Nhung hinh anh khieu goi

Xin chào các anh e đồng dâm. Tôi cũng là 1 fan của truyện sex. Đọc được chuyện này của bác chủ thớt lâu rồi mà không thấy bác chủ thớt viết tiếp. Hôm nay tôi mạo muội xin phép mod, bác chủ thớt và anh em đồng dâm post tiếp câu chuyện về đề tài này. Cái này là do tôi viết, văn không có nhiều vì đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến xxx và xxx. Thấy truyện hay nên post thêm mắm thêm muối cho anh em đồng dâm xem xét. Đây cũng là lần đầu tiên viết truyện lên có gì không phải mong anh em bỏ qua. Truyện tôi viết tiếp theo cảm nhận của tôi, nếu không hay xin anh em nhẹ tay. Còn nếu anh e thấy tạm được thì mình sẽ post tiếp nếu được chủ thớt, mod đồng ý. Xin cảm ơn. Mời anh em đọc tiếp.
......
- Em tắm nhanh rồi vào với anh nhé.
Tuấn nói rồi và bỏ đi vào phòng, trong lòng nó lâng lâng 1 niềm vui sướng. Nó đã có mẹ nó - người đàn bà mà nó luôn thèm khát. Nó đã thành công biến mẹ nó thành người tình tự nguyện của nó chứ không phải là do hãm hiếp như mấy ngày trước đây. Giờ đây trong đầu nó hiện lên vô vàn những kế hoạch hoan lạc cùng với mẹ nó. Nó sẽ khiến mẹ nó trở thành “người vợ” tuyệt vời của nó. 
Ôi! cái cảm giác được nghe chính người mẹ đẻ của mình gọi mình là “anh yêu” mới hạnh phúc làm sao. Ôi! cái cảm giác khi tận mắt nhìn thấy người mẹ mà mình hằng đêm khao khát đang căng miệng mút khúc gân nóng bỏng, căng cứng của mình mà hạnh phúc biết bao. Ôi! Cái cảm giác được nhìn tận mắt cái *** của mẹ đang căng ra, từ từ nuốt lấy con chim to dài của mình mà sướng làm sao Ôi!!!! Thèm quá!!!!!!!
Còn nhiều thứ nữa mà nó không thể nghĩ hết được. Giờ đây mới là bắt đầu với nó, nó có thời gian, không gian, địa điểm và cả sức lực của tuổi trẻ. Nhưng có lẽ và quan trọng nhất vẫn là người đàn bà ấy. Người đàn bà mà hàng ngày nó gọi bằng mẹ mà giờ đây sẽ phải gọi nó bằng “anh yêu”. Người đàn bà dâm đãng, hừng hực như bếp than mới được khai phá. Điều mà nó mới khám phá ra cách đây vài hôm.
Tuấn bỏ đi vào phòng, chỉ còn lại mình Huyền với cảm giác khó tả và nhiều suy nghĩ. Nàng vừa mút chim cho con trai nàng xong. Một sự tự nguyện vội vã??? Hay một sự thèm khát âm ỉ??? Giờ đây chỉ còn nàng với nàng trong gương. Nàng nhìn thẳng vào mắt của mình trong gương, phải chăng là tội lỗi? (Tại tác giả viết trước Huyền đồng ý với Tuấn nhanh quá nên chỗ này mình viết thêm về sự đấu tranh lý trí của Huyền một chút để cho chuyện bớt dễ dãi quá). Tuấn với mình là mẹ con ruột cơ mà? Tại sao mình lại ham muốn đến vậy? Chuyện này là điều cấm kỵ bởi nó là chuyện loạn luân. Trước đây mình đâu có sự ham muốn đến thế? Phải chăng mình đã kìm nén tình dục gần 10 năm rồi? Phải chăng gần 10 năm rồi mình sống không phải là chính mình? Mình vẫn còn ham muốn lắm, mới hôm vừa rồi đấy thôi. Mặc dù bị hiếp dâm, mặc dù mình cảm thấy tủi nhục, tức giận và đau đớn nhưng mình lại thấy len lỏi rồi bùng phát cảm giác rất dữ dội. Mình đã rất sướng, ra khí và thậm chí còn thèm khát được uống tinh trùng của kẻ hiếp dâm đó. Ôi! Cái cảm giác ngầy ngậy, mằn mặn khó tả ấy sao mà hẫp dẫn thế? Càng hấp dẫn hơn khi mà miệng mình đang khô đi vì sướng, vì thở lại được ngậm cái chim nóng bỏng, căng cứng phun đầy tinh trùng vào. Lúc ấy nuốt mà cảm giác ngọt ngào, mình chỉ muốn nó xuất ra thật nhiều, thật nhiều và mút nó thật lâu. Ôi!!!!! 
Huyền lại rùng mình vì khoái cảm khi nghĩ đến đó. Nàng trở về thực tại khi thấy tay của mình ướt đẫm dâm thủy. Thì ra trong lúc nghĩ mông lung, Huyền đã cho tay vào móc *** mình lúc nào mà không biết. Khi nàng rùng mình cũng chính là lúc nàng đạt khoái cảm và xuất khí ra rất nhiều. Nàng rút tay mình ra khỏi âm đạo, tiện đường nàng miết tay dọc theo khe *** ngược lên mồng đốc. Khi tay nàng miết qua mồng đốc, nàng lại rùng mình và cảm thấy 1 luồn điện chạy dọc sống lưng xuống đến hai gan bàn chân của nàng. 
À, phải rồi, giờ nàng mới giật mình nhớ ra 1 điều rằng con trai nàng có cái buồi giống hệt của tên hiếp dâm mình hôm trước. Mới vừa đây thôi, nàng đã mút chim cho nó một cách thèm thuồng và tận tình. Cái mùi vị tinh dịch ấy sao nàng thấy quen quen. Nàng mới bị hiếp dâm cách đây có hai ngày nên nàng nhớ lắm. Nàng nhớ bởi vì hôm ấy nàng thèm khát cái mùi vị tinh dịch ấy. Nàng nhớ bởi đã gần 10 năm nàng chưa được làm tình, được mút chim, được uống tinh trùng... nên nàng rất nhớ, thậm chí đến hôm sau đi ngủ nàng vẫn còn thèm được bú, được mút, được uống nó. Ờ mà sao giống nhau thế? Cái đầu khấc của Tuấn và tên hiếp dâm ấy sao giống nhau đến vậy? Cả hai đều có cái đầu khấc rất đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ, cái đầu rùa ấy bạch ra như một ngọn nấm. Ở phần đầu chim của Tuấn, chỗ khấc ấy nó banh ra to y như của tên hiếp dâm. Huyền đã phải khổ sở và sung sướng tột cùng với cái đầu nấm ấy nên nàng nhớ rất rõ. Lúc đầu bị hiếp, *** nàng còn ít nước. Cái đầu nấm ấy nó long *** nàng căng ra mà đi vào. Nhưng khủng khiếp hơn là khi nó được kéo ra, nó ra đến đâu nàng biết đến đó. Nó đi ra mà Huyền cảm giác như nó kéo cả ruột gan của mình ra theo. Cảm giác tê, rát và sướng lẫn lộn. Đến khi *** nàng đã trơn chu thì cũng là lúc nó “sung” hơn. Cái gờ của đầu khấc ấy cứ banh ra như to hơn, cào vào vách âm đạo của nàng nhiều hơn và kéo theo nước *** của nàng ra nhiều hơn. Ôi! đặc biệt là lúc nó xuất tinh nhả đạn thì cái đầu nấm ấy banh ra cực đại, ép các cơ *** của nàng căng ra. Nó giật giật phóng tinh kiến cho cơ *** của nàng cũng giật giật theo và rồi nàng cũng phải xuất khí theo nó. 
Đúng rồi, lạ thật sao lại giống nhau thế nhỉ? Cái đầu nấm ấy nàng đã ngậm vào miệng mút mấy lần và cũng mấy lần nó phông lên phóng tinh vào miệng mình mà. Không thể quên được, lẽ nào???? Không, Huyền gạt đi ý nghĩ ấy, cái ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình. Chắc chỉ là trùng hơp thôi. Và điều ấy lại đem Huyền đến thực tại. 
- Em làm gì mà lâu thế?
Huyền giật mình, nàng cảm thấy hơi ngượng và xấu hổ khi Tuấn bắt gặp nàng trong tư thế này. Một tay của nàng đang bưng *** cho nước *** của nàng bớt chẩy xuống dưới chân, còn tay kia thì đang xoa đầu vú nhọn hoắt của mình. Cũng may là nàng đang quay lưng lại với Tuấn nên nàng cũng bớt xấu hổ hơn. Nhưng khi nghe Tuấn gọi nàng là “em” nàng vẫn đỏ mặt và trả lời ấp úng:
- Mẹ...mẹ .... à em ..... em... đang chuẩn bị. Em....em muốn chuẩn bị thật kỹ càng cho... cho lần đầu tiên.
Tuấn tiến lại sau lưng Huyền, nó vòng tay ra trước ôm chọn hai bầu vú căng cứng của Huyền. Nó đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên bên cạnh cổ Huyền và nói:
- Em thật tuyệt vời, hôm nay là một ngày rất đặc biệt và ý nghĩa của “vợ chồng” chúng mình. Anh yêu em nhiều lắm. Em đã xong chưa? Anh thèm lắm rồi.
- Em....Em ....Em cũng xong rồi anh ạ. Anh cứ vào trước đi, em quấn khăn rồi vào sau
- Không cần khăn đâu em. Em cứ để thế này cho đẹp. Anh thích nhìn em khoả thân lắm. Em có thân hình thật tuyệt vời.
Tuấn vẫn ôm và xoa hai vú của mẹ nó và thủ thỉ những lời đường mật bên tai mẹ nó. Nó còn đưa lưỡi liếm lên cổ của mẹ nó 1 cách nhẹ nhàng và khiêu khích. Nó thấy mẹ nó rùng mình, nổi da gà. Nó ôm xiết lấy mẹ nó khiến mẹ nó phải lắp bắp:
- Ơ kìa con...con... à anh ..... anh làm gì thế? Buông em ra, anh làm em nổi hết da gà lên rồi đây này.
- Cơ thể em như vậy là đã đồn ý với anh rồi đấy. 
Tuấn đáp nhanh và đưa luôn 1 tay xuống dưới bướm của mẹ nó mà sờ. Ôi trời, nước *** của mẹ nó đã ra nhiều thế ? Như một phản xạ có điều kiện, chim của nó cũng bật ngỏng lên áp mạnh vào mông mẹ nó. Huyền lại rùng mình, nàng rùng mình bởi hai bàn tay của con nàng đang xâm chiếm hai chỗ nhậy cảm nhất, trong lúc hưng phấn nhất. Đồng thời nàng cũng thấy rằng con trai nàng không mặc quần. Điều đó được nàng phát hiện ra khi con chim cứng ngắc của nó ép mạnh vào mông nàng. Sao mà nó nóng thế? Dài thế? Nàng cảm nhận được hết và điều đó khiến cho nàng rùng mình xuất khí thêm 1 lần nữa.
- *** em ra nhiều nước quá. Anh không chịu được nữa rồi.
Tuấn nói xong, cũng là lúc Tuấn xoay người mẹ nó lại và cúi xuống bế bổng mẹ nó lên. Nó bế mẹ nó đi nhanh về phòng của mẹ nó. Chẳng hiểu sao nó lại muốn bế mẹ nó vào đấy thay vì vào phòn nó. Huyền không còn biết gì nữa, người nàng nặng trĩu, nóng bừng. Nàng thở hắt ra khi mà Tuấn nhấc bổng nàng lên. Nàng đang sướng, sướng vì bản năng đang trỗi dậy trong cơ thể đàn bà. Sướng vì bản năng đấy đang bùng nổ khi nó được giải thoát suốt gần 10 năm bị kìm nén. Sướng vì người giải thoát bản năng ấy cho nàng chính là... con đẻ của nàng. Cả Huyền và Tuấn đều cảm thấy hồi hộp, run run, sung sướng. Thiên đường hay địa ngục đang mở cửa chờ đón họ đây? Chỉ có họ mới là người rõ nhất...

nhung hinh anh khieu goi

. Đang lúc mếu máo nước mắt nước mũi đầm đìa thì một bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng tôi lại , tôi nín bặt mở mắt ra , qua làn nước mắt tôi thấy nàng đang ngước nhìn tôi , đôi mắt vẫn mọng nước và nước mắt khiến tóc nàng hơi bết vào má , khiến cho nàng càng thêm kiều diễm , tôi nhìn nàng với đôi mắt của một kẻ hối lỗi , nhưng vẫn ko dấu được vẻ đắm đuối của một gã si tình . Nàng cựa nhẹ và nói khẽ :
_Hiếu ..buông Ngọc ra đã ...Ngọc sắp nghẹt thở rồi ...!
Tôi giật nảy người và thấy mình vẫn đang ôm chặt nàng , nhẹ nhàng tôi buông nàng ra . Tôi cúi gằm mặt xuống ko giám nhìn thẳng :
_Hiếu xin lỗi ...chắc Ngọc đang giận Hiếu lắm ...Hiếu .... !
Nàng thỏ thẻ :
_Ngọc không giận Hiếu ...nhưng khi nãy Hiếu làm Ngọc sợ lắm Hiếu biết không ?
Tôi lắp bắp :
_Hiếu ..xin lỗi ..cũng chỉ vì Hiếu rất ..mến Ngọc ...nên ...Hiếu cũng chẳng hiểu sao Hiếu lại làm như vậy nữa ...!
Bỗng nhiên nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi , một hành động khiến tôi bất ngờ , nàng nói :
_Thế chẳng lẽ cứ mến người ta ...không biết ý của người ta ra sao mà đã có những hành động như vậy được hả !? Xưa nay Ngọc cứ nghĩ Hiếu là một người hiền lành và nhút nhát , ai ngờ ...!!
Tôi ngượng ngập :
_Hiếu xin lỗi ..chắc giờ Ngọc ghét Hiếu lắm phải ko ...chắc giờ Hiếu cũng ko giám gặp Ngọc nữa , chẳng còn mặt mũi nào gặp Ngọc nữa ...
Nói chưa hết câu tôi lập bập đứng dậy thu dọn bút và định ra về , nhưng bước ra đến cửa phòng thì trọng nói trong trẻo của nàng lại cất lên :
_Nhưng Ngọc vẫn muốn Hiếu gặp Ngọc nữa đấy ...
Tôi sững người quay lại , nàng ngước nhìn tôi , đôi má ửng hồng , tôi run run :
_Vì bài báo chưa hoàn thiện sao ?
Nàng mỉm cười lắc đầu :
_Chỉ đúng một phần thôi !
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực :
_Không lẽ Ngọc cũng ...
Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi , nàng khẽ gật đầu .
Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng , nếu nàng không ra giấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà . Tôi lao tới ôm chầm lấy nàng , lần này tuyệt nhiên ko có sự kháng cự nào cả . Không còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy , giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi , một thành công ngoài sức mong đợi , tôi hôn nhẹ lên tóc nàng , mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi ngất ngây trong hạnh phúc , tôi thì thầm :
_Từ khi nào ...từ khi nào ...vậy Ngọc ?
Khẽ tựa đầu vào vai tôi , nàng thỏ thẻ :
_Hiếu nói gì Ngọc không hiểu ?
_Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng ...mến Hiếu từ khi nào !?
Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra :
_Ai lại đi hỏi người ta câu đó , tự đi mà tìm câu trả lời đi , thôi giờ tập trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi , ko xong việc Hiếu đi mà chịu trách nhiệm với cô nhé !
Tôi nháy mắt tinh nghịch :
_Vâng , thưa sếp !
Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái . Rồi chúng tôi bắt đầu công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc . Trong khi làm việc chúng tôi có thể công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương , thể hiện sự quan tâm , âu yếm nhau , dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần , chưa quen với những cảm xúc mới lạ này ....

nhung hinh anh khieu goi

nhung hinh anh khieu goi la gi ?

Ước mơ to của người thanh hoá – lá rau má to bằng lá sen
Ước mơ to của người Thái Nguyên – Búp chè xanh to bằng bắp chuối…


Đang là một đại ca hoang dã, thả diều có thằng cầm dây chạy. Đi học qua cầu có thằng cõng… vênh vênh tự tại một phương… thế mà lên Hà Nội chui vào cái nhà tập thể toàn bê tông của bố mình chán hẳn. Phòng của bố có mấy chú, bác già già nữa. Bố được phân một cái giường tập thể khá là cao ráo, nhưng hẹp hơn cả cái chiếu đơn. Tối đến hai bố con ngủ trên giường bố phải nằm nghiêng nghiêng vì thằng con quen ngủ ở quê, xoay mình lung tung. Đến đêm bố sờ con không thấy đâu, hốt hoảng đi tìm, té ra ông con lăn xuống gầm giường từ lúc nào và vẫn ngủ ngon lành. 
Lần đầu tiên thằng trẻ trâu như mình được bố dạy đun nước sôi bằng cái ruột gà liên xô. Biết thế nào là điện khi nấu cơm bằng dây me-so đỏ lòm (hồi đó điện có 110v chứ không phải 220v như bây giờ), còn phải đấu vào cái ổn áp cũ nát mới dùng được, thi thoảng còn bị hở điện giật cho tê tay. Cứ chiều chiều tầm 4 giờ là nhặt rau giúp bố, tầm 5 giờ bố về đến nhà nấu cơm ăn. Nhịp sống như thế kéo dài được… 3 ngày, tâm trạng mình chán ngắt, chân tay cuồng loạn kinh khủng. Hôm đó mình đang ậm ự nhặt rau chờ bố về thì tự dưng ở đâu lại nảy nòi ra một thằng cao hơn mình cái đầu, mặc áo thun và quần đùi đến nhà mình rồi hất hàm hỏi mình là ai ở đâu v.v.. và bảo nó là đại ca khu này, muốn sống phải nghe lời nó, rằng thì mà là nó học Tê-côn-đô, rằng thì mà là thích thì nó cho vài chiêu… Thằng ôn xuỵt xuỵt hai hơi rồi doạ mình, tưởng nó đùa ai dè nó làm phát đá thẳng vào mặt mình luôn, mình đang cầm rổ rau nên giơ lên đỡ. Nó đá tung rổ rau luôn. Mình: “Á à, đuỵt mẹ mày chơi ông à!” Và chả biết cái võ mẹ gì mình dùng, ngoài hai từ trẻ trâu ra, bốp bốp hai phát thằng ôn tối tăm mặt mũi định chạy, mình kéo áo vít cổ xuống, tưởng tượng là mình đang ở bờ đê, và chuyện gì thì các bạn cũng đoán được: khóc lóc van xin tha tội. Tối hôm đó thấy lão tổ trưởng dân phố dắt ông con lên gặp bố mình bảo thằng con ông – chỉ tay vào mặt mình, vừa mới đến đã ăn hiếp con lão, đánh con lão thâm tím mặt mày. Blah blah… bố mình mắng mình một trận tơi bời, rằng lên thành phố phải theo nếp thành phố…. v.v… ông kia thấy bố mình mắng con cũng êm êm rồi rút về. Tối đấy bố hỏi chuyện mình, mình kể đầu đuôi, ngày hôm sau bố xin cho mình vào lớp võ tự do của thầy “***” (xin dấu tên) ở nhà thi đấu gì đấy ở phố Quang Trung thì phải. Sau đó một thời gian ngắn thì nhà mình chuyển sang một phòng tập thể riêng, rộng lắm… khoảng 13m2 – bằng nửa cái chuồng lợn ở quê mình, và có mẹ lên ở cùng.
Trong thời gian nghỉ hè ở khu tập thể đó có nhiều cái hay lắm. Việc đầu tiên là phòng bên cạnh có vợ chồng cô Hạnh, có một đứa con tầm 2-3 tuổi, nhà cô khá giả hơn nhà mình nhiều, có máy quạt, có xe máy, có ti vi đen trắng, nền nhà lát đá hoa, chứ không như nhà mình… nền xi măng. Chú thì đi làm đến muộn khuya mới về. Buổi tối nóng nực cô hay mặc quần áo mỏng cho mát. Ngày xưa không có điều hoà, nên toàn phải dùng quạt con cóc, con thỏ để làm mát thôi. Mỗi khi quạt thổi đến là hất áo cô bay lên, hoặc ép lại ngực… in hình nguyên bộ ngực với hai cái đầu ti nhọn hoắt chĩa ra. Mình hay sang chơi với thằng cu con cô, và để hưởng sái cái quạt mát, nên nhìn ngực cô hoài, có khi gió thốc nhìn trọn. Chiếc quần đùi cô mặc cũng là loại mỏng tang, rộng ống, có hoa xanh nhạt – hoa hồng nhạt. Cô hơi đậm người nên mu gồ lên trông thấy. Những lúc cô nằm đọc truyện để mình chơi với thằng con cô thì vô tình chiếc quạt cứ thốc thốc vào cái quần mỏng đó. Cô không mặc quần lót (chắc chờ thằng con ngủ, chú về là phang luôn – bây giờ mình nghĩ thế), nên mỗi lần gió quạt thổi qua, nó lại hất hất mảng quần lên. Không giống những cái tam giác mình nhìn của cô Hà, của các chị các cô tắm sông ở quê, tam giác của cô gọn gàng và trông sạch sẽ lắm, không um tùm như của chị em ở quê. Mỗi khi gió thổi còn chứng kiến vài sợi lông phất phơ… nhưng mình chỉ dám liếc qua, sợ cô phát hiện ánh mắt tội lỗi của mình. Cũng bắt đầu từ đấy mình thèm thuồng cảm giác được ngắm phụ nữ trần truồng. 
“Căn hộ” tập thể mà nhà mình đang ở lại gần ngay bể nước của khu, có cửa sổ nhìn xuống. Cho nên mỗi khi sớm sớm hoặc chiều chiều chị em cô dì ra ngồi xổm bạnh ra giặt đồ là nhìn rõ bầu ngực lấp ló trong những chiếc áo mỏng, cổ rộng. Đa phần các cô đi làm về là thả rông cho mát, hoặc chuẩn bị đi tắm nên cứ cúi xuống mà múc nước, rửa chân, cho mình ở tầng 2 soi xuống nhìn. Mình bắt đầu để ý thêm việc hớ hênh của các cô dì kể từ khi sang nhà cô Hạnh chơi. Không hiểu sao cảm giác nó khác với cảm giác khi mình còn ở quê. Bắt đầu khao khát hơn, bắt đầu chủ động tìm kiếm hơn.
Nhà vệ sinh cũng … tập thể luôn. Tức là xí xổm, mỗi lần đi ị phải xách thêm xô nước để dội. Có cái hay là cánh cửa nhà xí lại… hụt phần dưới, tức là người ngồi trong thì không nhìn thấy người ngoài, nhưng người ngoài cúi sát xuống lại thấy hết nội tình bên dưới. Mình phát hiện ra việc này khi đơn giản là … ngồi ị. Mình bắt đầu để ý các con mồi. Cô Hạnh thì chả cần vào nhà xí, cứ sang chơi với cu con cô là chiêm ngưỡng no nê rồi. Trong khu tập thể có chị Hằng, chị học lớp 12 hay đại học gì đấy, không biết, chỉ thấy chị rất là người lớn. Nhìn chị mơn mởn sức xuân mà cơ thể đầy đặn. Cũng đã nhiều lần ngắm chị cúi giặt đồ rồi. Cặp ngực của chị không to và xệ như của mấy bác già đi làm, nó căng lắm. Cặp mông của chị thì căng tròn trong cái quần ngủ mỏng, chẽ thành hai phần tròn trịa. Mỗi lần chị ra bể nước, bao nhiêu giai từ già đến trẻ đều sững người một nhịp. Nhưng mình muốn nhìn thêm cái phần tam giác của chị nó có khác của những người khác không. Thế là bố trí thời gian theo dõi chị đi… ị. Phát hiện khi chập choạng tối, ít người đi toa lét thì chị mới đi múc một xô nước xách theo ra nhà xí tập thể. Thấy chị xách xô ra là mình về nhà, rồi kêu bố… bố ơi con đau bụng. Bố bảo thì đi ị đi, nhớ mang theo xô nước mà dội. Mình vội vàng xách theo …. nửa xô nước, ngó trước ngó sau và chui vào khu vệ sinh tập thể. Ở đó thấy một cửa đóng, nên mình đoán chị Hằng ở trong đó. Cúi xuống nhìn, thấy đúng một chùm lông đenh nhánh che hết cả khu tam giác, như của mấy chị ở quê. Chị đang rặn hay sao mà nước đái phun ra xối xả, ướt một phần chùm lông và nó bết bết lại với nhau. Mấy giây sau thì… không dám mô tả nữa, vì chứng kiến một lần sợ đến già, mình giả vờ dội xô nước ở nhà xí đối diện rồi té thẳng. Một phần cũng bởi nhà xí bẩn thỉu và hôi thối lắm, cúi sát xuống sàn thì buồn nôn muốn mửa. Thật không bằng cái xí xổm ở quê mình.
Lại nói chuyện học võ, học được 3 tháng mình bảo bố thôi con chả học võ đâu, bố hỏi sao, mình bảo chả học được cái gì, chả đá đấm được ai. Bình thường ở quê toàn đấm, cùng lắm kéo áo, giật tóc hoặc gài chân, hoặc lao vào vật nhau, chứ giờ còn tay trảo, tay đao, tay quyền, rồi tấn nọ tấn kia, chả biết lúc nào dùng cái gì, thôi nghỉ cho đỡ tốn tiền. Thế là nghỉ lớp võ, cũng là lúc bố chạy vạy cho vào một trường không chuyên nổi tiếng nhất Hà Nội. Chỉ tội là học dốt nhất lớp, đội bét sổ, ở một lớp bét khối. Học ở quê thì có ra quái gì đâu, chưa kể trốn học đi chơi suốt, nên ra Hà Nội học sao đọ với con nhà nòi. Chán nản, mặc dù cũng cố nhưng không kết quả, chưa kể một lần học nhạc bị cô bắt xếp tay lên bàn và dùng thước đét sưng tay trước lớp, can tội cô bảo bắt nhịp ¾, và nhớ rõ là bài “Nhạc rừng” vủa Văn Cao, thằng bé cầm thước ngoáy luôn mấy vòng như đảo cơm rang – nhục mặt lắm. Mà mấy quán điện tử 4 nút ven đường hấp dẫn quá cơ: Super Contra (phải phải trái trái dưới trên A B start – bác nào nhớ lệnh hoá mạng 30 vào điểm danh), rồi Super mario, rồi Tetris, Tank… v.v… lần lượt bị phá đảo… Văn đã dốt, lại thấy càng dốt hơn. Cô bắt tập viết nhiều hơn, rồi cô hỏi trong từ “Thuý” thì dấu sắc đánh vào chữ “U” hay chữ “Y”, mình biết điếu đâu, thực lòng trả lời “em không biết”. Cô bảo: “chữ nào là âm chính thì đánh dấu vào chữ đó. Chữ “Thuý” thì âm “Y” là chính nên dấu sắc đánh vào chữ “Y” đó…” Càng học càng thấy mình ngu nên… tốt nhất là đếch học nữa. Lần thứ hai sa đà vào các trò chơi điện tử ven đường, lúc đầu là xin tiền bố ăn sáng, rồi sau đó là…nợ quán luôn, hết năm lớp 6, thành tích bét sổ, bạn bè chẳng ai chơi một thằng xuất thân nhà quê đen nhẻm học dốt như mình, người đứng ra bảo lãnh xin mình vào trường cũng xin lỗi bố mà rằng – thằng con anh đuội lắm, không theo được trường này đâu.
Ngoài những lúc săm soi chị em tắm, trong mình cũng còn chút ngây thơ trong sáng của trẻ con lắm. Trong khu tập thể dần dần mình cũng quen và chơi với bọn trẻ con trong khu. Cứ chiều chiều mình lại chơi ném lon với bọn con trai. Cứ cái vỏ lon 333 hoặc Halida đặt ra rồi cầm cái dép tổ ong mà lia. Mình quen đáp chim ở quê bằng gạch rồi nên việc lia cái vỏ lon bia thì bách phát bách trúng. Có hôm nổi hứng chơi cả nhảy dây với bọn con gái. Trước ở quê chơi với chị Thoa hoài nên nhảy dây chả kém chị em nào. Riêng cái màn dơ dây cao qua đầu, phải tung chân nhảy cao, móc đè xuống thì chỉ có mình có đủ khả năng móc xuống, bọn con gái lè lưỡi…. Chơi với nhiều đứa như thế nhưng mình vẫn có chút mặc cảm. Ấy là mặc cảm của một thằng trẻ trâu, da đen, học dốt… Một hôm chơi chán cũng đi lòng vòng quanh khu tập thể, chợt gặp một đứa con gái ngồi trên bệ cửa sổ, chắc bằng tầm tuổi mình, đang ngồi đọc truyện. Ấn tượng là trông rất dịu dàng, tóc dài uốn xoăn – như công chúa, mặt cực xinh, da cực trắng, môi cực hồng, mắt cực sáng… trông rất thông minh, xinh đẹp trong bộ váy trắng, nhưng hơi buồn buồn…
Mình lại gần: “Chào bạn, sao không ra chơi với tụi mình?”
Gái: “Mình không thích!”
Mình: “Thế à, đang làm gì thế?”
Gái: “Đang đọc truyện”. Rồi gái giơ quyển truyện ra. Đó là truyện tranh màu “tôn ngộ không”.
Mình: “Hay thế, cho tớ xem với…” rồi sán lại. Lần đầu tiên nhìn thấy truyện tranh mà, đẹp vãi anh ngộ…
Gái: “Cậu tên gì?”
Mình: “Tên Q…, nhà ở góc kia”
Gái: “Mình tên Diệp Anh, nhà mình ở góc này”
Người đã đẹp, tên lại hay. Đúng là gái Hà Nội, nhẹ nhàng trong sáng như mùa thu vậy, chả bù cho mấy đứa bạn gái ở quê mình, em nào cũng đen nhẻm, tóc búi thành cuộn hoặc đuôi gà, tên thì toàn Trúc, Mây, Xoan, Cúc, Đào, Mơ… Hai đứa chúi đầu vào đọc truyện. Mình nhớ đó là đoạn tề thiên đại thánh đại náo thiên cung. Sau đó tự nhiên hai đứa trở thành chơi thân và chia sẻ mọi thứ với nhau. Diệp Anh thì hoàn toàn không thích chơi ném lon, cũng chẳng nhảy dây, chẳng thích chốn đông người. Cứ đọc sách, tô màu, vẽ tranh… Mình bồ kết bạn nên cũng bỏ bớt mấy khoản chơi bời kia. Hai đứa tự kỷ chơi với nhau. Có quyển truyện hay thì chia nhau đọc. Có quả chuối cũng bẻ đôi để ăn… Diệp Anh bằng tuổi, cũng học sớm như mình một năm, nhưng học rất giỏi, chả bù cho mình. Trong thâm tâm lúc đó chỉ mong giữ mãi được tình cảm này, và sau này quyết… lấy nàng làm vợ, ke ke ke…. Sau này mới biết là nhà Diệp Anh rất giàu có, có một cửa hàng bán xe máy đàng hoàng. Bố nàng làm ở một văn phòng đỉnh nhất Việt Nam. Nhà ở tập thể chỉ để là hợp thức hoá, che mắt thiên hạ thôi. Mẹ của nàng cũng đẹp kinh hồn và giỏi buôn bán. Bố mẹ nàng cũng không muốn cho nàng chơi thân với bọn trẻ con trong khu, chắc sợ bọn trẻ con làm lộ thông tin… Tình bạn trong sáng phát triển được gần 1 năm thì nàng chuyển nhà đi nơi khác. Lúc đó chẳng có điện thoại, chẳng có di động, nên mất liên lạc luôn. (4 năm trước tình cờ có gặp lại nàng, tại khu tập thể ngày xưa, vì nhà nàng vẫn giữ cái nhà tập thể đó. Nàng giờ đã là một người đàn bà mạn mòi, nét đẹp trong sáng hồn nhiên thánh thiện vẫn còn đó. Mình nhận ra nàng, vì nàng giống hệt mẹ nàng ngày xưa. Nhưng nàng không nhận ra mình. Chắc nàng không thể hình dung ra được một thằng trẻ trâu đen nhẻm còi cọc, tóc vàng hoe vì cháy nắng, lại có một ngày, đứng trước nàng, trong cặp kính trắng, trong bộ vét chững chạc. Và có lẽ thời gian, cuộc sống bộn bề kim tiền làm cho những kỷ niệm trong khu tập thể của hai đứa chỉ là một chút gió thoáng qua. Có đôi chút bỡ ngỡ, có đôi chút xa xăm. Hay là vì hoàn cảnh gì đó mà nàng cố tình không muốn nhận ra một người bạn trong quá khứ… buồn buồn là…).

Lại nói về chuyện học hành. Thấy tình hình cho lên thành phố không ổn, ông cụ lại nhờ cậy bạn bè, gửi mình sang châu Âu. Thật là hết nói với ông cụ. Học tiếng ta còn chưa thông lại còn ném mình sang nước xa xôi, gọi ông bạn bố là bác, bác thay quyền bố dạy mình. Mình chả được học tiếng tăm gì, cứ bị bác vứt vào lớp rồi tự học. Các lớp 7-8, mình tự kỷ, chẳng nói chẳng rằng với ai, dù trong lớp cũng có một cô bé người Việt. Thực ra thì cũng đéo xinh đẹp gì, chỉ là vì nó sống từ bé ở đấy, ngoại ngữ nó giỏi thì nó học khá, còn mình, đuỵt mịa nhìn giáo thấy béo ú là đéo có cảm hứng học. Nhưng mà vì có mình nó là gái việt nên mình cũng hay để ý săm soi nó. Nó biết nên kiêu và khinh mình học dốt lắm. Sang lớp 9 thì mình đã biết tí ngoại ngữ và bắt đầu phát triển đuổi kịp bọn bạn trong lớp. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế. Ở cái tuổi dậy thì này, bọn tây bắt đầu lắm trò ghẹo nhau. Ví dụ một con đứng lên phát biểu, thằng bên cạnh đặt mẹ tay xuống ghế nó ngồi, lúc phát biểu xong vô tình ngồi xuống, vào đúng tay thằng kia, thế là nó… móc lốp luôn. Con bé thì cũng dâm thôi rồi, cứ ngồi im như thế, rồi lấy tay véo yêu thằng bên cạnh. Bàn kế bên thì tranh thủ cô giáo viết trên bảng, thằng đằng sau lấy tay kéo cóc-xê con ngồi trước rồi thả ra đánh đét một cái, con nọ quay xuống lườm yêu. Lớp 9 bọn tây đã hút thuốc phì phèo. Có một thằng đại ca trong lớp chuyên gia thích đánh nhau, mấy lần nó huých mình gây sự nhưng mình nghe lời ông bác, bình tĩnh để “không mất hình ảnh người Việt”, nên thôi, không choảng với nó nữa, mặc dù mình bé con hơn nó thật, nhưng mà động vào trẻ trâu như mình thì… Đm, xin lỗi bần tăng đéo ngại bố con thằng nào. 
Cũng thời gian này đêm về thì ngủ mơ, toàn thấy hình gái mú khoả thân từ tây đến ta đến với mình, rồi cảm giác ấm nóng như lúc xưa nhét trym vào bướm chị Thoa lại ùa về, rồi chợt giật mình tỉnh giấc vì… quần bị ướt rồi! Cũng bắt đầu để ý thấy trym mọc lông đen đều, và trym đã to hơn nhiều so với cái hồi còn ở quê, một lần vì tích cực “thử vận may” mạnh bạo với một em trong tạp chí Playboy mà thằng bạn tây cho mượn, thì tụt được cái đầu rùa ra khỏi bao và hơi đau rát, nhưng sau đó thì không thấy rát nữa… giờ nghĩ lại hoá ra mình mất trinh vì tạp chí Playboy, đèo mịa. Nhưng nghĩ lại, cái đầu “non nớt” của mình cũng bị đầu độc bởi hai bác. 
Thời gian đó khủng hoảng chính trị khắp nơi, ví dụ ở Nga thì Eltsin dùng xe tăng cướp chính quyền, các nước thuộc phe XHCN thì thi nhau tuyên bố tự do. Các kênh truyền thông thì được thả lỏng tự do, nên cứ tối tối là trên tivi chiếu sex-show để câu khách. Có kênh thì chuyên phim Erotic. Ông bác mình tối nào cũng xem, nên mình toàn giả ngủ ké mắt xem cùng. Kể thêm là nhà ngoài bác trai còn có bác gái nữa. Nhà căn hộ có một phòng nên mình được nằm ghế xô-pha cách ly với hai bác nằm trong giường với cái ri-đô che giữa. Thường thì bác chờ cho mình ngủ rồi mới bật tivi xem chương trình đêm, sau 12 giờ. Mình phát hiện ra điều này khi mà vô tình một lần ướt quần trong đêm tỉnh giấc. Từ đó mình hay xem ké tivi qua cái khe ri đô bị hở. Và mình phát hiện ra một điều còn hay hơn nữa, bác và bác gái xem phim thì vừa xem vừa chơi trò vợ chồng với nhau. Cảm giác nằm cách có khoảng hai ba mét thì nghe rõ cả hơi thở gấp gáp và từng tiếng nắc phành phạch của hai bác. Hai bác có tuổi nhưng chơi rất lâu và nhiều tư thế lắm. Mình nhìn được vì có khe hở ri-đô và có ánh sáng tivi hắt ra, và có một cái gương treo phản chiếu đúng góc nhìn của mình, mà thực chất cái ri-đô tự chế bằng vải mỏng cũng không che được mắt thánh của mình. Thành thói quen, cứ một tuần khoảng hai – ba lần là lại được xem hai bác vần vũ với nhau. Bác gái nhiệt tình lắm, mình thấy bóng in qua lớp ri đô đầu tiên hai bác cứ quấn lấy nhau, xoay qua xoay lại mà không hiểu là gì, chỉ thấy chóp chép và ư ư… (mãi giờ mới hiểu là hai bác xếp hình 69), sau đó thì bác trai nằm đè lên, được một lúc lại đổi thành kiểu quỳ, còn bác gái vẫn nằm. Rồi bác trai lại nâng chân bác gái lên, cái tiếng phạch phạch bắt đầu nghe rõ kể từ lúc nâng hai chân bác gái lên. Sau đó là bác gái bò bò, bác trai quỳ đằng sau (mà bây giờ mình mới biết là doggy), tiếng phạch phạch ót ét lại càng rõ nét hơn nữa. Bác gái trẻ hơn bác trai 13 tuổi nên sung lắm. Sau một hồi cảm thấy tiếng thở gấp của cả hai thì nghe tiếng bác gái rên rỉ, âm ư. Có lẽ vì hai bác biết mình ngủ nên cái việc rên rỉ cố kìm nén lại, nhưng càng cố làm như thế thì cái tiếng rên của bác nó càng trở nên hấp dẫn bội phần. Nó không phải ú ớ như mấy em ca-ve rên cho có lệ đâu, nó gằn từng tiếng chắc nịch, theo từng nhịp nắc của bác trai, trong tiếng đó, nó có sự chịu đựng và kìm nén lắm. Sau cùng bao giờ cũng là bác gái vật bác trai xuống, cưỡi lên bụng bác trai nhảy tưng tưng liên hồi rồi, hai tay thì chống lên ngực bác trai, rồi những tiếng rên gằn gằn, những nhịp thở gấp gáp và tiếng ứ ự của bác gái… mình mở mắt căng hết sức để nhìn vào… thì thấy bác gái đổ vật xuống ôm bác trai, bác trai lại chồm lên phạch phạch khoảng 5-7 nhịp nữa thì cũng hứ hừ một tiếng rồi đổ vật xuống… sau đó là tiếng hôn hít, bú mút chóp chép một khoảng thời gian nữa và chìm dần vào bóng đêm. Bác tắt tivi và mình không để ý nữa. Mình ngó chiếc đồng hồ điện tử casio, tổng thời gian mất tròn một tiếng rưỡi, từ lúc phim bắt đầu cho đến lúc tivi tắt. Nói chung nhìn cũng chẳng rõ lắm vì đêm, vì cái ánh sáng lập loè của tivi, và vì cái ri đô nó che nữa. Nhưng bóng hình hai bác in trên tấm vải ri đô lại càng tạo cho mình trí tưởng tượng. Thời gian đó đôi lúc mình cũng “thử vận may” trong lúc hai bác rên rỉ trong kia. Mình chấp nhận ướt quần mà không đi thay, rồi sáng đi tắm thì lấy quần giặt ngay, phơi lên chiếc lò sưởi.
Mấy đứa trong lớp đã yêu nhau, mấy thằng chơi thân kể với mình đã phịch phập con nọ con kia. Cái con ngồi trước được thằng bên cạnh móc lốp trong giờ học lẳng lơ lắm, mắt thì đưa đá gợi tình ướt át, mông thì cong cớn lả lướt. Mình thì như ngố và thèm chơi (kiểu bạn bè trong sáng thôi) với em gái việt trong lớp. Nhưng con dở nó lại coi khinh mình. Đuỵt mịa cái giống nhà nó chứ! 
Bọn tây còn cho mình xem tập bài toàn hình gái khoả thân. Nhân lúc tiện có cái đầu compa nhọn và cây bút bi, mình khắc mẹ nó hình gái khoả thân lên… bàn học. Tài vẽ được trau dồi từ năm lớp 7-8 vì học có hiểu điếu gì đâu, ngồi vẽ bậy trong vở hoài mà… Cuối cùng thì thầy dạy toán chủ nhiệm phát hiện mình khắc hình khoả thân lên bàn, kết hợp với việc trong lúc thằng ngồi trước móc lốp con bên cạnh, mình lấy mẹ cặp ba-lô của nó giấu đi (nghịch kiểu trẻ trâu mà!) thầy phát hiện cho mình nghỉ học luôn và giữa năm lớp 9 thì mình được ông bác trả về nơi sản xuất. Chưa tốt nghiệp phổ thông.
Về VN thì bố lại lo cho mình ko thi được tốt nghiệp lớp 9 để vào cấp ba nên bắt học lại lớp… 8 để năm sau lên lớp 9. Nỗi nhục bị đuổi khỏi trường ở nước ngoài khiến mình tập trung vào học hơn và sau đó thì kết quả các môn tự nhiên rất tốt, còn các môn xã hội lại chết vẫn hoàn chết vì mất gốc, và điển hình là môn văn như đã kể. 
Trong thời kỳ phổ thông, ôn thi đại học, có mấy mối tình học trò vắt vai, nhưng chẳng đi đến sex. Trong sáng lắm, không biết có nên kể ở đây không. Thôi không kể lan man, nhá? Vì đây, suy cho cùng là chuyện sex. Có chút gì đó trong sáng thì điểm điểm cho đỡ nhàm thôi. Không mấy thánh soi lại lôi cả sơ yếu lý lịch của mình post lên đây thì bỏ mịa.
Đại học bố lại gửi sang tây… lại ở nhà bác.

nhung hinh anh khieu goi

Bẵng đi một thời gian không lâu, một hôm hai vợ chồng anh Tư đi ăn cưới về nhà lúc nữa đêm. Vừa đậu xe vào garage, thì lại một bóng đen to lớn xuất hiện đúng lúc hai người đi vào nhà. Không biết hắn ở đó từ lúc nào? Trời biết!Chỉ biết trong mặt nạ âm u tay hắn chỉa mủi súng sau gáy chị Tư. Hắn lại dùng hình thức cũ là bịt miệng và bịt mắt chị Tư lại. Hắn ra dấu anh Tư vào nhà như con cừu non. Anh Tư riu ríu tuân theo lệnh. Hắn dìu chị Tư vào phòng ăn, đặt chị ngồi trên một ghế lớn, trói chặt chị vào ngữa người ra sau. Hắn đưa anh Tư lên phòng khóa cửa lại. Khi xuống hắn lại đi xung quanh ngắm nhìn con mồi. Chị Tư sang trọng hẳn lên trong chiếc váy đầm dài đi ăn cưới, mùi nước hoa thoang thoảng dể chịu gợi cảm. Chị Tư có cảm giác mủi súng dí ngay lên trán của mình từ từ kéo xuống mủi, mặt, cổ, vai và dừng lại trên đầu vú, họng súng lại kéo xuống tới chân và móc ngược cái váy trở lên. Trong thế trói ngồi chị Tư lần lần cảm giác quần vớ lót của mình tuột ra bởi bàn tay của hắn. Chị cũng không hiểu tại sao mình lại dễ dàng nhỏm đít lên để cho hắn tuột hẳn quần lót ra.

Thật vô duyên, chị rùng mình, cảm giác sôi động xôn xao lẫn lộn, sự rạo rực bất ngờ kéo tới râm rang. Tâm hồn chao động. Bỗng chị nghe tiếng mở chai rượu, rồi một phần dưới ướt bởi nước rượu đỗ lên. Âm hộ và đùi đẫm ướt chất rượu wine thoảng lên, lưỡi hắn rà vào rốn liếm nhẹ từ từ xuống phần khe rảnh căng phồng cương cứng. Trời ơi!hắn là thằng khốn đầy sáng tạo. Sự liếm bú của hắn làm chị Tư không còn thể che đậy sự ham muốn của mình nữa, bùng lên, mảnh liệt. Chị ưỡng người lên chân dang thẳng ra mở rộng cửa mình, kèm theo tiếng rít khoái cảm trong kẽ răng. Nước dâm thủy ứa ra hai mếp âm hộ săng cứng nhô cao nóng hổi. Hắn bỗng đứng thẳng lên, dương vật bật ra cứng ngắt cầm tay đâm thẳng mạnh bạo vào âm hộ rĩ nước chờ đợi.

Chị Tư kích ngất nhiều lần theo đôi mông nhấp mạnh của hắn. Lần đầu tiên làm tình trong thế ngồi, những tiếng rên bùng ra trong cổ họng, càng lâu càng mạnh, hai bộ phận sinh dục chạm nhau chan chát. Dương vật hắn hùng dũng đầy tràn chật ních trong phần sâu kín của chị, khi những cơn húc nhanh mạnh như bò đá hắn la lên và xuất tinh khí ào ạt vào hạ bộ chị Tư thì chị lịm người. Mừi rượu, mùi mồ hôi, dâm thủy, tinh trùng trộn lẫn lộn trong đam mê không tả. Chị Tư chết hẳn trên ngế ngồi trong cơn mê cả buổi. Hắn lại. . . đã bỏ đi lúc nào chị không hay, không quên cởi trói cho chị. Sực tỉnh lại, trời vừa sáng, lên lầu nhìn thấy anh Tư bị trói hờ ngủ dưới thảm.

Một lần nữa theo lời khuyên của chồng, anh chị Tư dấu kín chuyện xảy ra. Chị Tư nhiều khi nghĩ lại thẹn thùng riêng mình. Chị đâu phải nạn nhân. Chị gần như đồng lõa. Chị hoàn toàn thỏa mãn bởi những chiêu thức quái dị của hắn. Thiệt! thằng làm tình kết sẫy!Sau nầy mỗi lần gần chồng, chị nghĩ tới hắn là người chị nóng rang lòng ham muốn mạnh bạo.

Chị Tư đi sửa sắc đẹp theo lời yêu cầu năn nỉ của anh Tư. Bị rỗ hồi nhỏ, nhưng nhờ dao kéo khoa học hiện đại, khuôn mặt chị Tư được thẩm mỹ viện biến thành hấp dẫn, đẹp theo ý muốn của chị. Một thời gian sau ai cũng trầm trồ khen chị. Từ một người hung dữ chị trở nên dễ chịu. Có thể sắc đẹp là một phần lớn mang tự tin cho những người đàn bà, Những người đàn bà trời cho xấu thường mang bản tánh hung dữ cộc cằn. Chúng ta cũng nên cám ơn những Đốc Tờ thẩm mỹ. Họ có lưỡi dao kéo của bà tiên. Họ đã mang lại niềm tin yêu cho những người phụ nữ, và làm cho những người đàn ông yêu vợ và yêu đàn bà hơn. Có thể đúng, có thể sai, nhưng đàn bà con gái ai lại không thích mình đẹp, phải không? Chị Tư cũng vậy. Nhờ có thân hình đẹp sẵn, mái tóc dài phủ theo bờ vai, chị Tư không còn như xưa nữa, chị quyến rũ nồng nàn và gợi cảm hơn.

Hai người đàn ông cụng ly bia cười ha hả. Lần đầu tiên anh Tư mang bạn về nhà. Hắn còn trẻ người Việt lai da đen, tên Mẹo. Khoảng ba mươi. Hắn gọi anh Tư bằng anh, cùng làm chung hãng sửa xe, nên hai người Việt thân nhau. Chưa vợ nhưng rất chịu chơi, hắn thường lén lút dẫn anh Tư đi coi đàn bà nhảy cởi truồng. Biết anh Tư rất sợ vợ, nhưng hắn cũng tìm đủ mánh, để lôi kéo anh Tư vào cuộc chơi thoải mái. Anh Tư chịu thằng nầy lắm. Anh Tư thường tâm sự nên hắn biết anh Tư có vợ dữ như bà chằn.
“Vô đi thằng em!” Anh Tư đưa lôn bia vừa cụng vừa nói.
“OK, anh Tư”Mẹo nâng ly.
“Mừng chiến thắng!” Anh Tư nheo mắt với Mẹo.

Không hiểu hai ông nói gì. Chị Tư để ý thằng Mẹo ngay từ đầu. Dáng dấp như lực sĩ da đen chạy đua. Tuy đen nhưng có duyên và đẹp trai. Sau nầy chị đối xử với chồng có phần được hơn lúc trước, chị thường làm đồ nhậu cho bạn chồng lai rai nên anh Tư thường rước bạn về nhậu cuối tuần. Tuần rồi anh nói với chị Tư có thằng làm chung sở về nhà chơi. Chị Tư hỏi ai? Anh nói thằng Mẹo lai, người Việt lai đen. Chị Tư OK. Lúc trông thấy chị thầm nghĩ thằng nầy tướng tá bự thiệt. Chị quây lưng xuống bếp thằng Mẹo nhìn theo chép miệng nghĩ: Bửa nay bà nầy mặc đồ ác liệt. Cái quần Jean bó sát như thế ai nhìn chịu cho nỗi. Từ ngày sửa sắc đẹp, chi Tư ăn mặc hấp dẫn hơn.

Những quần áo ôm sát lộ những đường cong gợi cảm, đàn ông nhìn là muốn chảy nước miếng. Sau hai trận bị hiếp chị Tư bỗng phát hiện ra sự ham muốn tình dục mạnh bạo của mình và những cơn nứng lồn thường xảy ra khi bắt gặp những đàn ông đẹp trai to lớn nhìn mình, hay những giấc mơ thấy đang làm tình với người đàn ông lạ, khi thức tỉnh âm hộ nhầy nhụa nước dâm, nhưng cũng nhờ ông chồng cù lần hiền từ nên chị muốn làm gì cũng được. Khi đi ngang gần thằng Mẹo chị nghe mùi quen mà chị không biết ở đâu?Cái giác quan linh cảm đàn bà làm tim chị đập mạnh.

Bửa nhậu kéo dài, chị Tư cảm vui lây với ông chồng và thằng Mẹo. Lúc anh chồng quắt cần câu, Mẹo phải dìu anh Tư đi nghĩ. Lúc còn hai người chị Tư cảm thấy gần gủi với thằng Mẹo nầy. Chị nói chuyện lung tung, nhìn thằng Mẹo với cặp mắt rất đa tình, nhưng rồi Mẹo xin phép chị về, lúc hắn nắm tay chị trước khi r a xe, chị Tư lại cảm giác bàn tay này quen quen gần gủi. Tuần sau Mẹo tới, anh Tư vắng nhà, như người thân đã lâu, chị Tư cảm thấy rất tự nhiên khi gọi mời hắn vào nhà:
“Mẹo! Chú vào nhà chơi, không có anh Tư, hai chị em mình nhậu?”
Mẹo đi vào nhà, ngồi xuống ở sofa, lát sau chị Tư đem lên hắn chai bia bảo:
“Ở lại ăn cơm, tui làm đồ nhậu rồi”Nói xong má chị Tư hồng lên. Mẹo lí nhí cám ơn, cần chai bia tu một ngụm lớn. Chị Tư nhìn tướng vạm vỡ của Mẹo bất giác thẹn thùng, nghĩ tới cái thằng hiếp mình. Khi dồ ăn dọn xong ở nhà ăn, chị gọi Mẹo. Hai người ăn uống vui vẻ. Chị nhìn Mẹo nói:
“Chú Mẹo có bồ chưa?”
“Có mà như chưa chị” Mẹo nói ấp úng.
“Sao có mà như chưa?” Chị Tư hỏi tiếp.
“Thì. . . bà tui thương là. . . người đàn bà có chồng rồi, hơi lớn tuổi hơn tui!”
“Trời! hết thời sao thương đàn bà có chồng?”Chị Tư nhìn Mẹo treo ghẹo.
Hai người ăn uống đến tối, Mẹo xin phép về, chị Tư không giữ, nhưng khi Mẹo phóng xe đi nàng nói: ” Nhờ khi nào rảnh ghé chơi”. Lúc lái xe Mẹo lắc lắc đầu như xua đưổi hình ảnh sexy của người đàn bà trong chiếc váy ngắn, áo thun bó sát.

Tin anh Tư đi làm về trên đường bị tai nạn, dù không chết, chỉ bị gãy chân, nhưng phải nằm lại bịnh viện cả tuần, Mẹo vào thăm gặp chị Tư đang cho anh Tư ăn, một chân băng bột trắng toát kéo cao lên, mặt anh Tư sáng lên khi thấy Mẹo vào: “Mẹ!không chếùt là hên nghe chú Mẹo!Cái con nhỏ Mỹ đen nó lỗi, tôi lái xe đi thẳng, nó quẹo trái, nhưng hên nó cũng chả bị gì” “Thôi, anh ráng tịnh dưỡng nha!” Mẹo vừa nói vừa cười: “Lành rồi đi chơi tiếp!” Chị Tư phụ hoa theo: ” Ừa, ráng lành rồi theo Mẹo đi chơi!” Anh Tư cười cười nheo mắt nhìn Mẹo nói: “Ừa, nhờ chú đấy, bà xã tui dạo nầy chịu chơi ghê!”Khi Chị Tư ra khỏi phòng đi đâu đó, có lẽ đi rest room, lúc đó anh Tư mới đưa bàn tay lên đánh mạnh vào bàn tay Mẹo nói: ” Me!ï từ lúc anh em mình dàn cảnh cho chú xực bà xã tui, bây giờ bả hiền quá trời, nhờ ơn chú đó nhe!cuộc trả thù của tui xong, chú chớ hở môi nói tui xúi nhe. Bả ăn hiếp tui lâu quá mà!bả coi tui giống như như con dế muốn quây lúc nào thì quây, bây giờ thì tui hả hê. Chú muốn gì cũng được, nhưng tuyệt đối cấm nói tui xúi chú trong đó, nếu chú còn thương tui nha!” Mẹo bây giờ mới nói: ” Trời! sau nầy nghe lời anh bả sửa sắc đẹp lại coi được quá!” “Mẹ! Tốn bạc ngàn đó mà, cái mặt bả không sửa coi sao được, nói ngay, bả cũng xấu sơ sơ, chỉ có rỗ, vậy mà sau khi sữa xong bả coi có duyên ghê!còn thân hình thì như chú biết, tuyệt vời, nhưng chú biết tôi ăn cơm nhà cả bao nhiêu năm, thì cũng chán! Còn chú!, khi chú chán bả trả lại tui nha! Tui đang để ý em bả!”Anh Tư cười khì khì, nhưng nín bặt khi chị Tư trở lại. À thế ra! Thủ phạm nay chúng ta đã biết. . .

Mẹo đang nằm ngủ thì tiếng phone reo thức hắn dậy. Bên kia đầu giây:
“Chú Mẹo hả, Tui đây” Tiếng chị Tư trong đầu giây bên kia.
“Có gì không chị?” Mẹo ngáp vừa nói, vừa tung chăn đứng dậy.
“Cò chứ, tính đi chợ thì chiếc xe đề không no, å cả tuần nữa anh Tư mới về, nhớ lại chú biết sửa máy, nên gọi chú, có rảnh qua sửa dùm?”

“Dễ thôi chị Tư, tui qua liền” Mẹo nói xong thay đồ, sáng thư bảy nào hắn cũng ngủ nướng trên giường. Tắm một phát, sức dầu thơm nhẹ, hắn lên xe, nữa tiếng sau hắn vào nhà chị Tư. Chị Tư đứng đợi hắn trong sân cười vui khi hắn đến, vừa đi vào Mẹo vừa nói: ” Thôi, tui chở chị đi chợ, xong về mới sửa xe cho chị?” Chị Tư ừ hứ và lên xe Mẹo chở. Khi đi gần hắn trong chợ chị Tư thoáng nghe mùi mước hoa quen quen, nhưng lẫn lộn không biết ở đâu, đi chợ xong, hai người trở về. Hắn ra sân coi chiếc xe chị Tư, chỉ trong vài phút chiếc xe chị Tư nỗ dòn tan, Mẹo xoa tay đứng lên. Một lần nữa chị Tư lại bảo Mẹo ở lại dùng cơm, hôm nay nàng nấu đồ ăn Tây, thịt bò bí tết, nấu với rượu vang đỏ, rất ngon. Ăn xong, nàng xuống kitchen rữa chén. Rượu wine và nhiều bia, làm mặt Mẹo đỏ giấc, Mẹo nhìn xuống thấy chị Tư mặc một chiếc váy ngắn, mông nhô tròn ra phía sau gợi cảm, đôi chân dài không vớ lót. Không quây lại nàng nói lớn với Mẹo: ” tôi có mua bánh kem Tây, để trong tủ lạnh, nhờ Mẹo lấy ra dùm, tôi lên ngay”Để xong chiếc bánh trên bàn, Mẹo xuống đứng sau chị Tư, hắn nhìn đôi mông tròn to, cái eo nhỏ hấp dẫn, Mẹo đến sau lưng chị Tư, nàng vẫn chăm chú rữa cái chén đĩa cuối cùng. Bỗng chị Tư thấy bóng tối phủ trùm xuống mặt, chiếc khăn choàng qua mắt bịt kín. Nàng choáng ngập bởi xúc cảm tràn trong cơ thể, òa vỡ ra như thác nước đỗ xuống bờ vực sâu. Những ngi ngờ thành sự thật, nàng biết người sau lưng là ai, chị Tư la hoãng như trong mơ:
“À! Thì ra chú là người. . . . . . . . Trời ơi! chú Mẹo là. . . . . !! trời ơi! tưởng ai!!?”

Không một tiếng trả lời, nàng cảm thấy được nhấc bỗng lên trên cánh tay rắn chắc, Mẹo bế nàng vào trong, đặt nàng trên bàn ăn, nhẹ nhàng tháo bỏ quần áo nàng ra, không một chống cự dù nhỏ. Chị Tư chết điếng trong cơn mê. Khi chị Tư nằm trần truồng trên bàn ăn cùng lúc chất kem và bánh đỗ tràn trên hai đầu vú nàng, trên bụng nàng, đôi bàn tay Mẹo vừa xoa nhẹ chất ngọt của bánh và kem len xuống vùng hạ bộ giữa háng, những sợi lông nhỏ quắn vào nhau hòa lẫn những chất trắng vàng của kem và bánh. Hắn dùng lưỡi liếm và bú nhẹ từ vú xuống vùng âm hộ, vừa nuốt chất ngọt của kem và bánh, vừa nhìn thấy sự chuyễn động trong cơn tê cứng của chị Tư, cơn nứng tột độ làm nàng không kèm được tiếng rên trong cổ họng, thân người nàng ưỡn lên sung sướng không che dấu. Hắn kéo chiếc ghế xuống phía dưới, giữa đôi chân dang ra, âm hộ phơi phới mở rộng, hai mu nở lớn hé mở chờ đợi. Như kẻ biết thưởng thức bửa ăn ngon, hắn từ tốn, vác hai chân nàng lên vai, đưa ngón tay thoa nhẹ vào khe, chất dâm khí người đàn bà ứa ra như keo trên ngón tay của hắn. Mẹo để lên miệng liếm khẻ, mĩm cười. Miệng lưỡi hắn làm việc tối đa trong phần nhạy cảm của âm hộ, ngón tay trỏ của hắn đâm thật sâu, ra vào như muốn tìm cho ra huyệt G. Chị Tư hết bình tỉnh ngoài tiếng rên rĩ sướng ngất, thân người quằn quại co giật.

nhung hinh anh khieu goi

Xem nhung hinh anh khieu goi hay nhat 2014

Năm học mới bắt đầu, tôi đã là sinh viên năm thứ 2 rồi, như các bạn biết thì trường ĐH, CĐ nào cũng thường hay tổ chức cái sinh viên thanh lịch ấy, năm trước tôi may mắn đạ được giải 3(tôi cũng hotboy và ưa nhìn chứ bộ), năm nay tôi được trường cử làm biên đạo để dựng các tiết mục nhảy cho 20 bạn sinh viên vào vòng chung kết, gồm nhảy mở màn, nhảy nhóm nam và nhảy nhóm nữ. 
17h30 , Tôi xách cái máy hát đĩa ra bãi tập, mở đĩa nhạc nghe giai điệu đầu tiên sẽ tập, ôi 1 nỗi ám ảnh, phải biên đạo múa bài hát mang tên trường tôi nữa chứ. Tuy hay nhưng nghe hoài riết nhàm luôn. Một hồi sau 20 bạn sinh viên có mặt, toàn hotboy & hotgirl ko. 
Tôi ra hiệu cho các bạn xếp đội hình và tập khởi động, rồi bắt đầu vào bài múa. Sau 2 tiếng tập luyện, tôi cho các bạn giải tán, nhưng sinh viên mà ko có cuộc vui nào mà mau tan đâu, mọi người rủ nhau ra quán nước cạnh trường giới thiệu làm quen với nhau (đa số toàn mấy thằng boy rủ, đúng là đang tính cưa mấy em này rồi). Tôi ngồi xuống ngay đầu những chiếc bàn xếp lại, như các bạn hay nói là chỗ ngồi của chủ xị á. Chúng tôi kêu nước, rồi trò chuyện rơm rả, và bắt đầu là phần giới thiệu. 1 người ,2 người , 3 người…. rồi
- Em tên Nguyễn Thị Bảo Châu, quê ở Cần Thơ em là sinh viên năm nhất, khoa Thiết Kế.
- Bạn Châu của chúng ta rất dễ thương, và anh xin bật mí thêm là hôm nay là sinh nhật của bạn Châu (Tôi trêu đấy, thường thì sinh nhật ai người đó tính tiền…keke)
Nói thế chứ cuối cùng bọn con trai hùn nhau trả tiền, chia tay nhau mọi người về cả, tôi thấy Bảo Châu đi xe đạp về, biết nàng cũng về cùng đường nên kêu về chung cho vui. Tôi chạy xe máy theo cố gắng nhích chầm chậm để ko bỏ xa Bảo Châu. Chúng tôi trò chuyện riêng tư suốt trên đường về cuối cùng thi khi tiến lại gần trước 1 con hẻm, Bảo Châu ra hiệu sẽ quẹo vào trong và hẹn gặp lại, tôi cũng vẫy tay tạm biệt. Người mới quen thì trò chuyện ko bao giờ dứt, về đến nhà thì lại tiếp tục nhắn tin, nhắn cũng đến gần 12h tối mới good night nhau mà ngủ. Bảo Châu hiện đang sống trọ cùng với 1 chị gái tên Bảo Trân, 2 chị em học cùng trường nhưng người năm nhất người năm hai, cô chị bằng tuổi với tôi. Càng ngày tôi và Bảo Châu càng thân với nhau, ngoài thời gian tập nhảy, giờ chơi, thậm chí con tôi còn được con bé rủ qua lớp ngồi học ké nữa chứ, đến nỗi người ta lầm tưởng chúng tôi đang quen nhau nữa. Tôi thấy vậy cũng tốt, như vậy đỡ phải sống đời FA, cũng đã đến lúc kiếm 1 mảnh tình vắt vai rồi. 
Còn 3 ngày nữa là đến ngày thi sinh viên Thanh Lịch rồi, tôi gấp rút để các bạn tập đi tập lại các động tác cho nhuần nhuyễn. Bất ngờ là ở đây, tôi bảo Bảo Châu ngồi nghỉ đi, tôi sẽ thay chỗ Bảo Châu để nhảy bài “I can Believe – Koyote” cùng với các bạn còn lại để tập dượt. Bài hát cứ liên tục và liên tục cho đến đoạn kết , tôi làm 3 động tác ám chỉ “I Love U” và nói to “ Happy Birthday to You” Rồi đoạn tôi bước tới gần Bảo Châu, tiện tay móc trong chiếc Balo của tôi gần đó 1 hộp quà tặng cho Bảo Châu. 1 cặp gấu bông mặc bộ cô dâu chú rể, có vẻ như cô bé mừng lắm. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi ăn gì đó rồi về, trước khi chia tay tôi khẽ hôn lên trán cô bé rồi định đặt tiếp nụ hôn vào môi, cô bé hơi ngại nên cố né nụ hôn đó rồi tạm biệt tôi. Cuộc thi kết thúc Bảo Châu tuy xinh đẹp nhưng lại ko may nên ko được nhận 3 giải cao nhất của cuộc thi. Tôi an ủi cô bé nhiều lắm, khá nhạy cảm con bé cứ ôm tôi mà khóc. 
Sau cuộc thi, tôi được Nhà trường cho mở lớp dạy nhảy, Bảo Châu cũng theo học và có cả Bảo Trân nữa, từ đó tôi cũng bắt đầu thân với cả em lẫn chị, cho nên phòng trọ của 2 chị em như ngôi nhà thứ 2 của tôi vậy. Mọi chuyện cứ bình thường thế, nhưng bỗng sự việc bắt đầu.
Hôm ấy như bình thường sau tiết thể dục tôi chở Bảo Trân về nhà để nghỉ trưa và cốt yếu ăn cơm ké (vì tôi và Bão Trân tuy khác lớp nhưng lại học cùng tiết thể dục) Bảo Châu thì còn đang có tiết trên trường nên ko rảnh chơi chung với tôi. Bảo Trân vào nhà dọn dẹp 1 chút, còn tôi thì mở laptop lên để bật 1 ít nhạc sảng khoái tinh thần. Rồi đến cái bài mà tôi đang tập nhảy cho lớp nhạc, Bảo Trân xoay sang hỏi tôi về các động tác, nhất là đi sóng người, nó hơi khó với các bạn mới tập nhảy. Tôi phải giữ chặt 2 vai rồi bảo cô ấy ưỡn ngực ra rồi đến hông rồi xuống chân. Tôi đỏ bừng khi cô ấy ưỡn ngực lên, vì tôi bảo cô ấy làm từng động tác 1, ngực cô ấy nảy nở trước mắt tôi, làm tôi có chút kích thích them vào đó chiếc áo thể dục lại màu trắng hơi mỏng nên hiện rõ chiếc áo lót màu xanh lá cây khiến tôi cảm thấy Bảo Trân thật tuyệt. Rồi đến vụ nhảy đá L trong hiphop ấy, tôi chỉ cô ấy nên tập trồng chuối trước, bắt đầu là trồng chuối dựa tường, tôi tinh ý lắm kêu Trân bỏ áo và quần đi kẻo nó tuột xuống, rồi bảo cô ấy hất 2 chân lên tôi sẽ vịn cho. Kết quả, con gái mà làm gì mạnh bạo cũng sợ sệt, hất 2 chân ko lên tới nơi, khi tôi vịn lại thì cô ấy lại đổ về 1 bên, làm cho chiếc quần thể dục bị tuột xuống lộ ra cái sịp màu trắng hồng còn áo thì xốc ngược lên trên cả phần bụng trắng nõn lộ ra trước mắt (Bảo đảm 90% con gái VN mặc đồ lót ko cùng bộ). Giật mình Trân vội kéo quần lên sau khi tôi buông tay ra.
- Trân đi thay đồ nhé! (Ko dám nhìn tôi, Bảo Trân xoay sang tủ lấy quần áo để thay)
- Khang Anh bắc cơm nhé! (Tôi cũng lảng đi)
Sau khi thay quần áo xong, có vẻ như cô ấy đã có phần kín đáo, ko như thường ngày ngoài áo thun là quần ngắn, giờ cô mặc quần jean dài. Tôi cũng hiểu vì sao, cả hai bắt đầu làm cơm
- Khang Anh biết chiên cá ko? (Bảo Trân vẫn còn ngượng nhưng cũng hỏi bâng quơ)
- Nghề của chàng, chiên thì được mà Trân cạo vẫy làm sạch đi.(Thiệt ra có biết làm gì đâu, ra vẻ thôi, cầu mong ăn được)
- Trời , vậy cũng tự tin quá hen.
- Cứ làm cá đi, tôi chiên cho bạn coi.(Ko khí vui vẻ trở lại, tôi cũng thấy tự nhiên hơn)
Dầu sôi xèo xèo , tôi gắp khứa cá cho vào chảo, ko hiểu sao dầu cứ nổ bóc bóc, rồi văng tung toé, rối bắn vào tay , tôi rụt lại quăng luôn cái xẻng xuống sàn nhà, làm Trân cười khúc khích. 
- Thôi để tôi làm cho ông tướng.
- Không quen chờ ăn.(Tôi xoay sang lặt rau để nấu canh)
Bảo Trân hoàn thành xong phần cá chiên, rồi bảo tôi rửa rau xong thì trút vào nồi. Bất thình lình , cô ấy chọt vào eo tôi như đang trêu đùa vậy. Tôi nhột quá giật sang bên.
- Nhột, ko đùa nha! Đang nấu, muốn được ăn canh ko?
- Đàn ông mà cũng sợ nhột hả?
- Sao ko? 
Tôi đặt cái rổ lên bếp rồi dùng tay chọt lấy chọt để lại, Bảo Trân cũng nhột nên né né, tôi càng quyết liệt hơn, tránh bên phải thì chọt tiếp bên trái cứ thế Bảo Trân né 1 hồi thì lùi sát vào người tôi, mùi tóc của cô ấy thật quyến rũ, lúc này 2 tay tôi đã vịn chặt vào eo cô ấy rồi. Bảo Trân hơi ngượng rồi lắc nhẹ bước tới nồi canh đang sôi cho vá vào khuấy.
- Mai mốt , Khang Anh giỡn ý tứ xíu, Khang Anh là bạn của em Trân mà
- Mình xin lỗi, tại mình chỉ nghĩ giỡn thôi.
Tôi không biết rằng đó lại là lúc 1 tình cảm khác lại nảy nở trong tôi. Sau khi ăn cơm xong tôi ngồi trên laptop chơi game, còn Trân thì nằm loay hoay ngủ lúc nào ko biết, tôi xoay qua nhìn Trân thấy cô ấy thật đẹp và ngây ngô, tôi mỉm cười rồi gõ nhẹ vào trán mình “Mình đang yêu Bảo Châu mà sao suy nghĩ tùm lum thế nhỉ?” Nếu các bạn có xem chap trước thì cũng hiểu, với 1 người đàn ông tuổi này, sau khi đã có 1 thời gian lăn xả chuyện giường chiếu thì việc ham muốn cũng khó mà kiềm chế được. Về phần Bảo Châu, đến với nhau bằng 1 câu chuyện tình quá romantic nên cũng khó đề cập đến chuyện lên giường trong khi chỉ vừa quen nhau hơn 1 tháng, có nhiều lần tôi gợi ý thì cô ả cứ giận hờn, hay lảng tránh, đến giờ chỉ được hôn nhau, nhiều nhất là được sờ mó, nắn bóp đôi chút. Cuộc sống tình dục đang chán nản gì đâu ấy. Còn tôi, tuy lý trí đã nhắc nhở mình nhưng ko thể nào cưỡng lại được trước 1 người con gái đang nằm ngủ trước mặt trong căn phòng chỉ có 2 đứa. Tôi chợt nghĩ về chuyện vừa nãy và liên tưởng đến hình ảnh Bảo Trân chỉ mặc duy nhất bộ đồ lót và hơn nữa tôi còn liên tưởng đến việc làm tình với Trân. Điều đó khiến tôi nảy ra 1 ý rất tồi, tôi giả bộ buồn ngủ, và nằm lăn xuống sàn, chốc lát tôi lăn sang cạnh Trân, cô ấy vẫn ngủ say mặt quay vào tường, tôi càng lúc càng tiến sát vào, bất thình lình nàng xoay trở ngược lại, làm tôi giật thót cả tim, mắt nhắm nghiền lại chỉ mong cô ấy có thức dậy cũng nghĩ rằng mình đang ngủ. 1 lúc sau ko thấy động tĩnh gì, tôi hé mắt nhìn xem cô ấy có thức giấc ko. Bỗng
- Thôi đừng vờ ngủ nữa, mở mắt ra nào.
Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn làm như ko nghe, nằm yên thin thít. Thế là cô ả dùng tay chọt 2,3 phát vào eo, làm tôi giật bắn dậy, vì ko nhịn được cười.
- Nhột quá, ko để người ta ngủ mà đánh thức vậy?
- Xạo vừa thôi, có ai ngủ mà biết hé mắt, mà biết nhột ko?
- Sao ko nhột, con người mà! (Ko biết lúc ngủ, bị chọt thế có nhột ko nữa)
Cũng may tôi cách Bảo Trân 1 khoảng khá xa nên có lẽ cô ấy ko nghĩ tôi đang tính chạm vào người cô ấy.
- Làm gì nhìn tôi ngủ vậy? Ý đồ đen tối hả?
- Không dám! Tại bạn ngủ giống bé Châu quá nên ngắm cho đỡ nhớ ấy mà.
- Trời! Ngắm tôi mà nhớ người khác, ông vô duyên quá nha.
- Thế thôi! Tôi xoay vào tường ngủ!
Tôi xoay qua rồi, xoay lại vì nghĩ ko lẽ ngủ bây giờ.
- Nãy ai cù lét tôi vậy! Ko cho tôi ngủ thì giờ ko thèm ngủ luôn!
Tôi đưa tay qua cù lét vào eo Trân, cô nàng vừa cười khúc khích vừa tránh, càng tránh tôi càng nhào tới, lợi dụng điều đó, tôi nằm càng nằm sát hơn và cuối cùng nằm đè lên người Trân. Cơ thể chúng tôi giờ đã áp sát vào nhau, gương mặt cũng gần như đối diện, lúc này cô ả nhận ra được điều ấy, nên đỏ mặt quay đi 1 bên và bảo tôi leo xuống, tôi ko muốn như vậy nên dùng 2 tay vịn lấy 2 bên má nàng xoay lại để đối diện với tôi. Tôi bất chợt đặt lên môi nàng nụ hôn của tình dục, đôi môi nàng gợi cảm làm sao, ko hiểu nàng có đang muốn hay ko mà hàm răng ko thề cắn chặt lại, nàng như ko làm gì, chỉ để hở miệng cho đôi môi và lưỡi tôi tự nhiên làm việc mà ko có bất kì cản trở nào. Tôi ko dám nhúc nhích gì cả, chỉ hôn và hôn, tôi sợ nếu có bất kì động tĩnh gì thì tất cả sẽ dừng lại.
- Khang Anh! Đủ rồi, dừng lại đi, Khang Anh là bạn của Châu mà!
- Khang Anh biết! Nhưng Trân cứ để Khang Anh được hôn Trân vậy thôi nhé!
Bảo Trân im lặng, và nhắm mắt lại tay cô nàng buông lõng tuy ko ôm lấy tôi nhưng có lẽ môi nàng đã dần quen với việc hôn, nàng chủ động mút lấy lưỡi tôi rồi đưa lưỡi sang cho tôi mút. Chúng tôi cứ thế suốt gần 1 tiếng đồng hồ, và vì có tiết học nên chúng tôi buộc phải bỏ nhau ra để chuẩn bị lên trường. Trên đường chở Bảo Trân đi học, tôi và nàng ko nói gì, nhưng tôi biết cuộc sống tình dục của tôi đã trỗi dậy với Trân.