Mut lon

Cánh cửa từ từ khép lại, cô T quay lại phía em nhìn và khẽ nói giọng khá nhỏ như vừa đủ nghe:
-D lại ngồi ghế uống nước nhé, đợi cô xíu, xuống bắt cái nồi cháo đã._giọng cô có vẻ íu ớt và khá mệt mỏi, có lẽ phần vì mệt và phần vì mới ra gió nên trông rất là tiều tụy và xanh xao hẳn đi, đến là thương.
-Dạ thui cô, cô cứ để con, con biết mà, cô đang mệt, cứ nghĩ ngơi, con xuống làm cho.... nha cô_Em nói giọng chắc nịch.
-Không sao đâu, cô hơi mệt thôi, tại con nhỏ làm quá lên, phiền con qua đây vậy là quá lắm rồi, con ngồi chơi, đợi cô tẹo_Cô cười nhẹ, khoe cái má lúm đồng tiền khá xinh tuy lộ ra không nhiều.
-Dạ thui cô, cô để con phụ chứ con qua đây đêm khuya phiền cô vầy mà ngồi không thì kì lắm lun ak cô_Em chu mỏ nhè nhẹ.
-Hic, ừm, hì, có con qua đây với cô là cô an tâm rồi, bây giờ còn đòi phụ nữa, ừm, vậy xuống bếp với cô_Cô cười tít mắt, lúc này má lúm đồng tiền trở nên sâu và nhìn cô rạng vãi cả ngời ^^.
-Dạ_Em dạ 1 một tiếng rõ là to.
Đoạn cô đi trước, em nối bước theo sau, cơ bản là hồi trước có qua nhà nhỏ chơi và 2 đứa từng có khoảng thời gian hú hí ở nhà bếp này nên không gian hẹp ở đây đối với em không còn xa lạ gì nữa, vào bếp thấy cô xắt xắt, băm băm cái gì thì em đều lấy hộ cô và cũng nói chuyện khá nhiều:
-Giờ này D sang đây Dì con không nói gì hẻ???_ Cô dựa đầu vào tường vì căn bản như cô rất mệt mỏi, thỏ thẻ hỏi.
-Dạ, không sao đâu cô, Dì con dạo này dễ lắm, nãy con cũng nói xạo với Dì con là qua thăm bạn bị cảm òi_Em trả lời.
-Chời, hihi, hóa ra nói xạo Dì để qua đây hẻ, bình thường đi chơi đêm nhiều nên hay nói xạo lắm đúng hông?_Cô cười xòa và như kiểu thăm dò.
-Đâu có đâu cô, con ngoan lắm, ở nhà suốt, Dì còn nói là con ở nhà quài, mặt nhìn đù với lại như thằng bê đê nữa kìa._Em nhắc lại mà trong lòng quặn thắt, đến là khổ với bà Dì xì tin dâu. ==
-Hì, Dì D nói chuyện dzui quá ha, ờ mà ở nhà quài sao học hè được con._Cô tròn mắt.
-Dạ, con nghĩ bớt mấy môn phụ, chỉ còn học 3 môn chính thôi, tại học nhiều stress quá cô._Em thành thật.
-Hì, ừm, bữa 2 đứa nhỏ đi cô... không có ra tiễn được, tại kẹt côn chuyện á con_ Cô vừa nói vừa xoa đầu như kiểu mệt mỏi mà cố gượng nói chuyện với em vậy.
-Dạ, cô có mệt thì lên phòng nghĩ đi, con coi tắt lửa rồi mang lên sau cho, thuốc cô để đâu???_Mình khuyên cô hết sức chân thành vì thấy cô có vẻ mệt mỏi quá.
-Không sao đâu con, cô vẫn đứng chờ được, không sao đâu, hì_Cô trả lời giọng cố gượng.
-Mà sao giờ này cô mới nấu cháo, uống thuốc zậy cô??? đêm mà bịnh zầy là cực lắm_Em hỏi.
-Nãy gần 11h cô mới về, nghĩ không sao nên tính đi ngủ luôn, ai dè tự nhiên nổi lên mệt mỏi và tay chân mất sức hẳn đúng ngay lúc con nhỏ gọi về nữa, nge giọng cô mệt nên nó tra khảo đủ kiểu, thế là lộ, làm phiền con lúc đêm này, cô ngại quá_Cô nhìn mình nói.
-Dạ, không sao đâu cô, con bịnh thì cũng muốn có ai đó kề bên, dù không làm gì đi nữa, nhưng có người ở gần vẫn an tâm hơn, hồi ba con mới ra ngoải con cũng vậy mà cô, nên con hiểu lắm._Em giải thích.
-Ừm, hì._Cô cười.
Đứng được thêm lúc thì nhìn cô như muốn nghiêng ngã, em khuyên cô lên phòng khách đi, đợi cháo được thì em sẽ mang lên ngay, chứ cô cứ đứng đây quài không tốt, khuyên riết rồi cô cũng nghe lời, thế là cô lên phòng khách nằm nghĩ, còn em thì vẫn lay hoay dưới bếp
Khoảng chừng 1 lát sau, cháo bắt đầu ùng ục thì em xắt một ít hành quăng vào rồi khuấy khuấy, tắt bếp và múc ra tô luôn, nhẹ nhàng và chầm chậm em bước đi lững thững lên nhà trên.Lúc này cô đang nằm ở phòng khách trên chiến ghế sô-pha màu đen tuyền, khẽ để sát trên mặt bàn, em nhẹ nhàng gọi khẽ:
-Cô ơi, dzậy ăn cháo rồi uống thuốc cô ơi, con múc ra rồi nè_Mình gọi khẽ vì biết cô chưa ngủ được đâu.
-Xong rồi hả con, phiền con quá... con cũng múc ăn luôn đi chứ, sao lại múc có 1 tô vầy???_ Cô nói và cầm cái muỗng lên.
-Dạ thôi cô, nãy con ăn tối ở nhà no lắm rồi, với lại ăn đêm con hay bị... chột bụng lắm_ Em thành thật.
Cô múc từng muỗng nhẹ nhàng và đưa lên môi, từng muỗng từng muỗng một, không hồ hởi cũng không bất cần, cái cách mà cô ăn không hề điệu mà còn trông rất đứng đắn và lịch sự, àh nhân đây em cũng xin miêu tả cái cách bà Dì của em ăn uống luôn chứ, đó giờ chưa đề cập đến vấn đề không kém phần "nhạy cảm" này. ==


**Mỗi khi Dì ăn ngoài chén cơm ra còn phải để cả 1 cái đĩa nhỏ cạnh bên, cái dĩa đó dùng để gắp thức ăn bỏ vào chứ không có bỏ chung đồ ăn vào cơm đâu nhé, mỗi lần gắp cái gì là bỏ tém vào một góc dĩa rồi ngồi dọc dọc chỉnh chu này nọ, ăn thì như mèo ăn ấy, đã vậy cột tóc thì cao mà cứ hễ ăn là cứ lấy tay vén tóc lên xuống các kiểu, chòm tới múc canh thì lấy tay che cổ hoặc bịt cổ áo lại rồi thì đang ăn mà thấy móng tay kì kì hay hay thấy có vấn đề gì là bỏ đũa xuống ngồi chỉnh chu, nói không điêu chứ có lần thấy Dì còn dịch cái ghế ra xa cái bàn rồi tiện tay lấy cái bấm móng tay tỉa tỉa nữa, em phải liếc xoáy+ đá đểu các thứ mới chịu ăn lại bình thường.Nhai cơm thì nhai 1 bên rồi nhìn người đối diện xong cái đổi qua bên kia nhai tiếp xong lại nhìn, ăn mà dính miệng hay vô tình đũa dính nhẹ vào mép là lấy khăn giấy chà chà, chùi chùi, đến là khổ, cũng vì màu mè hoa lá cành trong ăn uống nên hầu như tất cả các buổi ăn cơm trong ngày và tất thảy các ngày trong tháng em đều ăn xong trước và run lên phòng trong khi Dì còn nhai 1 cách chậm chạp, trong từ điển của Dì không có từ "Và cơm" mà chỉ thấy xới từng muỗng cơm nhỏ rồi cho vào miệng, trước khi gặp Dì em chưa từng nghĩ ăn cơm thế kỉ 21 mà phải khó khăn đến như thế, thật là khổ ải với những người khó tính như em khi ngồi ăn chung với những thành phần "điệu chảy nước " như vậy.**


Tiếp nhé, trong thời gian cô ăn thì em ngồi móc điện thoại soạn tin nhắn cho Dì báo là "tối nay ngủ nhà bạn luôn, không về Dì đừng đợi cửa nha", khoảng một phút sau thì thấy cuộc gọi, nhìn thấy của Dì thì em không bắt máy vì sợ cô đang ăn, lại sợ cô suy nghĩ nhiều về việc em ở đây, không nên thật sự là không nên, em từ chối cuộc gọi thì lập tức tin nhắn của Dì tới ngay "Méc ba mày nè con...==", híc đọc tin nhắn mà em đến rụng rời, vãi thiệt là vãi bà Dì, em nhắn tín đáp ngay sợ Dì gọi cho Ba lúc này thì em chết mất, vì thể nào Ba cũng gọi điện thoại hỏi han em này nọ, phiền hết cả lên."Không phải đi chơi, đang ở nhà bạn, khuya quá hông dám về, Dì ngủ đi, sáng mai con về sớm" và bấm send, cũng phải vài phút sau thì tin nhắn của Dì mới tới "Sáng mai nhớ về sớm, không thì méc ba đó,bye".Đọc xong tin nhắn của Dì mà em thở phào nhẹ nhõm, đôi chân này như trở lại với mặt đất chai sạn, em liếc nhẹ cô thì thấy cô cũng đang nhìn em, rồi sau đó lại múc ăn tiếp.Cô ăn một lúc thì cũng hết và ngước mặt nhìn thẳng cười tươi nói với em:
-Con trai mà nấu ngon nhĩ._Cười tít mắt.
-Hic, toàn cô nấu mà, con chỉ bỏ có nắm hành vào thui, cô để thuốc ở đâu??? con đi lấy cho_Em nhìn và nói.
-Trên tủ lạnh á, hồi bữa uống thấy hình như còn 2 liều_Cô mở to mắt nói.
-Chời ơi, thuốc chữa bệnh khác nhau sao mà uống được cô_Em than vãn.
-Hổng phải, thuốc cảm cúm luôn mà!!!_Cô nói khẽ.
-Nhưng con thấy cô bị cảm sốt chứ có sổ mũi đâu mà cảm cúm cô_Em giải thích.
-Kệ, hông sao đâu, uống được mà_Cô cười trừ.
Em đành phải chịu vì giờ này không biết tiệm nào còn bán thuốc không nữa với lại dù có bán em cũng không có can đảm ra đó, ngõ thì tối mà hình như nãy tới đây em chẳng thấy tiệm thuốc nào trong phạm vi gần cả, xuống tủ lạnh thì thấy quả thật là còn 2 liều, nhìn bao thì có vẻ cũng mới đây thui hàz, nên thôi, em lấy lên cho Cô + thêm li nước lọc.Đoạn cô bỏ thuốc vào miệng và nhấp li nước lọc từng ngụm từng ngụm, rồi từ từ nằm xuống.
-Cô ơi, cô lên phòng ngủ đi, chứ ở đây ngủ không tốt đâu_Em khuyên.
-Cô nằm nghĩ rồi lát lên phòng sau, chứ bây giờ cô còn đau đầu và hơi chóng mặt nữa, con buồn ngủ thì cứ lên phòng cô trên lầu ngủ cũng được, chứ phòng của mấy đứa nhỏ có bụi rồi, lát cô lên dọn sơ rồi cô ngủ phòng tụi nó luôn._Cô nhắm mắt và nói.
Nghĩ cô nói vậy cũng đúng, nên em cũng dạ rồi thì ậm ừ nghe theo, đoạn lên tầng trên vào phòng lấy cái gối xuống để ở ghế, sau đó em xuống bếp lấy cái khăn nhỏ treo trong phòng tắm giặt sơ qua rồi ngâm vào nước ấm, thật ấm, vắt ráo rồi lên đắp trên trán cho cô, và đưa cô luôn cái gối cô khẽ giật mình và nói:
-Chu đáo quá, cô cảm ơn, đang tính đi làm thì con làm hộ, cảm ơn nhé, hì._Cô cười lộ má núm mà khen lấy khen để.
Em chỉ cười với cô một cái và đi từng bước lên cầu thang, đang đi được vài ba bước thì điện thoại rung lên, khẽ móc ra xem thì ôi "Ba 2" gọi em, híc.
p/s:Ba mình xài 2 máy điện thoại, số kia mình lưu là Ba còn số này là Ba 2.^^
Em bụm lại và chạy vội xuống nhà bếp nghe thì Ba làm luôn cho một tràn nào là bạn bệnh thì để sáng thăm, chứ đang đêm đang hôm đi vậy lỡ có chuyện gì thì sao, rồi lum la, sáng về sớm các thứ em ậm ừ rồi nói đóng cửa ngủ kín mít thì đâu có sao, tại thằng bạn con bệnh rồi lí do lí trấu các kiểu. sau một hồi hứa hẹn thì cuối cùng ba cũng nguôi ngoai và nói em là sáng nhớ về sớm, cấm giận Dì, giận là biết tay Ba, cũng vì Dì lo cho con rồi thì này nọ.Nói một hồi cũng xong, em chúc ba ngủ ngon rồi cúp máy, từ từ đi lên cầu thang và khẽ nhìn sang phía ghế sô-pha chỗ cô nằm thì thấy cô như ngủ say rồi, chẳng cử động gì, em nhẹ nhàng tiến lên phòng mà ban nãy em vào lấy gối.
Phòng này trước đây nhỏ đã từng giới thiệu cho em biết là phòng của ba mẹ nhỏ, nãy em lên lấy gối thì thấy 2 cái gối cặp làm cho em càng chắc chắn hơn, nhưng tuyệt nhiên trong phòng chẳng thấy bức hình nào của ba nhỏ cả, chỉ thấy toàn hình của cô thôi thì phải, nghĩ xa lúc đó chắc có lẽ vì cãi nhau to nên cô ghét chú và dẹp hết đi luôn cũng nên, chẳng biết chỉ có thể là suy đoán thôi, em nhẹ nhàng tiến lại gần giường và nằm xuống cảm giác rất sản khoái, rất êm và dường như xua tan được những mệt mỏi mà em đã phải chịu từ việc làm một chuỗi các hành động vào cái khoảnh khắc mà như mọi ngày em vẫn đang yên giấc, hơi mệt xíu em duỗi thẳng thay chân ra thì quẹt trúng một cái gì ý, ngồi dậy và nhìn thì bình thường thôi, là quần áo của cô khi đi làm về, cô làm trong một ngân hàng ở quận 1, váy ngắn đen và áo trắng _ áo khoác ngoài cùng màu quần, chắc vì mệt nên cô chưa kịp cất dọn.
Em đứng dậy lấy cái áo khoác cài vào móc và treo lên trên cái giá, cái áo cũng thế và cả cái váy, nhưng khi đã móc lên giá hết rồi thì chợt nhìn lại, còn hẳn một cái quần chip màu đen ở lại trên giường, kiêu hãnh và lồ lộ nhăn nhó, nhìn kĩ và soi mói thì chất liệu vải mỏng, mang để kìm và bó lại chứ nếu về che chắn thì khẳng định là che không nhiều đâu, chắn chắn là như thế.Khi vừa nhìn thấy chiếc quần chip thì em bắt đầu nổi da gà, những ý tưởng khám phá bắt đầu nảy lên trong em, những tình tiết 18+ bắt đầu lại bay bổng trên cái đầu ngơ ngác và non nớt này...........
Nhưng chưa vội gì cả, lúc đó em lo lắng lắm, vì cảm giác ở nhà một người lạ làm cho em thêm phần hồi hộp hơn nữa, cảm giác như muốn mà không thể, tức tối và khó chịu, nhưng rồi em cũng đánh liều, xuống xem cô thế nào đã rồi mới quyết định chuỗi kế hoạch cần thực hiện trong đầu... @.@

mut lon

Linh gọi Ngọc lại gần giường và nói nhỏ
- Chị hứa bảo bố mẹ chi tăng lương cho em rồi nhưng em cũng phải giúp chị một việc đấy nhé
- Chị yên tâm đi mà đứa em này sẽ giúp chị tất kể cả việc khó khăn đến thế nào đi chăng nữa
- Em không nói cho bố mẹ chị biết chuyện chị vừa làm với anh Nam nhé
- Tưởng chuyện gì chưs chuyện đấy thì chị yên tâm đi em giữ kín cho không ai biết đâu mà sợ
- Cảm ơn em nhé. 
- Thôi em xuống đây anh chị mà cảm thấy thích thì cứ làm tiếp đi nhé, em ở dưới nhà cảnh giới cho
- Thôi anh chị chả làm nữa đâu em ạ
Tôi và Linh mặc lại quần áo rồi lại ra bàn chuẩn bị học tiếp. Ngọc cũng mon men lại gần phía chúng tôi nghía vào sách của Linh
- Sao hả em muốn học hả, vào đây anh chị dạy cho. 
- Ngọc bẽn lẽn bước vào chứ không còn mạnh dạn như lúc nãy,ngồi nhẹ nhàng lên ghế của Linh
- Em học lớp mấy rồi hả em, lúc nãy em nói với anh rồi nhưng anh quên mất
- Em học lớp 9 anh ạ nhưng đây toàn bài lớp 11 em nghe thì thấy hay đấy nhưng chẳng hiểu gì anh ạ
- Tai em chưa học đến đó thôi, hơn nữa lại nghỉ học, kiến thức quên hết rồi còn đâu. thôi để anh và chị dạy lại em. 

mut lon

mut lon la gi ?

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

mut lon

Hắn tiếp tục hôn con bé, tay hắn bắt đầu sờ soạn, hắn không muốn làm gấp vì hắn muốn tận hưởng cơ thể non tơ và áp dụng những gì hắn thấy mà chưa có dịp thực hành. Một tay hắn đặt lên ngực,, một tay sờ lên mông, con bé lớn quá, cái vú mới nhú mà đã vừa tay hắn, cái mông thì to và chắc nịt. Con bé là hiện thân của sắc đẹp và sự dâm loàn. Nó run rẩy dưới tay ba nó. Hắn cởi từng cúc áo, hắn xoa lên vú rồi lại cởi ra, chiếc áo sờn củ rơi xuống đất. Con bé chỉ quanh quẩn ở nhà nên cơ thể nó không một vết đứt, toàn thân mịn như lụa, không một vết tì, sự ưu ái của hắn bây giờ phục vụ lại chính hắn.

Hắn rời bỏ đôi môi ẩm ướt để khám phá vùng đất mới, khám phá những ngọn núi mát mẻ trong lành. Khi môi hắn lướt trên ngọn đồi non, môi con bé bộc ra những tiếng ú ớ vô thức, nó không thể kiềm chế. Cái lưỡi với những cái gai li ti chà lên đầu vú con bé, kích thích các dây thần kinh khoái cảm, hắn luồn tay đầy áo lên, bé Loan như hiểu ý cởi cái áo đặt sang một bên cho ba nó làm việc. Tiến thấy mình thật hạnh phúc, tay hắn vuốt khắp cái lưng trần mịm màn của con gái hắn. Một tay se se đâu ti vú phải, miệng bú vú trái, cón một tay hắn thọc vào quần mân mê cái mông căng cứng của con bé, Bé Loan sướng quá cứ ngữa đầu rên rĩ.

Hắn tiếp tục rời bỏ vùng núi non để về với đồng bằng, cái quần đen rơi ra với sự giúp sức của con bé. Mảnh đất của riêng hắn hiện ra, rộng rãi, cao và đẹp, hứa hẹn là vùng đất trù phú mang lại vui sướng. Mảnh đất ấy thật hài hòa, một vùng đất rộng, và một khe suối nhỏ, một vùng đất ẩm ướt như thế giúp hắn gieo những hạt mầm xanh vào đấy. Hắn liếm nhẹ vào cái khe suối, con bé run lên và ứ ứ lớn hơn. 
- Con nằm xuống nghen bố, con bé thì thào trong hơi thở gấp
- Uh
Con bé lại giường nằm ngữa ra, cái mảnh đất của hắn nhô cao lên như ngọn đồi, khe nước chãy ra một dòng nước trắng. Hắn vét lấy thoa lên vùng đất nhô cao ấy rồi liếm sạch. 
- Ư…bố…con bé run lên, hắn liếm sâu vào cái lổ, hắn húp nước và dùng lưỡi móc lô`n con bé. Một ụ thịt chừng bằng bàn tay úp nhưng với Tiến là cả một bầu trời hạnh phúc, những thớ thịt hồng hào ấy là cả một niềm vui sướng vô biên. 
- Loan ơi…hắn thì thào
- Dạ…
- Bướm con đẹp quá…bố yêu quá Loan ơi
- ….Loan vuốt lên mái tóc lơ phơ bạc của ba nó, con bé ấn đầu bố nó vào lô`n, Tiến thè lưỡi liếm sâu vào cái lổ…Ư ư ư, Bố ơi….
- …..
- Ư ư ư…bố ơi, con yêu bố lắm!

Hắn cởi đồ, con cu to dài của hắn lại có dịp ngóc đầu, bây giờ nó hùng dũng hơn bao giờ hết dù hắn đã ngoài 50. Mảnh đất của con bé tuy lớn thật nhưng so với cái cây gieo lúa của hắn thì quá nhỏ bé, khe nước bé xíu so với cái đầu lù lù như cái chày. Hắn xoa lên mu lô`n con bé. Tình yêu dâng trào, hắn bò xuống bú lô`n con bé lần nữa, cái lô`n trinh nguyên và non nớt. Hắn tiếp tục bú, hắn muốn chăm sóc con gái hắn lần cuối vì sau khi con cu của hắn vào đây bé Loan sẽ thêm một chức năng mới, làm vợ.

Hắn banh rộng chân con bé, đặt cái đầu vào khe lô`n, không thể thấy được cái khe, mảnh đất nhỏ 2 bên cũng bị che lấp. Hắn đẩy vào, miệng lô`n lập tức hả to ra đón nhận, vùng thịt 2 bên mép dạt ra 2 bên, cái lổ căng ra hết cở cho cái đầu khấc chui vào.
- Ui…bố ơi con đau
- …hắn cười không nói
HẮn tiếp tục đẩy thêm cái nữa, đầu khấc chui hết vào trong, đẩy màn trinh cong vào trong làm con bé đau điếng, nó đẩy chân ba nó ra, nước mắt giàn giụa. Hắn cầm hai tay con bé kéo ra, tay hắn đè lên tay con bé và hắn tiếp tục đâm vào
- Bố ơi…huhuhu
Hắn không dừng lại mà tiếp tục cho con cu chui tiếp vào, rẹt….con bé nghe như có gì nó rách nát trong người mình, nó hét lên
- Á………………….
Giữa cánh đồng hoang vu, tiếng la của con bé hòa vào tiếng gió vi vu ngoài cữa sổ, hắn đẩy thêm, con cu chui vào ½, máu trinh chảy ra nóng hổi đầu cu hắn. 
- Hu hu hu..bố ơi, bố ơi
Con bé cứ khóc vì đau, hắn cứ tiếp tục rút ra đẩy vào đều đều dù chỉ vô một nữa nhưng thế là quá đủ. Bị đau nên cơ lô`n bé Loan siết chặt đầu cu hắn, hắn biết điều đó hắn thương con gái lắm
- Bố yêu con, cố lên con gái của bố, cố lên nhé con
- Bố ơi…hu hu hu…con đau lắm
- Nào, nghe lời bố, cố lên nhé con
- Dạ…nhưng con đau lắm
- Bố yêu con, bố sẽ làm nhanh cho con nghĩ
- Dạ….Hắn thương con gái bị đau, nhưng hắn không thể dừng lại thế là hắn thọc nhanh cho cuộc phá trinh nhanh chóng kết thúc.
Cu hắn phồng lên rồi nhỏ lại, rồi phồng lên…cứ mổi lần như thế là một dòng tinh trùng phụt ra lao vào trong lô`n con bé. Con bé khóc một lúc rồi ngủ thiếp trong vòng tay ba nó, nó chấp nhận thay mẹ nó, giờ thì nó vừa làm con vừa làm vợ. 

Lần thứ 2 của con bé là sau đó chừng 1th, sau lần phá trinh nó đau đến cả tuần, nó xin ba nó đợi đến khi nó hết sợ thì cho làm tiếp, ba nó cũng hiểu và vui vẽ đồng ý dù cái thân thể ngồn ngộn của nó biết bao lần làm hắn phát điên.
Trời rét đậm, toàn bộ khu làng quê như yên ả, mọi người hầu như trú trong nhà, trưa thì cũng làm vài việc vặt như thả trâu ra gặm cỏ mà cỏ mùa này cũng nhỏ và ít lắm, hầu như mọi người cắt cỏ về cho trâu bò ăn. 
Trưa đứng bóng, mặt trời lên cao nhưng cái rét căm căm vẫn làm mọi người co ro, con bé ôm cổ ba nó thì thào
- Con cho bố làm nữa đó, nhưng nhẹ thôi nghen, con sợ đau lắm. Cái lô`n non tơ của nó đã lành hẳn, nó bắt đầu thấy nhớ những cái hôn của ba nó, suốt 1 tháng trời tuyệt nhiên ba nó không rờ vào vùng cẩm, hắn kiêng nhẩn chờ con bé cho.
- Thật hả? con yên tâm, bố làm nhẹ mà
- Dạ

Hắn quay lại, con gái hắn đứng sừng sững đẹp như thiên thần. Do thừa hưởng chiều cao của hắn nên con bé khá to lớn với cái tuổi 13, mà con bé lại hưởng toàn bộ những nét đẹp của mạ nó làm cho con bé thêm phần hoàn thiện. Sau 13 năm, giờ con bé dùng chính sắc đẹp mẹ nó ban tặng để trả cho ba nó.
Đôi môi ngọt hơn, làn da mát hơn, cặp vú căng hơn. Hắng cảm ơn tạo hóa đã sinh ra phụ nữ, và ban cho hắn một đứa con tuyệt vời để hắn được yêu, được chăm sóc và làm tình. Cái vóc dáng này, cặp vú này, cái lô`n này do chính hắn nuôi nấng thì bây giờ thuộc về hắn cũng là lẽ thường tình.
- Ư ư ư…bố ơi…con bé rên rĩ, tay hắn soa lên tấm lưng trần của con bé, miệng bú liếm cặp vú non tơ ngọt mát.

Hắn đặt con bé nằm ngữa lên cái ghế tre dài hắn đang ngồi, hắn lột quần con bé ra, quỳ xuống đất vục mặt vào lô`n mà bú. Hắn phải cảm ơn tên xếp đã dạy hắn cách làm tình rất tây, ở cái thời của hắn mấy ai dám vục mặt vào cái nơi được xem là dơ bẩn này, và chỉ có hắn mới được tận hưởng sự thơm mát của nước lô`n.
Hắn cởi đồ ra, ngồi ngay dưới háng con bé, nâng chân đứa con gái bé bỏng của mình lên hắn cầm khúc thịt to lớn dặt vào chính giữa. Thân thể con bé được tao ra từ khúc thịt này và bây giờ nó lại tiếp tục đâm vào cái thân thể ấy.
- Ui…bố….Con bé rít lên khi đầu cu tách đôi cơ thể nó chui vào. Hắn rút ra rồi lại đâm vào, rất đều đặn hắn đụ con bé bằng ½ con cu, hắn biết con cu hắn to dài nên hắn chỉ chơi có một nữa. Con bé trắng tinh còn hắn đen nhẻm, một sự đối lập kỳ là nhưng hòa vào nhau làm một trong tiếng rên rĩ sản khoái của hắn mà tiếng rít có phần nặng nhọc và đau đớn của con bé.

Hắn rút ra, nhớt trong lô`n con bé bám đầy cu hắn, thật tuyệt vời. Hắn bế con bé vào trong buồng bỏ mớ quần áo vươn vãi khắp nhà. Đặt con bé xuống giường hắn lập tức nhét của nợ ấy vào cơ thể con nhỏ. Hắn cong người để vừa đụ vừa bú vú con bé, cu hắn lông là xồm xoàm cắm vào cái lô`n trăng phau của con nhỏ. 
- Con đau không
- Dạ có nhưng ít thôi, bố cứ làm đi con chịu được mà
- Cảm ơn con…từ bây giờ cái bướm này là của bố
- Bé Loan vòng tay ôm cổ ba nó…Dạ. Bổng bé Loan thấy người mình nhẹ hẳn, con cu ba nó có cảm giác như sâu hơn….Hình như cu bố vào hết trong bướm con rồi thì phải
- Ôi con gái tôi, sao mà đáng yêu thế…cảm ơn con, vô hết thế này mới sướng chứ
- Bé Loan véo ngực ba nó…ác này, to thế mà cho hết vào bướm người ta
- Tại bướm con gái bố giỏi thôi…Tiếng làm tình, tiếng rên rĩ vang lên giữa trời đông giá rét.

Hắn đang lên mây, nước lô`n con bé ứa ra trơn lùi nhưng bót vô cùng. Hắn vẫn kiêng nhẩn. Hắn vịn eo con bé, cúi nhìn con cu chạy trong cái lô`n căng bành. Hắn run lên, tốc độ thục nhanh hơn, con bé liên tục kêu ứ ứ…Hắn gồng cứng người rồi xuất tinh trong sự đê mê, từng dòng tinh trùng cứ phụt ra, phụt ra trong sự đê mê của hắn và sự ngở ngàng của bé Loan, lần đầu nó cảm nhận được tinh trùng đàn ông bắn vào người là như thế nào. Cánh cửa tình dục của con bé đã mở, từ bây giờ nó sẽ hòa cùng ba nó bài ca tình dục. Cái khổ cực của thời cuộc đã không còn làm nó sợ hãi vì cạnh nó có ba nó che chở và trong căn nhà giữa chốn núi đồi hoang vu, ngày ngày nó cùng ba nó làm việc kiếm cái ăn và nó cùng ba nó sẽ có những buổi làm tình đê mê, nó cảm ơn ông trời đã sinh ra những thứ tuyệt vời như thế, nó cảm ơn ba nó đã sinh ra, nuôi nấng nó lờn như ngày nay và cho nó những cảm xúc tình dục tuyệt vời.

mut lon

Xem mut lon hay nhat 2014

Em bắt đầu van xin anh hay đ*t em đi, hãy làm tình với em đi, kiểu nào cũng đuợc, miễn là cho c*c anh vào trong l*n em, làm em thoả mãn với sự dâm dục của mình. Cuối cùng anh cũng để em được thoả mãn, anh kê con c*c của anh vào gần của mình của em rồi chọc thẳng một phát thật mạnh vào tận trong tử cung của em. “Oạp!”.

Em chưa kịp định thần lại thì anh đã rút ra, để lại trong em một lỗ l*n trong hơ trống hoác. Rồi lại đút ra, đút vào, cứ thể làm cho tử cung em bị chọc những cú rất mạnh, niềm sung sướng thác loạn ngập tràn cả người em. Còn anh, nằm đè lên em, nhưng con mắt của anh thật kinh khủng, nó vằn lên những tia lửa mà người ta chỉ nhìn thấy khi một con đực hiếp dâm một con cái!