Mu lon dep

Bà cảm thấy rần người cảm xúc. Chưa bao giờ bà được bú l*n đã như vậy, ngày xưa chồng bà chỉ ham hố rồi nhanh nhẫu đứt đoạn chấm dứt. Lần đầu tiên bà đạt sự kích ngất nhiều lần với Bưu. Có tiếng đằng hắng chồng bà xuống lầu, bà nói với Bưu:
“Thôi được rồi, cháu về đi, cám ơn cháu!”
Bưu lí nhí chào chồng Kim Thoa rồi đi ra cửa. Lúc lái xe về nghĩ tới bà c*c hắn cương cứng.

Đang chơi bóng rỗ ngoài trời với lũ bạn. Nghe cell phone reo, Bưu chạy lại lục túi quần.
“Hê! Bưu, Dì đây!”Tiếng Kim Thoa nói.
Bưu ngạc nhiên hỏi:
“Ủa! Dì ở đâu vậy?”
“Ở bên kia đường, ngoài sân bóng rỗ!”
Hắn lật đật chào lũ bạn rồi phóng ra đường. Chiếc xe của Him Thoa đậu ở góc đường vắng. Bưu mở cửa bước lên cười rạng rỡ:
“Sao dì biết cháu ở đây?”
Kim Thoa cười nhẹ:
“Sao không!ở đâu chả tìm được!”
Xe lết bánh, về gần tới nhà Kim Thoa bảo Bưu:
“Thôi về tắm xong ra đi chơi, dì chờ!”
Bưu mở cửa xe, chạy bay về nhà. Sau khi tắm rữa sạch sẽ nó không quên xịt tí nước hoa vào dương vật.

mu lon dep

Bà Mai là Hiệu trưởng của một trường tiểu học có tiếng của thành phố, năm nay bà 37 tuổi, chồng bà là Tổng giám đốc một công ty lớn của nhà nước, bà có 2 người con – một gái, một trai. My- con gái bà -18 tuổi, đang theo học Trường Đại Học Kinh Tế năm thứ nhất, còn Minh - con trai bà - 15 tuổi, đang học lớp 10 Trường Lê Hồng Phong. 

Dạo này nhu cầu tình dục của bà Mai rất cao. Hơn 3 tháng nay bà Mai cảm thấy hình như chồng mình hơi khang khác, không như lúc trước. Thuế má, bài vở với bà thì ông trả bài rất qua quýt, cho có lệ, và hình như là ông không muốn thì phải.

Nhiều hôm ông Mạnh - chồng bà Mai - lấy cớ bận việc ở công ty, ông cắt cơm tối ở nhà rồi mãi đến tận khuya mới về nhà và lên phòng riêng trên lầu ngủ, không đoái hoài gì đến vợ cả.

Sự nhạt nhẽo này của ông là do đâu ? Ông cũng chỉ mới 42 tuổi thôi mà, vẫn còn trong độ tuổi phong độ. Bà Mai cũng đã cố hỏi dò những người thân tín trong công ty của chồng, nhưng tất cả nhân viên của chồng đều nói rằng Tổng giám đốc không hề có một mối quan hệ đặc biệt nào với bất kỳ ai cả, vả lại trợ lý của ông lại là một thanh niên, vậy thì không thể nào có chuyện Tổng giám đốc “ăn vụng” với trợ lý. Vậy thì ai có thể là người thứ ba xen vào mối quan hệ tình cảm giữa bà Mai và chồng ? Bà Mai vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng mọi nghi ngờ của bà đều tập trung vào con Mận - cô ôsin trong nhà bà.

Cái con bé Mận này là người cùng quê với bà, ngày nó mới lên thành phố chỉ mới 15 tuổi, người thì đen đủi và khẳng khiu như một cành cây khô, nhưng giờ đây sau 2 năm sung sướng ở thành phố nó đã ra dáng một cô gái thành phố, cũng xông xênh áo nọ quần kia, cũng kem dưỡng da, dầu chải tóc, sữa rửa mặt thơm phức. Thỉnh thoảng bà Mai còn bắt quả tang con Mận nhìn yêu ông mạnh - chồng mình và ông Mạnh cũng cười nói với con bé rất là cởi mở, thân mật.

Tuần trước, khi ông đi công tác nước ngoài về, ông Mạnh còn mua cho con Mận một đôi dép rất đẹp. Ông chủ mua quà cho người giúp việc cũng không sao, đó là điều bình thường, nhưng không mấy ai lại đi mua cho con ôsin trong nhà một món quà hàng hiệu đắt tiền như thế. Chắc là hai người phải có chuyện gì đó bí mật ghê lắm. Có lẽ cái tổ con chuồn chuồn chắc chắn là đây rồi.

Nhà bà Mai 3 tầng. Tầng trệt có phòng bếp, phòng ăn, phòng tắm, gara ôtô và phòng của con Mận. Con Mận phải ở tầng trệt để tiện việc chợ búa cơm nước, mở cửa đóng cửa và kiêm luôn người bảo vệ. Tầng 2 có phòng khách, phòng ngủ của vợ chồng bà Mai , phòng riêng của hai con. Tầng 3 là khu làm việc của ông Mạnh, với đầy đủ máy móc, tủ tài liệu và một phòng nghỉ của ông.

Những hôm ông Mạnh kêu bận việc về khuya, trước khi lên tầng 3 hình như ông có ghé qua phòng con Mận, vì ôtô vào gara một lúc lâu sau bà Mai mới nghe thấy tiếng chân giầy của chồng lên cầu thang. Không hiểu hai người đã làm gì trong khoảng thời gian đó? Câu hỏi này lớn dần thành mối nghi ngờ làm ngứa ngáy tâm can bà Mai.

Sau khi đã suy đi tính lại rất kỹ càng, bà Mai quyết định thực hiện một kế hoạch mật phục để bắt quả tang ông chồng “ăn vụng”.

Kế hoạch mật phục của bà được vạch ra hết sức tỉ mỉ, chặt chẽ và hoàn chỉnh, đảm bảo không thể thoát được. Bà Mai không có ý định bắt quả tang “con mèo ăn vụng” rồi đánh chết hoặc đuổi đi mà chỉ cần cảnh cáo để răn đe thôi. Chuyện này nếu hở ra thì xấu chàng hổ ai, dù sao gia đình bà cũng có danh tiếng, địa vị trong xã hội, và bà cũng không muốn ảnh hưởng đến tâm lý của các con. Bà không muốn gia đình bị tan nát bởi chuyện một “con mèo ăn vụng”. Bà Mai đem kế hoạch mật phục nói kín với bà Hồng - mẹ đẻ của bà. Bà Hồng gật đầu:
- Chuyện này nếu không bắt tận tay day tận trán thì nó không có nhận đâu. Nhưng con đừng làm ầm ĩ lên nhé, chỉ vợ chồng biết với nhau thôi, đừng có để cho 2 đứa con biết .
- Mẹ yện tâm con biết cach mà.

Hôm đó ông Mạnh lại gọi điện thoại về nhà báo rằng phải mời cơm khách hàng và sẽ về nhà muộn. Sau bữa cơm tối bà Mai nói với con Mận:

- Bà ngoại hôm nay huyết áp hơi cao mà vợ chồng chú em lại đang đi nghỉ mát, để cụ ở một mình chị không yên tâm. Em sang ngủ với bà ngoại một hôm và nếu bà cần gì thì giúp bà.

Bà Mai gọi taxi đưa con Mận về nhà mẹ đẻ, và không quên dặn nhỏ tài xế:

- Chú nhớ là không được dừng xe, mở cửa cho người trên xe xuống ở bất kỳ đâu cả , và chỉ được dừng xe tại địa điểm mà chị đã ghi ở đây nhé.

Khi taxi chạy đi , bà Mai lập tức gọi điện thoại cho mẹ:

- Taxi đang trên đường đến. Mẹ nhớ rút dây điện thoại để bàn ra. Con này hay buôn điện thoại lắm. Nếu nó thông báo được cho phía bên kia là kế hoạch của mẹ con mình thất bại đấy.

Tối hôm đó sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, bà Mai đi vào phòng con Mận, bà lấy chai nước hoa của nó hay dùng để trong hộc tủ xịt lên người cho giống mùi của nó, rồi bà rồi tắt đèn lên giường nằm đợi trong tâm lý vừa hồi hộp, vừa tò mò.

Khoảng gần 11 giờ đêm ôtô của ông Mạnh về. Bà Mai nghe tiếng cánh cửa sắt rít ken két, tiếng ôtô lăn vào gara và tiếng ổ khoá gara ôtô lạch cạch. Một lúc sau cánh cửa phòng con Mận được kéo ra rất khẽ. Căn phòng tối như mực, bóng một người đàn ông trùm kín khung cửa. Rồi người ấy cởi giầy, cởi bỏ quần áo ngoài rồi nằm lên giường, ôm chầm lấy bà Mai ...

Người ấy chu môi ghé vào môi bà Mai cọ cọ. Đoán là ông Mạnh, nên bà Mai cũng dướn mình lên ôm ghì lấy đầu người ấy hôn say đắm. Làn môi ướt át của bà dính chặt, cái lưỡi nóng bỏng của bà phút chốc đầy chật trong miệng người ấy. Bà Mai chủ động hôn, nụ hôn mà bà đã mường tượng về nó trong suốt đêm dài chờ đợi chồng. Những âm thanh sụp soạp của môi và lưỡi hòa quyện cùng cơ thể bà uốn éo chà xát làm người ấy bị mê hoặc. Người ấy vòng tay ra sau lưng bà Mai kéo cái áo lên và xoa bóp đôi mông tròn núng nính, bàn tay ôm lấy mông bà kéo vào trong lúc cái hông cứ dướn dướn, ép cái của quí đang cương lên cứng ngắc vào mu *** bà. Bà Mai bị kích thích tột độ bởi sự đụng chạm đó, bà cũng háo hức ưỡn vào, cái đó như một khúc cây lằn ngang qua háng bà.

Người ấy hứng chí lật áo bà Mai lên dụi mặt vào ngực bà, bầu vú nóng hổi thơm nồng mùi thịt da đàn bà, cảm giác mịn màng êm ái làm người ấy mê mẩn. Người ấy dụi dụi một hồi rồi ngẩng lên sờ nắn cặp vú đầy đặn cân đối như hai cái bát tô úp trên ngực, người ấy sờ nắn nó một cách nâng niu, đầu ngón tay gại gại quanh chiếc núm. Bà Mai rùng mình, cảm giác gai gai nhồn nhột râm ran nơi đầu vú, bà chắt lưỡi hít một hơi dài. Người ấy cúi xuống le lưỡi liếm, đầu lưỡi thia lia trên cái núm đang dần dần cương lên. Bà Mai mỉm cười, bà thở một hơi dài khoan khoái rồi nhắm mắt lim dim tận hưởng những đê mê thích thú đang dâng lên trong mình.

Người ấy đưa tay xuống dưới, luồn vào trong quần lót của bà Mai. Ngón tay lách vào chẻ đôi hai múi *** đang mím chặt. Bên ngoài khô ráo là thế mà bên trong ướt nhợt, nước nhờn quánh quện trong cái khe vừa hé. Đầu ngón tay người ấy di di trên cái mấu nhỏ cưng cứng ở nơi đó khiến bà Mai vặn vẹo cơ thể, cái hông uốn éo sang hai bên như con rắn. Người ấy càng day mạnh, đầu ngón tay di tròn trên cái mấu thịt trơn nhẫy đó. Bà Mai ưỡn người, cái mu nhô cao lên. Bà mím chặt đôi môi, nhưng rồi không nén nổi, phải bật ra tiếng kêu sung sướng:
- Ah …

mu lon dep

mu lon dep la gi ?

Trời mưa to quá. Một người bộ hành rảo bước trên con đường lầy lội. Nhìn ky~, đó là một người đàn ông. Chính xác hơn là một người đàn ông trung niên. Trời mưa như vậy mà ông chỉ mặc cái áo khóat ngòai, cố bước nhanh hơn để tìm chỗ trú. Ông ghé vào hiên của một ngôi nhà.

Trú được một lúc thì một cô gái cũng vội vàng chạy ù vào trú. Người đàn ông trộm nhìn cô gái vừa bước vào. Đó là một cô gái xinh đẹp, dáng người thon thả. Tóc cô gái ướt sũng nhuộm vàng. Nhìn kỹ, cô chỉ mới khỏang 19- 20. Còn người đàn ông cũng phải gần 35 rồi. Cô gái hướng nhìn về phía trời u tối chỉ một màn mưa dày đặt mà không chú ý người đàn ông đang nhìn cô gái một cách thật chăm chú. Ông khẽ lướt mắt lên khuôn ngực của cô gái, một khuôn ngực tròn lẳng đang phập phồng theo nhịp thở của cô gái. Cô đang mặc cái áo sơ mi trắng đã ướt sũng vì mưa. Cái áo ngực của cô lại cũng một màu trắng nên giờ đây nếu nhìn kỹ, ta tưởng tượng như cô gái gần như đang mặc một cái áo ni lông trong suốt phơi bày mọi thứ bên trong. Người đàn ông có vẻ thở gấp hơn. Cô gái không để ý người đàn ông trong khi ông ta nhìn hút vào bầu ngực của cô gái. Có vẻ như ông ta hòan tòan bị cuốn hút bởi khuôn ngực no tròn và dáng vẻ kiều diễm hợp thời của cô. Cô gái bất thần quay sang nhìn ông ta. Giật mình ông ta nhìn lên và tia nhìn của hai người chạm nhau. Một hai giây trôi qua, cô gái chợt mỉm cười:

- Chào anh.
- Chào. . . chào cô, trời mưa to quá. . .
- Vâng, kiểu này thì hết đêm nay chưa chắc đã tạnh.
- Phải rồi, dạo này có bão đấy. Tại tôi chủ quan quá nên ko phòng hờ gì cả.
- Em cũng vậy. . .
- Tôi tên Thành, còn cô.
- Em tên Quyên. Em la`m gâ`n đây, không ngơ` đang về thi` trơ`I chuyển mưa. Còn anh?
- Tôi chỉ đi dạo thôi, không ngờ thời tiết thế này.
- Hay ta vào hỏi thăm ngươ`I chủ nha` xem, biết đâu họ cho chúng ta nán lại đêm nay?
- Cũng được. . .

mu lon dep

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
“ Trăm năm trong cõi người mô
Chữ tài chữ mệnh khéo vồ lấy nhau
Trải qua một cuộc ăn rau
Người trước nặng đũa người sau mất phần”
Xin lỗi đại thi hào Nguyễn Du khi cháu mượn câu Kiều của cụ để mở đầu cho một chương mới trong cuộc đời cháu, một giai đoạn đầy nhọc nhằn, nhưng cũng lắm niềm vui, những niềm vui mà e rằng giới trẻ bây giờ ít có được. 

“Cuộc ăn rau ” của mình (từ đây xin tự xưng là mình cho nó thân thiết nhé) đúng với cả hai nghĩa đen và bóng nhé. Về nghĩa đen thì thời đó đất nước vẫn còn rất khó khăn, đa phần mọi người phải chân lấm tay bùn, đầu tắt mặt tối để có cái ăn( Nhiều đêm nằm nghĩ cho dân, cho nước mà thắt hết cả ruột). Về nghĩa bóng thì cúng như “ăn rau” của các bác trong Box rau thôi, chiến đấu để dành lấy “con cái” cho mình đó là bản năng của một “con đực”.

Như phần trước mình có nói, hết kỳ 1 của lớp 3 gia đình mình chuyển về quê, nơi chôn rau cắt rốn của bố mình.Ở đó không có đồng bào dân tộc nhưng cũng rất nghèo khó, tuổi thơ của mình vì thế cũng nghèo khó về vật chất, nhưng lại rất giàu về kỷ niệm, những kỷ niệm trên ghế nhà trường, những kỷ niệm chăn trâu cắt cỏ, những vụ đánh nhau, những trận đá bóng, và cả những tình yêu bọ xít lằng nhằng như mạng nhện của đám học sinh.

Mình vào lớp mới khi kỳ 2 của năm học bắt đầu được vài tuần, sau màn giới thiệu sơ sài của cô giáo về mình ( chắc đếu biết chỉ số IQ của mình nên mới giới thiệu như sơ sài vậy, nếu sau hết kỳ 2 chắc phải giới thiệu như giới thiệu Obama sang Việt Nam… hì hì), mình được cô giáo chủ nhiệm sếp vào bàn thứ 2 bên tay phải cạnh tường, nhìn thẳng lên bàn giáo viên. Ngồi cạnh 2 thành viên cá biệt nhất lớp ( cũng đếu hiểu sao lại sếp mình cạnh 2 thằng cá biệt, chắc là gom lại để trị đây mà nhưng lần này cô giáo đúng vì cả 2 thằng đã hết cá biệt và học tốt lên chỉ sau vài tháng ngồi cùng mình). Ngày thứ 2 đi học hai thằng đẩy mình vào giữa ngồi vậy là bên ngoài mình là 2 cô cán bộ lớp, bên trong là 2 chàng cá biệt.

Hai cô nàng ngồi cạnh mình là Hương và Thắm, Hương làm lớp trưởng, Thắm là quản ca. Đúng là thành phần cán bộ, kiêu kinh khủng, việc bị ngồi kèm cặp hai thằng cá biệt đã không dễ chịu rồi, giờ lại ngồi cạnh thằng mới vào lớp ( cá biệt hơn cả 2 thằng kia) quả là không dễ chịu chút nào. Mà mình thì chúa ghét cái bọn kiêu, vì đối với mình bọn nó chẳng có lý do gì để mà kiêu cả. về hình thức, chúng cũng chỉ thường thường thôi, ngó xung quanh khối bạn xinh hơn, nhất là bạn gì ngồi gần bàn cuối kia kìa, vừa trắng, xinh lại cao nữa chứ, thích ơi là thích. Về học tập thì quả thật bọn này học khủng, mình lúc nào cũng là thằng “ngẩng mặt lên trời nhìn đời vô đối” ở cái trường cũ, về đây cũng sàn sàn như nhau hết, “kẻ tám lạng người nửa cân ”. Mình bù lại, độ nhanh và chính xác về môn toán đã giúp mình có ưu thế một chút so với chúng nó.

Sau một thời gian ngắn học cùng nhau, dần dần biết chất nhau, mấy đứa con gái tỏ vẻ thích mình ra trò, nhất là Thắm quản ca và một bạn tên Vân ngồi bàn dưới mình. Bạn xinh xinh ngồi gần cuối lớp mình cũng đã biết được tên bạn là Thủy và cũng đôi lần nói chuyện, thú thực mình rất thích Thủy tuy rằng ở lớp cô ấy học gần đội sổ ( Xinh như vậy học cũng chỉ phí thời gian – mình nghĩ vậy…khớ khớ)

Mình kể có hơi dài dòng và không *** các bác cũng đừng có nản nhé, đó là diễn biến tâm lý của thời học sinh những cảm tính rất hồn nhiên của cái tuổi đó. Những mối quan hệ cứ như tơ nhện, bọn con trai thì tập trung vào Hương lớp trưởng, Thắm quản ca, hoặc Thủy xinh tười, còn bọn con gái cũng vậy, mấy anh học giỏi bao giờ cũng là lựa chọn tốt. Có đến nửa lớp con gái thích mình, thích cái thằng đầu têu bao nhiêu trò nghịch ngợm, nhưng điểm lúc nào cũng cao nhất lớp, Hương, Thắm cũng không ngoại lệ. Mình thường lấy khăn quàng của Thắm để lau mũi mỗi khi nước mũi chày ra như một ơn huệ cho Thắm, rồi vào giờ kiểm tra gặp bài nào khó thì cho copy bài luôn. Với Hương thì khác, mình tôn trọng Hương hơn vì cô ấy tự lực trong học tập và chín chắn hơn ( có lẽ vì vậy mà Hương làm lớp Trưởng). Còn Thủy mình rất thích cô bé này ( vì xinh đẹp) nhưng sau năm lớp 4 Thủy cùng ra đình chuyển đến thành phố khác để cho lòng mình buồn tê tái, mãi sau này khi bắt đầu đi đại học mình mới gặp lại ( nhưng chuyện này để kể sau).

Hôm nay vội quá, công việc ngập đầu chỉ viết hầu các bác được đến vậy, mai sẽ cố gắng viết nốt thời học sinh để chuyển phần tiếp. "Chàng SV tật nhiều hơn tài"

mu lon dep

Xem mu lon dep hay nhat 2014

Bốn bữa nay không liên lạc được với Khoa, cả Hạnh và Phương đều như ngồi trên đống lửa, hai mẹ con thấp thỏm vào ra, Phương biếng ăn, không lòng dạ học bài, làm bài. Tuy Hạnh cũng lo lắng nhưng vì mỗi tối và mỗi sáng hai ông bà đều uống rượu dâm nên mây mưa không dứt do vậy bà Hạnh không chút thèm thuồng hơi đàn ông. Chồng mới về nhà được 5 bữa, thế mà lỗ đ*t bà đã nông hẳn ra. Ông Phong thích làm tình lỗ đ*t! Lúc đầu, bà cho đó là bệnh hoạn, sau quen dần, đâm ghiền, giờ lại có thêm cái máy phụ giúp nên ông Phong lại lần nữa chiếm ưu hạng trong chuyện gối chăn!

Đang nghĩ tới nụ hôn đầu, điện thoại tay bỗng kêu, thấy số máy của Khoa hiện lên, Phương hồ hỡi “hê lô” “em đang làm gì?” “nghì tới anh” “đã học thuộc bài chưa?” “chưa!” “vậy em sẽ bị phạt đó” “phạt gì?” “gặp sẽ biết !” “khi nào anh đến đón em?”
“ Khi nào em muốn?” “ngay bây giờ!” “Ba còn nhà không?” “còn, ba ở lại hơn 3 tuần mới đi” “ vậy thôi, em ra đường, mình gặp nhau ở quán cà phê Hồng nha” “anh sợ Mẹ?” “Không sợ, chỉ ngại thôi “ “ummm, vậy thi em ra Hồng gặp anh” “vậy được, gặp em sau”

Vì mới đi mây mưa về, dùng tận sức nên Khoa chỉ muốn gặp Phương cho thêm vị vui trong tuần chứ không muốn phí sức do vậy, chàng dẫn Phương tới quán cà phê đủ để thám hiểm và tìm hiểu đời nhau.