Nguoi va ngua du nhau

Chị Hoàng nhìn Lợi, sững sờ không chớp mắt. Trong chốc lát, chị hiểu ra rằng sự phản ứng của Lợi tức là đồng nghĩa với sự bất đồng tình. Chị cảm thấy xấu hổ thực sự, thút thít khóc như mèo, hai hàng nước mắt lăn dài trên hai gò má cao của chị. Khỏi cần phải hỏi, tiếng khóc của chị Năm Hoàng khiến Lợi hiểu ra tất cả mọi chuyện. Tuy mới có 15 tuổi nhưng vì đã từng trãi qua ba mối tình với ba người chị trong gia đình ( chị Sáu Minh, chị Ba Hường và chị Hai Hảo) nên nó biết là chị Năm đang nghĩ gì và chị đang cần gì, muốn gì nơi nó. Nó biết là chị đang rất khổ nhục, cô đơn và buồn tủi. Nghĩ đến đó thôi là Lợi đã thực sự rung động khắp cả người. Từ dưới xương cùng của nó, xuất phát một luồng hơi nóng hầm hập và rần rật chạy dọc lên trung ương thần kinh theo hai bên cột sống rồi lan tỏa khắp tứ chi và châu thân. Nhịp đập trái tim của Lợi càng lúc càng tăng mạnh dần lên và hòa cùng một tần số với trái tim chị Hoàng. Hai cánh tay Lợi khẽ cử động, nhẹ ôm siết lấy tấm lưng đầy đặn, thon thả và mềm mại của người chị thứ năm của nó. Dĩ nhiên là hành động của Lợi, chị Hoàng hiểu và cảm nhận được ngay. Chị rất ngạc nhiên, không ngờ là Lợi tuy mới có 15 tuổi nhưng lại rất nhanh nhạy cảm. Chị vẫn còn thút thít nhưng chị đang vui sướng đón nhận Lợi hôn nhẹ lên mái tóc phủ xỏa kín lưng thật óng ả, mềm mại, êm ái và mượt mà của chị. Chị Hoàng cảm thấy trong thâm tâm chị, cơn bão tình dữ dội đang vỡ òa ra, dâng tràn trong thổn thức, nghẹn ngào, đắng cay lẫn lộn vui sướng, hạnh phúc. Lợi hôn dần lên trán chị Hoàng, chị Hoàng cũng hôn đáp lại lên trán Lợi. Thằng em hôn lên hai mắt của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào mắt thằng em. Thằng em hôn lên hai gò má của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào hai gò má thằng em. Hai chị em cứ yên lặng hôn qua hôn lại như thế, đôi khi ngừng lại thở rồi hôn tiếp, mãi miết trong gần hơn 10 phút đồng hồ sau. Cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa Nguyễn Hùng Lợi và chị ruột thứ năm của nó – Nguyễn Thị Diễm Hoàng đã thực sự bắt đầu diễn tiến trong căn lều rẫy dưa hấu ở vùng Gò Rùa hoang vắng giữa đêm khuya tĩnh mịch. Người chị Hoàng mềm dần, chị tự ngã ngửa người nằm xuống chiếc giường gỗ trãi manh chiếu cũ kỹ, gối đầu lên chiếc gối nằm vải trắng bao ngoài đã ngã sang màu cháo lòng. Hai cánh tay chị ôm choàng qua sau gáy Lợi và kéo nó ngã úp xuống nằm lên người chị. Trong không gian yên ắng vắng lặng của đêm khuya và thời gian như lắng đọng lại, đôi môi của Lợi đang lần dò tìm kiếm đôi môi hồng đỏ, dày mọng, mềm mại và hơi dảnh lên của chị Hoàng. Ngay phút giây đầu tiên, chị Hoàng không né tránh chi cả ; trái lại, chị rất háo hức, hồ hởi, nhiệt tình đón nhận lấy nụ hôn môi đầu tiên do thằng em út của chị trao tặng cho. Tuy vậy nhưng vì đây là lần đầu tiên cho nên hai chị em cũng không thể nào không có cảm giác e thẹn, ngượng ngùng, lúng túng, vụng về, lụp chụp dù có dạn dĩ, tự nhiên đếm mấy đi chăng nữa. Hai chị em vừa hổn hển thở vừa luồn môi vào sâu trong môi của nhau đến tận gốc răng cuống lưỡi. Thật không ngờ mà nói, đêm nay lên vườn rẫy dưa Gò Rùa, Lợi lại được có thêm một tình yêu mới với người chị thứ năm xinh đẹp, kiêu sa, diễm lệ. Một mối tình tuy loạn luân và tội lỗi nhưng thật đẹp, thật thơ mộng, thật bất ngờ chẳng khác gì một cơn gió thoảng, một áng mây bay hoặc một cánh hoa rơi. Riêng chị Hoàng, lúc chiều trong khi quá tức giận đấng phu quân, chị cũng không thể nào ngờ được rằng chị sẽ được Lợi – em út của chị mang tình gửi yêu đến trong buổi tối hôm nay ; hiện tại, chị đã hoàn toàn quên hẳn đi anh Vương – người chồng rượu chè be bét của chị, chị chỉ còn biết có Lợi – thằng em cũng là người tình mới của chị. Mối quan hệ chị em ruột và sự hơn kém tuổi tác (chị Hoàng lớn hơn Lợi những 8 tuổi) thực sự không làm giảm đi sự hưng phấn tình yêu của hai chị em. Cả hai đứa đều không đứa nào bận tâm chi đến gia đình, bố mẹ, chị em và mối quan hệ huyết thống ruột rà giữa hai đứa ; hai đứa chỉ còn biết có nhau và biết là chúng đang tự do, thoải mái yêu nhau là được rồi. Hai chị em không ngớt lăn qua lộn lại trên chiếc giường gỗ ; khi thì Lợi nằm trên người chị Hoàng, lúc thì chị Hoàng lại đè lên trên mình nó. Cặp mắt đen láy cong vút hai hàng mi của chị Hoàng luôn nhắm nghiền lại nhưng chị vẫn luôn thao thức. 

nguoi va ngua du nhau

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.

nguoi va ngua du nhau

nguoi va ngua du nhau la gi ?

Khẽ đưa tay vúôt chầm chậm lấy con cặc rồi đưa cái ngón cái lên vê vê cái đầu con cặc một lúc thì cô Minh cũng nói :
-Dài và cong thế này , làm cho em sướng mấy lần rồi hôm nay thì phải làm cho em sướng tiếp đấy nhé anh nhé !
-Anh biết rồi mà , yên tâm, anh làm *** em ra thật nhiều nước thì mới thôi .Nào mút của anh đi anh không chịu được nữa rồi !
-Làm gì mà khiếp thế không biết , chúng mình còn nhiều thời gian mà , còn cả đêm nay cho nhau mà anh , cho em nghịch con cặc của anh một tí nào .

Nói xong thì cô Minh tiếp tục mân mê con cặc của bố tôi .Một lúc sau thì mới khẽ đưa nhẹ cái đầu lưỡi đỏ hồng của mình ra mà liếm chầm chậm lên cái đầu con cặc .Chắc bố tôi sướng lắm lên cong hẳn người của mình lên mà để con cặc chĩa ra .

Cô Minh chưa vôi mút ngay mà cứ liếm chầm chậm quanh cái đầu con cặc đã rồi lại đưa lưỡi mà quét ở bên dưới mấy vòng .Tùng thấy cô Minh làm như vậy thì bụm miệng cười mà quay lại chỗ tôi rồi nói :
-Cứ như mèo vờn chuột thế kia thì làm sao mà có thể chịu được .Tao mà như thế chắc là tao ra luôn rồi chứ chẳng cần mút đâu.
-Mày khác ông già tao khác , đâu có giống nhau được cơ chứ .Hơn nữa lại còn có kinh nghiệm bao nhiêu năm thì làm sao mà mình đọ lại được, thôi chẳng khi nào có dịp như thế này , cứ cố gắng mà nhìn đi nào .

Tôi và Tùng lại cúi xuống mà nhìn xem cô Minh liếm chầm chậm cái con cặc của bố tôi .Quét cái đầu lưỡi cho thân cặc bóng nhẫy thì cô Minh mới ngậm vào mà mú .

Mới ngậm vào như thế thôi thì bố tôi đã không thể nào chịu nổi được nữa rồi mà ấn mạnh luôn con cặc vào bên trong cái miệng của cô , vuốt chầm chậm cái mái tóc mà nói :
-Úi ..anh sướng quá..em ơi …mút mạnh nữa lên đi nào ..anh không thể nào chịu nổi được nữa rồi đây này …híc híc ..sao mà đã thế sướng thế hả trời …đã quá .. đi mất thôi .a.a. dễ chịu quá sướng quá đi mất.

Tôi được thể càng dí mắt vào cái khe đó hơn .Con cặc của bố tôi bây giờ như trượt trong cái miệng của cô Minh vậy .

Liếm dọc cái thân cặc một lúc khá lâu rồi mút như vậy thì cô Minh cũng khẽ nhẹ nhàng liếm chầm chậm lên hai hòn dái rồi ngậm vào mà mút tiếp làm cho bó tôi sướng điên lên .

Không chỉ vậy mà hai ngón tay của cô còn vê nhẹ nhàng mấy sợi lông đen ở phía trên làm cho cái bụng của bó otoi giật giật nữa .

Một lúc khá lâu sau thì bố tôi cũng không thể nào chịu nổi , rút con cặc ra khỏi cái miệng của cô Minh mà nói :
-Nào bây giờ thì anh làm cho em sướng nào , dạng chân ra đi em , em thích anh làm với em cái kiểu gì nào ?
-Kiểu gì cũng được , miễn là sướng anh ạ , đút thật sâu vào bên trong của em nhé , em thíc được sướng như thế lắm .

Bố tôi gật đầu thì cô Minh cũng ngồi khom mình trên ghế mà dạng cái chân của mình ra .Tôi bây giờ cũng nhìn rõ cái khe *** của cô Minh một chút. Nó hồng hồng nhưng ở mép thì cũng hơi thâm lại một chút rồi .

nguoi va ngua du nhau

Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh rồi!”

Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi trinh nữ, mùi con – gái – người – tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”

Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đ*t hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đ*t còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”

nguoi va ngua du nhau

Xem nguoi va ngua du nhau hay nhat 2014

Động tác tuy nhẹ nhàng, nhưng tôi cố ý dùng cái đầu con xxx to tròn láng ươt để làm vật cọ sát và kích động lên cái hột le. Giữa hai mép xxx của Hoa là một cái lỗ đã nở ra toang hoác, những sợi lông đen mượt mọc chung quanh miệng xxx bị nước xxx làm ướt, bết thành từng lọn nhỏ. Cái đầu con xxx càng lúc càng chà sát mạnh hơn nhanh hơn và dí sát vào bên trong gần cái lỗ xxx cho đến khi tôi khẽ hẩy mạnh cái đít thì cả khúc gân dài ngoằng của Tôi đã ngập thật sâu và biến mất bên trong lỗ xxx của Hoa.

Biết con em mình đang đứng ngoài xem, tôi càng thêm hứng khởi và quyết làm nhiều động tác kích dục nhiều hơn như cố tình cho Vân được nhìn thấy. Tôi bợ đít của Hoa lên trên hai đùi và quỳ theo kiểu ngồi xổm để nắc càng lúc càng quyết liệt hơn. Hai cái mông no tròn của Hoa được tôi nâng lên nâng xuống, lái qua lái lại hai bên trong khi tôi hất ngược háng vào xxx của Hoa, khiến cho Hoa như người bị trúng phong, hai mắt của nàng trợn ngược nhìn lên trần nhà trong khi toàn thân bị hẩy tới hẩy lui càng làm cho chiếc giường thêm va chạm liên hồi vào vách. Tôi lị đổi tư thế.