Mu buom dep

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

mu buom dep

Hoàng rút trong túi quần ra đưa cho tôi chiêc khăn mùi xoa. Tôi lau dương vật cho Hoàng trước, đến lúc lau cho mình thì chiếc khăn có dính một màu đỏ hồng. 
- Ối ! Máu anh ơi, anh chơi em khiểu gì mà chảy máu rồi nè. 
- Em đừng lo, máu chứng tỏ em đã trao sự trong trắng của em cho anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. 
Lúc này tôi bớt sợ hơn, nhưng vẫn không khỏi hoang mang. Hoàng thấy vậy, anh nhanh chóng khoác thêm cho tôi chiếc áo jacket của anh. Thế rồi chúng tôi cùng nhau đi về như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đêm đó tôi không sao ngủ được khi nhớ lại cái cảm giác sung sướng đó nhưng đổi lại tôi thấy đau âm vật. Tôi lân na đến chỗ Dương kể cho nó nghe. 
- Mày cứu yên tâm, đó chỉ là chuyện thường thôi, hai, 3 hôm nữa mày sẽ khỏi liền.

Thấy Dương nói vậy tôi cũng an tâm, sở dĩ nó đã trải qua chuyện này cách đây hơn một tháng mà. Anh chàng đã cùng nó chiến đấu giờ đang ở quê dỗ mẹ.

Cho tận 3 ngày sau đó tôi không dám đến thư viện vì sợ khi gặp Hoàng tôi sẽ thấy xấu hổ. Tuy ở vẻ bên ngoài là vậy, nhưng thực ra tôi rất muốn được bên cạnh Hoàng trong thời gian này, và hơn nữa là cùng anh có nhưng cuộc chiến bất phân thắng bại như tối hôm đó. Hình như mọi người vẫn thường nghĩ bọn con gái chúng tôi không thích những chuyện như vậy, thực ra thì hoàn toàn ngược lại, nói đúng hơn là còn rất thích nữa là đằng khác, chẳng qua do xấu hổ mà thôi. Bọn con gái chúng tôi có tài tỉnh bơ lắm.

mu buom dep

mu buom dep la gi ?

Thời gian sau đó tôi với chị cũng chỉ thi thoảng mới nói chuyện với nhau vì tôi đi học sáng, còn chị thì đi làm cả ngày. Sáng tôi phải dậy sớm bắt xe bus nên tôi dậy đi học thì chị vẫn còn ngủ, Ngân hàng chị làm gần chỗ trọ nên chị thường 8h kém chị mới đi. Tối khi chị đi làm về thì gần như cũng ít gặp tôi, hồi đó rộ lên phong chào đi chat lên mạng làm quen rồi tán gẫu với nhau. Tôi không lên mạng làm quen với người lạ nhưng tối tối tôi lại hẹn bạn gái đang học phổ thông ở nhà ra quán lên mạng nói chuyện. Và tôi cũng quên bẵng đi cái mẩu giấy mà chị ghi số điện thoại của chị đưa cho tôi buổi tối trời mưa đó.
Rồi một hôm tôi lục tìm trong tủ sách để lấy quyển toán cao cấp thì thấy mảnh giấy đó rơi ra. cầm mảnh giấy lên tôi nghĩ có lẽ chẳng cho bố mẹ số của chị làm gì, vì cũng chưa quen chị lắm nên tôi thấy ngại ngại. Mọi viêc vẫn diễn ra bình thường như vậy cho đến 1 hôm trời mưa tôi lại có điện thoại, lần này cô chủ nhà ko nhờ được ai nên vào tận cổng xóm trọ nói to thông báo tôi ra nghe điện, tôi lục tục ô mũ đi ra nghe điện, đi ngang qua phòng chị được nửa bước thì chị giật giọng gọi:
- T... đi đâu đấy.(có lẽ chị biết là tôi đi nghe điện nhưng chị cứ hỏi vậy)
Tôi ghé lại vào cửa phòng chị rồi đáp: 
- Em đi nghe điện chị ạ.hì hì.
chị hỏi tôi:
- Thế vẫn chưa cho bố mẹ số của chị hả?
tôi chống chế:
- Chẳng biết em nhét tờ giấy đó ở đâu rồi, mấy lần tìm lại mà không thấy, cũng ngại xin số của chị nên em chưa báo được ở nhà.
Chị dí tay vào đầu tôi rồi mắng:
- Đồ đầu đất, vào đây, thế số của nhà em như nào.
Tôi cũng không hiểu lắm, nên đọc:
- số nhà em là 034....
thấy chị bấm bấm rồi đưa cho tôi.
- Đấy, gọi về đi xem nhà có chuyện gì.
Dúi điện thoại vào tay tôi rồi chị đi vào nhà để tôi đứng đó nói chuyện với mẹ tôi.
Mẹ tôi hỏi sao không để mẹ gọi lại. Tôi nói với mẹ đây là con gọi nhờ máy của chị cùng xóm trọ với con, rồi tôi dặn mẹ lần sau cần gì thì cứ gọi vào số này cho tiện. Tôi hỏi chị số, chẳng biết từ lúc nào chị đã ghi ra 1 mẩu giấy rồi đưa cho tôi, chị chỉ chỉ vào tờ giấy ra hiệu đây là số của chị. Từ đó thi thoảng mẹ tôi lại gọi vào số của chị rồi nhờ chị chuyển máy cho tôi. 
Nói về cuộc sống của chị. Chị làm Ngân hàng nên tôi nghĩ hồi đó so với mọi người mới ra trường đi làm thì chị có cuộc sống ổn định hơn. Năm đó đi ở trọ mà chị đã có máy tính, tivi, điện thoại dđ, xe máy riêng. Còn về phần tình cảm, theo như chị nói thì chị làm về tài chính nên không hôm nào được về sớm trước 7h tối, nên có lẽ vì thế mà chị vẫn chưa có người yêu. Cũng có vài anh thi thoảng đến chơi nhà chị còn chị thì hầu như chị chẳng đi đâu chơi, các anh có đến cũng chỉ ngồi trong phòng uống nước đến 9 rưỡi 10 giờ là thấy các anh về. theo cảm nhận của tôi lúc đó thì chị rất ngoan, và sau một thời gian tôi với chị trở lên thân quen hơn, tôi coi chị như người chị gái của mình, còn chị có lẽ chị cũng coi tôi như 1 người em trai của chị. Mọi việc cứ như vậy, tôi và chị hay sang phòng nhau chơi, rồi một hôm như mọi ngày vừa ăn cơm xong tôi ngồi ở cừa phòng mình nói chuyện với mấy anh ở xóm thì chị đi làm về, giỏ xe thấy một bó hoa. Nhìn thấy tôi chị cười cười, còn mấy anh kia thì chị chỉ chào xã giao. Dựng xe ở cửa, vào nhà cất cặp sách, chị ra cửa rồi vẫy tay gọi tôi:
- T ơi, sang chị nhờ chút.
Mấy anh hàng xóm với theo trêu.
- Giúp gì sao không gọi anh.
chị chỉ cười cười mà không nói gì. Tôi vừa bước vào phòng chị hỏi:
- Tối nay có bận học không?
- E cũng ít bài, thế có việc gì hả chị - Tôi trả lời.
chị nói:
- Không có việc gì, nếu không bận thì tí chị em mình đi ra ngoài kia một lát nhé, hi hi.
Tôi hỏi chị tiếp:
- Có việc gì à chị, mà em thấy nay chị đi làm về có hoa, chắc có anh nào tặng sướng quá chứ gì.hihi.
Chị nhíu mày:
- Hừm, làm gì có anh nào. Nay là sinh nhật chị đấy. Hoa kia là mấy anh chị làm cùng phòng tặng chị. Hôm nay làm xong muộn nên phòng chị không tổ chức đi ăn uống được. Lát chị em mình ra Bưu điện ăn bánh nhé. Chị khao, nay sinh nhật chị, chị lại được lấy lương hihi. Thôi em ngồi đây trông nhà cho chị, chị đỡ phải khóa cửa.chị tắm một cái.
Nói rồi chẳng cần biết tôi có đồng ý ngồi đó hay không chị đến thẳng tủ quần áo lấy đồ rồi vào nhà tắm xả nước. Nhìn chị hôm nay thật vui, chị cười cười nói nói với tôi rất thân thiện, phải nói nhìn chị rất xinh và duyên. 
Ngồi 1 lát tôi bật máy tính của chị lên rồi vào chơi Beach Head, đang chơi thì thấy điện thoại của chị kếu tít tít báo có tin nhắn gửi tới. Chị có lẽ cũng nghe thấy nên nói vọng ra:
- Chắc bạn chị nó nhắn tin chúc mừng sinh nhật đấy.hihi.
Tôi chỉ vâng rồi lại chơi tiếp. Vừa chơi được 1 phút lại thấy có tin nhắn, rồi 1 lát sau thấy có người gọi cho chị. Chị nói tôi nhìn xem ai gọi, tôi đọc:
- Huong.K38TC. chị ạ.
chị nói đó là chị Hương bạn thân của chị khi còn học đại học. Chị bảo thôi kệ, để lát tắm xong chị gọi lại. 
Vừa dứt chuông thì chị Huong.k38tc lại gọi, trong nhà tắm chị càu nhàu:
- Cái bà này, cả ngày chẳng thấy gọi, giờ sao gọi lắm thế. T ơi kệ, tí chị gọi lại.
Chuông dứt chị Huong.k38TC đó lại gọi tiếp. lần này có lẽ chị nghĩ có việc gì quan trọng nên bảo tôi cầm điện thoại mang cho chị. Tôi làm theo lời chị, thú thực lúc đó tôi cũng chẳng có một chút xíu ý đồ gì trong đầu, nên tạm dừng trò chơi và làm theo lời chị. vừa cầm lên thì dứt chuông, tôi nghĩ chị kia đã tắt, định quay lại để điện thoại lên bàn thì điện thoại lại đổ chuông. Cầm điện thoại đến cửa nhà tắm tôi nói:
- Chị ơi, chị ấy lại gọi này.
chị vừa kéo cửa vừa nói:
- Đâu, T đưa đây cho chị.
Có lẽ chị mải để ý lấy điện thoại nên chị kéo cửa hơi quá dù chị đã đứng lép về 1 phía nhưng vẫn để nộ một nửa người chị. Nói thật, lúc đó tôi sững người vì nhìn thấy thân hình của chị. 1 nửa đám lông bên trái cạnh đùi,1 bên ngực chị, ngượng ngùng tôi quay ra luôn, và chị có lẽ cũng ngượng nên chị kéo cửa vào và thấy chị nghe điện có vẻ không bình tĩnh. Thú thực lúc đó tôi ngượng đỏ chín người, nhưng xen lẫn đó có cái gì đó rất lạ. Tôi nghĩ có lẽ chị sẽ giận tôi, nhưng nghe điện xong chị gọi tôi:
- T ơi, ra cầm điện thoại cho chị, để trong này ướt hết.
Tiếp đó có lẽ chị cố làm như không có chuyện gì xảy ra để tôi và chị đỡ ngại nên chị nói tiếp:
- Mà cái con H này, tưởng có chuyện gì, chỉ có mỗi chuyện chúc mừng sinh nhật mà gọi rõ nhiều.
Tôi thì chẳng biết nói gì, trong người vẫn có cảm giác gì đó. vừa tò mò kích thích vừa sợ không biết lát tắm xong chị ra thì ăn nói thế nào với chị.
Rồi cửa nhà tắm kéo ra, chị bước ra. Tôi vẫn cắm đầu vào chơi BH, nhưng thực ra là tôi không dám nhìn chị, tim đập chân run. Rồi tôi như chết đứng khi chị nói:
- E về đi, nhanh lên.
Tôi nghĩ, thôi thế là xong rồi, chị giận tôi nên đuổi tôi về. Đứng dậy, mặt vẫn đỏ bừng tôi nói:
- Em về ạ.
Rồi về phòng mình, ngồi vào bàn học mà đầu óc cứ nghĩ lung tung. Vừa ngồi chưa đến 10p thì thấy chị đứng trước cửa phòng, chị quát:
- Ơ cái đồ hâm này. Bảo về nhanh lên mà vẫn ngồi đấy, không thay quần áo để đi à?
Tôi ngỡ ngàng, thì ra lúc nãy chị bảo tôi về đi và nhanh lên để 2 chị em đi chơi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Rồi lấy hết can đảm tôi trêu lại chị:
- Chị đi ra đi để em thay quần chứ.hihi.
Chị cũng chẳng kém, chị nói:
- Hứ, lúc nãy nhá..hihi... thì giờ chị phải có quyền chứ.hì hì.
Tôi và chị cùng cười rồi chị đi về phòng chị. Thay quần áo xong tôi sang phòng chị và 2 chị em lên xe đi chơi.
Trời đã sang thu, buổi tối hơi se lạnh, thoang thoảng mùi hoa sữa dọc đường, có lẽ vì lạnh nên chị ngồi cũng hơi sát tôi. Tối nay chị mặc chiếc quần kaki màu sữa và bó, còn áo thì chị mặc chiếc áo cổ chữ V kiểu đông xuân nhưng mỏng, nhìn chị xinh đẹp và rất thanh tú. Đi dọc đường ngồi đằng sau chị cứ trêu tôi về chuyện lúc ở phòng chị, chị bảo:
- Thế lúc tối nghĩ gì mà lại ngồi đực ra vậy.
tôi nói:
- Lúc nào nhỉ?
- Thì còn lúc nào nữa, lúc chị sang gọi ấy, à à mà nếu chị không sang gọi chắc ngồi đó không đi luôn à? (có lẽ chị đã đọc được những suy nghĩ và lo lắng của tôi). hi hi.
- hì hì, tại em nghĩ chị đuổi em về, hihi. E xin lỗi nhé.
- Sao mà xin lỗi, đồ hấp - chị đấm vai tôi.
rồi tôi với chị lại cười nói tán chuyện với nhau. Đến trước mấy quán bánh, ốc ở cửa bưu điện tôi và chị tạt vào 1 quán khuất gió rồi 2 chị em gọi ốc nuộc. chị bảo mỗi chị em uống 1 ít rượu mừng sinh nhật chị.
Ăn ốc xong, tôi và chị còn đi lòng vòng mua dầu gội đầu cho chị, định đi về xóm trọ thì chị bảo: 
- mới có 9h, vẫn sớm chị em mình đi uống nước đi. 
Theo lời chị tôi với chị lại rẽ vào quán cafe ven đường. mỗi chị em gọi 1 cốc nâu nóng, đến 10 kém thì tôi và chị lên xe đi về.
Về đến phòng, dắt xe vào phòng cho chị, tôi lại ngồi chơi BH còn chị lấy mấy thứ mua khi nãy ra ngắm ngắm rồi lại lẩm nhẩm, nhìn chị vui tôi cũng vui lây. 11h tôi chào chị ra về, về phòng tắt điện nằm ngủ mà không sao ngủ được. Thú thực hình ảnh của chị khi tôi mang điện thoại vào cho chị cứ lởn vởn trong đầu, tôi thấy kích thích và có cái gì đó rất lạ, và đó là lần đầu tiên tôi thủ dâm và nghĩ đến chị.
Xong mãi tôi vẫn chưa ngủ được, lại lục tục dậy bật máy tính lên nghe nhạc, hồi đó Ưng Hoàng Phúc đang nổi như cồn. Bật nhỏ nhỏ bài Giọt nằng cuối chiều, vừa chơi game vừa nghe. Đang chơi game thì có tiếng cọc cọc cọc:
- Ai vậy? - tôi hỏi.
- Chưa ngủ à - Giọng của chị vang lên.
- Chị cũng chưa ngủ à? sao thức muộn vậy?
- Chị vừa giặt quần áo, mang ra phơi thấy phòng em vẫn sáng đèn. Uống cafe khó ngủ nhỉ - Chị trả lời.
Tô bảo:
- Vào phòng em không, em mở cửa.
- Ừ, mở đi - Chị đáp.
vào phòng chị đi loanh quanh giá sách của tôi, thi thoảng lại rút 1 quyển ra lật lật xem xem rồi lại cất lên giá. Tôi thì đang chơi dở ván đế chế nên chị hỏi gì thì tôi trả lời ấy chứ cũng chẳng để ý đến chị lắm. Bỗng chị đến gần véo tai tôi:
- Hừ, chị sang mà cắm đầu vào chơi game à. 
- Chị đọc sách gì thì cứ đọc đi, em đang đánh dở.
chị cúi xuống Alt +F4 và Enter. (Chị tiếp xúc với máy nhiều nên cũng biết chút ít). Tôi càu nhàu vài câu rồi nói:
- Ai bảo rủ em uống cafe. hì hì, không quen lại còn đòi uống.
Chị cười cười rồi nói kệ chị, chị thích như thế. Thú thật lúc này chị đã thay sang bộ đồ ngủ nên những đường cong trên thể chị hiện lên rõ hơn, chẳng hiểu sao hình ảnh của chị trong nhà tắm ban tối lại hiện lên trong đầu tôi làm tôi thấy có cái gì đó không được tự nhiên lắm. Chị bảo:
- Chị em mình chơi bài đi.
- Bao nhiêu tiền 1 ván - Tôi hỏi.
- Tiền gì, chơi quỳ thôi. 
Tôi nói:
- Trời ạ, chơi gì thì chơi chứ chơi quỳ em không chơi đâu. 
- Thế thì thôi, em chơi điện tử đi, có quyển sách nào không cho chị mượn chị đọc.
Tôi đưa cho chị quyển Pháo Đài Số, tôi tưởng chị mang về phòng đọc, nhưng không phải, chị ngồi trên giường dựa vào tường rồi chăm chú đọc. Tôi lại vào chơi đế chế tiếp. khoảng gần 1h thì thấy chị che miệng ngáp, tôi đang mải chơi nên cũng chẳng nói gì, một lúc sau nhìn sang thì thấy chị hơi ngả ngả người vào đống trăn màn của tôi ngủ. Tôi định đánh thức chị nhưng khi nhìn chị thấy sao chị thật đẹp. làn da trắng nõn, miệng chị hơi hé để lộ hàm răn trắng đều, ngực chị phập phồng theo từng nhịp thở. Ngắm chị 1 lúc thì chị tỉnh, mở mắt thấy tôi vẫn đang nhìn chị, chị mở to mắt dụi dụi rồi bảo:
- buồn ngủ quá, mà nhìn chị gì kĩ vậy.
Tôi trêu chị:
- Hi hi, ngủ xinh quá thì em nhìn.
- Đồ hấp, thế chơi chưa chán à, không đi ngủ đi. chị về ngủ đây.
- Tôi nói, em uống cafe không ngủ được, nay chắc chơi đến sáng. Chị đọc sách thì cứ ngồi đó mà đọc tiếp.
- Hừm, được đấy, thế ngồi canh chị nhé.hihi.
chị lại với quyển sách lên đọc, được một lúc lại thấy chị lăn ra ngủ, lần này chị nằm hẳn xuống giường ngủ. Tôi thấy vậy ra tắt điện và vào chơi tiếp. Đến hơn 3h sáng, mắt tôi mỏi rũ, cơn buồn ngủ kéo đến, nhưng chẳng biết ngủ đâu bây giờ, giường của tôi thì chị đang nằm rồi. định gọi chị dậy nhưng nghĩ lại thôi để kệ chị ngủ. tôi với cái chiếu ở đầu giường định trải xuống nền để ngủ. Có lẽ tiếng động của khi tôi rút chiếu làm chị tỉnh giấc. Chị bảo:
- Lấy chiếu đi đấu đấy.
- Chị nằm đó rồi thì em ngủ đất - tôi đáp.
- Hi hi, biết điều nhỉ. hì hì. 
Tôi chỉ cười rồi với tay tắt đèn đi ngủ. có lẽ chị bị tôi đánh thức nên giờ khó ngủ, tôi thấy chị cứ trằn trọc. dưới nền nhà tôi cũng vậy, tôi cũng trằn trọc. chẳng bù lúc nãy sao mà sập cả mí mắt. Rồi chị nói:
- Không ngủ được à?
- Chắc tại uống cafe chị ạ - tôi đáp.
rồi tôi và chị lại nằm nói chuyện. Một lúc sau chị kéo trăn lên đắp, chị bảo:
- Lạnh nhỉ, hay em lên đây mà nằm, mỗi chị em nằm 1 bên. Chứ nằm đó lạnh lắm.
Tôi ngượng ngùng:
- Nhưng mà....
- Ngại gì, hai chị em nằm nói chuyện.
Tôi ôm gối lên nằm cạnh chị. Lúc đầu hai chị em nằm xa nhau, tôi và chị nằm ở 2 mép giường, sau đó có lẽ vì trời về đêm hơi lạnh nên tôi và chị nằm sát hơn. nói chuyện miên man 1 lúc thì chị ngủ, còn tôi nằm cạnh chị cứ nghĩ đến chuyện xảy ra buổi tối mà không tài nào ngủ được. hình ảnh đám lông đen, hình ảnh đầu ti chị hồng hồng cứ lởn vởn trong đầu tôi làm chim tôi cũng cứng lên theo. Tôi đánh liều quay sang ôm chị. Chị nói lẩm nhẩm:
- Làm sao thế? không ngủ à?
Tôi lấy hết can đảm và cũng kiếm cớ để nói chuyện với chị:
- Chị ơi, lúc tối.... em xin lỗi nhé.
Bỗng chị nói rất rõ ràng:
- Thế nhìn thấy gì mà từ tối đến giờ cứ xin lỗi chị hoài vậy? 
- Thấy 1 ít thôi nhưng mà....
Có lẽ lúc này chị cũng cảm nhận được chim tôi đang cọ sát vào đùi chị. vì tôi đang ôm chị rất chặt và quay mặt chị đang đối diện với mặt tôi. rồi chị nói:
- 1 ít là những gì.
tôi chẳng nói gì, ôm chị chặt hơn rồi tôi tìm môi chị và hôn. Chị không hôn đáp trả nhưng cũng không phản ứng.
(Giờ cũng muộn rồi, đi đá bóng về hơi mệt nhưng em vẫn cố gắng viết thêm 1 chút. xin lỗi các bác, mai em sẽ cố gắng dành thời gian viết tiếp, giờ phải lên ngủ không có vợ xuống đọc được thì không hay)

mu buom dep

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

mu buom dep

Xem mu buom dep hay nhat 2014

Từ cái xóm lao động nghèo này ra đến thành phố chỉ chưa đầy 3 cây số, nhưng cuộc sống của 2 nơi thì lại hoàn toàn khác nhau, khoảng cách giữa nhung lụa và sự nghèo đói đôi khi ở rất gần mà cũng lại rất xa. 

Đầu xóm có mấy nhà công chức, họ không thuộc diện nghèo nhưng cuộc sống cũng chỉ đủ ăn từng ngày, so với mấy cái nhà xây bằng cát vôi, lợp mấy tấm tôn cũ phủ nilon che mưa ở trong xóm thì ngôi nhà mái bằng tập thể của họ cũng có thể được coi là niềm mơ ước. 

Tạo hóa cũng hay trêu ngươi, giữa đầu xóm và cuối xóm là bãi cỏ xanh mướt, nghe đâu là đất thuộc diện quy hoạch nhưng bị bỏ hoang lâu ngày không ai dòm ngó tới vì thế cỏ lau mọc lên cao hơn đầu mấy đứa lớp 1, sau đó mấy thằng lớp 9 hùa nhau vác cuốc vác liềm ra, vặt sạch cỏ, sấn hết mấy chỗ lồi lõm rồi làm nên một cái sân bóng rộng rãi. Thấy bãi đất đẹp, hôm sau có cái xe công nông chở 3 cái ống cống bị hỏng vào đặt ở mép sân, nhìn xa như cái ghế đá trông vào sân bóng, ai hay đọc Doremon thì biết ngay, trông nó cũng chẳng khác là mấy.

Sát sân bóng có 3 cây nhãn, chẳng biết được trồng vào năm nào nhưng từ khi Quang biết leo trèo thì đã thấy nó mọc lù lù ở nơi đó rồi, mùa mưa năm ngoái sét đánh làm sập mất một cây, đội bảo vệ môi trường ngay lập tức có mặt và tha phần thân cây lên xe đem đi đâu mất, chiỉ còn trơ trọi lại 1 cái gốc và nó trở thành một cái ghế xem bóng đá đẹp tuyệt trần.

Những năm nhãn được mùa, bọ sít ở đâu kéo đến nhiều vô kể, con nào con nấy bám lỳ lại trên cây, vô tình chúng trở thành món đồ chơi hot cho bọn trẻ con xóm nghèo vào mùa hè. Dùng vợt bắt lấy mấy con bọ xít, ngắt hết chân đi, bôi nhựa đường thật dính vào thân chúng rồi ép chặt vào chiếc xe cút kít được làm bằng phim chụp ảnh ngày xưa, lấy tăm xuyên qua lỗ phim gắn vào đó mấy cái bánh xe bằng cao su cắt thật tròn – thế là cuộc đua bọ xít diễn ra mỗi buổi chiều. Có con còn khỏe đến mức tung cánh kéo theo cả chiếc xe lên trời, nhưng được 1 đoạn là rơi – có lẽ vì quá mệt !! 

Loại bọ sít thân to màu trắng này bây giờ còn rất ít, bọn trẻ con bây giờ chắc chả đứa nào hình dung ra được nó là con gì, nhưng nếu sau này được anh chị cho đi nhậu nhẹt quán xá, chúng sẽ thấy bọ xít ở trong các quán hàng ăn côn trùng của người dân Hà Nội thanh lịch. Ngày xưa không bao giờ dám nghĩ sau này bọ xít sẽ lại là một món ăn !

Vào buổi tối mấy đứa con nít trong xóm rủ nhau ra sân bóng chơi bời, lùa bắt, trốn tìm, bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng, không thì cũng kiếm chác được cơ số châu chấu, cào cào đem về bán lại cho mấy ông thích đi câu cá, 1 tuần cũng dôi ra được chục nghìn đủ để ăn quà linh tinh. 

Ở xóm trên có thằng Cường bằng tuổi với Quang nhưng nó là con nhà công chức, được ăn uống đầy đủ nên trông mập ú, to béo, chiều chiều đi học về nó lại xin mẹ cho ra sân đá bóng, mẹ nó thấy nó to quá cỡ, phát phì thấy ghê, sợ sau này lớn lên không giảm cân được nên cũng đồng ý cho nó xuống xóm dưới đá bóng với bọn nhà nghèo dù trong lòng thì bà không hề thích, nhưng thể thao thì không phân biệt địa vị với lại thằng Cường đi đá bóng cũng tốt cho sức khỏe nên bà cũng muốn nó tham gia. Nhìn nó lạch bà lạch bạch như vịt bầu trên sân đến bà cũng chả kiềm chế được cười nữa là mấy đứa con nít, trong số mấy thằng khu xóm nghèo, chả hiểu sao thằng Cường “mập” ghét Quang nhất, chắc là nó thấy Quang vừa còi, vừa đen vừa lùn dễ bắt nạt nên nó ghét. Trẻ con mà ! cứ không ai bằng mình là ghét hết.

Xem cậu con trai đá bóng được ba bữa, thấy cũng tạm ổn, mẹ Cường “mập” mặc kệ nó với lũ trẻ xóm nghèo, chỉ đến giờ cơm là dặn dò “ chơi đá bóng thì được nhưng mà đừng có chơi thân với đứa nào ở cái xóm đấy nhé, toàn bọn vô học với coi chừng lây bệnh đấy”. Thằng Cường mập hùa theo mẹ, khinh hết mấy đứa bằng tuổi nó trở xuống ở xóm dưới. 

Một buổi chiều đá bóng như bao ngày, Cường mập hì hục chạy mãi từ đầu sân đến cuối sân định ghi bàn về báo cáo thành tích cho mama nhưng hét mãi mà Quang không chịu chuyền cho, đâm ra nó hậm hực trong lòng. Cuối trận, Cường mập gọi Quang lại dọa dẫm : 

- Sao tao gọi mãi mà mày không chịu chuyền ? mày biết tao tốn bao nhiêu sức mới chạy được lên đến gôn không ? 

Quang chẳng nói gì, nó vốn ghét cái thái độ khinh người của Cường mập, bọn con nít cho nó chơi cùng chẳng qua chỉ vì sợ mếch lòng mẹ nó mà thôi. 

- Mày điếc à ? sao tao hỏi mà mày không nói gì ? Cường mập tiến lại gần, bằng tuổi nhau mà nhìn nó to gấp đôi Quang. 

- Lúc đó tao không nghe thấy, Quang mở lời không quên đưa ánh mắt sắc lịm lên nhìn nó.

Thấy Quang có vẻ nhún nhường, Cường mập được thể cười khoái trí :

- Đúng là mày điếc thật rồi, ê bọn mày ơi, thằng lùn này đã đần độn lại còn điếc, thảo nào mẹ tao bảo mày là cái đồ chả ra gì. Mẹ mày cũng chả ra gì. 

Nghe đến đây thì Quang giận tím người, nó gầm lên : 

• Mày không được xúc phạm mẹ tao ! rồi lao vào Cường mập. 

Thằng Cường mập dù to béo ục ịch và nặng nề, nhưng dù sao nó cũng to gấp đôi Quang vả lại nó học karatedo trên thành phố từ bé nên cũng biết đánh nhau. Thấy Quang phi về phía mình, Cường mập đưa cả hai tay ra túm lấy Quang, rồi quật một phát xuống đất, nó ngồi đè lên trên không quên đấm cho Quang vài cái vào mặt. Mấy thằng lớp 9 thấy có đánh nhau thì chạy lại, lôi Quang và Cường mập ra, tưởng bọn này tử tế ai dè chúng nó bảo bọn nhóc vây tròn lại kẻo có người lớn trông thấy rồi làm trọng tài cho Quang và Cường mập đánh nhau tiếp. Ở hiệp 2 này, Cường mập vẫn quật ngã được Quang và đấm thêm được vài cái, Quang ôm mặt không cho nó đấm vì sợ về nhà mẹ sẽ biết nên Cường mập chuyển qua đấm vào bụng…

Thế nhưng giữa lúc đám đông đang reo hò cổ vũ thì một tiếng nói vang lên khiến tất cả bỗng im bặt : 
- Chúng mày bị điên à sao không can 2 đứa nó ra, thấy vui lắm hay sao mà cười ??

Chàng thanh niên nói câu ấy bỗng ở đâu xuất hiện, gương mặt vô hồn và mái tóc dài che gần nửa khuôn mặt. Đó là Tâm – gã thu mua phế liệu ở cái xóm này, hình như năm nay cũng mới 17-18 tuổi nhưng đã nhiều năm đi theo một hội anh chị có tiếng ngoài thành phố nên cả xóm ai cũng ngại đụng vào.

Mấy đứa lớp 9 thấy Tâm nói thế thì lôi Cường và Quang ra rồi dần dần lủi đi hết. 

Quang bị no đòn nhưng có lẽ nó không đau, chỉ thấy nhục và căm giận vì không làm được gì thằng Cường thôi, đưa tay phủi phủi xoa quần áo đầu tóc, Quang chỉ thẳng vào Cường mập : 

• Nếu mày là đàn ông, chiều mai ra đây tao với mày đánh nhau tiếp. 

Tâm đang châm dở điếu thuốc, nghe thấy Quang nói như vậy cũng ngạc nhiên, nhìn Quang, gã nghĩ thằng này chắc mới 10 tuổi nhưng có vẻ có chí khí đấy, chưa hết ngạc nhiên thì Tâm lại nghe tiếp tiếng thằng Cường mập vang lên : 

• Thằng chẳng ra gì, chiều mai mày mà không đến thì cả đời mày chỉ là thằng đần độn. 

Thằng này chắc 13-14 tuổi, Tâm nghĩ, béo như heo, to gấp đôi thằng lùn kia, thảo nào mà nó thắng. Nhưng dù sao cũng là bọn con nít, Tâm không quan tâm, thấy có đánh nhau, biết là bọn lớp 9 bầy trò nên Tâm can thế thôi. 

Thằng Cường mập cười hả hê rồi đi về cùng với mấy đứa lớp 9, hôm nay có lẽ là ngày mà nó cảm thấy sung sướng nhất kể từ khi xuống xóm dưới đá bóng. Dù không ghi được bàn nhưng nó lại đánh tơi bời cái đứa mà nó ghét nhất, đã thế lại còn được tung hô trước mặt bao nhiêu người nữa. 
Quang về nhà, chẳng nói chẳng giằng lôi quần áo ra bể tắm, trận đòn hôm nay là lần đầu tiên nó bị người khác ngoài dượng đánh, nó đổ nước ầm ầm vào người để bớt đi sự tức giận, nó hận vì không thể đấm trúng thằng Cường mập dù chỉ một cái vì cái tội dám bảo mẹ nó không ra gì, nhưng nó tự nhủ lòng ngày mai sẽ phải cho thằng mập một trận. Đang dòng suy nghĩ với ý định trả thù thì bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó giật nảy mình: 

- Quang ! Bà Thùy đến bên nó từ lúc nào. 
- Dạ, mẹ ! nó cúi gầm mặt xuống ! 
- Chiều nay con đánh nhau có phải không ? 
- Không ạ ! Quang lí nhí 
- Thằng Tèo kể mẹ nghe hết rồi, con làm được mà không dám nhận sao ? 
- Mẹ cái thằng, đã dặn về đừng có mà chờm hớp thế mà… Quang nghĩ thầm. 
- Lau người đi rồi về còn ăn cơm, tối nay mẹ phạt không cho đi chơi, dù lý do thế nào thì đánh nhau cũng là không tốt. 
- Con biết rồi, con xin lỗi, nhưng mà … 
- Không nhưng nhị gì hết, lý do mẹ biết cả rồi.

Thấy con có vẻ tủi thân, bà Thùy bỗng nhiên thấy thương nó vô cùng, giận thì giận thế thôi chứ bà đâu có muốn phải quát mắng làm gì. Xoa đầu quang rồi lau khô người cậu con trai bằng chiếc khăn tắm, bà Thùy đổi giọng : 

- thôi nào về thôi con, tắm muộn lạnh lắm đấy ! 

Chưa bao giờ Quang thấy đôi mắt mẹ nó hiền từ đến như vậy, nó cảm thấy trong đó là cả một bầu trời bao dung rộng lớn, nó cứ nghĩ mẹ sẽ mắng nó ghê gớm nhưng cuối cùng bà vẫn dành những lời yêu thương cho nó, cảm thấy có lỗi với mẹ, Quang rưng rưng nước mắt nhưng nó không khóc, chỉ lẽo đẽo theo mẹ về nhà ăn cơm ! Trên đời này mẹ nó là người tuyệt vời nhất và chính vì vậy thằng Cường mập sẽ phải ăn đòn, nó vẫn chưa quên lời hẹn thách đấu vào chiều mai ! 
Đang mải mê trong dòng suy nghĩ thì tiếng quát tháo ầm ầm của ông Hoàng, dượng nó làm cả 2 mẹ con giật mình : 

- Con Thùy đâu rồi, về đi mua rượu cho tao nhanh lên, làm cái gì mà giờ này còn chưa dọn cơm ra ? định để thằng này chết đói à ? 

Mẹ Quang đưa mắt nhìn chồng, thở dài nghẹn ngào : Tôi chẳng còn đồng nào đâu, ông uống vừa vừa thôi, đã đi uống cả chiều nay rồi còn gì nữa. Ông say rồi, vào ăn cơm đi rồi còn đi nghỉ. 

- Mày nói ai say ? mày nói lại xem nào ? tao uống bao giờ mà mày bảo tao say ? Sáng nay mày vừa lấy tiền lương kia mà ? sao lại bảo không còn đồng nào ? Mày để đâu rồi lôi ra đây cho tao. 
- Ông ăn nói hồ đồ vừa thôi, hàng xóm người ta nghe cả đấy, tiền đấy tôi đem đi may áo cho thằng Quang rồi, cả năm nay nó chẳng có cái áo nào mới. Rồi còn phải chợ búa cơm nước nữa, mấy tháng nay ông có đưa cho tôi đồng nào đâu. 

Nghe vợ nói thế, đôi mắt lão Hoàng long lên sòng sọc : 

- À, hóa ra mày bảo tao không có tiền, tao nghèo nên mày cãi lời tao hả ?

Này thì cãi này, lão xông vào đá bà Thùy một cái, bà Thùy không kịp phản ứng nên ngã bổ về phía sau, lão Hoàng chưa hả giận, cúi xuống định lôi bà Thùy dậy để đánh tiếp thì bỗng Quang lao vào xô ông ta ra rồi hét lớn: Không được đánh mẹ tôi !

- Thằng ranh con, mày dám xô tao à, hôm nay tao phải đánh chết 2 mẹ con mày ! Vừa dứt lời thì lão Hoàng đã phi ngay một chiếc ghế gỗ vào người Quang khiến nó ngã túi bụi. Đến lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh con mình hết bị người này đánh, người kia đánh bà Thùy đã không thể cam 
chịu được nữa, lần đầu tiên Quang thấy mẹ nó phải hét lên : 

- Ông điên rồi, nó chỉ là một đứa bé sao ông lại đánh nó, ông độc ác vừa vừa thôi ! 

Thấy có cãi vã đánh nhau, hàng xóm kéo sang can ngăn nên Quang may mắn thoát được trận đòn chí mạng. Cái xóm này cũng chẳng lạ gì chuyện ông Hoàng say rượu về nhà chửi bới đánh vợ, nhưng cũng không thể không sang can sợ bà Thùy không may xảy ra chuyện, bà hiền lành nhân hậu, sống tốt bụng được lòng mọi người nên ai cũng quý vì vậy cứ thấy to tiếng là mấy nhà bên cạnh lại sang ngay. 

Như mọi khi ông trưởng xóm kê lại cái ghế rồi lại ngồi phân tích, hòa giải cho hai vợ chồng, lúc nào cũng là cái câu quen thuộc : vợ chồng có chuyện thì đóng cửa bảo nhau sao lại làm to chuyện làm gì, cậu cũng từng là Đảng viên phải sống theo chủ trương và đường lối của nhà nước chứ… 
Ông Hoàng thấy có nhiều người đến can, lại cũng hết hơi rượu nên đành nhận lỗi rồi bỏ về giường đi nằm. 

Tối hôm đó, trằn trọc mãi không ngủ được, Quang tỉnh dậy đi ra ngoài thì thấy mẹ vẫn còn thức : 
- Mẹ, sao mẹ không ngủ đi ?
- À, mẹ tranh thủ đan áo cho khách kiếm thêm tiền, bà chủ quán thuê mẹ đan mấy cái áo cho mấy đứa cháu trong nhà đề phòng mùa đông năm nay đến sớm con ạ, mà này sáng mai con về sớm rồi mẹ dẫn con ra thị trấn nhé, con thích gì mẹ mua cho. 
Dù mạnh mẽ đến bao nhiêu đi nữa, Quang cũng không kiềm được những giọt nước mắt cứ thế lăn xuống má. Nó liếm sạch những vị mặn đắng của nước mắt rồi tiến về bên mẹ rúc vào lòng : 

- Sau này con lớn, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền, con sẽ mua cho mẹ tất cả mọi thứ, mẹ sẽ chẳng phải làm gì nữa hết ! 

- Uh, để tôi xem sau này anh lớn anh có hiếu với mẹ không nhé ? Hay là chỉ giỏi nói thế thôi, có khi lại gửi mẹ vào viện dưỡng lão ấy chứ. 

Quang chỉ ứ ừ vài tiếng rồi lại giúc vào mẹ làm nũng, lâu lắm rồi nó mới ôm mẹ chặt như hôm nay. 
- Mẹ hỏi này, giọng bà Thùy bỗng nhẹ nhàng hơn: con có biết vì sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau không ? 

Quang ngơ ngác, nó chả hiếu ý mẹ nhưng cũng cố đáp lại câu trả lời theo nó là hợp lý nhất :
- Vì lúc đó người ta đang mất bình tĩnh nên phải hét to. 

- Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa đủ nghe ? Bà Thùy hỏi tiếp. 

Đến đây thì Quang đành chịu, nó lắc đầu lia lịa, ánh mắt nhìn mẹ không chớp chờ đợi câu trả lời. 

- Vì khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách sẽ càng xa hơn và họ càng phải hét thật to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy. 
Thấy gương mặt Quang vẫn còn ngơ ngác, bà Thùy mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con rồi cúi xuống :

- Còn đối với hai người yêu thương nhau, họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ giống như mẹ và con lúc này này. Con biết vì sao không ? Bởi vì trái tim của họ đã cận kề nhau và khoảng cách giữa 2 người là rất nhỏ bé… 

Lúc này Quang chưa đủ lớn để hiểu được ý nghĩa câu chuyện của mẹ, nhưng sau này khi lớn lên, đi đâu làm gì cậu cũng rất nhớ một điều : Khi hai người yêu thương nhau, họ sẽ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ…