóng bỏng, căng cứng phun đầy tinh trùng vào. Lúc ấy nuốt mà cảm giác ngọt ngào, mình chỉ muốn nó xuất ra thật nhiều, thật nhiều và mút nó thật lâu. Ôi!!!!! 
Huyền lại rùng mình vì khoái cảm khi nghĩ đến đó. Nàng trở về thực tại khi thấy tay của mình ướt đẫm dâm thủy. Thì ra trong lúc nghĩ mông lung, Huyền đã cho tay vào móc *** mình lúc nào mà không biết. Khi nàng rùng mình cũng chính là lúc nàng đạt khoái cảm và xuất khí ra rất nhiều. Nàng rút tay mình ra khỏi âm đạo, tiện đường nàng miết tay dọc theo khe *** ngược lên mồng đốc. Khi tay nàng miết qua mồng đốc, nàng lại rùng mình và cảm thấy 1 luồn điện chạy dọc sống lưng xuống đến hai gan bàn chân của nàng. 
À, phải rồi, giờ nàng mới giật mình nhớ ra 1 điều rằng con trai nàng có cái buồi giống hệt của tên hiếp dâm mình hôm trước. Mới vừa đây thôi, nàng đã mút chim cho nó một cách thèm thuồng và tận tình. Cái mùi vị tinh dịch ấy sao nàng thấy quen quen. Nàng mới bị hiếp dâm cách đây có hai ngày nên nàng nhớ lắm. Nàng nhớ bởi vì hôm ấy nàng thèm khát cái mùi vị tinh dịch ấy. Nàng nhớ bởi đã gần 10 năm nàng chưa được làm tình, được mút chim, được uống tinh trùng... nên nàng rất nhớ, thậm chí đến hôm sau đi ngủ nàng vẫn còn thèm được bú, được mút, được uống nó. Ờ mà sao giống nhau thế? Cái đầu khấc của Tuấn và tên hiếp dâm ấy sao giống nhau đến vậy? Cả hai đều có cái đầu khấc rất đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ, cái đầu rùa ấy bạch ra như một ngọn nấm. Ở phần đầu chim của Tuấn, chỗ khấc ấy nó banh ra to y như của tên hiếp dâm. Huyền đã phải khổ sở và sung sướng tột cùng với cái đầu nấm ấy nên nàng nhớ rất rõ. Lúc đầu bị hiếp, *** nàng còn ít nước. Cái đầu nấm ấy nó long *** nàng căng ra mà đi vào. Nhưng khủng khiếp hơn là khi nó được kéo ra, nó ra đến đâu nàng biết đến đó. Nó đi ra mà Huyền cảm giác như nó kéo cả ruột gan của mình ra theo. Cảm giác tê, rát và sướng lẫn lộn. Đến khi *** nàng đã trơn chu thì cũng là lúc nó “sung” hơn. Cái gờ của đầu khấc ấy cứ banh ra như to hơn, cào vào vách âm đạo của nàng nhiều hơn và kéo theo nước *** của nàng ra nhiều hơn. Ôi! đặc biệt là lúc nó xuất tinh nhả đạn thì cái đầu nấm ấy banh ra cực đại, ép các cơ *** của nàng căng ra. Nó giật giật phóng tinh kiến cho cơ *** của nàng cũng giật giật theo và rồi nàng cũng phải xuất khí theo nó. 
Đúng rồi, lạ thật sao lại giống nhau thế nhỉ? Cái đầu nấm ấy nàng đã ngậm vào miệng mút mấy lần và cũng mấy lần nó phông lên phóng tinh vào miệng mình mà. Không thể quên được, lẽ nào???? Không, Huyền gạt đi ý nghĩ ấy, cái ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình. Chắc chỉ là trùng hơp thôi. Và điều ấy lại đem Huyền đến thực tại. 
- Em làm gì mà lâu thế?
Huyền giật mình, nàng cảm thấy hơi ngượng và xấu hổ khi Tuấn bắt gặp nàng trong tư thế này. Một tay của nàng đang bưng *** cho nước *** của nàng bớt chẩy xuống dưới chân, còn tay kia thì đang xoa đầu vú nhọn hoắt của mình. Cũng may là nàng đang quay lưng lại với Tuấn nên nàng cũng bớt xấu hổ hơn. Nhưng khi nghe Tuấn gọi nàng là “em” nàng vẫn đỏ mặt và trả lời ấp úng:
- Mẹ...mẹ .... à em ..... em... đang chuẩn bị. Em....em muốn chuẩn bị thật kỹ càng cho... cho lần đầu tiên.
Tuấn tiến lại sau lưng Huyền, nó vòng tay ra trước ôm chọn hai bầu vú căng cứng của Huyền. Nó đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên bên cạnh cổ Huyền và nói:
- Em thật tuyệt vời, hôm nay là một ngày rất đặc biệt và ý nghĩa của “vợ chồng” chúng mình. Anh yêu em nhiều lắm. Em đã xong chưa? Anh thèm lắm rồi.
- Em....Em ....Em cũng xong rồi anh ạ. Anh cứ vào trước đi, em quấn khăn rồi vào sau
- Không cần khăn đâu em. Em cứ để thế này cho đẹp. Anh thích nhìn em khoả thân lắm. Em có thân hình thật tuyệt vời.
Tuấn vẫn ôm và xoa hai vú của mẹ nó và thủ thỉ những lời đường mật bên tai mẹ nó. Nó còn đưa lưỡi liếm lên cổ của mẹ nó 1 cách nhẹ nhàng và khiêu khích. Nó thấy mẹ nó rùng mình, nổi da gà. Nó ôm xiết lấy mẹ nó khiến mẹ nó phải lắp bắp:
- Ơ kìa con...con... à anh ..... anh làm gì thế? Buông em ra, anh làm em nổi hết da gà lên rồi đây này.
- Cơ thể em như vậy là đã đồn ý với anh rồi đấy. 
Tuấn đáp nhanh và đưa luôn 1 tay xuống dưới bướm của mẹ nó mà sờ. Ôi trời, nước *** của mẹ nó đã ra nhiều thế ? Như một phản xạ có điều kiện, chim của nó cũng bật ngỏng lên áp mạnh vào mông mẹ nó. Huyền lại rùng mình, nàng rùng mình bởi hai bàn tay của con nàng đang xâm chiếm hai chỗ nhậy cảm nhất, trong lúc hưng phấn nhất. Đồng thời nàng cũng thấy rằng con trai nàng không mặc quần. Điều đó được nàng phát hiện ra khi con chim cứng ngắc của nó ép mạnh vào mông nàng. Sao mà nó nóng thế? Dài thế? Nàng cảm nhận được hết và điều đó khiến cho nàng rùng mình xuất khí thêm 1 lần nữa.
- *** em ra nhiều nước quá. Anh không chịu được nữa rồi.
Tuấn nói xong, cũng là lúc Tuấn xoay người mẹ nó lại và cúi xuống bế bổng mẹ nó lên. Nó bế mẹ nó đi nhanh về phòng của mẹ nó. Chẳng hiểu sao nó lại muốn bế mẹ nó vào đấy thay vì vào phòn nó. Huyền không còn biết gì nữa, người nàng nặng trĩu, nóng bừng. Nàng thở hắt ra khi mà Tuấn nhấc bổng nàng lên. Nàng đang sướng, sướng vì bản năng đang trỗi dậy trong cơ thể đàn bà. Sướng vì bản năng đấy đang bùng nổ khi nó được giải thoát suốt gần 10 năm bị kìm nén. Sướng vì người giải thoát bản năng ấy cho nàng chính là... con đẻ của nàng. Cả Huyền và Tuấn đều cảm thấy hồi hộp, run run, sung sướng. Thiên đường hay địa ngục đang mở cửa chờ đón họ đây? Chỉ có họ mới là người rõ nhất...