Nhung co nang nguc khung

Sau hôm đó tôi và M còn gặp nhau nhiều lần nữa, nhưng cũng chỉ ôm hôn, sờ mó bên ngoài. Tôi cũng thèm lắm rồi mà chưa có cơ hội. Với lại kỳ nghỉ hè đã kết thúc, tôi trở lại trường đại học trong cảm giác tiếc nuối vì vẫn chưa ăn được M. Đến đây lại xảy ra một chuyện khác, chuyện ăn cô hàng xóm...
Xóm trọ tôi ở có nhiều con gái, nhưng đa phần có người yêu hết rồi nên tôi cũng ít để ý, nói chuyện lắm. Phòng đối diện tôi là một em quê Thái Bình, cao khoảng 1m58 thôi nhưng mông ngực cũng đã lắm, em cũng có người yêu rồi và tôi biết thỉnh thoảng em cũng đi ks qua đêm với thằng kia. Vì sát phòng lên cũng hay qua lại giúp đỡ này nọ. Và những lần qua sửa điện, xem giúp con vi tính đã kéo bọn tôi lại gần nhau một chút. Nhưng tôi vẫn vô tư chỉ coi H như một người bạn vì H cũng đã có bồ rồi. 
Một bữa cái khóa nhà H bị hỏng, mà tối đó lại là tối thứ 7 em tính đi với thằng bồ nên kêu tôi qua phòng ngủ trông phòng dùm (vì phòng tôi ở 2 thằng con trai) tính tôi cũng thoải mái nên đồng ý luôn. Tôi thiếp đi trong mùi hương con gái, bác nào cứ ngủ giường con gái thì biết, thơm lắm. Đến khoảng 4h sáng thì chợt cửa kẹt khẽ (tôi không cài cửa) và H chui vào phòng. Tôi hỏi sao về sớm thế H chỉ nói cộc lốc "cãi nhau" rồi cũng chui lên giường nằm vào góc trong. Lúc đó trời vẫn tối mà tôi thì đang ngủ ngon nên cũng ngại chạy về kêu cửa thằng bạn. Thấy H ko nói gì tôi kệ cứ nằm đó luôn. Nhưng khổ nỗi nằm cạnh 1 đứa con gái bằng xương bằng thịt thì sao mà ngủ nổi, thằng em cứ chổng lên cứng ngắc. H quay lưng lại phía tôi thở đều đều tôi nghĩ chắc ngủ rồi. Bờ mông tròn lẳn ẩn hiện dưới cái quần vải mỏng khiến tôi nuốt nước bọt đánh ực. Tôi giả ngủ mê quờ tay sang ôm H, ko thấy phản ứng gì tôi trườn tay xuống mông, rồi áp tay vào phần da thịt trần ở lưng qua kẽ hở giữa áo và quần. Thịt da con gái mát lạnh. Lúc đó tự nhiên tôi lại nảy ra ý nghĩ nghịch ngợm là bật cái khóa cóc xê của H ra. Lúc rảnh rỗi mấy thằng con trai bọn tôi hay thảo luận cách mở cái này nên tôi làm nhẹ một cái là bung ra thật. Tim tôi còn đang đập thình thịch thì bỗng thấy trên cái tay trần của H nổi đầy gai ốc. Liên tưởng đến truyện Cô giáo Thảo đã từng đọc, tôi biết là H vẫn thức và có lẽ đang nứng. Phen này thì chết với ông. Tôi không chần chừ gì nữa luồn tay vào trong áo, cái cóc xê bị bật khóa rồi nên tôi dễ dàng đưa tay vào bộ ngực no tròn ấy. Bộ ngực đầy đặn chứ không mới nhú như của em gái tôi hay em M của tôi. Tôi nghịch ngợm vo vo 2 cái đầu nhũ hoa nhỏ nhắn, lâu lâu lại bóp mạnh một cái, cảm nhận rõ ràng 2 cái vú đang cương dần lên dưới bàn tay nhào nặn của tôi. Lúc này H ko giữ được nhịp thở đều đặn nữa mà thở dốc rồi. Biết cá đã vô lưới tôi luồn tay vào cạp quần, cái quần chun không làm khó tôi lắm, cứ thế lướt qua lớp lông rồi xuống cái khe tự nhiên ở dưới. Bà mẹ ơi, bím H đã ướt nhẹp từ bao giờ, tôi sờ vào cái khe đó thấy trơn tuột, ngoáy cái hột le một lúc rồi đưa cả ngón tay vào trong. Khe *** có vẻ rộng nên ra vào dễ dàng hơn nhiều. Phê quá tôi cho cả 2 ngón tay vào, lúc đó H ko thở dốc nữa mà rên thành tiếng. Tôi cầm tay H cho vào con cặc đã cứng hết cỡ của mình. H cầm ngay lấy và sục lên sục xuống, cảm giác sắp xuất đến nơi tôi giữ tay H lại rồi kéo cái quần còn đang vướng ở gối của em ra thì chợt H giữ tay tôi lại nói "đừng anh, thế đủ rồi"
Nhưng lúc đó tôi đã đỏ mắt rồi còn nghe gì nữa, tôi giằng mạnh cả quần lửng và quần lót ra khỏi người H, rồi tự tụt quần mình ra luôn, con cặc không bị chèn ép nữa vươn lên kiêu hãnh, đầu cặc đã dính chút nước nhớt nhớt. Tôi banh chân H ra và kê ngay con cặc vào đó rồi đẩy mạnh như sợ H đổi ý. Ọt, con cu cắm hết cỡ vào cái khe ướt lép nhép đó. Sướng tận óc luôn. Lúc này H nhắm nghiền mắt, mông hảy lên theo từng nhịp dập của tôi. Dập khoảng 20 cái tôi cảm thấy gần ra nên đổi thế, để H ngồi lên bụng tôi nhún nhảy. H nhún được một lúc thì người co giật dữ dội rồi nằm sấp lên người tôi. Tôi biết em đã ra rồi. Tôi lật H nằm ngửa lại rồi dập lấy dập để, *** chùa mà, tôi chơi tàn bạo như chơi mấy con cave, nhưng lần này không bao nên sướng cu hơn nhiều. Được vài phút thì cảm giác buốt lên tận óc, tôi trân mình phóng thẳng dòng tinh dịch nóng hổi vào *** H rồi nằm vật ra thở dốc...
LÚc đó tôi hỏi một câu ngớ ngẩn "có sợ có thai không", H bật cười và nói không sao đang lúc an toàn. Tôi hỏi "Tr làm thế có được không?, có đạt yêu cầu không". H khúc khích "còn phải học nhiều, lúc làm xong chuyện đó phải ôm, hôn người con gái, chứ đừng nằm vật ra thế tạo cảm giác bị bỏ rơi" H nói làm với tôi rất sướng, đã lâu rồi H không đạt cực khoái, em nói "đã có một lần sẽ có lần sau, còn nhiều cảm giác lạ hơn". Được một lúc thằng em lại nhỏm dậy, tôi đưa tay H vào chỗ đó, H nhổm dậy bú luôn thằng em, tôi thực sự cảm thấy rất sướng, cái cảm giác xuất tinh xong mà được bú cặc, bú luôn nước nhờn với tinh khí còn đang dính ở đó đã lắm. Sau đó làm thêm shot 2. Ra một lần rồi nên làm lâu lắm, tôi chơi đủ kiểu mà mình đã xem trong phim xxx. Đến lúc lật người chơi kiểu chó tôi thấy trong *** H kêu ọc ọc kiểu như người đánh rắm luôn, có lẽ là lúc rút ra rút vào khí nó vào nhiều quá. H thì gần như lịm đi vì sướng. Tôi cố nhịp vài cái rồi cũng bắn ra trong *** H.
Sau đó cứ mấy hôm tôi lại mò sang đụ H, vì ban đêm nhà chủ khóa cổng nên ko sợ thằng người yêu phát hiện, tôi cứ đụ rồi ngủ cả đêm đến gần sáng thì mò về sướng chim lắm. Được cái H rất chiều tôi và cũng biết cách làm tình, nhiều hôm dính đèn đỏ thì H thổi kèn cho tôi đến ra thì thôi.
Sau tôi cũng có người yêu và chuyển nhà trọ nên cũng nhạt dần, lâu lâu gặp lại cũng làm được nháy cho đến khi H lấy chồng, cũng không phải thằng người yêu cũ chứ nếu là nó thì tôi cũng thấy tội nghiệp. Giờ gặp lại vẫn chào hỏi nhau bình thường như bạn cũ, he he

nhung co nang nguc khung

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!

nhung co nang nguc khung

nhung co nang nguc khung la gi ?

Hề hề, chào các thím nhóe, các thím biết tính em hay són quẩy mà cứ cố tỏ ra bất ngờ cơ, như em đã nói lí do từ trước, nhiều thím đọc xong đi ra mà ko like hay cmt gì thêm nên em khá là chán sinh ra nông nổi són liên hồi, các thím thấy chap nào của em cũng són hết luôn ấy nhẫy, lượt xem toàn trên 200 mà có vài cái cmt với like thì các thím cũng hiểu sao rồi nhẫy. ^^


Lại nhắc về cái tiết trời vãi shit hôm ấy, nắng vãi tè các thím ạh, mà các thím biết trong bộ đồ học sinh gò bó, khó chịu lại thêm cái cảnh giang nắng canh ngọ thì phải nói là mồ hôi mồ kê ra kinh lắm, quần áo như thít chặt vào người, nói không ngoa chứ như em ra mồ hôi chim với cả đít luôn ấy chứ.Đoạn em lấy chim quẹt nhẹ khắp hang nhỏ cảm giác rất ướt át vì phần mồ hôi nhỏ ra cũng nhiều mặc dù chưa lâm trận đâu vào đâu cả, quẹt tứ tung em rà chim xuống đít nhỏ thì thấy nhỏ giật bắn người kêu khẽ :”lộn rồi, không…không phải” em đầu tiên cũng chả hiểu vì cơ bản mục đích của em là rà xuống đó mà sao lại nói không phải nhưng sau đã hiểu ra, em chẳng nói gì, chỉ nghĩ trong đầu thôi, rồi từ từ em chà xát khe bim được 2,3 cái, đang tính toán thì nhỏ nói khẽ:”không có mang gì sao??? Lỡ có em bé thì…sinh luôn hả???”, em nghe vậy thì thầm vào tai nhỏ: “Không sao đâu, không có cho ra bên trong thì không có bị … đâu”.

Nói thẳng ra thì em cũng có lên mạng xem thì có mấy ông bảo thế, với cả hồi đó không phải em không dám đi mua bcs vì em chỉ cần hú phát là tụi bạn đưa vài cái ngay, nhưng mà em sợ mang bcs bị bệnh hôi chim với cả bó chim nó nhứt nên không mang, suy nghĩ con nít mà các thím đừng gạch nhé, không thì em lại buồn bã và thất vọng nữa đấy, hé hé.

Em canh tọa độ bím và kê nòng khẽ nhún người xuống, nhỏ thì cứ đầu hang thì khép khép nắm mắt và bặm môi thật chặt nhìn đáng là thương luôn ấy, đoạn em kê cái đầu khất vài được vài milimet thì nhỏ lấy 2 tay bấu chặt vào vai em, em nhún người và lấy hết ga, tuy nhiên em nghĩ nên đẩy vào từ từ vì sợ nhỏ đau nữa.Em từ từ nâng người mình lên và chim cũng dần dần đi vào bên trong bím, phải nói là vì tư thế đứng và cũng vì bím nhỏ bé tẹo là em cảm thấy bắt đầu hơi nhứt cái đầu chim.
Em vẫn nhét từ từ vào thì bỗng nghe cái cảm giác cái gì đó cản hờ và gây cảm giác vướng ở đầu chim, em biết và thúc hơi nhanh tí thì cảm giác không nghe kĩ bằng tai nhưng cảm nhận được qua nhiều giác quan,”Sựt” là cái tiếng mà em nghe, vừa cảm giác được cái tiếng đó thì nhỏ trân người lên, 2 tay quàng chặt vào cổ em và bắt đầu chuỗi âm thanh:”đau….đau quá D ơi… kéo ra đi…đau quá…” nước mắt nhỏ bắt đầu chảy thấm đẫm với mồ hôi làm cho khuôn mặt ướt át và đáng yêu hơn rất nhiều.Em nghe thấy vậy thì cũng nhẹ nhàng rút ra, nho vội đi lại ngay cỗ hòn đá và lấy một tờ khan giấy lau lau nhẹ bím, lau xung quanh rồi nhét 1 ít khăn giấy vào trong bím chùi chùi rồi lại chùi xung quanh, khan giấy thấm một màu đỏ lòm, tạo nên một mảng to bằng 4 dấu vân tay trong chứng minh thư ấy, em nghĩ ra máu như vậy là thuộc loại nhiều rồi vì cái màu nó rất là đỏ và em thỉnh thoảng cũng có nghe nhiều thằng nói còn ra nhiều hơn và co nhiều đứa con gái thì chỉ ra như bị chảy máu chân răng thôi.Em ngước xuống chim thì thấy đỉnh đầu cũng dính máu nên cũng lại lấy khăn giấy lau luôn, lau xong thì hai đứa nhìn nhau lung lắm, rồi nhỏ cũng đứng dậy đứng gần hoàn đá, em tiến lại và cũng lại lấy chim rà rà và hỏi:”Còn đau lắm hông??? Nhẹ thui har”, nhỏ mặt đỏ trả lời ”còn hơi rát đó, ờ, nhẹ thui nhar”, em nghe như mở cờ trong bụng, lại nhẹ nhàng đẩy tờ rim vào trong bím lần này em đẩy vài sâu hơn rất nhiều, gần ¾ cây í thì cùng luc nhỏ rên lên kiu rát và khó chịu nên em dừng, không vào sâu nữa, kéo ra ngoài và bắt đầu nhấp từ từ, nhỏ cũng từ từ đứng chàng hảng ra và nhỏ thỏ rất mạnh và rên khe khẽ, đa phần là đau hay ưm ưm, á,… nói chung những câu kêu đó em nhớ không kĩ lắm, chỉ nhớ là lúc đó em thỏ rất nhiều phần vì bím nhỏ….. nói sao nhĩ à….. chật quá, làm chim em bị bó lại, sự co bóp trong bím nhỏ khác xa với cảm giác trước đây em từng cảm nhận, nó như muốn xé toạt chim em ra, cảm giác cũng thấy thỏa mãn và sảng khoái lân lân, nhưng lúc đó cũng phải nói là cái tiết trời và hơn cả là lần đầu của em nên thú thất là em còn khá đau ở cái đầu khất vì, da bao uy đã lột hết đâu, đau vãi ra ấy chứ.Mặc dù đau nhưng em vẫn cố nhấp ngày 1 nhanh, nhỏ vẫn ôm vai em nhưng ngã lưng dừng vào tường, em tiếng tục nấc nhanh đoạn vài phút nữa thì mồ hôi túa ra nhiều hơn làm cơn mệt và nhức mỏi cơ ống Quyển, chàn hảng lên rộng, lại cảm giác như từ từ mắc tè í, cứ chực chờ nơi chính giữa con chim làm hơi khó chịu, em biết là em sắp ra rồi, nên đẩy nhanh hơn thì bỗng, 1 tràn nước từ bím nhỏ chảny ra ào ạt cùng với đó là những tiếng rên ngày 1 to của nhỏ và những pha co giật từ phần ngực và eo nhỏ, bím cứ thắt lại và mở ra, nước trắng như nước tiểu ào ra chảy lai lán và đổ xuống đất vài giọt :”Em… không cầm được nước… nước tiểu, hức hức”_ nhỏ khóc và nói như mếu, lúc này em ôm nhỏ và nấc thêm 2, 3 cái nữa thì như hết chịu nổi, em rút chim ra và xuất ra ngoài mặt đất luôn, từng dòng từng dòng trắng đục, em vừa xuất vừa ngước mặt lên nhìn bầu trời thì cái nắng chíu vào da thịt và cả khoe mắt làm cho cảm giác xung sướng và thoải mái nên tờ trym dồn dập khắp cơ thể, dễ chịu vờ lờ luôn ấy các thím.Hai đứa nhìn nhau đỏ cả mặt rùi nhỏ đi lại viên đá và ngồi xuống, lấy khăn giấy lau lau mồ hôi , mặt mũi và lau lau cái bím hồng hào và ướt đẫm ấy, em tiến lại ngồi và cũng lấy khắn giấy lau lau tờ chim, hỏi vài câu buâng quâng rồi hai đứa ngồi nhìn nhau rồu nho 3 chủ động hun em.Em cũng hun trả, nhưng lưỡi nhỏ đã ùa vào miệng em từ lúc nào, điêu luyện vờ lờ, được một lúc thì thở hết nổi nên em đẩy nhỏ ra và quay lưng nhỏ lại, em lấy tay luồn vào cái lưng đầy mồ hôi ấy, vén áo lên thì thật lạ các thím nhĩ, con gái ra mồ hôi mà có cảm giác mùi gì đó thơm lắm khó tả nữa, em từ đằng sau luồn 2 tay lên phía trước ngực và xoa xoa và lại luồn tay xuống bím thọt thẳng vào, nhỏ trân mình lên và chịu đựng, được một lúc thì em cảm thấy rất mệt vì trời nắng nên thống nhất 2 đứa đi về thôi.Lấy cái áo khoác mặt vào thì chẳng ai nhận ra em và nhỏ đều ra mồ hôi nhiều cả, vì cơ bản trời cũng nắng nên điều đó là bình thường thui, đoạn nhỏ lấy quần chip thì thấy nó rơi xuống đất và vì nó dính mồ hôi và cả nước ấy nên nhìn rất dơ, nhỏ quăng vào góc tường luôn trước sự ngạc nhiên của em rồi đi 1 mạch, em chạy theo nắm tay nhỏ thì nhỏ cười cười, em vào nhỏ bước ra cổng lấy xe và cùng về nhà, em cứ đòi nhỏ chở nhưng nhỏ nói lỡ váy nó tung lên thì chết luôn ák nên lại thui,em chở nhỏ về tới nhà nhỏ thì không quên hun và búng nhẹ vào bim nhỏ vài cái, nhỏ giãy nãy và lấy cặp táp phang vào đầu em lia lịa ^^, lại thêm cái máy tính casio trong trỏng nên đâu vờ lờ nghe cứ cọp cọp luôn ấy chứ.Em đi xe về nhà, tháo giày và bước lên tầng 2 luôn, lại nói thêm về bà Dì cái thưở đó, chảng biết mê cái thể loại gì mà cứ ôm cái lap nằm trong phòng cày phim bộ suốt, éo hiểu luôn, thấy em đi lên tầng thì chạy ra liếc đểu, nói xỏ và cười điên vài phát rồi lại chạy vào phòng nằm xem tiếp, đến là chán, váy vủng cứ loạn hết cả lên, lộ hết cả chip.Em đi thẳng vào phòng tắm, để cặp sang 1 bên, xả nước vào bồn tắm và giữ nguyên đồng phục đi học đứng dưới vòi sen cho ướt át rồi em phi vào bồn tắm luôn, nằm trong bồn em suy nghĩ lại về những hành động, những hình ảnh, nói chung là tất tần tật nội dung rất là hại não, nằm trong bồn em từ từ cở hết quần áo ra vào bắt đầu xem chym thiệt hại bao nhiêu, vẫn còn cảm giác đau vãi ra nhưng được cái là mấy cái vùng da xung quanh cái khấc bị lột hết ra rồi, nhẹ nhõm và chym em nhìnn đẹp vờ lờ(CDSHT tì)^^.Bước ra khỏi cửa phòng tắm em xách cặp và chạy lên phòng, trưa đó em chỉ uống sữ vì cảm giác rất mệt nhất là cơ háng í, tối hôm đó cỡ 9h mấy í thì thấy nhớ nên em nhắn tin cho nhỏ:

Em: trym sao rồi???
Nhỏ: trym phẻ, and ku???_ híc, càng ngày nt càng mất nết ^^
Em: ku bt, đang nhớ trym!!!
Nhỏ: Nhớ luôn, gê gê!!!
Em: Ngủ chưa???
Nhỏ: Ngù sao nt, ngu!!!_nhỏ nt lại em mới ngạc nhiên, í là em nói buồn ngủ chưa ák, nhưng nhỏ nt lại như zậy nên em cũng mún giỡn luôn.
Em:Ai hỏi mấy người!!!
Nhỏ: Chứ j, thấy anh nt zậy mà????

Em: Hỏi trym ák má ơi!!! 0_-
Nhỏ: á, cái thằng đê tiện, hỏi tui hổng hỏi, hỏi nó mần chi, nó ngủ òi!!!==
Em: hehe, hùi trưa gê nha, to đầu còn tè bậy!!!
Nhỏ: á á, cái đồ kia, im ngay!!!==
Em: thiệt là buồn quá đê, hùi bữa zô phòng thấy mùi khai khai, ra là ngủ toàn tè dầm!!!
Nhỏ: hông có nhar…. Tại……..im điiiiiiiiiiiiiii nhaaaaaaaaaaaaa!!!
Em: Rõ ràng mà, chối j nữa, haizzzzz...
Nhỏ: hông có mà, hức hức.
Em: Học bài chưa????
Nhỏ: rồi, ngoan lắm chứ bộ.
Em: Ngoan mà tè dầm.###
Nhỏ: á á, thôi đi nha, gét, ngủ ngoan.
Em: g9.
Học đc 1 tẹo thì em đi ngủ nhưng nào có ngủ được đâu, khoảng canh 12h mấy khuya thì nghe nhà gần đầu ngõ chửi nhau rồi đánh nhau nữa, 2 vợ chồng đó bá đạo lắm các thím ạh, đánh nhau suốt, đúng là vk ck son, chưa con cái j nên cứ hễ j là đánh nhau ầm cả lên, lần này thì 2 người đó dí nhau chạy sâu vào trong ngõ luôn, rồi nghe tiến hô hoán, tri hô như bắt cướp, tất cả mọi người đều chạy ra.Em và Dì tất nhiên cũng thế, chạy ra ngoài cổng thì thấy mọi người đang can mà 2 vợ ck cứ nhào dô cho bằng được ăn thua đủ với nhau, bà vợ thì kêu nó đánh con, con phải giết nó, còn ông chồng thì cứ, nó đánh con, vợ mà đánh chồng, không hiểu nổi luôn í, rồi thì cuối cùng cũng xong, tại hơn 1 tiếng đứng can mà, Dì thì vào nhà trước em, em khóa cửa rồi lên lại phòng sau, khi bước qua phòng của Dì, em tính vào phòng của Dì để nhờ sáng mai kêu dậy sớm xíu.Khi vừa mở cửa ra thì thấy Dì đang ngủ nghe luôn cả tiếng ngáy, máy tính thì thấy đang pause ở 1 cảnh trong fiml gì của hàn xẻng í ạh, em tính lại tắt máy và đi ra, thì chợt thấy váy Dì bị xốc lên và lộ ra nguyên 1 mảng mông trắng muốt và cả cái khe….. và em đã…………….
Hehe, các thím cứ gạch đá em thoải mái hehehe, mà có trò chơi này vui vui hì:Các thím nào đoán được hành động tiếp theo của em thì em xin có 1 quà tặng nho nhỏ là 1 cái link phim xxx đặc sắc, hàng hiếm đấy, xin dành tặng cho thím đoán trúng nhóe ^ ^

nhung co nang nguc khung

Đằng đẵng ba ngày sau, cuộc chiến tranh lạnh xảy ra giữa hai chị em Phương Nam và Phương Đại vẫn cứ còn âm ỉ mãi miết kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt chẳng khác nào mặt trời và mặt trăng không bao giờ muốn gặp nhau ; hễ em ra nhà sau thì chị ở phòng khách còn lúc chị lên trên lầu, em lại né xuống gian bếp. Dư âm hạnh phúc cuộc tình loạn luân tội lỗi một đêm tuy quả thật tuyệt vời nhưng lại không thể nào hàn gắn nổi tình cảm giữa hai chị em vừa mới bị sứt mẻ sau buổi tối hôm ấy và dù gì đi nữa cũng không thể nào kết luận rằng chúng không muốn thân thiện với nhau trở lại. Khi đã trót “lỡ dại” với thằng em, chị gái đầu trong nhà tỏ ra rất là buồn, hoàn toàn không hề ngó ngàng gì đến chuyện bếp núc trong nhà, đến bữa mạnh chị rồi tới em nấu mì gói ăn qua quýt cho xong ngày ; sáng ngày thứ tư, lúc tháo drap trãi nệm giường ra giặt, tình cờ thấy mặt drap vẫn sạch sẽ tuyệt nhiên không hề có dấu vết gì gọi là khác thường cả, chị lấy hoang mang chưng hửng. Với trình độ kiến thức của một cô gái vừa mới tốt nghiệp tú tài, không khó khăn gì mà không biết được rằng ở lứa tuổi trưởng thành nghĩa là đã mười tám tuổi thì lần đầu tiên giao hợp rất dễ dàng gây chảy máu do màng trinh bị thủng rách, không còn nguyên vẹn ; sự thực hiển nhiên chứng tỏ chị vẫn còn con gái, chưa hề hấn chi cả ấy thế mà mấy bữa nay chị quả thật lo lắng, khiếp này sợ nọ vô cùng. Gánh nặng tâm lý ưu tư cả ngàn tấn tình cờ được trút bỏ, nhân lúc em trai còn ngủ, chị lật đật đi chợ về nấu thật nhiều món ăn ngon để tự dàn hòa với cu cậu ; trưa hôm ấy, chị vào phòng khởi động máy vi tính và mở mạng Internet và do vậy vô tình chị phát hiện ra từ rất lâu hệ thống lưu trữ trang web đã mở có vô số truyện người lớn như Duyên nợ, Giải thoát và cả phim 18+ như Câu chuyện mẹ con 18, Eo biển xanh,…. Eo ơi, dĩ nhiên rằng chị nhanh chóng phát hiện ra ai chính là thủ phạm rồi, còn ai trồng khoai đất này nữa nếu chẳng phải thằng em mới có mười một tuổi ăn chưa no lo chưa tới, ngờ nghệch khờ khạo của chị và do đó chị chẳng cần phải mất thời gian tìm hiểu, thắc mắc chi cho mệt. Tò mò, chị nhấp chuột vào mở truyện Duyên nợ ra xem rồi đến Giải thoát, càng xem chị càng cảm thấy máu trong người chị như đang sôi lên sung sục khiến cho mặt chị cứ nóng lên hừng hực chẳng khác gì vừa mới từ trong một cái lò xông hơi bước ra ; tiếp đó, sau khi tắt máy xong, quả thật là đầu óc chị không thể nào vững vàng cho nổi trước những hình ảnh, tình tiết gợi dục tuy kín đáo nhưng lại kích thích quá cỡ của hai nhân vật mẹ và con trong bộ phim Câu chuyện mẹ con 18 của Nhật Bản. Chị ngẫm nghĩ : thảo nào mà thằng nhỏ có vẻ rành rõi đến mức như vậy, nó đâu có đi chơi đi bời đâu mà ai chỉ vẽ cho nó đường đi nước bước như thế ; chỉ có cái màn hình LCD này là nguồn gốc đầu độc tâm hồn thơ trẻ của nó, tiêm nhiễm bao thói hư tật xấu cho đầu óc nó khi vẫn còn thơ dại, chưa phân biệt nhận định đâu là chính nghĩa hoặc gian tà….

Ngay đến cả chị cũng còn chưa thể nào kiểm soát nổi được tâm trí mình đang càng lúc càng rối loạn chứ đừng nói chi là nó, thảo nào giờ đây chị mới hoàn toàn hiểu được lý do cớ sự vì sao lại xảy ra cái buổi tối ngập tràn tội lỗi ấy vừa mới cách đây không lâu ; chị nhủ thầm vậy rõ ràng là thằng nhóc chẳng qua cũng chỉ là một nạn nhân của những trang web đen không hơn không kém mà thôi chứ nó nào có chủ ý gì xấu xa với chị cho cam, cũng tội nghiệp cho nó chứ bộ và việc gì phải oán trách, giận hờn nó. Chị suy nghĩ mà bất giác phải giựt mình vì chỉ suýt chút nữa là chị đã một mình đi về quê Phước Hải để mách với bố mẹ về tội trạng của thằng em đã gây ra cho chị ; chị rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh thằng em bị bố mẹ đánh đập, mắng nhiếc không thương tiếc rồi sau đó bị từ bỏ chẳng khác gì một tội đồ và liệu khi ấy nếu hàng xóm láng giềng mà biết chuyện thì có bao giờ họ nhìn chị bằng ánh mắt thân thiện như trước giờ nữa chăng? Cũng may là chị chưa vội vàng thực hiện ý tưởng của mình chứ nếu không thì chẳng biết giờ đây tình thế hai chị em xảy ra sẽ như thế nào, dù không biết trước được nhưng chắc chắn cũng lành ít dữ nhiều chứ chẳng phải chơi đâu và dẫu sao chị cũng chưa hề bị ảnh hưởng hậu quả gì lớn lao cho lắm, chẳng qua đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Thời gian dần dần trôi qua, quan hệ giữa hai chị em dần dần bình thường trở lại, thằng Đại cũng đã bước vào học lớp 6P4 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi còn chị Nam thì đang chờ đợi kết quả thi Đại học nhưng giữa chúng bỗng dưng có một biến chuyển khác thường đó là chúng không còn ngủ chung với nhau mỗi tối như từ trước tới giờ nữa mà thằng em phải trở về căn phòng bấy lâu nay bỏ không còn con chị vẫn một mình sở hữu nơi đã xảy ra đêm tình nghiệt ngã giữa chị với nó. Sở dĩ chị kiên quyết không ngủ chung với em trai nữa là vì nếu chị được đi học Đại học thì chẳng nói gì nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị thi rớt, phải ở nhà mà nó cứ ngày mỗi lớn độ khoảng 5-6 năm nữa nếu tình trạng trên mà lập lại, rõ ràng chị chẳng biết xử trí ra sao. Ngày qua ngày, đêm nối đêm, tuy chị gái và em trai vẫn bình thường vui vẻ, thậm chí chị còn chỉ bài Toán, Pháp văn …cho nó học nhưng vẫn phải công nhận là giữa chúng vẫn còn có một rào cản ngăn cách tuy vô hình nhưng rất hữu hiệu vô cùng khiến chúng đôi khi tỏ ra ngại ngùng, e dè mỗi lúc nhớ lại buổi tối lỡ làng xảy ra sự cố cho cả hai chị em chính vì vậy mà cả hai đứa dường như chẳng có đứa nào dám hồi tưởng lại dĩ vãng xưa tuy chỉ mới vừa xảy ra cách đây không lâu. Rồi giả sử nếu ông trời run rủi không cho chị gái thằng Đại được đậu vào Đại học Y dược mà phài ở nhà thì chắc chắn thời gian cũng như mức độ gần gũi, chung đụng nhau giữa chúng sẽ ngày càng nhiều không thể nào tránh né đâu cho khỏi ; liệu khi ấy hai chị em có còn giữ được mình để bảo toàn cái ranh giới thuần phong mỹ tục vổn dĩ đã mong manh lại còn bị bào mòn bởi một đêm tình loạn luân tội lỗi xảy ra cách đây chẳng bao lâu hay không? Chuyện đời mà, biết đâu được phải không các bạn? Nếu lúc này mà chị có về Phước Hải thì cũng chẳng gặp được bố mẹ để mà méc tội thằng em đã dám hỗn hào làm nhục chị vì lý do hai vợ chồng ông Thái bà Phụng theo tàu ra khơi đánh cá từ hơn tháng nay ; rõ ràng là họ chưa hề biết gì cả về chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra cách đây không lâu giữa hai đứa con ở căn nhà tại Bà Rịa. Cuộc đời là thế, trong cái rủi lại có cái may bởi lẽ dẫu sao hai bài thi của chị nộp tại hai hội đồng thi trường Đại học Công nghệ thông tin và Đại học Y khoa làm rất khả quan khiến cho chị phần nào tự vơi đi được nỗi buồn “mất mát” trong cuộc đời của một người con gái vừa mới trưởng thành ; từ đó, trên đôi môi chị cũng giống như lúc trước thường xuyên nở những nụ cười tươi chẳng khác gì hoa hàm tiếu hồng tươi đất lạnh Đà Lạt. Có lẽ là dường như chị đã không còn nhớ gì đến cái đêm tình xảy ra giữa chị cùng thằng em trai nhỏ tuy thật tội lỗi nhưng phải nói rằng không thể nào phủ nhận là rất tuyệt vời bởi lẽ đầu óc chị luôn kỳ vọng đến viễn cảnh chị đang ung dung đi giữa hàng hàng lớp lớp sinh viên trong một ngôi trường Đại học uy nghi, bề thế nào đó tại thành phố Sài Gòn nguy nga, tráng lệ. Dẫu sao thì hai chị em vẫn không tài nào biết trước được là chỉ mấy ngày nữa thôi là con quỷ dâm dục trong tận sâu cõi lòng chúng lại sống dậy và quậy tới bến khiến cho chúng không thể nào trốn chạy đâu được cả và cứ phải cùng nhau mù quáng lao đầu vào ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt bốc cháy một cách dữ dội, điên cuồng rồi sau đó cứ mãi miết dính vào với nhau như keo lẫn vào với hồ, không gì có thể chia cách cho nổi. Trong thời gian này, tuy ngày nào cũng đều đặn đi chơi cùng bạn bè như liên hoan, sinh nhật, xem phim, picnic bởi đây là những khoảnh khắc sắp sửa chia tay giữa chị Nam với bằng hữu thân quen nhưng không vì vậy chị mà xao nhãng đi tình cảm với thằng em trai ; có thể nói chị luôn dành cho em mình một tình cảm ưu ái và chân thành nhất tuyệt đối hoàn toàn không so sánh với bất cứ thứ gì khác trên cõi đời này dù cho đó là điều thiêng liêng, hoàn hảo nhất. 

nhung co nang nguc khung

Xem nhung co nang nguc khung hay nhat 2014

Tiếng nói của anh bị tràng sấm tiếp theo át mất. Tâm rú lên. Anh phóng sang giường em hổn hển nói : Thôi đừng sợ nữa! Anh đây. Bắc chui vào trong mùng. Một ánh chớp lóe lên. Tâm chồm dậy ôm lấy cổ anh. Bắc ngồi chưa vững, ngã xuống nhưng còn kịp ôm vòng lấy lưng em và dùng khuỷu tay chống lên chiếu để khỏi đè nặng lên người nàng. Môi hai anh em chạm nhẹ lên nhau. Như hai luộng điện âm dương, Bắc không tự chủ được nữa, gắn môi mình lên môi nàng, không có kinh nghiệm hôn hít nên động tác gắn môi nhau cũng dừng ở đó. Trái lại Tâm đã từng hôn môi, nút lưỡi Thúy hồi ở Đà Lạt bèn ôm ghì lấy đầu anh, nhẹ nhàng lách lưỡi vào miệng Bắc quấn lấy lưỡi anh. Bắc bắt chước rất mau, cũng xoắn lấy lưỡi em. Một cảm giác đê mê bao trùm hai người. Toàn thân anh bủn rủn, nằm nghiêng xuống gối đầu lên chiếc gối dài chung với em. Nụ hôn trai gái đầu tiên còn vụng về ngắn ngủi, nhưng khiến tâm hồn họ gần gũi nhau như chưa bao giờ gần gũi đến thế. Một bên má Tâm áp vào lòng bàn tay anh đặt lên gối, bàn tay kia xoa nhẹ lên má trái nàng.

Bắc thủ thỉ với em :
- Đây là lần đầu tiên anh được hôn con gái là em đó!
Tâm đáp :
- Em cũng vậy! Hôn nhau mà em thấy như say rượu.
Bắc đề nghị :
- Chúng mình hôn nhau lại đi?
Anh nhích đầu trên gối lại sát đứa em gái để hôn.
Tâm ngập ngừng :
- Anh nè!
- Cái chi em!
- Thôi, không nói nữa. Mắc cỡ lắm!

 

Bắc nhấc đầu lên dúi mặt vào tóc nàng trên bờ vai, gác đùi lên hông em thì thầm :
- Nói đi! Em muốn gì?
- Lúc ôm nhau khi đi trốn hồi sáng đó... Thôi, không nói nữa.
- Tâm nè! Anh chưa bao giờ đi chơi điếm nên không biết cơ thể con gái ra sao. Mà anh chắc em cũng chưa thấy cơ thể con trai bao giờ? Đúng không?
Tâm hăm hở trả lời :
- Đúng quá ấy chứ! Như hồi sáng ôm nhau, em thấy anh cái gì cồm cộm trong quần đè lên bụng em đó? Mà cả bây giờ nữa, có cái đầu gì tròn tròn, cưng cứng cọ lên bụng em thế?
Bắc ghé sát tai em thì thào :
- Cặc anh đó!