Nguoi chi dau dam loan

Vừa đi vài bước nhảy thì đèn từ từ tối dần tắt phụt, phòng tối om nhưng nếu cố căng mắt thì cũng hơi lờ mờ thấy hình người. Tiếng cười rúc rích nổi lên, tiếng loạt xoạt rồi tiếng khoá quần kéo rẹt rẹt. Nhạc vẫn êm đều nhịp nhàng nhưng chắc ai cũng ngừng nhảy, tôi cũng ôm choàng lấy bạn nhảy của tôi mà hôn cho đã cơn thèm, Hương dịu dàng nút chặt lấy môi tôi hôn rất tình cảm, tay khéo léo thò xuống kéo khoá quần cho tôi, tôi cũng thò tay xuống phụ giúp kéo cái dương vật căng thẳng của tôi bật tưng ra. Hương cầm cả hai tay vào dương vật tôi như muốn cảm nhận hơi nóng từ chỗ đó của tôi, không nói gì nhưng cô ta cứ hôn liên tục lên môi, lên má lên cổ tôi rất tình cảm. Tay tôi rờ rẫm vào dưới váy cô gái, cái váy ngẵn cũn cỡn chỉ vén một cái là lộ hẳn háng ra. Trời lâu lắm rồi tôi mới chạm tay vào một chỗ như vậy của một người đàn bà không phải là vợ tôi. Chỗ đó của Hương mịn màng, nhỏ nhắn, lông không nhiều lắm, rất mượt mọc ép sát ra và gọn gàng phần ở mu, còn bên dưới, chỗ hai mép thịt nhẵn nhụi sạch sẽ, sờ rất sướng tay. Hai mép âm đạo của cô này nhỏ nhắn, khép hờ vào nhau và đã ướt nhoèn nước từ bao giờ rồi. Khom người xuống hôn chụt một cái vào đầu dương vật tôi rồi nhướn lên hôn nhẹ vào môi tôi một cái, bạn nhảy của tôi thì thào như gió thoảng vào tai tôi với giọng nũng nịu trẻ trung: – anh cho vào em nhá… đôi môi ướt rượt của cô lướt nhẹ vào tai tôi đầy kích thích.

nguoi chi dau dam loan

Hai thằng tiếp tục lần mò quanh nhà cô Phương đến một đôạn tường thấp Đô vỗ vai bạn ra hiệu cho Tèo cúi xuống để nó leo lên vai trèo vào trong . Đô lên trước rồi thò tay kéo Tèo lên hai đứa lọt hẳn vào trong nhà .May quá cô Phương không nuôi chó , ngôi nhà nhỏ nên Tèo dễ nhận ra đâu là phòng ngủ nhờ ánh đèn hắt ra từ ô cửa trên gác.
Đô rút trong túi ra một cái dây thép nhỏ ,nó chọc vào lỗ khóa cánh cửa dưới nhà thử, không biết có phải là may mắn không mà sau một vài tiếng lách cách cánh cửa từ từ mở ra.Đô chỉ tý nữa rú lên vì mừng nó vẫy Tèo lần theo cầu thang lên gác 
Ghé tai vào cánh cửa phòng ngủ Đô chăm chú nghe ngóng nó ngoảng đầu ra nói với Tèo 
“Tao chả nghe thấy gì cả “
“Có lẽ cô không có trong phòng vào đó đi mày ở này loạng quạng bị phát hiện là toi” 
“Ừ vào thôi “ 
Căn phòng thoang thoảng mùi nước hoa ,sạch sẽ và ngăn nắp ,Téo sục xạo khắp nơi vớ được chiếc quần lót cô Phương để trên giường nó đưa lên mặt hít hà ,Đô thì cầm chiếc áo ngực cọ cọ vào con cu nó 
Không biết hai đứa còn làm trò đó bao lâu đó nếu như phía ngoài bỗng có tiếng bước chân nhè nhẹ, nhanh như cắt Đô và Tèo chui xuống gầm giường nấp kín.Chỗ này vừa tối lại muỗi nên Đô cứ xoay ngang xoay dọc suốt ,Tèo phải đấm cho nó một cú Đô mới chịu ngồi yên
Hai thằng ngồi trong gầm giường ngó ra chúng thấy một đôi cặp chân trắng nõn nà thon thả diễu qua diễu lại trước mặt không cần nói cũng biết đó là chân của ai . Đô và Tèo ép sát người xuống sàn mắt ngó ngược lên để có cái nhìn trọn vẹn

Rồi ánh đèn trong phòng vụt tắt sau đó là tiếng như có vật gì đặt lên giường rồi tất cả chỉ còn là tiếng thở đều đều của cô Phương .Đô và Tèo bò ra khỏi chỗ nấp ,xung quanh tối như bưng lấy mắt,Tèo đang sờ sẫm xung quanh thì Đô lấy ra cái đền pin loại nhỏ bật lên.Luồng sánh nhỏ chỉ bằng ngón tay nhưng soi rõ ra phết .Chưa kịp mở lời khen thằng bạn lo xa thì Đô vỗ vai bạn chỉ tay về phía ánh đèn đang rọi ú ớ, trên giường cô Phương đang nằm ngủ ngon lành .Chiếc áo ngủ ngắn cũn cỡn gần như phô bày toàn bộ thân hình nõn nà nơ nang .Đô vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực mắt nó như muốn nuốt lấy đoi vú căng mấy trong lần vải mỏng tang cặp chân dài ,trắng lộ ra dưới chiếc váy ngủ ,tiếc quá nếu ngắn tý nữa có phải ....phải rồi .Đô bước rất nhẹ nhàng lại gần , đưa đèn pin cho Tèo mang còn nó khẽ cầm váy chiếc váy ngủ cô Phương lật lên .Tèo phối hợp rất chuẩn nó lập tức dọi ngay đèn vào giữa hai chân cô Phương chõ chiếc váy ngủ bị lật lên .Hai đứa tý nữa thì rú lên cô giáo nó không mặc đồ lót đi ngủ ,hai mép thịt hồng hồng với cái khe nằm giữa, Tèo đưa tay lách vào giữa hai đùi khẽ chạm vào mép *** Đô không kịp cản hành động đột ngột của thằng bạn.Tiếng rên khe khẽ phát ra khiến cho hai thằng điếng hồn chúng cuồng cuống chui lại gầm giường trốn .
Đô lạnh cứng người khi đèn được bật sáng nó nhắm chặt mắt chờ lúc hai thằng bị phát hiện nhưng giờ phút ấy mãi vẫn chưa tới nhỉ
“Đô cô ngủ lại rồi “ Tèo thì thào vào tai nó
“Ngủ rồi à “ Nó lắp bắp mở mắt ra nhìn ngó xung quanh “Trốn thôi , tao sợ quá”
“Mày non gan thế lúc nãy tao sờ rồi bây giờ đến lượt mày “ Tèo cho thấy tính liều lĩnh vốn có của nó 
“Định hại nhau à “ Đô nhìn bạn 
“Hại nhau làm gì lúc nãy mày không nghe thấy cô nói gì à” Tèo rung đùi dắc ý 
“Tao sợ còn chả hết ,còn nghe thấy cái gì nữa “ Đô nói 
“Tao thì nghe thấy đấy “ Tèo mỉm cười bí hiểm 
“Cô nói gì “ 
“Cô nói dạo này mình chưa gần đàn ông nên nằm mơ linh tinh quá .Mai có khi phải gọi điện cho chồng cho đỡ nhớ “
“Thế à “ Đô nghệt mặt ra nghe 
“Phải thế nên tao với mày bây giờ có ra sờ mó nữa thì bà ấy cũng tưởng mình nằm mơ thôi” 
“Mày nói dễ nghe lắm “Đô vẫn còn ngần ngại
“Không dám thì xem tao làm này “ Tèo nói xong lập tức chui ra ngoài Đô cũng bám theo

nguoi chi dau dam loan

nguoi chi dau dam loan la gi ?

Hồng năm nay 38t là 1 bà mẹ 2 con chồng cô là Đức 1 sếp tổng của 1 công ty xuất nhập khẩu lớn ở Miền Nam - gia đình khá giả nên hồng không như bao phụ nữ luống tuổi khác - ngực nở mông cong - và làn da trắng trẽo là điểm dể nhận biết nhất của hồng .
9h sáng thứ 2 
Đang nằm trên gường thì bỗng điện thoại có tin nhấn tới - 
Chiều nay a đi tiếp khách hàng nên chắc sẽ về muộn 
Hồng lại thẩm chửi - lão già này đi bia ôm vs đối tác thì có chứ khách hàng - trãi qua 1 đêm dài trằn trọc không ngũ được vì những đòi hỏi xác thịt của tuổi hồi xuân mà không được lão chồng đáp ứng hồng càng trở nên bực bội bực rức trong người - bước chân xuống gường hồng lấy bộ đồ tập erobic vào nhà tắm - nằm trong bồn tắm hồng nhớ lại ngày xưa vợ chồng còn mặn nồng đêm nào ông chiến cũng làm hông mê mệt với những cú thốc mạnh vào bướm hồng những tiếng rên rĩ những tiếng da thịt chạm vào nhau làm hồng trở nên hứng tình - vơ tay lấy vòi sen hồng mở hết công sức để thật gần vào bướm mình để cho vơi đi những cảm giác bức rức như thế này - 
Ding Dong Ding Dong
Chuông của vang lên kéo hồng trở về hiện tại - 
không biết ai thế nhỉ , hồng mặc vội bộ đồ erobic vào ra mở cửa 
oh Quân hã con - con kiếm thằng Long hã 
ah thì ra là Quân bạn chí cốt của thằng Long lẽ ra đầu tuần thì ai ai cũng đi học đi làm nhưng vì thằng Quân và Long là đôi bạn chí cốt quậy phá trong trường nên nhà trường đã cho 2 cu cậu thôi học 2 ngày vì hành vi đánh nhau vs bạn -
dạ chào cô < quân trợn mắt nhìn vào khe hở giử cổ và đồi núi trù phú của hồng >
sao con không đi học thằng long đi học rồi mà
Quân ú ớ < chết mẹ thằng Long nó không thú thật vs bà già nó sao > quân lanh trí trã lời
dạ không hôm nay gia đình con có việc nên con được nghĩ - long có giử cuốn tập của con nên con qua lấy - quân nhanh nhẩu đáp .
uhm con vào nhà đi - 
quân vột vã bước theo sau hồng vào nhà mà cặp mắt cứ dán vào cái vòng 3 nảy nở của hồng và trong lòng thầm ước < ước gì mình có thể rớ cái mông ngon đó > 
rót cho quân ly nước hồng đỏ mặt vì bất chợt thấy cặp mắt của cu cậu cứ dán vào ngực mình hồng nghĩ < mình sơ ý quá - mặc đồ này > hồng nói 
quân đợi cô lên thay đồ cái nhé
dạ thôi khỏi đi cô , con về giờ - cô cho con mượn nhà vệ sinh cái
thực chất đó chỉ là cái cớ để hắn ta vào nhà vệ sinh chỉnh sửa lại cậu nhóc đã cương cứng ngắc trong quần 
ohm con đi vào bếp bên trái đó
vội vã khom người đi vào bếp < chắc ae cũng biết kiểu đi này rồi chứ > 
khóa cửa quân vội vàng cởi quần ra và đi tiểu cu cậu hi vọng khi tiểu xong thằng nhỏ nó sẽ nhỏ lại bớt .. bất chợt quân nhìn lên chổ móc quần áo - thỉ ra là bộ quần lót ren đen của hồng treo đó tối hôm qua - điều này càng khiến thằng nhỏ của cậu cương cứng hơn bình thường - trán đổ mồ hôi đấu tranh lương tâm - thằng quân lúc này cảm thấy rất khó chịu - rất nóng - và khát - quân thầm nghĩ bấy lâu nay qua nhà thằng long chơi thấy mẹ nó đãm đang dịu dàng nên k nghĩ gì nhìu mà hôm nay lại thấy cô hồng trong bộ đồ erobic nên nó suy nghĩ bậy - cô hồng ơi con xin lỗi lời biện hộ này dường như giúp quân có thểm dũng khí quơ lấy cái quần lót ren đen đó đưa vào mũi ngữi hít hà - rồi cu cậu up cái quần đó vào thằng nhỏ mình 
1 2 3 - những động tác lặp đi lặp lại trí tưỡng tượng cảnh nó và cô hồng làm tình
trong đầu nó bây giờ
oh.. oh...oh mạnh lên con .... đúng rồi quân mạnh lên ... dập mạnh oh oh
phạch phạch phạch 
dường như cơn sướng đã lên tới đỉnh - những dòng tinh trùng nóng bỏng bay ra khỏi đầu dương vật dính trên bệ sứ và nhà cầu 1 tí - đang lâng lâng với men say chiền thắng thì bên ngoài hồng cất tiếng kêu -
Quân ơi con có sao không - tiếng kêu chợt kéo quân về với hiện tại
oh con không sao hôm nay con ăn trúng cái gì đó cô ạ -
vội vả kéo quần lên rồi móc cái quần lót ấy lên vị trí của rồi vội vả bước ra 

nguoi chi dau dam loan

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

nguoi chi dau dam loan

Xem nguoi chi dau dam loan hay nhat 2014

Hình ảnh đó ám ảnh vãi các thím ạh, thú thật lúc đó mình chỉ liếc và cố ghi lại cái góc nhìn nghiêng, với suy nghĩ của thằng nhok lớp 10 thì không thể đúng lời văn bây giờ của mình để diễn tả, tuy nhiên bây giờ nghĩ lại cái í của mình lại ngọ nguậy.=.=.Mình xin nói thêm cái í của con gái mình sẽ gọi là bím và con trai thì là chym nhóe, đỡ nhầm về sau.

##Màu trắng thiên thần đó đập vào mắt mình, lạ lùng và khó diễn tả, cũng vì tư thế ngồi của Dì mà cái quần chip căng ra và ôm gọn cái mà ai cũng biết là cái gì í(You know what), căng lắm-hay bây giờ mình có thể nói là múp, mướt rượt vì đáy quần chip là chất liệu ngà, miếng ngà đó ôm gọn và làm nhiệm vụ quá tốt, muốn nghẹt thở.Háng Dì trắng lắm, từ khoảng hở ra từ đùi tới cái đáy thì mình chẳng nhìn thấy chút gợn nào cả, mịn màng và thật sự rất khao khát.Dừng nhé, vì bây giờ mới gần 3.00 chiều, nhiều thím còn ở công sở nên……….hề hề.##

Mình đỏ mặt chạy thẳng vào WC với tốc độ chóng cmn mặt, đánh răng rửa mặt xong thì mình không nghe tiếng gì bên ngoài cả và hình như nãy có nghe Dì nói là:” nhanh rồi còn xuống ăn sáng đi học con ơi, trễ lắm rồi” chợt nhìn cái casio trên tay thì mẹ ơi muộn mẹ nó 5p còn đâu là cái tiết 1 của con, mình tuột thẳng quần từ WC chạy ra luôn (không còn j bảo vệ cái phần dưới của mình hết,vì từ nhỏ mình ngủ dậy là thay quần xì luôn, không phải vì mình mộng tinh hay gì cả mà vì mẹ mình dạy từ nhỏ rồi,và tất đi học về cũng bỏ vào giỏ giặt luôn nên mình éo bị hôi chân hay….. hôi háng đâu nhé) vì căn bản là ở 1 mình nhiều khi còn nude trong nhà nữa kìa. Vừa chạy lại lấy đồ trong tủ thì…trời ơi, cái bà dì siu nhưn còn đứng trong phòng mình miệng Dì thì Ú, Ớ rồi quay mặt đi thẳng xuống nhà dưới mình thì chỉ tròn mắt nhìn căn bản là ko nghĩ được nhiều như giờ, vì mình Dậy Thì muộn các thím ạh,sang năm lớp 11 mới mọc được vài cọng lông chân, lông háng thì chỉ mọc nhưng thưa và ko dài tẹo nào, tủi thân vãi.Thay đồ xong mình chạy xuống nhà như Usain Bolt luôn, rồi thấy trên bàn có cái bánh mì với vài khúc xúc xích mình lấy nhét vào rồi cầm chạy đi luôn.tới trường thì hên quá, ông bv đi đâu chưa khóa cổng, chạy cái dzù vào luôn, giám thị kêu lại báo đi trễ hic, chán vãi, ngồi uống nước trà với thầy xong nghe trống vào tiết 2 thì vào lớp, bạn bè cũng hỏi han tí.Tan học, mình đi về thì có đt của ba.Ba hỏi “sao ko cài đồng hồ mà để dậy trễ vậy”, mình trả lời tại “hum qua con quên với cả sáng hơi đuối”, ba cũng ậm ừ rùi mình tắt đt, bỏ và túi quần và đi về nhà, nhưng trong lòng thì hậm hực lắm vì vừa mới nhận ra là được sống chung với đồ mách lẻo.
Bước vào cổng,dắt xe mình khóa cổng rồi đi vào nhà, vừa thấy mình thì Dì dưới bếp bước ra nói:

-Con về rồi àh!Thay đồ rồi xuống ăn cơm đi _giọng nhẹ nhàng lắm.
Mình không nói gì, bước lên đc 2,3 bậc cầu thang thì tức quá, mình nói luôn:
-Không có ăn, đồ mách lẻo_ giọng hậm hực value. =.=
Dì mới chạy nhanh lên nói cơ mà mình chỉ nghe đc vài tiếng kiểu như là:
-Ba con gọi đt hỏi con đi học chưa, dì nói vừa mới đi, rồi ba con gắt sao giờ này mới đi???.........
Bước lên đóng cửa phòng cái RẦM rồi khóa trái luôn.Nằm xuống ngủ tới 4h mấy mới dzậy vì tiếng chuông đt(trong lúc ngủ đc 1 lát thì nghe thấy tiếng đẩy và xoay núm cửa rùi nghe dì nói vọng vào“xuống ăn cơm đi con, dì xl mà,xuống nhé!”, mình ko tl, cơ bản mệt và đuối muốn ngủ thêm.)
Là ba gọi nói là “không phải tại dì đâu, dì vừa gọi đt cho ba, vừa nói vừa khóc, rồi con sống ko vì mình thì cũng vì ba, vì mẹ nữa chứ con,…” mình nghe cũng buồn rùi cũng ẬM Ừ cho qua chuyện, cơ bản mình ít nói và tính hơi chai vì mất mẹ và cũng vì sống cô đơn quen rồi.Mình bước xuống nhà thì thấy dì ngồi ủ rũ chỗ bàn ăn rồi, thấy mình xuống Dì tròn mắt tính nói gì đó nhưng rồi cũng lại múc cơm cho mình, mình ngồi vào bàn ăn thì bỗng nhớ chưa xúc miệng nên vào luôn cái phòng tắm nhỏ dưới chân cầu thang , vì mình sống 1 mình ở nhà cũng hay như vậy, đang xúc miệng thì dì kiu ra ăn, mình ngồi ăn, dì thì cứ ngồi dòm rùi hỏi ngon ko, mình chẳng nói j, nhưng mà còn lâu mới ngon bằng mẹ mình nấu.Ăn xong thì mình buột miệng hỏi:

-Cô ko đi làm àh???
-Ba con nói dì ở đây lo cho con rồi ba chuyển lương vào tk của dì như hồi trước đi làm ák_dì cười tươi trả lời.
-Tháng được nhiêu??? Mình nhìn li nước rồi hỏi.
-Cũng đủ sống ák cưng!!!_dì cười tít mắt, đáng yêu vãi, nhưng hùi đó mình nhìn chỉ muốn sút cho cái.
-Chung nhà thì bớt nói đi,ko ưa !!!_ mình thẳng thắn vãi ra.
-Ok người._ Dì nói vọng theo nhí nhảnh vãi.


Mình biết kể chi tiết kiểu này dễ gây cảm giác nhàm lắm chứ, nên từ bây giờ mình sẽ chỉ tổng hợp những ngày có chi tiết hay, hấp dẫn cho các thím nghe thui nhé.Để rồi còn tới cái mốc 1 ngày của tháng 8 năm nay_Ngày lạ vãi cái lùng!!!!p/s:tìm mãi chỉ thấy cái hình này khá phù hợp,hic,các bác thông cảm, không có chất liệu như quần Dì.^^,nhưng về căn bản là nó ôm gọn như thế.