Nhung clip nong cua hoc sinh

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
nhung clip nong cua hoc sinh

Về đến nhà Quỳnh Hoa nói với mẹ là nàng cần phải ôn bài cho bài kiểm tra sắp đến cho nên nàng và người bạn nàng phải về phòng học và không muốn có ai quấy rầy họ Nàng đưa Hoàng Nam vào phòng và bảo chàng ngồi chơi để nàng xuống bếp lấy vài thứ gì để ăn. Nàng mang lên phòng cả một mâm nào là nho, chuối, bánh bông lan, chocolate,và nhiều món sa xỉ phẩm mà chàng chưa từng ăn bao giờ. Nàng đóng kín cửa phòng rồi mang mâm thức ăn đặt lên cái ghế gần giường của nàng. Nàng với tay bật công tắc ngọn đèn hồng cho căn phòng thêm mờ ảo. Rồi nàng ngồi lên giường và vén vạt áo dài sang một bên như mời gọi. Hoàng Nam cảm thấy rạo rực trong lòng dưới khung cảnh lãng mạn và trước mắt chàng là một giai nhân tuyệt mỹ. Hoàng Nam vội xà ngay xuống và quì bên nàng. Nàng Quỳnh Hoa không vội vàng nàng chỉ bảo cho chàng biết phải làm gì và làm sao để cho nàng đạt được cảm giác. Nàng chỉ cho chàng làm những cách mà nàng thường dùng để thủ dâm trước đâỵ Chàng là một học sinh giỏi và rất thông minh nên học đâu là hiểu đó. Chàng hôn nhẹ lên vành tai của nàng rồi hôn lên cần cổ trắng ngần của nàng làm cho nàng phải co rút laị vì nhột nhạt. Chàng vén vạt áo sau của nàng lên rồi luồn tay qua lưng nàng và cởi chiếc áo ngực nàng ra, chàng nhìn thấy hai đầu vú nâu hồng của nàng ẩn hiện sau làn áo và chàng cúi xuống ngậm luôn đầu vú của nàng qua làn áo. Chàng và nàng đều thấy sung sướng và nứng lên đến tột đỉnh. Nàng vén áo lên cho chàng xem chiếc bụng trắng phau và phẳng lì của nàng. Ôi cái lỗ rún sâu của nàng càng làm cho chàng thêm kích thích. Chàng cởi móc quần nàng ra và kéo phecmotuya xuống. Nàng nhổm mông lên cho chàng dễ dàng kéo quần nàng và luôn cả quần xìlip của nàng xuống.

nhung clip nong cua hoc sinh

nhung clip nong cua hoc sinh la gi ?

Cậu bé cười vẻ thích thú, từ từ ấn dương vật vào. Ôi, cái dương vật cậu bé vào đến đâu, Hà Anh thấy sướng đến đó, mặt cô nhăn lại vì thích thú. Hà Anh vòng tay lên bíu chặt lấy cổ cậu bé khi dương vật cậu ta vào ngập lút, cô thấy sướng quá. Cậu bé bắt đầu khéo léo thì thụt ra vào dương vật, lúc đầu còn chậm, sau bắt đầu nhịp nhàng như máy với một tốc độ rất đều. Hà Anh hổn hển nghển lên nhìn xuống chỗ bụng dưới mình. Các cơ bụng cậu bé nổi gồ lên từng múi rất đẹp, liên tục nhịp nhàng rất dẻo, cái dương vật to như một cái chày liên tục đâm vào cô. Nhìn mà sướng cả mắt. Mà sao cậu bé nhịp dẻo thế nhỉ, có vẻ như cậu ta đã quen thuộc với động tác này lắm rồi thì phải. Thấy cô nhìn xuống say mê, vừa dập cậu bé vừa hỏi là cô cảm thấy thế nào, có cảm thấy sướng không. Hà Anh hổn hển nói là có, cô cảm thấy sướng lắm. Đang nhịp nhàng giao hợp với Hà Anh, tự nhiên cậu bé rút dương vật ra khỏi người cô đến ọt một cái, cậu ta lồm cồm bò lên phía mặt Hà Anh, chĩa thẳng cái dương vật nồng nỗng như nòng pháo vào mặt cô bảo cô mút cho cậu ta. Hà Anh nhăn mặt nhìn cái dương vật to đùng, bóng nhờn những nước là nước, mới đầu cô không chịu vì thấy nó kinh quá, nhưng cậu bé cứ gí sát vào môi cô, nước nhờn dây lung tung cả ra miệng, ra má cô, nhưng rồi cô đang trong cơn khoái cảm, nên cũng chẳng nề hà gì nữa, cô há miệng ra cho cậu bé đưa dương vật vào.

nhung clip nong cua hoc sinh

Chẳng có gì có thể che giấu cho được, phải công nhận rằng đêm nay chị cảm giác tâm hồn mình quả thật là nhẹ nhàng, vui vẻ, thoải mái ; tối trước giữa chị và nó dẫu sao vẫn còn lời qua tiếng lại, vẫn còn có sự phản đối cự tuyệt cho dẫu là hình thức chiếu lệ nhưng đêm nay, tuyệt nhiên tất cả chỉ là sự yên lặng hiến dâng chờ đợi cùng với sự trao tặng trinh nguyên. Dù đã là vợ chồng một lần rồi nhưng do còn ngây thơ thiếu kinh nghiệm cho nên thằng em trai vẫn chưa làm cho chị mình trở thành đàn bà do đó đêm nay chị tự nguyện với lòng là chị trước sau gì thì chị cũng sẽ trân trọng trao cho em mình trinh tiết của chị ; mới chỉ nghĩ đến đó thôi là mặt chị đã ửng đỏ lên như gấc chín chứ đừng nói chi là đến giây phút đó…Vợ chồng ông Thân bà Phụng ở dưới Phước Hải đang chìm trong giấc ngủ say sưa tại nhà và cho dù có thức đi chăng nữa thì hai ông bà không thể nào ngờ được rằng hai đứa con của họ-cô chiêu cậu ấm ở tận Bà Rịa đã một lần trở thành vợ chồng của nhau giờ đây lại tiếp tục yêu đương, ân ái cùng nhau trong đêm mưa dầm tầm tã kéo dài triền miên tưởng chừng như là thiên thu bất tận không bao giờ dứt. Rõ ràng hai ông bà có làm chuyện gì ác đâu mà ông trời sao lại trừng phạt họ bằng cách đọa đày hai đứa con họ vào vòng tình ái loạn luân tội lỗi nhục dục để làm gì cho thêm sầu khổ, bi lụy, đau thương? Cũng do họ một phần lớn là tại sao lại cho con cái sống cách ly ra khỏi vòng kiểm soát của bố mẹ quá sớm lại kéo dài sáu năm trời như vậy thì thử hỏi làm gì mà chúng không vướng vào lưới tình loạn luân tội lỗi cho được? Âu cũng là phần số ông trời đã tiên định cho hai chị em là phải như thế, như thế không thể nào làm khác đi được cho nên đành lòng chấp nhận hoàn cảnh éo le vốn an bày chẳng khác gì đinh đóng cột, ván đóng thuyền,….giờ đây chỉ là chị Nam và thằng Đại hai chị em biết được rồi, đừng để cho hai vợ chồng họ biết được câu chuyện đau lòng này chi cho thêm tủi thêm nhục. Lúc bấy giờ, hai bàn tay khù khờ hãy còn ngáo ộp của thằng em đang bắt đầu mày mò, sờ soạng từ từ tháo cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải bông xanh chị gái nó đang mặc ; hết hột nút thứ nhất, hột nút thứ hai, hột nút thứ ba,…rồi cuối cùng là hột nút thứ năm bung ra làm cho chẳng mấy chốc hai thân áo trước của chị đã bị mở rộng ra hai bên một cách trơ trẽn, phủ phàng. Với khuôn mặt bừng đỏ vì ngượng ngùng do cảm giác đụng chạm xác thịt gái trai, chị nó vừa run rẫy quằn quại vừa nghiêng qua nghiêng lại, lần lượt co rồi duỗi hai cánh tay mình hết tay phải rồi đến tay trái để cho đứa em cởi hai ống tay áo chị ra và rồi sau đó, nó lẳng lặng cầm chiếc áo chị gái nơi bàn tay phải để qua một bên nơi mé trong giường cho chắc ăn khỏi rơi xuống sàn gạch bông. Mặc dù thân thể chị nó đã từng thưởng thức, chiếm đoạt suốt gần một đêm cách đây không lâu nhưng lần này thì nó vẫn không khỏi háo hức, hừng hực khao khát, ham muốn một cách khủng hoảng tột độ ; có thể nói là nó chưa hề chán chê chị nó bất cứ chổ nào và đêm nay, nó dự định sẽ dành rất nhiều thời gian để mà chăm chút khám phá chị kỹ lưỡng, cẩn thận hơn, không hề bỏ sót bất cứ chổ nào. Hai bàn tay nó lần này không còn ngại ngần như lần trước nữa mà đã trở nên có vẻ dạn dĩ, láu lỉnh hơn bởi lẽ mọi đường đi nước bước nó đều thành thạo, tỏ tường ; do dường như quá quen thuộc rồi thì phải thành thử thao tác của nó so với lần đầu tiên có vẻ thành thạo, điêu luyện hơn chăng? Với những cử động mày mò, sờ soạng nơi tấm lưng mềm mại, thon thả của chị, chẳng mấy chốc thì hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú bằng thun voan màu hồng chị gái nó đang mặc đã bung ra khiến cho lớp bảo vệ ngực chị không còn bó sát vào người nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới. Bên ngoài trời tối mịt, thiên nhiên càng lúc càng quằn quại dưới cơn mưa đêm tầm tã triền miên còn bên trong căn nhà hai chị em Nam và Đại, chị gái đang run rẫy trong vòng tay em trai chẳng khác gì tàu lá chuối chao đảo dưới mưa và lúc này đây, bàn tay phải thằng em nhẹ cầm cái áo ngực con chị để qua một bên ở mé trong sát vách tường. 

Đúng như dự định ban đầu, nó hoàn toàn không hề tỏ ra hối hả vội vàng hay hấp tấp chi cả mà trái lại, nó quả thật chậm rãi, từ tốn ; không những thế nó còn tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, tỉ mỉ và trân trọng từng ly từng tý bởi lẽ một điều tất nhiên từ trước đến giờ là nó rất yêu thương, quý trọng chị Hai nó chứ chẳng phải chơi. Khác hẳn với tối trước, chị nó còn dùng dằng dỗi hờn trong cự tuyệt nhưng đêm nay, toàn tâm toàn ý chị đều một mực dâng hiến hoàn toàn cho nó không hề có chuyện chối từ chi cho mất lòng dối dạ thì lẽ nào nó lại đối xử tệ bạc với chị hay chăng? Chỉ vài phút giây mò mẫm sờ soạng của thằng em thôi, chưa chi mà hai bầu vú chị đã săn cứng lên trông thấy chẳng khác gì cặp bưởi vừa chín tới trên cành không ngớt rung động, nhấp nhô nâng lên hạ xuống liên tục theo nhịp thở hổn hển, gấp rút. Bàn tay phải thằng em lúc này cứ mãi miết mày mò, nắn bóp gò ngực trái con chị như là để tìm kiếm một thứ gì đó cho tăng thêm khoái cảm còn khuôn mặt nó thì úp sát vào đồng thời hé miệng ra ngậm nút nhè nhẹ lấy đầu núm vú phải chị mình tựa chừng đứa trẻ sơ sinh đang khát khao tìm bú nguồn sữa mẹ dạt dào biển rộng trời cao. Nếu có người nào đó chỉ được chứng kiến cảnh tượng ân ái, làm tình của hai chị em thôi thì cũng đủ nổi cả da gà khắp cả người chứ đừng nói chi đến chúng là người trong cuộc làm sao mà chịu nổi cảm giác tình yêu rạo rực, nóng bỏng như lò than hồng ngùn ngụt bốc lửa dữ dội ; rõ ràng có thể nói rằng chúng được sinh ra trên cõi đời này chỉ là người tình của nhau chứ không phải gì khác vì bằng chứng hiển nhiên trước mắt : chúng chấp nhận tội lỗi loạn luân với nhau, bất chấp lễ giáo gia phong, bất chấp quan hệ chị em ruột thịt cùng chung một dòng máu không những một lần mà cả đến lần thứ hai. 

nhung clip nong cua hoc sinh

Xem nhung clip nong cua hoc sinh hay nhat 2014

Đám cưới Luân và Hà thật đẹp đôi, Hoa thật buồn và thật vui. Vợ chồng nàng và dì út lo cho Luân thật tron vẹn, tươm tất. Nhưng trong lòng dì út có một mối lao xao. Số là trước ngày đám Luân và Hà, cuối tuần đang nằm trên sofa coi TV thì có tiếng bấm chuông, Vân mở cửa, trước mặt nàng một người đàn ông cao lớn râu ria tóc tai bờm sờm, khi hắn nhìn nàng hắn hoãng hốt như người trên mây, hắn la lên: “Ngọc. . . . . . ! Trời! bà ngọc. . . !” Nàng nói: ” không. . . . . tui em chị Ngọc . . . . Tui tên Vân. . !”Đứng yên rất lâu, khi bình tỉnh trở lại hắn nói: ” Ồ! Cho tôi xin lỗi. . . giống quá nên tôi lầm. !”Hắn giới thiệu tên, Vân cũng chẳng biết, nhưng hắn ngang nhiên đi vào nhà thẩy cái balô xuống đất rồi nói với nàng: “Tui đi tìm chổ ngủ một lát, anh Luân có về nói có thằng Hưng trên Lầu” nói xong hắn đi thẳng lên lầu làm nàng chửng hửng nghĩ: anh nầy quái tthật, người không lịch sự gì hết. Khi nàng lên lầu thấy hắn dùng chính phòng nàng ngủ, đang ngáy pho pho. Buổi tối Luân về nghe tin có Hưng Luân chưa bao giờ vui như vậy, hắn giới thiệu Hà, và Dì Út. Sau hi tắm rữa cao râu sạch sẽ, Vân nhìn trộm Hưng thấy chàng nầy đẹïp trai ghê, nhưng vẫn còn thấy ghét. Luân tức tốc chở Hưng đi ăn, và hai chàng đi nhậu tơi khuya mới bò về. Luân hỏi bây lâu nay Hưng đi đâu? Chẳng tin tức gì. Hưng nói hắn qua tiểu bang khác sống, nhưng bây giờ bị layoff nên trở về đây lại, Luân mừng rỡ nói: Thôi thì ở đây luôn đi, dù sao Hưng cũng còn mẹ và những người thân yêu như chàng. Hưng không trả lời, nhưng không phản ứng. Hưng ở tạm nhà Luân, hắn không muốn về nhà mẹ hắn ở với ông chồng Mỹ. Những chung đụng hàng ngày làm Vân rất thích Hưng, trừ hôm gặp lần đầu, hắn tử tế và rất hiểu biết, dù ở Mỹ từ nhỏ nhưng Hưng cũng biết rất nhiều Việt Nam qua sách vỡ. Hưng xin việc được nhưng không muốn ra khỏi nhà Luân. Vân đã giữ chân hắn lại, tuy chưa có tình ý gì nhưng hắn biết lần nầy không rời xa người đàn bà nầy được. Cách nhau không nhiều tuổi Vân và Hưng rất xứng đôi. Tuy chưa cầm bàn tay một lần, nhưng qua những ánh mắt ngó nhau, Vân nghe hồn xôn xao lạ. Hôm đám cưới Hưng được làm rễ phụ với người bạn gái của Hà, trông thật đẹp, Hắn còn là bestfriend thân chúc cô dâu chú rễ. Hà được trân trọng mời thay hai họ cám ơn quan khách. Ai cũng khen Luân có bà Dì thật đẹp. Lúc gần tàn tiệc Hoa cùng Luân nhảy slow, nàng nói: ” Có đụ đã cũng đừng quên cô già nầy nha!”Luân nói: “Tình yêu của tui và chị là vĩnh viễn, muôn đời, dù tối nay tui có vợ, sẽ có con như chị muốn, nhưng cái Hĩm ướt át của chị cũng là của tui mãi mãi!” Hoa cười nói nhỏ: ” Yêu Luân quá thôi! Nó là của Luân mà!Tụi mình chia nhau nghe!”Luân cười siết Hoa cứng ngắt.

Khuya thư bảy Hưng nhậu xỉn trở về Vân chờ mở cửa, thằng bạn người Mỹ của hắn đưa vào tới cửa rồi trở ra, hắn bước vào quờ quạng ngã vào Vân, đã vậy mà tay hắn tháy máy rờ rẫm nàng. Đúng là chiêu thức hắn làm với Ngọc. Người Vân bỗng nhiên nóng hổi bởi bàn tay chàng trai. Lâu rồi không có đàn ông, nhiều đêm nàng cũng trằn trọc. Hưng ôm chầm vào nàng hai người ngã xuống thảm . Cũng cái thảm nầy hắn và ngọc làm tình say sưa trong ngày sinh nhật nàng, Vân cũng đáp trả lại hắn ngày hôm nay bằng những cử chỉ chấp nhận. Chưa bao giờ Vân có lần sung sướng như vậy, Hưng say sưa bú lồn nàng, Thân thể Vân căng cứng trong tay của Hưng, Nàng trẻ đẹp đầy nhựa sống tràn trề. Âm hộ nàng mở toan vun cao đón nhận cái lưỡi của Hưng thật sung mãn. Khi Hưng ấn nhẹ đầu khấc dương vật to cứng vào hai mếp dày cao chờ đợi nơi cửa âm hộ, Vân cong người hòa nhập vào cơn sung sướng bất tận. trong đầu nàng nghĩ: Không thể xa người đàn ông nầy được nữa. Bên kia suối vàng, chắc hẳn Ngọc cũng mừng cho em đang dâng thân xác cho chàng trai nàng yêu. Hưng chơi Vân thỏa chí bao ngày buồn bả. Ngọc trong Vân, Vân là ngọc, Vân ưỡn người hẩy âm hộ chắc nịch vềâ phía trước, hai mếp âm hộ co bóp sát dương vật Hưng thật là vừa vẹn xứng đôi.

Hà, Luân là cặp vợ chồng xứng đôi và hiểu ý nhau, Năm sau Hà sanh cho Luân một đứa con gái kháu khỉnh. Tuy thân hình Hà đẹp nhưng bộ phận sinh dục nàng hơi khô khan. Không có nghĩa nàng không thích làm tình, nhưng âm hộ nàng không ướt như Hoa với Ngọc. Lớn lên ở Mỹ nên vấn đề sinh lý nàng rất cởi mở. Năm kế tiếp nàng sanh cho Luân cho đứa con trai là chấm dứt. Thân hình Hà căng nở đều đặn. Hoa gọi cho Luân:
“Cuối tuần nầy làm gì Luân!?’
Luân nói:
“Thì tính lên rũ chồng chị và Hưng nhậu!”
Hoa cười:
“Thôi mình tìm chổ đụ đi, nhớ Luân quá rồi!”
Luân cười lớn:
“Tháng trước tui làm chị một lần rồi! Chị Hoa dâm thiệt!”
Hoa trây trua triết lý:
“Đời mà Luân, không đụ cho đã, già xòm thì coi như bỏ!”
Luân nói:
“Cái Hĩm chị còn lâu mới hết!”
Hoa nói lớn:
“Ngó vậy chứ thời gian đi nhanh lắm Luân ơi!”
Luân ha hả:
” Chị nói coi bộ đúng à nhen!”
Bỗng Hoa nói:
“Cú nầy cho Hà gia nhập!”
Luân ngập ngừng:
“Chị nói sao!”
Hoa cười nói:
“Bộ ghen sao ?!”
Luân nói:
“Không, nhưng gia nhập như thế nào?!”
Hoa nói nhỏ:
“Thì cho thằng chồng già của tui chơi Hà!”
Luần cười lớn:
“Thằng cha già đó chịu sao thấu! Với cái hĩm của Hà!”
Hoa cười nói:
“Thì sau nầy, mình làm gì chả được!”
Luân đề nghị:
“Mình làm tập thể đi!”
Hoa phản đối:
“Chị thích riêng tư hơn!”
Luân nói:
“OK. để tính lại coi!”

Cái skirt ngắn hết cỡ của Hoa làm Luân xốn xa. Hắn nghĩ trong bụng bà nầy dâm thiệt. Nhưng trời sinh Hoa là để làm tình mà!Làm tình đối với nàng như thức ăn hàng ngày. Không có gì lạ. Ông chồng Mỹ tỏ vẻ hạnh diện sắc đẹïp của vợ mình. Ăn uống xong nàng nói nhỏ với chồng lên phòng family room, Những chai rượu wine cạn dần, ông chồng Mỹ mở phim sex của Á Châu. Những cảnh làm tình hiện ra. Chỉ một lát sau má Hà đỏ hây hây trông thật đã. Luân xin phép ra ngoài, khu vườm thật rộng. buổi tối trăng sáng, chàng đi chậm và ngồi xuống trên ghế đá. Hà ra đến sau lưng chồng nói: ” Mình về thôi anh!Em thích mình ở nhà cơ!”Thế là Luân phải đưa vợ về trong sự luyến tiếc của Hoa, nàng đành phải cùng ông chồng Mỹ quây quần tối nay. Hà tuy còn trẻ cởi mở nhưng lại không thích làm bậy trước mặt chồng, dù rằng nàng rất thích. Trời sinh mỗi người một tánh khác nhau. Ở càng lâu Luân càng thấy vợ là người đàn bà tốt, và tình thương tăng dần. Hai đứa con xinh xắn mỗi ngày mỗi lớn, chàng không cho phép mình đi sâu hơn nữa, dù chàng vẫn yêu Hoa, vẫn đến với Hoa nếu nàng muốn, vẫn làm tình với Hoa nếu nàng cần. Chàng với Hoa như sợi dây buột chắt nếu giật mạnh thì bị rướm máu.

Hưng đưa Vân xa khỏi thành phố, những vùng ngoại ô đầy gió mát. Cuộc đời đưa đẩy hai người gặp nhau và yêu nhau . Hưng tuy còn nhỏ tuổi nhưng trưởng thành và có học thức. Vân lớn lên trên một môi trường dành giựt để sống, ở một nơi không có ngày mai hy vọng. Nhưng nàng vẫn là bông hoa thoảng mùi hương của loài hoa quí phái. Hai người hôn nhau thật lâu khi xe Hưng dừng lại trước cánh đồng vắng.
Hưng nói sau khi hôn xong:
“Mình sẽ làm đám cưới nha Vân!”
Vân nhìn Hưng âu yếm gật đầu
Hưng tiếp, nói lên hy vọng:
“Rồi mình sẽ có con, Vân sẽ là người mẹ tốt!”
Vân yên lặng, nhưng lòng nàng rộn lên bao cảm xúc. Chiếc xe quây ngược lại trở về căn nhà nàng. Căn nhà của Ngọc mà Luân đã để lại cho nàng sau khi có vợ. Căn nhà của kỷ niệm.

Trên chiếc giường ngày xưa, bây giờ Hưng cũng tháo từ hạt nút áo của Vân. Tấm thân tươi mát của nàng lồ lộ. Đôi vú với núm vú đỏ au nhô cao, Hưng cuối đầu vào mút đang cương cứng, chiếc quần nàng được hắn cởi ra, âm hộ trong quần lót nhô cao mời mọc. Hưng từ tốn kéo quần lót ra khỏi đôi chân dài khiệu gợi. Âm hộ Vân còn tròn trịa hai mếp cương to cao hơn Ngọc ngày xưa, Những sợi lông mềm mại như tơ quắn vào tỉa ra hai bờ mu rất dẹp. Nàng có một bộ phận sinh dục tuyệt hão, không đen đúa như nhiều người đàn bà Á Đông. Nàng e thẹn cuốn người vào trong tấm chăn mỏng, Hưng nằm xuống sát bên dương vật cương cứng. Vân rúc vào nách Hưng nói:
“Lần đầu làm người ta. . . hôi rình mùi rượu!”
Hưng hôn nàng lên trán:
“Bạo vậy mới có hôm nay!”
Vân nói:
‘Hưng vẫn còn nhỏ hơn tui, , phải kêu tui bằng chị!”
Hưng cười nói:
“Chị Vân ơi! Cho Hưng chơi cái OK?”
Vân đỏ mặt:
“Em. . . thật hỗn!”
Hưng trườn lần xuống rốn, Vân oằn người khi lưỡi hắn đến âm hộ nàng.
Đám cưới của Hưng và Vân đơn sơ. Thằng Luân không biết kêu Hưng bằng gì. Kêu dượ ng thì kỳ quá, khó thấy mẹ!kêu tên chắc ăn. Trong đêm đám cưới. Hưng hôn vợ và thò tay xuống mò lồn nàng nói:
“Chị Vân ơi! cho em mò lồn chút nha!”
Vân chu miệng:
“Thằng em lại hỗn! Chị cấm tuyệt!”
Hưng nói trong hơi thở mạnh , khi ngón tay hắn ướt đẫm trong âm họâ của Vân:
“Trời ơi!Cái lồn tuyệt vời vợ tui!”
Vân thì thầm sung sướng với chồng:
“Của anh suốt đời đó Hưng ơi!”
Hắn trườn lên, trườn lên, dương vật cắm sâu vào cái khe chờ đơiï của Vân, nắc mạnh. Vân cuốn người trong những cơn sướng kích ngất. Hạnh phúc vỡ tràn ra chung quanh. Ngọc ở đâu đó mĩm cười.

Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Cuối tuần lên chị nhe!”
Hưng cười nói:
“Lại nứng lồn nữa hả?!”
Hoa nói:
“Không!Nói chuyện cái bầu của con Vân!”

Thôi! Chào các bạn đọc. Nếu bạn theo dõi truyện xin cám ơn. Người viết mượn dâm thư để nói lên tình cảm con người. Nhà văn ở ngoài cũng viết vậy thôi, nhưng không tả xác thực cảnh làm tình làm tội. Gọi là ăn Mặn. Xin chấm dứt hẹn lần tới. /.