Nguoi mau ngoc diep

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

nguoi mau ngoc diep

Tôi vụng về khoá của lại rồi trả lời cho có lệ và vội vàng vô nhà tìm cái khăn lông. Đưa cho Ti cái khăn tôi cứ nhìn Ti không chớp mắt, những đừơng cong vệ nữ của Ti hiện rỏ sau làm vải dính sát người.
- Này, quay chổ khác đi, Ti phải thay đồ ra cho khô, bận thế này thì bị cãm mất.
Tôi quay mặt lại, nhìn ra ngoài. Thằng nhỏ của tôi thì cương lên cứng ngắt dưới cái quần lót. Ti lại lên tiếng.
- Được rồi Toàn có thể quay lại.
Tôi lấy lại bình tỉnh, rồi quay nhìn Ti. Nó đã cởi hết quần áo phơi trên ghế. Cái khăn lông thì rất to. Ti choàng nó lên người từ vai tới đùi. Thậ sự thì tôi không thấy gì cả, nhưng trí tượng của tôi cứ muốn xoi qua cái lớp khăn dầy đó. Ti ngồi đó, tôi ngồi đây, tôi như bị thôi miên vậy. Tôi không nói gì mà cứ nhìn Ti đang lật đi lật lại mấy tờ báo trên bàn.
Tôi tự nhũ. Có lẻ nào nó quên hai lần trước ! cũng ở chổ này ! Bổng nhiên tôi có ý nghĩ táo bạo là muốn hiếp Ti. Nhưng tôi lại xoá đi cái ý tưởng bậy bạ đó. Tôi lên tiếng cho phá tan bầu không khí im lặng.
- Ti uống cà phê không? Toàn pha cho .
- Ừ cho Ti ly cà phê sửa nhé.
Ti nói mà không ngẩn đầu lên, nó tiếp tục xem báo. Tôi liết nhìn Ti rồi đi vào trong pha cà phê. Vừa pha cà phê vừa suy nghỉ về Ti. Tôi thật không chịu nỗi nữa. Tôi lôi cái dương vật ra khỏi quần rồi xụt xụt mấy cái. Rồi sợ Ti biết tôi bèn nhét nó vô quần trở lại. Một lát sau tôi lại lôi nó ra mà xụt tiếp. Con cu của tôi nóng hổi mà cứng ngắt vậy. Tôi nhìn ra ngoài phòng, Ti vẫn ngồi coi báo. Tôi không dằng lòng được , bèn tuột phứt cái quần đùi và cái quần lót ra. Đứng trong bếp nhìn Ti , tôi cứ xụt thằng nhỏ của tôi.

nguoi mau ngoc diep

nguoi mau ngoc diep la gi ?

….năm ấy chị liên tròn mười tám tuổi . cái tuổi làn da căng mọng , hồng lên như trái thị trên cành làm . cho những chàng trai làng trên xóm dưới cứ mắt la mày lém ngó ngiêng , ngoảnh lại său lưng mỗi khi chị bước qua , hình như mùi hương con gái cũng thoang thoảng bay trong gió như hương thơm quả thị 

Còn tôi . đang đứng gữa lằn gianh người lớn , trẻ con . chơi chung , thân thiết với chị hàng ngày nhưng từ trong sâu thẳm về đêm đã có những điều gì đó mơ hồ . mơ màng trong giấc ngủ 

Đâu đó ngoài kia phố phường trên thị xã đã có những đổi thay , xì xầm mấy đứa trẻ con đã bàn tán ngoài ấy có những cuốn băng hình quay cảnh nam nữ làm tình mà anh chúng đã coi về nhà kể cho bạn bè nge mà nó vô tình nge lén được ..

làng tôi vẫn chưa có điện . trò trơi duy nhất của đám trẻ con là tụ tập những đêm trăng . chị liên đôi lúc cũng tham gia , chạy nhảy vui đùa, nhưng lạ lắm bao giờ chia phe để chơi chị cũng cùng phe với tôi . nên khi chơi trò rồng rắn lên mây bao giờ chị cũng đứng đầu hàng thành thừ tôi bao giờ cũng đứng sát chị được ôm ngang hông chị từ phía său , mỗi khi vòng quay đầu , đuôi tránh phe bên kia đuổi bắt cái , đuôi ngã đổ ngả ngiêng có lúc chị đè cả người chồng lên tôi . ấm sực mùi hương con gái trộn lẫn mồ hôi trên người chị cứ làm tôi ngật ngầy là lạ 

Trăng non đầu tháng . mới hơn chín giờ mảnh trăng lưỡi liềm lặn xuống ngọn tre , cái sân chơi ở ngã ba đường tối dần , đám trẻ con cũng không còn hào hứng vì mồ hôi túa ra đứa nào cũng ướt đầm cả áo . tôi cùng chị liên theo lối cổng nhà chị trở về .ông tiện đã đi ngủ sớm . sân rộng . tối mờ , chị lôi ra cái quạt nan phe phẩy làn gió cố làm tan đi cơn nóng nực 

Tôi đứng lên bước ra bể nước cởi cái áo ra . cúi đầu múc gắu nước đổ trên lưng . làn nước mưa trong bể xây âm xuống lòng đất , mát lạnh như như nước trong tủ đá ..

Ào ..ào làn nước chảy xuôi xuống cổ 

Tôi Ngước cổ lên vô tình cả gằu nước chảy xuối hết xuống lưng quần . ngứa ngáy tôi kéo vội cái áo thun vắt chéo său lưng cò cưa cho những hạt cát trôi đi 

Bỗng tiếng chị său lưng ..ngứa hả ….có cần chị cọ lưng cho không 

Chạng chân cúi thấp tôi vuốt làn nước đang chảy thành dòng trên mặt .

Chị cọ cho em với ….ngứa lắm

Chị nắm cái áo lại . cúi mình xô đẩy cái áo chạy dọc chiều lưng , tay phải cầm gằu nước chảy thành dòng trên khoản kưng thằng con trai dậy thì khoẻ mạnh , cơn ngứa tan dần . tôi ngoành cổ nhìn sang ánh mắt ngang tầm đùi chị . lờ mờ tròn lẳn , thật gần hương thơm . mùi thơm con gái 

Khung cảnh về đêm gữa khu vườn vắng , trăng lặn , bóng tối lờ mờ , bất ngờ tôi nhớ lại hồi nãy chơi trò rồng rắn , tôi ôm vào hông chị gần như rất chặt . tròn lằn bụng chị , cái khoá mười đầu ngón tay căng ra xuay qua xuay lại ngay khoảng rốn . giờ nó thật gần ….

Xong chưa . sao im lặng thế 

Câu hỏi của chị như làn gió cắt ngang 

Tôi vuốt làn nước ngẩng lên . tránh xa cái khoảng sân vôi nhỏ hẹp làm sàn nước bên hông cái bể 

Chị liên bước tới , vục gằu . bất ngờ dơ cao gằu lên , làn nước trôi ào từ cổ chị , lan dần , thấm đẫm bộ áo quần chị đang mặc 

Một gàu , hai gàu chị liên lùa nhẹ bàn tay vào trong áo đưa lên hạ xuống trong làn da bụng 

Ào gằu nước chảy vào phía său cổ áo , luồn xuống bờ lưng .

tôi đứng phía său bảo chị có ngứa không , Hồi nãy lưng em toàn cát

chị bảo ngứa nhưng …

sao hả chị 

hơi ngại , nhỡ ai nhìn thấy thì chết 

có ma nào giờ này ở đây mà biết . mà chị ngại thì thôi em về đây 

tôi dợm quay lưng . bước theo bờ hè định ra góc sân men theo vườn chuối 

ế …ê tiến 

cọ cho chị cái 

tôi bước quay lại , đến gần 

chị ngồi thụp xuống . toàn thân lấp său cái bể 

lưỡng lự …..

hồi hộp trong khung cảnh tôi cũng lúng túng bất ngờ 

bước lại gần . tôi múc gắu nước lên , tiếng chị liên lí nhí 

đừng làm ướt tóc chị 

làn nước chảy xuôi nhè nhẹ . chị liên vòng tay ra phía său lưng , nếp áo cuộn lên , khoảng lưng phía dưới trắng mờ , mịn màng ngọt dịu chia đôi hai mằu từ cái lưng quần cong cong võng xuống theo thế cúi mình của chị 

lan đi làn nước . chảy xuôi , chảy ngược , theo nhịp xô đẩy dịu dàng đẩy lên tấm lưng . cái áo của chị cứ trôi lên hạ xuống 

tiến sao rát lưng chị thế . hay áo em có hạt ké dính vào 

thôi em xoa bằng tay vậy 

mềm lắm . mịn màng trôi nhẹ tôi vuốt bàn tay lên 

gữa lản nước chảy xuôi mát lạnh trên da lưng chị . mơ hồ như có lửa nhập vào 

run run , lay động ,hai bàn chân tôi như bấm xuống nền vôi trên sàn nước . nửa trên thân người ngả ngiêng lay động như có gió đang thổi qua vườn chuối ……….

nguoi mau ngoc diep

 Hoa cười: – thì cảm giác mới lạ mà anh, vợ anh chắc cũng thế. Lúc này tôi mới sực nhớ đến vợ tôi, từ nãy đến giờ vợ tôi ở bên Trung chồng Hoa, chắc cũng làm tình với nhau hùng hục mê say như tôi với Hoa, chắc lúc này Trung cũng đã xuất thoả thuê vào trong người vợ tôi rồi. Thấy tôi đần mặt ra nghĩ ngợi, Hoa bảo: – sao, nghĩ đến việc Lan và chồng em à. Tôi gật đầu, Hoa liền bảo là mới đầu vấn đề tư tưởng là khó vượt qua nhất, nhưng mà cứ nghĩ thoang thoáng thôi là ổn. Tôi cười gật đầu bảo: – ừ em nói phải.

nguoi mau ngoc diep

Xem nguoi mau ngoc diep hay nhat 2014

Kim nằm nghiêng, nàng ra dấu để tôi cùng nằm nghiêng như nàng. Hai chúng tôi ôm nhau thật chặt. Kim gác đùi nàng lên đùi tôi. Con cu của tôi bây giờ đã dựng đứng như cột cờ. Đầu nó cọ cọ vào âm hộ của Kim, nhưng nó vẫn còn cách một lớp vải. Kim nắm tay tôi để vào cái mu. Nàng nói khẽ:
- Xoa xoa chỗ này của em đi.

Tôi còn đang nghĩ lan man thì Kim đã ôm tôi hôn lên môi rất lâu. Lúc buông tôi ra nàng nói:
- Em thật sự hứng lắm rồi. Em thèm được anh hôn khắp llgười. Chiều em đi anh.
Nàng nhìn tôi bằng một cặp mắt van lơn, nài nỉ. Tôi cũng hứng tình nên tôi cúi xuống làm theo lời Kim.

Khởi đầu là cái cổ trắng ngần như cổ thiên nga. Rồi đến cái ngực. Tôi bóp nhẹ một bên vú, bên kia tôi vừa bóp vừa ngậm đầu núm vú. Có tiếng thở dài của Kim rồi hơi thở gấp rút hơn. Tôi bú đủ cả hai  bên vú. Đầu núm vú đỏ như có thoa son, căng cứng lên sau khi được tôi ngậm và bú. Buổi sáng trời mưa nên ánh nắng không lên, chỉ đủ vừa ánh sáng để tôi nhận rõ hình ảnh trước mặt đã khiêu khích tôi không ít.

Tôi muốn ngừng lại không tiến xuống nữa nên bú hai núm vú mãi. Một lát Kim khẽ nói:
- Anh hôn em ở phía dưới nữa chứ.

Tôi hôn cái rún trước khi tiến xuống dưới. Tôi thọc dầu lưỡi vào lỗ rún ngoáy ngoáy. Kim nẩy người lên vì nàng cảm như có. một luồng điện chạy từ cái roan xuống đến âm hộ. Bàn tay của tôi xoa nhẹ cái mu lún phún lông tơ. Tôi cúi xuống khởi sự liếm thật nhẹ trên hai cái mép lớn. Khi liếm đã xong ba vòng, tôi mới khởi sự cắn nhẹ từng khoảng thịt có lông mềm. Cắn thật nhẹ rồi kéo ra một chút. Có tiếng rên của Kim. Cắn giáp vòng, tôi lại quay trở lại nơi xuất phát.

Kim vừa rên nho nhỏ vừa hít hà. Nàng vòi tay xuống, xoa xoa mớ tóc hơi quăn của tôi. Sau khi liếm và ăn hai cái mép ngoài, tôi vạch cái khe ra. Tôi khen thầm: “đỏ như son, lồn gái trẻ có khác”. Tôi cúi xuống lướt đầu lưỡi trên hai mép nhỏ. Kinh nẩy người lên, nẩy nẩy liền mấy cái. Môi tôi ngậm hai cái mép nhỏ đỏ hồng, trong khi cái lưỡi không ngừng liếm. Thoạt dầu liếm chậm, sau nhanh dần.

Kim cảm thấy sướng quá . Bỗng Kim giật nẩy người lên. Đầu lưỡi của tôi ngoáy ngoáy nơi cửa mình của nàng. CảI lưỡi ngoáy lúc chậm lúc nhanh. Dường như nó dang tìm đường ]en lỏi vào phía trong động đào Cửa động quá chật, quá khích, lưỡi phải len lách mãi mới vào được bên trong. Nó ngoáy ngoáy hai bên vách khiến dâm thủy của Kim ứa ra. Nàng không ngớt nẩy nẩy người lên, hai chân nàng hơi co lên.

Miệng Kim rên rỉ, hơi thở nàng đứt quãng gần như người hụt hơi. Nàng lắp bắp:
- Anh ơi em sướng quá. Anh đừng ngừng nghe anh.

Cái lưỡi bây giờ đã nằm gọn ở bên trong âm đạo. Nó càng quậy, nước nhờn càng trào ra lênh láng, Kim rên to hơn và thều thào mất tiếng:
- Em sướng quá, em sướng quá.

Kim ôm chát đầu người tình ấn nhẹ vào âm hộ. Nàng xoắn tóc tôi mỗi khi cái lưỡi quậy mạnh hơn.

Một chập tôi rút lưỡi ra. Tôi ngước đầu lên, hít vào một hơi dài.

Tự nãy giờ tôi gần như ngợp thở vì mũi tôi ấn sát vào âm hộ rồi hai tay của Kim còn ấn đầu tôi vào sát lươn nữa.

Kim thấy tôi ngừng thì la lên nho nhỏ:
- Sao anh ngừng vậy. Em đang sướng mà. Chiều em nữa đi. Chóng ngoan, tối nay em bao anh đi ăn nhà hàng.
Tôi phì cười:
- Em định dụ dỗ anh đấy à? Cho anh tllở nhột phút chớ.

Hai tay tôi banh hai mép nhỏ ra. Tôi đi tìm cái mồng đốc. Nó nằm dó, nhỏ tí xíu, mặc dù lúc ấy nó đã cương cứng lên rồi. Máu tụ lại khiến cái mồng đốc đỏ như cái mồng gà.

Tôi khẽ chạm đầu lưỡi vào cái mồng đốc. Kim giật nẩy người lên như bị điện giật.

Tự lúc tôi khởi sự bú, liếm đến giờ nàng đâ trải qua một nửa giờ đồng hồ ngây ngất trong sự sướng khoái. Nàng nghĩ như vậy là sướng lầm rồi. Bất ngờ bây giờ lưỡi của Thoại mới liếm đến chỗ nhạy cảm nhát trollg cơ thể của nàng. Dầu lưỡi càng đánll nhẹ chừng nào vào cái mồng đốc thì khoái lạc càng nhiều chừng nấy.

Kim rên to lên, nàng quằn quại, đầu lắc lư day qua bên phải rồi lại day qua bên trái, chân nàng co lên, hai đùi kẹp đầu tôi như một gọng kềm.
- Ối anh ơi, em sướng quá, sướng quá. Anh làm gì mà em sướng quá vậy anh. Anh đừng rời chỗ đó nghe anh. Anh bú nữa đi.

Tôi ngậm cái mồng đốc mút mút, trong khi lưỡi vẫn liếm. Tôi tự nhủ: “Ừ, thì anh bú đây, bú cho rã rời tay chân em, cho em ngất đi luôn.”

Chừng mười phút sau, trong khi tôi tận tình bú và liếm cái mồng đốc thì Kim rú lên một tiếng, nàng rùn mình một cái rồi từ trong âm đạo ứa ra một chất nước sền sệt. Kim đã “ra”. Nàng ngất lịm đi trong khoái lạc. Nàng không còn biết trời đất là gì nữa. Một lát Kim mờ mắt ra nhìn xuống. Tôi đã bỏ vị trí, tôi đã ngồi dậy. Kim nhìn tôi, đầy vẻ biết ơn, trìu mến. Nàng nói khẽ:
- Cám ơn anh đã chiều chuộng em.
Nàng nhìn xuống hạ bộ của tôi. Tôi vẫn còn mặc cái sì-líp Kiện nhìn tôi:
- Sao anh không cởi cái quần lót ra, còn mặc nó làm gì cho vướng bận?
Tôi lưỡng lự một chút rồi tuột quần, quăng xuống đất lim nhìn lom lom: “Cu của anh to thật, Thoại à…” Nàng tự nhủ thầm: “Đút vào cái lỗ mình sẽ sướng lắm…” Rồi nàng nói với tôi:
- Nó cứng quá. Mà to nữa. Đâu anh xích lại đây cho em thương nó một chút.

Kim mân mê, vuốt ve từ trên xuống dưới hai hòn dái.