Luoi bi rat

Những tiếng “a, ôi, ư, cho em” …. làm tôi thêm tò mò, xe mẹ không có nhà, chẳng lẽ là ba? nhưng ba với ai? Tôi lần bước lên lầu, cánh cửa phòng ba, mẹ khép kín, không tài nào nhìn vô trong được, những tiếng rên rĩ trong phòng ngày càng dâm tục, khiến tôi thêm tò mò, nghe kỹ vẫn không phân biệt được đó là tiếng ba, mẹ hay chị ở, anh tài xế. Chịu, nhưng tôi biết, từ lúc đó, đầu óc tôi lúc nào cũng lẫn quẩn những từ “chơi em mạnh đi anh” “ôi, đ* em đã quá” “anh nhớ chim em quá, bót không chịu được …” “á ….” “nè, anh cho em tét chim, tét đ*t luôn nè” “á, á…”
Trong phòng bỗng im lắng, tôi ríu chân trốn sau cánh cửa phòng vệ sinh, đợi một lúc, tim tôi bỗng thót lại, tôi thấy mẹ tôi cùng một thanh niên cường tráng, đẹp trai, bước ra khỏi phòng, hắn bế mẹ trên tay, miệng nút vú mẹ, mẹ tôi mắt nhắn nghiền, cong người trên tay hắn, cả hai loã lồ, không một mảnh vải che thân. Mắt tôi như hoa lên, đầu óc quay cuồng, đây là lần đầu tiên tôi thấy cảnh mẹ tôi ân ái, mà lại ân ái với một thanh niên trẻ đẹp, không phải là ba. Lòng tự trọng dành cho mẹ 17 năm, trong phút chốc đã tan biến thành mây khói, phải mẹ tôi đó không? phải người đàn bà 40 tuổi của cha con tôi đó chăng? nước mắt tôi chảy dài, xót cho ba, đau cho gia đình mình. Bỗng nhiên, hắng thả bà ta xuống các bậc cầu thang, họ như một cặp vũ công ăn ý, bà ta ưỡn cặp vú thật cao, hắn ngoạm lấy, ngoạm để, tay trái hắn bóp vắt vú, tay phải hắn móc chim. Tôi không còn tự chủ được nữa, lý trí chao ngã, bàn tay tôi đã rờ chim mình hồi nào không hay, chất nhờn trong người tôi cứ tràn trề, ồ ạt tuôn, nó như một bãi phù sa chưa lần khai phá. Hắn hẫy chân mẹ tôi lên thật cao, đưa miệng vào hôn hít, mẹ tôi ngày càng rên lớn, không những rên mà bà ta còn van xin hắn ban phát ân huệ. Hắn bỗng ngưng lại, rồi nói “để khi khác nha cưng, bây giờ anh phải đi, còn em cũng phải lo hàng họ” Mẹ tôi lắc đầu quầy quậy và nũng nịu “cưng ơi, anh thà giết em đi, sao lại để em ướt đũng thế này?” hắn không trả lời, mút lưỡi mẹ thật lâu, như quyến luyến lắm, mẹ bỗng đè hắn xuống, trân quý hôn cu hắn, tôi bỗng ngã quỵ, mắt hoa lên, không còn biết gì nữa…

Lúc tôi tỉnh dậy thì mẹ đã đưa tôi vô bệnh viện, bác sĩ nói tôi bị sốt cao thôi chứ không hề gì. Mẹ với đôi mắt tội lỗi nhìn tôi xót xa.

luoi bi rat

Con nhỏ chỉ nói vỏn vẹn có một tiếng mà có tác dụng hệt như cả chục ly cafe đặc vậy. Tôi cố gắng mãi mà không làm sao ngủ được. Cảm giác của một đứa con trai mơ hồ chạm vào ngưỡng cửa trở thành đàn ông là một thứ cảm giác khiến con người ta kích thích cực độ. Cả đêm hôm đó tôi nằm lơ mơ hoài, trong đầu ba lúc hiện ra hình ảnh của con nhỏ đang lườm nguýt, ba lúc lại hiện ra cái cảnh con nhỏ nằm dưới thằng khỉ đột. Giấc ngủ đến lâu thiệt lâu, nhưng trong một cơn mơ không thể nhớ rõ tên, có cả vị ấm áp khi tôi ôm con nhỏ. Sáng sau, tôi dậy sớm thiệt sớm, chạy ù vô toilet để thay quần. Giấc mơ mắc dịch.

Giờ "đi học" của tôi và con nhỏ tận buổi trưa lận. Vậy là nguyên buổi sáng tôi long nhong ngoài đường chứ không có cách nào gặp con nhỏ sớm hơn. Chưa khi nào tôi thấy cái thời gian từ sáng tới trưa nó lâu dữ dội vậy. Mà kể cũng kì, cứ nghĩ tới con nhỏ, trong lòng tôi lại có một cảm giác ngọt ngào. Hương vị của tình yêu đầu tiên, nó là như vậy.

Nếu tôi yêu con nhỏ, tôi dám tin đó không phải là một tình yêu trong sáng gì lắm lắm. Tại cứ nghĩ tới con nhỏ, tôi thật lòng chỉ nghĩ tới toàn những điều bậy bạ gì đâu. Nguyên một buổi sáng, tôi nghĩ đủ mọi thứ vẩn vơ, từ lãng mạn như phim bộ Hongkong (thời tôi đi học người ta chưa ghiền phim Hàn Quốc) cho tới bạo lực như phim Mỹ. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ quy về một mục đích cuối cùng: chơi con nhỏ.

Nói "chơi con nhỏ" nghe to tát dữ, thật ra cái lúc nó ra tới nơi, bao nhiêu ý nghĩ của tôi bay mất sạch. Tôi đứng xuội lơ à. Con nhỏ chỉ sau một hôm không gặp nhìn khác dữ - hay là bởi con mắt của người đang yêu nó nhìn ra vậy. Hôm nay nó ăn mặc nhìn cũng khác ha: váy tím xếp ly kiểu học sinh, cái áo sơ mi trắng bó eo nhìn y chang tụi nữ sinh Nhật Bản trong phim sex vậy. Ặc, lại sex. Sao vừa nhìn thấy nó tôi toàn nghĩ về sex không vậy trời?

Con nhỏ nhìn tôi, như cười mà không phải. Nó lên lên xe, ánh mắt vui vẻ nhưng có cái gì đó lạ lạ lắm nghen. Mãi sau này, khi dày dạn hơn nhiều, tôi mới biết đó chính là ánh mắt của đàn bà khi họ đang ủ một mưu đồ gì đó. Con nhỏ ủ mưu gì lúc đó tôi cũng không rõ, nhưng dám chắc trong đầu nó cũng không sáng sủa hơn tôi là mấy à nha.

Tôi nổ máy xe, mà cũng hổng biết sẽ chạy đi đâu nữa. Con nhỏ có vẻ thoải mái hơn tôi nhiều, nó ung dung dựa cái cằm vô vai tôi, thì thầm:

- Cũng may bữa nay không mưa ha?

Tôi thề có chúa rằng mỗi khi nghĩ về thời trai trẻ của mình, tôi cảm thấy mình là một đứa ngu nhất quả đất, ngu thứ nhì giải ngân hà. Nghe cái câu bật đèn xanh của con nhỏ, tôi thừ người ra một lúc rồi lắp bắp:

- Uh cũng may ha!

Con nhỏ chắc cũng đang chửi tôi thấy mồ, có điều nó lanh hơn tôi tưởng nhiều nhiều. Nó bâng quơ hỏi:

- Mình đi đâu đây Long?

TÔi trả lời như cái máy:

- Đi ăn hay đi uống nước nha Linh!

Con nhỏ ngồi phía đằng sau, tôi dòm không thấy mặt nó nhưng cái mặt thấy rát rạt à. Chắc nó đang vừa nguýt tôi một cái sắc như dao cạo. Chỉ nghe con nhỏ trả lời cà tửng:

- Linh còn no lắm nè, Linh chưa có muốn đi ăn.

Tôi lại ngu tập 2:

- Vậy mình đi chọc bida nghen!

Con nhỏ có vẻ kiên nhẫn cũng có hạn à nha. Chỉ nghe nó "hứ" một tiếng có vẻ bực bội rồi ngồi im re hà. Quả thật, tôi cũng muốn thiệt muốn đưa nó vù một cái tới nhà tôi - rồi sau đó làm gì tôi cũng không rõ nữa - có điều tôi chẳng có tí can đảm nào hết trơn hết trọi. Con nhỏ ngậm tăm một hồi rồi nói ra một câu (tới giờ tôi vẫn phục con nhỏ, sao nó thông minh quá xá):

- Mấy bữa liền Linh không có học hành gì, sợ mai mốt đi học lại theo không có kịp. Mình kiếm chỗ nào học bài chút nha Long?

Tôi có hơi thiếu IQ chút xíu, nhưng chắc chắn cũng chưa bị hội chứng Down. Nghe con nhỏ nói vậy, tôi hăm hở:

- Vậy qua nhà Long đại đi. Long cũng muốn Linh chỉ cho ít bài mà.

Thề có chúa, ba má tôi mà nghe thấy câu đó hẳn sẽ nghĩ: Thằng nhỏ này con cái nhà ai sao nhìn giống con trai mình dữ? Đơn giản là bởi con trai ông bả - tức là tôi - từ khi sinh ra tới già cũng không khi nào nói một câu ghê gớm như vậy. Tuy nhiên con nhỏ thì không phải ba má tôi, nó "ừ" một tiếng nhẹ tưng, mặc cho tim tôi trống đập liên hồi.

luoi bi rat

luoi bi rat la gi ?

Sau giây phút bàng hoàng, Ly đứng im như tượng luôn.
“Em làm anh..đến chết .. chết mệt mất thôi. Hừ… “ – giọng Luân thì thào.
“Đền cái tội hôm trước dám cởi quần của em đấy, hihi…” – Thanh khúc khích.
“hôm sau mà sờ thêm chút nữa… chắc là phải ôm ấp em đến cả ngày ấy chứ nhỉ?” – Luân bông đùa.
“Nỡm, làm gì có chuyện dễ thế chứ!” – Thanh nũng nịu. – “nhưng nếu mà thêm được lần nữa thì biết đâu sẽ suy nghĩ lại, nhỉ?”
“Nằm đây nhá, em đi tắm cái đã!” – nói rồi Ly nghe thấy tiếng lục đục trong nhà, tiếng cửa nhà tắm kéo cái “soạt” và tiếng nước róc rách.
“phù… chắc là đến lúc mình đi luôn rồi đây!” – Ly lẩm bẩm, xong rồi định bụng đứng thêm lúc nữa cho bình tĩnh rồi đi.
“Soạt…” tiếng cửa phòng tắm lại được kéo ra.
“nè, ai cho….” – tiếng Thanh hơi hoảng. Sau đó – “ưm… ư….”
Tiếng nước vẫn chảy, tiếng rên hừ hự vẫn vang lên, không phải nghe ở cửa sổ nữa mà nó thoát ra từ chỗ ô cửa thông hơi nơi nhà tắm, những tiếng rên tuy nhỏ nhưng mà khiến cho cả người Ly rạo rực hết lên.
Ly tò mò, không biết Thanh lấy đâu ra sức mà vừa mới chơi nhau trên giường xong rồi lại kéo vào nhà tắm mà tiếp tục những màn tục tĩu như Ly vừa mới nghe. Vì thế, Ly ghé mắt vào khe giữa của 2 tấm cửa sổ bằng gỗ trước mắt, nhìn vào trong nhà.
Mọi thứ vẫn như bình thường, đèn bàn được bật để lấy ánh sáng trong nhà thay cho đèn tuýp, làm cho căn nhà cứ vàng vọt, tối tăm hẳn lên. Dưới nền nhà, quần áo của hai người vứt tứ tung mỗi nơi 1 chiếc.
Phải đến gần 20 phút sau, Ly mới thấy 2 người đi ra từ phòng tắm. Luân cứ vòng tay qua bóp lấy vú của Thanh không cho bước đi quá nhanh, mà mỗi lần Thanh bước đi là y như rằng lại bị kéo về, con cu dính sát hẳn vào mông Thanh. Và 2 người trong tình trạng lõa lồ vẫn dính chặt vào nhau.
Ưỡn người ra trước, ngửa mặt ra sau hôn đánh chụt vào môi của Luân, Thanh đẩy hắn ra, nở nụ cười khiêu khích rồi cúi người thu dọn đống quần áo đang quăng bừa bãi giữa nhà.
Luân đi theo 1 bên, cứ đưa 1 tay ra mà bóp lấy bóp để mông của Thanh, không tha. Thanh cứ để mặc kệ cho bóp, còn khi cầm lấy quần hay đồ của Luân thì lại đưa cho Luân cầm.
“Thôi nào, lại giường nằm đi! Để em thay quần áo!” – Thanh nũng nịu.
Thế là Luân cứ tồng ngồng đi lại giường, sát ngay trước mắt của Ly. May mà có mấy chậu cây dựng sát cửa sổ, um tùm cho nên Ly mới cố gắng hé mắt vào xem, chứ không thì bỏ đi từ lâu rồi.
Thanh mở cánh cửa tủ, lấy cái váy vải thường mặc ở nhà ra. Mặc thêm cái áo phông trắng khoét cổ sâu rồi đi lại bàn, mở máy tính ngồi nghịch. Bên này, Luân đang nằm, cầm lấy điện thoại và… cũng nghịch lung tung.(không biết nghịch cái gì!)
Được 1 lúc, nghịch chán chê thì Luân cầm điện thoại đi đến đằng sau Thanh. Đặt cái Iphone sang một bên, cắm vào dock, hướng camera về hướng 2 người rồi ôm lấy Thanh từ đằng sau.

2 tay Luân luồn ra trước, sâu trong cổ áo của Thanh rồi ôm trọn lấy 2 quả bưởi căng tròn đang lấp ló sau cái áo cổ tròn khoét trễ. Thanh giật thót mình, nhưng không vùng vẫy được gì, bởi 2 tay Luân đang đè lấy vai của Thanh, còn đôi môi thì đang lần mò từ trên tóc xuống đến má, rồi lưỡi Luân chui tọt vào trong môi Thanh với sự hưởng ứng của Thanh.

 

“Thôi nào, để em nghịch chút đã!” – Thanh chống chế.
“Nghịch của anh đây này!” – Luân nói rồi đưa tay nắm lấy tay Thanh, đưa dần ra sau mà nắm lại cậu nhỏ đang nóng hổi và cương cứng.
Bị khóa tay, khóa môi. Thanh cứ ú ớ trong miệng, nhưng rồi nhanh chóng ưỡn ngực, hưởng ứng màn quyến rũ của Luân luôn.
“máy gì đây anh?” – Thanh mặc kệ cho Luân đang hôn hít khắp cổ, 2 khuỷu tay kéo 2 bên làm cái áo như muốn rách ra, còn đôi bàn tay thì vày vò cặp tuyết lê một cách mạnh mẽ. Thanh có mặc áo lót đâu, cho nên Luân cứ thả cửa mà thưởng thức sự mềm mại của 2 bầu vú con gái của Thanh.
“Iphone, mới mua tuần trước! ừm… “ – Luân tựa cằm trên vai Thanh rồi nói, trong khi đôi tay vẫn không ngừng bóp vú Thanh, như đang nhào nắn bột để làm bánh vậy. Càng bóp lại càng thấy to, càng bóp càng sướng. càng cảm thấy mềm mại.
“Ngộ ha!”
“Đang quay phim đấy!” – Luân ranh mãnh.
“Ứ chịu đâu!”.
“Thôi nào, ngồi yên để quay. Sau về làm kỷ niệm!”.
“Chụt…”
Khỏi cần Luân nỏi thêm câu nào, Thanh ưỡn người ra sau hôn lấy hôn để đôi môi của Luân, ngực ưỡn lên khoe cặp tuyết lê đang nằm gọn trong tay Luân. Quả thực khi nhìn một bên, ngực Thanh nặng trĩu, khá to, người cong hẳn lên khi ưỡn người cho Luân bóp và hôn hít.
Luân rút tay ra, xoay ghế ngang lại, đối diện hẳn với cái Iphone rồi cúi xuống hôn lên môi, lên cổ của Thanh. Lúc này cô tựa lưng, ưỡn người hẳn lên như muốn ghì chặt đầu Luân vào ngực mình, chân giơ lên kẹp lấy hông của Luân, tay nắm lấy tóc của hắn mà xoa cho thỏa sự thống khoái lúc này. Còn Luân, hắn đưa một tay bóp vú qua lớp áo mỏng, một tay luồn vào giữa háng của Thanh mà ngoáy, mà móc cho đến khi Thanh ú ớ rên lên và bắt đầu tuôn nước ra thấm đẫm mấy ngón tay của hắn.
Dừng lại, hắn nhanh chóng đưa tay cởi lấy cái quần lót của Thanh ra, đưa lên ngửi ngửi rồi thì thầm. “giờ làm em chết luôn nhé!”.
Thanh chỉ ậm ừ trong miệng và gật gù. Bất ngờ Luân vo cái quần lót lại rồi giắt thẳng vào trong mồm, nói Thanh ngậm lấy. Thanh ú ớ không nói được câu nào thì Luân đã ngồi thụp xuống, đưa miệng chiếm lĩnh lấy khu tam giác huyền bí kia.

luoi bi rat

Khoa trốn Phương và Hạnh đúng 3 tuần lễ, một phần vì muốn chấn chỉnh lại tinh thần mình, phần vì muốn tránh ba và chồng người tình, cho đến một hôm, Hạnh bỗng xuất hiện nơi nhà chàng, tươi mát trong bồ đồ tennis, chiếc kính mát to bản làm khuôn mặc nàng nổi hẳn lên, duy có một điều làm Khoa rất ngạc nhiên là suối tóc của Hạnh đã được thay bằng một mái tóc xì tôn, cắt ngắn màu hung đỏ. Vì còn đứng ngoài đường nên Hạnh không dám ôm chầm lấy Khoa như trong nhà, nhưng ánh nhìn nàng thật ấm, Khoa ghẹo: “chồng dâu mà đi nhông thế này?” Hạnh nguýt Khoa một cái thật dài và nói: “mặc chồng, chỉ Khoa!!!!” câu nói ngắn chứa đủ ý nghĩa làm Khoa vui hẳn lên. Vừa khép cửa lại Hạnh đã nhào tới tìm môi Khoa. Miệng hôn, tay cởi áo qiần Khoa ra, xong nàng quỳ xuống sàn nhà, nâng niu hạ bộ Khoa và nút thật nhẹ nhàng. Kiểu cách tôn thờ, nâng niu lmà Khoa sảng khoái, chàng định đè Hạnh ra cho nàng sướng nhưng Hạnh không cho. Nàng cứ trân trọng mút và mút cho đến khi cu Khoa cương cứng lúc này, Hạnh bắt đầu đu lên người Khoa. “Ọt” một tiếng, Khoa đã lút cán trong nàng. Môi tìm môi, họ đắm đuối yêu nhau như chưa từng được yêu bao giờ, chiếc đồng hồ trên tường cứ tích tách chạy, bóng tối chiếm dần không gian nhưng đôi đũa lệnh vẫn ngụp lặn trong tình ái, Khoa có con cu to và dài, tuy không mang đồ chơi theo, nhưng mỗi lần Khoa cho lút cán là mỗi lần Hạnh sung sướng, Khoa cũng đâu vừa, chàng biết Hạnh thích mạnh bạo nên cừa làm tình chàng vừa nhồi vú, nút lưỡi làm Hạnh ríu người, khát nước quá nên Khoa vừa dập Hạnh vừa di cuhyển tới gần tủ lạnh, mở tủ uống nước, xong tiện tay, chàng lấy trái chuối trên đầu tủ, đâm nhẹ vào đ*t Hạnh, nàng nhổm đ*t vì vật lạ nhưng lại sa ngay vào vòng ân ái vì những cú bóp vú và đâm thọc của người tình. Đặt Hạnh xuống sàn nhà, Khoa gác chân cô nàng vên vai mình, chàng lấy trái chuối đâm nhẹ vào l*n nàng, nhấp ra vào một lúc, thấy Hạnh đã quen với đồ chơi, lúc này, Khoa bắt đầu lấy nước nhờn từ chim, thoa tròn lên lỗ đ*t nàng và “Ọt!” “Á” cu chàng đã nằm gọn trong đ*t Hạnh. Những cú nhấp của cu và chuối làm Hạnh ra tràn trề. Nàng không còn biết gì ngoài sướng vui nhục dục. Chồng mới đi hôm qua, hôm nay đã nằm trong tay người nhí, chim, đ*t cũng căng nông, khí trắng tràn lan, một số giọt nhiễu xuống sàn, một số chảy xuống lỗ đ*t, một số dính vào chuối, cả căn nhà, bây giờ chìm vào bóng tối, những tiết ọt ẹt nhớp nhám làm dâm khí tăng nhanh, vừa chơi Khoa vừa hỏi “em phê chưa?” Hạnh tham lam: “thêm chút nữa” thế là sức trai tráng lại đóng thật mạnh vào chim nàng, Hạnh thấy thiếu thiếu nên hỏi “trái chuối đâu cưng”

luoi bi rat

Xem luoi bi rat hay nhat 2014

Mẹo về lại nhà chị Tư lấy đồ cho nàng thay. Chị Tư nằm vùi trong gối, tiếng đồng hồ sau, khi hắn trở lại, chị chồm lên hôn hắn mắng: “Quỉ!chưa bao giờ em sướng như hôm nay, cưng ơi!”Mẹo cười cười nói “Kim cũng hết sẩy, tuyệt! Mẹo sướng quá trời” Nghe gọi, bây giờ chị Tư trở thành Kim, tên tục của nàng. Nàng lấy tay Mẹo để vào âm hộ mình nói nhỏ: “Mẹo coi! Chưa bao giờ em ướt như bửa nay, sờ đi Mẹo!”Âm hộ nàng đã ướt trở lại. “Trời ơi! Kim, ướt như thế nầy! hư đốn và dâm quá thôi, mới đụ đây đã ướt lại rồi!” Mẹo sung sướng la lên nói tiếp: “vậy tui lấy đồ qua làm chi!mình đụ hết ngày nay nha!” Đôi mắt Kim nhìn Mẹo khẩn cầu “Cho em bú cặc Mẹo đi, thèm quá!”Khúc chày đen to lớn lại được lấy ra, hắn nói: “Kim quây lại đưa mông đít đây!hư quá ! lại ra nước nhiều qúa nầy!”Lần nầy Mẹo chơi Kim như bất tận, hắn làm nàng đủ kiểu, từ dưới lên trên giường, đụ ra phòng khách, tay hắn đập vào đôi mông to của nàng đỏ rần những dấu tay, Kim rên rĩ, âm hộ nàng mở rộng như bất tận, và ngậm nút dương vật của Mẹo như mãi mãi trong hạ bộ của nàng. Hai bộ phận sinh dục như không muốn rời nhau. . . . . . . Tuần lễ qua đi nhanh chóng.

Kim và Mẹo đi đốn anh Tư về, căn nhà sau một tuần vẫn như cũ. Nhưng vợ anh đã thay đổi hoàn toàn. Yêu thương chìu chuộng anh hơn bao giờ. Những ngày dưỡng bịnh ở nhà, nàng làm anh hài lòng, săn sóc anh từng tí. Tuần vừa qua giống như tuần trăng mật của Kim và Mẹo, họ cần ra phố mua chút thực phẩm cho anh, và một ít thuốc của toa bác sĩ cho anh Tư. Anh Tư đi chậm rãi ra cửa, nói một mình, khi vợ anh và Mẹo vừa đi khuất. ” Mẹ! Thằng nầy đen đúa mà hay!”Khi vợ anh và Mẹo đi khỏi nhà, cô em vợ vừa tới thăm. Nói về cô em vợ: chỉ thua chị vài tuổi, nàng may mắn làm trong viện mồ côi những đứa bé mất cha mẹ trong chiến tranh, gặp ông Mỹ gìa làm cho cơ quan từ thiện Mỹ qua VN giúp để ý, cuối cùng thương nàng, cưới nàng đưa về Mỹ. Đó là cơ hôi mà Kim cùng chồng được qua đây. Nàng tên Thu rất thương ông anh rễ, vì biết anh rễ rất hiền. Tướng tá nàng coi cũng được, không bằng chị Kim, nhưng mập mạp phúc hậu. Người tầm thước, nên đứng với ông anh rễ xứng hơn chị. Ông mỹ già từ lúc về Mỹ ốm đau liên miên, trong khi người vợ còn trong thời gian sung sức. Anh Tư ngó thì hiền nhưng trong lòng cũng muốn bứt hoa cả cụm.
“Anh Tư khỏe không? Chị Tư đâu?” Thu vừa bước vào hỏi.
” Ờ, chị mới đi mua chút đồ, em khỏe không, gia đình khỏe hết chứ?” Tư hỏi lại.
Thu trả lời:
“Em thì OK, nhà em thì hơi lẩm cẩm rồi” Thu nói có vẻ buồn.
Thu mặc cái váy đầm ngắn màu xanh đậm nên nỗi hẳn nước da trắng , vùng ngực cao nở nàng, nàng có hai con , nhưng bụng vẫn thon thả, không xồ xề lắm, nói chung tuy không hấp dẫn bằng chị Kim, nhưng vẫn sexy lắm. Anh Tư muốn đi rest room nhưng đứng dậy khó khăn, Thu thấy thế, đến giúp, hai anh em cọ sát nhau Thu đỏ mặt về sự đụng chạm. Chắc lâu ngày ông chồng già không làm ăn gì được. Khi vào trong vạch dương vật ra đái, anh thấy dương vật cương lên. Thu trở lại giúp anh rễ, anh Tư vô tình cà vào vú và đụng hạ bộ của nàng bằng lối đi vụng về, nhưng cố ý. Thu không biết nhưng mặt đỏ lên như hoa hồng buổi sáng.

Vài tuần sau anh Tư đi làm lại bình thường, vào những giờ nghĩ ngơi trong hãng, anh hỏi Mẹo có bí quyết gì làm chị Tư mê quá vậy, Mẹo trả lời và chỉ dẫn anh những ngón nghề trong tình trường, hắn nói: “anh phải biết bú lồn, vì bộ phận sinh dục người đàn bà rất nhâïy cảm, đừng tỏ vẽ đạo đức giả, người đàn bà nào trên thế gian nầy nếu được sinh ra đời dưới ánh mặt trời đều phải thích đàn ông bú lồn mình. Nếu không, là láo khoắt, không bình thường, là bịnh. Vì anh không biết làm điều ấy, nên chị không cảm hứng nhiều, vậy thôi. Thứ hai: anh phải mạnh bạo và một tí lãng mạn, một tí thô lỗ . Thứ ba: không gian và thời gian phải đúng lúc hồi hộp hứng thú. Chỉ mấy điều nhỏ đó thôi, anh thực hiện đi. ” Anh Tư gãi đầu nói: “Nhưng cái đó của tui nhỏ híu!” Mẹo phán: “Anh dùng nhiều cái miệng nhất là lưỡi”Tối hôm đó anh Tư về thực hiện ngay với Kim. Nàng ngạc nhiên và thích thú. Nhưng đối với Mẹo thì anh thấm thía vào đâu. Anh Tư đến nhà Thu, lòng nghĩ sẽ có ngày chinh phục cô em vợ. Thu nét tười cười ra đón:
“Anh Tư dạo nầy mạnh quá há?”
“Ừa! Anh cũng thường luôn, sao?chồng em nghe nói bịnh gì đó?”
“Ơ! Aûnh bị cảm nặng, nhưng không sao, sau nầy ảnh yếu quá hà!”
Tư vào ngồi, cô em vợ lấy bia, anh tu luôn vài ngụm, bất thình lình hỏi thẳng:
“Ờ! Anh hỏi thiệt nha!Chồng của em lụm khụm như vậy có làm ăn được gì không?”
“Làm ăn gì anh Tư?”
“Thì. . . . . cái chuyện trên giường đó mà?”
Thu ngượng quây đi chổ khác, nói nhỏ:
“Ưm. . . . . u . . . . Có gì đâu!”
Tư gật gật cái đầu, nhìn mông lung ra cửa.
“Thì tui nói đại, cô đừng chấp nhứt nhen!”
“Có gì đâu anh Tư, anh hỏi đâu có sai!”

Anh Tư từ giã ra về. Khi đi làm anh đưa ý xin Mẹo cho ý kiến, Mẹo nói: “chuyện nhỏ, vợ anh cũng như của tui mà, mình là anh em một nhà” Thời gian sau chồng cô Thu mất, cơ hội duy nhất anh Tư, không bỏ lỡ cơ hội. Một hôm anh nói với Mẹo là anh muốn ly dị vợ mình, Mẹo nói: Cái đó tốt, anh giao Kim cho tui trị, còn anh nhảy qua Thu đi. Thế là hai anh chàng lại bày mưu tính kế.

Mẹo đưa Kim ra một cánh đồng vắng chơi, hai anh chị chạy giởn hớt bên dòng sông cạnh cánh đồng cỏ vàng miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Kim đẹp rực rỡ và hấp dẫn dưới nắng chiều miền quê, Nàng trẻ và tươi mát sau những thời kỳ đi mỹ viện. Dao kéo của mấy ông bác sĩ thật nhiệm màu, người đàn bà như Kim từ cô lọ lem mặt rỗ biến thành giai nhân. Tuy không tuyệt sắc, nhưng cũng làm Mẹo ngây ngất. Trời đã cho Kim một thân hình khiêu gợi. Vú nàng không lớn không nhỏ, bụng eo thon gọn, kèm theo đôi mông to tròn và đôi chân thâït dài. Bóng của hai người đỗ xuống khi Mẹo rượt đuổi theo Kim xuống gần bờ sông. Hắn bắt được nàng khi cả hai ngã xuống bờ đất cát, bỗng Mẹo hứng chí hắn cởi hết đồ ra và nhảy xuống dòng sông, Kim cũng không vừa nàng cởi quần áo nhảy theo, hai người lặn hụp, Mẹo lên trước nằm thẳng cẳng dưới ánh mặt trời, Thân hình trần truồng như bức tượngđồng đen, Kim bò lên trườn vào người Mẹo, Tấm thân trắng của nàng, chỉ có cái quần xi líp nhỏ, đôi tình nhân thật khiêu gợi. Mẹo ôm Kim nói: “Tui nói thiệt, từ lúc chơi chị rồi tui chẳng muốn chơi ai nữa!”Tay Kim vọc dương vật Mẹo đang tư từ ngỏng lên trời, Kim thích chí cười vang nói: “Cái nầy mà đút vào của ai nữa là tui thiến à nha!” “Thiến thì lấy gì mà sướng!” Mẹo la to, vừa giã đò tay bụm dương vật lại, Kim quây đầu lại, môi nàng chụm lại hôn vào đầu khấc bóng lưỡng, tay nàng xuột lên xuống nhè nhẹ, Mẹo nhắm mát tận hưởng sự thích thú. Từ lúc gặp Mẹo tới giờ nàng bú dương vật đã sành sõi, điệu nghệ. Mỗi lần nàng gần Mẹo nàng mê bú cặc hắn như người ghiền ma túy, ngược lại Mẹo cũng mê bú âm hộ Kim như người ghiền thuốc phiện.

Khi cơn hứng thú cao độ hắn bật dậy lật nàng nằm xuống, tay như xé nát cái quần lót nhỏ xíu, miệng hắn sà vào âm hộ nàng. Kim quằn quại dưới cát khi môi miệng lưỡi Mẹo quấy phá nát nhừ âm hộ nàng. Mẹo đâm mạnh dương vật mình vào âm hô Kim nắc mạnh. Hai thân thể hoang lạc dưới bầu trời, có sông, có cánh đồng cỏ vàng thiên nhiên trông thật đẹp. Lúc Mẹo húc những cú thật mạnh để bắn tinh ra, Kim ôm chặt Mẹo rên rĩ thật lớn, cơn sướng trào dâng như bất tận.
“Anh Tư muốn li dị chị Kim?”Mẹo ôm Kim nhìn xuống dòng sông nói.
“Thật à!” Kim trả lời
Mẹo tiếp:
“Dấp! Aûnh nói với tui, là trao chị cho tui!?”
“Rồi Mẹo nói sao?” Kim ôm Mẹo nói.
“Thì sao!Tui chơi chị gần như mỗi tuần!”Mẹo nói và sờ xuống âm hộ ướt đẫm của nàng tiếp: “Bú với đụ hoài thì là. . . của tui mẹ nó rồi!” Kim cười lớn: “Vậy em phải có con vói Mẹo nhe!” ” Đắc co!” Mẹo nói lớn, Bỗng Kim ôm sát Mẹo hơn nói: “Mẹo! em mất kinh tháng vừa rồi! Em có bầu!”Mẹo nhỏm dậy thật mạnh, ôm nàng, hôn tới tấp và nói: “Mình phải làm lẹ, để con chúng mình có cha mẹ!” Nước mắt rơi xuống má Kim trong cơn hạnh phúc, nàng ôm chặt Mẹo khi những cơn gió đến thổi mạnh.

Tư rẽ vào nhà Thu, căn nhà yên tỉnh sau thời gian chồng Thu qua đời. Thu mừng khi gặp lại Tư. Từ khi li dị Kim, chàng biết con người mình hợp với những người đàn bà dịu dàng hiền thục. Thu là loại đàn bà thích làm chuyện xã hội từ thiện.
“Em không ngờ anh chị. . . . . lại!?”
“Thì Kim không thích tui nữa mà!”
Thu đứng dậy đi lấy bia cho Tư. Ánh mắt chàng nhìn theo Thu tha thiết, chàng bỗng đi theo và giữ nhẹ bờ vai của nàng, Thu quây lại, môi chàng gắn xuống môi Thu, Thu giật mình nhưng nàng không từ chối khi lưỡi chàng quấn lấy lưỡi nàng. Hai người hôn nhau thật lâu, cho đến khi Tư mò xuống âm hộ ướt đẫm của Thu, và bế nàng lên giường ngủ.