Long lon tiet canh

Trí vẫn ngủ nhưng hơi thở của chàng bắt đầu thay đổi. Qua một lúc, Con bé bắt đầu thấy ưa thích thật sự việc nút cu nầy, nó thấy thật sung sướng khi ngậm con cu trong miệng, có cái gì đó khó tả làm Con bé có cảm tưởng như mình làm động tác nầy từ cả ngàn năm rồi. Nó say mê nút, bú, liếm theo bản năng của nó, và nó biết là nó làm đúng vì trong cơn ngủ, Trí bắt đầu rên càng lúc càng trầm hơn. Con cu căng cứng lên, làm đầy ấp cái miệng nhỏ nhắn của Con bé. Con bé nhắm mắt lại để tận hưởng cái cảm giác kỳ diệu, con cu nhảy mạnh trong miệng của nó như một con thú có một sự sống riêng. Lần đầu tiên Con bé cảm nhận quyền lực vô tận của mình đối với một người đàn ông -dù đó là một người đàn ông có thế lực như Trí- anh ta chỉ còn lại là một con cu nằm trong miệng của nó và sự thỏa mản của anh ta hoàn toàn tùy thuộc vào ý muốn của nó. Trí đã thức rồi nhưng chàng vẫn nhắm mắt, không muốn cho Con bé biết, để cho nó tùy tiện hơn. Con bé nút hay thật, chàng không cầm nổi tiếng rên rỉ của mình, và sự kích thích của Trí còn tăng mạnh hơn vì là người nút cu của chàng là một bé gái 15 tuổi còn trinh trắng, mới nút cu lần đầu. Trí bị ám ảnh từ lâu bởi khao khát nầy: được giao hợp với một đứa con gái thật trẻ, còn ngây thơ, vụng về. Cái khao khát đó có nhiều nguồn gốc tâm lý: muốn dạy chuyện tình dục cho một đứa con gái trẻ, muốn thương yêu một đứa con nít, muốn lấy đi cái trẻ thơ…

Chàng ráng kéo dài khoái lạc nhưng sức ngưới có hạn, chàng đã bắt đầu mất tự chủ. Oanh ra dấu cho Con bé ngừng lại và đưa cho nó ly sinh tố:
- Em hớp lấy một ngụm sinh tố nầy, giử trong miệng rồi tiếp tục nút cu của ảnh. Chị làm vậy để cho em dễ dàng nuốt khí của đàn ông, khỏi bị lợ miệng.

Khi Con bé ngậm cu của Trí lại để nút thì Trí lịm người, cái lạnh của sinh tố ảnh hưởng thật mạnh trên đầu cu của chàng, và chỉ cần vài cái nút mạnh của Con bé là Trí đã gầm lên vì sướng, dòng khí tuôn lên cuồn cuộn, hai tay của Trí vịnh vào đầu của Con bé như cầu cứu nó. Con bé cũng sung sướng không kém, nó cảm nhận dòng khí tuôn vào miệng của nó như là một thành quả của chính nó, mùi vị nồng nồng của khí bị vị ngọt của sinh tố làm loảng đi, Con bé nhắm mắt nuốt từ từ, tận hưởng cái cảm giác tuyệt vời, con cu vẫn rung rãy trong miệng của nó, khí tuôn ra liên tục. Chưa bao giờ Trí bắn nhiều khí như vậy, chàng mở mắt ra và nhìn cu của mình nằm gọn trong cái miệng xinh xắn của đứa bé gái, thật như là trong một giấc mơ thần tiên. Khí của chàng vẫn tiếp tục trào vào miệng của Con bé. Và Con bé tiếp tục nuốt đến giọt khí cuối cùng…..

long lon tiet canh

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

long lon tiet canh

long lon tiet canh la gi ?

Rồi nàng tụt quần anh xuống. Con cặc ngỏng ngược lên như sừng tê giác, đầu rùa đỏ ửng, bự như cái nấm, chĩa ngay vào mặt nàng. Nàng thảng thốt kêu :
- Trời ơi! Bự quá! Đỏ như mặt trời mọc! Đêm qua tắt điện, không ngờ nó lại dài đến thế!
Nàng nắm cặc và bìu dái bằng cả hai tay một cách thành thạo, cúi xuống cọ mũi và môi lên đầu cặc, tò mò nhìn cái mắt dọc hé mở nhỏ ra một giọt nước trong suốt. Ngay phía dưới, một sợi gân nhỏ dính vào da mặt bụng con buồi như để giới hạn độ cong của thân cặc lên trên. Hai hòn dái nổi bật trong bìu, da mỏng màu nâu đỏ, lơ thơ vài sợi lông đen ngắn. Một cụm lông đen dài tụ lại trên gốc cặc, lông gò mu ít và ngắn hơn. Nàng vuốt ve, độc thoại với con cặc :
- Trời ơi!Thương quá!

Rồi tiếp tục hôn hít từ đầu rùa xuống gốc cặc, bìu dái, khi thì ngậm đầu cặc vào miệng mút mút, khi thì ngậm nguyên một hòn trứng dái.
Bắc sung sướng tuyệt vời nhưng không quên phần mình, cầm cạp quần em giật xuống. Tâm giẫy nảy :
- Từ từ nào! Để em nằm xuống đã, đừng kéo thế rách quần hết!
Anh lột chiếc quần đen của em ra rất nhanh, không có xì líp bên trong nên lồn nàng phơi ra trắng nhễ nhại, chỉ có một dải lông đen ngắn, mướt nằm sát xuống da, dồn lại ngay giữa mu lồn.

long lon tiet canh

Buổi tối trôi qua tốt đẹp khi tụi tôi tán gẫu, ăn uống tự nhiên trong bầu không khí nới lỏng. Cuối cùng tôi đề nghị cả đám lui về ngồi trong hồ spa nước nóng với rượu vang cầm theo. Hạnh nói ý kiến hay thế là te te nắm cánh tay Định dẫn đường cả đám xuống hồ spa. Nơi đây là một nơi đáng yêu trong vườn nhà tụi tôi, chung quanh bao bọc bởi những lùm dương xỉ và cây cối nhỏ nên hoàn toàn kín đáo, chỉ ngó lên thì thấy bầu trời mà trời đêm đó rất đẹp, đầy sao và có trăng lưỡi liềm bán nguyệt. Phong cảnh thật hữu tình. Định cười phản đối với Hạnh là gã không có đồ tắm để mặc. Nàng bảo “Vậy thì tụi mình…tắm truồng đi… Hihi…hay là anh Định mắc cở, sợ tụi này thấy thân người anh ?” Ôi chao, đó là cú sóc thứ ba. Chưa bao giờ nghe thấy Hạnh nói năng thẳng thừng như vậy trước đây, nhất là đối với một người mới biết chưa đầy mấy tiếng đồng hồ. Tôi còn đứng đó sững sờ thì nàng đã trút bỏ quần áo, đã nhảy vào hồ nước nóng trong nháy mắt, với Danh liền theo gót, để lại sau Định và tôi. Khi tôi trút bỏ quần áo và leo vào hồ thì hai người huýt sáo và reo hò. Tôi quay lại thì thấy Định đang đứng sừng sững trên mép hồ ngay sau tôi. Lúc đó mặt tôi chỉ cách dương vật của gã trong gang tấc, nó thật bự và dũng mãnh làm chính tôi cũng phải há hốc nhìn nó trân tráo. Thật, có bao giờ gần sát đàn ông khác đến thế làm tôi đứng yên một chỗ đó cho tới khi Hạnh kéo tôi từ đàng sau, lôi tôi vào vòng tay của nàng, ghì người chồng yêu dấu của nàng vào bộ ngực mỹ miều đó. Tôi nghĩ “đây rồi, tiết mục đêm nay đang mở màn, cho em mộng tưởng thành thật đây em cưng à…”

long lon tiet canh

Xem long lon tiet canh hay nhat 2014

Lần này là lần thứ 22. Mình đếm đủ. Không lần nào ảnh làm cho mình đạt được cực khoái. Chán thật. Cứ banh háng mình ra là nhét vô rồi nhấp cho đã chứ không thèm để ý gì đến cảm xúc của mình. Ngày…tháng…năm… Tại sao ảnh lại xuất tinh nhanh vậy chứ. Mình đang sắp sửa có cảm giác rạo rực thì ảnh đã ra đầm đìa rồi gục xuống ngũ luôn. Thiệt là chán. Chẳng lẽ mình cứ phải xài cái đồ giả để thủ dâm hoài hay sao. Phải chi có con cu nào cứ cứng như nó hoài chắc đã lắm, phải công nhận dùng nó thích thiệt. Thọc vào thật sâu rồi lấy tay di di âm hạch. Mình cứ cứng người ra chảy tinh dịch dầm dề. Hay là mình thử kêu ảnh dùng thuốc xem sao. Ngày…tháng…năm…
Thiệt là vô lý, rõ ràng là lỗi của ảnh, ảnh quá yếu thì phải tìm cách trị. Vậy mà mới nói ra thì lại giận dỗi bỏ ra ngoài còn kiếm chuyện gây gỗ nữa. Đàn ông gì mà chán quá. Tối nay lại phải nhờ “cục cưng” của mình rồi.