Long lon tiet canh

Tôi và Hoa ởi quần áo nhau ra. Tôi để Hoa nằm trên giường và ra mở hé cánh cửa phòng. Tôi quay vào và ho Hoa nằm quay mặt vào trong còn tôi thì có thể nhìn được ra ngoài. Tôi hôn khắp mặt mũi và xuống ngực Nàng. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng động ở cửa phòng. Tôi hồi hộp xem Vân có đẩy cửa vào không nhưng không thấy gì. Tôi sợ Vân đi ra ngoài thì kế hoạch của tôi hỏng hết. Nhưng đọt nhỉên tôi lại nhìn thấy ở cửa phòng hắt bong của Vân. Có lẽ Vân cũng không biết tôi phát hiện ra nên vẫn đứng ở ngoài đó. Tôi cười thầm vì con nhỏ đứng ngoài xem rồi thì chịu thế nào đượ. Con gái mới lớn mà thấy cảnh địt nhau thì kiểu gì chẳng muốn được ai địt. Mà người đó là ai khác ngoài tôi.
Có Vân ở ngoài cửa phòng theo dõi làm tôi càng phải địt cho Hoa thật sướng có như vậy Con Vân mới thấy thích địt chứ. Tôi nghĩ hôm nay phải làm cho HOa chưa bao giờ sướng như hôm nay.

long lon tiet canh

Xe dừng lại tại bến xe Nước Ngầm lúc 5h sáng. Trời đã bắt đầu sáng dần và Hùng nhận ra “đây là Hà Nội!” theo như lời của anh Hải và chị Mận nói.
Đường thì gập ghềnh toàn ổ gà với… ổ voi to tướng, có lẽ sẽ trở nên rất lầy lội sau những cơn mưa. Trước bến xe thì… chả có mống xe ôm nào hết, chỉ toàn bụi và bụi do ô tô chạy qua thôi. Mấy quán nước chè đối diện cổng bến xe, trước cửa của vài cửa hàng bán điện thoại liu hiu khách. 3 người từ từ đi ra cổng rồi chọn đại 1 quán nước chè mà ngồi xuống cho đỡ mệt. Và giờ đây, Hà Nội hiển hiện trước mắt Hùng chỉ là…bụi và đắt đỏ.
- “giờ quay trở lại đi xe Bus nhỉ?” – anh Hải đứng dậy khều khều rồi nói với nó.
- “7000 tất cả!” – bà cụ ung dung nói rồi lấy tiền từ Hải.
- “phụt….” – nó giật điếng hết cả mình và suýt tí nữa là làm rơi cốc. – “bé tẹo thế này mà 2 ngàn á”. Rồi nó hỏi lại Hải với vẻ mặt hoang mang. Ở quê nó, 500 đồng có 1 cốc nước chè còn to gấp đôi, gấp 3 thế này. Mà ở đây, nước vừa chát vừa… khó uống, vậy mà tận 2000.
- “Hà Nội mà chú! Chú mày sắp được thưởng ngoạn nó rồi đó!” – anh Hải phán một câu xanh rờn trong khi chị Mận cứ tủm tỉm cười.
- “giờ bắt 08 qua Giáp Bát bắt 32 luôn nhỉ? Hay chạy thẳng lên Bách Khoa?” – anh Hải quay sang hỏi chị Mận trong khi cái thằng ngu ngơ tên là Hùng vẫn còn… đần thối mặt vì lần đầu đi ra Hà Nội. Mặc dù chỉ hơn 2 tháng nữa là tự nó biết được Hà Nội là như thế nào rồi.
Rồi 3 người bắt 08 từ bến Nước Ngầm lên Giáp Bát. Bước xuống xe, thằng đần Hùng hỏi luôn 1 câu thật ngu ngơ:
- “đến rồi hả anh? Sao trường mà nhìn giống cái bến xe như này”.
- “Thì là bến xe chứ là cái chó gì nữa! Mày nói lắm thế!” – anh Hải dường như tức điên lên vì trót mang theo cái thằng ngu này theo. Nếu không vì gia đình nó nhờ 2 đứa kiếm phòng cho nó thì đời đéo nào tự nhiên mang theo 1 thằng công tử nhìn nhà quê này theo.
“Ở đây mới bắt được xe về trường, giờ mới lên xe để về này!” – chị Mận tỉnh queo đập vào vai anh Hải 1 cái như để trừng trị cái tội giận vô cớ, rồi nói với Hùng.
- “Còn xa nữa không chị?” – Hùng hỏi.
- “Còn khoảng 30’ ngồi trên xe nữa đó!” – Chị Mận trả lời.
- “Ớ!” – nó đần thối mặt ra.
- “Ớ bà lớ tớ phớ!” – anh Hải chêm vào.

Ngồi xe cả buổi đêm, sáng không đến được gần trường như lời anh chị nói hôm qua mà phải đi tận gần 1 tiếng mới có thể đến nơi. Nó không điên lên mới lạ. Và nó cũng biết xe Bus ở Hà Nội là thế quái nào chỉ vài phút sau đó.(lúc trước hắn leo lên đang còn hí hửng, giờ mới là lúc “cao điểm” cho nên giờ mới nhận ra.)
Sau 30 phút những… chen lấn, xô đẩy, rồi cả nóng thì cuối cùng cũng đến được cái nơi dừng đỗ - trạm trung chuyển Cầu Giấy. “Một bầy người” thi nhau chen lấn, xô đẩy nhau mà lên xe, trong khi người xuống vẫn còn chưa xuống. Cái ấn tượng lúc đó chỉ là câu nói của anh Hải – “mày thấy chưa, ngồi được trên xe Bus là sướng thế đó. Cứ nhìn đứa nào cũng vất vả tranh nhau lên xe thì mới thấy được là mày sướng hơn khối đứa khi được ngồi trên ghế!”.
Lại tiếp tục… dừng và chuyển bánh. 3 người nó dừng lại tại trước trường Quốc Gia rồi tay xách nách mang ba lô mà lếch thếch, lê lết đi về xóm trọ.
Lúc này, đồng hồ nó kêu tít tít đúng 7h sáng.

- “đâu rồi ấy nhỉ?” – anh Hải vừa hỏi vừa lúc hết túi này đến túi nọ.
- “gì vậy anh?” – thằng Hùng lớ ngớ hỏi.
- “Cái chùm chìa khóa cổng. Không biết tao bỏ đâu rồi ấy!” – Hải đáp gọn lỏn rồi tiếp tục móc sang túi khác tìm.
Cuối cùng, cũng chẳng cần phải tìm làm gì vì khi đi gần đến cổng thì có người mở cổng, xong rồi lật đật chạy ra tông thẳng vào người của anh Hải luôn.
- “xin lỗi anh, em muộn rồi.” – cô gái lúng túng trả lời với Hải rồi lại tiếp tục lật đật chạy, bỏ Hải ngẩn ngơ phía sau.
- “anh!” – thằng Hùng húng hắng. – “ anh Hải ới ơi!”, rồi nó đập vào vai Hải đang đứng bần thần.
- “hèm hèm…. ở Hà Nội là thế đó, mọi người đều tất bật hết trơn!” – Hải lúng túng trả lời, xấu hổ vì lỡ để thằng em thấy mình ngơ ngác trong tình cảnh gặp gái xinh.
Nói rồi 2 anh em cùng nhau bước vào xóm trọ của anh Hải, còn chị Mận thì xuống từ bến trước và về phòng trọ của chị rồi.

Chỗ trọ kể ra cũng có nhiều điều hay và mới mẻ. Bước vào cổng thì bên trái là 1 dãy nhà cấp 4 gồm 5 phòng, bên trái là 1 cái nhà gửi xe, tuy nhiên giờ đã xây bít cái cửa ra vào và làm chỗ để xe cho bọn Sinh viên thuê trọ rồi.
Đi hết nhà gửi xe là 1 chỗ đất rộng, làm nơi sinh hoạt chung cho cả 2 dãy nhà. Còn ở phía sau của nhà gửi xe thì là 1 “tòa nhà tầng”. Gọi là “tòa nhà tầng” vì nó là khu vực dãy trọ khép kín, mỗi bên có 2 phòng và 4 tầng, ở giữa là cầu thang lên xuống làm cho Hùng có cảm giác như kiểu lấp luôn 1 kiểu trường học vào làm nhà trọ vậy.
Anh Hải sống ở phòng thứ 4 của dãy nhà trệt cùng 2 anh nữa. Căn phòng nhìn cũng khá rộng, phòng vệ sinh khép kín, giường đôi, tủ vải và bàn học gần cửa sổ - sát cửa ra vào, đằng sau phòng có thừa ra 1 đoạn đất trống chạy dài bao quanh và trồng vài cây xanh, làm cho không khí của dãy tầng trệt luôn luôn thông thoáng và dễ chịu.
Anh kia về quê chưa lên nên phòng chỉ có 2 anh em mà thôi. Mệt quá, 2 anh em nằm ngủ luôn tới trưa. Ăn cơm bụi ở ngoài xong rồi Hải nói Hùng dọn dẹp đồ đạc gọn gàng vô tủ và nghỉ ngơi để chuẩn bị mai đi tìm phòng trọ cho nó.

Trưa, anh Hải ngồi “kể lể” cho nó nghe những khổ cực, những “trải nghiệm” mà anh đã trải qua sau mấy năm “dùi mài kinh sử tại thủ đô của cả nước”. Đang huyên thuyên giơ chân múa tay, hù dọa thằng em thì…
- “êu, Hoa ới!” – một giọng nói trong vắt vọng sang, hướng bên phải.
“nghe rõ!” – bên kia đáp lời.
“Ăn bưởi không? Lúc sáng đi chợ thấy ngon lắm nên mua về mấy quả!” – cô ở phòng bên phải tiếp lời.
“mang qua đây ăn với…” – cô ở phòng bên trái, tên Hoa trả lời.
Rồi thì bóng hồng lúc sáng đụng phải 2 anh em lướt qua trước mặt. Cô này tên Ly, ở phòng đầu tiên của dãy gần với cửa ra vào. Lúc này Ly đang mặc cái áo phông bó có in hình quả táo – biểu tượng của Apple ở trước ngực, quần vải ngắn cũn cỡn phơi đôi chân nõn nà trắng bóc mà hây hây đi trước mặt hai anh em.
Anh Hải nuốt nước miếng cái ực rồi lẩm bẩm “công nhận bưởi to!”, chẳng chú ý quái gì đến thằng em nãy giờ đang chăm chú lắng nghe ông anh chém gió tí xíu nào cả.
Phải công nhận là Ly trắng mịn thật. Tóc dài quá vai, tự nhiên và không ép, xoăn hay nhuộm gì hết. Đôi gò bồng đảo thì to, mà lại đi mặc cái áo phông hơi bó, làm cặp ngực cứ ngồn ngộn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi. Mông thì cũng… gọi là có, nhưng mà cặp chân thì thẳng ro ro, trắng ngần, hiển thị rõ mồn một trước mắt 2 ông con trai đang ngồi ở phòng bên cạnh. Mỗi bước đi của Ly đi qua là mắt hai anh em cứ sáng như đèn pha. Nhất là khi Ly quay trở về phòng, thấy Hùng xuất hiện ở phòng anh Hải thì đứng lại hỏi thăm.
Hùng trả lời ấp úng, cũng bởi 1 phần có lẽ do bẽn lẽn(Ly nghĩ như thế) hoặc có thể em đang còn nhỏ. Có biết đâu là Hùng đang nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn cặp chân trắng bóc mà chỉ muốn xoa cho đến khi gãy cả tay.
Còn anh Hải thì không dấu được vẻ hâm mộ Ly, nói năng thì ấp úng mà cái nhìn thì chỉ chăm chăm vào 2 “trái bưới Apple”.
Được một lúc rồi thì Ly về, 2 anh em lại tiếp tục…. ngồi bốc phét tiếp.

long lon tiet canh

long lon tiet canh la gi ?

Cuối cùng tụi tôi cũng nhúc nhích, Định leo vào hồ nước nóng trước vì bây giờ lại cảm thấy hơi lạnh. Không lạnh cũng uổn vì gã giờ nãy lưng cong ngoài hồ lao lực, sau đó cũng quỵ tại chỗ trên sàng. Trong khi đó tụi tôi cũng muốn chìm xuống hồ nếu không phải nhờ Danh ngồi dưới Hạnh đỡ hết cả đám. Định xít lại gần và thế là tụi tôi lại tiếp tục ve vuốt nàng. Sau vài hồi và vài nhấp rượu vang cho ấm, nàng lại bắt đầu vuốt ve tôi, thấy tôi cũng cương cứng nữa, muốn chiếm lấy nàng nữa. Nàng ghì mặt tôi xuống sát mặt nàng, trong một giòng khàn khàn quyến rũ thì thầm “Em muốn nữa…” Nàng hôn tôi say đắm, đưa lưỡi sang miệng tôi cho tôi nút. Tôi nút lấy nút để chiếc lưỡi ngọt ngào của vợ. Nàng đẩy tôi ra rồi ngồi xít qua bên, trên bật tam cấp hồ nước cao nhất, ưỡn lưng cong lên, đưa l*n trước mặt tôi, rên siết trước khi nắm tóc dí đầu tôi xuống. Tôi biết vợ muốn gì. Tôi áp miệng chụp lên hủ mật ong của nàng, lè lưỡi vào liếm bú cho tới khi chân nàng banh ra nãy giờ cứng đơ, cong quặp ở bàn chân. Lúc đó tôi chẳng màng đến sự tình là có mùi vị của hai gã đàn ông kia trong miệng và trong l*n nàng. Thật ra, tinh khí trộn lẫn với dâm thủy của vợ trở nên một thứ nước ngọt ngào, uống nhiều thì chắc hơi “heady”, có thể làm say xỉn. Mà có lẽ tôi xỉn thật, vì bú l*n nàng ngây ngây, tôi bất chợt đút một ngón tay vào lỗ đ*t nàng, nó vẫn còn trơn mềm sau khi bị hành hạ bởi cu gã Danh. Nàng rú lên sướng quá, có lẽ vì dư âm cú đ* của Danh, bây giờ nàng vẫn còn nhớ, bị động…kinh ! Nàng đẩy đầu tôi ra khỏi mu l*n, lôi tôi lên, ngây dại bảo tôi “Đ* em như Danh đ* em đi anh !…” Tôi hối hả gãy gập chân nàng lên ép vào người, cho mông với đ*t nàng ưỡn lên cao. Hự, tôi và vợ hổn hển khi tôi tống cu vào đ*t nàng cái ót, còn trơn nên nó đâm tuốt vào lút cán dễ dàng, nàng không đau, chỉ rên la sướng khoái. Trời đất, cái cảm giác đ*t bao cu nó thật khít khao và trơn mềm. Hự, hự… Tôi hăng tiết nắc mạnh đ*t vợ, cái cao trào nóng đang ào ào phủ xuống hai vợ chồng. Nhìn thấy vợ tóc tai xõa rũ, ướt nước, mồ hôi bệt vào mắt vào má thật là kích dâm. Vừa lúc nàng rú lên kịch sướng thì tôi cũng bắn tinh xối xả vào sâu trong đ*t vợ. Hai vợ chồng lại như trên trời rớt xuống trước hai cặp mắt của hai gã đàn ông kia, mà hình như hai gã cũng bị phân tâm bởi vì thấy hai gã đang xít lại gần nhau, tiết mục phụ, tôi hổng thấy ly kỳ nữa. Thân thể tụi tôi rã rời, chất ngất, vẫn còn run đành đạch khẽ, khi cơ lỗ đ*t nàng bóp chặt lấy cu chồng, không cho vội đào tẩu…

long lon tiet canh

Tiếng Vân rên khẻ qua cổ họng. tôi hồi hộp sung sướng vì lần đầu tiên nhìn thấy một người con gái đang thủ dâm trước mặt mình dù đó là em gái tôi. Tôi kích thích, khó chịu, đúng hơn thì Tôi “nứng”. Nứng hơn bao giờ cả. Tôi lấy tay sục xxx. Môi tôi phải mím chặt lại ngăn chặn tiếng rên rĩ có thể phát ra bất cứ lúc nào. Vì tôi sợ Vân bên kia có thể hay biết tôi cung đang thủ dâm và rình em nữa. Vân gồng mình bóp chặt lấy hai thành giường, ứa hết dâm thủy ào ào ra ngoài, cũng nhờ vậy mà bên này tôi cũng đi dần tới khoái cảm tột cùng và tôi xuất tinh liên hồi làm ướt đẫm cả bàn tay.

Sauk hi tự mình thủ dâm và xem Vân thủ dâm tôi thấy mai không địt con nhỏ thì không được. Tôi vừa đi vào nhà vệ sinh rửa mặt để rồi đi ngủ thì thấy co Vân cũng đi vào đó. Thật là may là không để nó biết tôi đã nhìn thấy nó thủ dâm. TUy tôi biết Vân đã muốn tôi địt nhưng khi có bố mẹ tôi ở nhà thì tôi phải kìm chế. Những bức xúc trong long ngày mai sẽ được giải toả hết.

long lon tiet canh

Xem long lon tiet canh hay nhat 2014

-Trời gì mới vào chưa học mà cho tui hạnh kiểm yếu rùi. Ác thế
-Thì cô nói gì thì gì rồi ông cũng sẽ vi phạm rồi bị hạnh kiểm yếu cho mà coi. Không bị bắt hút thuốc thì cũng bị phạt vì tội chuồng học ………………. Nói chung là cô liệt kê ra 1 đống tội của ông năm 11 ra. Rồi phán 1 câu ông khó lòng qua nổi. hjhj
-Bà cô này nhớ dai thật, mà chưa gì đã trù eo tui. Chắc do vậy mà 2 năm vừa rùi tui bị hạnh kiểm yếu học ky 1 mãi.
-Hjhj, tui trêu vậy mà cũng tin, ông trông vậy mà tồ thật hjj. Về rồi kìa. Thôi ra nhắc xe chở tui về nhanh. Không là tui cho cuốc bộ ak nha.
-Uhm, biết rùi, đưa số xe đây. 
Đi ngẫn ngơ ra nhà xe không biết nghĩ vẫn vơ chuyện gì đụng ngay con nhỏ Nga( hum sau đi học thì biết tên nó con nhỏ ngồi trước nó mặc cái coc xê màu đỏ hj) làm nó chữi inh ỏi. mấy thằng đứng gần đó thấy vậy cười mình vãi cức. 
-Ông bị mù ak. Đường đi rộng không đi lại tông vào tui.
-Xin lổi, ham suy nghĩ không để ý nên đụng nhầm bà. 
-Gái nhiều quá nên suy nghĩ đi về cùng em nào ak ?
Mẹ con nhỏ này nhiều chuyện nhỉ, mà sao nó lại biết mình nhiều gái nhỉ. Coi thế mà nắm bắt thông tin cũng nhanh. Con này sau này cho nó làm truyền hình được nè  . nó suy nghĩ định nói lại với con nhỏ điều gì đó thì.
-Định không tránh ra cho tui về hay sao mà đứng đơ như cục lơ vậy trời.
-Đang suy nghĩ 
-Suy nghĩ gì thi tránh đường ra cho tui đi, ông cứ đứng đó mà suy nghĩ. Nhanh tránh đường.
-Đang suy nghĩ xem có nên về cùng e không hjjj.
Nghe nó nói con nhỏ đỏ mặt với lại mấy thằng đứng ở gần đó cứ nhìn nhìn rồi cười làm nhỏ lúng túng. N xô nó qua 1 bên rùi đi thẳng 1 mạch ra nhà xe. Nó cũng tiến ra nhà xe. Thôi rồi xe nhỏ T lại để cạnh xe nhỏ N này. Oan gia ngõ hẹp thật. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào nó ga lang nhắc xe ra cho nhỏ N làm mấy đứa con gái trong lớp cứ nhìn nhìn nhỏ N. 
-Ai Bảo ông nhắc xe tui ra chi vây. Tui có tay tự làm được.
-Trời xe bà để ngoài không nhắc xe bà ra làm sao nhắc xe tui ra người. đợi bà nhắc xe ra chắc tui chết ngột trong cái nhà xe này quá. Nó nhăn mặt. bỗng sau lưng có ai đó vỗ vào vai nó, quay lại thì ra là nhỏ T. chắc là đợi nó ở ngoài cổng lâu quá nên vào xem đã an nghĩ chưa đây mà. 
Thấy vậy nó nhắc vội xe ra rồi chở nhỏ T vê, đi 1 đoạn nó thấy N đi sau nó quay đầu lại nói với ánh mắt mĩa mai: Đi trước nha oan gia. Rồi cắm đầu mà đạp chỉ sợ con nhỏ N phi theo kịp thì nó chửi phải bít hi. Nhỏ T thì ngồi sau lưng nó cười toe tóe. Trưa nắng làm nó đã mệt lại còn chở thêm nhỏ T làm nó mồ hôi ra ướt cả áo. Nhỏ T biết nó mệt nên ngồi sau cầm quyển vở quạt cho nó bớt nóng. Nó phì cười vì hạnh động đó.
-Trời đi giữa đường gió vậy rùi bà quạt làm gì nửa.
-Ờ thì thấy ông nóng với mồ hôi mồ kê nhễ nhãi nên quạt cho ông đỡ nóng. Mà không thích thì thôi.
-Uhm trời nóng thật. Giờ mà có người mời uống nước mía thì đỡ mệt.
-Thôi đi cha 12h rồi kìa, về không lo vê lo đúng lại nhà xe tán gái gần 12h mới chịu về. giờ về nhà ăn cơm chứ nước non gì nửa. uống vào cho hết ăn cơm ak.
Nhỏ T nói là nó mất cả hứng thú, nó cặm cụi đạp chẳng thèm nói gì. Chỉ mong về đến nhà để được uống nước đá  . Đến nhà nó cũng chẳng chào gì nhỏ T cả đưa xe cho nhỏ rồi chạy vào nhà. Nhỏ T biết tính nó là vậy. Nhỏ đã quá hiểu con người nó, gần 7 năm hoc với nhau từ cấp 2 đến giờ tuy cấp 3 mới học chung lớp nhưng quen nhau từ hồi hoc cấp 2. Hồi học cấp 2 nó chưa có xe đạp nên nó hay xin xe ê đi học. Nhỏ là người nó hay ê nhất nên thành ra thân với nhau. Lên học cấp 3 nó và nhỏ T lại học cùng lớp nên thói quen đi xe chung với nhỏ nó laị không bỏ được. Dù có xe nó cũng đợi nhỏ về rùi chở nhỏ đi học. lên cấp 3 nó bắt đầu có bạn gái nhưng mổi sáng nó vẫn đi học với nhỏ T. nhiều khi bạn gái nó lại ghen với nhỏ T. Nó giải thích T là bạn thân của nó nhưng bạn gái nó không tin. Vậy là nó cho ra đi luôn. Chắc thói quen thay bạn gái như thay áo là do nguyên nhân này  . Chiều hôm đó ở nhà chẳng biết đi đâu nó lại nằm ngủ. mới leo lên giường được 15p thi chuông điện nhà nó reo lên. Ông già nó ở dưới bắt máy rùi gọi nó dậy nghe điện thoại. mơ mơ màng màng nó cầm máy.
-Alo, ai vậy?
-Gì mà ghê vậy đang ngũ ak. Chắc đang mơ gặp e nào nên tui gọi mà cũng không nhận ra giọng ai ak. 
-Ak uhm. mới nằm tý thì bà gọi mà có chuyện gì không gọi tui giờ này vây. 
-Thì điện hỏi thăm ông xem ông đã quy tiên chưa vậy thui hj
-Cũng sắp rồi, nếu chiều nào bà cũng điện giờ này chắc tui cũng ra đi vì buồn ngũ.
-Thôi giỡn ông thôi, lúc trưa thấy ông mệt muốn uống nước mía mà sợ ông uống vào hết ăn cơm nên giờ định rủ ông đi uống nước mía nè.
-Uhm vậy về nhà tui đi. Nhát nhắc xe ra lắm.
-10p nửa có mặt.
Không hiểu sao hum ni nhỏ T thấy lạ lạ. từ sáng đến giờ thấy nhỏ khác hẳn. ăn nói dịu dàng hơn, quan tâm nó 1 cách rất rất khác trước đây. Ak chắc là sáng nay tưởng lớp nó bị chia nên hum ni mới vậy đó mà. Nó tự suy nghĩ rùi cho mình câu trả lời. Hôm sau bắt đầu 1 ngày mới nó lại thấy nhỏ khác khác thế nào. Sáng sớm nó chưa ngủ dậy nhỏ đã có mặt ở nhà nó. Nó giật mình khi có ai lay lay nó dậy, nó mở mắt ra thấy nhỏ nó càng giật mình hơn.
-Bà làm gì về nhà tui sớm vậy?
-về gọi ông dậy đi học chứ làm gì nửa.
-Ơ trước giờ có bao giờ bà về sớm vậy đâu, hum ni vào gọi tui dậy nửa. chiều nay trời mưa to cho coi
-Thôi dậy đi, nhanh lên đi ăn sáng rùi đi hoc.
-Tui làm gì có thói quen xa sỉ đó. Sáng uống ly cf là rồi. làm gì có chuyện ăn sáng hj
-Thì bưa nay khác đi là vừa, năm cuối rồi lo cho sức khỏe của mình để còn có sức mà học, rồi còn thi tôt nghiệp nửa. 
-ak uhm.
nói thì nói vậy chứ nó thấy nhỏ T lạ vô cùng, không biết hè này nhỏ uống nhầm thuốc gì hay ông bà già mình nói gì với nhỏ mà thấy nhỏ khác lạ lùng. Đang suy nghĩ nhưng nó vẫn phanh xe lại ngay ở quá cf quen thuộc ở gần trường. Đây như 1 thói quen của nó rồi. nhưng sáng nay nhỏ không cho nó vào quán cf, nhỏ bắt nó phải ghé qua quán cháo bành canh ăn sáng đã mơi được đi uống cf. nhỏ làm như là bảo mẩu của nó làm cho nó có cảm giác như đang có chuyện gì đó sắp xảy ra.