Nhung hinh anh khieu goi

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
nhung hinh anh khieu goi

Tiếng ồn ào của tụi trẻ lại nổi lên báo hiệu một màn "đi trốn, đi tìm" mới với tiếng "oẳn tù tì" và cãi nhau chí chóe vì đứa nọ đổ lỗi cho đứa kia ăn gian.
Tâm hỏi anh : Mình có ra chơi tiếp với tụi nó không anh?
- Để tụi nó chơi với nhau hợp hơn. Mà có đứa nào để ý đến tụi mình đâu? Ra làm gì?
Tâm họa theo : Em cũng thích đứng đây hơn.
Bắc nghịch ngợm hỏi : Sao vậy?
Tâm ngúng nguẩy : Không biết đâu? Hỏi gì mà kỳ vậy? Nàng lại sàng bụng làm cặc Bắc dài thêm xuống một phân nữa. Anh thấy đau ở mặt lưng buồi vi không ngỏng lên được. Dãi ở đầu rùa rỉ ra chảy xuống bìu dái, một phần thấm ra ngoài chiếc quần cụt.

Bắc mạo hiểm duỗi dài tay xuống xoa nhẹ lên đôi mông rắn chắc của đứa em gái. Tâm rất thích thú nhưng cảm thấy nhột nhạt vì chưa hề có đứa con trai nào dám làm như thế với nàng. Bản tính e thẹn tự nhiên của một thiếu nữ làm nàng lúc lắc đôi mông mạnh hơn. Da bụng càng chà sát lên cặc Bắc. Anh cảm thấy nó dài thêm, quy đầu không còn chạm vào mu lồn, nhưng lưng cặc vẫn bị đè xuống không ngỏng lên được. Cái đau đớn khó chịu vẫn dai dẳng. Tâm còn ngây thơ trong trắng nên không hiểu nỗi khổ tâm của anh. Bắc muốn phát điên vì không sao xoay trở ở một chỗ chật chội như thế này để giải tỏa con cặc.

Rất may tiếng chị Út, người giúp việc, gọi anh em bắc về ăn trưa giúp anh thoát khỏi tình trạng nan giải. Anh thở phào nhẹ nhõm : Thôi, ra ăn cơm chứ? Để anh đỡ em lên nhé?
- Vâng, em đứng lâu cũng mỏi lắm rồi.

Tụi trẻ con dì Sáu hy vọng được ở chơi vài ngày, không dè ngay chiều hôm đó bị lôi về vì dì phải trở ngoại xuống bệnh viện Chợ Rẫy giải phẫu sạn ở thận gấp. Bà Năm cũng đi Lái Thiêu ngay để tháp tùng em và má.

nhung hinh anh khieu goi

nhung hinh anh khieu goi la gi ?

Bỗng tiếng kêu ối của một anh nào đó, chắc là bị xuất vọt ra rồi nên mới kêu như vậy, nghe như tiếng của anh chàng Khang. Tiếng anh chủ nhà lại hô đổi, lại phì phò bành bạch rên rỉ, rồi lại tiếng rên khi xuất tinh của ai đó rồi giọng hổn hển của anh chủ nhà hô đổi, mọi người cùng cười ầm lên vì nhận ra tiếng rên xuất tinh chính là của anh chủ nhà. Tôi vớ ngay một cô đứng ngay bên phải tôi, cô này cũng chẳng kịp đứng thẳng dậy nữa mà vẫn lom khom đã bị tôi lấy tay sờ soạng sau mông tìm lỗ rồi ấn dương vật vào. ót, dương vật tôi lao vào ngập lút, trơn tru một cách khác thường, có cảm giác như cái âm đạo đó đang đầy õng tinh trùng của người trước xuất ra. Tôi vừa thụt ra thụt vào thì từ chỗ đó của cô ta một thứ nước nóng âm ấm dinh dính rơi xuống đùi tôi rồi chảy dọc theo chân tôi xuống sàn. Không biết cô nào mà trong đó nhiều tinh dịch đàn ông thế nhỉ, mà sao cái mông này tôi thấy quen, cảm giác chỗ đó cũng quen quen, đúng cái váy này của vợ tôi mà, thôi đúng là Lan vợ tôi rồi. Tôi bật cười hỏi: – em à. Lan cũng ngoái cổ lại: – ơ anh. Anh chủ nhà mặc dù đã ra nhưng vẫn không quên nhiệm vụ chủ trò, anh ta hô đổi, lúc này tôi thấy chỉ còn một cặp bên cạnh tôi nên đổi chỗ cho anh chàng đứng bên đó. Vừa thọc dương vật vào trong âm đạo cô gái kia tôi nhận ra ngay đó là Hương. Cô gái cũng đang đến cực độ, cô ta run rẩy chân, âm đạo nóng hổi trơn tru, mỗi lần tôi rút dương vật ra nó lại bí hơi kêu ọt một cái. Lúc này tôi cũng hết sức chịu đựng rồi nên lúc cô gái buột miệng rên một tiếng rất to và âm đạo cô ta co thắt khi cô ta đạt cực khoái thì cũng là lúc tôi xuất vọt tinh ra. Bên cạnh tôi, anh chàng chơi vợ tôi cũng cố vớt vát dập như máy khâu chừng chục phát rồi cũng xuất tinh. Anh chủ nhà lúc này nói: – thôi, vậy là cặp cuối cùng đã nhảy xong, mọi người mặc quần áo nghiêm chỉnh lại để bật đèn nào.

nhung hinh anh khieu goi

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

nhung hinh anh khieu goi

Xem nhung hinh anh khieu goi hay nhat 2014

Vừa về đến nhà, tôi vội đi tìm Dì, cả ngày hôm nay… nứng quá! Ngồi trong lớp học mà chỉ nhớ đến cái thân hình quyến rủ của Dì và nhất là cái sướng khi con cặc tôi… đút vào trong lồn Dì... 
- “Dì ơi!...” 
- “Khôi đã về rồi đấy à?” giọng Dì vui mừng từ trong bếp vọng ra, Dì đang đứng rửa rau trong bếp. 
- “Dạ, Khôi vừa học ra là chạy tuốt về nhà…” tôi áp sát vào người Dì từ phía sau, hơi thở hổn hển của tôi phả vào gáy Dì… Tôi vòng tay ôm lấy bụng Dì… con cặc đang cương cứng vì nứng từ nảy giờ chõi mạnh vào giữa mông đít Dì… Mùi thơm da thịt của Dì thoảng vào mũi làm tôi đang nứng càng thêm nứng. 
Dì oằn người: 
- “Ưhmm, Khôi làm nhột Dì…” 
Một bàn tay tôi lòn vào áo, vượt lên: 
- “Dì nhột chỗ nào?... Ôh…” tới phiên tôi rên lên… Dì không bận áo ngực, bàn tay tôi xoa bóp vú Dì và mâm mê đầu núm vú… 

Dì dựa người ra sau sát vào tôi… Bàn tay kia tôi vuốt xuống cái bụng phẳng lì của Dì rồi lòn qua lưng quần thọt vào trong… tôi đã đoán đúng… Dì không mặc quần xìlíp… bàn tay tôi chà sát lấy vùng da bụng mịn màng của Dì rồi… úp hẳn vào mu…. Ôi, cái đám lông mượt mà làm nhột lòng bàn tay… Đầu ngón tay tôi lần xuống, vuốt ve dọc theo cửa mình cửa Dì… 

“Ưhm!...” Dì ưởn người, quay đầu… một tay vòng lên ghì đầu tôi tới trước, môi lưỡi Dì hé ra chờ đợi… môi lưỡi cửa tôi gắn vào, tay kia Dì lòn ra sau ghịt mông tôi để mu tôi ấn sát vào mông Dì… “Uhm…” tiếng rên tắt nghẽn vì môi lưỡi không rời nhau… Ngón tay tôi đã hoạt động dễ dàng vì nước dâm cửa Dì đã ứ ra tới ngoài… đầu ngón tay càng lúc càng lướt nhanh trên mép lồn của Dì, và… “Ah!..” Môi Dì rời môi tôi để tiếng rên thoát ra khi nhón tay tôi thọt vào cửa mình ướt chèm nhẹp của Dì… 
- “Khôi ơi! Dì hứng quá rồi!... Khôi làm Dì sướng nữa đi Khôi…” Dì hẩy đít đẩy háng tôi ra rồi khum người tuột quần xuống… 

Đang cỡi quần, người tôi thót lại khi nhìn thấy cái cảnh Dì chỗng mông đưa lồn cho tôi… Không chậm trể, tôi bước tới áp sáp hạ bộ vào mông Dì… Dì vừa bước chân ra khỏi cái quần tuột dưới đất, chưa kịp đứng lên thì đầu cặc tôi đã tới mép lồn của Dì… “Ọt!... Ah…” Tôi ghịt lấy eo Dì… Cái đụ đầu tiên quá mạnh đẩy Dì chúi nhũi về phía trước, Dì phải chống tay vào bồn rửa chén để chịu lại… Con cặc tôi đã cắm gọn sâu vào lồn Dì… Dì khép đùi, lồn Dì khẹp cứng con cặc đang muốn nổ tung… Tôi nứng khủng khiếp… Tôi muốn kéo cặc ra để giảm cái ạp lực nặng nề đó nhưng lồn Dì như hút chặc lấy nó… tôi oằn oại, cặc tôi xoáy trong lồn Dì... rồi… “Ah…” cặc tôi nổ tung… khí tôi xịt… xịt… xịt… vào lồn Dì… 

Tôi xiểng niểng lùi về sau, con cặc bị kéo ra khỏi lồn Dì kêu tiếng… “bốc!” tôi đứng dựa vào tường thở dốc… Dì quay laị, ngúng nguẩy tiến đến bên tôi… tay Dì lần mở khuy áo: 
- “Khôi hư quá! Dì chưa sướng tới thì Khôi đã chạy rồi!... Dì phải phạt Khôi mới được…” Vạt áo Dì banh ra… Bước đi uốn éo, ánh mắt sáng ngời… Dì đã hoàn toàn trần truồng ngay trước mắt tôi, thật khêu gợi, thật lã lơi… 
- “Hơ… Khôi không phục!” Tôi vẫn chưa lấy lại được hơi thở, “Dì coi… Hơ…” tôi nâng dương vật lên, “nó vẫn còn… cứng mà…” 
- “Chưa đủ! Nó phải cứng hơn, để Dì làm cho con coi…” vừa nói Dì vừa quì xuống trước mặt tôi, một tay bợ dái, tay kia cầm lấy dương vật tôi nâng lên…