Nhung clip nong cua hoc sinh

Xe dừng lại tại bến xe Nước Ngầm lúc 5h sáng. Trời đã bắt đầu sáng dần và Hùng nhận ra “đây là Hà Nội!” theo như lời của anh Hải và chị Mận nói.
Đường thì gập ghềnh toàn ổ gà với… ổ voi to tướng, có lẽ sẽ trở nên rất lầy lội sau những cơn mưa. Trước bến xe thì… chả có mống xe ôm nào hết, chỉ toàn bụi và bụi do ô tô chạy qua thôi. Mấy quán nước chè đối diện cổng bến xe, trước cửa của vài cửa hàng bán điện thoại liu hiu khách. 3 người từ từ đi ra cổng rồi chọn đại 1 quán nước chè mà ngồi xuống cho đỡ mệt. Và giờ đây, Hà Nội hiển hiện trước mắt Hùng chỉ là…bụi và đắt đỏ.
- “giờ quay trở lại đi xe Bus nhỉ?” – anh Hải đứng dậy khều khều rồi nói với nó.
- “7000 tất cả!” – bà cụ ung dung nói rồi lấy tiền từ Hải.
- “phụt….” – nó giật điếng hết cả mình và suýt tí nữa là làm rơi cốc. – “bé tẹo thế này mà 2 ngàn á”. Rồi nó hỏi lại Hải với vẻ mặt hoang mang. Ở quê nó, 500 đồng có 1 cốc nước chè còn to gấp đôi, gấp 3 thế này. Mà ở đây, nước vừa chát vừa… khó uống, vậy mà tận 2000.
- “Hà Nội mà chú! Chú mày sắp được thưởng ngoạn nó rồi đó!” – anh Hải phán một câu xanh rờn trong khi chị Mận cứ tủm tỉm cười.
- “giờ bắt 08 qua Giáp Bát bắt 32 luôn nhỉ? Hay chạy thẳng lên Bách Khoa?” – anh Hải quay sang hỏi chị Mận trong khi cái thằng ngu ngơ tên là Hùng vẫn còn… đần thối mặt vì lần đầu đi ra Hà Nội. Mặc dù chỉ hơn 2 tháng nữa là tự nó biết được Hà Nội là như thế nào rồi.
Rồi 3 người bắt 08 từ bến Nước Ngầm lên Giáp Bát. Bước xuống xe, thằng đần Hùng hỏi luôn 1 câu thật ngu ngơ:
- “đến rồi hả anh? Sao trường mà nhìn giống cái bến xe như này”.
- “Thì là bến xe chứ là cái chó gì nữa! Mày nói lắm thế!” – anh Hải dường như tức điên lên vì trót mang theo cái thằng ngu này theo. Nếu không vì gia đình nó nhờ 2 đứa kiếm phòng cho nó thì đời đéo nào tự nhiên mang theo 1 thằng công tử nhìn nhà quê này theo.
“Ở đây mới bắt được xe về trường, giờ mới lên xe để về này!” – chị Mận tỉnh queo đập vào vai anh Hải 1 cái như để trừng trị cái tội giận vô cớ, rồi nói với Hùng.
- “Còn xa nữa không chị?” – Hùng hỏi.
- “Còn khoảng 30’ ngồi trên xe nữa đó!” – Chị Mận trả lời.
- “Ớ!” – nó đần thối mặt ra.
- “Ớ bà lớ tớ phớ!” – anh Hải chêm vào.

Ngồi xe cả buổi đêm, sáng không đến được gần trường như lời anh chị nói hôm qua mà phải đi tận gần 1 tiếng mới có thể đến nơi. Nó không điên lên mới lạ. Và nó cũng biết xe Bus ở Hà Nội là thế quái nào chỉ vài phút sau đó.(lúc trước hắn leo lên đang còn hí hửng, giờ mới là lúc “cao điểm” cho nên giờ mới nhận ra.)
Sau 30 phút những… chen lấn, xô đẩy, rồi cả nóng thì cuối cùng cũng đến được cái nơi dừng đỗ - trạm trung chuyển Cầu Giấy. “Một bầy người” thi nhau chen lấn, xô đẩy nhau mà lên xe, trong khi người xuống vẫn còn chưa xuống. Cái ấn tượng lúc đó chỉ là câu nói của anh Hải – “mày thấy chưa, ngồi được trên xe Bus là sướng thế đó. Cứ nhìn đứa nào cũng vất vả tranh nhau lên xe thì mới thấy được là mày sướng hơn khối đứa khi được ngồi trên ghế!”.
Lại tiếp tục… dừng và chuyển bánh. 3 người nó dừng lại tại trước trường Quốc Gia rồi tay xách nách mang ba lô mà lếch thếch, lê lết đi về xóm trọ.
Lúc này, đồng hồ nó kêu tít tít đúng 7h sáng.

- “đâu rồi ấy nhỉ?” – anh Hải vừa hỏi vừa lúc hết túi này đến túi nọ.
- “gì vậy anh?” – thằng Hùng lớ ngớ hỏi.
- “Cái chùm chìa khóa cổng. Không biết tao bỏ đâu rồi ấy!” – Hải đáp gọn lỏn rồi tiếp tục móc sang túi khác tìm.
Cuối cùng, cũng chẳng cần phải tìm làm gì vì khi đi gần đến cổng thì có người mở cổng, xong rồi lật đật chạy ra tông thẳng vào người của anh Hải luôn.
- “xin lỗi anh, em muộn rồi.” – cô gái lúng túng trả lời với Hải rồi lại tiếp tục lật đật chạy, bỏ Hải ngẩn ngơ phía sau.
- “anh!” – thằng Hùng húng hắng. – “ anh Hải ới ơi!”, rồi nó đập vào vai Hải đang đứng bần thần.
- “hèm hèm…. ở Hà Nội là thế đó, mọi người đều tất bật hết trơn!” – Hải lúng túng trả lời, xấu hổ vì lỡ để thằng em thấy mình ngơ ngác trong tình cảnh gặp gái xinh.
Nói rồi 2 anh em cùng nhau bước vào xóm trọ của anh Hải, còn chị Mận thì xuống từ bến trước và về phòng trọ của chị rồi.

Chỗ trọ kể ra cũng có nhiều điều hay và mới mẻ. Bước vào cổng thì bên trái là 1 dãy nhà cấp 4 gồm 5 phòng, bên trái là 1 cái nhà gửi xe, tuy nhiên giờ đã xây bít cái cửa ra vào và làm chỗ để xe cho bọn Sinh viên thuê trọ rồi.
Đi hết nhà gửi xe là 1 chỗ đất rộng, làm nơi sinh hoạt chung cho cả 2 dãy nhà. Còn ở phía sau của nhà gửi xe thì là 1 “tòa nhà tầng”. Gọi là “tòa nhà tầng” vì nó là khu vực dãy trọ khép kín, mỗi bên có 2 phòng và 4 tầng, ở giữa là cầu thang lên xuống làm cho Hùng có cảm giác như kiểu lấp luôn 1 kiểu trường học vào làm nhà trọ vậy.
Anh Hải sống ở phòng thứ 4 của dãy nhà trệt cùng 2 anh nữa. Căn phòng nhìn cũng khá rộng, phòng vệ sinh khép kín, giường đôi, tủ vải và bàn học gần cửa sổ - sát cửa ra vào, đằng sau phòng có thừa ra 1 đoạn đất trống chạy dài bao quanh và trồng vài cây xanh, làm cho không khí của dãy tầng trệt luôn luôn thông thoáng và dễ chịu.
Anh kia về quê chưa lên nên phòng chỉ có 2 anh em mà thôi. Mệt quá, 2 anh em nằm ngủ luôn tới trưa. Ăn cơm bụi ở ngoài xong rồi Hải nói Hùng dọn dẹp đồ đạc gọn gàng vô tủ và nghỉ ngơi để chuẩn bị mai đi tìm phòng trọ cho nó.

Trưa, anh Hải ngồi “kể lể” cho nó nghe những khổ cực, những “trải nghiệm” mà anh đã trải qua sau mấy năm “dùi mài kinh sử tại thủ đô của cả nước”. Đang huyên thuyên giơ chân múa tay, hù dọa thằng em thì…
- “êu, Hoa ới!” – một giọng nói trong vắt vọng sang, hướng bên phải.
“nghe rõ!” – bên kia đáp lời.
“Ăn bưởi không? Lúc sáng đi chợ thấy ngon lắm nên mua về mấy quả!” – cô ở phòng bên phải tiếp lời.
“mang qua đây ăn với…” – cô ở phòng bên trái, tên Hoa trả lời.
Rồi thì bóng hồng lúc sáng đụng phải 2 anh em lướt qua trước mặt. Cô này tên Ly, ở phòng đầu tiên của dãy gần với cửa ra vào. Lúc này Ly đang mặc cái áo phông bó có in hình quả táo – biểu tượng của Apple ở trước ngực, quần vải ngắn cũn cỡn phơi đôi chân nõn nà trắng bóc mà hây hây đi trước mặt hai anh em.
Anh Hải nuốt nước miếng cái ực rồi lẩm bẩm “công nhận bưởi to!”, chẳng chú ý quái gì đến thằng em nãy giờ đang chăm chú lắng nghe ông anh chém gió tí xíu nào cả.
Phải công nhận là Ly trắng mịn thật. Tóc dài quá vai, tự nhiên và không ép, xoăn hay nhuộm gì hết. Đôi gò bồng đảo thì to, mà lại đi mặc cái áo phông hơi bó, làm cặp ngực cứ ngồn ngộn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi. Mông thì cũng… gọi là có, nhưng mà cặp chân thì thẳng ro ro, trắng ngần, hiển thị rõ mồn một trước mắt 2 ông con trai đang ngồi ở phòng bên cạnh. Mỗi bước đi của Ly đi qua là mắt hai anh em cứ sáng như đèn pha. Nhất là khi Ly quay trở về phòng, thấy Hùng xuất hiện ở phòng anh Hải thì đứng lại hỏi thăm.
Hùng trả lời ấp úng, cũng bởi 1 phần có lẽ do bẽn lẽn(Ly nghĩ như thế) hoặc có thể em đang còn nhỏ. Có biết đâu là Hùng đang nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn cặp chân trắng bóc mà chỉ muốn xoa cho đến khi gãy cả tay.
Còn anh Hải thì không dấu được vẻ hâm mộ Ly, nói năng thì ấp úng mà cái nhìn thì chỉ chăm chăm vào 2 “trái bưới Apple”.
Được một lúc rồi thì Ly về, 2 anh em lại tiếp tục…. ngồi bốc phét tiếp.

nhung clip nong cua hoc sinh

Lúc Huân qua, mở cửa vào thì bà Trang ra, vì cửa không khóa. Hắn nhìn bà tá hỏa con mắt. Trang mặc một bộ đồ lụa ôm người thật mỏng, những đường nét lồ lộ như “Đúc sẳn một tòa thiên nhiên”Nhưng phía trong ẩn hiện đồ lót đàng hoàng. Gần như không cần phải nói câu nào. Huân tiến tới ôm lấy bà. Lưỡi của hai người gắn chặt như không rời, họ mút lưỡi thật lâu trong tư thế đứng. Huân thò tay xuống âm hộ của Trang bên ngoài quần lụa xoa xoa vùng nhô lên, bà Trang nhắm mắt, môi liền môi, lưỡi liếm lưỡi, phía dưới bàn tay Huân chà xát, Trang nhón người đón nhận, những luồn điện chạy rần rần trong cơ thể, tay nàng cũng mò xuống tìm cái phẹt mơ tuya của hắn kéo xuống, dương vật bung ra, nàng cầm xụột mạnh, nóng hổi nứng cứng ngắt, lúc ấy tay của Huân cũng vào phía trong quần lụa của Trang, hắn cảm nhận những sợi lông mịn màn, giữa hai cái mu nhô đầy cao trong cái khe rịn nước nhớt trong ngón tay hắn vừa chột vào. Lát sau nứng quá Trang nói hổn hển: “Lên phòng đi Huân! ”

nhung clip nong cua hoc sinh

nhung clip nong cua hoc sinh la gi ?

Con nhỏ để tôi đợi một hồi lâu thật lâu, xem chừng có vẻ cân nhắc kĩ lưỡng quá đó nha. Rồi nó cũng hổng trả lời, cái tay chia chia bài thiệt chậm, cổ họng phát ra một tiếng "ừ" gọn lỏn.

Ngực tôi như bị ai đó giáng cho một búa thiệt là mạnh, đầu óc ong ong như thể vừa phóng xe đâm thẳng vô tường vậy. Mặt mũi tôi đờ đẫn, tay cầm lá bài mà mém chút nữa đánh rơi. Con nhỏ thì có vẻ bình tĩnh dữ ha, có điều trên mặt nó không hiện ra nét cười cợt nữa.

Vận xui xem ra chưa hết với tôi nha. Ván đầu tiên, tôi thua trắng. Con nhỏ nheo mắt nhìn tôi như bà nội trợ ngắm phản thịt heo vậy, rồi phán một câu:

- Cho Long nợ đó, lát tính sau.

Làm mèo kêu chó sủa gì tôi còn ngại, nhưng riêng vụ này tôi không có ngại đâu nha. Tôi hùng hổ:

- Không được. Chơi phải đàng hoàng à nha.

Con nhỏ nhìn xuống đất, nói tỉnh bơ:

- Vậy Long cởi áo ra đi.

Tôi cũng hơi ngạc nhiên, không nghĩ con nhỏ này chẳng lộ tí cảm xúc nào cả. Không lẽ nó coi tôi trong phòng tắm rồi nên cũng không khoái coi nữa hay sao? Tôi lột cái áo, ngồi trần trùng trục trước mặt con nhỏ. Nghĩ tới cảnh có thể lột trần con nhỏ ra giống tui, chút xíu nữa máu của tôi thôi chảy. Có điều từ suy nghĩ tới thực tế nó lại còn lâu lắc lắm. Ván thứ 2, ông thần đèn đen sì sì vẫn cứ bám riết lấy tôi. Không đợi nó kêu, tôi đứng luôn dậy, lột cái quần ngoài ra. Trên người tôi còn đúng cái quần cộc ngắn chút xíu, hệt như bữa trước tôi bước trong phòng tắm bước ra vậy. Con nhỏ vẫn không có thèm nhìn tôi, dễ giận ghê.

Ván thứ 3, mắt tôi sáng ngời. 3 con 2, một cặp tứ quí. Tôi nuốt nước bọt đánh "ực" một tiếng, cái tay cầm bài bất giác run lên. Con nhỏ xem chừng cũng đoán được điều gì đó qua nét mặt hăm hở của tôi nên nhìn có vẻ run rẩy dữ. Quả nhiên, cho thằng thiểu năng trí tuệ cầm bài của tôi đánh mà không ăn được nữa thì cũng nên đem nó xử bắn, nhất là khi bài con nhỏ toàn 3 và 4 cọc cạch, không có nổi một cái dây ra hồn. Quân bài cuối cùng trên tay hạ xuống, mắt tôi nhìn con nhỏ chằm chằm, nhưng không có làm sao nói lên lời nổi.

Con nhỏ giờ làm bộ mặt đáng thương lắm à nha. Nó lí nhí:

- Giỡn thôi nha Long, Linh không có làm đâu, kì lắm!

Ông trời ơi, nó vừa bắt tôi hết làm chó làm mèo, lột tôi chỉ thiếu mỗi quần cộc là trở thành Adam, vậy mà giờ có thể thốt ra một câu nghe dễ nể vậy trời. Tôi hừ một tiếng. Thời điểm này mà còn mềm yếu với kẻ địch, chính là tự sát vậy. Tôi làm mặt lạnh, kêu:

- Không được nha. Nãy giờ Long làm hoài, mình lớn rồi chơi bời phải đàng hoàng nha!

Mắt con nhỏ lúng túng thấy rõ. Nó cố gắng chống chế:

- Là tự Long làm mà, Linh đâu có bắt Long làm đâu.

Tôi chưng hửng:

- Vậy hồi nãy ai kêu Long cởi áo?

Mặt con nhỏ đỏ rần. Nó ngồi ngậm tăm tới 10 phút mới thốt ra được một câu:

- Là Linh. Nhưng ... Long ép Linh mà.

Tôi khịt mũi một tiếng ra chiều bất mãn:

- Dù sao thì cũng là Linh nói mà. Long ghét nhất ai có tính hay xù đó.

Con nhỏ có vẻ dễ bị khích dữ à nha. Mặt nó vênh lên:

- Được, vậy Linh cũng làm.

Nói xong, con nhỏ quơ cái tay vô hàng nút áo. Mắt tôi nhìn tay nó chạm vô nút áo mà muốn nổ tung cả con ngươi. Nhưng trời xui đất khiến như thế nào, tôi làm một câu khiến con nhỏ chết sững:

- Long đâu có kêu Linh cởi áo?

Con nhỏ mặt mũi đần ra, nhưng có vẻ gì đó lạ lạ. Nó hỏi lại tôi:

- Vậy Long muốn sao?

Tôi ấp úng một hồi rồi lấy hết can đảm, kêu nó:

- Linh tụt váy ra coi!

Mặt con nhỏ dại hẳn đi, lúng túng thấy rõ. Nhưng chỉ một lát thôi, nó kiên quyết:

- Không được, Linh không có chịu đâu. Nếu không Linh nghỉ à nha.

Tới nước này thì tôi cũng chịu thua nó vậy. Dù sao, méo mó có còn hơn không, tôi xuống nước:

- Vậy Linh cởi áo ra coi!

nhung clip nong cua hoc sinh

Hai đứa lại một lần nữa đứng thân hình ngồn ngộn của cô Phương ,nói mạnh như thế nhưng bây giờ lúc hành sự thì Tèo cũng ngần ngại Đôcũng không giục bạn , cả hai đứa cùng yên lặng chờ đơi.Đứng chán mỏi chân chúng ngồi bệt xuống sàn khong ai nói nửa câu , tiếng ngáy đều đều của cô Phương làm Tèo và Đô dần yên tâm trở lại
Tèo xoa hai tay lại với nhau để thêm can dảm hành sự , lần này không cần sự giúp đỡ của Đô nó tự tay lật chiếc váy ngủ cô Phương lên. Cái *** với hai mép thịt hồng hồng phơi ra trước mắt Tèo ánh dèn pin từ tay Đô soi rõ chùm lông lơ thơ .Lần trước vì vội vã nên Tèo chưa thưởng thức kỹ lần này nó gí sát mắt vào giữa hai chân cô Phương ,Tèo còn cảm nhận những chiếc lông *** cọ vào mặt mình .
Không dùng tay Tèo thè lưỡi liếm nhẹ vào cái nhị nhô ra giữa hai mép *** , nó cảm giác như có 
cái gì sương sường từ đầu lưỡi lan tỏa khắp người .Tèo ngoái lại phía sau nhìn Đô đang trợn mắt ngạc nhiên ,hai chân cô Phương khẽ rung vì kích thích lên rồi im .Tèo thấy mở đầu xuôi xẻ mạnh dạn hẳn lên ,nó liếm tiếp vào *** cô Phương lần này mạnh hơn ,rộng hơn lưỡi nó lướt từ khe mông lên tới rốn ôm trọn lấy cả hai múi thịt .Ôi chao sướng quá ,thích quá lưỡi Tèo đánh đi đánh lại quết khắp *** cô Phương , chợt nó nghe thấy cô Phương rên lên rất to “A...a” sau đó hai chân cô giáo nó giãy lên rất mạnh và có gì đó ngai ngái âm ấm phóngỉ ở âm hộ cô Phương .Tèo ngừng bú ngẩng mặt lên , Đô cố nín cười nhìn mặt thằng bạn nhoe nhoét nước 
“Mày vào bú đi , cười cái gì “Tèo cau mặt thì thào rất nhỏ 
“Lần đầu bị gái nó đái vào mặt sướng không” Đô trêu chọc

Hai đứa đang nói chuyện thì chúng nghe thấy tiếng lịch kịch từ phía giường cô Phương ,Đô lập tức tắt đèn cùng Tèo vọt nhanh ra phía cửa phòng .

Ra đến ngoài đường rồi hai đứa ngồi thở hồn hển rồi Tèo lên tiếng trước
“Tiếc quá tao vẫn chưa liếm đã “
“Tham vừa thôi bố mày làm nó tè dầm ra chiếu rồi mà vẫn kêu .Mày làm thế thì trâu cũng phải dậy chứ nói gì người “ 
“Hôm sau lại đến nhé “ Tèo mặc cả
“Mày cứ làm như đây là *** miễn phí ấy .Muốn gì cũng phải chờ tao bày binh bố trận đã “ Đô vỗ vai thằng bạn
“Mày biết không lúc nãy tý nữa tao rút cu chọc cho cái *** ấy một phát “ Tèo liếm mép ra chiều tiếc rẻ 
“Tao cũng muốn vậy nhưng bây giờ về thôi sắp sáng rồi “ 

Hôm sau cả Tèo lẫn Đô đều nghỉ học không vì lý do đặc biệt cả đơn giản hôm nay cả hai gia đình cần bọn chúng ngoài đồng ,ở vùng này thế là thường học sinh có thể nghỉ học 1 ,2 ngày khi gia đình muốn chả ai nghĩ đến chuyện xin phép .Công việc Tèo và Đô hôm nay vất vả nên mặc dù ở ngay hai thửa ruộng cạnh nhau chúng cũng không trao đổi nói chuyện với nahu được 
Vào buổi chiều khi mọi người lần lượt ra về Tèo và Đô cố tình đi tụt lại phía sau .Ngay khi có khoảng cách an toàn Tèo thì thào 
“Tối nay đi chứ “
“Mày cứ sốt ruột thế thì được gì cơ chứ “Đô gãi đầu trả lời ấp úng
“Kệ tao mày không thích thì ở nhà ,chả ai bắt” Tèo nói quả quyết
“Tao chả sợ nhưng mà này trời mưa rồi ,thế là hỏng hẳn”Đô xèo tay hứng lấy những giọi mưa đầu tiên rơi xuống .
Cơn mưa đến thật bất ngờ và dữ dội chả mấy chả máy chốc nước rơi trắng xóa con dường đất trở nên lầy lội khó đi.Hai đứa bé đội mưa chạy rầm rầm vừa chạy chúng cười đùa ầm ĩ ,đang ngon trớn thì Đô dừng phắt chỉ tay 
“Cô Phương”
“Hả “ Tèo căng mắt ra nhìn theo hướng Đô chỉ ,đúng là cô Phương đang trần trật dắt chiếc cúp trên con đường lầy lội .
“Cô ơi “ Đô réo gọi chạy lại
Nhìn thấy hai đứa học trò cô Phương vui ra mặt 
“Giúp cô với nào “ 
“Tại sao cô lại đi đường này “ Tèo cúng Đô hè nhau đẩy chiếc xe 
“Cô qua nhà thầy hiệu trưởng có chút việc “ Cô Phương cố nổ máy chiếc xe nhưng nó vẫn im lìm 
“Các em có biết sửa xe” Thất vọng nhìn chiếc xe cô Phương hỏi Tèo và Đô nhưng chúng đều lắc đầu 
“Chà gay quá nhỉ “Vẻ buồn rầu Phương nhìn trời mưa
“Cô cứ để bọn em đẩy cái xe này về nhà mai gọi thợ đến sửa cô ạ” Đô sốt sắng đề nghị nó kín đáo nháy mắt với Tèo
“Có phiền các em không mưa gió thế này “ Phương ngần ngại 
“Cô không lo bọn em khỏe lắm “ Tèo vỗ ngực ,nó thầm hiểu ra dụng ý của Đô “Chút mưa gió này thì thấm tháp gì “
“Vậy cô cảm ơn nhé “ Phương cúi xuống xoa đầu Đô 
Thế là ba cô trò lại hì hục đẩy xe trong khi Đô không thể không nhận ra bộ áo váy cô Phương do ướt nước mưa đã dính sát vào người hằn lên những đường cong khêu gợi .
Chiếc xe được đẩy bởi những bàn tay khỏe mạnh nên đi phăng phăng chả mấy chốc đã đến nhà .Cô Phương mở cổng nói với Tèo 
“Hai em vào đi ướt hết rồi “

Vừa vào nhà rất tự nhiên như Tèo và Đô không có mặt tại đó cô Phương trút bỏ bộ quần áo ướt lúc đầu là áo sau đó là quần trên người cô Phương chỉ còn bộ đồ lót thấm nước nên gần như trong suốt .Cả người cô giáo phơi trần lồ lộ ra ,cặp vú bánh dày cứ tưng tưng lên theo từng bước chân Phương ,Đô và Tèo không thể rời mắt khỏi đó
“Các em nhìn gì đó cởi đồ ra không cảm lạnh bây giờ “ Phương giục giã hai thằng nhỏ đang đưng ngây ra giữa nhà 
“Dạ dạ “ Tèo lắp bắp nó khẽ tụt cái quần xà lỏn đang mặc trên người nó ngượng ngùng lấy tay che cái cu đang dựng lên 
Không nhìn hai thằng nhóc Phương bước vào phòng tắm vặn vòi nước đầy bồn tắm rồi gọi vọng ra 
“Vào đây cô tắm cho “ 
Tèo nhìn Đô ngần ngại phải đến khi cô Phương giục lần thứ 2 ,bọn chúng mới lò dò vào hai tay vẫn che che chỗ hạ bộ
Lần trươc đột nhập vào nhà cô Phương Tèo và Đô mới chỉ đi ngoài hành lang và vào phòng ngủ ,trong phòng tắm chúng cảm thấy chân tay không biết để vào đâu ,ở đây chỗ nào cũng sạch sẽ trắng tinh.
“Ngồi xuống cô gội đầu cho “Phương câm bánh xà phòng thơm trên tay mỉm cười 
“Cô để em tự làm “ Tèo miệng thì nói thế nhưng nó lại ngoan ngoãn ngồi xuống ,cố ý quay lưng phía cô Phương .
Ngay khi bàn tay cô giáo chạm vào người nó con cu Tèo dựng ngược len căng cứng rồi có cái gì đó giống như nước đái phun ra.May nó đã cẩn thận quay người lại chứ nếu không đã bị cô giáo nhìn thấy , Đô cảm thấy ghen tỵ với thằng bạn nó sán lại cô Phương giọng nịnh nọt 
“Thăng đó lâu không tắm bẩn lắm cô phải tắm cho nó thật kỹ “
“Thế à” Cô Phương không chú ý gật đầu 
“Cô cứ lo cho thằng Tèo đi ,em sẽ giúp cô kỳ lưng “ Đô hăng hái 
“Ừ được rồi giúp cô nhé “ 

Nắm chặt bánh xà phòng trên tay tưởng như có thể nghiền vụn ra Đô lướt nhẹ tay lên tấm lưng trần cô giáo .Nó ngó đầu qua vai cô giáo nó nhìn chăm chăm vào bộ ngực lấp ló sau chiếc áo ngực . Đô nhận ra chỉ cần kéo tháo cái cúc phóa sau lưng là chiếc áo mỏng manh đó sẽ tuột xuống .Thế là từng chút từng chút một mỗi lần kỳ lưng dưa tay qua đó nó lại nới cái cúc ra thêm một chút cuối cùng thì 
“Phựt “ Chiếc áo ngực cô Phương tuột xuống 
“Ý” Phương kêu khẽ lấy tay che ngực 
“Em xin lỗi “ Đô nói rối rít 
“Không sao đâu đằng nào cô cũng phải cởi ra mà “ Phương cúi xuống nhặt lấy chiếc ao ngực rồi tiện tay cởi luôn quần lót rồi treo tất cả lên sợi dây mắc trong nhà tắm .Khi đứng lên tất nhiên cô không nhận ra hai cặp mắt hau háu nhìn vào bộ ngực căng tròn với hai đầu ti đỏ mọng

nhung clip nong cua hoc sinh

Xem nhung clip nong cua hoc sinh hay nhat 2014

Bà Mai là Hiệu trưởng của một trường tiểu học có tiếng của thành phố, năm nay bà 37 tuổi, chồng bà là Tổng giám đốc một công ty lớn của nhà nước, bà có 2 người con – một gái, một trai. My- con gái bà -18 tuổi, đang theo học Trường Đại Học Kinh Tế năm thứ nhất, còn Minh - con trai bà - 15 tuổi, đang học lớp 10 Trường Lê Hồng Phong. 

Dạo này nhu cầu tình dục của bà Mai rất cao. Hơn 3 tháng nay bà Mai cảm thấy hình như chồng mình hơi khang khác, không như lúc trước. Thuế má, bài vở với bà thì ông trả bài rất qua quýt, cho có lệ, và hình như là ông không muốn thì phải.

Nhiều hôm ông Mạnh - chồng bà Mai - lấy cớ bận việc ở công ty, ông cắt cơm tối ở nhà rồi mãi đến tận khuya mới về nhà và lên phòng riêng trên lầu ngủ, không đoái hoài gì đến vợ cả.

Sự nhạt nhẽo này của ông là do đâu ? Ông cũng chỉ mới 42 tuổi thôi mà, vẫn còn trong độ tuổi phong độ. Bà Mai cũng đã cố hỏi dò những người thân tín trong công ty của chồng, nhưng tất cả nhân viên của chồng đều nói rằng Tổng giám đốc không hề có một mối quan hệ đặc biệt nào với bất kỳ ai cả, vả lại trợ lý của ông lại là một thanh niên, vậy thì không thể nào có chuyện Tổng giám đốc “ăn vụng” với trợ lý. Vậy thì ai có thể là người thứ ba xen vào mối quan hệ tình cảm giữa bà Mai và chồng ? Bà Mai vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng mọi nghi ngờ của bà đều tập trung vào con Mận - cô ôsin trong nhà bà.

Cái con bé Mận này là người cùng quê với bà, ngày nó mới lên thành phố chỉ mới 15 tuổi, người thì đen đủi và khẳng khiu như một cành cây khô, nhưng giờ đây sau 2 năm sung sướng ở thành phố nó đã ra dáng một cô gái thành phố, cũng xông xênh áo nọ quần kia, cũng kem dưỡng da, dầu chải tóc, sữa rửa mặt thơm phức. Thỉnh thoảng bà Mai còn bắt quả tang con Mận nhìn yêu ông mạnh - chồng mình và ông Mạnh cũng cười nói với con bé rất là cởi mở, thân mật.

Tuần trước, khi ông đi công tác nước ngoài về, ông Mạnh còn mua cho con Mận một đôi dép rất đẹp. Ông chủ mua quà cho người giúp việc cũng không sao, đó là điều bình thường, nhưng không mấy ai lại đi mua cho con ôsin trong nhà một món quà hàng hiệu đắt tiền như thế. Chắc là hai người phải có chuyện gì đó bí mật ghê lắm. Có lẽ cái tổ con chuồn chuồn chắc chắn là đây rồi.

Nhà bà Mai 3 tầng. Tầng trệt có phòng bếp, phòng ăn, phòng tắm, gara ôtô và phòng của con Mận. Con Mận phải ở tầng trệt để tiện việc chợ búa cơm nước, mở cửa đóng cửa và kiêm luôn người bảo vệ. Tầng 2 có phòng khách, phòng ngủ của vợ chồng bà Mai , phòng riêng của hai con. Tầng 3 là khu làm việc của ông Mạnh, với đầy đủ máy móc, tủ tài liệu và một phòng nghỉ của ông.

Những hôm ông Mạnh kêu bận việc về khuya, trước khi lên tầng 3 hình như ông có ghé qua phòng con Mận, vì ôtô vào gara một lúc lâu sau bà Mai mới nghe thấy tiếng chân giầy của chồng lên cầu thang. Không hiểu hai người đã làm gì trong khoảng thời gian đó? Câu hỏi này lớn dần thành mối nghi ngờ làm ngứa ngáy tâm can bà Mai.

Sau khi đã suy đi tính lại rất kỹ càng, bà Mai quyết định thực hiện một kế hoạch mật phục để bắt quả tang ông chồng “ăn vụng”.

Kế hoạch mật phục của bà được vạch ra hết sức tỉ mỉ, chặt chẽ và hoàn chỉnh, đảm bảo không thể thoát được. Bà Mai không có ý định bắt quả tang “con mèo ăn vụng” rồi đánh chết hoặc đuổi đi mà chỉ cần cảnh cáo để răn đe thôi. Chuyện này nếu hở ra thì xấu chàng hổ ai, dù sao gia đình bà cũng có danh tiếng, địa vị trong xã hội, và bà cũng không muốn ảnh hưởng đến tâm lý của các con. Bà không muốn gia đình bị tan nát bởi chuyện một “con mèo ăn vụng”. Bà Mai đem kế hoạch mật phục nói kín với bà Hồng - mẹ đẻ của bà. Bà Hồng gật đầu:
- Chuyện này nếu không bắt tận tay day tận trán thì nó không có nhận đâu. Nhưng con đừng làm ầm ĩ lên nhé, chỉ vợ chồng biết với nhau thôi, đừng có để cho 2 đứa con biết .
- Mẹ yện tâm con biết cach mà.

Hôm đó ông Mạnh lại gọi điện thoại về nhà báo rằng phải mời cơm khách hàng và sẽ về nhà muộn. Sau bữa cơm tối bà Mai nói với con Mận:

- Bà ngoại hôm nay huyết áp hơi cao mà vợ chồng chú em lại đang đi nghỉ mát, để cụ ở một mình chị không yên tâm. Em sang ngủ với bà ngoại một hôm và nếu bà cần gì thì giúp bà.

Bà Mai gọi taxi đưa con Mận về nhà mẹ đẻ, và không quên dặn nhỏ tài xế:

- Chú nhớ là không được dừng xe, mở cửa cho người trên xe xuống ở bất kỳ đâu cả , và chỉ được dừng xe tại địa điểm mà chị đã ghi ở đây nhé.

Khi taxi chạy đi , bà Mai lập tức gọi điện thoại cho mẹ:

- Taxi đang trên đường đến. Mẹ nhớ rút dây điện thoại để bàn ra. Con này hay buôn điện thoại lắm. Nếu nó thông báo được cho phía bên kia là kế hoạch của mẹ con mình thất bại đấy.

Tối hôm đó sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, bà Mai đi vào phòng con Mận, bà lấy chai nước hoa của nó hay dùng để trong hộc tủ xịt lên người cho giống mùi của nó, rồi bà rồi tắt đèn lên giường nằm đợi trong tâm lý vừa hồi hộp, vừa tò mò.

Khoảng gần 11 giờ đêm ôtô của ông Mạnh về. Bà Mai nghe tiếng cánh cửa sắt rít ken két, tiếng ôtô lăn vào gara và tiếng ổ khoá gara ôtô lạch cạch. Một lúc sau cánh cửa phòng con Mận được kéo ra rất khẽ. Căn phòng tối như mực, bóng một người đàn ông trùm kín khung cửa. Rồi người ấy cởi giầy, cởi bỏ quần áo ngoài rồi nằm lên giường, ôm chầm lấy bà Mai ...

Người ấy chu môi ghé vào môi bà Mai cọ cọ. Đoán là ông Mạnh, nên bà Mai cũng dướn mình lên ôm ghì lấy đầu người ấy hôn say đắm. Làn môi ướt át của bà dính chặt, cái lưỡi nóng bỏng của bà phút chốc đầy chật trong miệng người ấy. Bà Mai chủ động hôn, nụ hôn mà bà đã mường tượng về nó trong suốt đêm dài chờ đợi chồng. Những âm thanh sụp soạp của môi và lưỡi hòa quyện cùng cơ thể bà uốn éo chà xát làm người ấy bị mê hoặc. Người ấy vòng tay ra sau lưng bà Mai kéo cái áo lên và xoa bóp đôi mông tròn núng nính, bàn tay ôm lấy mông bà kéo vào trong lúc cái hông cứ dướn dướn, ép cái của quí đang cương lên cứng ngắc vào mu *** bà. Bà Mai bị kích thích tột độ bởi sự đụng chạm đó, bà cũng háo hức ưỡn vào, cái đó như một khúc cây lằn ngang qua háng bà.

Người ấy hứng chí lật áo bà Mai lên dụi mặt vào ngực bà, bầu vú nóng hổi thơm nồng mùi thịt da đàn bà, cảm giác mịn màng êm ái làm người ấy mê mẩn. Người ấy dụi dụi một hồi rồi ngẩng lên sờ nắn cặp vú đầy đặn cân đối như hai cái bát tô úp trên ngực, người ấy sờ nắn nó một cách nâng niu, đầu ngón tay gại gại quanh chiếc núm. Bà Mai rùng mình, cảm giác gai gai nhồn nhột râm ran nơi đầu vú, bà chắt lưỡi hít một hơi dài. Người ấy cúi xuống le lưỡi liếm, đầu lưỡi thia lia trên cái núm đang dần dần cương lên. Bà Mai mỉm cười, bà thở một hơi dài khoan khoái rồi nhắm mắt lim dim tận hưởng những đê mê thích thú đang dâng lên trong mình.

Người ấy đưa tay xuống dưới, luồn vào trong quần lót của bà Mai. Ngón tay lách vào chẻ đôi hai múi *** đang mím chặt. Bên ngoài khô ráo là thế mà bên trong ướt nhợt, nước nhờn quánh quện trong cái khe vừa hé. Đầu ngón tay người ấy di di trên cái mấu nhỏ cưng cứng ở nơi đó khiến bà Mai vặn vẹo cơ thể, cái hông uốn éo sang hai bên như con rắn. Người ấy càng day mạnh, đầu ngón tay di tròn trên cái mấu thịt trơn nhẫy đó. Bà Mai ưỡn người, cái mu nhô cao lên. Bà mím chặt đôi môi, nhưng rồi không nén nổi, phải bật ra tiếng kêu sung sướng:
- Ah …