Mut lon

Quang nhìn con Trúc len lén, con nhỏ ngon thiệt. Tụi nhỏ bây giờ sao vú đít nảy nở quá ta lại ăn mặt sexy nửa nên thằng nhỏ của lão ngóc dậy, trong lúc nầy Trúc cứ tỉnh bơ, biết khứa lão đang “địa” mình nó làm bộ như làm rớt cái gì lui cui xuống lượm.

Nó mặc cái mini jupe và một cát T Shirt bó sát người nên khi cúi xuống lưng quay về phía Quang, một vùng mông húm thoáng hiện trong giây lác khiến Quang ngẩn ngơ… lòng dâm cảm thấy khó chịu. Tuy đã gần 50 nhưng Quang vẩn còn dâm và mạnh lắm nhất là đối với tụi nhí. Quang quả thật là con trâu già thích gậm cỏ non, càng non càng tốt. Là một công an cao cấp, nhiều thế lực lại nhiều tiền nên cơ hội thật là nhiều vì ai cũng a dua nịnh bợ, cung hiến cho lão nhưng lão thì không thích vậy. Lão thích tự mình săn lấy, ít phiền phức hơn nửa ít người biết tới an toàn hơn. Đành rằng để đàn em dâng lên thì sướng thiệt nhưng rủi đổ bể thì bay chức dể như chơi, lão không dại vậy, mấy mươi năm trời gian khổ nịnh bợ ton hót cũng cực lắm mới có ngày hôm nay, lão phải khôn ngoan từ từ hưởng thụ…
- Để cháu rót thêm trà, cháu nghỉ chừng năm mười phút nữa là cậu ba về tới, thằng Hải đã đi kêu cậu ba rồi.
- Ậy, bác không gấp, cứ thong thả hơn nữa lần nầy bác ghé bất ngờ lại không nói trước, chả trách được. Quang vừa đáp lời vừa đưa mắt nhìn ra đầu hẻm, lão chỉ mong cậu ba con nhỏ nầy đừng ló mặt ngay bây giờ, càng lâu càng tốt. Thật ra lão chỉ muốn kiếm cái có ghé tạt qua nhìn con Trúc thôi. Lần đầu tiên thấy con nhỏ cách đây hơn tháng, lão thấy mở cờ trong bụng. Số là cậu ba của nó là một trong những đàn em của lão, cách đây hơn tháng đãi tiệc sinh nhật, lẽ ra lão không tham dự nhưng bữa đó lại không có chuyện gì làm nên lão định bụng vui chơi với đám đàn em một bữa. Nào dè khi thấy con Trúc, lão đâm ra mê mẫn nên từ sau buổi đó lão cứ viện cớ tới lui nhà Hoàng. Cũng như bửa nay vậy, Hoàng, cậu ba nó không có ở nhà, thiệt là một dịp may cho lão.
- Sao hả, cháu lên thành phố ở được gần tháng rồi, vậy có đi đâu chơi chưa?
Trúc nhìn lão mĩm cười:
- Dạ, cháu chỉ quanh quẩn đây thôi, cậu Hoàng cháu bận rộn nhiều lắm nên không có thì giờ dẫn cháu đi đâu hết, thằng Hải thì làm biếng lắm, cháu lại không có bạn nên chẳng biết đi đâu.
Quang sáng mắt lên, lão nói như thông cảm lắm:
- Sao lại thế được, tuổi trẻ thế phải đi cho biết đó biết đây chứ. Thôi được, lần tới nếu có rãnh bác chở cháu đi quanh thành phố cho biết. Thế nào có thích không?
Trúc nhoẻn miệng cười, sáng mắt lên:
- Bác Quang nói thiệt? bác không gạt cháu chứ? thế thì còn gì bằng. Nhưng không biết cậu Hoàng có cho không nửa, cậu ấy khó tính lắm…
- Vậy thì đừng nói làm gì cho phiền phức, Quang cướp lời, thế quyết định nhé, khi nào muốn đi thì điện cho bác, nếu bác rảnh bác sẽ chở đi chơi. Lão vừa nói vừa móc ra tấm danh thiệp đưa cho Trúc, lão tiếp:”cứ theo số ấy gọi cho bác là được rồi nhé, thôi bác đi đây, không chờ nữa, nói với cậu cháu là cũng không có gì quan trọng, mai vào sở cũng được. Bác đi nhé, nhớ nhé. Nói xong lão dứng dậy ra về. Trúc nhìn theo sau lưng lão khẻ mỉm cười…
Lão Quang vừa về khoảng chừng năm phút thì Hoàng từ dưới nhà đi lên, gươmg mặt có vẽ hớn hở:
- Tao biết mà, cái lão già dê nầy mê mầy lắm rồi, tuần trước tới rồi, tuần nầy lại tới. Con Trúc, mầy cứ chuẩn bị đi, mầy chài được thằng già nầy thì tha hồ, mầy muốn cái gì cũng được, thậm chí sau nầy không cần phải lo nữa.
Trúc nhìn Hoàng cười:
- Ổng “địa”cháu lia chia, con mắt ổng coi ngầu lắm. Bây giờ mình làm sao hả cậu.
Hoàng cười đểu:
- Làm sao hả? dể thôi, ngày mai tao vô sở gặp chả, tao xin nghỉ phép về Cần thơ vài ngày thăm ba má mầy tạo cơ hội cho thằng chả dẩn mầy đi chơi, chuyện còn lại mầy biết làm sao rồi đâu cần tao dạy, có phải không? Nói xong gã nheo mắt cười cười. Con Trúc nguýt gã một cái rồi bỏ đi xuống dưới nhà. Hoàng nhìn theo tiếc rẽ…

Thật ra con Trúc không phải là cháu ruột của Hoàng. Gã có bà chị ruột ở Cần Thơ, bà chị góa chồng rồi chấp nối với một người đàn ông cũng ở góa đó là ba con Trúc. Con Trúc là chị cả mà học hành không nên thân lại quậy dữ lắm nên cuối lớp 10 thì nghỉ ở nhà không đi học nữa. Ba nó thấy vậy mới nhờ Hoàng dẩn nó lên thành phố kiếm việc gì làm. Nó lên ở với cha con Hoàng cũng gần được ba tháng rồi, lúc đầu Hoàng không thấy gì nhưng càng ngày nhìn con nhỏ, thấy nó sao ngon lành quá, gã mới nghỉ đến chuyện dùng con nhỏ nầy “chài”ông xếp của mình, nếu ngon cơm thì biết đâu mình được phục chức củ mà bản thân nó cũng nhờ lây. Trước là giúp nó sau là giúp mình thật là nhứt cử lưỡng tiện. Không phải gã đạo đức gì, nếu trước đây thì gã đã xơi tái con nhỏ nầy rồi, còn bây giờ thì vô dụng thôi, nhiều khi nghĩ đến chuyện hồi trước mà gã tức uất. Số là trước đây, gã cũng làm ở Hải quan tại phi trường TSNhất, tiền vô ào ào. Ngày nào cũng em út đều chi, sở thích của gã là khoái làm gian phu bởi vậy cho nên hể thấy bà nào đẹp là bằng đủ mọi cách chơi cho bằng được. Đi đêm có ngày gặp ma, một bửa đang hú hí với người tình thì người chồng tung cửa vô chém cho gã mấy nhát, một nhát trúng ngay… thằng nhỏ làm gã phải nằm nhà thương mấy tháng trời rồi thì mất luôn khả năng sinh dục. Gã ra khỏi nhà thương, mất luôn cái chổ béo bở hốt tiền lại mất luôn cái đó. Mấy tháng sau má thằng Hải lại cuốn gói đi mất. Thiệt là xui tận mạng. Bây giờ gã chỉ nghỉ tới làm sao phục chức củ thôi, cho có tiền vô ào ào như hồi trước là được rồi và con Trúc là niềm hy vọng của gã. Bởi vậy gã mới chỉ vẽ cho con Trúc, dĩ nhiên là con Trúc nghe bùi tai chịu liền… dù sao nó cũng đâu còn gin đế gì mà sợ…

Ba nó vừa đi ra ngoài thằng Hải đã vội vã đóng cửa rồi xuống nhà bếp. Mười sáu tuổi thôi nhưng đã rành đời lắm, nó thấy con Trúc đang lui cui nấu cơm, nó tới phía sau lưng rồi ôm lấy con Trúc, nó luồn hai tay bóp vú, con Trúc làm thinh, cười khúc khích, thằng Hải lại đưa tay luồn vô quần mò lồn, con Trúc gập người lại, mông nó cạ vô thằng nhỏ đang cương cứng của thằng Hải, nó đưa tay ra đàng sau thọc vô quần thằng Hải mà bóp. Thằng Hải nói:
- Ổng đi rồi, nấu làm mẹ gì, lát nữa mình đi ăn hủ tíu mì, cho em chơi cái đã. Nó xưng em với con Trúc đã quen tại vì con Trúc lớn hơn nó 4 tuổi.
- Thì thủng thẳng đã, thiếu gì thì giờ, ổng đi tới khuya mới về mà. Tuy nói vậy chớ con Trúc cũng quay lại, nó ngồi xuống, kéo cái quần của thằng Hải xuống theo, con cu thằng Hải như đuợc giãi thoát chĩa thẵng ra ngoài, con cu to và bự so với tuổi của nó. Con Trúc ngậm lấy bú, nó bú thật lành nghề, thỉnh thoảng nó lại liếm bầu dái rồi cái đầu cu làm thằng Hải rợn người, nó cầm lấy đầu con Trúc mà nắc lia chia vô miệng con nhỏ…

Chuyện giữa nó với thằng Hải bắt đầu cách đây mấy tháng trước khi con Trúc vừa mới ở nhà nó được một tuần. Mới lên Sài gòn, con Trúc hí hững nhờ thằng Hải dẫn đi chơi. Chuyện gì chứ đi chơi là sở trường của thằng Hải, nó dẫn con Trúc đi khắp Sài Gòn, nó lại chịu chơi, có bao nhiêu tiền sài láng hết nên con Trúc hạp rơ với thằng Hải lắm. Một bửa tối, con Trúc đòi đi nữa, thằng Hải cười nhăn nhó, nó nói bừa: “bữa nay tui hết mẹ nó tiền rồi, tiền chơi đỉ cũng đéo có vậy lấy cái gì đi chơi đây? chờ vài bửa đã. “Nó vừa nói như vậy ai dè con Trúc nói:”Ê, bộ Hải thường đi chơi bậy lắm hả? thằng Hải thấy quê, nó trã lời:”đâu có đâu, tui chỉ nói vậy thôi chứ ai mà dám, bị aids là bỏ mẹ, tui còn gin đó, chị muốn phá trinh tui hông? “nói rồi nó nheo mắt nhìn con Trúc cười, con Trúc cười mím chi lại. Bổng thằng Hải thấy con Trúc sao “đã”quá, vú bự, mu chắc không nhỏ đâu, nhất là cái miệng trời sinh để… bú. Nó bổng thấy thằng nhỏ ngóc lên, nó nuốt nước miếng nhìn chòng chọc vô ngực con Trúc, muốn thò tay bớp một cái nhưng hơi khớp, rủi nó la lên một cái thì bỏ mẹ. Nó đang trù trừ bổng nghe con Trúc nói:”nhìn gì nhìn dữ vậy, tính dê hả? “nói xong nó nhìn thằng Hải cười cười khêu gợi, ánh mắt như mời mọc… Đã đến nước nầy thì thằng Hải không nhịn nỗi nữa, nó chồm tới ôm con Trúc, luồn tay vô quần sờ soạng. Con Trúc cười hinh hích, cuối gập người xuống làm bộ tránh né bàn tay tham lam của thằng Hải, cơn thèm muốn của thằng Hải lúc nầy đang lên cao độ, nó đưa tay giật phăng cái áo bà ba con Trúc đang mặc, cặp vú trắng muốt phơi bày ra trước mặt, thằng Hải đè con Trúc xuống… Từ bửa đó hể cứ mổi lần Hoàng đi ra ngoài là hai đứa đóng cửa phập nhau. Con Trúc dâm bạo, thằng Hải lại như con trâu, hùng hục… chơi không biết mệt nên cả hai mê nhau như điếu đổ. Tưỡng chừng như chặt không đứt, bứt không rời vậy.

mut lon

Hôn chụt một cái vào má vợ tôi hỏi: – thế nào, tối qua vui không em? Lan cười ngượng đỏ cả mặt lên: – khiếp, vui gì mà vui, ghê quá, em xấu hổ chết đi được. Tôi cù vào sườn vợ hỏi dồn: – có thật là ghê không, em đừng có nói là đêm qua em không đạt cực khoái lần nào đấy nhé. Vợ tôi đỏ mặt cười khúc khích lắc đầu, tôi lại càng cù khiến cô ta oặn ẹo người rồi phải cười phá lên thừa nhận là có đạt cực khoái. Vợ tôi cấu vào tay tôi hỏi dồn: – anh cứ trêu em, thế còn anh thì sao, sướng…chứ, mà làm được mấy cái, em thấy cái cô Hồng đó có vẻ cũng ác liệt đấy, chồng em đẹp trai thế này làm gì mà cô ấy chả khoái, đời nào chịu thả anh ra không bắt anh làm hai cái. Tôi cũng cười ngượng nghịu: – ờ…ờ … anh làm hai cái thật. Vợ tôi nguýt tôi: – chắc đủ kiểu chứ, kể em nghe xem nào. Tôi cười: – muốn anh kể à, được rồi, em kể trước đi rồi anh kể. Vợ tôi cười lớn: – không, anh kể trước đi, rồi em mới kể. Cười đùa đùn đẩy nhau mãi mà chẳng ai chịu kể trước cả vì trong thâm tâm cả tôi và Lan đều ngại.

mut lon

mut lon la gi ?

Lúc bấy giờ, chị cũng đã nhận ra được sự biến đổi lạ kỳ nơi thân thể thằng em và rõ ràng chị cũng không thể nào lý giải được vì sao nó lại bị như vậy, chị hơi bắt đầu có cảm giác ngường ngượng rồi chị nắm lấy con cu nó vuốt vuốt liên tục để xem nó có trở lại bình thường không nhưng kỳ thay, chị càng vuốt thì dương vật nó lại càng cứng, càng dài và càng to lên. Chị bảo nó ra ngoài đi tiểu nhưng khi nó đi rồi trở vào thì tình hình cũng cứ như thế, quả thật khó hiểu làm sao, chị nói là nó cứ nằm yên ngủ đi để xem lát hồi có bình thường trở lại hay không? Thấy nó ngoan ngoãn nằm im thin thít, chị âu yếm xoa đầu nó rồi khẽ xoay mặt lại hôn lên mái tóc vẫn còn khét mùi nắng của nó ; lúc này sao kỳ lạ vô cùng, khi hôn xong một cái thì chị lại muốn hôn thêm cái nữa, cái thứ hai rồi đến cái thứ ba, cái thứ ba tới cái thứ tư riết rồi chị cứ nhè tóc nó mà hôn rồi hơn thế, chị lại còn hôn lần xuống cả khuôn mặt bụ bẫm, dễ thương của thằng em trai lên mắt, lên mũi, lên hai gò má nó...Nó cứ đờ hết cả người ra, bất động mặc cho người chị ruột hôn lấy hôn để và lúc này đây, thực sự là nó bị kích thích sinh lý đến tột cùng rồi chỉ trong giây phút, bỗng dưng nó trở mình xoay người lại vòng tay ôm cứng lấy tấm thân mềm mại đầy quyến rũ của người chị hai trong gia đình, nó quíu cả người rúc mặt vào nách chị rồi nó rướn người lên hối hả hôn lên mái tóc dài óng mượt, mịn màng, mát rượi như nhung của chị. Đến lượt chị nó bất động nằm đờ cả người ra, mặc cho em trai hôn lần từ tóc xuống trán, xuống mũi, xuống má, xuống mang tai chị ; chị tự nhủ có lẽ nó muốn biểu lộ tình thương của nó dành cho người chị mà nó yêu thương nhất chăng? Như trái tim thầm mách bảo, chị cũng xoay mặt đối diện với nó rồi hôn trả lại từng cái vào mũi vào má nó và cứ thế, hai chị em mãi miết hôn qua hôn lại với nỗi niềm kích thích khôn nguôi ngất ngây, cuồng loạn mà nhân gian gọi đó chính là tình yêu nhưng ngặt nỗi hai chị em lại hoàn toàn không hề hay biết chi cả. Bản năng sinh lý sẵn có trong dòng máu đang rần rật chảy trong từng huyết quản tận cùng, hai chị em bắt đầu cử động vòng tay, không ai nói với ai lời nào cả mà chỉ lặng yên xiết chặt lấy thân thể của nhau với hơi thở càng lúc càng hổn hển, đứt quãng. Lúc bấy giờ, trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét vang trời nổ rền nhưng hai chị em lại không vì thế mà giựt mình mà đó có thể nói chính là tiếng sét ái tình vừa chợt nổ trong hai trái tim hãy còn thơ dại của hai chị em ruột thịt cùng cha cùng mẹ cùng mang họ Trần, vô tình đôi môi thằng Mỹ bỗng dưng quẹt trúng phải hai bờ môi dày mọng, thắm đỏ của chị Trầm. Linh tính như đang cho biết đấy là một sự xúc phạm, nó mấp máy lên tiếng xin lỗi chị rồi chẳng mấy chốc, không thế nào tự trốn tránh khỏi cám dỗ mời gọi tự nhiên, nó giả vờ như lại muốn quẹt môi mình vào môi chị một lần nữa ; lần này, chị hơi nghiêng mặt né tránh rồi lại thôi, đôi môi chị mấp máy rồi yên lặng để cho thằng em quẹt môi vào lần thứ hai. Cảm giác tình yêu rung động thực sự dâng tràn trong cõi lòng chẳng khác nào cơn sóng thần đang đổ ập xuống quần đảo Nhật Bản, lần đầu tiên đôi môi trinh nguyên của người chị hé mở đón nhận đôi môi em trai sau khi khẽ quẹt nhẹ vào rồi yên lặng kề sát áp chặt lấy ; đấy chính là nụ hôn môi đầu tiên của hai chị em trong đời kể từ ngày lọt lòng mẹ đến khi bố mẹ lần lượt qua đời, trãi qua chuỗi ngày ấu thơ tới lúc lớn lên sống trong đơn côi, thiếu vắng tình thương. Vì đây là lần đầu tiên, chưa có kinh nghiệm cho nên hai chị em hôn môi nút lưỡi nhau quá đỗi vụng vể, ngượng ngập, thiếu tự nhiên và gượng gạo làm sao ấy nhưng không vì thế mà cả chị lẫn em lại không cảm thấy say sưa, đắm đuối, ngây ngất, mê mệt và cuồng loạn ; hai đứa dường như đã quên hết tất cả, quên đi chú Tư Bình, quên cả mối quan hệ chị em giữa chúng, quên cả lúc này trời đang mưa và chúng chỉ còn nhớ, còn biết có mỗi một điều đó là chúng đang hôn nhau với tất cả tâm tình. Lẽ đương nhiên là hai chị em hoàn toàn không hề biết là chúng đang làm cái việc mà người ta gọi là loạn luân, tội lỗi “trời không dung, đất chẳng tha” ; sau gần hai phút, hai chị em rời môi nhau ra vừa hổn hển thở vừa nhìn nhau với vẻ ngượng ngùng không thể tả nhưng rồi sau đó chẳng bao lâu, hai đứa lại cuống quýt nút môi đánh lưỡi nhau lần thứ ba và lúc này, do chắc là đã có kinh nghiệm tự nhiên hơn cho nên chúng tỏ ra thành thạo hơn, mùi mẫn hơn cũng như là âu yếm hơn. Ở phía dưới, do kích thích ham muốn đến cùng cực cho nên dương vật thằng em cứ càng lúc càng to, càng dài và càng cứng lên cứ mãi miết cọ sát vào đùi, vào bụng chị như là muốn tìm một chổ kín đáo nào đó trên người chị để mà chui vào thì phài?...
-Mỹ....em còn giận chị...không?- Chị Trầm hỏi trong hơi thở.
-Chị...yên tâm...em không có...giận chị...đâu.
-Em...làm chị...ngộp thở
-Em...xin lỗi...Tại...chị hôn em trước làm chi?

mut lon

Hôm ông chồng đi vắng, bà Trang nhớ lại cuốn băng Huân cho mượn, bà lên phòng ngủ mở TV và bỏ cuốn băng vào máy. Bà không ngờ màn ảnh truyền hình từ từ hiện lên hình ảnh của Huân, từ phòng tắm đi ra, trên người quấn cái khăn lông lớn, khi hắn bỏ tấm khăn ra cơ thể trần truồng hắn hiện nguyên hình. Thần hình hắn đẹp, rắn chắc nở nang, phía dưới hạ bộ một dương vật dài, không quá lớn, nhưng không nhỏ, đang lòng thòng. Bà Trang thấy người nóng ran lẩm bẩm: “ Thiệt thằng nhỏ nầy! hết ý” Hắn lên giường, một lát sau vợ hắn vào phòng, nàng thay đồ, Thân người nàng không đẹp vì nàng mập, vú nàng hơi xệ và cái bụng nhiều mỡ, mông nàng to, đôi chân hơi ngắn, nhưng âm hộ thì nhiều lông đen sì, hai mếp mộng cứng. Nàng vào phòng tắm, sau đó nàng ra nhìn hắn tươi cười, và lên giường. Huân đã Set up máy quay trước nên nàng đâu có biết. Hắn đặt tất cả nhưng nơi cần thiết, nên mọi cử động của hai vợ chồng đều được thâu rất rõ. Vợ Huân cũng rất sành trong vấn đề ân ái. Khi vừa lên giường xong là nàng chòm qua hôn hắn, hai cái lưỡi cuốn lẫn nhau, sau đó nàng liếm xuống ngực hắn, rồi xuống tới rốn, khi cái lưỡi nàng đụng vào đám lông, thì dương vật hắn nứng cứng ngắt, đầu khấc nhô cao bóng lưỡng to lớn , nàng liếm nhẹ vào đầu khấc, nước miếng kèm theo một tí dâm thủy kéo ra thành một sợi dài. Huân nhắm mắt rên khẻ, sau đó tay nàng lần tới cầm thân dương vật xuột lên xuột xuống nhè nhẹ, và miệng nàng ngậm hết đầu khấc muốt, vài phút sau Huân chịu không nổi đẩy nàng ra, lật nàng qua một bên, cuối xuống tay vạch âm hộ kề lưỡi vào liếm, nàng dẩy dụa kèm theo những thớ thịt rung lên.

mut lon

Xem mut lon hay nhat 2014

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.