Nguoi mau lo bim

Tôi và Hoa ởi quần áo nhau ra. Tôi để Hoa nằm trên giường và ra mở hé cánh cửa phòng. Tôi quay vào và ho Hoa nằm quay mặt vào trong còn tôi thì có thể nhìn được ra ngoài. Tôi hôn khắp mặt mũi và xuống ngực Nàng. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng động ở cửa phòng. Tôi hồi hộp xem Vân có đẩy cửa vào không nhưng không thấy gì. Tôi sợ Vân đi ra ngoài thì kế hoạch của tôi hỏng hết. Nhưng đọt nhỉên tôi lại nhìn thấy ở cửa phòng hắt bong của Vân. Có lẽ Vân cũng không biết tôi phát hiện ra nên vẫn đứng ở ngoài đó. Tôi cười thầm vì con nhỏ đứng ngoài xem rồi thì chịu thế nào đượ. Con gái mới lớn mà thấy cảnh địt nhau thì kiểu gì chẳng muốn được ai địt. Mà người đó là ai khác ngoài tôi.
Có Vân ở ngoài cửa phòng theo dõi làm tôi càng phải địt cho Hoa thật sướng có như vậy Con Vân mới thấy thích địt chứ. Tôi nghĩ hôm nay phải làm cho HOa chưa bao giờ sướng như hôm nay.

nguoi mau lo bim

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

nguoi mau lo bim

nguoi mau lo bim la gi ?

Lưỡi tôi đâm sâu vô lổ đít của dì , hâu môn dì co thắc mạnh soắn bóp cái lưỡi của tôi , một tay tôi chà hột le , tay còn lại bóp vú dì thô bạo, dì gồng người cả thân ngươì, co giật vũ bảo, âm tinh dì xuất ra nhiều vô kể làm tôi uống ực ực mà vẩn không hết, cái vị béo nghọt lịm, làm tôi nứng lắm, tôi cặp *** em mãnh liễt hơn , em bây gời như con thuyền đang lạc trong cơn gióng tố, lắc mạnh làm tan vở cái thành trì cổ hũ , sức hút của sự đèn nén và thàm khát dì cuối cùng buôn tha hòa mình trong sự khoái lạc. Tôi biết dì đả lâu không gần đàn ông nên từ sự dồn nén đó nên số lượng âm tinh tuôn trào, ướt đẩm chãy dài xuống hậu môn, tôi lấy nhón tay tha cho ướt rồi thoa chung quanh hậu môn, dì nằm sóng xoài để tôi muốn làm gì thì làm. Nhìn tướng dì có thể vật chết một vài người đàn ông bình thương nhưng hôm nay chỉ mới mấy cộng râu cộng với đả lâu em chưa làm tình nên em thãm bại thê thãm. Tôi để em nẳm nghĩ lấy máy quay phim chỉ thẵng vô cái gường em đang nằm rồi lấy điện thoại chụp những tư thế em nằm khêu gợi nhất. Xong nhảy lên gường vác hai chân em chỉa thẵng lên trời, bắt đầu liếm từ cặp mông to bản trắng hếu của em chạy dài giữa cái *** khá to, căng mông hai mép. Tôi ngâm nguyên cái *** mà nút liếm, em đang hồn phi phát tán bừng tỉnh dậy, em rên lên:
--Đừng liếm nửa ..Áaaa đừng anh ơiiiii 
Từ đầu đến gời tôi chỉ kích thích em chưa cho em thấy con cu của tôi , tôi nghồi bẹt chân cầm con cu chỉa thẵng vô miệng em , em mỡ to mắt ra thốt lên:
---Trơiìi củaaa Minh to …quá gì mà như Mỹ vậy, chết người ta mất! Uhmmmmm
Nói chưa dứt lờì tôi đả đẩy con cu , tách đôi môi của em ra, cái sướng chạy thẳng lên nảo, cái người mà tôi đả từng gọi là dì đang hả lớn miệng ngâm con cu của tôi mà nút say sưa. Em bú vừa sụt mạnh một hồi tôi quay đầu chơi kiều “69” chúng tôi nghụp lặn trong hoang lạc vô ngần. Chừng 15 phút bú liếm tôi lấy gối hêm phần mông em nho cao thêm cầm con cu tha dâm thủy của em, cằm nhai nhai cho thật trơn rồi tách đôi hai mép lâm hộ của em ra , em nhoài ngừoi ra xa để giãm bớt áp lực :
--Áaa… nhẹ thôi anh, gì mà mạnh bạo quá như xé người người ta vậy!Úuhmmm
Tôi đút vô được phân nửa thì em đả co giật, tôi nhấp nhanh hơn nhưng cũng chỉ đến phân nưa con cu thôi , khoãng chừng 5 phút sau em rung bẩy bẩy, tôi rút ra gần hết rồi tống mạnh lút cán vô âm hộ của em :
ÁAAAaa….Uuhmmmmmmm đau quá..thốoonnn quá anh ơiii

nguoi mau lo bim

Hạnh ưỡn cao mu l*n chà sát hẩy bạch bạch vào mặt Vinh, thấy Hạnh không phản đối lại kêu tên Danh, ông biết nàng đang tưởng Danh đang bú l*n nàng ông cứ lăng im, thành công ngoài sức tưởng tượng của Vinh biết được như vầy thì ông đã chơi Hạnh từ lâu, đẩy hai chân nàng lên cao ông bú lỗ đ*t Hạnh, Vinh liếm l*n bú đ*t từng cơn sướng khoái tràn ngập trong người Hạnh, Vinh lấy ngón tay chọt sâu vào lỗ đ*t của Hạnh nàng cong người lên hai tay bấu chặt tóc vinh ghì sat đầu Vinh vào l*n mình
- Quay lại đi anh… đưa c*c anh cho em bú, em muốn bú c*c anh……. lâu lắm rồi em chỉ đợi ngày hôm nay cho em nếm c*c anh a…. a…. anh bú sướng a…… a…

nguoi mau lo bim

Xem nguoi mau lo bim hay nhat 2014

Mặ dẩu nói vậy nhưng khi tôi ẩm em vô phòng tắm em không phản khán. Tôi thấy em uống hết ly rươu để lấy thêm can đãm hay che đậy cái mắc cở.Tôi cởi đồ em chậm chạp chiêm ngưỡng vừa vuốt ve khắp thân thể em ,tôi nói em nghồi trên thành bồn, hai chân bẹp ra, phơi bày nguyên cái âm hộ khá mập mạp. Tôi bôi kem cho mềm lông, rồi nhẹ nhàng cạo sạch , lấy nước ấm rửa lại sạch . Tôi lấy bình nước pha thuốc ST( sat trùng và loại bỏ mùi hôi) pha vào bình nước ấm đó nối dài bằng một cái ống nhựa đầu có một cái đầu láng bằng ngựa. Tôi nói em dút vô hậu môn,tôi giải thích công dụng của việc làm này, em nghồi đút vô hậu mộn thì tôi mở cho nước chãy vô, chừng chút sau bụng em sôi lên, em nghổi vô cầu thì nước trong hậu môn xả ra lúc đầu thì đục sau thì trong dần, em vô bồn tắm lại em nói muốn cho tôi trộn vẹn hôm nay. Sau tôi lấy khăn lông quấn ngưởi em ẩm vô đặt nhê em nằm xấp xuống. 
Tôi mở máy camcorder thâu lại hình ảnh hôm nay để làm kỷ niệm,Trởi ơi cặp mông to trắng hếu, cong vút lên làm cu tôi muốn đút mạnh vô nhưng tôi phải kiềm chế lại ,tôi theo chiến thuật đường dai.Tôi lấy dầu massage bôi từ cổ xuống dài xuống bàn chân.Nghồi lên mông em, móc con cu đển gát lên mông. Tôi bắt đầu massage lưng em độ chừng 10 phút thân thể em bắt đầu vặn vẹo,mặt em đỏ lên,hơi thở dổn dập đứt quãng. Em rên nhỏ nhỏ
--Uhmm…uhm…uhm….
Tôi biết thuốc bắt đầu thấm, thật sự tôi không biết thuốc này mạnh như thế nào, hồi nảy tôi bỏ hai viên. Tôi nghồi lên mông của em , tôi chà cu giửa hai mông cũa em thĩnh thoãng thút nhẹ vô âm hộ có khi lai thút vô hậu môn. Mổi lần như vậy em lại rên lên. Tôi vừa lặt ngửa em ra, em đã ghỉ đầu tôi xuống môi em nút mạnh lưỡi em xoắn lấy lưỡi tôi thĩnh thoãng em nha lưỡi tôi ra rên để giãm bớt cơn nứng nhưng muôn căng cả thân ngưởi như vạn con kiến đang bò vào những nhõ nhắt , tất cả sớ thịt trong cơ thể như căng ra tột độ. Có lúctôi xoa bóp vú em thô bạo, lúc lại liếm cắn đầu vú em kéo ra làm em công người cao lên rồi thả mạnh người xong gường mắt đờ đẩn, em rên lên:
--Áaa……. đừng chọc em nửa . cho vô đi anh, pleaseeeeeeee..
Tôi chăm chỉ cho dù em van nài, liếm dài xuống cái mu trngắ hếu vưa mới cạo xong, miêng tôi ngậm nguyên cả hai mép mà nút. Tôi lấy hái tay mở rông cưa mình em ra , thọt lưỡi sâu bên trong, tôi dùng râu trên môi cặp h* le em . Em rú lên từng chập, âm hộ ướt đẫm ràng rụa. tôi quay đầu đút con cu vô miệng há to của em đang chờ đợi, em chụp cho vô miệng liếm nút cuồng nhiệt.thỉnh thoãng em phãi nhả con cu ra rên lớn vì sợ nứng quá em lở cắn. Em vang nài tôi;
---Anh cho vô đi em chụi không nổi nữa Em van anh.
Tôi banh hai mông đít của em , xoắn lưỡi sâu trong hậu môn, tay tôi dai hột le còn hai nhón thì thụt vô *** em như vủ bảo, em nhỏng cao mông lên rồi rít lên:
--Ý Ý ýyyyyy…….chếtttttttt emmmmmm.
Chúng tôi lăn lộn hết kiểu này đến kiểu khác, cgo đến khi chụi không nổi , tôi cho em nằm chỏng mông lên cao, rồi đút từ phía sau chơi kểiu “doggy” rút ra gần hết rồi d0óng mạnh lút cán. Từ phía sau tôi nhìn thấy mông của em đang banh ra hết cở, tôi thụ không thương tiếc, háng tối thút mạnh vô mông em , vòng tay chà sát hột le của em , tôi rút con cua giả nhỏ tha thêm nhiều KY rồi nông lổ đít em ra từ từ , em rống lên liên tục ,tóc tay rủ rượt:
--SSướng quá…. em chưa lần nào….. sướng như vậy Úhmmmm
Chừng 10 phút sau , em rung rẩy rồi ngã sập xuống nêm rên như gần chết:
Ơoomm………sướng chụi không nổi
Tôi nghừng nhấp cho em nghĩ một chút, cu vận nằm trong âm hộ .Em nằm mắt thiêm thiếp hơi thở hơi điều hòa lại, tôi đề em nằm nghiên, gát một chân lên vai, cầm con cu đang cứng va nóng như thanh sắc nóng, đút mạnh từ phía sau, dập mạnh vô âm hột em , cái thút đó va vô hột le của em đang nứng lên căng tròn bóng lưởng, làm em rú lên:
--Áaaa … tét ….l.. emmm rồi