Mu buom dep

"Con biết mẹ muốn nó, mẹ," Jack nói với giọng khàn khàn bỗng dừng nghẹn ngào, ham muốn bất ngờ. "Con có thể thấy điều đó được viết trên khuôn mặt của mẹ...."

"Sao con DÁM!" Suzy nói, cố phẫn nộ 1 cách yếu ớt. "Đây là M.. Mẹ của anh đang nói chuyện đó, thưa ngài!"

"Con biết chính xác người con đang nói chuyện cùng" Anh nói thẳng. "Con đang nói chuyện với một con chó cái động đực!"

"THẰNG LÕI KHỐN NẠN!" Suzy nhảy dựng và tát vào mặt con trai. Với một tiếng gầm, Jack nắm lấy mẹ mình và hôn nàng mãnh liệt. Suzy vùng vẫy trong nỗi sợ khi nàng cảm thấy cặc của con trai đang chọc vào bụng nàng. Jack dễ dàng ôm người mẹ nhỏ nhắn 5'2"(1 mét 57,48cm) của mình.

Lúc đầu, Suzy ép chặt đôi môi mình, nhưng từ từ sự cương quyết của Jack bắt đầu áp đảo nàng. Sự chống cự của nàng yếu dần. Cuối cùng, nó hoàn toàn chấm dứt. Suzy rên rỉ bất lực trong miệng của con trai mình khi nàng bắt đầu hôn lại anh – ban đầu thì ngập ngừng, sau đó trở thành nụ hôn đầy đam mê. Jack xoa xoa và bóp nắn cặp mông mềm, quyến rũ của mẹ mình khi anh đẩy chiếc lưỡi dài của mình vào miệng nàng. Suzy mở đôi môi run rẩy của mình để đón nhận lưỡi anh và bắt đầu sục mạnh lưỡi của con trai.

Sau một vài phút nút lưỡi nhau, anh nhả lưỡi nàng ra. "Cởi quần áo ra. Anh muốn thấy em khỏa thân."

Suzy bắt đầu phản đối, nhưng Jack làm nàng im bặt với một tiếng quát mệnh lệnh: "Cởi quần áo ra! NGAY BÂY GIỜ!"

Suzy ngần ngại. Nàng đã bị sốc trước thái độ chủ nhân đột ngột của con trai. Trong đời anh, NÀNG là người ban cho ANH những mệnh lệnh, nhưng giờ con trai nàng đã đảo ngược tình hình. Đầu gối của Suzy mềm nhũn. Con trai hoặc không phải con trai, Suzy đột nhiên cảm thấy bị áp đảo, nhu cầu nguyên thuỷ của giống cái đã chịu phục tùng người đàn ông thống trị đang đắc thắng đứng trước mặt nàng.

Và trong một góc rất tối sâu thẳm bên trong tâm hồn mình, nàng yêu nó.

Với những ngón tay run rẩy, nàng cởi cúc áo khoác của nàng và nới lỏng nó ra khỏi đôi vai thon gọn của mình. Sau đó, nàng từ từ đẩy váy xuống chiếc hông cong của mình và để váy rơi xuống sàn nhà. Suzy chỉ đứng đó trong bộ đồ lót ren trắng, mỏng dính, hy vọng thế sẽ thoả mãn con mình. Tuy nhiên hy vọng đó liền nhanh chóng tiêu tan.

"Sao thế? Em đang đợi gì nữa vậy? Cởi hết ra coi!"

Suzy bắt đầu thút thít. "Ồ, kh… không, cưng – làm ơn đi mẹ là mẹ của con mà!"

"Anh đã bảo CỞI HẾT ÁO QUẦN RA MÀ!"

Với những tiếng nức nở vì bị hạ nhục, Suzy thò tay ra sau lưng và tháo móc áo ngực của nàng. Nàng miễn cưỡng để nó rơi xuống, nhưng lại che ngực mình bằng cả hai tay.

"Di chuyển tay em ra coi! " Jack ra lệnh.

Suzy run run vâng lời. "Ôi, Chúaaaa ơi- Mẹ ơi, cặp bưởi của em to quá đi mất!" Jack nói trong sự thán phục.

Suzy lại đỏ mặt.

"Ok – giờ là quần lót của em", Anh nói với sự phấn khích.

"Ôiiii, bé yêu, con đã thấy vú… của mẹ. Thế là là đủ rồi mà? Làm ơn đi."

"Cởi cái quần lót chết tiệt đó ra NGAY!" Jack ra lệnh.

Những giọt nước mắt của sự xấu hổ và ham muốn chảy dài trên khuôn mặt nàng, Suzy chầm chậm vâng lời con trai của mình. Chiếc quần lót mỏng nhỏ xíu của nàng trượt xuống cặp đùi mềm mại của nàng và thả nó xuống nền nhà...

Cuối cùng, Suzy đứng khỏa thân và run rẩy trước con trai nàng. Anh say mê ngắm nhìn thân hình khoả thân của mẹ mình. Những đường cong tuyệt đẹp mê hoặc anh: Cặp vú tuyệt diệu với hai núm vú tuyệt đẹp sưng húp, chiếc hông cong dâm đãng và cặp đùi đáng yêu. Trên tất cả, anh sững sờ trước tam giác lông mu màu nâu hạt dẻ sum sê được cắt tỉa gọn gàng. Con cặc khổng lồ của anh nhảy dựng lắc qua lắc lại.

"Ôi, Chết tiệt, mẹ - em thật quyến rũ và đáng yêu... Anh phải địt em!"

"Ồ, con yêu, không! Làm ơn đi!" Suzy cầu xin. "Chúng ta không thể quan hệ tình dục - chúng ta không thể! Mẹ là MẸẸẸẸ của con!"

"Anh không quan tâm đến điều chết tiệt đó!" Jack gầm lên. "Nhìn con cặc này đi!" Suzy không thể rời mắt khỏi cái cọc thịt của con trai như thể cuộc sống của nàng phụ thuộc vào nó. "Em phải có trách nhiệm! Và đừng cố nói dối và nói rằng em không muốn anh địt em. Thế em giải thích đi tại sao dâm thuỷ của em lại chảy xuống đùi em vậy hả?"

Lần đầu tiên Suzy nhận thấy điều này. "Ồ, CHẾT TIỆT...!" nàng la lên, tức giận trước sự phản bội của cơ thể mình.

Jack ngồi xuống trên chiếc ghế dài và giang rộng 2 chân. "Thôi nào, mẹ - bú cặc anh đi. Em biết em muốn làm thế mà."

mu buom dep

Bưu cười nhỏ nói:
“Cháu biết, dì đừng lo! Nói chuyện thôi!”
Kim Thoa dịu dàng nói:
“Tuần trước về nhà mệt muốn chết luôn!”
Bưu nói:
“Bưu cũng vậy!. mà đã quá!”
Kim Thoa đỏ mặt nói nhỏ hơn:
“Bú… lâu quá làm người ta điên luôn!”
Bưu tinh nghịch:
“Lần sau bú lâu hơn nữa… chưa đã đâu!”
Kim Thoa háy con mắt dài một thước:
“Xì!.. !”

mu buom dep

mu buom dep la gi ?

Lan nhìn Hoàng, hôn em đi .. Hoàng cúi xuống hôn, Lan ưỡn người lên đón nhận, Hoàng nút lưỡi thật cừ khôi, bàn tay xoa nhẹ đầu vú Lan dưới làn vải áo, Lan oằn oại, kêu rên “aaannnnhhh …..ơơơơi . .i, khi Hoàng bắt đầu cởi hàng cúc áo thì Lan cố xô tay chàng ra , “đưưừnng aaannhh”, Hoàng biết con mồi đã mê mẩn nên cứ tiếp tục, chàng lòn tay về phía sau tháo bung nịt vú, đôi vú căng tròn trắng ngà hiện ra trước mắt, đầu vú đỏ hồng, Hoàng cúi xuống bú, Lan oằn oại, rên xiết vì khoái lạc, tiếng rên d ! 891;n dập như người hụt hơi

Miệng bú vú tay Hoàng xoa nắn cặp vú căng phồng rồi từ từ lần xuống dưới, thọc tay vào trong xì líp Hoàng móc *** nhè nhẹ rồi mân mê hột le, hột le của Lan nở phồng dưới bàn tay điệu nghệ, Hoàng tụt chiếc quần lót nhẹ nhàng dặt dưới chân giường, lúc này Lan nứng *** quá nên không còn phản đối “lấy lệ”

Hoàng vạch mép *** đứa con gái, lách lưỡi vào giữa khe rồi đưa lưỡi ngoáy vào trong âm hộ, Lan co giật, ưỡn *** lên vì sướng, miệng kêu lảm nhảm những tiếng vô nghĩa, dến khi Hoàng liếm ngược lên đầu hột le, rà lên rà xuống thì hột le hồng mọng căng phồng lòi lên như sắp sửa rớt ra ngoài, Lan thì nẩy *** lên từng chập miệng kêu lảm nhảm, nước *** chảy dàn dụa ra mép

Nhìn hột le hồng mọng, với kinh nghiệm của người đàn ông từng trải, Hoàng biết Lan còn trinh, ý nghĩ được phá trinh sau thời gian dài chưa được hưởng làm chàng đê mê, con cặc đã căng cứng nay càng căng và to hơn 

Không biết ai bảo nhất lưỡi nhì râu, sai mẹ nó rồi, Hoàng cạ bộ râu kẽm vào hột le rà rà từ dưới lên trên, Lan nẩy người lên từng chập, em sướng quá anh ơi, Hoàng cười nhẹ, em có nghe ai nói nứng *** chưa, như tìm ra chân lý Lan kêu lạc giọng, nứng *** quá anh ơi, nứứứứ ..n.n..ng..g.. nứứứứ ..n..n..g lồồô …n…

Hoàng tự nhủ, phải hành em này chết lên chết xuống trước khi hưởng trinh tiết mới đã, bao nhiêu ngón nghề chàng đem rat hi thố hết, 15 phút sau Lan rũ ra như dẻ rách, thở không ra hơi nứứứng ……lồồồn, Lan thều thào rồi lịm đi, Hoàng cũng thấm mệt dù cặc đang căng cứng, chàng nghĩ ngủ một giấc cho khoẻ rồi phá trinh cho em chết mẹ luôn !!!

Hoàng chợt thức giấc, có vật gì mềm ấm với hai quả bưởi trườn lên người chàng, thấy chàng hé mắt Lan tấn công liền, nút lưỡi nhau mào đầu xong Hoàng bắt đầu bú vú, người Lan lại run rẩy rồi biết đường đi nước bbước nàng nằm ngửa ra, đôi vú ưỡn cao, bú vú và vầy vò một chút Hoàng đốt giai đoạn, Lan đã chờ sẵn, *** nàng ưỡn lên, mở tênh hênh chờ đợi, Hoàng bú liếm, đưa râu đi tuyệt chiêu, Lan nẩy *** lên từng chập, bao nhiêu danh từ tục! tìu mới học nàng xử dụng tối đa, kêu đến hụt hơi

mu buom dep

ăn tin với nhỏ rồi lại lên lớp ngồi.Tan giờ học em với nhỏ nắm tay ra khỏi lớp tới chỗ quẹo ra hướng cổng và hướng ra sau sân bóng rổ thì em toan quẹo trái vì cơ bản em nghĩ nhỏ sẽ cho em coi ở nơi lần đầu chúng em thể hiện tình cảm với nhau,nhỏ tỏ ra ngạc nhiên rồi hình như cũng hiểu rùi nói câu em phát ngượng “mám zố sẽ gặp sực cố nha pa” cái rùi lại cười toe toe”.
Em chở nhỏ về và cũng về nhà sớm luôn vì cơ bản chiều nay em và nhỏ phải đi học thêm maz.Về nhà thì thấy Dì đâu mất tiêu òi í, dắt xe vào cổng thì thấy Dì đi từ phía sau lên chắc mới làm j đó, em cũng ko hỏi lun, vào nhà rửa mặt, cơm nước các kiểu rồi em nằm dưới phòng khách 1 lát suy nghĩ lung lắm “quái lạ, sao nói hôm nay cho mình xem mà lại ko vào chỗ đó nhĩ, zậy có cho xem ko tar” em nghĩ 1 lúc thì đau đầu vãi ra í.

Chợt mắt 1 lát thì nghe đt reo, mở ra thì thấy nhỏ gọi, em vội thay đồ cằm cặp rồi bước ra trước hẻm luôn.leo lên xe phi thẳng tới chỗ học thêm, trên đường đi cơ bản là cũng chẳng dám nhắc tới chuyện đó, vì em nghĩ làm quá nhỏ lại nghĩ xấu mình nữa.Đến chỗ học thêm thì nhỏ dừng xe đầu ngõ nhà thầy kiu em đứng đó, em chưa hiểu j cả thì thấy nhỏ zô nhà thầy, rồi đoạn bước ra leo lên xe quay ngược đường, em ngồi sau ú ớ chứ chưa kịp hiểu j.Hỏi nhỏ tới tấp:
-Em:Sao hông dzô học dzậy, tới đây rồi mà????_Em nói rõ to.
-Nhỏ:Nãy zô xin thầy cho nghĩ òi, an tâm đi!!!_Nàng nói khẩu trang xuống nói lại giọng khá chắc.
-Em:Ua???? Zậy giờ sao??? Đi đâu giờ?_Em vẫn còn ngạc nhiên và suy nghĩ vãi ra.
-Nhỏ: Về nhà em, nay chẳng có ai hết ák,lát ba mẹ đi làm về là đi đám cưới hết lun!!!_Nàng cười cười.
Và em cũng dần hiểu ra ý định của nàng, chắc tính cho em coi ở nhà nàng đây màz, hì, em vui vãi ra, cười tươi lắm lun ák các thím, vòng tay qua ôm eo nhỏ thật chặt.Nhỏ chạy về nhà nhỏ, xong xuống xe mở cổng rồi em cũng bước xuống xe dắt vào hộ nhỏ, tuy mình ngồi sau nhưng vẫn phải ga lăng chứ.Dắt đến lưng chừng sân em dừng lại thì nhỏ kiu “dắt ra để phía bên hông luôn”, em cũng ok các thím ạh, vì bây giờ đang ở nhà nhỏ màz,hihi.Rồi đoạn em với nhỏ vào nhà, em ngồi xuống ghế, nhỏ kiu đợi nhỏ đi thay đồ.Quên tả, lúc đi thì nhỏ bận cái quần jear đen bó, áo thun màu trắng, lúc nhỏ thay ra thì là cái quần jear màu xanh lơ tới lưng chừng bắp dế thui và cái áo ba lỗ màu đen bó vãi chày, em với nhỏ ngồi cơ bản là cũng ko nhìn nhau vì 2 đứa ngại vãi ra luôn ấy chứ, ngồi lát thì nhỏ thỏ thẻ:
-Lên phòng nha!!!
-Ờm_Em trả lời cũng thỏ thẻ ko kém.
Em đi sau nhỏ mà tim đập loạn xạ,nhỏ đẩy cửa phòng rùi bước vào, em cũng ngay theo sau.Đoạn nhỏ ngồi trên giường em thì ngồi trên cái ghế bàn học.Em cũng giả vờ ko để ý và hấp tấp mặc dù lúc ở nhà thì vạch cmn cái kế hoạch nếu đc ở 1 mình với nhỏ thì như thế nào, cần làm những j, đoạn nhỏ kiu e lại ngồi trên giường luôn, phòng nhỏ thơm lắm các thím ạh, 1 cái mùi rất là con gái nhé, mà hình như phòng con gái luôn có cái mùi thơm hơn hẳn cánh mài râu tụi mình nhĩ.Đang ngồi trên giường co giò thì nhỏ nói:
-D….D muốn….muốn coi j thì coi đi_quay sang em nói giọng nhỏ xíu, íu ớt làm em phải cố lắm mới nghe đc lun ák.
-Ờm._Em trả lời cũng khá nhỏ.
Rồi nàng ngồi, chống tay ra phía sau, mắt nhắm nghiền người run run.Em lặng lẽ cúi xuống quỳ luôn dưới sàn đoạn giường ngay chỗ nhỏ ngồi, nhẹ nhàng, lặng lẽ em lấy tay sờ bên ngoài cái đáy quần jear nhỏ xíu, lúc em vừa chạm thì nhỏ giật bắn người, nhưng vẫn nhắm nghiền mắt, em thấy vậy thì nói khẽ:
-Mỏ mắt ra đi, làm j ghê dzạ???Nghe em nói vậy, nhỏ mở mắt ra luôn, nhưng vẫn hơi cúi mặt, má nhỏ đỏ ửng, môi thì mím chặt.

Em lại tiếp tục sờ, nắn nắn, bóp bóp, em dùng 1 ngón tay gãi nhẹ chỗ đáy quần, nhỏ thở mạnh, gấp gáp.Đoạn em mở nút khóa quần nhỏ ra, em từ từ kéo cái xoẹt ba_tuya xuống thì để lộ ra 1 mảng của cái quần chip trắng, lúc này mặt nhỏ đỏ bừng, tai cũng thế, em thì vẫn run nên tay chân cứ lù khù hết cả lên, cảm giác như mình sắp chạm tới vinh quang và rằng sẽ hp mãi vì giây phút ấy.Nhỏ thấy em muốn tuột hẳn cái quần jear bé tẹo tèo teo của nhỏ nên nhích mông lên cho em dễ tuột.Lúc này cái quần đã đc tuột ra ngoài nên phần dưới của nhỏ chỉ còn lại cái quần chip nhỏ bao bọc lại 1 điều to lớn hơn, ẩn chưa sự thèm khác của nhiều đứa con trai và…..Em lại lấy tay sờ vào điểm chính giữa đó………………..

mu buom dep

Xem mu buom dep hay nhat 2014

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?