Mang xa hoi viet nam

Lưỡi tôi đâm sâu vô lổ đít của dì , hâu môn dì co thắc mạnh soắn bóp cái lưỡi của tôi , một tay tôi chà hột le , tay còn lại bóp vú dì thô bạo, dì gồng người cả thân ngươì, co giật vũ bảo, âm tinh dì xuất ra nhiều vô kể làm tôi uống ực ực mà vẩn không hết, cái vị béo nghọt lịm, làm tôi nứng lắm, tôi cặp *** em mãnh liễt hơn , em bây gời như con thuyền đang lạc trong cơn gióng tố, lắc mạnh làm tan vở cái thành trì cổ hũ , sức hút của sự đèn nén và thàm khát dì cuối cùng buôn tha hòa mình trong sự khoái lạc. Tôi biết dì đả lâu không gần đàn ông nên từ sự dồn nén đó nên số lượng âm tinh tuôn trào, ướt đẩm chãy dài xuống hậu môn, tôi lấy nhón tay tha cho ướt rồi thoa chung quanh hậu môn, dì nằm sóng xoài để tôi muốn làm gì thì làm. Nhìn tướng dì có thể vật chết một vài người đàn ông bình thương nhưng hôm nay chỉ mới mấy cộng râu cộng với đả lâu em chưa làm tình nên em thãm bại thê thãm. Tôi để em nẳm nghĩ lấy máy quay phim chỉ thẵng vô cái gường em đang nằm rồi lấy điện thoại chụp những tư thế em nằm khêu gợi nhất. Xong nhảy lên gường vác hai chân em chỉa thẵng lên trời, bắt đầu liếm từ cặp mông to bản trắng hếu của em chạy dài giữa cái *** khá to, căng mông hai mép. Tôi ngâm nguyên cái *** mà nút liếm, em đang hồn phi phát tán bừng tỉnh dậy, em rên lên:
--Đừng liếm nửa ..Áaaa đừng anh ơiiiii 
Từ đầu đến gời tôi chỉ kích thích em chưa cho em thấy con cu của tôi , tôi nghồi bẹt chân cầm con cu chỉa thẵng vô miệng em , em mỡ to mắt ra thốt lên:
---Trơiìi củaaa Minh to …quá gì mà như Mỹ vậy, chết người ta mất! Uhmmmmm
Nói chưa dứt lờì tôi đả đẩy con cu , tách đôi môi của em ra, cái sướng chạy thẳng lên nảo, cái người mà tôi đả từng gọi là dì đang hả lớn miệng ngâm con cu của tôi mà nút say sưa. Em bú vừa sụt mạnh một hồi tôi quay đầu chơi kiều “69” chúng tôi nghụp lặn trong hoang lạc vô ngần. Chừng 15 phút bú liếm tôi lấy gối hêm phần mông em nho cao thêm cầm con cu tha dâm thủy của em, cằm nhai nhai cho thật trơn rồi tách đôi hai mép lâm hộ của em ra , em nhoài ngừoi ra xa để giãm bớt áp lực :
--Áaa… nhẹ thôi anh, gì mà mạnh bạo quá như xé người người ta vậy!Úuhmmm
Tôi đút vô được phân nửa thì em đả co giật, tôi nhấp nhanh hơn nhưng cũng chỉ đến phân nưa con cu thôi , khoãng chừng 5 phút sau em rung bẩy bẩy, tôi rút ra gần hết rồi tống mạnh lút cán vô âm hộ của em :
ÁAAAaa….Uuhmmmmmmm đau quá..thốoonnn quá anh ơiii

mang xa hoi viet nam

Không lẽ táng nó một cái vào mỏm, nhìn xuống dưới thấy mình có con ku to đùng thế mà oánh con bé này chắc tí ra ngoài kia bằng cửa sổ chắc luôn. Con bé này được đấy, chưa có ai bảo tôi xấu trai, từ khuôn mặt đến hình thể không thấy thừa bộ phận nào. Cao 1.72, người vừa phải. Ông Đàm Vĩnh Hưng trong miên nam, nó chỉ hơn tôi cái cổ họng là cùng, à tiền nữa. Thế mà con bé này chọc vào cái tự ái của tôi.

- Đưa đây. 

Giựt cái điện thoại từ tay con bé, rút trong túi ra con TAG Heuer mua gần 5.000 bên Sing đưa cho con nhóc (cả cái sim ở trong máy luôn, tôi lúc nào cũng dùng 2 máy nên không phải lo). Vì cái Iphone của nó bây giờ trong Toilet nếu muốn lấy sim ra chi có cách chạy ra chợ mua cái búa. Sau đó làm gì chắc anh em hiểu rồi. Tôi không đến nỗi nào ngu như vậy.

- Xin lỗi, cầm dùng tạm, chút xíu nữa tôi trả lại. Tôi ngồi bàn đối diện bàn kia kìa.

Mở hé cánh cửa WC chỉ tay về phía bàn tôi đang ngôi cho con nhóc.

Lúc này nhìn nó có vẻ hơi lo lắng, nhìn kiểu tiểu thư như nó chắc không phải lo chiếc điện thoại. Chắc nó lo thông tin trong cái máy chăng? Mà cũng chẳng biết đường nào mà lần, vào đây mấy con bán ve chai có khi cũng thành hót girl ấy chứ. Con bé đang lớ ngớ, tôi bước thẳng vào cái buồng vệ sinh không phải cho nữ, rút con Ku ra xả nước xuống cái phễu có mấy hòn long não mùi bốc lên tận mũi.

Quay ra cái gương thấp chút nước rủa cái mặt mồ hôi nhể nhãi, vuốt lại mái tóc húi cua như thằng Crui bên Mỹ. Nhìn lại đôi mắt, chửi thầm con bé một cái rồi bước ra ngoài. Mà con này có vẻ ngoan và nghe lời ra phết, nói gì cũng nghe. Dạo này điện thoại Tàu bán đầy ngoài Đặng Dung, thế mà nó chấp nhận cầm cái máy của tôi.

Ra đến bàn thấy mấy thằng chọi đang cầm bao thuốc mời mấy thằng bên bàn tôi, thằng Gà đang nói cái gì đó với thằng trọc. Thấy tôi đi lại, mấy thằng chọi đưa thuốc mời tôi, ghé tai xin lỗi rối rít. Anh bỏ qua cho em, tự nhiên thấy trong người đỡ ngượng với con bé bạn tôi đang đứng bàn bên cạnh (lúc vừa gọi nó sang uống ly rượu, thấy nó xinh quá nên mấy thằng ôn trêu đùa, bóp mông nó nên mới xẩy ra chuyện ngoài cổng vừa rồi.

- Thôi chúng mày về bàn đi, vào đây chơi thì phải lịch sự.

Mấy thằng lon ton về bàn, gọi tính tiền. Tôi kéo tay thằng em đi cùng tôi, rút trong ví ra đưa cho thằng bé 1.000$ bảo chạy ra cửa hàng điện thoại gần đó, làm cách nào cũng được mua về đây cho tao cái Iphone trắng (lúc này khoảng 10h30 tối, chắc với quen biết ở cái đất thủ đô, việc nhỏ nhặt đấy chắc nó lo được), nghĩ trong dầu như vậy.

Thở phào, lấy ly chivas 25, nhấp một ngụm. Rút điếu thuốc ra châm làm mấy hơi, ngoảnh sang bàn Lão Đại, không thấy con bé đâu, Cả lão Đại nữa, còn mấy thằng “bộ đội” ngồi đang hút thuốc. Mẹ, "Đại ca" cái con mẹ chúng mày, thấy cái điện thoại đẹp, đắt tiền là ôm chạy rồi. Thôi, kệ mẹ bon chúng, mai tính sau. Thằng trọc nó biết Lão Đại này cơ mà. 

Thấy chiếc điện thoại được thằng em dúi vào tay tôi dưới gầm bàn, kèm theo mấy trăm $ còn lại. Nghĩ đến con nhóc đáng gét, hám tiền định nhét cái hộp IPone luôn vào cái xô đựng đá móc ở dưới bàn. Nhưng nghĩ làm vậy không ổn, tiền nó không có tội. Đút tay vào túi, rút chiếu Vertu ra bấm số máy của tôi vừa đưa cho con nhóc thử gọi xem, nó đã ra khỏi Hà Nội chưa. Thấy thằng bồi lại ghé tai nói ra ngoài có người bên bàn bên kia đợi ở ngoài, muốn nói chuyện, nó chỉ tay về phía bàn con nhóc. Cả bàn tôi ngơ ngác nghĩ chắc có chuyện gì lớn rồi. Tôi gật đầu uồm lên bàn bảo với thằng Gà. Không có chuyện gì đâu, mày cư yên tâm. Chụp con IPhone dưới bàn bước ra ngoài, thấy con nhóc và lão Đại đang ngồi quán nước bà béo. Tôi tiến lại gần, cầm cái hộp đưa cho con nhóc bảo đền cho nó cái mới, cái kia chắc hỏng rồi.

- Em, ngồi xuống dây anh bảo.

Lão Đại từ tốn nói, nhìn lão bây giờ mới thấy cái vẻ phong trần, lãng tử của lão. Đẹp trai theo kiểu trai ý với bộ ria mép gọn gàng, mái tóc chải ngược ra phía sau. nhìn giống ông chủ hơn là anh chị.

- Em tên gì? uống nước nhé.

- Vâng. cho con cốc trà đá u ơi. Tôi nói với bà béo.

- Em tên là Nam.

- Anh tên Cường.

- Đây là em ruột của Anh, nó mới ở bên Anh về. Nó bảo va vào em làm hỏng cái máy điện thoại, nó sợ không dám sang bàn trả em cái này. Lão đưa cái máy trả cho tôi.

- Anh không muốn gặp em trong kia vì sợ anh em thanh niên lại tưởng có chuyện gì. 

- Cảm ơn anh. Em lỡ làm rơi điện thoại em nó nên em mua cái khác đền em. Tôi dí cái hộp vào tay con nhóc. Nó ngây người chẳng hiểu tôi lấy đâu ra cái máy mới nhanh như vậy, miệng chúm chím nói:

- Không cần đầu anh, xin lỗi anh lúc vừa rồi nhé.

- Không sao! anh cũng đang định mua cái máy này về chơi game, thôi mai đi sửa cái máy cũ của em về chơi cũng được. Nói xong mới nghĩ trong tú quần của mình còn có cái máy hỏng của của con bé. Lấy ra, mượn bà béo que tăm tước nhỏ ra, chọc vào cãi lỗ lấy cái sim ra đưa con nhóc. Con nhóc nhìn tôi rồi lưỡng lự lấy cái máy. 

- Thôi được rồi, hôm sau cô phải đi đứng cẩn thận nghe chưa, ti chơi xong anh mời bàn em ra KS Hà Nội Ăn tối luôn nhé. Coi như rửa cái điện thoại cho Phương Anh.

mang xa hoi viet nam

mang xa hoi viet nam la gi ?

Năm lớp 11, Nam được gửi về địa phương để sinh hoạt hè , địa phương cùa nam là một vùng ngoại ô cũng khá là vắng vẻ , da số chỉ là vùng dân cư công nhân được nhà nước cấp nhà gọi là khu cư xá. Nam được sinh ra và lớn lên tại vùng đất này, nó cho nam rất nhiều kỉ niệm , từ những con dò đến những con đường đều được thay đổi từng chút một .Nhưng đối với Nam nó vẫn là một nơi chứa đầy những kí niệm thơ ấu của mình.
Đối với tất cả nhữn anh em thanh niên trên phường đã không còn xa lạ gì đối với Nam, câu đã lên Phường từ hồi con học tiểu học, có những thanh niên chơi với cậu từ nhỏ đến lớn nên không còn xa lạ gì nữa , nhưng cũng có một vài người chuyển trường về vẫn phải đến phường sinh hoạt hè. Trong đó có một bà chị tuy hoc chung trường với Nam nhưng cậu rất ít khi gặp chị ấy, nhìn bên ngoài chị có thân hình rất ưa là hoàn hảo, khuôn mặt tròn với đôi môi căng tròn, mái tóc dài , nói chung chị rất là dễ nhìn. Và Nam đã để ý ngay chị đó.
- " Chị Hoa. Chị tóc dài đó tên gì vậy?
-" À, chị Thu , hoc chung lớp với chị. Sinh hoạt bên phường An Bình nhưng chị lôi kéo về đây chơi."
- " ủa hoc chung với chị sao em kg nhận ra ?"
- " nó ngồi im lặng trong góc làm sao mà thấy dc"
Bước đầu tiên hoàn thành, nhưng chủ yếu Nam cũng không hứng thú mấy với những bà chị lớn tuổi hơn mình, nhưng trong bản năng của Nam, Nam vẫn nhìn chị ấy với một ánh mắt rất thích thú vì chị ấy khá hòa đồng và vui vẻ, nhưng mặc trái chị ấy cũng rất dịu dàng và hay e thẹn...
-" Chị Hoa làm gì đó, sao kg ra đây chơi với tụi em , tụi nó đang biểu diễn thời trang kìa"
- " thôi tụi nó thô tục quá , chị nhìn không quen cho mấy"
Phường tôi sinh hoạt khá là quậy, do hoạt động nào cũng đứng nhất toàn Quận nên dù cho quậy đến đâu, phường cũng kg nói gì, có khi vào đến tận trong công an mà phá. Mỗi ngày sau khi sinh hoạt xong, tụi nó hay tập hợp những đứa con trai ẻo lả lại và biểu diễn thời trang. 
- " đây là nữ hoàng thời trang của Phường chúng ta, với cây linh vật( dùi trống cái) sẽ ra mắt anh em chúng ta"
Nhỏ chi hội trưởng cầm chai nước suối la oai oải , còn thằng Linh "Vật" đang khoát cái áo trải bàn đi ẻo ra ngoài tiện thể cầm cái đây dùi trống và ... không biết phải diễn tả sao, nó như là đang chọc chọc như oh yeah vậy. Rồi từ từ nó buông cái khăn ra như đang thoát y để lộ nguyên hàng " dao găm" trông mà phát ói. Nam cũng không thích mấy đối với những trò này nên cụng không ngồi xem mà đi lòng vòng với đối tượng... Chị Hoa
- " Ủa chị Hoa hoc chung với chi Thu hả?'
- " uhm , chủ chiệm là bà cô Hòa đó"
-" Em hay qua bên lớp chi Thu lấy giấy tờ sao lại không thấy chị ta"
-" Em có bo giờ ngó xung quanh đâu chứ chị thấy em hoài."
-" uhm. Nam sau để em chú ý thêm."
-" Năm sau em mà có chú ý thì chi cũng ra khỏi trường rồi"
-" à năm nay chi hoc 12 roi , vậy là năm sau chị thi đại học."
- uhm đúng rồi đó.
Nam lại chăm chú nhìn chị, khi nói chuyện chị thường hay cười và tay thì hay để lên cặp dùi tròn tròn của chị, thêm nữa chị hay nghiêng nghiêng đầu nhìn người đối diện, đôi mắt như tìm tòi gì đó. Biết bao lần Nam nhìn chi ấy khá lâu vào cái khuôn mặt dễ thương và thân hình quyến rũ đó một cách say mê như quên hết mọi chuyện trên thế gian. Một vài lần khi đang tổ chức sân chơi cho thiếu nhi, cậu đã nhìn lén khi chị Hoa cúi người xuống làm việc để lộ ra chiếc áo ngực màu trắng tinh khôi với đôi tuyết lê tròn tròn vừa phải của một trinh nữ tuổi trăng tròn, những lúc đó , cậu nhóc trong quần của Nam cũng nổi loạn dậy theo chủ của nó, Nam mong ước sao được sờ vào người chị ấy dù chỉ một lần

mang xa hoi viet nam
Cái gọi là "công việc" ở đây cũng thiệt tình tầm bậy hiếm có. Chăm sóc mẹ gì, việc chính thức là ôn tồn nghe đám khách hàng than vãn, la rầy: sao cái bình của tui mới mua đã hỏng, sao cái tủ của tôi lắp vô bị lệch, tại sao cái bồn cầu của tui mới mua đã rạn ... nói chung là căng tai ra nghe, an ủi đám đó một vài câu xạo xạo, sau đó ghi tên tuổi, chuyển qua bộ phận khác để họ cho người tới sửa. Đơn giản vậy thôi.

Có điều, đơn giản là đơn giản so với mấy con nhỏ tính tình dễ chịu, lại dẻo mỏ, chớ với tôi coi bộ công việc không dễ nhằn chút xíu nào hết trơn. Cú điện thoại đầu tiên, một giọng già dịch cất lên chói lói:

- Bàn máy tính chỗ anh bán kiểu gì tôi mua mới có 1 tuần đã bong nguyên lớp gỗ ốp ngoài, vậy là sao? Các anh bán hàng kiểu lừa đảo hả? 

Bực bội nha. Tính hét vô máy: " Đậu móa, tao mới đi làm bữa đầu tiên bán cho mày được cái gì thằng già dịch?" - sực nhớ đây là công sở chớ không phải vũ trường, tôi đổi giọng nhỏ nhẹ:

- Dạ, chú làm ơn cho địa chỉ, mai mốt tụi con báo người qua kiểm tra. Nếu có hư hỏng sẽ sửa chữa hoặc đổi đồ cho chú. Dạ dạ...

Thốt ra xong một tràng lời nói trái với lương tâm như vậy xong, tôi ngả người ra ghế sau, thở hồng hộc. Cái kiểu mềm mỏng chịu đựng này mệt như oánh lộn chứ không phải giỡn à nha. Con nhỏ Huyền ngó qua tôi, cười khúc khích:

- Anh Long cũng dẻo miệng ghê ha! 

Tôi ngó qua con nhỏ, đôi mắt ngán ngẩm. Thời gian tao nằm trên giường với ghệ có khi ngang tuổi mày luôn, ngồi đó mà khen tao dẻo miệng. 

Tuy nhiên không phải lúc nào cũng gặp mấy cha già dịch nói chuyện muốn đục vô mỏ như cha nội đó. Cú điện thoại thứ 3 tôi bắt máy coi bộ ổn hơn nhiều. Một giọng nữ ngọt ngào nghe lọt tai vô cùng cất lên bên kia đầu dây:

- Dạ, cho em hỏi đây có phải bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty Anh Thắng không ạ?

Thiệt tình khách phàn nàn mà cứ nói giọng dễ nghe vầy, tôi tình nguyện ở lại đây làm ăn không lương luôn. Tôi hứng chí, quên tuốt luốt cái gì mà công việc, cái gì mà công sở. Việc của tui giờ chỉ có duy nhất một thứ: "chăm sóc" con nhỏ có giọng nói dễ nghe này.

- Đúng rồi đó em. Anh là Long, rất vui khi mới buổi sáng đã được nghe một giọng nói dễ thương tới như vầy. Em tên gì vậy, nói anh nghe tiện xưng hô đi?

Con nhỏ bên kia máy cười khúc khích, coi bộ cũng có vẻ hứng thú với món chăm sóc khách hàng đặc biệt này lắm. Giọng con nhỏ ỏn ẻn:

- Em tên là Giang nè, mà sao bên anh chăm sóc khách hàng ngộ ghê ha. Có nhân viên nói chuyện như vầy, chắc mai mốt em chỉ mong đồ mới mua về là hỏng luôn, còn có cớ mà gọi điện cho anh quá.

Tôi toát mồ hôi. Có khi nào cửa hàng bán nhầm đồ cho ... nhỏ cave cao cấp hay không mà nói chuyện kiểu mời nhau xơi dữ vậy. Tánh tôi khoái ghẹo gái, nhưng thấy con nhỏ nào đáp lại nhiệt tình quá mức tôi thường hay ... sợ. Nghe nói vậy, tôi chỉnh ngay sang tông nghiêm nghị:

- Không có gì đâu em, đây là một phần trong chiến dịch chăm sóc khách hàng của công ty, em đừng bận tâm nha. Trách nhiệm của tụi anh là phải vậy. Em có vấn đề gì cứ nói qua anh, anh sẽ kiếm người giải quyết.

- Thiệt ra cũng không có gì đâu anh. Cái bình nước nóng em mới mua chỗ anh nó bị hư sao đó, em mở hoài mà thấy nước lạnh te à.

Ráng kìm chế rồi mà sao con nhỏ này nó tính dụ tôi hay sao mà nói chuyện dễ nghe thấy ... ghét. Tính nói "vậy rảnh qua nhà anh tắm đi", nhưng kịp nhớ ra, tôi đau khổ nói vô máy:

- Vậy em cho địa chỉ, mai mốt anh sắp xếp người qua bảo trì cho em, ha?

Con nhỏ quỷ bên máy lại thỏ thẻ:

- Ủa, em tưởng anh trực tiếp qua luôn, bộ anh không làm được vụ này hả?

Toát mồ hôi lần nữa. Thiệt tình chưa thấy con nhỏ nào ép người quá đáng như con nhỏ khách hàng bữa nay hết trơn. Tính nói với nó bản thân anh chính là máy sản xuất nước nóng 37 độ, có điều tắm không được vì ít xịt, chừng chục ml một lần nhưng sợ nó đòi qua xài thiệt coi như hỏng đời trai, đành gượng gạo kêu:

- Tụi anh chỉ ngồi nghe máy em à, bộ phận bảo dưỡng là người khác. Vậy để mai mốt anh chuyển qua bộ phận bảo dưỡng rồi em ... làm hỏng tiếp nha.

Con nhỏ lại cười hi hi thêm một hồi. Ghi được cái địa chỉ của con khách hàng quỷ mà muốn mất cả lít mồ hôi. Đang cắm cúi type hồ sơ vô máy, lại nghe cái giọng lạnh te của con nhỏ Trang gằn lên phía bên cạnh:

- Anh nghe khách hàng phản ảnh chứ không phải cua gái nha anh Long. Lần sau anh bỏ ngay kiểu nói chuyện đó dùm tôi. Chăm sóc khách hàng gì mà nghe giọng nữ là lại quýnh lên, không biết thân biết phận.

Thiệt tình bực dọc kinh dị luôn. Tính xé luôn bộ đồ công sở cùi bắp, để lộ ra thân hình đẹp như tượng La Mã của tui cho con nhỏ chết thèm, sau đó bước đi thẳng không thèm ngoảnh mặt lại, nhưng nhớ tới gương mặt hằm hằm của ông ba, tôi đành xuôi xị:

- Biết rồi Trang. Mai mốt tui không có vậy nữa.
__________________
mang xa hoi viet nam

Xem mang xa hoi viet nam hay nhat 2014

Nghĩ thế bà Mai như sôi máu lên vì ghen tức nhưng bà cố kìm lại.
- Có phải là của lạ đâu. Vẫn bát ấy, cơm ấy thôi. Đừng hí hửng. Tí nữa bật đèn lên sẽ biết mặt nhau, xem thử ông chui đi đâu cho thoát.

Bà Mai rên lên ôm cứng lấy người đó, người đó nhanh chóng gia tăng tốc độ. Liên tiếp những cơn bão táp dội xuống cái háng đang bạnh ra của bà, người bà rung lên bần bật và tiếng cái thành giường va vào tường kình kịch, nhưng nó không còn làm bà bận tâm nữa, bà ưỡn người kêu lên liên tiếp:
- Ahhhgggg… sướng…em sướng… Ahhh… ahhh… sướng quá anh ơi…

Người đó đè bà xuống, cắm sâu con cặc trong *** bà mà day mạnh ép mu hai người dính chặt vào nhau. Bà Mai lại ưỡn lên lần nữa, kêu không thành tiếng:
- Ahhhggg… shzzz…

Từng cơn co giật liên tiếp khiến bà Mai sướng điếng người, cơn sướng còn tiếp tục trào lên vài lần nữa trước khi lắng xuống thành những cơn run nhẹ. Mồ hôi vã ra như tắm, tóc tai xổ tung xõa xượi, bà Mai mệt nhoài run rẩy nằm thẳng đơ dưới mình người đó. Người đó ngừng dập, đưa tay vuốt những sợi tóc ướt bết trên khuôn mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi của bà Mai … rồi người đó lại tiếp tục, miệt mài mải miết, con cặc cứ trơ ra như khúc gỗ, người đó xốc hai chân bà Mai gác lên vai chống tay quì xuống đâm phầm phập như đóng cọc.
Lỗ *** đã khô rít khiến bà Mai nhăn nhó, bà ôm người đó dùng sức mình vật người đó nằm xuống dưới, xoay mình bà lên trên. Bà Mai cười liếc nhìn xuống chiếc cọc đó rồi dạng chân ngồi lên trên. Con cặc người đó đâm thụt lên ngọt xớt, bà Mai nhăn mặt, bà nhắm mắt lại và bắt đầu dướn người đu đưa trên bụng người đó, con cặc di chuyển rồn rột trong *** bà… bất giác cơn hứng ở đâu ập đến. Ống sáo tưng tức báo hiệu sự bùng nổ, người đó mím môi bám lấy hông bà mai nảy ngược lên phành phạch. Bà Mai mở mắt ra, bà đoán là chồng bà sắp sướng. Chợt nghĩ tới dòng tinh trùng sắp phụt vào trong mình, bà định kêu lên nhắc nhở là bà đang trong “thời kỳ nguy hiểm” thì đã thấy nó ộc vào nóng ran trong bà.

Người đó đờ người ra bởi cơn cực khoái, đầu buồi giật giật trong *** bà Mai vắt nốt những giọt tinh khí cuối cùng. Bà Mai đổ ập xuống trên ngực người đó vuốt ve hôn hít, con cặc người đó vẫn cứng ngắc trong *** bà, bà Mai tiếp tục dập xuống giã cặp mông to tròn trên hai đùi người đó, cho đến khi con cặc mềm oặt mới thôi. Bà Mai dướn lên trên để con cặc tuột ra, dòng chất lỏng nóng ấm chảy ồ ra nhểu xuống bụng người đó.

Khi “chuyện ấy” đã xong, bà Mai với tay lên phía đầu giường. Đèn trong phòng vụt sáng kèm theo câu nói hả hê của bà Mai: 
- Bắt quả tang ông ăn vụng nhé !

Vừa quát xong câu ấy, bà Mai bỗng im bặt và kinh hoàng vì người đàn ông nằm dưới mình bà không phải là ông Mạnh – chồng bà- mà là thằng Minh – con trai ruột của mình.
- Trời ơi! Minh … là con … ?
- Mẹ … !

Thằng Minh cũng thảng thốt, nó trân trân nhìn vào cơ thể trần truồng của mẹ, người đàn bà mà nó vừa mới làm tình đầy đê mê và hăng say.

Bà Mai bật khóc nức nở, vùng mình đứng dậy :
- Đi về phòng ngay !

Và bà chạy vụt vào nhà tắm. Thằng Minh vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra, không hiểu tại sao chị Mận lại biến thành bà Mai – mẹ ruột của nó.

Trong nhà tắm, tiếng nước chảy, tinh dịch từ *** bà Mai chảy ra và tiếng khóc của bà Mai hòa quyện vào nhau … Đã lâu lắm rồi, đêm nay, bà mới có một đêm đầy sung sướng, hạnh phúc, nhưng cũng đầy oan nghiệt…