Nguoi dep chau au

Hai tháng rồi ảnh không chạm đến mình, chắc tại ảnh còn giận chuyện lần đó. Trời ơi mình thèm hơi đàn ông quá. Mình đã thử hết số đồ ngũ mỏng dính khêu gợi rồi mà ảnh vẫn không thèm để ý. Hay là tối nay thử để trần truồng đi ngũ coi ảnh có động lòng không thì biết.
Ngày…tháng…năm…
Thiệt là chán, mình banh háng rồi vuốt ve cu ảnh mà cũng không thèm, gạt tay mình ra còn hỏi làm gì kỳ vậy nữa chứ. Đàn ông gì không có sinh khí chút nào. Tối nay lại còn về trễ nữa.

nguoi dep chau au

Hạnh ưỡn cao mu l*n chà sát hẩy bạch bạch vào mặt Vinh, thấy Hạnh không phản đối lại kêu tên Danh, ông biết nàng đang tưởng Danh đang bú l*n nàng ông cứ lăng im, thành công ngoài sức tưởng tượng của Vinh biết được như vầy thì ông đã chơi Hạnh từ lâu, đẩy hai chân nàng lên cao ông bú lỗ đ*t Hạnh, Vinh liếm l*n bú đ*t từng cơn sướng khoái tràn ngập trong người Hạnh, Vinh lấy ngón tay chọt sâu vào lỗ đ*t của Hạnh nàng cong người lên hai tay bấu chặt tóc vinh ghì sat đầu Vinh vào l*n mình
- Quay lại đi anh… đưa c*c anh cho em bú, em muốn bú c*c anh……. lâu lắm rồi em chỉ đợi ngày hôm nay cho em nếm c*c anh a…. a…. anh bú sướng a…… a…

nguoi dep chau au

nguoi dep chau au la gi ?

Chị Hoàng nhìn Lợi, sững sờ không chớp mắt. Trong chốc lát, chị hiểu ra rằng sự phản ứng của Lợi tức là đồng nghĩa với sự bất đồng tình. Chị cảm thấy xấu hổ thực sự, thút thít khóc như mèo, hai hàng nước mắt lăn dài trên hai gò má cao của chị. Khỏi cần phải hỏi, tiếng khóc của chị Năm Hoàng khiến Lợi hiểu ra tất cả mọi chuyện. Tuy mới có 15 tuổi nhưng vì đã từng trãi qua ba mối tình với ba người chị trong gia đình ( chị Sáu Minh, chị Ba Hường và chị Hai Hảo) nên nó biết là chị Năm đang nghĩ gì và chị đang cần gì, muốn gì nơi nó. Nó biết là chị đang rất khổ nhục, cô đơn và buồn tủi. Nghĩ đến đó thôi là Lợi đã thực sự rung động khắp cả người. Từ dưới xương cùng của nó, xuất phát một luồng hơi nóng hầm hập và rần rật chạy dọc lên trung ương thần kinh theo hai bên cột sống rồi lan tỏa khắp tứ chi và châu thân. Nhịp đập trái tim của Lợi càng lúc càng tăng mạnh dần lên và hòa cùng một tần số với trái tim chị Hoàng. Hai cánh tay Lợi khẽ cử động, nhẹ ôm siết lấy tấm lưng đầy đặn, thon thả và mềm mại của người chị thứ năm của nó. Dĩ nhiên là hành động của Lợi, chị Hoàng hiểu và cảm nhận được ngay. Chị rất ngạc nhiên, không ngờ là Lợi tuy mới có 15 tuổi nhưng lại rất nhanh nhạy cảm. Chị vẫn còn thút thít nhưng chị đang vui sướng đón nhận Lợi hôn nhẹ lên mái tóc phủ xỏa kín lưng thật óng ả, mềm mại, êm ái và mượt mà của chị. Chị Hoàng cảm thấy trong thâm tâm chị, cơn bão tình dữ dội đang vỡ òa ra, dâng tràn trong thổn thức, nghẹn ngào, đắng cay lẫn lộn vui sướng, hạnh phúc. Lợi hôn dần lên trán chị Hoàng, chị Hoàng cũng hôn đáp lại lên trán Lợi. Thằng em hôn lên hai mắt của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào mắt thằng em. Thằng em hôn lên hai gò má của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào hai gò má thằng em. Hai chị em cứ yên lặng hôn qua hôn lại như thế, đôi khi ngừng lại thở rồi hôn tiếp, mãi miết trong gần hơn 10 phút đồng hồ sau. Cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa Nguyễn Hùng Lợi và chị ruột thứ năm của nó – Nguyễn Thị Diễm Hoàng đã thực sự bắt đầu diễn tiến trong căn lều rẫy dưa hấu ở vùng Gò Rùa hoang vắng giữa đêm khuya tĩnh mịch. Người chị Hoàng mềm dần, chị tự ngã ngửa người nằm xuống chiếc giường gỗ trãi manh chiếu cũ kỹ, gối đầu lên chiếc gối nằm vải trắng bao ngoài đã ngã sang màu cháo lòng. Hai cánh tay chị ôm choàng qua sau gáy Lợi và kéo nó ngã úp xuống nằm lên người chị. Trong không gian yên ắng vắng lặng của đêm khuya và thời gian như lắng đọng lại, đôi môi của Lợi đang lần dò tìm kiếm đôi môi hồng đỏ, dày mọng, mềm mại và hơi dảnh lên của chị Hoàng. Ngay phút giây đầu tiên, chị Hoàng không né tránh chi cả ; trái lại, chị rất háo hức, hồ hởi, nhiệt tình đón nhận lấy nụ hôn môi đầu tiên do thằng em út của chị trao tặng cho. Tuy vậy nhưng vì đây là lần đầu tiên cho nên hai chị em cũng không thể nào không có cảm giác e thẹn, ngượng ngùng, lúng túng, vụng về, lụp chụp dù có dạn dĩ, tự nhiên đếm mấy đi chăng nữa. Hai chị em vừa hổn hển thở vừa luồn môi vào sâu trong môi của nhau đến tận gốc răng cuống lưỡi. Thật không ngờ mà nói, đêm nay lên vườn rẫy dưa Gò Rùa, Lợi lại được có thêm một tình yêu mới với người chị thứ năm xinh đẹp, kiêu sa, diễm lệ. Một mối tình tuy loạn luân và tội lỗi nhưng thật đẹp, thật thơ mộng, thật bất ngờ chẳng khác gì một cơn gió thoảng, một áng mây bay hoặc một cánh hoa rơi. Riêng chị Hoàng, lúc chiều trong khi quá tức giận đấng phu quân, chị cũng không thể nào ngờ được rằng chị sẽ được Lợi – em út của chị mang tình gửi yêu đến trong buổi tối hôm nay ; hiện tại, chị đã hoàn toàn quên hẳn đi anh Vương – người chồng rượu chè be bét của chị, chị chỉ còn biết có Lợi – thằng em cũng là người tình mới của chị. Mối quan hệ chị em ruột và sự hơn kém tuổi tác (chị Hoàng lớn hơn Lợi những 8 tuổi) thực sự không làm giảm đi sự hưng phấn tình yêu của hai chị em. Cả hai đứa đều không đứa nào bận tâm chi đến gia đình, bố mẹ, chị em và mối quan hệ huyết thống ruột rà giữa hai đứa ; hai đứa chỉ còn biết có nhau và biết là chúng đang tự do, thoải mái yêu nhau là được rồi. Hai chị em không ngớt lăn qua lộn lại trên chiếc giường gỗ ; khi thì Lợi nằm trên người chị Hoàng, lúc thì chị Hoàng lại đè lên trên mình nó. Cặp mắt đen láy cong vút hai hàng mi của chị Hoàng luôn nhắm nghiền lại nhưng chị vẫn luôn thao thức. 

nguoi dep chau au

Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái. 

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh. 

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon. 

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.

Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì. 

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”. 

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé. 

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái. 

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

nguoi dep chau au

Xem nguoi dep chau au hay nhat 2014

Cái gọi là "công việc" ở đây cũng thiệt tình tầm bậy hiếm có. Chăm sóc mẹ gì, việc chính thức là ôn tồn nghe đám khách hàng than vãn, la rầy: sao cái bình của tui mới mua đã hỏng, sao cái tủ của tôi lắp vô bị lệch, tại sao cái bồn cầu của tui mới mua đã rạn ... nói chung là căng tai ra nghe, an ủi đám đó một vài câu xạo xạo, sau đó ghi tên tuổi, chuyển qua bộ phận khác để họ cho người tới sửa. Đơn giản vậy thôi.

Có điều, đơn giản là đơn giản so với mấy con nhỏ tính tình dễ chịu, lại dẻo mỏ, chớ với tôi coi bộ công việc không dễ nhằn chút xíu nào hết trơn. Cú điện thoại đầu tiên, một giọng già dịch cất lên chói lói:

- Bàn máy tính chỗ anh bán kiểu gì tôi mua mới có 1 tuần đã bong nguyên lớp gỗ ốp ngoài, vậy là sao? Các anh bán hàng kiểu lừa đảo hả? 

Bực bội nha. Tính hét vô máy: " Đậu móa, tao mới đi làm bữa đầu tiên bán cho mày được cái gì thằng già dịch?" - sực nhớ đây là công sở chớ không phải vũ trường, tôi đổi giọng nhỏ nhẹ:

- Dạ, chú làm ơn cho địa chỉ, mai mốt tụi con báo người qua kiểm tra. Nếu có hư hỏng sẽ sửa chữa hoặc đổi đồ cho chú. Dạ dạ...

Thốt ra xong một tràng lời nói trái với lương tâm như vậy xong, tôi ngả người ra ghế sau, thở hồng hộc. Cái kiểu mềm mỏng chịu đựng này mệt như oánh lộn chứ không phải giỡn à nha. Con nhỏ Huyền ngó qua tôi, cười khúc khích:

- Anh Long cũng dẻo miệng ghê ha! 

Tôi ngó qua con nhỏ, đôi mắt ngán ngẩm. Thời gian tao nằm trên giường với ghệ có khi ngang tuổi mày luôn, ngồi đó mà khen tao dẻo miệng. 

Tuy nhiên không phải lúc nào cũng gặp mấy cha già dịch nói chuyện muốn đục vô mỏ như cha nội đó. Cú điện thoại thứ 3 tôi bắt máy coi bộ ổn hơn nhiều. Một giọng nữ ngọt ngào nghe lọt tai vô cùng cất lên bên kia đầu dây:

- Dạ, cho em hỏi đây có phải bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty Anh Thắng không ạ?

Thiệt tình khách phàn nàn mà cứ nói giọng dễ nghe vầy, tôi tình nguyện ở lại đây làm ăn không lương luôn. Tôi hứng chí, quên tuốt luốt cái gì mà công việc, cái gì mà công sở. Việc của tui giờ chỉ có duy nhất một thứ: "chăm sóc" con nhỏ có giọng nói dễ nghe này.

- Đúng rồi đó em. Anh là Long, rất vui khi mới buổi sáng đã được nghe một giọng nói dễ thương tới như vầy. Em tên gì vậy, nói anh nghe tiện xưng hô đi?

Con nhỏ bên kia máy cười khúc khích, coi bộ cũng có vẻ hứng thú với món chăm sóc khách hàng đặc biệt này lắm. Giọng con nhỏ ỏn ẻn:

- Em tên là Giang nè, mà sao bên anh chăm sóc khách hàng ngộ ghê ha. Có nhân viên nói chuyện như vầy, chắc mai mốt em chỉ mong đồ mới mua về là hỏng luôn, còn có cớ mà gọi điện cho anh quá.

Tôi toát mồ hôi. Có khi nào cửa hàng bán nhầm đồ cho ... nhỏ cave cao cấp hay không mà nói chuyện kiểu mời nhau xơi dữ vậy. Tánh tôi khoái ghẹo gái, nhưng thấy con nhỏ nào đáp lại nhiệt tình quá mức tôi thường hay ... sợ. Nghe nói vậy, tôi chỉnh ngay sang tông nghiêm nghị:

- Không có gì đâu em, đây là một phần trong chiến dịch chăm sóc khách hàng của công ty, em đừng bận tâm nha. Trách nhiệm của tụi anh là phải vậy. Em có vấn đề gì cứ nói qua anh, anh sẽ kiếm người giải quyết.

- Thiệt ra cũng không có gì đâu anh. Cái bình nước nóng em mới mua chỗ anh nó bị hư sao đó, em mở hoài mà thấy nước lạnh te à.

Ráng kìm chế rồi mà sao con nhỏ này nó tính dụ tôi hay sao mà nói chuyện dễ nghe thấy ... ghét. Tính nói "vậy rảnh qua nhà anh tắm đi", nhưng kịp nhớ ra, tôi đau khổ nói vô máy:

- Vậy em cho địa chỉ, mai mốt anh sắp xếp người qua bảo trì cho em, ha?

Con nhỏ quỷ bên máy lại thỏ thẻ:

- Ủa, em tưởng anh trực tiếp qua luôn, bộ anh không làm được vụ này hả?

Toát mồ hôi lần nữa. Thiệt tình chưa thấy con nhỏ nào ép người quá đáng như con nhỏ khách hàng bữa nay hết trơn. Tính nói với nó bản thân anh chính là máy sản xuất nước nóng 37 độ, có điều tắm không được vì ít xịt, chừng chục ml một lần nhưng sợ nó đòi qua xài thiệt coi như hỏng đời trai, đành gượng gạo kêu:

- Tụi anh chỉ ngồi nghe máy em à, bộ phận bảo dưỡng là người khác. Vậy để mai mốt anh chuyển qua bộ phận bảo dưỡng rồi em ... làm hỏng tiếp nha.

Con nhỏ lại cười hi hi thêm một hồi. Ghi được cái địa chỉ của con khách hàng quỷ mà muốn mất cả lít mồ hôi. Đang cắm cúi type hồ sơ vô máy, lại nghe cái giọng lạnh te của con nhỏ Trang gằn lên phía bên cạnh:

- Anh nghe khách hàng phản ảnh chứ không phải cua gái nha anh Long. Lần sau anh bỏ ngay kiểu nói chuyện đó dùm tôi. Chăm sóc khách hàng gì mà nghe giọng nữ là lại quýnh lên, không biết thân biết phận.

Thiệt tình bực dọc kinh dị luôn. Tính xé luôn bộ đồ công sở cùi bắp, để lộ ra thân hình đẹp như tượng La Mã của tui cho con nhỏ chết thèm, sau đó bước đi thẳng không thèm ngoảnh mặt lại, nhưng nhớ tới gương mặt hằm hằm của ông ba, tôi đành xuôi xị:

- Biết rồi Trang. Mai mốt tui không có vậy nữa.
__________________