Mu lon to

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

mu lon to

Không biết do vô tình hay cố ý mà Phương lại mặc cái váy bó sát cặp mông và áo thun ngắn, lòi rốn, rộng thùng thình, dễ cho chàng “hành lạc”, “làm ăn”.

Mái tóc chấm vai, cặp môi hồng mọng làm chàng muốn ngậm ngay mà thôi, Nếu nàng là người con gái khác, không phải là con của người tình, thì Khoa đã kéo nàng về nhà mình hành lạc, nhưng với nàng, chàng thật sự trân quý, không muốn phí uổng một nụ hoa. Chàng chỉ muốn làm tình với nàng khi nàng đã chín mùi mà thôi.
- Anh làm gì mà nhìn em …. chết chăm vậy?
- Em còn không biết sao? nhớ em lắm!
- Nhớ mà trốn biệt 5 ngày, gọi máy không bắt!!!!!
- đừng vậy mà, anh đi công tác, trên biển, máy không bắt sóng được .
Phương như trút được gánh nặng “hóa ra ảnh đi làm”!
Dẫn Phương vào chòi lá, Khoa sành điệu đốt đèn nơi cửa ra vào, báo hiệu chòi có người, sau khi kêu thức uống, chàng quay qua Phương hỏi:
- Em thuốc bài chưa?
- Em học không vô!
Chỉ vào đùi mình, Khoa nói: Ngồi lên đây .
Phương vui vẻ ngồi lên đùi chàng, Khoa nói: Trả bài cho anh
- Em đi học, anh đâu biết gì mà đòi em trả bài?
- À ha, học trò hư, lát thày sẽ phạt, bây giờ thày dạy lại cho nè….

Chàng đặt lên môi Phương một nụ hôn cháy bỏng, chàng lùa lưỡi Phương vào miệng mình, mút thật mạnh, Phương ôm chầm lấy Khoa, trao cho chàng nụ hôn nồng cháy ….
Khoa bỗng ngưng hôn và nói: phạt em 3 bữa không gặp!!!!!! Dạy có 1 nụ hôn mà 5 ngày chưa thuộc!

mu lon to

mu lon to la gi ?

Mất một lúc lâu sau Hà Anh mới tỉnh dậy, Khánh không có trong phòng tắm, chắc hẳn đã ra ngoài nằm cho đỡ chật chội. Hà Anh rửa lại mình rồi khoác khăn tắm ra ngoài…
Khánh không có trong phòng ngủ, vậy Khánh có thể ở đâu được nhỉ, cậu bé về rồi chăng ? Hà Anh tự hỏi. Cô mở tủ lấy ra 1 chiếc áo thun và 1 cái quần short dùng để mặc ở nhà thay vào người rồi xuống nhà dưới định bụng xem cậu bé đang làm gì. Vừa bước xuống nhà Hà Anh đã nghe mùi đồ ăn thơm phức, thì ra Khánh đang loay hoay làm bếp cho bữa trưa. Thấy Hà Anh ngạc nhiên, cậu bé tủm tỉm – Em làm bằng đồ có sẵn trong tủ lạnh nhà chị, mời chị dùng bữa với em, đừng chê nhé. Hà Anh cười – Con trai như em chắc có khối cô theo đấy nhỉ ? Đẹp trai, nấu ăn ngon, và cái khoản làm tình cũng giỏi thế cơ mà. Hai chị em dùng bữa trưa và trò chuyện rất vui vẻ, Hà Anh thấy mình say nắng với thằng bé này thì phải ? Dùng bữa xong, họ ngồi tâm sự với nhau 1 lúc lâu. Nhận ra trời đã về chiều, Hà Anh còn phải đón ku Minh về nên cô hơi sốt ruột, trong người cô lại âm ỉ cảm giác thèm muốn. Cô dùng chân vuốt nhẹ chân Khánh rồi đi dần lên phía trên, Khánh hiểu ý, đứng phắt dậy chạy lại lôi Hà Anh ra khỏi ghế mà ôm hôn nồng nhiệt, Hà Anh cũng đáp lại, nàng cỡi phăng áo của Khánh ra rồi cởi luôn quần cậu bé vít vào góc bàn. 

– Làm tình với chị …nhanh …đi em,… chị chết mất…chị còn phải đón con…
Hà Anh vừa thở hổn hển vừa nói trong lúc Khánh đang hôn lên cổ cô. 

Không cần Hà Anh nhắc đến lần thứ 2, Khánh cởi chiếc quần ngắn và luôn cả quần lót Hà Anh rồi đẩy mạnh Hà Anh vào tường mà hôn mà dày vò cho thỏa cơn thèm khát. – Đút vào đi em, nhanh… đi – Hà Anh giục trong cơn mê. Cô vừa dứt lời, cái dương vật của Khánh dập mạnh vào âm đạo cô đánh bạch 1 cái. Mặt Hà Anh nhăn nhó vì sướng, cảm giác từ bụng dưới của cô buốt lên đến tận đỉnh đầu, dương vật Khánh đang dập vào cửa mình cô trong tư thế đứng, Hà Anh phải dạng cả hai chân đón những cú dập lút cán như máy khâu. Khánh vừa ôm hôn cô vừa dập cô bạch bạch, 2 tay Hà Anh bấu chặt lấy bờ vai chắc khỏe của cậu bé. Ngay khi bờ môi cậu bé rời khỏi miệng cô, Hà Anh tựa luôn cái cằm của mình trên vai Khánh mà rên ha hả .. Khánh dập cô trong tư thế như vậy suốt 30’ liền, cả mảng tường nhà bếp run lên bần bật, cậu bé đang chạy nước rút, mồ hôi nhễ nhại, dòng tinh dịch dâng nhanh lên ống dẫn phun ào ạt vào âm đạo Hà Anh một bữa thừa mứa tinh trắng xóa… Cô ưỡn mình tựa hẳn lên người Khánh, toàn thân co giật, miệng vẫn rên từng hồi… 
Khánh đón taxi ra về ngay trong buổi chiều hôm đó, Hà Anh tắm rửa rồi cũng sửa soạn đi đón bé Minh về, chắc thằng bé trông cô lắm…

mu lon to

Thanh lấy xà phòng thoa hết lên mình bà Hiệp.Hắn bắt đầu xoa đều từ trên đôi vú xuống tới dưới bàn chân, hắn kéo chiếc quần xi líp xuống. Âm hộ bà Hiệp căng phồng gợi cảm thật đẹp không một cộng lông láng mướt khiêu gợi dưới làng nước ấm,hai mếp mu phồng to không một miếng thịt thừa nào lộ ra trông hấp dẫnCặc hắn cương cứng trở lại dù đã phóng tinh không lâu.Hắn lấy vòi nước tuới trôi những bọt xà phòng.Thân hình bà Hiệp thật đẹp óng ánh dưới ngọn đèn.Thanh đẩy bà Hiệp vào tường cuối xuống bú ***.Lưỡi hắn liếm láp không ngừng.Bà Hiệp nẫy người sung sướng rên rĩ mạnh .Thanh đứng lên hôn bà,hai cái lưỡi quấn nhau khi Thanh nhấn mạnh dương vật vào âm hộ bà Hiệp đụ bà dưới làn nước.Mông hắn dập không ngừng.Tiếng nước ,tiếng va chạm thịt của hai bộ phận sinh dục nắc vào nhau như đồng lõa vang lên theo tiếng rên rĩ khóai trá của bà Hiệp càng lúc càng lớn.Khi cơn mê dâng cao ngất Thanh sung sướng bắn mạnh tinh khí của mình vào sâu trong người bà Hiệp.Hai người ôm chặt rên siết trong cuộc giao hoan và đứng yên như không rời chỉ còn nghe tiếng nước rơi.

Thành phố như cơn vui của bà Hiệp,bà rạng rỡ tươi tắn khi cùng Thanh dạo chơi trong thành phố.Bà hát nhỏ: “Đưa em xuống phố trưa nay, đang còn ngất ngất cơn say!”Lòng người vui và phố cũng vui nên bước chân của bà cũng rộn rã tươi trẻ.Chưa bao giờ bà vui như hôm nay. Đã lâu bà cũng thấy cơn vui đến rất hiếm Thanh nhìn bà trong chiếc quần jean bó sát và cái áo ngắn thun vàng,khuôn mặt trang điểm thanh nhả nhìn đẹp hấp dẫn.Hắn không ngờ người đàn bà bên cạnh một vài giờ truớc trong vòng tay của hắn.Trần truồng,khiêu gợi, ướt át và rất dâm đãng.Hóa ra đi đám cưới thằng bạn lại có tuần trăng mật của mình.
Trong quán ăn bà Hiệp hỏi Thanh:
“Mầy đang nghĩ gì vậy nhóc?”
“Sex!”
“Đồ thứ dâm dục!”

Thanh nhìn bà Hiệp cười nói:
“Bộ dì siêng tập thể dục sao mà thân hình như gái 20 vậy!?”
“Tao mà tập mẹ gì! trời cho đó mầy! ủa,mầy ăn đi chứ,mình còn đi chơi cả ngày mà!”

Thanh sỗ sàng nói:
“Mẹ! tui mới nghĩ bậy mà cu nứng rồi!”
“Cha mầy! bộ mầy không muốn đi chơi hả?”
“Không tui muốn bú ***!”

Bà Hiền cười sung sướng rạng vỡ, đứng lên trả tiền rồi hai người ra cửa,bà kề tai hắn nói nhỏ:
“Tao cũng muốn bú cặc mầy quá!”

Trên xe Thanh nói:
“Hồi nãy nghe dì hát …Đưa em xuống phố trưa nay…đang còn ngất ngất cơn say…tui nghĩ…chắc hai người mới fuck nhau xong dẫn xuống phố...nên còn ngất ngất...phải không?!”

Bà Hiệp chợt nghe âm hộ râm rang.
“Ừa! tao cũng nghĩ vậy! giống tụi mình thôi!”

Nói xong dù đang cầm tay lái bà thò tay qua tìm cặc của Thanh,hắn tự động mở cho dương vật cương cứng thò ra cửa quần.Một tay lái xe một tay bà Hiệp xuột cặc Thanh.Ngòai trời thật đẹp,bên trong xe bàn tay thoăn thoắt của bà Hiệp vuốt ve dương vật làm Thanh sướng run,mà chính bà Hiệp cũng ngây ngất không kém.
“Mẹ! sao đồ của mầy lớn dữ vậy nhóc!”
“Trời cho dì ui!!! Làm quá tui ra à nha!”

Bà Hiệp buông tay ra mở cửa cho gió lùa vào.Cuộc chơi làm hai người thú vị,bà Hiệp cho xe vào lề đường dừng lại nói:
“Thôi tới mầy lái,tao chỉ đường!”
Sau khi yên vị trên đường Thanh nói:
“Tới phiên dì cho tôi sờ …chim!”
“Cởi ra hả nhóc!”
“Dám không?!”
“Sao không mậy!”

Bà Hiệp cong đít kéo chiếc quần jean quần xuống.Thanh cũng một tay lái một tay thò vào hạ bộ láng mướt của bà Hiệp
“Trời,sao ướt nhẹp vậy nì!”
“Đang nứng mà mầy!” bà Hiệp trả lời hổn hển.
“Cái nầy muốn đụ rồi!”

Thanh nói tiếp nhìn qua người đàn bà,với mái tóc uốn chải dài tới vai kèm theo khuôn mặt duyên dáng đang đỏ lên vì nứng ***,làm Thanh bồi hồi thở mạnh sung sướng vô tả.

mu lon to

Xem mu lon to hay nhat 2014

Thu co cả ngưới lại, chân đang đứng dưới đất cũng rút lên cặp mông tôi, hai tay tôi bợ mông Thu, xiết mạnh. Tôi dướn người, bơm mạnh, từng giòng khí ấm phọt thẳng vào lồn Thu, người Thu thay phiên với tôi giật lên từng lúc, khí của tôi và Thu hòa lại trào ra, chảy dài xuống mông, rồi xuống háng của tôi, hai tay tôi cũng dính đầy khí trơn nhớt. Tôi rả rời, đặt chân Thu xuống đất, hôn nàng một cái hôn đắm đuối. Lấy lại sức rồi tôi mới để ý thấy có màu hồng hồng trên tay, chợt hiểu ra, tôi chọc Thu:
- Lần đầu hở Thu?
- Cù lần! Nhìn thấy rồi mà còn hỏi.
- “Còn đau không hở Thu?” Tôi dịu dàng hỏi.
- Hết rồi. Chỉ còn tê tê thôi …
- “Làm nữa nha Thu?” Tôi đề nghị.
- Không được, khuya quá rồi coi chừng má Thu ra kiếm. Còn phải vào nhà rửa ráy đã, mấy cái chất nhờn bây giờ rít quá.