Mang beeline

Họ hàng lên dự đám cưới dìa Tám khá đông. Phòng ngủ của chị Thúy, con gái lớn bác Ngọc, phải trải thêm ba cái chiếu xuống sàn cho sáu đứa cháu từ 8 đến 12 tuổi nằm tạm. Châu được đặc biệt ngủ chung với chị Thúy trên giường.

Chị Thúy năm đó 18, trên Châu hai tuổi, đang học seconde ở Couvent des Oiseaux. Em xa Đà Lạt cũng như chị Thúy đã ngót 4 năm. Nay tỏr7 lại xứ Hoa Đào thì hai chị em đã thành hai thiếu nữ diễm lệ. Chị Thúy không còn để tóc kiểu Nhật Bản nữa. Tóc chị cuốn thành từng loin theo kiểu Ăng- lê thỏng xuống gần vai đẹp mê li. Mắt chị mơ màng, xa vắng; má mịn, hồng. Châu đứng ngây ra ngắm chị, Những kỷ niệm thơ ấu dạt dào trở về làm em thấy gần gũi và yêu chị tha thiết. Thúy cũng sửng sốt nhìn cô em họ đã tới tuổi chanh cốm, suối tóc dài ngang long cặp lại làm em có dán non nót hơn cái tuổi 16 nhiều. Thúy vuốt má em hỏi: "Con nhỏ Châu đây hả? Cao bằng chị rồi nè." Cyhâu lúc đầu còn bẽn lẽn, nhưng Thúy đã ôm chầm lấy hôn lên má tới tấp. Mối giao tình giữa hai chị em lại đằm thắm như xưa. Qua một ngày hành trình meat nhọc, Châu đã ngủ thiếp đi tối hôm đó bên cạnh Thúy lúc nào không biết.

Nhà bác Ngọc cất trên một sườn đồi bên đường lên suối Cam- ly. Đứng trên lầu, qua cửa sổ phòng Thúy, Châu thấy hồ Xuân Hương phẳng lặng bên kia con đường nhựa chạy dưới chân đồi. Mấy thấp giăng mắc trên rặng thông xanh, hợp với nét tịch liêu của một bức tranh thuỷ mặc. Tâm trạng Châu thực mơ hồ, xao xuyến trong buổi sáng đầu tiên ở Đà Lạ này. Nhó lại đêm qua, em chìm sâu vào giấc ngủ rất mau, nhưng cảm thấy hình như chị Thúy sờ ngực làm em bối rối, nửa muốn kéo tay chị ra, nửa lại muốn biết cái cảm giác kỳ lạ, quyến rũ được người khác sờ ngực thế nào. Hồi em ngủ thiếp đi. Giờ đây trước cảnh yean tĩnh của cao nguyên ngoài kia, Châu cố hồi tưởng lại những cảm giác kỳ lại quá ngắn ngủi đêm qua mà không nhớ thêm được già. Tuy nhiên em vẫn có một ước muốn mơ hồ được hưởng những kinh nghiệm kỳ thú đó một lần nữa.

mang beeline

Em bắt đầu van xin anh hay đ*t em đi, hãy làm tình với em đi, kiểu nào cũng đuợc, miễn là cho c*c anh vào trong l*n em, làm em thoả mãn với sự dâm dục của mình. Cuối cùng anh cũng để em được thoả mãn, anh kê con c*c của anh vào gần của mình của em rồi chọc thẳng một phát thật mạnh vào tận trong tử cung của em. “Oạp!”.

Em chưa kịp định thần lại thì anh đã rút ra, để lại trong em một lỗ l*n trong hơ trống hoác. Rồi lại đút ra, đút vào, cứ thể làm cho tử cung em bị chọc những cú rất mạnh, niềm sung sướng thác loạn ngập tràn cả người em. Còn anh, nằm đè lên em, nhưng con mắt của anh thật kinh khủng, nó vằn lên những tia lửa mà người ta chỉ nhìn thấy khi một con đực hiếp dâm một con cái!

mang beeline

mang beeline la gi ?

Sau khi tôi dặn xong con Vân quay người đi học. Nhìn từ đằng sau thấy cặp mông của nó nhín nhẩy theo từng bước chân thật là khêu gợi.

HOa sang nhà tôi để làm tình buổi cuối. Tôi bảo anh em mình cứ học đi rồi địt nhau sau vì nhà anh hôm nay về muộn. Tôi ngồi cạnh Hoa dạy em họ nhưng tay cứ ho vào quần lót mà đụ xxx em. Môi lần tôi rút tay ra và ấn vào làm Hoa sướng phát đien. Em cứ nháp nha nhấp nhổm theo nhịp ngón tay tôi. Tôi mới có đụ ngón tay thôi mà đã thấy xxx Hoa đầy nước rồi. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 10 giờ tôi chắc cái Vân sắp về rồi đây. Thế là tôi bảo Hoa nah em mình dịt nhau nhé
- Em đợi mai từ nãy đến giờ rồi anh cho xxx anh vao xxx em nhanh nên em ra đầy nước rồi đây này
- Đừng vội em hôm nay là ngày cuối rồi nên anh sẽ làm rất từtừ bảo đảm em sẽ rất sướng
- Tuỳ anh đấy anh làm thế nào thì là miễn địt em là được.

mang beeline

Về Việt Nam, tôi vào làm chân marketing cho một công ty liên doanh nước ngoài. Mức lương và điều kiện cũng tạm ổn làm tôi dần quên đi việc trở lại bên kia với em. Ngày tháng dần trôi và tôi không còn muốn trở về bên kia nữa, vì cuộc sống ở Việt Nam làm tôi thoải mái lắm rồi.
Một hôm, trong lúc vừa công tác xa về, tôi tình cờ gặp lại thằng bạn thời cấp III của mình. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại nó. Cũng bởi tôi theo ông bà ngay từ khi vừa học xong cấp III nên thời gian dần trôi, chỉ nhớ đến mấy đứa bạn hay chơi mà thôi. Vả lại, cái thời đó, lấy đâu ra điện thoại mà nhắn tin hay cho số như bây giờ. Bọn nó cũng cho số điện thoại bàn, nhưng tôi đếch thèm lấy, chỉ tổ rác người.
Nó đậu xe ngay trước cửa công ty, mắt láo liên, sốt ruột chờ đợi cái gì đó. Thật là… bao nhiêu năm rồi mà nhìn nó vẫn như xưa. Cái cặp đít chai hình như càng ngày càng dày, dáng người dong dỏng ấy làm sao mà tôi có thể nhầm được chứ. Nhất là cái điệu bộ xuýt xoa và chà xát hai tay vào nhau không thôi khi đang rốt ruột của nó chứ. Tôi bước đến gần:
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi lái giọng, giả bộ.
Nó ngước mắt lại, nhưng tôi làm động tác xoa xoa dưới mũi để cố che đi khuôn mặt mình tránh nó nhìn ra. 
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi nhắc lại.
Nhìn cái bộ dạng cầm cặp cán bộ như thế, nó cũng cuống lên, chẳng cần biết tôi có đùa hay không liền luống cuống lấy giấy tờ xe ra cho tôi. Tôi cầm lấy, trịnh trọng xem mà trong bụng cười thầm. Mả cha thằng này, đến giờ tính vẫn không thay đổi, nhát cáy thì thôi rồi.
- “anh phạm tội… không liên lạc với bạn bè và dám tán tỉnh nhân viên của công ty nước ngoài. Phạt anh một chầu bia”. Tôi tuy không nhịn được cười nhưng vẫn cố ra vẻ, đùa nó một câu.
Nó ú ớ người ra. Nhưng rồi nhìn lại, nhận ra tôi. Hai đứa lại cười ha hả…

- “mày làm ở đây hả? Về nước khi nào mà tao không biết? bạn bè đéo gì mà đi biền biệt đéo có tin tức gì cả.” nó hỏi dồn. 
- “bố khỉ nhà mi. Tao đi có số điện thoại đứa đéo nào đâu mà liên lạc. Mày làm như kiểu ai cũng có di động như bây giờ ấy.
Rồi hai đứa trao đổi số điện thoại với nhau, hẹn nhau một bữa gặp mặt cái nhóm quậy phá năm xưa. Tôi bước vào công ty thì nghe tiếng xe nó. Quay lại nhìn tôi nhận ra cái Thủy bên phòng kế toán. Em này tôi đã chú ý từ khi bước vào công ty từ lâu rồi. Dong dỏng cao, chân dài, xinh xắn, ngực tròn căng mọng còn mông thì…gần như phẳng lỳ. Được cái em ấy là hoa khôi khóa dưới hồi tôi học cấp III cho nên nhìn cái là tôi nhận ra ngay.


* * *

Tôi bước vào quán lẩu sau giờ tan sở theo lời hẹn của cả nhóm. Nhìn thấy một dáng hình thân quen, tôi giật mình. Trước mắt tôi là Vân, người con gái tôi đã theo đuổi thời xưa nhưng không được. Em vẫn như hồi trước, đầy đặn và toát lên vẻ khỏe khoắn trong mắt tôi. 
Không cao, nhưng em sở hữu nước da trắng sáng, mềm mại. Thân hình em khá khác đi so với năm xưa. Không còn cục mịch quê mùa, em trước mắt tôi toát lên vẻ khiêu gợi của một người đàn bà trưởng thành. Eo đã thon hơn xưa nhiều làm tôn lên các đường nét sau bộ áo vest công sở của em. Cặp đùi đó đã bao đêm xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tròn trịa, đầy đặn và thẳng tắp. Giờ tôi mới nhận ra một điều là phía trên cặp đùi ấy là hai quả bưởi căng tròn, lúc lắc lúc lắc sau mỗi nhịp đi làm tôi tê tái. Cặp ngực của em cao vút như muốn vượt ra khỏi lớp áo vest dày kia. Người đàn bà trước mặt trong mắt tôi như một quả dâu tây chín mọng, chỉ muốn nhào đến cắn nuốt mà thôi.

Rồi tôi vào nhập hội với lũ bạn xưa. Xa nhau lâu rồi, giờ mới gặp lại được những người bạn thân quen. 
Giờ đây, Vân đã là vợ của Hải – cậu bạn học cùng khóa với chúng tôi. Dũng, người đứng trước công ty tôi hôm trước thì sắp làm đám cưới với Thủy. Hiệp – cậu bạn thân năm xưa thì giờ đã lấy Nga, một em học cùng trường đại học năm xưa.
Và có Xuyên, bà con xa của Nga. Xuyên ít hơn chúng tôi 3 tuổi, vẻ tự nhiên của người dân tộc trong em không mất đi khi đã xuống thành thị khiến cho tôi thích thú. Em hoạt bát đáng yêu, ăn nói có duyên và theo như mấy đứa bạn nói thì em ấy chưa để ý đến ai cả vì đang muốn tập trung vào việc học tập. Năm nay là năm học cuối cùng của em. Tốt nghiệp xong chắc chắn em ấy cũng sẽ tìm một công việc để ở lại nơi đây.

mang beeline

Xem mang beeline hay nhat 2014

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.