Nguoi mau ngoc thach

Vừa về đến nhà, tôi vội đi tìm Dì, cả ngày hôm nay… nứng quá! Ngồi trong lớp học mà chỉ nhớ đến cái thân hình quyến rủ của Dì và nhất là cái sướng khi con cặc tôi… đút vào trong lồn Dì... 
- “Dì ơi!...” 
- “Khôi đã về rồi đấy à?” giọng Dì vui mừng từ trong bếp vọng ra, Dì đang đứng rửa rau trong bếp. 
- “Dạ, Khôi vừa học ra là chạy tuốt về nhà…” tôi áp sát vào người Dì từ phía sau, hơi thở hổn hển của tôi phả vào gáy Dì… Tôi vòng tay ôm lấy bụng Dì… con cặc đang cương cứng vì nứng từ nảy giờ chõi mạnh vào giữa mông đít Dì… Mùi thơm da thịt của Dì thoảng vào mũi làm tôi đang nứng càng thêm nứng. 
Dì oằn người: 
- “Ưhmm, Khôi làm nhột Dì…” 
Một bàn tay tôi lòn vào áo, vượt lên: 
- “Dì nhột chỗ nào?... Ôh…” tới phiên tôi rên lên… Dì không bận áo ngực, bàn tay tôi xoa bóp vú Dì và mâm mê đầu núm vú… 

Dì dựa người ra sau sát vào tôi… Bàn tay kia tôi vuốt xuống cái bụng phẳng lì của Dì rồi lòn qua lưng quần thọt vào trong… tôi đã đoán đúng… Dì không mặc quần xìlíp… bàn tay tôi chà sát lấy vùng da bụng mịn màng của Dì rồi… úp hẳn vào mu…. Ôi, cái đám lông mượt mà làm nhột lòng bàn tay… Đầu ngón tay tôi lần xuống, vuốt ve dọc theo cửa mình cửa Dì… 

“Ưhm!...” Dì ưởn người, quay đầu… một tay vòng lên ghì đầu tôi tới trước, môi lưỡi Dì hé ra chờ đợi… môi lưỡi cửa tôi gắn vào, tay kia Dì lòn ra sau ghịt mông tôi để mu tôi ấn sát vào mông Dì… “Uhm…” tiếng rên tắt nghẽn vì môi lưỡi không rời nhau… Ngón tay tôi đã hoạt động dễ dàng vì nước dâm cửa Dì đã ứ ra tới ngoài… đầu ngón tay càng lúc càng lướt nhanh trên mép lồn của Dì, và… “Ah!..” Môi Dì rời môi tôi để tiếng rên thoát ra khi nhón tay tôi thọt vào cửa mình ướt chèm nhẹp của Dì… 
- “Khôi ơi! Dì hứng quá rồi!... Khôi làm Dì sướng nữa đi Khôi…” Dì hẩy đít đẩy háng tôi ra rồi khum người tuột quần xuống… 

Đang cỡi quần, người tôi thót lại khi nhìn thấy cái cảnh Dì chỗng mông đưa lồn cho tôi… Không chậm trể, tôi bước tới áp sáp hạ bộ vào mông Dì… Dì vừa bước chân ra khỏi cái quần tuột dưới đất, chưa kịp đứng lên thì đầu cặc tôi đã tới mép lồn của Dì… “Ọt!... Ah…” Tôi ghịt lấy eo Dì… Cái đụ đầu tiên quá mạnh đẩy Dì chúi nhũi về phía trước, Dì phải chống tay vào bồn rửa chén để chịu lại… Con cặc tôi đã cắm gọn sâu vào lồn Dì… Dì khép đùi, lồn Dì khẹp cứng con cặc đang muốn nổ tung… Tôi nứng khủng khiếp… Tôi muốn kéo cặc ra để giảm cái ạp lực nặng nề đó nhưng lồn Dì như hút chặc lấy nó… tôi oằn oại, cặc tôi xoáy trong lồn Dì... rồi… “Ah…” cặc tôi nổ tung… khí tôi xịt… xịt… xịt… vào lồn Dì… 

Tôi xiểng niểng lùi về sau, con cặc bị kéo ra khỏi lồn Dì kêu tiếng… “bốc!” tôi đứng dựa vào tường thở dốc… Dì quay laị, ngúng nguẩy tiến đến bên tôi… tay Dì lần mở khuy áo: 
- “Khôi hư quá! Dì chưa sướng tới thì Khôi đã chạy rồi!... Dì phải phạt Khôi mới được…” Vạt áo Dì banh ra… Bước đi uốn éo, ánh mắt sáng ngời… Dì đã hoàn toàn trần truồng ngay trước mắt tôi, thật khêu gợi, thật lã lơi… 
- “Hơ… Khôi không phục!” Tôi vẫn chưa lấy lại được hơi thở, “Dì coi… Hơ…” tôi nâng dương vật lên, “nó vẫn còn… cứng mà…” 
- “Chưa đủ! Nó phải cứng hơn, để Dì làm cho con coi…” vừa nói Dì vừa quì xuống trước mặt tôi, một tay bợ dái, tay kia cầm lấy dương vật tôi nâng lên… 

nguoi mau ngoc thach

Trong một buổi chiều mưa, tôi lại truy cập vào trang web đen quen thuộc, tôi xem một video sex có tựa đề “ quan hệ với em họ”, chính video này làm thay đổi cuộc sống của tôi. Thực ra video này không phải dễ thấy bởi nó nằm ở trang 50, có lẽ nếu không thấy video này thì tôi sẽ không mắc những lỗi lầm kinh tởm của mình. Tôi vội vàng nhấn chuộc vào dòng chữ ấy, đoạn video không dài nó chừng 4’ nó cảnh quan hệ của 2 anh em ( không biết có phải là anh em họ hay không ), cảnh quay rất chân thực, tôi bị kích thích vô cùng, chưa bao giờ tôi cảm thấy bị kích thích như thế. Tôi nằm trên nệm và nhớ lại cảnh quan hệ với Tr, tưởng tượng mình đang quan hệ với C. Nghe tiếng xe đạp tôi biết là C đi học về ( giờ đó tầm 2h30 chiều ), thú tính trong tôi trỗi dậy tôi đã làm một chuyện đầy tội lỗi ….
C bước vô phòng tôi chào tôi mới đi học về, C có mặc áo mưa nhưng vì mưa quá to nên làm ướt áo em, áo em bám vào những thớ da thịt của em làm tôi kích thích vô cùng, tôi thấy cái áo ngực của em rõ mồn một qua ánh đèn. Có lẽ em đang rất lạnh, tôi giả vờ hỏi thăm em để em nán lại tôi có thể ngắm em qua cái áo sơ mi bị ướt. Tôi không thể kìm chế nổi mình và tôi đứng dậy lại gần em, tôi ôm em vào lòng. Em không còn lạ gì cái ý nghĩ của tôi, đã lâu rồi cái lúc tôi sờ ngực em, có lẽ do việc đang cố gắng ghi điểm với Yến nên tôi quên mất cô em họ xinh đẹp này. Mùi hương tóc em bay vào mũi tôi, tôi hôn lên mái tóc ướt sũng ấy. C cố vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay tôi, nhưng C không thể thắng tôi được, tôi ghì cô ấy vào lòng. Tôi không em C nữa, nó định vào phòng thay đồ vì nó hơi lạnh, tôi đêm chuyện nhật ký ra để dọa nó
- Em còn nhớ cuốn nhật ký chứ.
Nó không nói gì nhưng nó hiểu tôi đang nói gì, chắc lúc đó nó cũng đoán được ý đồ của tôi. Lần này tôi ôm nó vào lòng nó không dám vùng vẫy nữa, nó im lặng, có lẽ nó đang khóc. Tôi không quan tâm gì đến cảm xúc của nó, tôi chỉ quan tâm đến thân thể nó thôi. Có lẽ giá như tôi không tỏ tình với Yến thì tôi sẽ không sa đọa đến mức này, nhưng biết trách ai được do tôi mà ra tất cả mọi việc. Tôi đặt C ngồi trên tấm nệm của mình và hôn lên trán C, hai bờ má ửng hồng của C làm tôi nhớ đến Yến vì hai bờ má hồng khá giống nhau. C luôn né tránh nụ hôn của tôi nhưng nó phải làm theo mọi yêu cầu của tôi, tôi hôn lên môi nó, nó khép chặt bờ môi lại để tôi không thể cho lưỡi của mình vào. Tay tôi sờ soạn sau lưng nó, dường như độ kích thích trong tôi tăng lên cực độ, tôi không muốn phí bất cứ khoảng thời gian nào nữa. Tôi ôm nó đặt xuống nệm, tay tôi bóp bên ngoài cái ngực cao vút của nó, bây giờ nó chống cự trong miệng của nó lí nhí những lời van xin tôi “đừng mà anh 2, đừng mà”. Những giọt nước mắt của nó bắt đầu trào ra, nó không dám phản ứng mạnh còn tôi thì như con thú dữ không gì có thể thay đổi được. 
Tôi xoa bộ ngực của nó một cách thô bạo, tôi nhẹ nhàng cởi từ cái nút áo của C, “bực..”, từng tiếng mở khuy áo vang lên phá vỡ sự im lặng của căn phòng, bên ngoài chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp lên mái tôn. Bàn tay tôi run lên khi làm một việc tội lỗi này. Bàn tay nhỏ nhắn của nó nắm lấy cổ tay tôi nhưng không dám giằng mạnh bàn tay tôi ra. Từng dòng nước mắt nó chảy ra thấm xuống tấm nệm của tôi, chắc nó cũng đành nhắm mắt cam chịu số phận của mình. Tôi cởi hàng nút áo của nó ra phơi bày bộ ngực được giấu gọn dưới cái nịt vú, làn da bụng trắng ngần với lỗ rốn nhỏ xinh. Tôi hôn lên má nó, bây giờ nó không kháng cự nữa mà buông xuôi, hình như nó cũng cố giấu những dòng nước mắt của nó. Tôi hôn liếm dần xuống cái cổ trắn ngần, tôi cho tay vào dưới lớp nịt vú xoa bóp một cách thô bạo bộ ngực của nó, nhìn khuôn mặt hơi đau đớn của nó chắc tôi hơi mạnh tay. Tôi như con thú dữ đang đói lâu ngày còn em nhưng một con mồi chỉ biết chịu đựng . Đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu tại sao lúc đó tôi lại liều lĩnh đến thế, liều lĩnh đến mức điên cuồng không đủ để nhận ra đâu là đúng đâu là sai nữa.

Tôi nới lỏng cái nịt quần của em, em không còn bất cứ một hành động nào là chống cự, em đã chấp nhận sự thật, buông xui phó mặc cho số phận. Ngay cả bản thân tôi không biết lúc ấy trong đầu của tôi đang nghĩ về cái gì, lúc đó tôi không hề nghĩ đến Yến cũng không nghĩ đến bạn bè gia đình, tôi không nghĩ đến cảm giác của c, trong đầu tôi khi ấy chỉ còn là nhục dục. Tôi cởi nịt quần em ra, mở khuy quần tây, em vẫn không phản ứng, giọt nước mắt vẫn lăn trên má của em. Đường dây kéo nhẹ nhàng kéo xuống, để lộ dần từng mảng quần xì líp trắng tinh, tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên cái quần lót trắng ấy. Tôi kéo quần tây hơi ướt của em ra khỏi người và vứt vào góc tường, cặp chân thon dài và trắng như trứng gà bóc hiện ra trước mặt tôi. Tôi bị mê hoặc bởi cái cặp chân không hề có một dấu tì vết nào, tôi nghĩ cũng lạ bởi ở quê thì đi làm ruộng khá nhiều mà chân nó vẫn trắng và không hề bị dầu vết trầy xước nào. Tôi hôn lên hai cặp chân và liếm từ đùi cho đến gót chân của em. Tôi cố gắng cởi chiếc áo sơ mi ra khỏi người em, trên người em bây giờ chỉ còn lại hai mảnh vải trắng đủ che chắn những gì cần thiết của con gái nhưng rồi nó sẽ phô bày trước con mắt tục tĩu của tôi những gì em cố gắng giữ gìn trong bao qua. Thực ra em mất trinh nhưng chỉ là một tai nạn mà không hề mong muốn, có thể nói tôi là người đầu tiên phá trinh C. Tôi luồn tay ra sau để gỡ khóa dây nịt vú của em, bộ ngực trắng ngần phơi trước mắt tôi, tôi cố hôn nó, cố bú liếm, mút ngậm hai đầu vú bằng những kinh nghiệm của mình. Một lát sau tôi thấy hai đầu vú của em đã căng cứng, có lẽ bây giờ em đang rất nứng trong người. 
Tôi cởi nốt cái quần xì của C ra khỏi đôi chân dài thườn thượt ấy và quăng vào đống quần áo của em. Đám lông của C xuất hiện trước mắt tôi, nó không nhiều lắm, hai múi bưởi vun cao lên, tôi cho ngón tay của mình vào bím C ( mục đích để xem thử có đúng như em nói không ). Tôi thụt ra thụt vô ngón tay ấy, có lẽ đau thì chưa nhưng tôi lại móc trong bím em làm cho em cảm thấy thốn vô cùng, em oằn người lên và giật liên hồi. Rút ngón tay tôi ra thì thấy một chất nhờn bám quanh tay ( từ trước tôi cứ ngỡ chỉ có con trai là xuất tinh thôi ) sau này tôi mới biết là dâm thủy. Tôi vội vàng trút bộ đồ trên người, con cu bung ra một cách hùng dũng. Tôi đặt trước mặt nó và bảo “mút cho anh đi em”, ban đầu dường như C không muốn nhưng rồi cũng miễn cưỡng chấp nhận chỉ liếm nhẹ. Hai bàn tay tôi đặt sau đầu em, tôi ấn mạnh đầu em vào cu tôi. Em cảm thấy khó chịu và có phần hơi ngộp thở. Tôi nằm trên người em và đặt con cu trước bướm em, tôi chuẩn bị đút vào bím em thì một đợt mưa lớn rớt xuống mái tôn làm tôi giật mình. Có lẽ ngay cả ông trời cũng không đồng tình với hành động đốn mạt ấy của tôi và khóc cho C. Một cú mạnh mẽ của tôi, con cu chạy thẳng vào trong bím C, C oằn người lên có lẽ vì rất đau, những giọt nước mắt chưa bao giờ ngừng rơi. Tôi không quan tâm đến cảm xúc của C, tôi bắt đầu nhấp mạnh ( thực ra tôi cố ý để C đau ), những cơn đau ập đến với C quá nhanh, C không kịp giảm cơn đau nào mà chỉ biết cố gắng chịu đựng. Hai tay tôi nắm nhẹ bên hông C, những bàm tay C bám víu vào cánh tay tôi để đỡ đau phần nào. Tôi không xuất trong người cô ấy mà xuất trên người cô ấy, những dòng tinh dịch kèm theo nước tiểu xối xả trên người C. Tôi đã thấm mệt, tôi nằm bên cạnh C còn C như một cái xác chỉ biết nằm im. Vậy là trinh tiết đầu đời của C đã bị tôi đoạt mất, chắc c đang trách tôi, trách tôi như một thằng khốn nạn. 
Bây giờ tôi mới nhận thức hết mọi việc, tại sao tôi lại làm cái trò tày đình này chứ. Nếu như C nói ra chuyện này với bố mẹ tôi, ông bà nội tôi thì không biết họ có chịu nổi cú sốc về thằng con cháu mà mọi người vẫn hằng mong đợi hay không. Nó có vẻ đã nín nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, nó nhìn tôi với ánh mắt thù hận, tôi lấy quần lót của nó lau những dấu vết còn sót lại trên người nó. Tôi nhẹ nhàng hôn lên má nó và nói với nó “anh xin lỗi em, anh không thể tự kìm chế nổi mình…”. Nó đáp trả tôi bằng ánh mắt lạnh lùng cay đắng, nó ôm quần áo nó vào nhà tắm để tắm. Nhìn bước đi hơi gượng gạo có lẽ nó vẫn còn đau. Những tiếng nước xả hòa với tiếng mưa trên mái nhà, có lẽ nước hơi lạnh nhưng chắc nó cố để quên đi cái sự thật đắng cay tội lỗi này. Nó mở cửa và đi về phòng nó, tôi đứng đó mà nó xem thôi như một người xa lạ, ánh mắt lạnh lùng và đỏ hoe. Tôi vội chạy theo để cố xin lỗi nó và mong nó bỏ qua cho tôi. Tôi cố phân trần với nó 
- Cho anh xin lỗi mà, anh không thể kiềm chế bản thân mình.
- Anh đi ra đi, em chỉ hận cuộc đời này sao mà ngang trái quá, tại sao với lứa tuổi này e phải chịu nhiều đau khổ thế chứ, em có lỗi gì hay sao, em đã làm sai cái gì hay sao để tất cả phải đối xử với tôi như vậy, tại sao, tại sao…. – Những dòng nước mắt rơi, những dòng nước mắt lăn trên gò má của em và chảy xuống miệng. Có lẽ cái cị mặn nồng của nước mắt giống như em lúc này.
- Anh xin lỗi em mà, anh không thể làm gì khác được, hãy bỏ qua một lần cho anh đi mà….
- Bọn cái trai các người chỉ biết hưởng thụ mà không biết làm gì cả, ngay cả một việc bất nhân bất nghĩ như thế mà anh cũng làm hay sao.
Những lời xỉ vả thật thậm tệ, tất cả là do tôi, nhưng cơn nghẹn trong cổ họng, khó khăn lắm em mới nói trọn vẹn một câu.
- Bây giờ sự ràng buộc càng lớn, em biết bây giờ em như một con vật nuôi của anh, anh thích làm gì thì làm, từ nay em sẽ phải chấp nhận tất cả.
Tôi không nghĩ nó lại yếu đuối đến như thế, tôi cố nói xin lỗi nó mà nó vẫn không chấp nhận, tôi ra ngồi bàn học mà lòng đầy ân hận. Giá như tôi biết kiềm chế, giá như.., giá như.. hàng loạt từ giá như trong lòng tôi, nhưng giờ đã muộn khi em sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Tôi luôn dặn lòng không như thế nữa, không bao giờ lặp lại hành động như thế nữa. Nhưng tà tâm tôi đã thắng khi sau này nhiều lần hơn nữa tôi lại làm hại đời em. 
Nếu C có đọc những dòng này thì ngàn lần vạn lần anh xin lỗi em C nhé. Anh không muốn kể ra như một chiến tích mà là những dòng tâm sự thầm kín trong lòng tôi.

nguoi mau ngoc thach

nguoi mau ngoc thach la gi ?

Hôm nay, thời hạn sáu tháng học chăn ngựa vừa hết. Nàng vui như trẻ con sắp về thăm nhà. Mặc áo mới, chải lại tóc tai. Rồi nàng khăn gói hết mọi thứ vật dụng nàng đã mang lên đây. Nàng có ngỏ lời cám ơn và từ giã với Lầu Sơn. Hắn vẫn ung dung không nói năn gì. Mắt đượm buồn xa xăm.

Ngày đó, nàng ở lại lều để chờ xe lên rước. Lầu Sơn lên thảo nguyên một mình chăn ngựa.

Chiều về. Lầu Sơn bắt gặp nàng ở trước lều. Tóc tai lù xù. Trông nàng thật chán nãn, thất vọng. Hắn cũng không hỏi han gì. Dường như đã biết trước sự việc. Tiểu Châu vì buồn rầu. Tối đó nàng cứ giàu giàu không ngủ được. Lầu Sơn an ủi nàng vài câu qua loa rồi lẳng lặng đi ngủ, như không còn làm gì được hơn trong tình cảnh của hắn.

Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày. Không một bóng dáng của một ai khác xuất hiện. Tiểu Châu càng trở nên sầu hơn. Nàng thường hay nhớ về quê nhà, về cha mẹ, về mối tình đầu. Lầu Sơn cứ tiếp tục an ủi nàng. Đem chuyện con ngựa nàng thích nhất ra nói. Bảo là nó sắp sanh một con ngựa con cho nàng. Nhưng nàng cũng chỉ vui trong khoảnh khắc rồi chợp tắt.

Từ dạo đó, nàng không buồn đi chăn ngựa với Lầu Sơn nữa. Một mình ở lều nàng chẳng làm gì cả.

Cho đến một hôm, có một thanh niên trạc tuổi 25 xuất hiện. Gã chỉ là một kẻ qua đường, đi lạc ngang đây. Thấy Tiểu Châu đẹp nên có ý ve vãn. Vì là gái mới lớn, nàng đã dễ siêu lòng với những lời đường mật. Qua gã, nàng biết thêm Tiểu đội Xung kích của nàng đã rã. Họ đang biểu tình ở Trụ sở, đòi được về quê. Chuyện xảy ra khá nghiêm trọng nên có nhiều vụ bắt bớ. Gia đình nào có tiền hoặc có quen biết còn có cơ hội chuộc họ ra, mang trở về quê. Gia đình nào nghèo, không có tiền chuộc con về, thì phải ở lại đây mãi. Còn những người trốn về quê không được Chính trị viên phê chuẩn coi như bị một “vết đen” trong đời, khó lòng mà mưu sống sau này. Với trường hợp của nàng cũng xuất thân từ gia đình nghèo. Ba mẹ nàng lấy tiền đâu mà chuộc nàng về. Lại không quen biết ai. Bây giờ, nàng đã hiểu vì sao phải ở đây khá lâu mà không ai ngó ngàng tới.

Gã thanh niên đó nói chuyện với nàng cũng khá lâu. Cho đến khi Lầu Sơn trở về, gã cũng mặc kệ. Dường như gã đã biết Lầu Sơn chỉ là một thằng chăn ngựa chất phát, chẳng làm nên trò trống gì. Trước khi ra về, gã còn móc túi tặng nàng trái táo đỏ.

Đêm đó nàng cứ ôm mãi trái táo đó trong lòng. Lầu Sơn thừa biết dụng ý của gã kia, nhưng bản tánh nội tâm, hắn cũng chẳng muốn nói ra làm gì.

Rồi gã thanh niên đó cứ xuất hiện mỗi khi Lầu Sơn vắng mặt. Mỗi lần gã tới đều mang táo đến tặng nàng. Đến một ngày kia, gã ôm chồm lấy nàng. Mặc cho sự chống cự yếu ớt của nàng, gã vừa gạ gẫm vừa lột áo nàng ra. Gã hứa sẽ báo cáo tình trạng của nàng với Chính trị viên để trả nàng về với quê nhà. Gã còn hứa sẽ cùng nàng ra mắt cha mẹ. Cưới hỏi đàng hoàng.

Hai tay gã tham lam thì phụ họa với lời nói sờ nắn lên bờ ngực mới lớn của nàng. Cả nàng cũng chìm ngập trong cảm giác tình dục. Hơi thở hổn hển. Quần áo được vứt tung một cách vội vã. Hai thân thể khao khát lao vào để thỏa mãn nhu cầu tính dục. Trai và gái.

Và gã phá trinh nàng một cách nhanh chóng, nhưng triệt để. Ấy mà nàng thấy hạnh phúc vời vợi sau cái giây phút được trở thành đàn bà. Vì tình cảm bồng bột.

Chiều đó, gã lẳng lặng bỏ đi. Bỏ đi trước khi Lầu Sơn trở về. Nhưng Lầu Sơn thừa biết chuyện gì đã xảy ra. Những chứng tích còn xót lại trên giường màu đỏ hồng. Đồ đạc vương vãi. Mặt nàng phờ phạc. Hắn vẫn điềm nhiên như ngày nào nàng giáp mặt hắn lần đầu tiên, nhìn nàng rồi nhìn đi nơi khác. Tiểu Châu như cũng không màng chuyện hắn có đếm xỉa tới nàng. Nàng ung dung rót những giọt nước sau cùng trong bình để rửa sạch trái táo gã thanh niên tặng. Rồi nàng bảo hắn có thể đi lấy nước thêm cho nàng.

nguoi mau ngoc thach

Thì tôi nằm bật ngửa ra giường. Hằng nhướn người hôn lên má của tôi thì thầm “Cám ơn anh, thật tuyệt diệu. Anh đã chỉ dẫn và cho em biết thế nào là yêu đương, ân ái. Nếu anh không phải là anh họ của em thì em nhất định sẽ lấy anh làm chồng.”

Nghe Hằng nói. Tôi mới được đưa về thực tại của sự luân thường đạo lý. Tôi mỉm cười chống chế.

- Chúng ta chỉ là anh em đôi con dì. Người Hoa họ vẫn có thể lấy nhau cơ mà.

Hằng gối đầu lên ngực của tôi cười đáp “Nhưng mà chúng ta là người Việt chớ đâu phải người Hoa.”

nguoi mau ngoc thach

Xem nguoi mau ngoc thach hay nhat 2014

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “