Luu gia linh bi cuong hiep

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..

luu gia linh bi cuong hiep

6h tối, bà Loan đứng trước cửa nhà để chờ Phong qua đón chở đi dự tiệc tối, ông Quang đã qua bên đó trước với bạn. Bình thường thì chắc bà sẽ rất tức giận với hành động bỏ vợ ham vui này của ông Quang nhưng hôm nay bà rất mong chờ những giây phút riêng tư với chàng rể như thế này. Phút chốc bà đã thấy Phong mặc bột vộ lễ phục màu đen, trông rất đẹp trai và lịch lãm tiến về phía bà. Hôm nay bà Loan mặc một bộ váy dạ hội màu tím, khoe bầu ngực trắng muốt nhưng cũng không quá hở hang, lộ liễu, lại bó sát người, hoàn toàn thể hiện được vóc dáng khá đẹp nhờ tập thể dục thẩm mĩ. Vì là bộ váy bó sát nên nhìn bà thật hấp dẫn, nhất là với đôi mông to, điểm hấp dẫn nhất của bà. Bà thầm tự hào với vóc dáng của chính mình, với vóc dáng này bà tự tin có thể hấp dẫn mọi tên đàn ông nhìn thấy bà. Và bà đã đúng khi nhìn vào ánh mắt Phong. Nhìn ánh mắt Phong bà rất đỗi tự hào vì sắc đẹp của mình, bà ném cho Phong một nụ cười quyến rũ với giọng nói ngọt lịm:
- “Phong đến rồi ah, mình đi thôi”.
Lúc này miệng Phong cảm thấy khô rát khi nhìn vào bà mẹ vợ rất trẻ trung của mình. Bà thật đẹp và trẻ so với tuổi, nhất là nụ cười của bà, nhìn đôi môi căng mọng của bà, Phong cảm thấy rạo rực trong người, không kiềm chế được cảm xúc Phong nói:
- “Mẹ có thể xoay một vòng không”. Phong muốn vả vào miệng mình và cảm thấy hối hận khi đưa ra lời đề nghị đó, anh hồi hộp không biết phản ứng của bà mẹ vợ thế nào, bà có giận hay nghĩ xấu về mình không.
Nào ngờ, ngược với suy nghĩ của Phong, bà Loan cười thật tươi với anh, bà đi đến trước mặt anh và xoay vài vòng cho anh xem, bà còn nói với giọng tinh nghịch:
- “Nhìn đủ chưa hả ông tướng?” Bà Loan lúc này cũng không khống chế được hành vi của mình, bà cảm thấy như mình đang trở lại thời tuổi trẻ, thời điểm yêu đương nồng nhiệt một lần nữa. Nhìn cách 2 người đối xử với nhau lúc này, giống hệt một đôi tình nhân “Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.
Khi bà Loan đi và xoay người, Phong nhìn theo khe ngực trắng muốt và nóng bỏng kia, anh cũng đã tạm thời quên mất đi mối quan hệ hiện tại giữa 2 người, bây giờ anh chỉ muốn sống theo cảm xúc của mình. Bà Loan cao hơn 1m65 nên có đôi chân khá dài, mỗi bước đi của bà làm cặp đùi trắng trẻo và săn chắc lộ ra. Quần Phong lúc này đã u lên một cục, anh ước gì mình có thể vén tay vào khe váy để mơn trớn cặp đùi kia. Anh không dám nhìn vào nó nữa, anh sợ mình sẽ bất chấp tất cả mà lột phăng bà tại đây để giải nhiệt cho cu nhỏ của mình. Phong mỉm cười và đưa tay ra:
- Rất hân hạnh, mời quý cô!
Bà Loan mỉm cười thật tươi và khoác tay vào tay anh. Trông từ xa 2 người lúc này y hệt một cặp tình nhân, có nhẽ do tâm lý ăn vụng nên cả hai nhanh chóng chui vào xe để tránh người khác thấy.
- “Hôm nay mẹ thật đẹp” Phong nhìn bà Loan với ánh mắt say đắm và thốt lên lời khen.
- “Con cũng vậy mà” Bà Loan cười khanh khách khi nhận thấy cặp mắt Phong.
Như nhận được tín hiện cho phép Phong lúc này không còn e dè gì nữa, cặp mắt anh tăm tim vào những nơi nhạy cảm của bà mẹ vợ.
- “Cẩn thận xe phía trước kìa, lo nhìn xe đi, anh nhìn tôi làm gì mà ghê thế”. Bà Loan lên giọng để nắn gân anh con rể khi thấy cặp mắt anh không kiêng nể gì mà quét khắp người mình. Nhưng trong giọng nói của bà cũng bộc lộ rõ niềm vui sướng.
Lúc đến nơi thì buổi tiệc cũng đã diễn ra được một tiếng đồng hồ. Bà Loan đảo mắt thì thấy chồng đang tụm 5, tụm 7 bù khú với bạn. Bà Loan và Phong đi về phía ông.
- “Anh cẩn thận kẻo say đấy”, bà kéo áo và nhắc chồng.
- “Em và Phong tới rồi ah, không mấy dịp mà em, có say cũng không sao. Phong ah, uống với bố và mấy chú mấy ly”
- “Vâng, thưa bố”. Phong lấy ly rồi nâng cốc và chào hỏi người quen của bố vợ.
- “Loan vẫn đẹp như hồi trẻ nhỉ, anh Quang là có phước lắm nhé”. Những tiếng cười đùa vang lên, những cặp mắt nhìn về phía bà Loan đầy tán thưởng bởi vẻ đẹp và vóc dáng ngon lành của bà. 
Tiếng nhạc du dương vang lên, nhìn nhiều cặp vợ chồng hay người yêu dập dìu nhau nhảy. Đã uống khá nhiều nên nhiều người bạn của ông Quang cũng đã không còn kiếm chế tốt, liên tục đưa mắt về phía bà Loan.
- “Anh Quang, anh có nhảy với vợ không,nều không thì cho tôi mời Loan nhảy 1 khúc nhé”. Nhiều người bạn của Quang không kiêng nể gì đưa ra lời mời.
- “Ok, tùy bà ấy thôi, chứ tôi thì mệt quá rồi, không nhảy nổi nữa”. Ông Quang không dấu nỗi tự hào khi những người bạn tung hô vợ mình.
Nhìn mấy cặp mắt như háu đói nhìn về phía bà Loan, không hiểu sao Phong cảm thấy khó chịu, anh đưa tay ra về phía bà Loan.
- “Bố mệt rồi, để con nhảy với mẹ nhé”
Bà Loan khó xử từ chối những lời mời của bạn chồng rồi theo anh con rể ra sàn nhảy.
Người trong sàn nhảy không ít, dưới tiếng nhạc đệm,ánh sáng lúc này cũng đã được tắt đi,những người đó liên tục khiêu vũ thật chuyên nghiệp. Phong đặt tay lên eo bà Loan, tay bà ôm qua cổ anh, nhìn về phía ông Quang, thấy ông đã ngồi ngược hướng và ngồi phịch suốt,có vẻ đã khá say, 2 người không tự chủ mà xích lại sát nhau thêm. Trông 2 người bây giờ rất thân mật. Trong tiếng nhạc du dương 2 người như cuốn vào nhau.
- “Hôm nay mẹ thật đẹp”
Bà Loan yên ổn trong lòng Phong, bà không nói gì, bà muốn tận hưởng những giây phút hiếm hoi này. Trái tim bà hôm nay đã bị Phong làm xao động. Phong thấy bà không nói gì, thì tiến sát miệng vào tai bà, nhắc lại một lần nữa. Hơi thở của Phong bên tai, làm tim bà đập nhanh, hai chân như muốn nhũn ra.
- “Làm sao đẹp bằng vợ Phong được”. Bà rất khó nhọc để trả lời Phong, lúc này bà cảm giác mình hờn ghen với con gái mình vì có được Phong. Bà đả thả cho suy nghĩ của mình đi theo dòng cảm xúc. Bà muốn có được người đàn ông này, dù chỉ một lần mà thôi.
- “Mỗi người mỗi kiểu, Hà Anh có vẻ đẹp đầy sức sống của tuổi trẻ. Nhưng mẹ lại có vè thành thục và sự quyến rũ của người phụ nữ thành thục”. Phong nói và càng ôm sát bà Loan vào mình.
- “Nhưng tôi đã già rồi” bà Loan nói với vẻ buồn, có nhẽ bà vẫn đang đấu tranh về những cảm xúc mình dành cho Phong.
- “Mẹ chưa có già mà, mẹ còn lâu mới già, mẹ không nhìn thấy những cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn mẹ đó hay sao”. Phong tiến sát vào tai bà rồi nói, lưỡi anh đánh nhẹ lên tai bà.
- “Ai nhìn, Phong có nhìn tôi như vậy đâu. Phong chỉ an ủi tôi thôi”.
Phong im lặng không nói, anh nhìn xuống khe ngực trắng muốt kia, nuốt nước bọt, anh đang lấy can đảm để chiếm lấy người mẹ vợ này. Thấy Phong im lặng, bà Loan chợt tửi thân, nước mắt chảy xuống bên 2 khóe mắt.
- “Phong cũng chê tui già phải không?”
Trả lời bà vẫn là sự im lặng từ Phong, bà Loan cảm thấy xấu hổ và buồn tủi vì đã nói như vậy rồi mà cậu con rể vẫn không nói gì. Bà bỗng buông tay ra khỏi cổ Phong và tính xoay người đi. Lúc này Phong không kịp nghĩ gì nữa, anh ôm bà lại thật chặt.
- “Loan yên nào, tôi cũng muốn Loan”. Nói xong liếc nhìn về phía xa, không thấy ông Quang đâu, Phong quyết định làm một hành động liều lĩnh. Anh đưa tay lọt vào khe váy và sờ cặp chân của bà Loan. Tay còn lại anh cầm tay bà Loan và đặt vào háng của mình.
Bà Loan như chết lặng vì hành động liều lình của anh con rể, nhưng lúc này đầu óc bà đã bị chi phối bởi nhục dục, bây giờ dù có đại bác bắn ngang thì bà cũng đã thả hồn theo những ham muốn thể xác lúc này.
Tay bà xoa nhẹ lên *** anh, nó thật cứng, miệng bà rên rỉ vì khoái cảm. Lúc này con *** của Phong như muốn nổ tung, một tay anh nhẹ nhàng tiến vào sâu trong quần lót của bà Loan. Tay anh đi qua khu rừng rậm, rồi tiến vào khe suối, nó đã ướt đẩm, anh nhẹ nhàng day và miết nhẹ môi *** của bà. Đầu anh lúc này đã gập vào khe ngực nóng bỏng của bà Loan. Cơ thể bà Loan lúc này đã dâng lên một nỗi khoái cảm cực đại, giữa 2 chân nước đã rỉ ra rất nhiều, tay bà không kiềm chế được mà vuốt mạnh và liên tục ngoài quần của Phong. Bây giờ bà chỉ muốn cởi quần Phong để được sờ được ngắm cái của quý của chàng rể. Bà càng vuốt mạnh thì ngực bà càng cảm nhận được hơi thở ngày càng nặng nề của Phong. Trước kích thích của bà Loan, Phong cũng không còn chịu nổi nữa,anh đã chọc mạnh ngón tay vào cái hang thần bí của bà mẹ vợ. Trước hành động bất ngờ của Phong, cơ thể bà Loan đã không còn chịu nổi nữa, khoái cảm bùng lên mạnh mẽ, giữa 2 chân càng ngày dịch thể chảy ra càng nhiều. Chân bà Loan bỗng mềm nhũn, bà khuỵu xuống. Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, lúc bà sắp té xuống thì Phong đã ôm bà lại, đồng thời đỡ bà dựa vào lòng mình. Hành động té xuống bất ngờ của bà Loan làm tâm trí Phong cũng đã bình tình trở lại.2 người dựa vào nhau, sau giây phút kích tình trôi qua, Phong nhẹ nhàng hỏi.
- “Loan không sao chứ”
Ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người Loan , cảm thụ được khuôn ngực đè ép, tay phải vuốt ve bờ mông tròn trịa, Phong không khỏi nổi lên phản ứng nam tính vốn có của nam nhân một lần nữa, cây thương dưới thân trong nháy mắt bật lên đâm vào bụng bà Loan 
- . “A…” 
Đôi môi màu hồng nhạt của bà Loan hơi mở ra, phát ra một tiếng rên rỉ nho nhỏ yếu ớt, sau đó cả người bà giống như bị động kinh, vô lực nằm trong lòng Phong. Không ngờ lúc này bà Loan đã đợt tới khoái cảm. Quá xấu hổ bà cúi gầm mặt xuống. Lúc này tiếng nhạc cũng kết thúc, ánh sáng cũng đã trở lại bình thường. Phong nắm nhẹ eo bà Loan rồi nói: “Để Phong dìu Loan qua bên kia nghỉ”. Giờ khắc này, bà Loan căn bản không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Phong. Bà rời khỏi cánh tay Phong và đi nhanh về phía phòng vệ sinh. Nhìn bóng lưng của Loan, Phong không khỏi mỉm cười, thật không ngờ bà mẹ vợ của mình lại mẫn cảm đến vậy. Phong cũng không khỏi nhớ đến giây phút tiêu hồn vừa mới qua đi, lúc này Phong cũng đã bỏ qua hết những suy nghĩ khác, với Phong, đơn giản Loan lúc này là người phụ nữ mà Phong muốn.
Bà Loan phảng phất giống như đào binh đi tới phòng vệ sinh, trực tiếp giật cửa đi vào, sau đó bà dùng tốc độ nhanh nhất mở túi xách, lấy ra một chiếc khăn tay trắng, sau đó kéo váy, lau đi dịch thể trên đùi. Dưới ngọn đèn, chiếc quần lót bằng tơ màu đen giữa đôi chân đã hoàn toàn ướt đẫm… Đại khái qua chừng mười phút, bà Loan mới quay lại chỗ ngồi. Lớp phấn trên mặt nàng đã rửa mất, hiển nhiên, lúc vào phòng vệ sinh, đã dùng nước rửa sạch. Mặc dù đã kiệt lực khống chế biểu tình của chính mình, thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Phong thì bà cố ý trốn tránh. Bà chột dạ khi nhìn thấy chồng, lúc này ông đã nằm bẹp ở 1 góc.

luu gia linh bi cuong hiep

luu gia linh bi cuong hiep la gi ?

Thì tôi nằm bật ngửa ra giường. Hằng nhướn người hôn lên má của tôi thì thầm “Cám ơn anh, thật tuyệt diệu. Anh đã chỉ dẫn và cho em biết thế nào là yêu đương, ân ái. Nếu anh không phải là anh họ của em thì em nhất định sẽ lấy anh làm chồng.”

Nghe Hằng nói. Tôi mới được đưa về thực tại của sự luân thường đạo lý. Tôi mỉm cười chống chế.

- Chúng ta chỉ là anh em đôi con dì. Người Hoa họ vẫn có thể lấy nhau cơ mà.

Hằng gối đầu lên ngực của tôi cười đáp “Nhưng mà chúng ta là người Việt chớ đâu phải người Hoa.”

luu gia linh bi cuong hiep

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”

luu gia linh bi cuong hiep

Xem luu gia linh bi cuong hiep hay nhat 2014

Hai người bỗng bật cười lên ngây ngô như trẻ, thoải mái, rên rĩ, nhưng hạ bộ thêm phần kích thích.

Buổi chiều, ngoài trời mưa rã rich. Trong nhà chỉ có Bưu và Dì Kim Thoa. Người đàn bà trần truồng nằm dài trên chiếc ghế nệm nhỏ vừa thân người giữa nhà. Câu trai cũng trần truồng quì ở dưới gục đầu giữa háng người đàn bà. Hạ bộ của cậu cương hết mức chiả lên như sẵn sàng lâm chiến.
Ngẩn lên Bưu hát sái một lời nhạc:

“Đời một người con gái
Ước mơ đã nhiều
Trời cho không được mấy
Đến khi Nứng Lồn
Chỉ còn Con C*c chun vô!”