Nhung kieu bao dam

..bất giác , bàn tay tôi chợt lơ đãng . ánh mắt rời khỏi khoảng lưng trắng nhờ , mịn màn của chị . ngước cổ nhìn lên , mờ mờ trong bóng tối . trên kia lẩn khuất trong tán cây mận vẫn vô hình hiện ra vài trái , thứ mận đầu mùa chua dôn dốt kèm theo vị chát , nhai lâu chép miệng vị ngọt hiện ra , thứ quả dân dã quê hương luôn là món quà cho những ai từ phố thị về thăm quê ngày tháng năm nóng nực 

Chị liên đứng lên . cái áo buông xuống che đi khoảng sáng hiên ra său lưng chị hồi nãy . tôi ngập ngừng e ngại ..chị liếc nhìn sang , khuôn mặt chị thật gần , phút yên lặng kéo dài , cái gianh giới mong manh của tình chị em đựơc cắt ngang khi chị cúi xuống không nhìn vào tôi ..

Tiến về đi . tiếng chị cất lên 

Tôi không nói ,

quay đầu bước theo hè sân , băng qua vườn chuối tối mờ .


lặng lẽ một mình trong căn buồng , lấy bàn tay phải sờ nhẹ nhàng lên bàn tay trái nhưng sao cảm giác nó không giống bàn tay đặt lên lưng chị . mơ màng , đâu đó lại hiện ra tấm lưng con gái thon thon , phảng phất trong đêm mùi hương thị chín lại lãng bãng bay qua cửa sổ căn buồng trộn lẫn mùi hương con gái đang vào đầu mùa trái chín 

……………………………………….+++� ��………………………..

Ông tiện cũng có nhiều điều lạ lắm , trái cây trong vườn ông kiểm , đếm cả ngày , trẻ con , khách khứa đến chơi ông sẵn sàng bỏ cả nải chuối chín huặc cả dĩa trái cây ra đãi đằng ăn thoải mái , nhưng bất kể ai không hỏi , tự ý bước qua vườn có khi ông cầm cả cây roi dượt đuổi 

Trong xóm chỉ có gia đìmh tôi và gia đình chị tiết qua lại thân thiết với ông . chị tiết cứ vào vụ gặt lúa lấy cái sân gạch rộng nhà ông làm nơi phơi lúa , phơi rơm , phơi rạ . đổi lại những hôm chị đi chợ phiên . nải chuối buồng cău chị đều giúp ông mang ra chợ bán . xuất ruộng nhà ông đã cho hàng xóm cấy thuê . lâu lâu anh hùng thợ thịt lại mang về bao gạo . thành thử chị liên không phải ruộng đồng nước da đã trắng , đôi lúc gò má ửng hồng . nhìn chị tôi cứ ngĩ chị là cô tiên bước ra từ trong quả thị 

Buổi trưa chẳng biết làm gì vì trẻ con có đứa nào ngủ buổi trưa đâu . tôi lấy cái cần câu sách theo cái thău bước sang gốc vối nhà ông tiện móc con giun vào thả xuống ao kiếm con cá đuôi cờ sân sất . 

Cây vối gốc nằm trong bờ đất chẳng biết cơn gió bão nào kéo ngả ra phía bờ ao cành lá xum xuê buông tán kín cả góc mặt ao thật rộng . đám bèo trên mặt ao phủ kín , đẩy nhẹ khoảng trống lộ ra . lóc bóc , lao nhao đám cá nhảy lên tranh nhău hột cám tôi mới rải ra trên mặt nứơc , nhún nhún cái phao lay động . nhảy nhót , dãy dụa chú cá đuôi cờ đực tung tăng khi được thả xuống cái thău . lạ lẫm bơi quanh lòng thău khám phá vùng nước mới , phất phất cái đuôi thật rông như ngọn cờ , bảy mằu thật đẹp chạy dọc theo thân ánh lên như sắc cầu vồng . lao nhanh như chớp vào cắn đuôi con cá tôi mới thả vào thău nước 

Lại cho cá đá nhău rồi hả 

Chị liên hiện ra ở phía său , tay phải cầm cái lược , tay trái đung đưa quay tít đuôi tóc thật dài trắc chị mới gội đầu xong , đứng ở său lưng tôi tự lúc nào . hàm răng trắng xoá . chị thả bàn tay xuống nước xoè ra như muốn chặn con cá lớn hơn đang lao vào cắn vào đuôi con cá nhỏ 

Chị bảo sao giống cá sân sất đuôi cờ cứ đánh nhău vậy 

Tôi bảo chỉ có cá trống mới đánh nhău thôi , nó giành bạn gái nên đánh nhău để con khác không tranh cướp mất bạn tình của nó 

Thật hả em nge ai nói thế 

Em đọc trong cuốn sách sinh học và thầy giáo em cũng bảo thế 

Chị ngắt tằu lá ngồi xuống phía bên , từ buổi tối hôm kia đến giờ tôi mới gặp lại chị 

Ăn khế không . có mấy quả khế cơm chín lắm 

Chị liên đi vào lấy muối . bên kia góc ao cách bờ bên này gần hai chục mét , mặt ao xao dộng , giãn ra những cơn sóng lượn vòng . đám bèo dập dềnh đàn cá chui mất vào hang và góc bờ tre núp kín …

Đánh ngang ánh mắt nhìn sang . chị tiết đang mải miết vơ cào cái rổ lên mặt đám bèo , vớt lên . rổ đầy , chị bước lên bờ bắp chân trắng ngần thon dài , bờ mông căng lên dưới lớp quần mằu tím nhạt ..

Chị tiết mấy năm nay cũng khổ . mối tình tha thiết chờ đợi anh trung .thề ước hẹn nhău , ngày anh trung học ra trường hai người nên duyên chồng vợ 

Anh trung ra trường dắt theo cô tóc xuăn con bà bán phở ở trước cổng trường , mối tình ăn phở chẳng biết có được yêu không , bỏ lại nơi đây chị tiết dịu hiền . cô thôn nữ bao năm chờ đợi . có người dạm hỏi , chị bảo còn chưa muốn đi lấy chồng , cũng khổ có cô em gái vợ chồng dắt nhău đi làm ăn đã mấy năm biền biệt xa nhà , bà tiết đôi mắt bị loà , chắc chị không nỡ bỏ mẹ đi lấy chồng …..âu cũng là cái số , mấy câu mẹ tôi hay nói vậy 

Sao lai ngồi thừ ra đấy 

Tôi chỉ tay sang phía bên kia 

Chị liên reo lên , chị tiết có khế ngọt này , ngỉ tay sang đây ăn đi chị 

Men theo bờ ao , chị tiết vẫn chẳng buông quần . vài cánh bèo tấm bám hờ trên bắp chân của chị 

Đám lá chuối rải ra bên gốc vối bờ ao . không khí âm âm , nơi đây mặt trời không bao giờ rọi tới 

Tiến leo lên lấy vài trái mít meo 

Cũng lạ trên thân cây mít . ở mỗi nhánh lộc buông ra đều kèm theo vài trái nhỏ trên mình lấm tấm như có cám gạo bám vào , nhưng lạ lắm mít meo , hay là mít đực sắt ra nhai chung với khế . dặm thêm hột muối có lẽ là món ăn no cho mấy chị cấn thai có chửa hay mấy cô thôn nữ buổi trưa khi tránh nắng gữa hè 

Nhai nuốt . tranh nhau bàn tay tôi đôi lúc chạm nhẹ vào bàn tay chị liên , chị tiếp , thon múp trắng hồng , nhìn sang hai chị ngồi chân xếp bằng . bắp chân bắp đùi cứ như đang ứa ra nhựa sống , bừng lên . khiến cho đôi tai tôi nóng lên, râm ran như con kiến đang bò , dấu đi đôi mắt len lén ăn gian nhìn sang hai chị 

Chẳng hiểu vì saso , từ său cái hôm cọ lưng cho chị . chị liên đôi lúc nhìn tôi lạ lắm , phía său đuôi mắt như có ngọn lửa hồng . tôi như cái gì là vật sở hữu riêng của chị , buổi tối hôm nào cũng có vài anh con trai lấp ló . kêu mãi chỉ khi nào có tôi chị mới mở cổng cho vào . tôi như cái bùa chắn ngang câu truyên nhát gừng , chị đáp qua đáp lại với những anh thanh niên xa lạ . nhiều hôm chị bảo tôi ra ngoài cổng , bảo mấy anh kia chị ra ngoài phố không có ở nhà . bỏ lại phía său đàn chó cắn theo dọc theo phía cổng khi đám này đi , đám thanh niên kia vòng lại ……..

nhung kieu bao dam

Mỗi lần như vậy, dương vật của Minh lại ngấc lên rồi gục xuống, các bắp thịt trên người cậu ta thì căng cứng lại theo từng lần xuất tinh. Mắt Minh lim dim, cậu ta ngồi phịch xuống rồi nằm dài ra salon. Tinh dịch nhơn nhớt, mằn mặn trong miệng luôn làm cho tôi cảm thấy hứng tình. Không để cho Minh kịp nghĩ ngơi, tôi đưa miệng ngậm ngay lấy dương vật đang xìu xuống của Minh và nút nhè nhẹ. Tôi bóp nhẹ hai tinh hoàn, đưa lưởi liếm từ gốc lên đầu dương vật, tại đó tôi dừng lại cắn nhè nhẹ vào qui đầu. Rồi lại nút, rồi lại liếm… Tôi làm điệu nghệ đến nỗi chưa đầy hai phút sau, dương vật của Minh lại cứng dần lên trong miệng tôi. Tôi leo lên salon nằm đè hẳn lên người Minh. Ngực tôi áp sát vào bụng dưới của Minh. Âm hộ tôi đè ngang mặt Minh. Miệng tôi vẫn nút không ngừng, tôi nút ngày càng nhanh và cảm thấy lưởi Minh cũng đang lướt đều trên âm hộ mình. Dương vật của Minh sụt vào tận cổ họng tôi, tôi luôn cố gắng nút thật lâu. Tôi thấy nứng lên vô cùng khi cảm thấy được dương vật trong miệng mình ngày càng to và cứng lên. Tôi ngưng nút trườn lên nói nhỏ vào tai Minh.
- Em muốn có cảm giác chặt hơn. Hơi thở tôi gấp gáp.

nhung kieu bao dam

nhung kieu bao dam la gi ?

Cánh cửa từ từ khép lại, cô T quay lại phía em nhìn và khẽ nói giọng khá nhỏ như vừa đủ nghe:
-D lại ngồi ghế uống nước nhé, đợi cô xíu, xuống bắt cái nồi cháo đã._giọng cô có vẻ íu ớt và khá mệt mỏi, có lẽ phần vì mệt và phần vì mới ra gió nên trông rất là tiều tụy và xanh xao hẳn đi, đến là thương.
-Dạ thui cô, cô cứ để con, con biết mà, cô đang mệt, cứ nghĩ ngơi, con xuống làm cho.... nha cô_Em nói giọng chắc nịch.
-Không sao đâu, cô hơi mệt thôi, tại con nhỏ làm quá lên, phiền con qua đây vậy là quá lắm rồi, con ngồi chơi, đợi cô tẹo_Cô cười nhẹ, khoe cái má lúm đồng tiền khá xinh tuy lộ ra không nhiều.
-Dạ thui cô, cô để con phụ chứ con qua đây đêm khuya phiền cô vầy mà ngồi không thì kì lắm lun ak cô_Em chu mỏ nhè nhẹ.
-Hic, ừm, hì, có con qua đây với cô là cô an tâm rồi, bây giờ còn đòi phụ nữa, ừm, vậy xuống bếp với cô_Cô cười tít mắt, lúc này má lúm đồng tiền trở nên sâu và nhìn cô rạng vãi cả ngời ^^.
-Dạ_Em dạ 1 một tiếng rõ là to.
Đoạn cô đi trước, em nối bước theo sau, cơ bản là hồi trước có qua nhà nhỏ chơi và 2 đứa từng có khoảng thời gian hú hí ở nhà bếp này nên không gian hẹp ở đây đối với em không còn xa lạ gì nữa, vào bếp thấy cô xắt xắt, băm băm cái gì thì em đều lấy hộ cô và cũng nói chuyện khá nhiều:
-Giờ này D sang đây Dì con không nói gì hẻ???_ Cô dựa đầu vào tường vì căn bản như cô rất mệt mỏi, thỏ thẻ hỏi.
-Dạ, không sao đâu cô, Dì con dạo này dễ lắm, nãy con cũng nói xạo với Dì con là qua thăm bạn bị cảm òi_Em trả lời.
-Chời, hihi, hóa ra nói xạo Dì để qua đây hẻ, bình thường đi chơi đêm nhiều nên hay nói xạo lắm đúng hông?_Cô cười xòa và như kiểu thăm dò.
-Đâu có đâu cô, con ngoan lắm, ở nhà suốt, Dì còn nói là con ở nhà quài, mặt nhìn đù với lại như thằng bê đê nữa kìa._Em nhắc lại mà trong lòng quặn thắt, đến là khổ với bà Dì xì tin dâu. ==
-Hì, Dì D nói chuyện dzui quá ha, ờ mà ở nhà quài sao học hè được con._Cô tròn mắt.
-Dạ, con nghĩ bớt mấy môn phụ, chỉ còn học 3 môn chính thôi, tại học nhiều stress quá cô._Em thành thật.
-Hì, ừm, bữa 2 đứa nhỏ đi cô... không có ra tiễn được, tại kẹt côn chuyện á con_ Cô vừa nói vừa xoa đầu như kiểu mệt mỏi mà cố gượng nói chuyện với em vậy.
-Dạ, cô có mệt thì lên phòng nghĩ đi, con coi tắt lửa rồi mang lên sau cho, thuốc cô để đâu???_Mình khuyên cô hết sức chân thành vì thấy cô có vẻ mệt mỏi quá.
-Không sao đâu con, cô vẫn đứng chờ được, không sao đâu, hì_Cô trả lời giọng cố gượng.
-Mà sao giờ này cô mới nấu cháo, uống thuốc zậy cô??? đêm mà bịnh zầy là cực lắm_Em hỏi.
-Nãy gần 11h cô mới về, nghĩ không sao nên tính đi ngủ luôn, ai dè tự nhiên nổi lên mệt mỏi và tay chân mất sức hẳn đúng ngay lúc con nhỏ gọi về nữa, nge giọng cô mệt nên nó tra khảo đủ kiểu, thế là lộ, làm phiền con lúc đêm này, cô ngại quá_Cô nhìn mình nói.
-Dạ, không sao đâu cô, con bịnh thì cũng muốn có ai đó kề bên, dù không làm gì đi nữa, nhưng có người ở gần vẫn an tâm hơn, hồi ba con mới ra ngoải con cũng vậy mà cô, nên con hiểu lắm._Em giải thích.
-Ừm, hì._Cô cười.
Đứng được thêm lúc thì nhìn cô như muốn nghiêng ngã, em khuyên cô lên phòng khách đi, đợi cháo được thì em sẽ mang lên ngay, chứ cô cứ đứng đây quài không tốt, khuyên riết rồi cô cũng nghe lời, thế là cô lên phòng khách nằm nghĩ, còn em thì vẫn lay hoay dưới bếp
Khoảng chừng 1 lát sau, cháo bắt đầu ùng ục thì em xắt một ít hành quăng vào rồi khuấy khuấy, tắt bếp và múc ra tô luôn, nhẹ nhàng và chầm chậm em bước đi lững thững lên nhà trên.Lúc này cô đang nằm ở phòng khách trên chiến ghế sô-pha màu đen tuyền, khẽ để sát trên mặt bàn, em nhẹ nhàng gọi khẽ:
-Cô ơi, dzậy ăn cháo rồi uống thuốc cô ơi, con múc ra rồi nè_Mình gọi khẽ vì biết cô chưa ngủ được đâu.
-Xong rồi hả con, phiền con quá... con cũng múc ăn luôn đi chứ, sao lại múc có 1 tô vầy???_ Cô nói và cầm cái muỗng lên.
-Dạ thôi cô, nãy con ăn tối ở nhà no lắm rồi, với lại ăn đêm con hay bị... chột bụng lắm_ Em thành thật.
Cô múc từng muỗng nhẹ nhàng và đưa lên môi, từng muỗng từng muỗng một, không hồ hởi cũng không bất cần, cái cách mà cô ăn không hề điệu mà còn trông rất đứng đắn và lịch sự, àh nhân đây em cũng xin miêu tả cái cách bà Dì của em ăn uống luôn chứ, đó giờ chưa đề cập đến vấn đề không kém phần "nhạy cảm" này. ==


**Mỗi khi Dì ăn ngoài chén cơm ra còn phải để cả 1 cái đĩa nhỏ cạnh bên, cái dĩa đó dùng để gắp thức ăn bỏ vào chứ không có bỏ chung đồ ăn vào cơm đâu nhé, mỗi lần gắp cái gì là bỏ tém vào một góc dĩa rồi ngồi dọc dọc chỉnh chu này nọ, ăn thì như mèo ăn ấy, đã vậy cột tóc thì cao mà cứ hễ ăn là cứ lấy tay vén tóc lên xuống các kiểu, chòm tới múc canh thì lấy tay che cổ hoặc bịt cổ áo lại rồi thì đang ăn mà thấy móng tay kì kì hay hay thấy có vấn đề gì là bỏ đũa xuống ngồi chỉnh chu, nói không điêu chứ có lần thấy Dì còn dịch cái ghế ra xa cái bàn rồi tiện tay lấy cái bấm móng tay tỉa tỉa nữa, em phải liếc xoáy+ đá đểu các thứ mới chịu ăn lại bình thường.Nhai cơm thì nhai 1 bên rồi nhìn người đối diện xong cái đổi qua bên kia nhai tiếp xong lại nhìn, ăn mà dính miệng hay vô tình đũa dính nhẹ vào mép là lấy khăn giấy chà chà, chùi chùi, đến là khổ, cũng vì màu mè hoa lá cành trong ăn uống nên hầu như tất cả các buổi ăn cơm trong ngày và tất thảy các ngày trong tháng em đều ăn xong trước và run lên phòng trong khi Dì còn nhai 1 cách chậm chạp, trong từ điển của Dì không có từ "Và cơm" mà chỉ thấy xới từng muỗng cơm nhỏ rồi cho vào miệng, trước khi gặp Dì em chưa từng nghĩ ăn cơm thế kỉ 21 mà phải khó khăn đến như thế, thật là khổ ải với những người khó tính như em khi ngồi ăn chung với những thành phần "điệu chảy nước " như vậy.**


Tiếp nhé, trong thời gian cô ăn thì em ngồi móc điện thoại soạn tin nhắn cho Dì báo là "tối nay ngủ nhà bạn luôn, không về Dì đừng đợi cửa nha", khoảng một phút sau thì thấy cuộc gọi, nhìn thấy của Dì thì em không bắt máy vì sợ cô đang ăn, lại sợ cô suy nghĩ nhiều về việc em ở đây, không nên thật sự là không nên, em từ chối cuộc gọi thì lập tức tin nhắn của Dì tới ngay "Méc ba mày nè con...==", híc đọc tin nhắn mà em đến rụng rời, vãi thiệt là vãi bà Dì, em nhắn tín đáp ngay sợ Dì gọi cho Ba lúc này thì em chết mất, vì thể nào Ba cũng gọi điện thoại hỏi han em này nọ, phiền hết cả lên."Không phải đi chơi, đang ở nhà bạn, khuya quá hông dám về, Dì ngủ đi, sáng mai con về sớm" và bấm send, cũng phải vài phút sau thì tin nhắn của Dì mới tới "Sáng mai nhớ về sớm, không thì méc ba đó,bye".Đọc xong tin nhắn của Dì mà em thở phào nhẹ nhõm, đôi chân này như trở lại với mặt đất chai sạn, em liếc nhẹ cô thì thấy cô cũng đang nhìn em, rồi sau đó lại múc ăn tiếp.Cô ăn một lúc thì cũng hết và ngước mặt nhìn thẳng cười tươi nói với em:
-Con trai mà nấu ngon nhĩ._Cười tít mắt.
-Hic, toàn cô nấu mà, con chỉ bỏ có nắm hành vào thui, cô để thuốc ở đâu??? con đi lấy cho_Em nhìn và nói.
-Trên tủ lạnh á, hồi bữa uống thấy hình như còn 2 liều_Cô mở to mắt nói.
-Chời ơi, thuốc chữa bệnh khác nhau sao mà uống được cô_Em than vãn.
-Hổng phải, thuốc cảm cúm luôn mà!!!_Cô nói khẽ.
-Nhưng con thấy cô bị cảm sốt chứ có sổ mũi đâu mà cảm cúm cô_Em giải thích.
-Kệ, hông sao đâu, uống được mà_Cô cười trừ.
Em đành phải chịu vì giờ này không biết tiệm nào còn bán thuốc không nữa với lại dù có bán em cũng không có can đảm ra đó, ngõ thì tối mà hình như nãy tới đây em chẳng thấy tiệm thuốc nào trong phạm vi gần cả, xuống tủ lạnh thì thấy quả thật là còn 2 liều, nhìn bao thì có vẻ cũng mới đây thui hàz, nên thôi, em lấy lên cho Cô + thêm li nước lọc.Đoạn cô bỏ thuốc vào miệng và nhấp li nước lọc từng ngụm từng ngụm, rồi từ từ nằm xuống.
-Cô ơi, cô lên phòng ngủ đi, chứ ở đây ngủ không tốt đâu_Em khuyên.
-Cô nằm nghĩ rồi lát lên phòng sau, chứ bây giờ cô còn đau đầu và hơi chóng mặt nữa, con buồn ngủ thì cứ lên phòng cô trên lầu ngủ cũng được, chứ phòng của mấy đứa nhỏ có bụi rồi, lát cô lên dọn sơ rồi cô ngủ phòng tụi nó luôn._Cô nhắm mắt và nói.
Nghĩ cô nói vậy cũng đúng, nên em cũng dạ rồi thì ậm ừ nghe theo, đoạn lên tầng trên vào phòng lấy cái gối xuống để ở ghế, sau đó em xuống bếp lấy cái khăn nhỏ treo trong phòng tắm giặt sơ qua rồi ngâm vào nước ấm, thật ấm, vắt ráo rồi lên đắp trên trán cho cô, và đưa cô luôn cái gối cô khẽ giật mình và nói:
-Chu đáo quá, cô cảm ơn, đang tính đi làm thì con làm hộ, cảm ơn nhé, hì._Cô cười lộ má núm mà khen lấy khen để.
Em chỉ cười với cô một cái và đi từng bước lên cầu thang, đang đi được vài ba bước thì điện thoại rung lên, khẽ móc ra xem thì ôi "Ba 2" gọi em, híc.
p/s:Ba mình xài 2 máy điện thoại, số kia mình lưu là Ba còn số này là Ba 2.^^
Em bụm lại và chạy vội xuống nhà bếp nghe thì Ba làm luôn cho một tràn nào là bạn bệnh thì để sáng thăm, chứ đang đêm đang hôm đi vậy lỡ có chuyện gì thì sao, rồi lum la, sáng về sớm các thứ em ậm ừ rồi nói đóng cửa ngủ kín mít thì đâu có sao, tại thằng bạn con bệnh rồi lí do lí trấu các kiểu. sau một hồi hứa hẹn thì cuối cùng ba cũng nguôi ngoai và nói em là sáng nhớ về sớm, cấm giận Dì, giận là biết tay Ba, cũng vì Dì lo cho con rồi thì này nọ.Nói một hồi cũng xong, em chúc ba ngủ ngon rồi cúp máy, từ từ đi lên cầu thang và khẽ nhìn sang phía ghế sô-pha chỗ cô nằm thì thấy cô như ngủ say rồi, chẳng cử động gì, em nhẹ nhàng tiến lên phòng mà ban nãy em vào lấy gối.
Phòng này trước đây nhỏ đã từng giới thiệu cho em biết là phòng của ba mẹ nhỏ, nãy em lên lấy gối thì thấy 2 cái gối cặp làm cho em càng chắc chắn hơn, nhưng tuyệt nhiên trong phòng chẳng thấy bức hình nào của ba nhỏ cả, chỉ thấy toàn hình của cô thôi thì phải, nghĩ xa lúc đó chắc có lẽ vì cãi nhau to nên cô ghét chú và dẹp hết đi luôn cũng nên, chẳng biết chỉ có thể là suy đoán thôi, em nhẹ nhàng tiến lại gần giường và nằm xuống cảm giác rất sản khoái, rất êm và dường như xua tan được những mệt mỏi mà em đã phải chịu từ việc làm một chuỗi các hành động vào cái khoảnh khắc mà như mọi ngày em vẫn đang yên giấc, hơi mệt xíu em duỗi thẳng thay chân ra thì quẹt trúng một cái gì ý, ngồi dậy và nhìn thì bình thường thôi, là quần áo của cô khi đi làm về, cô làm trong một ngân hàng ở quận 1, váy ngắn đen và áo trắng _ áo khoác ngoài cùng màu quần, chắc vì mệt nên cô chưa kịp cất dọn.
Em đứng dậy lấy cái áo khoác cài vào móc và treo lên trên cái giá, cái áo cũng thế và cả cái váy, nhưng khi đã móc lên giá hết rồi thì chợt nhìn lại, còn hẳn một cái quần chip màu đen ở lại trên giường, kiêu hãnh và lồ lộ nhăn nhó, nhìn kĩ và soi mói thì chất liệu vải mỏng, mang để kìm và bó lại chứ nếu về che chắn thì khẳng định là che không nhiều đâu, chắn chắn là như thế.Khi vừa nhìn thấy chiếc quần chip thì em bắt đầu nổi da gà, những ý tưởng khám phá bắt đầu nảy lên trong em, những tình tiết 18+ bắt đầu lại bay bổng trên cái đầu ngơ ngác và non nớt này...........
Nhưng chưa vội gì cả, lúc đó em lo lắng lắm, vì cảm giác ở nhà một người lạ làm cho em thêm phần hồi hộp hơn nữa, cảm giác như muốn mà không thể, tức tối và khó chịu, nhưng rồi em cũng đánh liều, xuống xem cô thế nào đã rồi mới quyết định chuỗi kế hoạch cần thực hiện trong đầu... @.@

nhung kieu bao dam

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

nhung kieu bao dam

Xem nhung kieu bao dam hay nhat 2014

Minh cười :
- Hì hì… Thì đằng nào mẹ với con cũng đã lỡ làm “chuyện ấy” 2 lần rồi kia mà, mà làm 2 lần cũng đã là có tội lắm rồi, giờ mẹ con mình làm thêm lần nữa mẹ cũng có mất mát gì đâu mà mẹ sợ. Mẹ cứ giữ khư khư như thế để làm gì cho mệt, thoải mái đi mẹ. 

Minh ghé tai mẹ thì thầm:
– Trong nhà giờ chỉ có hai mẹ con mình với nhau thôi, tội gì mình không chơi cho sướng hả mẹ, con biết mẹ rất khao khát chuyện đó mà, bố đâu có đáp ứng được cho mẹ. – Minh đưa tay lên ngực mẹ xoa xoa.
- Không… không…mẹ cấm con đó, mẹ không cho phép… - Bà Mai luống cuống đẩy tay nó ra.

Mặc kệ sự phản đối của mẹ, Minh chộp lấy một bên vú mẹ mà bóp, bầu vú to đầy cả tay núng nính sau lần vải mỏng, dĩ nhiên là không có áo lót, đầu vú nhô lên cồm cộm dưới lòng bàn tay nó. Bà Mai khổ sở chống đỡ bàn tay ấy trong sự bất lực. Rồi Minh cũng mở được vài cái khuy áo mẹ và thọc tay vào trong...

Bà Mai ấm ức như một đứa trẻ, bà chỉ một lần nhầm lẫn mà bây giờ bà phải chịu thế này sao... Cứ thế này thì rồi ngày mai... ngày kia... nó đòi nữa, ai mà chiều được nó, mà nó chỉ mới có 15 tuổi đầu sao mà nó dâm đến thế cơ chứ, nó rất rành rẽ chuyện đó, và giờ dám đòi làm “chuyện ấy” với chính mẹ đẻ của mình cơ chứ, cái chuyện mà chỉ có bố nó mới được phép làm với bà. Bà dấm dứt chịu đựng bàn tay nó đang sờ mó bên trong ngực áo, rồi nó vạch áo bà ra móc một bên vú ra và ghé miệng vào. Lại bú, thế này thì chịu làm sao nổi cơ chứ, bà Mai khẽ kêu lên và gắng gượng đẩy thằng con ra, nó vẫn lăn xả vào ôm lấy vú bà mà mút. Bà mím môi lại nghiêng người đi, đẩy cái miệng nó ra khỏi vú mình và kéo áo che ngực lại. Bà Mai quay mặt đi nói nhỏ:
- Thôi con… mẹ buồn lắm.
- Hì… rồi mẹ sẽ quen, sẽ thích mà. Để con bú tiếp cho nào. – Minh nói và gỡ tay mẹ ra. 
- Thôi con… - Bà Mai lắc đầu. – Buông ra để mẹ dậy đây.
- Ấy ấy… Mẹ cứ ngồi yên, không đi đâu cả. – Minh dằn mẹ lại.

Bà Mai đành miễn cưỡng ngồi yên, bà Mai biết là lúc này dù bà có không muốn bà cũng đành phải chấp nhận cho nó thôi. Thằng con bà khỏe như vậy, mà nó lại đang nắm được thóp của bà, bà mà không chịu thì nó cũng lại dùng vũ lực mà cưỡng đoạt bà cho bằng được, giống như sáng nay vậy thôi.

Minh chậm rãi cởi khuy áo mẹ, tuột cái áo xuống khỏi vai mẹ, bộ ngực to đầy ú của mẹ phơi bày ra trước mắt Minh. Minh đỡ lấy hai bầu vú nặng trịch đó mà lắc lắc một cách thích thú, ánh mắt sáng lên đầy vẻ ngưỡng mộ thán phục: 
- Vú của mẹ to thật đó, ước gì đêm nào con cũng được ôm ấp đôi vú to như thế này mà ngủ thì sướng phải biết, bố sướng thật đó. – Minh thì thầm và lại ghé miệng vào hai bầu vú của mẹ.

Bà Mai lại rùng mình, bà cắn môi kìm nén cảm xúc rộn ràng đang dâng lên trong mình. Bà quay mặt đi để mặc thằng con vừa mút vừa rờ hai bên vú bà. Khuôn mặt Minh áp vào bầu vú mẹ, miệng Minh hóp lại nút chặt núm vú mẹ mà mút, tay kia sờ mó vân vê đầu vú còn lại của mẹ. Minh áp người vào bên cạnh mẹ day dướn.
- Ôi trời ơi, cái của nợ ấy của nó đang cộm lên bên đùi mình đây, sao mà to và nóng thế, thế này thì chẳng mấy chốc nó lại cởi quần mình ra và lại làm cái “chuyện ấy” một lần nữa với mình thôi.- Bà Mai thầm nghĩ.

Bà Mai thở dài sườn sượt, buông xuôi hai tay đầu hàng thằng con trời đánh. Bàn tay Minh đã rời vú mẹ và đang đưa xuống lần mò dưới bụng mẹ, nhẹ nhàng chui vào trong quần lót mẹ. 
- Ah… lại thế nữa rồi...

Bà Mai cựa mình rên rỉ. Minh xoa xoa trên đám lông rậm rạp, day day trên cái mu dày mum múp của mẹ và ngón tay khẽ lách vào khe *** khều móc. Bà Mai thở ra một cách nặng nhọc kèm theo những tiếng rên :
- Ư hư ...

Ngón tay thằng con dần dần gây cho bà cảm giác sương sướng, thinh thích rất ư là khó tả, cứ râm ran dậm dật giữa hai mé trong đùi khiến bà phải gồng cứng cả hai bắp đùi lên mà chống đỡ. Ngón tay Minh đưa xuống sâu, ngọ ngoạy giữa hai diềm thịt nhỏ và chui vào trong lỗ, ngón tay móc ngược lên trên. Bà Mai nghiến chặt hai hàm răng:
- Ah… a…
Chao ôi cái ngón tay, nó đang làm cái gì thế không biết, bà rên lên trong cảm giác quặn thắt, y như có ai nắm lấy dạ con bà mà bóp vậy. Bà Mai nắm lấy cổ tay Minh giữ lại.
- Thôi con… mẹ chịu hết nổi rồi...

Giọng bà Mai nhẹ như gió thoảng, khuôn mặt bà ửng hồng, lấm tấm những giọt mồ hôi trên chóp mũi. Minh cười, nhìn vẻ mặt vừa sung sướng vừa xấu hổ của mẹ và nói:
- Thấy chưa… Sướng không mẹ, con đã bảo rồi mà, tội gì mà mẹ cứ khư khư giữ mình cho khổ, con sẽ thay bố làm “nhiệm vụ” với mẹ .

Minh ôm lấy hông mẹ kéo mẹ trượt xuống nằm dài ra giường rồi trườn đè lên mẹ cười rúc rích như trêu chọc mẹ. Bà Mai vội xoay đi, nằm úp sang một bên để tránh nó, bà vẫn cố vớt vát:
- Thôi... thôi...buông mẹ ra…

Minh nhìn xuống cái mông cong cong của mẹ đang vổng lên, khe mông sâu hoắm, chợt nghĩ đến lúc được nằm úp lên đó mà dập, con cặc tự dưng giật giật trong quần. Minh lồm cồm bò dậy nắm lấy lưng quần mẹ kéo phắt xuống một cái, bà Mai giật mình xoay ngửa lại chới với định túm lấy cạp quần nhưng chiếc quần đã tụt xuống tận cổ chân rồi, thằng con đang loay hoay tháo ra khỏi đôi chân bà. Vẫn còn cái quần lót che thân, bà Mai ôm giữ lấy cái “thành trì” cuối cùng ấy với một vẻ không chắc chắn lắm, bà nhìn thằng con bối rối ngượng ngùng.
- Ơ kìa, làm gì thế con, đưa trả quần cho mẹ nào. 
- Mẹ con mình làm lại “chuyện đó” lần nữa nhé. – Minh vứt cái quần đi, sà xuống bên mẹ vuốt ve mu *** mẹ trong quần lót, nó cảm nhận được đám lông dày êm êm của mẹ dưới lớp vải lót mỏng.

Bà Mai mủm mỉm không ra cười cũng không ra mếu, vừa thẹn thùng vừa thích thú nhưng không dám thú nhận. Bà bối rối quay đi tránh cái miệng nó đang ghé vào mặt mình. Minh thì thầm nói với mẹ:
- Quay lại đây cho con hôn cái nào. Bố không hay làm thế với mẹ phải không… Thật là đáng tiếc, hôn là một thứ khiến người ta ngây ngất run rẩy, nó sẽ khiến mẹ nghiện như nghiện ma túy đấy… Nào, mẹ hé miệng ra đi…

Minh nói và đỡ tay dưới cằm mẹ khẽ bóp nhẹ khiến môi mẹ chu lên, nó gắn môi lên đó mút mút để làm ướt rồi bắt đầu hôn một cách nhẹ nhàng chậm rãi. Bà Mai chưa quen nhưng dần dần cũng thấy thinh thích, đôi môi bà mềm dần ra và đã có những đáp ứng ... Minh luồn tay xuống sau gáy đỡ đầu mẹ, vừa hôn chậm chậm như hướng dẫn mẹ. Hơi thở của bà Mai đã trở nên nặng nhọc và nóng hôi hổi, ngực bà trồi lên hạ xuống phập phồng, đôi tay bà như thừa thãi cứ đưa lên đưa xuống hai bên mình. Minh bắt đầu gia tăng áp lực lên môi mẹ, những cử động của đôi môi nhanh dần lên và lưỡi nó đưa sang miệng mẹ quấn lấy lưỡi mẹ đang ngập ngừng rụt dè ở trong. Cái hôn trở nên nhồm nhoàm và đẫm nước, tiếng mút mát sụp soạp và lưỡi của mẹ bị hút ra khỏi miệng, nút chặt trong miệng nó. Cái hôn như rút ruột bà Mai, bà cong ưỡn người lên, hai tay bưng lấy mặt thằng con đẩy ra.
- Hứ… hứ… Làm gì mà ghê thế con. – Bà Mai cười ngượng trong thở hổn hển.
- Hôn là phải như thế mẹ ạ., bố không hôn mẹ như thế này bao giờ sao ?– Minh cười nhìn gương mặt đang đỏ bừng vì thẹn thùng của mẹ.

Minh lại ngoạm lấy đôi môi ướt đẫm của mẹ mà hôn lần nữa, bà Mai lại ưỡn lên chới với trong cái hôn của nó. Toàn thân bà Mai lại run lên với những xung động mãnh liệt. Minh đưa tay xuống luồn sâu vào trong quần lót của mẹ, móc vào khe *** đã ướt nhẫy nhụa của mẹ. Bà Mai vặn người quằn quại, hai mu bàn chân ngoắc vào nhau, đôi chân duỗi căng ra cứng ngắc kẹp chặt bàn tay thằng con ở giữa khiến nó không thể nhúc nhích. Minh rút tay ra và đẩy cái quần lót xuống khỏi háng mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve sờ nắn mu *** mẹ. Đôi chân mẹ thả lỏng dần ra và co lên một cách tự nhiên như muốn để nó cởi cái quần lót đang vướng víu ấy ra. Minh lột cái quần lót ra khỏi đôi chân mẹ và đưa tay vào giữa hai đùi mẹ, miết vào cái mấu thịt nhỏ đã sưng tấy lên nổi cộm giữa khe *** ướt át của mẹ. Hai chân bà Mai giang rộng, dường như chẳng còn chút e ngại mẹ-con gì nữa…

Minh tiếp tục day mồng đóc mẹ một lúc, thấy hai đùi mẹ khép mở như cánh bướm với một vẻ thích thú rõ rệt. Minh kẹp hai ngón tay lại thọc vào lỗ *** mẹ, lỗ *** đặc quánh một thứ nước nhờn nóng bỏng. Minh thụt ra thụt vào nhẹ nhàng rồi nhanh dần lên, bàn tay ốp chặt vào háng mẹ xóc liên tục, nước *** lách nhách bắn tóe ra qua kẽ ngón tay. Bà Mai quằn quại và kêu ré lên:
- Áh… áh… ggg… thôi con… 

Minh rút tay khỏi *** mẹ. Bà Mai hai tay ôm lấy háng, kẹp hai đùi lại đổ nghiêng sang một bên cố giấu đi sự hưng phấn đang dâng lên quá mức chịu đựng của mình. 

- Sướng không mẹ… hì hì… mẹ quay lại với con nào… để con bú *** mẹ cho mẹ sướng nha…
- Thôi … dơ lắm con – Bà Mai ngương ngùng.
- Con thích mà…
Minh kéo mẹ nằm ngửa ra, nó cúi đầu xuống há mồm đánh lưỡi liếm ngay vào mảng dâm khí đọng quanh háng mẹ, rồi lè lưỡi tiến vào lỗ âm đạo đang hé mở của mẹ mà rà móc, ngoáy liếm đám dâm thuỷ bên trong đang rịn ra. Hai mép âm hộ của bà Mai được thằng con được vét lau thoăn thoắt nên lại mọng đầy. Minh hết liếm rồi lại thọc lưỡi vào mà “đụ” vô cái lỗ của mẹ. Chiêu này quả là hiệu nghiệm, bà Mai bị kích thích vô cùng làm cho dâm khí rịn chảy liên tu bất tận, hết đợt này lại đợt khác rịn chảy ra, Minh chụm môi nút, nuốt trợn trạo hết.
- Áhh… áhh… sướng… sướng… qúa … con ơi!!!

Bà Mai dường như bị thôi miên, đến tay chân ngượng ngập, khiến chẳng còn cử động nổi. Ngực bà phập phồng thở gấp, dưới khe âm đạo thì dâm khí cứ rịn tứa ra.
Minh xà người, cúi xuống liếm lên mớ lông rậm rạp tận tình, nó liếm ướt đám lông thì liếm luôn vào hai gò mu, liếm rồi hun, nhay rồi cắn, bú nút liên hồi. Chốc chốc lại chuồi cái môi vào đúng lỗ âm đạo vừa day hai mép mu vừa chạm vào hạt le nhô ra, căng bóng bên trên khe suối nhỏ. Khi đầu môi Minh ngoáy ngoáy vào khe âm đạo và chót mũi cạ cạ vào cái hột le khiến bà Mai đê mê tận hưởng khoái lạc. Trong vô thức, bà Mai khẽ nhúc nhích hai chân, dang rộng cặp đùi ra, để Minh dễ dàng ấn sâu mũi môi vào quậy mạnh hơn chỗ nhột nhạt đó…

Thấy mẹ đã bắt đầu “hưởng ứng” với mình, Minh liền lừa lựa hột le vào miệng, ngậm lấy nó, mút mút và cắn nhẹ. Bị kích thích dữ tợn, bà Mai đột ngột nhổm mông lên, vô tình khiến cái hột le càng bị đẩy dội ra, Minh càng có dịp day cho nó sưng mọng lên chút nữa. Thoả thê bú nút chùn chụt dưới háng, Minh đưa lưỡi liếm sâu vào đống dâm khí ướt bên trong, đá đầu môi vào hai bên gò mu kích thích mẹ từng đợt nứng khoái. Hết đợt khoái cảm này, đến đợt khoái lạc khác, bà Mai trân mình chịu hết siết nên lấy tay ghịt hai bắp vế, ển mông lên sát mặt con trai, tạo không gian gần kề cho cái lưỡi Minh xục xạo khắp các vùng. Lưỡi Minh le dài ngọ nguậy như con rắn, rà tới đâu thì bà Mai rùng mình tới đó, nước nhầy nhợt xổ ra đầy, Minh được dịp húp xùm xụp chất nhờn hăng hăng đó.
- Ứhh… ứhh… sướng… áhh… sướng… chổ đó… đó… con… con… nhanh… nhanh… nút… nút mạnh… lên con… áhh… nhanh… ứhh… sướng… áhh…!!!