Nhung canh hon nhau

Ro...ro...ro.......tiếng quạt máy vẫn quay đều đều theo không gian yên ắng của căn phòng.........................
Ngả lưng mình xuống cái giường thân thuộc, vậy là......1 năm cô đơn rồi nhỉ, đúng một năm rồi còn gì, từ cái ngày mà cái con đàn bà khốn nạn đó bỏ tôi, đau lắm, tôi đả từng kết liễu cuộc đời mình vì con đàn bà đó, ừ thì tôi không tiền, không có gì cho em nên em mới bỏ tôi đi. Không giữ được thì phải buông ra thôi, cột chặt cái thứ không phải của mình thì chẳng bao giờ có được cái cảm giác ấm áp như ngày xưa..................
Vẫn vơ với những dòng suy ngĩ ùa về trong tiềm thức, rít nhẹ một hơi thuốc trắng ngập vào cuốn phổi, dòng suy ngĩ cứ ùa về, ùa về khiến tôi không tài nào ngủ được mặt dù là đả hơn 10h đêm, bật dậy vội vã tôi bước lọc cọc xuống cái cầu thang lạnh toát, từng bật cầu thang lạnh buốt khiến từng cơ máu tôi ê đi từng chút từng chút một. Đâu phải là cái cảm giác lạnh lẽo đó, mà nó là một thứ khác thì đúng hơn. Bước xuống căn nhà bếp to đùng kia, nhà thì to, thì rộng, nhưng sau nó chẵng đem lại cái cảm giác thoả mản cho tôi. Căn nhà là do ông ba với bà má mua cho khi có được việc làm, phì phò điếu thuốc trên tay cùng với li cafe đen sánh đặt trên bàn, một ngụm, hai ngụm. Vẫn không thể lấn át đi cái nổi buồn trong tôi, chắc có lẽ cái vui thú xác thịt này mới làm tôi vơi đi sự buồn bã đó. Bật cái máy tính lên vào thẳng liên xô chấm mĩ coi có tin tức gì không, hài......coi 3 4 bộ phim sex vẫn chưa đả. Thôi thì đi ra đường vậy, shọt lấy cái quần jean màu xanh, thêm cái áo thun nữa là bắt đầu đi ra khỏi nhà. Nhìn cái đống hồ sơ trên bàn khiến tôi càng muốn chạy thật nhanh ra, leo lên con sh của mình phóng vút đi trên con đường sài gòn vào đêm. Ánh đèn đường hắt xuống những con đường trải dài bất tận, dòng người vẫn chen chút như lúc sáng, thở dài một cái rồi đề gas phóng vút đi trong lòng người. Đang loay hoay mãi không biết chiếc xe chừng nào hết xăng thì đập vào mắt tôi là một cái biển to lấp lánh ánh màu, đây rồi thứ cần rồi. '' Vũ Trường '', một luồng suy ngĩ ào ạt về trong tôi, quay ngay đầu xe rẽ vào.
- dạ anh để em - một đứa bảo vệ tới ( thằng nhóc làm ở công ti đó )
- ừ.
Bước chậm rãi vào vũ trường với gương mặt không có tí cảm xúc, vẫn lạnh lùng như cái ngày đó, vẫn bước đi thoăn thoắt chẳng ngĩ ngợi.
Vừa bước vào là những âm thanh vang vọng khắp nơi. Phía dưới là những con người đang hoà vào những âm thanh nhức óc, lựa một bàn trong góc khuất lẫn đi những âm thanh đang xáo trộn đó, một cô gái trạc 20 tuổi trong bộ đồng phục nhẹ nhàng bước đến.
- anh uống gì ạ........
- chai whisky.....- tôi lạnh lẽo đáp
- dạ anh đợi chút.
Bóng người tiếp viên mất hút trong khoãng không, lạnh lẽo lại ùa về trong tâm trí, tay gõ lọc cọc theo âm bass của những bài nhạc, miệng thì rít một điếu thuốc trắng vào phổi, đảo mắt vòng quanh thì có những đứa nhóc đang tập tụ nhãy nhót lung tung trên sàn, chợt một gương mặt đập vào mắt tôi, một gương mặt trắng trẻo dáng người thon thả trong cái quần jean bó sát kia, máy tóc nhuộm nâu, cái mũi cao, gương mặt hồng hào chắc là do uống rượu đi. Nhưng cái thứ mà khiến tôi chợt bất động 1 phút là đôi mắt, đôi mắt của sự buồn bả, sự buông xuôi, sự tàn tạ.
- ê thuốc này công hiệu lắm, một phát là ngất ngay - tiếng xì xào bên dãy bàn bên kia
- thật không mạy, con nhỏ này nhìn đả thật hé 
- ừ đụ mẹ hôm nay tao phải chơi nó mới được
Tiếng cười đểu vả khiến tôi muốn đấm ngay mặt hai thằng oắt con đó, địt con mẹ chúng mày nge ngứa lỗ tai vãi ***. Nhưng thôi chuyện đời liên quan gì đến ta.
- dạ rượu của anh đây - tiếng cô gái phục vụ
- ừ cám ơn 
Tôi gật nhẹ đầu rồi nhâm nhi cái ly rượu, thơm thật đưa mũi hít nhẹ cái mùi đó rồi cho vào miệng, à.....khà...........
Một gương mặt lướt qua mắt tôi, là người con gái đó. Nhỏ ngồi xuống cái bàn ngay bên cạnh, thì ra bọn chó này định thuốc con nhỏ này đây mà, tôi tự nhủ với lòng
- nè uống đi em- tiếng thằng bên bàn cạnh
- ừ..........
Con nhỏ uống ực một cái. Liệu đây là điểm kết của một người con gái, hay là sự cứu vớt của một người xa lạ.............

nhung canh hon nhau

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

nhung canh hon nhau

nhung canh hon nhau la gi ?

Bàn tay dì xoa lấy con cu của Tí khiến nó giật bắn người, hai chân căng ra, tim đập thình thịch. Dì Tư phá lên cười khi dương vật trong tay dì duơng thẳng ra phía trước:
“Con cũng thuc loại sung đó chứ, mới đây mà lại cứng nữa rồi”

Nói xong dì lại tiếp tục xoạ Tí chịu hết nỗi, bèn đánh bạo quay lại, ôm chặt người dì Tư. Nó không biết làm sao để thỏa cơn nứng, nên cứ lay hoay, vướng víu với thân hình ướt đẩm của dì Tự Dì Tư nhẹ nhàng gỡ vòng tay của Tí, âu yếm nói:
“Còn lại thèm dì phải không? Đúng là cái thứ mê ăn. Bây giờ, dì chỉ con kiểu này nhé, kiểu đứng từ đằng sau đút tới”

Kiểu này, Tí cũng đã xem thấy trong phim. Nó không cần đợi chỉ bảo, đợi khi dì Tư xoay lưng lại, chống tay vào lavabo, rồi thọc ngay con cu vào giữa bai bờ mông của dì. Nhưng con cu trượt ra ngoài, không vào thẳng được trong cái lổ mà nó đang thèm. Dì Từ với tay ra đằng sau, nắm con cu của nó kê đầu vào âm đạo:
“Đó, con phải đặt cho trúng vị trí đã rồi mới từ từ ấn vào, chứ đừng có hấp tấp như vậy”

Tí làm theo lời dì, dương vật lọt từng nấc vào cái lồn nóng hổị Làm từ phía sau, nó có cảm tưởng như âm đạo của dì chật hơn khi nảy, nhưng nó thấy đã hơn. Tí nhấp ngày càng nhanh, để mau được sướng. Dì Tư lâu lâu ngoái cổ nhìn Tí, xem nó có được thoải mái trong tư thế này không trong khi Tí vẫn cứ miệt mài nhấp. Mt lúc sau, dì Tư bổng rên xuýt xoa, khiến Tí hốt hoảng dừng lại:
“Dì làm sao vậy, con làm dì đau hả?”

Dì Tư thều thào đáp
“Không phải đâu, dì sướng đó mà. Con cứ làm tiếp đi, đừng có dừng, làm thật mạnh vào”

Tí lại gia tăng nhịp đ, khiến dì Tư có lúc lảo đảo muốn té nếu Tí không ôm chặt lạị Tiếng rên của dì thỉnh thoảng lại biến thành những tiếng la. Tí càng thêm hăng máu, nó đẩy vào những cú thật sâu và có khi rút con cu ra cả bên ngoài, rồi lại thọc mạnh vàọ Đúng vào lúc Tí rút ra một lần nữa thì tinh khí muốn vọt ra, nó chỉ vừa kịp đút vi vào âm đạo, là những dòng nước nóng sốt đã tuông xối xả trong người dì Tự Tí sướng rên cả người, nó áp chặt người vào mông dì Tư, hai chân căng ra, cho đến khi những giọt khí cuối cùng được vắt ra từ con cu căng phồng. Tí sướng đến nỗi không để ý thấy là dì Tư cũng gần như ngã quỵ vì khoái ngất, miệng rên ư ử, giữ những hơi thở gấp.

Sau khi tắm thêm một lần nữa, hai dì cháu kéo nhau vào phòng ngủ, ngả vật xuống giường, mệt lả, chìm ngay vào trong giấc ngủ say nồng, hai cơ thể quấn lấy nhau.

nhung canh hon nhau

Mẹo về lại nhà chị Tư lấy đồ cho nàng thay. Chị Tư nằm vùi trong gối, tiếng đồng hồ sau, khi hắn trở lại, chị chồm lên hôn hắn mắng: “Quỉ!chưa bao giờ em sướng như hôm nay, cưng ơi!”Mẹo cười cười nói “Kim cũng hết sẩy, tuyệt! Mẹo sướng quá trời” Nghe gọi, bây giờ chị Tư trở thành Kim, tên tục của nàng. Nàng lấy tay Mẹo để vào âm hộ mình nói nhỏ: “Mẹo coi! Chưa bao giờ em ướt như bửa nay, sờ đi Mẹo!”Âm hộ nàng đã ướt trở lại. “Trời ơi! Kim, ướt như thế nầy! hư đốn và dâm quá thôi, mới đụ đây đã ướt lại rồi!” Mẹo sung sướng la lên nói tiếp: “vậy tui lấy đồ qua làm chi!mình đụ hết ngày nay nha!” Đôi mắt Kim nhìn Mẹo khẩn cầu “Cho em bú cặc Mẹo đi, thèm quá!”Khúc chày đen to lớn lại được lấy ra, hắn nói: “Kim quây lại đưa mông đít đây!hư quá ! lại ra nước nhiều qúa nầy!”Lần nầy Mẹo chơi Kim như bất tận, hắn làm nàng đủ kiểu, từ dưới lên trên giường, đụ ra phòng khách, tay hắn đập vào đôi mông to của nàng đỏ rần những dấu tay, Kim rên rĩ, âm hộ nàng mở rộng như bất tận, và ngậm nút dương vật của Mẹo như mãi mãi trong hạ bộ của nàng. Hai bộ phận sinh dục như không muốn rời nhau. . . . . . . Tuần lễ qua đi nhanh chóng.

Kim và Mẹo đi đốn anh Tư về, căn nhà sau một tuần vẫn như cũ. Nhưng vợ anh đã thay đổi hoàn toàn. Yêu thương chìu chuộng anh hơn bao giờ. Những ngày dưỡng bịnh ở nhà, nàng làm anh hài lòng, săn sóc anh từng tí. Tuần vừa qua giống như tuần trăng mật của Kim và Mẹo, họ cần ra phố mua chút thực phẩm cho anh, và một ít thuốc của toa bác sĩ cho anh Tư. Anh Tư đi chậm rãi ra cửa, nói một mình, khi vợ anh và Mẹo vừa đi khuất. ” Mẹ! Thằng nầy đen đúa mà hay!”Khi vợ anh và Mẹo đi khỏi nhà, cô em vợ vừa tới thăm. Nói về cô em vợ: chỉ thua chị vài tuổi, nàng may mắn làm trong viện mồ côi những đứa bé mất cha mẹ trong chiến tranh, gặp ông Mỹ gìa làm cho cơ quan từ thiện Mỹ qua VN giúp để ý, cuối cùng thương nàng, cưới nàng đưa về Mỹ. Đó là cơ hôi mà Kim cùng chồng được qua đây. Nàng tên Thu rất thương ông anh rễ, vì biết anh rễ rất hiền. Tướng tá nàng coi cũng được, không bằng chị Kim, nhưng mập mạp phúc hậu. Người tầm thước, nên đứng với ông anh rễ xứng hơn chị. Ông mỹ già từ lúc về Mỹ ốm đau liên miên, trong khi người vợ còn trong thời gian sung sức. Anh Tư ngó thì hiền nhưng trong lòng cũng muốn bứt hoa cả cụm.
“Anh Tư khỏe không? Chị Tư đâu?” Thu vừa bước vào hỏi.
” Ờ, chị mới đi mua chút đồ, em khỏe không, gia đình khỏe hết chứ?” Tư hỏi lại.
Thu trả lời:
“Em thì OK, nhà em thì hơi lẩm cẩm rồi” Thu nói có vẻ buồn.
Thu mặc cái váy đầm ngắn màu xanh đậm nên nỗi hẳn nước da trắng , vùng ngực cao nở nàng, nàng có hai con , nhưng bụng vẫn thon thả, không xồ xề lắm, nói chung tuy không hấp dẫn bằng chị Kim, nhưng vẫn sexy lắm. Anh Tư muốn đi rest room nhưng đứng dậy khó khăn, Thu thấy thế, đến giúp, hai anh em cọ sát nhau Thu đỏ mặt về sự đụng chạm. Chắc lâu ngày ông chồng già không làm ăn gì được. Khi vào trong vạch dương vật ra đái, anh thấy dương vật cương lên. Thu trở lại giúp anh rễ, anh Tư vô tình cà vào vú và đụng hạ bộ của nàng bằng lối đi vụng về, nhưng cố ý. Thu không biết nhưng mặt đỏ lên như hoa hồng buổi sáng.

Vài tuần sau anh Tư đi làm lại bình thường, vào những giờ nghĩ ngơi trong hãng, anh hỏi Mẹo có bí quyết gì làm chị Tư mê quá vậy, Mẹo trả lời và chỉ dẫn anh những ngón nghề trong tình trường, hắn nói: “anh phải biết bú lồn, vì bộ phận sinh dục người đàn bà rất nhâïy cảm, đừng tỏ vẽ đạo đức giả, người đàn bà nào trên thế gian nầy nếu được sinh ra đời dưới ánh mặt trời đều phải thích đàn ông bú lồn mình. Nếu không, là láo khoắt, không bình thường, là bịnh. Vì anh không biết làm điều ấy, nên chị không cảm hứng nhiều, vậy thôi. Thứ hai: anh phải mạnh bạo và một tí lãng mạn, một tí thô lỗ . Thứ ba: không gian và thời gian phải đúng lúc hồi hộp hứng thú. Chỉ mấy điều nhỏ đó thôi, anh thực hiện đi. ” Anh Tư gãi đầu nói: “Nhưng cái đó của tui nhỏ híu!” Mẹo phán: “Anh dùng nhiều cái miệng nhất là lưỡi”Tối hôm đó anh Tư về thực hiện ngay với Kim. Nàng ngạc nhiên và thích thú. Nhưng đối với Mẹo thì anh thấm thía vào đâu. Anh Tư đến nhà Thu, lòng nghĩ sẽ có ngày chinh phục cô em vợ. Thu nét tười cười ra đón:
“Anh Tư dạo nầy mạnh quá há?”
“Ừa! Anh cũng thường luôn, sao?chồng em nghe nói bịnh gì đó?”
“Ơ! Aûnh bị cảm nặng, nhưng không sao, sau nầy ảnh yếu quá hà!”
Tư vào ngồi, cô em vợ lấy bia, anh tu luôn vài ngụm, bất thình lình hỏi thẳng:
“Ờ! Anh hỏi thiệt nha!Chồng của em lụm khụm như vậy có làm ăn được gì không?”
“Làm ăn gì anh Tư?”
“Thì. . . . . cái chuyện trên giường đó mà?”
Thu ngượng quây đi chổ khác, nói nhỏ:
“Ưm. . . . . u . . . . Có gì đâu!”
Tư gật gật cái đầu, nhìn mông lung ra cửa.
“Thì tui nói đại, cô đừng chấp nhứt nhen!”
“Có gì đâu anh Tư, anh hỏi đâu có sai!”

Anh Tư từ giã ra về. Khi đi làm anh đưa ý xin Mẹo cho ý kiến, Mẹo nói: “chuyện nhỏ, vợ anh cũng như của tui mà, mình là anh em một nhà” Thời gian sau chồng cô Thu mất, cơ hội duy nhất anh Tư, không bỏ lỡ cơ hội. Một hôm anh nói với Mẹo là anh muốn ly dị vợ mình, Mẹo nói: Cái đó tốt, anh giao Kim cho tui trị, còn anh nhảy qua Thu đi. Thế là hai anh chàng lại bày mưu tính kế.

Mẹo đưa Kim ra một cánh đồng vắng chơi, hai anh chị chạy giởn hớt bên dòng sông cạnh cánh đồng cỏ vàng miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Kim đẹp rực rỡ và hấp dẫn dưới nắng chiều miền quê, Nàng trẻ và tươi mát sau những thời kỳ đi mỹ viện. Dao kéo của mấy ông bác sĩ thật nhiệm màu, người đàn bà như Kim từ cô lọ lem mặt rỗ biến thành giai nhân. Tuy không tuyệt sắc, nhưng cũng làm Mẹo ngây ngất. Trời đã cho Kim một thân hình khiêu gợi. Vú nàng không lớn không nhỏ, bụng eo thon gọn, kèm theo đôi mông to tròn và đôi chân thâït dài. Bóng của hai người đỗ xuống khi Mẹo rượt đuổi theo Kim xuống gần bờ sông. Hắn bắt được nàng khi cả hai ngã xuống bờ đất cát, bỗng Mẹo hứng chí hắn cởi hết đồ ra và nhảy xuống dòng sông, Kim cũng không vừa nàng cởi quần áo nhảy theo, hai người lặn hụp, Mẹo lên trước nằm thẳng cẳng dưới ánh mặt trời, Thân hình trần truồng như bức tượngđồng đen, Kim bò lên trườn vào người Mẹo, Tấm thân trắng của nàng, chỉ có cái quần xi líp nhỏ, đôi tình nhân thật khiêu gợi. Mẹo ôm Kim nói: “Tui nói thiệt, từ lúc chơi chị rồi tui chẳng muốn chơi ai nữa!”Tay Kim vọc dương vật Mẹo đang tư từ ngỏng lên trời, Kim thích chí cười vang nói: “Cái nầy mà đút vào của ai nữa là tui thiến à nha!” “Thiến thì lấy gì mà sướng!” Mẹo la to, vừa giã đò tay bụm dương vật lại, Kim quây đầu lại, môi nàng chụm lại hôn vào đầu khấc bóng lưỡng, tay nàng xuột lên xuống nhè nhẹ, Mẹo nhắm mát tận hưởng sự thích thú. Từ lúc gặp Mẹo tới giờ nàng bú dương vật đã sành sõi, điệu nghệ. Mỗi lần nàng gần Mẹo nàng mê bú cặc hắn như người ghiền ma túy, ngược lại Mẹo cũng mê bú âm hộ Kim như người ghiền thuốc phiện.

Khi cơn hứng thú cao độ hắn bật dậy lật nàng nằm xuống, tay như xé nát cái quần lót nhỏ xíu, miệng hắn sà vào âm hộ nàng. Kim quằn quại dưới cát khi môi miệng lưỡi Mẹo quấy phá nát nhừ âm hộ nàng. Mẹo đâm mạnh dương vật mình vào âm hô Kim nắc mạnh. Hai thân thể hoang lạc dưới bầu trời, có sông, có cánh đồng cỏ vàng thiên nhiên trông thật đẹp. Lúc Mẹo húc những cú thật mạnh để bắn tinh ra, Kim ôm chặt Mẹo rên rĩ thật lớn, cơn sướng trào dâng như bất tận.
“Anh Tư muốn li dị chị Kim?”Mẹo ôm Kim nhìn xuống dòng sông nói.
“Thật à!” Kim trả lời
Mẹo tiếp:
“Dấp! Aûnh nói với tui, là trao chị cho tui!?”
“Rồi Mẹo nói sao?” Kim ôm Mẹo nói.
“Thì sao!Tui chơi chị gần như mỗi tuần!”Mẹo nói và sờ xuống âm hộ ướt đẫm của nàng tiếp: “Bú với đụ hoài thì là. . . của tui mẹ nó rồi!” Kim cười lớn: “Vậy em phải có con vói Mẹo nhe!” ” Đắc co!” Mẹo nói lớn, Bỗng Kim ôm sát Mẹo hơn nói: “Mẹo! em mất kinh tháng vừa rồi! Em có bầu!”Mẹo nhỏm dậy thật mạnh, ôm nàng, hôn tới tấp và nói: “Mình phải làm lẹ, để con chúng mình có cha mẹ!” Nước mắt rơi xuống má Kim trong cơn hạnh phúc, nàng ôm chặt Mẹo khi những cơn gió đến thổi mạnh.

Tư rẽ vào nhà Thu, căn nhà yên tỉnh sau thời gian chồng Thu qua đời. Thu mừng khi gặp lại Tư. Từ khi li dị Kim, chàng biết con người mình hợp với những người đàn bà dịu dàng hiền thục. Thu là loại đàn bà thích làm chuyện xã hội từ thiện.
“Em không ngờ anh chị. . . . . lại!?”
“Thì Kim không thích tui nữa mà!”
Thu đứng dậy đi lấy bia cho Tư. Ánh mắt chàng nhìn theo Thu tha thiết, chàng bỗng đi theo và giữ nhẹ bờ vai của nàng, Thu quây lại, môi chàng gắn xuống môi Thu, Thu giật mình nhưng nàng không từ chối khi lưỡi chàng quấn lấy lưỡi nàng. Hai người hôn nhau thật lâu, cho đến khi Tư mò xuống âm hộ ướt đẫm của Thu, và bế nàng lên giường ngủ.

nhung canh hon nhau

Xem nhung canh hon nhau hay nhat 2014

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!