Long lon tiet canh

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

long lon tiet canh

Hắn tiếp tục hôn con bé, tay hắn bắt đầu sờ soạn, hắn không muốn làm gấp vì hắn muốn tận hưởng cơ thể non tơ và áp dụng những gì hắn thấy mà chưa có dịp thực hành. Một tay hắn đặt lên ngực,, một tay sờ lên mông, con bé lớn quá, cái vú mới nhú mà đã vừa tay hắn, cái mông thì to và chắc nịt. Con bé là hiện thân của sắc đẹp và sự dâm loàn. Nó run rẩy dưới tay ba nó. Hắn cởi từng cúc áo, hắn xoa lên vú rồi lại cởi ra, chiếc áo sờn củ rơi xuống đất. Con bé chỉ quanh quẩn ở nhà nên cơ thể nó không một vết đứt, toàn thân mịn như lụa, không một vết tì, sự ưu ái của hắn bây giờ phục vụ lại chính hắn.

Hắn rời bỏ đôi môi ẩm ướt để khám phá vùng đất mới, khám phá những ngọn núi mát mẻ trong lành. Khi môi hắn lướt trên ngọn đồi non, môi con bé bộc ra những tiếng ú ớ vô thức, nó không thể kiềm chế. Cái lưỡi với những cái gai li ti chà lên đầu vú con bé, kích thích các dây thần kinh khoái cảm, hắn luồn tay đầy áo lên, bé Loan như hiểu ý cởi cái áo đặt sang một bên cho ba nó làm việc. Tiến thấy mình thật hạnh phúc, tay hắn vuốt khắp cái lưng trần mịm màn của con gái hắn. Một tay se se đâu ti vú phải, miệng bú vú trái, cón một tay hắn thọc vào quần mân mê cái mông căng cứng của con bé, Bé Loan sướng quá cứ ngữa đầu rên rĩ.

Hắn tiếp tục rời bỏ vùng núi non để về với đồng bằng, cái quần đen rơi ra với sự giúp sức của con bé. Mảnh đất của riêng hắn hiện ra, rộng rãi, cao và đẹp, hứa hẹn là vùng đất trù phú mang lại vui sướng. Mảnh đất ấy thật hài hòa, một vùng đất rộng, và một khe suối nhỏ, một vùng đất ẩm ướt như thế giúp hắn gieo những hạt mầm xanh vào đấy. Hắn liếm nhẹ vào cái khe suối, con bé run lên và ứ ứ lớn hơn. 
- Con nằm xuống nghen bố, con bé thì thào trong hơi thở gấp
- Uh
Con bé lại giường nằm ngữa ra, cái mảnh đất của hắn nhô cao lên như ngọn đồi, khe nước chãy ra một dòng nước trắng. Hắn vét lấy thoa lên vùng đất nhô cao ấy rồi liếm sạch. 
- Ư…bố…con bé run lên, hắn liếm sâu vào cái lổ, hắn húp nước và dùng lưỡi móc lô`n con bé. Một ụ thịt chừng bằng bàn tay úp nhưng với Tiến là cả một bầu trời hạnh phúc, những thớ thịt hồng hào ấy là cả một niềm vui sướng vô biên. 
- Loan ơi…hắn thì thào
- Dạ…
- Bướm con đẹp quá…bố yêu quá Loan ơi
- ….Loan vuốt lên mái tóc lơ phơ bạc của ba nó, con bé ấn đầu bố nó vào lô`n, Tiến thè lưỡi liếm sâu vào cái lổ…Ư ư ư, Bố ơi….
- …..
- Ư ư ư…bố ơi, con yêu bố lắm!

Hắn cởi đồ, con cu to dài của hắn lại có dịp ngóc đầu, bây giờ nó hùng dũng hơn bao giờ hết dù hắn đã ngoài 50. Mảnh đất của con bé tuy lớn thật nhưng so với cái cây gieo lúa của hắn thì quá nhỏ bé, khe nước bé xíu so với cái đầu lù lù như cái chày. Hắn xoa lên mu lô`n con bé. Tình yêu dâng trào, hắn bò xuống bú lô`n con bé lần nữa, cái lô`n trinh nguyên và non nớt. Hắn tiếp tục bú, hắn muốn chăm sóc con gái hắn lần cuối vì sau khi con cu của hắn vào đây bé Loan sẽ thêm một chức năng mới, làm vợ.

Hắn banh rộng chân con bé, đặt cái đầu vào khe lô`n, không thể thấy được cái khe, mảnh đất nhỏ 2 bên cũng bị che lấp. Hắn đẩy vào, miệng lô`n lập tức hả to ra đón nhận, vùng thịt 2 bên mép dạt ra 2 bên, cái lổ căng ra hết cở cho cái đầu khấc chui vào.
- Ui…bố ơi con đau
- …hắn cười không nói
HẮn tiếp tục đẩy thêm cái nữa, đầu khấc chui hết vào trong, đẩy màn trinh cong vào trong làm con bé đau điếng, nó đẩy chân ba nó ra, nước mắt giàn giụa. Hắn cầm hai tay con bé kéo ra, tay hắn đè lên tay con bé và hắn tiếp tục đâm vào
- Bố ơi…huhuhu
Hắn không dừng lại mà tiếp tục cho con cu chui tiếp vào, rẹt….con bé nghe như có gì nó rách nát trong người mình, nó hét lên
- Á………………….
Giữa cánh đồng hoang vu, tiếng la của con bé hòa vào tiếng gió vi vu ngoài cữa sổ, hắn đẩy thêm, con cu chui vào ½, máu trinh chảy ra nóng hổi đầu cu hắn. 
- Hu hu hu..bố ơi, bố ơi
Con bé cứ khóc vì đau, hắn cứ tiếp tục rút ra đẩy vào đều đều dù chỉ vô một nữa nhưng thế là quá đủ. Bị đau nên cơ lô`n bé Loan siết chặt đầu cu hắn, hắn biết điều đó hắn thương con gái lắm
- Bố yêu con, cố lên con gái của bố, cố lên nhé con
- Bố ơi…hu hu hu…con đau lắm
- Nào, nghe lời bố, cố lên nhé con
- Dạ…nhưng con đau lắm
- Bố yêu con, bố sẽ làm nhanh cho con nghĩ
- Dạ….Hắn thương con gái bị đau, nhưng hắn không thể dừng lại thế là hắn thọc nhanh cho cuộc phá trinh nhanh chóng kết thúc.
Cu hắn phồng lên rồi nhỏ lại, rồi phồng lên…cứ mổi lần như thế là một dòng tinh trùng phụt ra lao vào trong lô`n con bé. Con bé khóc một lúc rồi ngủ thiếp trong vòng tay ba nó, nó chấp nhận thay mẹ nó, giờ thì nó vừa làm con vừa làm vợ. 

Lần thứ 2 của con bé là sau đó chừng 1th, sau lần phá trinh nó đau đến cả tuần, nó xin ba nó đợi đến khi nó hết sợ thì cho làm tiếp, ba nó cũng hiểu và vui vẽ đồng ý dù cái thân thể ngồn ngộn của nó biết bao lần làm hắn phát điên.
Trời rét đậm, toàn bộ khu làng quê như yên ả, mọi người hầu như trú trong nhà, trưa thì cũng làm vài việc vặt như thả trâu ra gặm cỏ mà cỏ mùa này cũng nhỏ và ít lắm, hầu như mọi người cắt cỏ về cho trâu bò ăn. 
Trưa đứng bóng, mặt trời lên cao nhưng cái rét căm căm vẫn làm mọi người co ro, con bé ôm cổ ba nó thì thào
- Con cho bố làm nữa đó, nhưng nhẹ thôi nghen, con sợ đau lắm. Cái lô`n non tơ của nó đã lành hẳn, nó bắt đầu thấy nhớ những cái hôn của ba nó, suốt 1 tháng trời tuyệt nhiên ba nó không rờ vào vùng cẩm, hắn kiêng nhẩn chờ con bé cho.
- Thật hả? con yên tâm, bố làm nhẹ mà
- Dạ

Hắn quay lại, con gái hắn đứng sừng sững đẹp như thiên thần. Do thừa hưởng chiều cao của hắn nên con bé khá to lớn với cái tuổi 13, mà con bé lại hưởng toàn bộ những nét đẹp của mạ nó làm cho con bé thêm phần hoàn thiện. Sau 13 năm, giờ con bé dùng chính sắc đẹp mẹ nó ban tặng để trả cho ba nó.
Đôi môi ngọt hơn, làn da mát hơn, cặp vú căng hơn. Hắng cảm ơn tạo hóa đã sinh ra phụ nữ, và ban cho hắn một đứa con tuyệt vời để hắn được yêu, được chăm sóc và làm tình. Cái vóc dáng này, cặp vú này, cái lô`n này do chính hắn nuôi nấng thì bây giờ thuộc về hắn cũng là lẽ thường tình.
- Ư ư ư…bố ơi…con bé rên rĩ, tay hắn soa lên tấm lưng trần của con bé, miệng bú liếm cặp vú non tơ ngọt mát.

Hắn đặt con bé nằm ngữa lên cái ghế tre dài hắn đang ngồi, hắn lột quần con bé ra, quỳ xuống đất vục mặt vào lô`n mà bú. Hắn phải cảm ơn tên xếp đã dạy hắn cách làm tình rất tây, ở cái thời của hắn mấy ai dám vục mặt vào cái nơi được xem là dơ bẩn này, và chỉ có hắn mới được tận hưởng sự thơm mát của nước lô`n.
Hắn cởi đồ ra, ngồi ngay dưới háng con bé, nâng chân đứa con gái bé bỏng của mình lên hắn cầm khúc thịt to lớn dặt vào chính giữa. Thân thể con bé được tao ra từ khúc thịt này và bây giờ nó lại tiếp tục đâm vào cái thân thể ấy.
- Ui…bố….Con bé rít lên khi đầu cu tách đôi cơ thể nó chui vào. Hắn rút ra rồi lại đâm vào, rất đều đặn hắn đụ con bé bằng ½ con cu, hắn biết con cu hắn to dài nên hắn chỉ chơi có một nữa. Con bé trắng tinh còn hắn đen nhẻm, một sự đối lập kỳ là nhưng hòa vào nhau làm một trong tiếng rên rĩ sản khoái của hắn mà tiếng rít có phần nặng nhọc và đau đớn của con bé.

Hắn rút ra, nhớt trong lô`n con bé bám đầy cu hắn, thật tuyệt vời. Hắn bế con bé vào trong buồng bỏ mớ quần áo vươn vãi khắp nhà. Đặt con bé xuống giường hắn lập tức nhét của nợ ấy vào cơ thể con nhỏ. Hắn cong người để vừa đụ vừa bú vú con bé, cu hắn lông là xồm xoàm cắm vào cái lô`n trăng phau của con nhỏ. 
- Con đau không
- Dạ có nhưng ít thôi, bố cứ làm đi con chịu được mà
- Cảm ơn con…từ bây giờ cái bướm này là của bố
- Bé Loan vòng tay ôm cổ ba nó…Dạ. Bổng bé Loan thấy người mình nhẹ hẳn, con cu ba nó có cảm giác như sâu hơn….Hình như cu bố vào hết trong bướm con rồi thì phải
- Ôi con gái tôi, sao mà đáng yêu thế…cảm ơn con, vô hết thế này mới sướng chứ
- Bé Loan véo ngực ba nó…ác này, to thế mà cho hết vào bướm người ta
- Tại bướm con gái bố giỏi thôi…Tiếng làm tình, tiếng rên rĩ vang lên giữa trời đông giá rét.

Hắn đang lên mây, nước lô`n con bé ứa ra trơn lùi nhưng bót vô cùng. Hắn vẫn kiêng nhẩn. Hắn vịn eo con bé, cúi nhìn con cu chạy trong cái lô`n căng bành. Hắn run lên, tốc độ thục nhanh hơn, con bé liên tục kêu ứ ứ…Hắn gồng cứng người rồi xuất tinh trong sự đê mê, từng dòng tinh trùng cứ phụt ra, phụt ra trong sự đê mê của hắn và sự ngở ngàng của bé Loan, lần đầu nó cảm nhận được tinh trùng đàn ông bắn vào người là như thế nào. Cánh cửa tình dục của con bé đã mở, từ bây giờ nó sẽ hòa cùng ba nó bài ca tình dục. Cái khổ cực của thời cuộc đã không còn làm nó sợ hãi vì cạnh nó có ba nó che chở và trong căn nhà giữa chốn núi đồi hoang vu, ngày ngày nó cùng ba nó làm việc kiếm cái ăn và nó cùng ba nó sẽ có những buổi làm tình đê mê, nó cảm ơn ông trời đã sinh ra những thứ tuyệt vời như thế, nó cảm ơn ba nó đã sinh ra, nuôi nấng nó lờn như ngày nay và cho nó những cảm xúc tình dục tuyệt vời.

long lon tiet canh

long lon tiet canh la gi ?

Đến lần thứ ba hay thứ tư thì thằng Trí mạnh dạn hơn, bàn tay nó đi xuống cổ đứa con gái rồi … run run bàn tay luồn vào cổ áo con Út. Con Út tò mò để cho thằng Trí tự tiện, nó hoàn toàn không hiểu biết gì về chuyện trai gái. Khi bàn tay úp lên vú của nó thì con Út phải cắn mạnh hai hàm răng để khỏi kêu lên một tiếng ngạc nhiên. Người nó nóng ran lên và nó có cãm tưỡng là đầu vú nó cứng hẳn lên. Thằng Trí cũng lịm người đi dưới cãm giác mới lạ, vú con Út nhỏ xíu nhưng chưa bao giờ thằng Trí được chạm vào một vùng thịt mềm mại như vậy. Càng bóp nó càng thích … nó lấy hai ngón tay vân vê đầu vú làm đầu vú cương lên tối đa …

long lon tiet canh

Hai cô cháu nằm yên trong giây lát. Vậy là cả hai đã thực sự bước qua ngưỡng cấm, hai cô cháu đã ăn nằm với nhau. Dũng lại từ từ rút ra. Nó thấy cô Uyên nổi gai ốc khắp người, cô nó đang sướng lắm! Sau cú thăm dò nhẹ nhàng ban đầu, Dũng bắt đầu địt rất mạnh vào lồn Uyên, nó đụ liên hồi. Trong phòng êm ru tiếng máy lạnh chỉ nghe những tiếng phạch phạch rất to của 2 cơ thể trần truồng dập vào nhau. Uyên cắn chặt góc mền giữ cho khỏi gào lên, nàng hết vật đầu qua bên trái rồi bên phải, cứ liên tục như vậy vì Dũng vẫn nắc liên tục. Nó đổi tư thế hết kiểu này sang kiểu khác, phim sao thì nó vậy, có lúc nó gập đôi hai đầu gối Uyên lên sát ngực nàng cho đít nàng vểnh lên, tinh khí của nó và dâm thủy của Uyên hòa lẫn với nhau chảy lai láng. Nó chơi kiểu này làm Uyên rất thốn nhưng sướng kinh khủng. Rồi Dũng nằm đè lên Uyên, hôn môi nàng, ngậm lưỡi nàng, bú vú nàng trong khi vẫn dập liên hồi. Nó banh hai chân nàng hổng lên trời rồi xọc mạnh buồi vào tưởng chừng làm lồn Uyên rách toạc. Uyên hết ngồi trên mặt lại ngồi lên dương vật Dũng, nàng xóc như phi ngựa khiến Dũng cũng không thể ghìm nổi nữa, nó ghì chặt Uyên vào lòng, dương vật nó thọc tuốt vào sâu nhất trong tử cung Uyên, nó chuẩn bị phóng tinh lần thứ hai trong đêm nay, lần này thì xuất ngay trong âm hộ cô nó. Uyên cũng đang tới chỗ tột đỉnh khoái lạc. Nàng không còn quan tâm tới tới việc bị dính bầu hay không, nàng chỉ muốn được thỏa mãn bản thân ngay lúc này. Mấy năm nay Tiến chưa bao giờ được chơi nàng mà không mang bao cao su, thế nhưng hôm nay ngay trong lần đầu tiên, Uyên đã cho Dũng ân ái và hoàn toàn thỏa mãn với nàng mà không dùng một biện pháp phòng ngừa nào. Dũng xiết chặt Uyên thúc mạnh dương vật vào lồn nàng mấy cái nữa đột nhiên thấy Uyên rung động toàn thân, nàng thổn thức vào tai nó:
- Cho em đi anh, sướng quá Dũng ơi, mạnh nữa Dũng ơi, em yêu anh…

Dũng không thể tin vào tai mình và nó cũng không chịu nổi nữa. Từng đợt, từng đợt tinh khí nóng hổi phọt mạnh vào tử cung Uyên khiến nàng chết lịm trong đê mê: Chết em mất Dũng ơi? sướng quá anh ơi? Âm đạo nàng co bóp chặt vào buồi Dũng làm nó phóng thêm một đợt nữa cực khoái. Suốt đêm đó, hai cô cháu làm tình với nhau không nghỉ. Tất cả các lỗ trên người Uyên không có lỗ nào là cấm kỵ với Dũng cả. Nàng để mặc cho Dũng dày vò thân xác suốt đêm. Thế là nàng đã thỏa mãn mọi thắc mắc mà nàng không biết lúc coi phim, những thắc mắc mà Tiến từ chối trả lời nàng thì giờ đây cháu nàng đã trả lời đầy đủ. Nàng đã biết cảm giác tê tái tuyệt vời khi Dũng chọc dương vật vào lỗ đít nàng, nàng cũng đã cho Dũng thỏa mãn dương vật của nó giữa hai bầu vú bự của nàng rồi phóng tinh khăp mặt mũi nàng. Nàng còn khuyến khích Dũng cưỡng dâm vào miệng nàng? Tám giờ sáng hai cô cháu vẫn đang tắm rửa cho nhau trong nhà tắm. Dũng vẫn thèm muốn kinh khủng. Nó đẩy nàng quay mặt chống tay vào tường, từ đàng sau Dũng giật tóc Uyên và cắm buồi vào đít nàng. Nó địt nàng tới lúc hai cô cháu không đứng nổi nữa khuỵu ra nền nhà tắm nó mới chịu phóng tinh. Trong âm hộ, lỗ đít và cả trong miệng nàng tối hôm đó có lẽ phải chứa tới cả nửa lít tinh dịch của Dũng xuất ra. Lúc 2 người bồng bế nhau trở về phòng ngủ, Dũng lại bắt nàng bò ra đất chổng đít lên để chơi như kiểu chó. Lỗ đít và lỗ lồn Uyên lúc chổng mông lên đều không khít được nữa vì buồi Dũng đã chọc vào không biết bao nhiêu lần. Lúc cả 2 đang đê mê thì chuông điện thoại kêu vang. Uyên miễn cưỡng bốc máy nghe trong khi Dũng vẫn đang địt nàng từ đàng sau. Trong máy là giọng nói của Tiến, chồng nàng hỏi thăm sức khỏe của nàng và tình hình mấy bữa nay. Uyên vừa quằn quại vừa trả lời: em buồn và nhớ anh lắm, chỉ mong anh về ngay với em? Vừa buông điện thoại xuống, Uyên đã rụt phắt cho dương vật của Dũng tuột ra khỏi lồn nàng, Uyên quay lại vuốt ve và ngậm chặt lấy buồi Dũng, nàng mút chùn chụt cả tinh dịch của Dũng và âm dịch của nàng, nàng còn cảm nhận được cả mùi vị từ trong hậu môn nàng trên dương vật của Dũng. Năm phút sau nàng lại đón nhận nguồn tinh khí mới của Dũng phóng thẳng vào miệng nàng và Uyên chẳng để phí phạm một giọt nào. Tối hôm ấy và cho hết cả kỳ nghỉ hè Dũng chẳng bao giờ ngủ ở căn phòng phía Tây cả. Dũng thông dâm với cô suốt ngày đêm, ngay trên chiếc giường cưới của cô chú nó. Hai cô cháu sống như vợ chồng và sướng như tiên vì hứng lên lúc nào là lại đè nhau ra để giao hợp và thỏa mãn nhau liền lúc đó mà chẳng hề dùng một biện pháp tránh thai nào. Đầu năm học mới, không ai biết Uyên lặng lẽ một mình đi bác sỹ tư nạo thai, kết quả của một mùa hè đầy kỷ niệm. Dũng trở về Nha Trang và đê lại tuổi thơ ngây của nó trong căn hộ của cô chú tại Saigon. Trong đầu nó còn đinh ninh lời hứa sẽ vô Saigon hè sang năm thăm cô Uyên.

long lon tiet canh

Xem long lon tiet canh hay nhat 2014

Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ 
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không 
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?

Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.
Tôi hỏi hai đứa sau đó thì như thế nào, ngập ngừng một lúc thì con C cũng nói sau đó thằng chú đó cũng không dám gặp mặt con C nữa. Tôi nói với nó để khi nào về tôi sẽ nói với ông bà để cho nó một bài học, con C khóc lóc năn nỉ tôi đừng nói gì, thực ra nếu con C có đồng ý nói thì chưa chắc tôi đã dáng nói ra bởi tôi cũng không phải tốt đẹp gì và tôi cũng muốn giữ chút thể diện cho hai đứa nó. Ở quê tôi họ coi trọng chữ trinh lắm, không cần biết vì lí do gì nhưng nếu chuyện này mà vỡ lỡ ra thì sẽ bị mọi người xem thường. Ban đầu nó khóc lóc sau đó hăm dọa tôi nhưng tôi vẫn bảo là sẽ nói ra với tất cả mọi người. Con C năn nỉ không được nó chuyển sang hăm dọa tôi, nó bảo rắng sẽ kể cho mọi người nghe chuyện hôm tôi sờ mó nó. Tôi cười như muốn thách nó, tôi biết nó không dám đâu bởi nhờ có tôi mà nó ở trong cái nhà này, gia đình nó mang ơn còn không hết thì làm sao mà nói ra chứ vả lại nói ra người chịu thiệt không phải là tôi. Nó biết nó không thể dọa dẫm tôi được, nó chuyển sang van xin, tôi nói với nó chuyện này để tôi tính đã, tôi bảo nó hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nhìn bộ ngực phập phồng theo hơi thở mà tôi không chịu được, qua ngọn đèn tôi thấy thấp thoáng cái nhũ hoa của nó, tôi được thế cho tay sờ cái bộ ngực của em qua lớp áo, em chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám phản ứng với tôi, em luôn bảo với tôi rằng đừng mà, em không thích như thế đâu. Bây giờ tôi chả quan tâm gì tới lời nói nó cả, tôi định cho tay vào sờ thì đúng lúc ấy thì mẹ tôi đi ra chỗ tôi, thực ra mẹ tôi đi vệ sinh sẵn tiện xem tôi học bài như thế nào. Chắc mẹ thấy tôi với C nên nghĩ rằng con C đang hỏi bài tôi nên không quấy rầy chúng tôi. Con C quay lại bàn học rồi đi ngủ. Tôi cũng mất hứng nên cũng đi ngủ luôn.
Thực ra đọc cuốn nhật kí ấy tôi mới hiểu hết cuộc sống gia đình em. Nhìn vẻ bình thường chú tôi có vẻ hiền và có phần thiếu hiểu biết nhưng có tính gia trưởng và hay nhậu nhẹt trong xóm, mỗi lần xỉn chú tôi thường phung phí tiền bạc mặc dù kinh tế gia đình rất khó khăn. Mấy lần thím tôi góp ý đều bị chú tôi cắt phăng nên chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám nói ra ngoài. Chỉ cần có rượu là chú tôi thay đổi hoàn toàn từ một người nông dân thật thà chất phát thành một con ma men. Tôi ngủ đi với những tính toán trong đầu, tôi thiếp đi trong những suy nghĩ ấy.
Mấy ngày sau tôi lên trường cấp 3 ở huyện ( tôi học trường chuyên còn trường này là trường cấp 3 của huyện nơi em Tr học ) diễn văn nghệ, tôi gặp lại phần lớn anh em hồi cấp 2 ( thực ra hồi cấp 2 lớp tôi có 10 nam nhưng đến 35 nữ ). Gặp thằng Nam đi với con nào ấy cả lũ ra hỏi, nó không ngần ngại khi giới thiệu là người yêu nó, hai đứa bắt đầu được một tháng rồi. Con bé ấy nhỏ hơn chúng tôi 1 tuổi, nói chung là khá xinh xắn, nghe anh em nói hai đứa hay hoạt động văn nghệ chung nên thành ra quen nhau rồi mến nhau luôn. Tôi ganh tị với tình yêu của nó, vì học giỏi nhất trong đám bạn cấp 2 cộng với mồn mép cũng nhanh nên anh em giao tôi trọng trách là giới thiệu em nó về đội hình này. Thực ra hồi cấp 2 chúng tôi lập ra cái hội 10 thằng con trai này, thằng Nam là người đầu tiên công khai người yêu với anh em. Tôi không quá quan tâm đến con bé đó, nhưng nhìn hai đứa nó hạnh phúc vui vẻ với nhau mà tôi không thể không ghen tị. Tôi quyết định sẽ tỏ tình với em Yến để một dịp nào đó tôi sẽ tỏ tình với em nó.
Được sự hậu thuẫn của anh em cấp 2, bọn nó cung cấp cho tôi những lời hoa mĩ những lời có cánh để viết một lá thư ngắn đầy cảm xúc nhất. Trong nhóm có 3 đứa học chung trường, nên bọn nó biết em Yến ( bí thư mà rất năng nổ cộng với tài ăn nói có duyên nên không thể lọt khỏi mắt tụi nó). Tụi nó bảo tôi kể tình hình hai đứa và bảo rằng 100% em Yến thích tôi rồi. Tôi nghe mà mát cả ruột và càng có thêm tự tin để gởi lá thư ấy. Ngày hôm sau tôi kẹp lá thư ấy vào quyển tập của em và nhận được lời từ chối của Yến. Có lẽ không ai hiểu được tôi hi vọng vào mối tình đẹp này như thế nào và chắc không ai hiểu tôi được sự thất vọng, nỗi buồn chán trong tôi như thế nào. Trước mặt đám bạn tôi luôn cố tỏ ra một con người vui vẻ lạc quan nhưng tôi không thể giấu nỗi buồn ấy trước đám bạn. Iôi vẫn luôn miệng rằng “ tụi bây yên tâm đi tao không sao đâu, thực ra tao cũng không có tình cảm nhiều với con đó đâu, tỏ tình cho vui thôi, có bồ thì tốt không thì thôi”, nhìn những nụ cười giả tạo cố che đi nỗi trống trải trong lòng, tụi nó không nói ra nhưng đều biết rằng tôi đang rất đau, một nỗi đau khó mà diễn tả thành lời, tôi hi vọng nhiều bao nhiêu để rồi thất vọng bấy nhiêu. Tôi nhớ có một lần đang đi hái dừa với tụi nó, một thằng vô tình hỏi lại tình hình tôi với Yến, tôi đáp lại vẫn câu nói đó, vẫn nụ cười đó. Một thằng trong nhóm nói rằng: “ D, mày không cần thiết phải giấu mọi người ở đâu, không ai nói gì đâu có điều gì buồn bực cứ nói ra đi”. Nghe câu này mà môi tôi như mếu, tôi run lên từng tiếng, những dòng nước mắt muốn tuôn ra ngoài. Tôi cố ngăn lại giọt nước mắt rơi, tụi nó không nói gì cả, nó cũng không muốn làm tôi bối rối hơn nữa để khỏi ai nói rằng: “ con trai lớn rồi mà còn khóc”. 
Tôi bắt đầu vùi đầu vào những trò vô bổ, game online, sex, thuốc lá. Trên trường tôi không hề bỏ học bữa nào nhưng tôi thường xuyên bỏ học thêm thậm chí còn bịa ra thêm một số buổi học để đi và còn lấy trộm tiền để đi đánh điện tử nữa. Có khi bố tôi cho 30k để đó xăng thì tôi chỉ đổ ít hơn số tiền ấy còn lại thì mua thuốc hút. Thực ra hút điếu thuốc ấy tôi cũng khó chịu lắm chứ, cái cảm giác đắng trong họng không thể nào diễn tả được nhưng vẫn cố để chứng tỏ mình là người lớn, mình là một người trưởng thành. Bạn bè tôi cũng nhắc nhở tôi chuyện này bởi chúng hiểu sức học của tôi, niềm hi vọng của bố mẹ , dòng họ và cả danh dự nữa. Tôi có điều kiện để học tập nhưng không cố gắng, bao nhiêu người mơ có điều kiện học tập như tôi. Tôi nhận ra mình càng ngày mê tốc độ, khi ngồi trên xe tôi luôn chạy hết ga ( cũng chỉ khoảng 60km/h ) và cũng may mắn cho tôi là chưa một lần bị té ngã dù nhiều lúc tôi không thể làm chủ tốc độ. Nhưng một đêm, tôi đi chậm nhưng do trời tối nên tôi va với một đứa con gái, tuy tối nhưng tôi vẫn nhận ra là con bé em nhỏ hơn 2 tôi 2 tuổi học chung trường cấp 2 và hiện giờ tôi với nó học chung trường với nhau. Tôi nhận ra nó, bình thường đi nhanh không có chuyện gì hôm nay nổi hứng đi chậm thì lại xảy ra chuyện ( thực ra là do thằng bạn tôi đi xe đạp thôi ). Tôi hơi hốt hoảng tôi với thằng bạn đỡ nó dậy và hỏi thăm thử nó có bị sao hay không, nhìn nó thì cũng không bị gì nghiêm trọng cả bởi tôi thấy chỉ bị trầy đầu gối, nó nhăn nhó bảo chỉ bị đau tay. Mọi người xung quanh bảo nó bị gãy tay tôi lo quá, tôi không biết làm sao để giấu bố tôi đây, bởi mọi người ai chả biết tôi con ông thầy D với lại nó bị gãy tay thì lấy đâu ra tiền mà lo cho nó. Đánh liều tôi mượn điện thoại gọi về cho mẹ tôi báo tin. Nghe đến mấy chứ “ tai nạn giao thông thôi” mà mẹ tôi đã khóc ầm lên ( thực ra tôi không dám gọi với bố mà chỉ dám gọi cho mẹ tôi ). Bố tôi nghe thấy vội giật điện thoại từ mẹ tôi, ông hỏi tôi “ mày bị ở đâu có bị làm sao không”, giọng bố tôi vồ vập. “ Dạ không sao bố ạ, con thì không sao, con lỡ tông con bé Ng học trò cũ của ba ” tôi đáp lí nhí. “ Mẹ, đi đứng không cẩn thận là thế đó”, bố quát tôi qua điện thoại. Tôi biết bố sẽ quát tôi bởi bố tôi rất nóng tính và nghiêm khắc. 
Nhìn ánh đèn xe và đèn xi nhan quen thuộc, chiếc xe dream rẽ trái, bố mẹ tôi đã tới. Bố tôi lại gần tôi và đánh tôi một bạt tai trời giáng, còn mẹ tôi lại xem bé Ng như thế nào. Cái bạt tai ấy làm tôi lạng choạng đứng không vững, một người chạy vào can bố tôi “ thôi, thầy đừng đánh cháu nữa, dù sao cũng chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà, đừng đánh nó nữa”. Mẹ tôi cũng chen ngang vào: “thôi anh D, chở con bé Ng đi xuống bệnh viện trước đã”. Môi tôi run bần bật như muốn khóc, tôi lại cố cản những dòng nước mắt. Tôi rất giận cái nóng tính của bố tôi thực ra trong chuyện này không hẳn tôi sai, tôi đã đi chậm, đèn xe cũng bình thường, còn Ng thì vừa đi vừa giỡn lại cưỡi xe từ trong ngõ tối mù chạy ra mà không quan sát ( Ng đang giỡn với đám bạn đi học chung về ). Dường như trong người tôi đang rất nóng nảy, tôi bực bội bao nhiêu ngày qua bị Y từ chối, những điếu thuốc, những câu chửi trên gameonline làm tôi trở nên lầm lì hơn. 
Tôi bất mãn định dựng cây xe máy về, bố tôi bảo: “mày gởi chiếc xe máy lại và cởi xe đạp này về, về nhà đi rồi lát tao sẽ nói chuyện với mày”. Tôi dắt chiếc xe đạp về mà không thèm nói một lời. Tôi rất bất mãn với cơn nóng tính của bố khi không giữ thể diện của tôi trước đám đông. Tôi khóc, tôi không thể nhịn được, bố chưa hiểu đầu đuôi gì cả mà đã quát mắng tôi. Về đến nhà hai đứa em tôi vội chạy ra hỏi han tôi có bị làm sao không, con bé Ng như thế nào. Tôi quát chúng và bảo chúng vô nhà lo học hành đi đừng vô duyên như thế. Tôi nhờ con em gái tôi gọi điện thoại hỏi thử bé Ng như thế nào, má tôi bảo, không sao đâu chỉ bị trật khớp nhẹ thôi. Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn, tôi chuẩn bị những câu nói để chút nữa thi phần hùng biện với ông già khó tính của tôi. 10h đêm bố mẹ tôi mới về tới nhà, khuôn mặt bố tôi rất khó chịu với tôi, bố tôi bảo phải chở con bé Ng về nhà và xin lỗi bố mẹ nó. Chắc vì nể bố tôi nên họ cũng vui vẻ bỏ qua, dù sao thì bố tôi cũng bớt nóng nảy hơn rồi. Bố tôi gọi tôi ra nói chuyện, không có cái roi nào cả, có lẽ bố tôi cũng biết đấu đuôi câu chuyện chứ không như bố tôi nghĩ, tôi bây giờ chỉ cuối dầu dạ với vâng. Bố tôi bảo từ tối mai là đi học bằng xe đạp. Tôi vội phân trần bởi nếu đi xe đạp mà đi 8 cây số thì lấy sức đâu mà học hành gì nữa. Mẹ tôi cũng nói đỡ vài lời và bố tôi cũng đồng ý cho tôi đi xe máy tất nhiên là phải cẩn thận hơn nữa.
Nằm nghĩ lại tôi cảm giác đây là lần đâu tiên bố tôi nhẹ nhàng đến thế, tôi càng cảm thấy yêu bố tôi hơn ông ấy là người tuyệt vời nhất với tôi.