Nang dau dam dang

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

nang dau dam dang

Dạo này thành phố chẳng có gì chơi cã thôi đành đi bar tìm gái check hàng . vào bar đã nghe tiếng nhạc sập sình nghe như tràng đầy sức sống , đang kiếm chổ ngồi thì thấy có 1 em nhìn quen quen đang bị mấy thằng kia quấy rối . Mình bèn tới nói :
V: ê mấy anh . làm ơn tìm cô khác nhé 
Có 1 thằng nhìn cũng là dân biết chơi : Mầy là thằng nào?
V: tao là anh trai nó được không mậy? ( mình nói to mặc hâm hâm , tụi nó nhìn cũng tè ra quần , vì cả đám chẳng thằng nào to bằng mình , chắc tụi này hút chích rồi đây nè ) 
Gầm lên 1 tiếng mấy thằng bảo vệ chạy vào hỏi : có chuyện gì
Tui kia nói : không có gì anh .
Rồi tụi nó bõ đi , mình quay vào bàn nhìn con nhock đó , say mèm . uống vài ly rồi nói
V: sao em lại ra đây thế
P: ra chơi thôi ,
V: em thường đi như thế này lắm à
P: tất nhiên , đi cho biết mùi đời chứ anh ( con nhóc nói câu này mà mình muốn cười , mới từng ấy tủi mà biết gì mùi đời chứ )
V: ồ , thì ra em cũng ghê lắm đấy
P: thôi, đi vui vẽ đi anh ở đây chán quá
V: được thôi ( hè hè bố đang đi kiếm hàng check ai ngờ được con mồi ngon quá )
Diều em ra xe , trên đường đi em cứ sờ soạt người mình , làm mình đéo chiệu được , thằng nhỏ thì cứ biểu tình , khó chịu thật , bây giờ em đi đâu nè ( lúc đó hỏi ngu thật khách sạn thẳng tiến chứ đâu )
P: về nhà anh đi
V: thôi được
Đèo em về đến nhà em vào phòng mình nằm trong đó mình đem xe vào rồi đi tắm , đi ra thấy em cởi hết áo nhìn em đố thằng nào kiềm chế được , lao vào chơi luôn . 1 tay vừa nắng 1 tay móc bướm , còn miệng thì mút đầu ti , vú em cũng được xếp vào loại to , đầu ti thì hồng hồng , chắc ít bị cắm lắm đây ( lúc đó mình nghĩ thế ) làm 1 hồi thì mình đưa miệng xuống mút bướm , có mùi thơm chắc em xịt nước hoa rồi , nước thì chảy lây láng mình hết chiệu nổi , đưa cu vào nhấp luôn , bót thật , cảm giác này thật tuyệt nhưng có gì hơi tê tê ở đầu quy , nhấp được khoảng 20 phút thì mình xuất cũng ngon thiệt và làm 1 giất tới sáng . Mới sáng đã thấy tiếng con gái khóc làm bực hết chịu nổi , ngồi dậy nói
V: khóc khóc cái beep gì thế 
P: thằng chó . tao sẽ giết mầy
V: đâu phải lần đầu đâu mà chảnh
P: thằng chó câm mẹ mầy đi
Mình lấy ví móc ra 2 tr .
V: nè cầm đi
P: mầy tưởng có tiền là được à thằng chó
Mình vào nhà tắm mặt kệ nó ngồi đó khóc , vào nhà tắm thì nhìn lại thằng cu có vết máu , thôi bỏ mẹ nó rồi . đi ra thấy vết máu đỏ trên chăn nó đang che mình . mình lại gần nói
V: anh xin lổi , tại hôm qua không làm chủ được
Tát mình 1 cái đau điến rồi nói
P: thằng chó , mầy là thằng tồi
V: nhưng hôm qua em phê thuốc mà
Nó cứ khóc 
P: cút ra khỏi nhà
V: nhưng đây là nhà của tui mà
P: không cần biết
V: thôi cũng được , thay đồ đi rồi ăn sáng
Xuống nhà chờ nó có 5 phút mà cũng không yên , đành lên cửa phòng đưng chờ
P: làm gì đó thằng chó
V: ê nói đàng hoàng nha, tôi lên đây đứng chờ là sợ có chuyện gì thôi
P: đi , đứng đó nói nhảm

đeo em đi ăn trên đường về thì bảo
P: ghé nhà lấy vài món đồ
V: uk
Con này liều thật nói thì nó làm , vào nhà lấy đồ đi qua nhà mình ở luôn , chỉ phòng cho nó xong thì gọi nó ra bảo
v: ở đâu bao lâu thì tùy , đây là chìa khóa nhà
p: ờ , mà sao trong bếp không thấy có gì hết trơn vậy
v: có sử dụng đâu mà bảo có gì
p: thôi đi mua đi . tôi không thích ngày nào cũng ăn ở quán
v: thôi đi nhanh tôi còn có việc
Đúng là đi mua sắm với con gái mệt thật đẩy xe đồ theo sau mà ai cũng nhìn , ra tính tiền thì mấy chị thu ngân nhìn cứ cười : của em hết 3 tr 4 ( ô mẹ cha ơi , 1 đống đồ chút sao chở về trời )
P: chị ơi làm phiền đưa số hàng này đến nhà luôn nha chị
thu ngân : số nhà bao nhiêu em 
V: số xxx chị ơi
thu ngân : rồi em , chúc 2 vợ chồng trẻ hạnh phúc nha
ơ con này vô duyên thật , có câu nói đó mà xuốt đường về con bé cười làm mình nhìn mãi không thể nào quên được nụ cười lúc ấy ,
P: tập trung lái xe đi nhìn gì
mình chỉ cười . về đến nhà mình bảo 
v: ở nhà , ăn cơm luôn đê , bận việc về hơ trể
Mình phóng ga đi làm công việc của mình . thật ra là đi sang giúp thằng hiền , nó đang mở quán cafe , về đến nhà thì cũng 10h chứ còn gì , bước vào nhà thì thật bất ngờ nhà mình chưa bao giờ sạch hơn thế này , xuống bếp thì thấy nhóc ngồi ngủ còn bàn cơm thì nguội hết trơn rồi , đi tắm rồi ra giải quyết , định kêu con nhỏ giậy thì nhìn nó ngủ ngon quá đành thôi , cho thức ăn vào tủ lạnh rồi bế con bé vào phòng , đang định quai ra thì nghe con bé ngủ mớ thì thào '' em yêu anh V ơi '' nghe câu đó mà mình muốn rụng rời , làm mình thức đến gần sáng mới ngủ được , nằm 1 chút thì nghe em gọi 
P: dậy ăn sáng không tôi bỏ đói đó

nang dau dam dang

nang dau dam dang la gi ?

Mặc dù nói thế nhưng Đô vẫn thấy lo lo khi thấy hai thằng cứ khơi khơi đứng ra giữa đường nhìn chiếc xe máy cô Phương phóng lại gần 
“Này mày vẫn bình tĩnh đấy chứ “
“Yên tâm đi “
“Tao.....”
“Im mày sợ thì trốn đi “ Tèo nạt bạn
Đô quay đầu nhìn thằng bạn rồi nhanh chân lỉnh thẳng vào bụi cây gần đó nó núp thật kỹ chỉ ló ra hai con mắt 

Chiếc xe chở cô Phương chầm chậm chạy tới khi cách Tèo chừng khoảng 2 m thì dừng lại .Trong chỗ núp Đô căng mắt nhìn ra nó thấy cô Phương xuống xe lại gần chỗ Tèo hai người nói gì với nhau xong đó cô Phương quay lại chỗ xe máy nhưng không đi tiếp mà dắt xe đi theo Tèo hai người khuất sau chỗ khuất .Đô không nén nổi sự tò mò nó lặng lẽ luồn đến nơi để nhìn cho rõ mặc dù đã lờ mờ đoán ra nhưng nó vẫn bất ngờ vì những gì mình nhìn thấy .Sau một bụi cây rậm rạp cô Phương ngồi trên yên xe máy hai chân thả hờ hững xuống đất chiếc váy dài lùng bùng một thân hình bên trong rồi từ đó ló ra một cái đầu ,không khó để Đô nhận ra là Tèo .Nó thấy mặt thằng bạn tươi rói ,Tèo cầm trên tay chiếc quần lót màu trắng của cô Phương nó quẳng chiếc quần xuống đất rồi sau đó lại chui tọt vào trong váy cô Phương .Cô Phương có vẻ ngượng nên cố cúi xuông nhặt lấy chiếc quần lót nhét vào chiếc túi mang bên người .Hai người làm như thế lâu lắm hình nấp gần đó Đô cảm giác thời gian như cả tiếng đồng hồ rồi phía trên đường có tiếng còi xe rất gắt .Cô Phương vội vã khép tà váy hớt hơ hớt hải dắt xe đi mất Tèo ngồi thừ một chỗ mắt ngơ ngác nhìn trông rất buồn cười 
Đô bò ra khỏi chỗ nấp lại chỗ thằng bạn vỗ vai thằng bạn Tèo quay lại nhìn Đô có vẻ nó mất hồn mất vía .Đột nhiên hai đứa cùng phá lên cười ha hả cực kỳ vui vẻ
“Mày có biết lúc nãy trước khi đi bà ấy nói gì với tao không “ Tèo nén cười nói
“Gì thế “ Đô tò mò hỏi 
“Bà ấy hẹn tao tối nay đến nhà “ 
“Nhất mày rôi tao theo với nhé ,cấm bỏ rơi bạn bè “ Đô đe 
“Bỏ thế nào được “ Tèo vỗ ngực nói “Nhưng phải tế nhị một chút “
“Chuyện này thì phải nhờ mày sắp xếp thôi” 
“Vậy thì mày phải làm thế này.....thế này ........”Tèo ghé tai thằng bạn nói nhỏ vài câu Đô gật đầu lia lịa sau đó hai thằng chia tay nhau mỗi đưa đi một ngả 

Theo lời Tèo Đô tạt qua nhà một lát ăn qua loa bát cơm rồi leo lên kêu mệt leo lên giường ngủ sớm .Mọi người trong nhà nó chả ai thắc mắc gì cả họ còn bận nhiều viêc khác .Lợi dụng lúc không ai để ý Đô lẻn ra khỏi nhà sau khi phủ chăn lên gối để cho có ai nhìn thấy cũng tưởng nó còn ngủ trong nhà 

Đô gặp Tèo tại gốc đa đầu làng hai thằng đều có vẻ rất phấn khích
“Mày đi trước đi ,tao đến ngay“ Tèo dặn bạn
“Được rồi “ Đô không chờ ai nhắc thêm đã phóng đi luôn 
Đã quá quen đường nên nó nhanh chóng tìm được nhà cô Phương , nhớ lời Tèo dặn nó nấp kín chờ đợi 
Chỉ một lúc sau là thằng bạn nó đến trông rất phởn vừa đi vừa huýt sáo .Cũng tự nhiên như là ông chủ Tèo đoàng hoàng bấm chuống .Bấm xong Tèo quay lại chỗ Đô nấp hất hàm ,nhận được ám hiệu Đô băng khỏi chỗ nấp vòng lại sau nhà .Bức tường phía đó khá thấp nó trèo một cái là qua 
.Vào trong nhà rồi Đô nhanh chóng theo đường cũ lên gác vào phòng ngủ chui xuống dưới gầm giường .Trong này toàn bụi lại muỗi nhiều nhưng nó ngại gì 
Với đôi tai thính Đô nghe thấy dưới nhà có những tiếng thầm thì nho nhỏ ,nó đang phẩy tay đuổi mấy con muỗi thì cánh cửa mở ra ,sau đó ánh đèn trong phòng vụt tắt

Tối như bưng lấy mắt Đô chả tháy nhìn thấy gì cả nhưng nó nghe thấy giọng Tèo rất rõ 
“Sao lại tắt đèn đi ,em muốn nhìn thấy cô “
“Ngượng lắm “ Giọng cô Phương nghe rất dịu dàng “Ngay cả với chồng cô cũng tắt đèn , thôi đừng nói nữa lại đây với cô“ 
“Ừm ......Ừm “Tèo ấp úng 

Nghe hai người trò chuyện mà Đô cảm thấy sôi máu lên không cần tưởng tượng nó cũng biết trên đó đã xảy ra cái gì .Nhất là lúc này chiếc giường nó nấp rung lên những nhịp rất đều đặn Đô lẩm nhẩm đếm từng nhịp rung đẻ giết thời gian
“Một hai ba.....10...”
Có lần nó đêm lẫn vì những tiếng thở hổn hển ở phía trên làm nó phân tâm nhưng đại khái đến đến khoang 100 hoặc 150 thì chiếc giường không còn rung nữa.
Chưa biết làm gì tiếp theo thì khuôn mặt Tèo ló ra nhòm xuống chỗ Đô đang nấp nháy mắt . Đô chui ra trong phòng vẫn tối um nên nó chỉ nhận ra thằng bạn nhờ qua chút ánh sáng chiếu qua cửa sổ .
Không dám nói Tèo hươ hươ tay chỉ tay lên giường phía đó cô Phương nằm đó toàn thân không một miếng vải cặp vú đầy dặn nhô cao trắng như tuyết nổi rõ trong đêm .Đô rón rén lại gần nó bóp bóp nhẹ lên đôi bồng bảo căng mịn ,còn Tèo lúc đó đóng nốt cánh cửa sổ hướng ra ngoài sân để cho căn phòng chìm hẳn vào trong bóng đêm .Trong bóng đêm hoàn toàn Đô bạo dạn hẳn lên nó leo hẳn lên giường day day se se hai đầu ti cô Phương 
“ Ư.....Ư” Tiếng rên khe khẽ thoát từ miệng cô Phương nhưng Đô vẫn không rụt tay lại nó lần lần xuống phía dưới ,vuốt dọc hai bắp chân cô giáo nó chạm vào hai mép *** .
Cả người cô Phương ưỡn oằn oại lên như muốn tránh sự khám phá tham lam đầy mạnh bạo của cậu nhóc mới lớn.
Những tiếng rên rỉ cô Phương làm Đô bị kích thích tột độ nó lột chiếc quần xà lỏn trên người ra nắn nắn cái cu đang chổng ngược lên của nó .Rồi chầm chậm Đô kéo hai chân cô Phương ấn con cu vào trong cái *** nhoe nhoét nước của cô Phương 
“Phọt “ Một tiếng thật nhẹ con cu của Tèo đã nằm gọn trong cái hang ẩm ướt của cô giáo nó .Cắm vào xong nó bắt đầu hì hục địt , tiếng da thịt va vào nhau phàng phạch , cô Phương hình như cũng thức giấc .Hai chân Phương co lên quắt chặt lấy Đô còn tay cô thì siết rất chặt vào lưng nó 
“A.aaa....nữa đi ..sướng qua cố lên .......“ Tiếng rên khoái lạc cùng nhịp thở dồn dập thoát ra từ miệng Phương .Đô cảm thấy từng thớ thịt trong mép *** cô giáo nó đang siết chặt lấy cu mình .Nó cố gắng xọc một cú thật mạnh thẳng vào *** cô Phương rồi lả người nằm úp mặt gục xuống bộ ngực cô giáo nó .Ở phía dười con cu Đô teo nhỏ lại sau khi ri rỉ ra chút nước màu trắng ,nó nằm yên trên người cô Phương mân mê cặp vú ,thật là thích giống như ngày xưa mình sờ vú mẹ vậy nhưng sờ của cô giáo thích hơn
“Này xuông đi đến lượt tao mà “ Tèo ghé sát vào tay Đô giục giã 
“Tao xuống đây “ Đô tiếc rẻ gỡ tay ra tụt xuống dưới giường
Khi chui vào chỗ nấp Đô còn nghe thấy giongj nói rất nhẹ nhàng của cô Phương 
“Sao em khỏe hả Tèo thế vừa mới xong mà đã “
“Ôi dào thế thấm tháp gì đâu so với đi cày ạ .Cô có tiếp được nữa không” Thằng bạn nó gạt đi
“Sao lại không nhưng .......Hự...... ôi.......“
“Cô cứ ngủ đi em làm nhẹ nhàng cho cô ngủ ,chứ cái trò địt nhau này dở dang nó chán lắm “ Tèo vừa nói vừa ngoáy tròn cu trong âm hộ cô Phương 

Đô bịt mồm để khỏi phá lên cười nó nghĩ thầm trong bụng cái thằng đến là quê suốt ngày chỉ biết cày với cuốc ,nó vạch quần ra ngồi sục cặc một mình chả mấy chốc con cu Tèo lại hùng dũng ngỏng lên . 
Những tiếng bì bạch thở hì hục ,hổn hển vọng xuống khiến cho Đô cảm thấy một phút cũng kéo dài như cả năm trời không biết thằng Tèo ăn cái gì mà khỏe thế không biết .Đô tiếc lúc nãy mình ra nhanh thế để bây giờ thằng chó đó nó hưởng hết ,con cu nó mỗi lúc lại thêm căng tức, chịu không nổi nữa rồi ra thôi .
Đô luồn ra ngoài êm ru mắt đã quen với bóng tôi nó nhận ra trên giường có hai bóng đen dính sát vào nhau .Một cảnh chỉ có trong phim hiện ra trước mắt Đô cô Phương đang cưỡi trên bụng thằng Tèo nhún lên nhún xuống ,xem ra thằng bạn nó khỏe thật ,bà giáo này hèn ra cũng phải 50 ký thế mà vẫn chịu được .Vì quay lưng lại phía Đô cộng thêm với trong phòng tối mò nên Phương không nhận ra sự có mặt của nó .
Êm ru không một tiếng động nó lại gần chiếc giường gần đến nỗi nó ngửi thấy mùi mồ hôi trộn với thứ mùi gì rất lạ nói hơi ngai ngái khai khai từ người cô Phương. Chờ lúc cô Phương ưỡn người về phía trước Đô vòng tay bóp vào một bên vú căng tròn trắng nõn trong bóng tối
“Ư ......” Đang nhún nhảy đều đặn trên bụng thằng nhỏ cả người Phương khẽ giật nhẹ khi sự đụng chạm diễn ra .

nang dau dam dang

Tôi đưa tay mở dây nịt và kéo phec-mơ-tua quần hắn xuống, nắm lấy dương vật của hắn trong tay và sụt ra sụt vào như tôi đã từng làm với bao nhiêu đàn ông khác. Gió lạnh đã không còn ảnh hưởng đối với tôi khi mà trong tay tôi dương vật hắn đang cương cứng dần lên và nóng hổi. Tay trái hắn vẫn không ngừng xoa nắn vú tôi, còn ngón tay phải thì móc vào âm đạo tôi một cách thô bạo. Có lúc ngón tay hắn chạm vào âm hạch làm tôi sướng điên lên được. Mỗi lần như vậy tôi lại rên lên khe khẻ. Bất ngờ hắn nắm lấy hai cổ tay tôi kéo thẳng lên cao qua khỏi đầu tôi và ép chúng vào tường. Cơ thể tôi bây giờ hoàn toàn không có khả năng kháng cự. Tôi đứng ở một thế không giang rộng hết chân đựơc vì còn kẹt hai ống quần, người thì bị đè chặt vào tường còn hai tay thì bị giữ trên cao. Cơ thể tôi gần như loã lồ. Chiếc áo thì vẫn khoác trên người nhưng nút thì đã cởi gần hết để lộ bộ ngực căng tròn. Với thế đứng như vậy, tôi hoàn toàn bị động khi hắn bắt đầu nẩy mông để đút dương vật vào âm đạo tôi. Hắn không cần dùng tay đút vào nhưng thật chính xác vô cùng. Ngay khi tìm được âm hộ tôi, hắn nhấp vào rất nhanh và mạnh tạo cho tôi một cảm giác ban đầu bất ngờ khó tả. Hắn nẩy mông đẩy dương vật vào rất sâu bên trong âm đạo tôi. Mỗi cái nấc của hắn lại làm tôi sướng rên lên. Dịch nhờn từ âm hộ tôi chảy ra dầm dề. Có giọt chảy dài xuống đùi đến chân tôi. Bất ngờ hắn buông hai tay tôi ra, dùng hai cánh tay rắn chắc cuả hắn lòn ra sau mông tôi và nhấc người tôi lên thêm một chút.

nang dau dam dang

Xem nang dau dam dang hay nhat 2014

Ngôi nhà cấp 4 lợp ngói đỏ nhưng đã xỉn màu bởi thời gian quen thuộc đã hiện dần ra trong tầm mắt của Trinh, tiếng đùa nhau của Ngọc và Chích chòe từ trong nhà vượt qua bức tường xây bằng gạch xỉ cắm đầy những vỏ sò vọng đến tai Trinh. Hơi cau mày vì 2 đứa em vẫn còn đùa nghịch Trinh đẩy chiếc cổng sắt sơn đã tróc gần hết đang khép hờ bước vào nhà. Hai đứa em Trinh đang nô đùa vui vẻ chạy lên chạy xuống bậc tam cấp dẫn từ sân lên gian nhà chính trống hoác chỉ có bộ bàn ghế gỗ cũ mèm và cái tivi đen trắng 14”. 
- Hai đứa không rửa ráy thay quần áo ăn sáng rồi học bài hả! chị cho mỗi đứa một trận giờ! Ngọc không trêu em nữa, mau đưa em đi rửa ráy rồi lên nhà ăn sáng.
Câu nói kèm cái lườm của Trinh có tác dụng ngay tức thì, Ngọc và chích chòe lấm lét nhìn Trinh rồi bước ra bể nước rửa ráy. Nhìn bộ dạng của 2 đứa nhất là Chích chòe vừa đi theo Ngọc vừa đưa con mắt tròn xoe lườm trộm Trinh với cái mặt hậm hực làm Trinh muốn bật cười. Cúi người đặt cái rổ mỏ quạ xuống để tránh phải bụm miệng cười Trinh thoăn thoắt bước vào nhà lấy nồi cơm nguội ra xớt thật kỹ cho tơi rồi với cái chảo và liễn mỡ xuống gian bếp. Châm cái bếp dầu rồi đặt chảo đã được cho sẵn mỡ lên bếp, Trinh đổ cơm nguội đã đánh tơi vào chảo để rang, hôm nay có thêm ít tóp mỡ còn lại từ chiều qua nên trông chảo cơm ngon hơn hẳn, mùi cơm rang quyện vào mỡ chẳng mấy chốc đã vượt qua khuôn mặt đỏ gay dính vài lọn tóc mai bết lại trên mặt bởi mồ hôi để đánh động dạ dày của thằng em láu cá. Thế nên khi Trinh vừa quay người lại để gọi 2 đứa xuống ăn cơm đã thấy Chích Chòe ôm sẵn cái bát con và chiếc thìa nhôm đứng sau tự bao giờ. Bộ mặt chả còn tí nào hậm hực mà toe toét nịnh nọt
- Em rửa mặt đánh răng rồi! Chị Trinh lấy trước cho em ăn rồi em còn học bài!
Câu nói quen thuộc trước mỗi khi có gì ăn của Chích Chờe làm Trinh không thể nìn cười được
- Cứ có ăn là lấy lí do học bài ra để ăn! Hôm nay mà lại trốn đi chơi là chị về mách bố đấy! Biét chưa! Đưa bát đây nào ông tướng.
Đưa cái bát với bộ dạng ngập ngừng chích chòe ra điều kiện
- Nhưng chị phải cho em nhiều tóp mỡ cơ! Không em không ăn! Không ăn được thì không học được! Về em mách mẹ đấy!
Trinh ngao ngán bởi cái giọng lấy mẹ ra dọa suốt ngày của thằng em quái quỷ
- Được rồi đưa bát đây nào! Không nhanh chị cho hết chị Ngọc bây giờ
Không chờ nói thêm câu nữa Chích chòe đưa vội chiếc bát cho Trinh rồi đưa thìa lên miệng liếm láp tỏ vẻ háo hức và đói lắm rồi. Trinh lựa chỗ nhiều cơm ít cháy và nhặt cho thằng em những miếng tóp mỡ ngon nhất rồi đưa cho nó. Chích chòe chả buồn nói câu gì cầm chiếc bát chạy biến lên nhà hò hét
- Em có cơm rồi nhé chị Ngọc! chị không ăn chị Trinh ăn hết đấy
Trinh với thêm chiếc bát con xới thêm cho Ngọc một bát cơm phần còn lại trong nồi chỉ vẻn vẹn 3 thìa cơm Trinh lấy chiếc muôi nhôm sứt mẻ lồi lõm vét ăn nốt rồi mang nồi ra bể nước.
Nhìn chiếc bể đã cạn nước Trinh vội vàng buông gàu xuống chiếc giếng đục ngàu múc những gàu nước vàng khè mang mùi tanh tanh đổ vào chiếc bể lọc được làm bởi sỏi trắng và cát. Múc nước đã thấy tạm đủ để sinh họat trong ngày Trinh vấn mái tóc xơ xác lên cao hơn gáy, rửa qua cái mặt. Giật chiếc khăn mặt treo trên sợi thép chăng ngang bể nước Trinh lau qua mặt rồi bước vào nhà.

Ngọc đang cặm cụi trên chiếc bàn học kê sát cửa sổ với những chấn song sắt hoen gỉ để đón sáng, thằng em trai thì ngồi trên giường của ba chị em liền kề với bàn học nghịch những viên bi sắt bóng lóang mà thi thoảng bố xin được của mấy chú thợ máy làm đồ chơi cho nó. Vừa nhìn thấy Trinh bước vào nó dấu biến mấy viên bi vào vỏ chăn rồi xoen xoét cái giọng:
- Em vừa ăn xong no lắm! Cho em nghỉ tí lát nữa e học chị Trinh nhé
Lắc cái đầu dứt khoát Trinh đáp lời:
- Không được Chích chòe hư chiều chị không cho đi tắm biển đâu đấy! Lấy vở ra viết lại bảng chữ cái chị xem nào! Không thấy chị Ngọc ngồi học chăm chỉ ah! 
Xị cái mặt ra thằng em trai vùng vằng rời khỏi giường đến bàn học lấy cuốn vở bìa xộc xệch được Trinh đóng lại từ những trang giấy ôly còn thừa từ những cuốn vở cũ và lấy chiếc bút chì bị nó cắn nham nhở phần cuối bút ra ngồi nắn nót viết từng chữ. Tạm hài lòng với thằng em Trinh gấp gọn chăn mà vừa bị xới tung bởi nó rồi kéo từ gầm giường chiếc hòm sắt cũ kỹ. Mở chiếc hòm bên trong toàn sách Trinh lựa bộ sách lớp 6 bìa được bọc cẩn thận bằng những tờ giấy báo của Trinh ngày xưa để cho Ngọc năm nay học. Những cuốn sách được mua bằng không biết bao nhiêu tôm và cá của bố khiến Trinh rất cẩn thận giữ gìn khi học, ngay cả cái nhãn vở ghi tên Pham Ngọc Trinh lớp 6A ngày nào vẫn còn rõ nét.

Ôm bộ sách ra ngòai và đẩy cái hòm trở về vị trí cũ Trinh tiếng ra bàn Học nơi Ngọc đang cặm cụi ôn lại kiến thức cũ, gương mặt bướng bỉnh của Ngọc thường ngày mỗi khi học trở nên ngoan ngoãn và dễ bảo vô cùng, dường như Ngọc cũng đã thấm nhuần cái tư tưởng của bố và Trinh nhồi vào đầu là “Chỉ có học mới có được cuộc sống no ấm”. 
- Từ mai em bọc lại sách vở và thay nhãn đi nhé! Nửa tháng nữa là vào năm học rồi em thay nhanh rồi đọc trước những bài học trong sách dần đi cho đỡ bỡ ngỡ khi vào năm học mới như chị ngày xưa.
Ngọc ngầng đầu lên đưa đôi mắt háo hức vào chồng sách trên tay Trinh và ôm vội lấy vào lòng như được nhận món quà qúy giá.
- Vâng nhưng em chỉ thay nhãn thôi! Chứ bìa bọc vẫn đẹp mà chị!
Trinh gật đầu vơi ngọc rồi đưa tay chỉnh lại cái khung kính bị lệch dán chi chit những tấm bằng khen học sinh giỏi của Trinh và Ngọc được bố đóng lên bức tường phía trên bàn học. Bức tường ố màu vì nước thấm ra từ những vết nứt chi chit do được trát bằng cát biển càng làm nổi bật cái khung kính lúc nào cũng được lau chùi cẩn thận bởi bàn tay của bố. Với bố nó là thứ qúy giá nhất trong nhà và mỗi khi nghỉ ngơi bố Trinh hay ngắm nhìn nó với một gương mặt đầy tự hào.

Chợt có tiếng mở cổng và tiếng mẹ réo rắt ngòai sân
- Trinh, Ngọc đâu rồi nắng lên cao thế này chưa giặt quần áo mà phơi ah! Định ngày mai ở truồng hết cả hay sao thế.
Trinh vừa mới kịp “Dạ” một tiếng thì thằng em trai đã chạy biến ra khỏi chiếc bạn học kêu ầm lên:
- A! mẹ về! Mẹ đi chợ về rồi! 
Tiếng mẹ vọng lại từ ngòai sân
- Chích chòe của mẹ hả! Hôm nay có ngoan không con! Viết được nhiều chữ chưa! Bánh rán của Chích chòe đây!
Tiếng chích chòe hớn hở vâng dạ nhồm nhòam không làm Trinh và Ngọc ghen tị, bởi cả 2 chị em đã quá quen thuộc với việc đứa em trai bé bỏng được mẹ chiều chuộng. Trinh vỗ vào vai em
- Em cứ học đi để quần áo đấy chị giặt với giúp mẹ cơm nước cho! Lát ăn trưa xong thì em rửa bát cũng được.
Trinh vừa dứt lời cũng là lúc mẹ Trinh réo gọi thêm lần nữa:
- Đâu rồi không đứa nào ra đỡ tao một tí ah! Suốt ngày học với hành sách với chả vở! Đã bảo thằng bố mày cho một đứa theo tao chợ búa đỡ đần tao thì không nghe. Khéo đời con chưa kịp nồi thì tao với bố chúng mày đã chìm xuống bùn xuống biển cả rồi.

Tiếng cằn nhằn của mẹ khiến Trinh hơi tủi thân dù cũng đã nghe không biết bao lần nhưng Trinh vẫn thoăn thoắt đôi bàn chân ra dắt chiếc xe dạp vào nhà cho mẹ, mang mấy cái thúng, mẹt vẫn còn dính đầy muối trắng và bốc mùi tanh nồng của những mẻ tôm cá mẹ bán ngòai chợ buổi sớm, rửa thật sạch rồi phơi ra trước nắng để ngày mai mẹ lại tất tả mang đi trong khi trời còn chưa sáng hẳn. Mở chiếc làn có ít rau mùng tơi Trinh đem rửa qua để nấu canh với mỏ quạ, ít cá bị dập còn thừa lại được mẹ ướp sẵn với muối trong chiếc túi nilon Trinh bỏ ra ngoài để lát nữa kho làm thức ăn mặn. Tiếng mẹ đầy ngán ngẩm vọng ra từ gian phòng của bố mẹ vọng ra khi Trinh đang chuẩn bị vò những chiếc áo đầu tiên
- Chẳng biết bao giờ thuyền bố mày về! Cứ đi lấy cá nhà người khác rồi đem lên chợ bán lời lãi chẳng được bao nhiêu mà toàn bị chúng nó đẩy cho cá nhỏ với cá ươn!
Khiến Trinh đang tủi thân vì mẹ mắng tự nhiên thấy thương mẹ vô cùng và càng quyết tâm học thật giỏi hơn nữa để bố không phải đi biển, mẹ không còn chạy chợ, các em không còn phải lem luốc thế này…