Nhung hinh anh doc

Bàn tay nghịch ngợm của anh bắt đầu sục vào đám lông tơ mịn màng trên mu l*n của em, đám lông tơ mà anh vẫn chê là 20 năm rồi mà vẫn lưa thưa như…em bé í. Và anh vạch nó ra, một cái hột le không hề nhỏ một chút nào đang cương lên vươn thẳng lên như khiêu khích. Trên mình nó là một chiếc nhấn rất xinh xắn, màu trắng. Dường như nó đã phải chờ đợi quá lâu để đến khi anh khám phá ra nó, nên nó đã to tướng và đỏ tấy lên. Ngay lập tức anh vùi mặt vào đó, mút lấy mút để, banh ra rồi lại khép vào. Anh mút ghê quá làm cái hột le đang cương cứng của em không thể chịu nổi. Anh mút bằng lưỡi chưa đủ, anh còn lấy tay nắm vào cái vòng xinh xinh, ấn nó, xoay nó để cái đầu kim loại của nó chạm hết vào thân cho tới đầu hột le của em làm em không còn chịu nội được hơn nữa. Em oằn người lên theo từng hành động của anh và không ngần ngại rên và kêu to lên, những tiếng rên đầy nhục dục, những tiếng kêu của một con mèo cái đang trong thời kỳ động đực. Thế rồi anh lui xuống thêm một chút nữa, và bắt đầu tách đôi cửa mình của em ra, rồi anh đưa lưỡi của anh vào đó. Anh không hề nương nhẹ với em một chút nào, em phải nói thật là như thế, bởi vì anh để xa miệng em khỏi cửa mình em, rồi lấy đà chọc thẳng lưỡi vào không thương tiếc.

nhung hinh anh doc

Rồi cô xin số điện thoại của cháu để khi nào có hàng mới về sẽ điện thoại cho đám bạn đến mua hàng giá khuyến mãi. Cháu không ngại ngần cho và rồi cháu biết từ lúc đó mình như lạc vào một chiếc bẫy vô hình, một thế giới khác khiến cháu chỉ ngày một lún sâu mà không thoát khỏi. Sau hôm đó, khoác lên mình bộ cánh mới, lũ cũng lớp và mấy bạn gái cứ trầm trồ khen ngợi, chẳng ai ngờ cháu lại dám ăn chơi mua quần áo đắt tiền đến vậy. Tự dưng cháu thấy sung sướng trước những lời khen đó, bọn bạn cũng bảo rằng từ giờ không lo thiếu đồ hàng hiệu mặc vì cô ấy “kết” cháu rồi.

Nhưng bị chúng chê tóc tai và phong cách “quê” quá nên cháu quyết định thay đổi một chút. Sau có hai ngày, cháu đã thay đổi nhanh chóng, biết dùng đồ trang điểm, biết chăm chút cho cách ăn mặc của mình hơn. Tự dưng, cháu được gọi là hotboy của lớp vì ăn mặc xì tai, chơi hàng hiệu, học giỏi. Rồi cô ấy nhắn tin bảo cháu qua cửa hàng để nhờ chút việc.

nhung hinh anh doc

nhung hinh anh doc la gi ?

Hai thằng tiếp tục lần mò quanh nhà cô Phương đến một đôạn tường thấp Đô vỗ vai bạn ra hiệu cho Tèo cúi xuống để nó leo lên vai trèo vào trong . Đô lên trước rồi thò tay kéo Tèo lên hai đứa lọt hẳn vào trong nhà .May quá cô Phương không nuôi chó , ngôi nhà nhỏ nên Tèo dễ nhận ra đâu là phòng ngủ nhờ ánh đèn hắt ra từ ô cửa trên gác.
Đô rút trong túi ra một cái dây thép nhỏ ,nó chọc vào lỗ khóa cánh cửa dưới nhà thử, không biết có phải là may mắn không mà sau một vài tiếng lách cách cánh cửa từ từ mở ra.Đô chỉ tý nữa rú lên vì mừng nó vẫy Tèo lần theo cầu thang lên gác 
Ghé tai vào cánh cửa phòng ngủ Đô chăm chú nghe ngóng nó ngoảng đầu ra nói với Tèo 
“Tao chả nghe thấy gì cả “
“Có lẽ cô không có trong phòng vào đó đi mày ở này loạng quạng bị phát hiện là toi” 
“Ừ vào thôi “ 
Căn phòng thoang thoảng mùi nước hoa ,sạch sẽ và ngăn nắp ,Téo sục xạo khắp nơi vớ được chiếc quần lót cô Phương để trên giường nó đưa lên mặt hít hà ,Đô thì cầm chiếc áo ngực cọ cọ vào con cu nó 
Không biết hai đứa còn làm trò đó bao lâu đó nếu như phía ngoài bỗng có tiếng bước chân nhè nhẹ, nhanh như cắt Đô và Tèo chui xuống gầm giường nấp kín.Chỗ này vừa tối lại muỗi nên Đô cứ xoay ngang xoay dọc suốt ,Tèo phải đấm cho nó một cú Đô mới chịu ngồi yên
Hai thằng ngồi trong gầm giường ngó ra chúng thấy một đôi cặp chân trắng nõn nà thon thả diễu qua diễu lại trước mặt không cần nói cũng biết đó là chân của ai . Đô và Tèo ép sát người xuống sàn mắt ngó ngược lên để có cái nhìn trọn vẹn

Rồi ánh đèn trong phòng vụt tắt sau đó là tiếng như có vật gì đặt lên giường rồi tất cả chỉ còn là tiếng thở đều đều của cô Phương .Đô và Tèo bò ra khỏi chỗ nấp ,xung quanh tối như bưng lấy mắt,Tèo đang sờ sẫm xung quanh thì Đô lấy ra cái đền pin loại nhỏ bật lên.Luồng sánh nhỏ chỉ bằng ngón tay nhưng soi rõ ra phết .Chưa kịp mở lời khen thằng bạn lo xa thì Đô vỗ vai bạn chỉ tay về phía ánh đèn đang rọi ú ớ, trên giường cô Phương đang nằm ngủ ngon lành .Chiếc áo ngủ ngắn cũn cỡn gần như phô bày toàn bộ thân hình nõn nà nơ nang .Đô vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực mắt nó như muốn nuốt lấy đoi vú căng mấy trong lần vải mỏng tang cặp chân dài ,trắng lộ ra dưới chiếc váy ngủ ,tiếc quá nếu ngắn tý nữa có phải ....phải rồi .Đô bước rất nhẹ nhàng lại gần , đưa đèn pin cho Tèo mang còn nó khẽ cầm váy chiếc váy ngủ cô Phương lật lên .Tèo phối hợp rất chuẩn nó lập tức dọi ngay đèn vào giữa hai chân cô Phương chõ chiếc váy ngủ bị lật lên .Hai đứa tý nữa thì rú lên cô giáo nó không mặc đồ lót đi ngủ ,hai mép thịt hồng hồng với cái khe nằm giữa, Tèo đưa tay lách vào giữa hai đùi khẽ chạm vào mép *** Đô không kịp cản hành động đột ngột của thằng bạn.Tiếng rên khe khẽ phát ra khiến cho hai thằng điếng hồn chúng cuồng cuống chui lại gầm giường trốn .
Đô lạnh cứng người khi đèn được bật sáng nó nhắm chặt mắt chờ lúc hai thằng bị phát hiện nhưng giờ phút ấy mãi vẫn chưa tới nhỉ
“Đô cô ngủ lại rồi “ Tèo thì thào vào tai nó
“Ngủ rồi à “ Nó lắp bắp mở mắt ra nhìn ngó xung quanh “Trốn thôi , tao sợ quá”
“Mày non gan thế lúc nãy tao sờ rồi bây giờ đến lượt mày “ Tèo cho thấy tính liều lĩnh vốn có của nó 
“Định hại nhau à “ Đô nhìn bạn 
“Hại nhau làm gì lúc nãy mày không nghe thấy cô nói gì à” Tèo rung đùi dắc ý 
“Tao sợ còn chả hết ,còn nghe thấy cái gì nữa “ Đô nói 
“Tao thì nghe thấy đấy “ Tèo mỉm cười bí hiểm 
“Cô nói gì “ 
“Cô nói dạo này mình chưa gần đàn ông nên nằm mơ linh tinh quá .Mai có khi phải gọi điện cho chồng cho đỡ nhớ “
“Thế à “ Đô nghệt mặt ra nghe 
“Phải thế nên tao với mày bây giờ có ra sờ mó nữa thì bà ấy cũng tưởng mình nằm mơ thôi” 
“Mày nói dễ nghe lắm “Đô vẫn còn ngần ngại
“Không dám thì xem tao làm này “ Tèo nói xong lập tức chui ra ngoài Đô cũng bám theo

nhung hinh anh doc

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “

nhung hinh anh doc

Xem nhung hinh anh doc hay nhat 2014

Làm tình qua lỗ đ*t mình chưa bao giờ thử, vậy mà hôm nay mình lại được nếm mùi hoan lạc qua cả hai cơ quan trên cơ thể mình cùng một lúc. Cơ thể trần truồng của mình bị ép chặt, cọ sát giữa hai thân thể cường tráng, hừng hực lửa tình làm mình nứng quá. Mình cứ rên xiết quằn quại trong cơn hoan lạc lên đến cực điểm. Hai con cu nhét vào hai đường trên cơ thể mình cứ thay phiên nhau thụt ra thụt vào đem đến cho mình cảm giác cực khoái liên tục. Mình cảm thấy dịch nhờn chảy nhầy nhụa trên đám lông chỗ tiếp xúc với cu của anh Nhân. Anh Hải nhấp thêm một hồi nữa thì rút cu nhanh ra ngoài ép nó vào khe mông của mình và nấc tiếp mấy cái thì bắn tinh xối xả lên lưng, lên mông mình.