Nguoi mau han quoc

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

nguoi mau han quoc

Vừa nói, Dần vừa vần ngửa nó ra lôi tuột cái quần xà lõong xuống vứt xuống đất, cái đầu buồi ngong ngỏng dựng đứng lúc lắc . Dần mê mải gục đầu vào mà bú mà nún mà mút mà liếm , miệng rên ư ử ,tay thì vừa sờ vừa bóp nhè nhẹ hai cái hòn trong bìu dái săn săn. Thằng Hội cuồng lên , thở hồng hộc, rung hết cả người , nó sướng mê tơi còn hơn lúc nằm mà thủ dâm một mình,con cặc rung lên rồi bắn phọt tinh đầy miệng chị dâu nó. Dần nắm ngửa ra miệng tràn trề tinh khí, tay nắm lấy con cu thằng em chồng mà xoa mà nắn, chỉ mấy phút, nó lại cương cứng lên vươn dài ra. Dần thốt lên:
- Hội ơi! Sao em nhỏ mà khỏe thế, lại cứng như sắt nữa rồi!
Nàng cởi vội quần áo, trần truồng nằm ngửa tơ hơ kéo ngược đùi lại banh *** ra rồi dục thằng em:
- Nằm úp lên chị đi em ! Cắm con cạc vào *** chị đi!
Thằng Hội lính quýnh bò lên, nó ấp lên Dần thuận hai tay cứ vú nàng mà bóp nhưng cái đầu buồi thì ngúc ngoắc không đúng chỗ. Dần luồn tay xuống cầm lấy con cặc nóng hổi đút ngay giữa khe *** ướt lép nhép, hẩy cái mông lên rồi bảo nó:
- Dập xuống, dập mạnh xuống đi Hội ới!

nguoi mau han quoc

nguoi mau han quoc la gi ?

Đồng hồ đã chỉ 6h chiều, chú thím đã về. Khung cảnh ban tối của vùng quê thật khó chịu, nó cứ u ám một nỗi khó diễn tả. trời đã nhá nhem, bóng đèn sáng leo lắt, mọi người đã kết thúc một ngày làm việc vất vả. Cả nhà quay quần bên bữa cơm đạm bạc. Ở nhà bữa ăn của gia đình khá đầy đủ còn ở chú thím một bữa ăn chỉ có đĩa rau muống luộc, to canh và vài con cá kho, tôi mới thấy mình sung sướng như thế nào. Có lẽ bé C chưa thấy hết sự khác thường của tôi, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ làm thế nào để gần C, để được sò mó bé C. Tôi đủ biết lúc đó là một sai lầm nhưng tôi không thể gạt ra khỏi tâm trí được. 9h tối cả nhà chủ thím tôi đã đi ngủ chỉ còn bé C học bài bên ánh đèn leo lắt. 
Tôi lại gần C và cất lời “học dưới ánh đèn thế này không sợ bị cận à, có bài nào cần anh giúp thì cứ nói nhé”. C đáp lại bằng nụ cười thân thiện, tôi ngồi gần C và nhìn em. Thực ra C học cũng khá tốt đấy chứ chỉ có điều thiếu chắc chắn trong bài làm của mình nên tôi phải chỉ bảo thêm để em nó chắc chắn hơn. Tôi quàng hông C, ban đầu C không phản ứng chỉ cặm cụi làm bài, tôi dịch bàn tay lên dần thì C đẩy tay tôi ra và ngồi cách xa tôi hơn. Biết bị từ chối tôi đi vô phòng thằng Q ngủ.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì chú thím tôi đã đi làm cả rồi. Ăn vội chiếc bánh mì trên bàn tôi vào phòng của chú thì thấy hai chị em C và Ch đang nằm ngủ. Tim tôi đập mạnh hơn, lấy hết can đảm tôi đặt một tay lên mông em và bắt đầu xoa. Có lẽ hơi run nên tôi đã làm em giật mình, em lại gạt tay tôi ra và đi thẳng xuống nhà vệ sinh ( thực ra là đến chỗ lu nước để rửa mặt ). Tôi thật chán, nên về nhà nội chơi ( cách nhà chú tôi khoảng 500m ). Những ngày sau đó C luôn tìm cách tránh mặt tôi, C luôn dành cho tôi một ánh mắt đầy khó chịu và có vẻ xem thường. Tôi cũng không thèm quan tâm đến em nữa….
Vài ngày sau đó bố tôi đã về nhà chú và đón tôi về. Tôi chán cái cảnh đìu hiu của vùng quê này lắm rồi, dường như nó không phù hợp với tôi. Ngày tôi về C không chào tôi, có lẽ C rất hận tôi. Về nhà, cái cảm giác tuy mới 10 ngày xa nhà nhưng cứ ngỡ như xa nhà rất lâu rồi. Đây là lần đầu tiên tôi ở lại ở quê lâu đến như vậy, buồn thì có buồn nhưng không khí rất trong lành khác hẳn với không khí nhộn nhịp ở chỗ tôi…

“ – Chú ba ơi, chú ba có ở nhà không…..”
Tiếng gọi cửa của ai đó làm tôi tỉnh dậy lúc giữa trưa. hôm nay là giữa tháng sáu, ở mảnh đất miền trung này thời tiết oi bức thật khó chịu, không hiểu ai đến lúc nghỉ trưa thế này nhỉ. Tôi làu bàu trong miệng và ra mở cửa. Một chiếc ô tô sang trọng đang đậu trước cửa nhà, người đàn ông trung niên nhìn tôi cười một nụ cười thân thiện. Một đứa con gái đứng cạnh người đàn ông, nó đang chúi mũi vào chiếc mày nghe nhạc của nó. Nhìn con bé thật sành điệu, cái áo màu xanh với chiếc váy đen cầu kì. Cái đôi bốt càng làm tăng thêm vẻ sành điệu ấy. Người đàn ông nhìn tôi và bắt đầu hỏi chuyện:
- em L phải không nhìn em lớn quá.
- Dạ, cháu mời chú vào nhà – tôi đáp
Tôi không hiểu người đàn ông ấy đã hơn 40 tuổi rồi mà lại xưng anh em với tôi, chả nhẻ tôi già đến thế sao
- Gọi bằng anh thôi, không phải chú. Đây là con gái anh – Người đàn ông ấy chỉ vào con bé sành điệu.
Tôi thấy con nhỏ kênh kiệu quá, nếu nói như thế tôi là chú nó mà nó không hề nhìn tôi và chào tôi lấy một lời. Mời hai cha con vào nhà, tôi vội gọi ba tôi dậy. Bố tôi và người đàn ông kia tay bắt mạt mừng nói chuyện gì đó. Mẹ tôi cũng ra chào một tiếng nói mấy câu xã giao rồi đi làm. Con bé kia cũng chịu ngẩng mặt lên chào bố tôi, nó cười một nụ cười thật thánh thiện. Tôi vào phòng của mình để nghe lắng câu chuyện của bố tôi và người đàn ông kia. Bố tôi giới thiệu với tôi về người đàn ông kia, đó là anh Việt, bố anh Việt và bố tôi là hai anh em chú bác ruột. Hai người nói với nhau đủ thứ chuyện, hai người cũng vào vấn đề chính. Thì ra anh ấy là một người giàu có, lần về quê này ngoài việc thăm lại bà con thì còn muốn cho bé Ly ở lại nhà tôi để học hè bố tôi. Thực ra anh V muốn tách em ra khỏi đám bạn hư hỏng kia. Mẹ L bỏ hai cha con ra đi khi hai người còn nghèo khó, anh V quyết tâm làm giàu vì nổi đau ấy. Gia tài anh bây giờ khá nhiều tiền, theo lời cha tôi thì có thể lên tới vài chục tỉ. 
Vài ngày sau anh V chở L lại nhà tôi và đi về. Trái hẳn với cảm giác kiêu kì mà tôi gặp L trước đó, L cũng khá dễ thương và hiền lành. L xem mẹ tôi như mẹ của L, có lẽ từ lâu rồi L mới có cảm giác như thế. Từ ngày có L mẹ tôi cũng đỡ vất vả khi có L đỡ đần việc nhà. Càng ngày tôi càng thấy L dễ thương hơn và tự dưng tôi có một cảm xúc rất lạ. Tôi và L ngày càng thân nhau hơn, L nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Nếu so với con gái ở nông thôn thì L phát triển hơn hẳn, có lẽ cuộc sống ở thành phố sung sướng nên giúp con gái đến tuổi dậy thì mau hơn. Khuôn mặt hình trái xoan khá xinh xắn, da em trắng hồng tự nhiên mái tóc đen dài óng ánh của em càng làm tăng thêm sự quyến rũ của em. Khoảng cách của tôi và em ngắn dần, tôi hay thường xuyên chỉ em học hành, mỗi lần ngồi gần em là tim tôi đập nhanh hơn mạnh hơn. Ngồi gần tôi không thể không liếc ngang liếc dọc được, tôi nghĩ có thể L cũng biết nhưng chắc L nghĩ đó là một sự tò mò của lứa tuổi đang phát triển và L cảm thấy được quan tâm nhiều hơn.

nguoi mau han quoc

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.

nguoi mau han quoc

Xem nguoi mau han quoc hay nhat 2014

Phòng tôi và chị em Vân ở trên tầng hai còn bố mẹ tôi ở tầng một. Khi chúng tôi đi ngủ thì bố mẹ tôi ít khi lên xem lắm. Vì vậy tôi lấy dùi đục một cái lỗ tròn khá to trên phần tường chung giữa phòng tôi và Vân. Tôi chủ ý làm vậy để xem con em mình có thói quen khi đi ngủ.

Tối ấy khi đi ăn cơm tôi làm như vô tình chạm tay vào đùi Vân khi đang bê nồi cơm lên nhà. Không cần để ý đến phản ứng của Vân tôi đi thẳng lên phòng. Tôi muốn thực hiện các động chạm cố tình vào các phần nhạy cảm vào thân thể của Vân. Để nhờ đó làm cho Vân cảm thấy bị kích thích khi co bàn tay của người khác giới chạm vào mình. Tôi biết các kích thích đó là theo chiều hướng có lợi vì có đứa con gái nò lị không thấy nóng mình khi bị kích thích như vậy.