Nguoi dep hoa anh dao

Thân thể con trai trần truồng của anh ruột minhg cũng đang làm cho Vân bồi hồi đến chóng mặt với những bắp thịt rắn chắc. Nhất là những bắp tay bắp chân và cái dương vật lông lá rất đặc biệt của anh đang cứng đơ. Tôi cười cợt vì nghĩ răng trên đời này không có đứa con gái nào có thẻ chịu được khi nhìn thấy tôi dịt đứa khác. Nếu không nagị chắc chúng nó đã vào để được địt rồi. Tôi bảo Hoa bú dương vật mình. Tôi nàm ngửa ra để nhỏ bú. Và khi nằm như vậy thì con xxx của tôi hung dũng đưa lên như thách thức Vân. Tôi muốn Vân nhìn thấy cảnh con xxx tôi nằm trong miệng Hoa. một tay nhỏ Lan cầm hờ cho nó đứng thẳng như cái cột cờ tay còn lại và cái miệng của nàng đang tận tình liếm láp cái túi dịch hoàn hồng hào khỏe mạnh của tôi.

Để cho vân nhìn cảnh này một lúc tôi lật Hoa lại để địt. Cảnh này mới là cảnh quan trọng nhất trong câu truyện của tôi.

nguoi dep hoa anh dao

Trang cũng ôm lấy người của tôi mà đẩy cái mông của mình lên .Nước nhờn bên trong cái lỗ *** cũng cứ thế mà quấn lấy con cặc của tôi vậy .Mới làm lần đầu lên tôi nhấp một chút được khỏang mười phút thì cũng phun ầm ầm tinh trùng vào bên trong cái lỗ *** của Trang .Trang khẽ mở mắt ra rồi nói với tôi 

-Anh cho vào bên trong ngươì em đấy à .Sao không cho ra ngòai mà cho vào bên trong vậy .Em thấy ở trên phim người ra tòan cho ra ngòai thôi mà 

-Nhưng anh em mình làm lần đầu thì đâu có cần cho ra ngòai làm gì hả em .Công nhận là làm chuyện này sướng thật đấy em ạ .Anh đã không thế nào chịu được luôn đó .thích ơi là thích.Chắc lần đầu lên ra nhanh như vậy 

-Em cũng sướng ơi là sướnga anh ạ.nhất là cái ấy của anh rút ra rồi lại cắm vào đó .Nó làm căng tròn ra rồi trơn trơn làm cho tôi sướng không thế nào chịu được nữa .Nó tê tê chỗ đấy sướng lắm

Tôi rút con cặc của mình ra rồi lại đưa tay xuống đúng cái khe *** mà xoa chầm chậm .Nước nhờn cộng thêm với tinh trùng của tôi chảy ra làm ướt cả cái bàn tay của tôi .Trang cũng đưa tay xuống mà xoa chầm chậm cái *** của mình .Thấy nhiều nước như vậy thì ngẩng lên mà nói 

-Sao mà anh cho nhiều vào bên trong người em thế.Chảy ra mà ướt đẫm rồi đây này !

-Đâu có riêng của anh đâu em .Riêng của em nữa đấy chứ .Nước của em nữa đấy mà .Nhưng của ai thì anh em mình cũng sướng rồi còn gì nữa .

Tôi nói như vậy thì cũng khẽ ôm nhẹ Trang vào bên trong lòng của mình rồi xoa chầm chậm cái mu *** rồi bóp chầm chậm lấy cái bầu vú căng tròn của Trang .Càng bóp thì con cặc của tôi ở bên dưới cũng chầm chậm mà cứng ngắc lên . Trang cũng khẽ đưa nhẹ mà bóp chầm chậm lấy con cặc của tôi rồi nói 

-Cái ấy của anh cũng cứng ngắc lên rồi cơ à .Kinh nhỉ ,em không ngờ lại nnhanh đến như vậy đấy .Em nghe người ta nói phải lâu lắm thì mới cứng được lên như thế này chứ .

-Anh cũng không biết nữa nhưng mà anh sướng lên thì cái ấy của anh cứng ngắc lên luôn mà gọi luôn là con cặc cho rồi ., còn cái này của em là cái *** nhé .Cho anh bóp cái *** của em nào 

Tôi nói thì cũng bóp chầm chậm lên cái mu *** căng phồng .Trang cũng khẽ dạng chân của mình ra đồng thời nói 

-Nào anh Huy à .Chúng ta làm chuyện vừa nãy tiếp nhé .Anh bóp của em như vậy làm cho em nứng lắm .Nó cứ tưng tức lên không thế nào chịu được nữa rồi đấy anh ạ .

-Địt em nữa thì cứ nói ra thế đi còn nói làm chuyện làm chuyện đấy làm gì nữa .Nào nằm ra đi em 

Trang lại khẽ nằm ra mà dạng chân của mình ra thật to hơn .Lần này thì tôi cầm con cặc của mình ấn mạnh vào bên trong cái lỗ *** một cái không còn rút ra nữa nhưng phải đến hai lần thì nó mới ngập được vào bên trong .Khi đã ngập vào bên trong thì tôi bóp chầm chậm mà ấn mạnh con cặc vào .Thân hình của Trang rung lên nhè nhẹ theo những cú nhấp của tôi .Trang cũng dạng chân của mình thật to ra mà rên thật mạnh

nguoi dep hoa anh dao

nguoi dep hoa anh dao la gi ?

Nó dậy chở Nga đi uống nước, hôm nay 2 đứa tình cảm lắm. Nga ngồi sau ôm nó suốt đoạn đường. Vào quán 2 đứa nói chuyện với nhau quên cả thời gian. Thoáng 1 cái mà đã 6h tối, nó chở Nga về mà lòng vui lắm. Chưa bao giờ nó thấy mình vui như hôm nay. Từ lúc nó quen Nga nó cũng đã cảm thấy thích thích Nga, Không phải vì Nga đẹp hay dễ thương mà vì tính cách của Nga khá mạnh mẽ. Mổi lần cãi nhau với Nga nó chỉ muốn cãi vì thấy vui chứ không hơn thua gì cả. Nó yêu cái tính cách của Nga, yêu con người của Nga. Tối đó nó miêng man suy nghĩ mãi, từ mai nó sẽ không cô đơn nữa. Sáng hôm sau đi học là 1 ngày u tối với nó. Mới vào quán cf nó đã nghe mấy thằng bạn bàn tán về nó. Không biết ai tung cái tin đồn chết tiệt đó. Làm nó khổ sở mấy ngày. Thằng Khôi chế diễu nó
- Ê bữa ni có yêu em nào dưới lớp nữa ak 
- Đâu có, ai nói với mi rứa, mà yêu ai chứ
- Thì con nhỏ hôm qua nc với mi sau hành lang đó.
- Con Nhung 10a4 ak
- Ờ hình như vậy, Sáng ni nghe mấy thằng lớp con đó nói vậy. 
- Chắc tụi nó dở người rồi. Mi thấy trước giờ có khi nào tau yêu ai nhỏ tuổi chưa. Đầu óc tụi này có vấn đề hết.
- Ơ thì tau có biết đâu, nghe tụi nó nói vậy thấy hơi lạ lạ nên hỏi mày thôi mà. Mà hình như con nhỏ đó thích mi thì phải.
- Kệ nó, tau không có khái niệm yêu người nhỏ tuổi, mi biết vậy là được rồi. Còn con nhỏ đó sao thì kệ nó quan tâm gì nhiều đau đầu. 
- Mà tau nói nè, Hình như có thằng trong lớp nó thích con nhỏ đó. Mi coi chừng nó ghen vời mi thì rách việc.
- Sao rách việc, nó ghen kệ nó tau có liên quan gì đâu. 
- Thì tau nói vây, tại thằng đó cũng ghê lắm, mới vào trường mà cũng có tiếng . Với lại ông già và anh thằng đó làm công an gì ở huyện nên nó cũng hay lớn tiếng lắm. Nó từng tuyên bố thằng nào dính vào con Nhung thì coi chừng.
- Ơ Thằng đó bị Hâm ak. Mà mi thừa biết tính tau rồi, đời thằng Khanh này chưa biết viết chữ sợ ra làm sao cả. Quan niệm của tau là nước sông không động nước giếng. Nhịn nhau mà sống thôi chứ có ai sợ ai. Cùng đường là cắn hết. hjj
- Thì tau cũng chỉ nói vậy thôi. Mình là hội đàng anh để tụi nó chơi qua mặt thì còn mặt mũi đâu vào trường.
- Năm ni cuối cấp tau không muốn dính vào mấy cái vụ đó nửa. 2 năm cắt cỏ trồng hoa dội tolet vậy là đủ rồi. Năm nay mà dính cái nữa chắc ông già tau cắt cổ. Hết thi tốt nghiệp thì có nước mà đi bộ đội nha con .
- Uhm, thôi vào học cả trễ.
Nó và nhóm bạn vào trường, đi ngang qua dảy mấy lớp 10. Có mấy đứa con gái cứ nhìn nó. Rồi 1 thằng nào đó lớp 10 trông cũng to con nhìn nó chằm chằm. 
- Thằng đó là thằng nào mà nhìn tau giữ rứa mi
- Thằng lin đó chứ thằng nào nữa.
- Thằng thích con Nhung đó ak, nó nhìn như muốn nuốt tươi tau ak hjhj
- Ờ, có vần đề rồi đó, mi coi tính đi là vừa. Là đàng anh trong hội đừng để cả hội mất mặt nha.
- Đời tau ghét nhất mấy cái thằng cứ nghĩ đánh nhau là dành được tình yêu. Ngu gì ngu tội. Nếu ngon thì cứ tán đi cho dính. Cái trò đánh nhau vì 1 đứa con gái để chừng minh tinh yêu thì chỉ dành cho mấy đứa con nít. Con gái mà thấy vậy nó cười cho thúi mặt. 
- Thì thằng đó còn con nít mà 
- Thôi quan tâm gì cho mệt, nó mà chận đánh tau tau đứng cho nó đánh và xin lỗi nó là ok ak hjhj. Thôi vào lớp mi
Vào chổ ngồi nó thấy Nga buồn, Nga chẳng nói với nó câu nào. Nó hiểu chuyện gi đang xảy ra mà. Mẹ không biết đứa nào ác ôn đồn thổi tầm bậy làm nó khổ thế không biết. Vừa bị người ta nhìn với ánh mắt như giết người giờ là đôi mắt lạnh lùng của Nga. Nó thấy mệt và buồn ngủ.
- Tui kê lên đùi bà ngủ nha.
- Uhm.
Nga chỉ nói ngắn gọn như vậy, nó cũng chẳng quan tâm vì giờ có giải thích Nga cũng không tin. Mà đã không tin thì có giải thích đằng trời. Thôi thì kệ từ từ tính. Cúi xuống nó kê vào đùi Nga để ngủ. Hôm nay nó có 1 cảm giác khác lạ, nó cố nhích đầu gần lại bụng Nga để cảm nhận hơi ấm đó. Nga biết nó cố ý nhưng chẳng nói gì. Nó cứ thế mà ngủ. Rồi 4 tiết học cũng trôi qua, nó chở Nga về với hi vọng sẽ làm Nga hết giận nó. Ra đến cổng trường thì nó gặp thằng đó. (Thằng nay tên Hà, sau này gặp nó ở phòng giám thị mới biết tên nó  ). Thằng Hà nhìn nó chằm chằm, nó cũng bình thường chẳng thèm quan tâm. Không biết sao lúc đó con Nhung ở đâu chui ra làm không khí trở nên căng thẳng hơn. 
- Anh Khanh đợi chị Nga ak 
- Đang ra rồi kìa, anh đi trước nha 
- uhm, Mai găp anh nói chuyện sau 
- Ờ
Trên đường về nó có tìm cách để nói chuyện với Nga nhưng Nga chỉ trả lời qua loa. Nó nghĩ chắc vài ngày là hết thôi nên chẳng nói gi thêm.( con gái khi yêu mà giận lắm rồi cũng xong cả). Mấy ngày trôi qua trong sự bình yên, Nga cũng hết giận nó, Con Nhung thì thi thoảng vẫn qua nói chuyện tào lao. Nó cũng chẳng nghỉ rằng thằng Hà sẽ làm điều gì đó với nó. Vì dù sao ở cái trương huyện này nó cũng có chút tiếng để đàng em nể nó. Vậy mà... . Chủ nhật nó lại vào Huế, Vào để gặp nhỏ T và mấy đứa bạn. Chiều nó điện cho Nga với mấy thằng bạn xong thì nó bắt xe buýt vào Huế. Nó vào phòng nhỏ thấy nhỏ đang nấu ăn, nó đi vào thật nhẹ nhàng rồi hù nhỏ 1 cái làm nhỏ tái cả mặt  .
- Ông vào khi nào thế, sao không điện cho tui trước. Tui gửi số đt o dảy trọ qua yahoo cho ông rồi mà.
- Không thích thì không điện, muốn vào bất thình lình xem có giấu Anh nào trong này không mà hjjj. 
- Tui thì làm gì có anh nào ngoài anh này hjhj.
- Ai mà bít, Nấu cơm nhiều không cho tui ăn với đói bụng quá. 
- Thức ăn thì nhiều mà com ít, để tui chạy ra quán mua thêm it cơm.
- Thôi không cần đâu, nấu thêm mi tôm ăn được. Món sở trường của tui mà.
- Uhm vậy được. Mà ông vào ở lại ak. 
- Uhm mai cn mà, cuối tuần lên phố gặp người yêu cho nó máu hjhj
- Thôi đi ông, tui sợ lắm. Ở trường có 2 em rồi chưa đủ ak 
- Ơ sao bà biết 
- Tui gì chẳng biết. Con Nga đang là người iu ông nè, còn con bé gì đó đang thích ông ak, Mà tui nghe mấy đứa nói có thằng nào đó lớp con nhỏ đòi gây sự với ông ạk 
- Sao gi bà cũng biết vậy, thằng đó có lằm lằm tui mà chắc là nó quên cái ý nghĩ gây sự với tui rồi.
- Không biêt được đâu, Tốt nhất tránh đi thì hay hơn. Năm cuối cấp rồi không nên dính vào mấy chuyện đó nữa. Không được thi tốt nghiệp cái thi mệt.
- Uhm, Thôi ăn cơm tui đói bụng quá. Ak tôi nay bà đi chơi với tui không
- Không, đi uông cf với ông tý rồi về học bài. Tý ông đi về muôn thì gọi cửa. 
Nó và nhỏ ăn cơm, rồi chở nhỏ đi cf. Nhỏ và nó nói nhiều chuyện lắm. Nhỏ kể cho nó nghe nhiều chuyện ở trường mà ngay cả nó đang học ở trương cũng không biết. Nó thấy 1 điều gì đó ở nhỏ mà nó không biết là gì. Sao nhỏ ở Huế mà biết nhiều chuyện ở trường vậy nhỉ. Nó và nhỏ noi chuyện mãi đến 11h, mấy đứa bạn của nó đến. Chở nhỏ về nó ra hoà vào với mấy đứa bạn. Hôm nay có thêm mấy đứa nửa, Trai có gái có, tính ra cũng vừa đủ 12 người kể cả nó. Nó đinh leo lên xe thằng bờm thì nó không cho rồi chỉ chỉ vào con bạn gái nó. 
- Ơ thế tau đi với ai mi 
- Em đó đó, con nhỏ đi chiếc sir đó.
- Ơ sao tự nhiên đi với con đó, quen biết gì đâu.
- Ơ gì ơ lắm thế, chưa quen thi đi rồi sẽ quen, con nhỏ đó có đường lắm, mi để nó chở là biết liền ak 
- Ai lại ngồi sau lưng con gái,
Thằng Bờm lại gần con nhỏ đó nói nói gì rồi con nhỏ trêu nó. 
- Anh zai qua đây chở em, không thì để em chở anh zai nha
- Thôi để đo anh chở, ai lại ngồi sau lưng con gái.

nguoi dep hoa anh dao

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

nguoi dep hoa anh dao

Xem nguoi dep hoa anh dao hay nhat 2014

Ngọc nhìn Linh rồi lại nhìn tôi như muốn xin một yêu cầu gì đó
- Chị Linh, anh Nam ơi ! Anh chị cho em nhờ một việc này nhé
- Việc gì thế hả Ngọc cứ nói ra chị và anh Nam giúp em được là giúp em ngay thôi mà
- Nhưng chuyện này khó nói lắm mà em nói ra chỉ sợ anh chị măngs em hư đốn thôi. 
- Anh chị hứa sẽ không máng em mà, em cứ nói ra đi có chuyện gì thì anh chị giúp cho. 
- Em muốn anh chị dạy cho em cái việc như lúc nãy anh chị làm chuyện đó với nhau đấy. Mấy bà bảo làm chuyện đó sướng lắm, sướng hơn làm bằng dưa leo nữa cơ em chỉ làm cách đó bằng dưa leo thôi à
- Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó dễ dàng thôi mà nhưng em phải xin phép anh Nam chứ đâu phải xin phét chị. Anh Nam mới có khả năng làm chuyện đó chứ chị chỉ ở bân ngoài phụ giúp thêm thôi
- Ngọc quay lên nhìn tôi mới anh mắt cầu khẩn
- Anh Nam à giúp em nhé anh
- Đựoc rồi anh sẽ giúp nhưng tí nữa mà đau thì cố mà chịu nhé em