Nhung nguoi dep nhat viet nam

Đoàn nôn nóng bước chân lên giường, ôm gọn tấm thân trần truồng của đứa con gái. Hắn xoay người, cánh tay rắn chắc vật ngửa Liên ra giường, bóp mạnh hai bầu vú, hung hãn liếm mút như con chó đói. Cả thân hình Đoàn đè chặt thân hình nóng bỏng của Liên xuống giường, hôn túi bụi lên khắp người Liên. Con cặc trong quần hắn cũng ép chặt xuống cái khe lồn con bé, trượt lên trượt xuống làm cho nàng rên lên mỗi khi được hưởng cái cảm giác cọ xát đê mê, sung sướng. Con lợn lòng của trong tâm hồn đen tối của người cha có cơ hội vùng dậy kể từ khi Hằng vượt biên cùng Tuyền, nó đang đòi được thoả mãn nhục dục xác thịt đang hành hạ nó. Thân hình mơn mởn, mịn màng ở tuổi hai mươi của Liên không còn là đứa con bé bỏng của hắn như trong ký ức của hắn ban xưa, mà đã trở thành một cơ thể đầy đặn, căng cứng tràn đầy sức đòi hỏi, gợi dục của một con dâm phụ, làm cho hắn thèm thuồng chảy cả nước dãi.

nhung nguoi dep nhat viet nam

Lúc ra lấy xe, Hoa ra bảo là Lan vợ tôi sang xe anh Trung chồng cô ta đèo còn tôi thì trở cô ta. Thấy chúng tôi ngơ ngác, Hoa nháy mắt bảo có việc muốn trao đổi với tôi một tí. Trên đường chở Hoa, cô ta hỏi tôi thấy việc tham gia nhóm này thế nào, thấy thoải mái chứ. Tôi cười bảo thoải mái. Hoa mới bảo từ hôm nay coi như đã là hội viên của nhóm rồi, nhưng mà nếu vợ chồng tôi tham gia ngay hoạt động của nhóm thì sợ sẽ ngượng vì chưa quen, cho nên hãy làm kiểu solo đã. Tôi ngơ ngác hỏi thế solo nghĩa là sao. Hoa cười, nhéo tay vào sườn tôi: – Anh ngốc thế, thế mà không hiểu, là em và anh đi solo với nhau đó. Tôi à ra hiểu vấn đề, lúc này tôi mới để ý lúc nãy xe của Trung chở vợ tôi còn đi cùng tôi mà bây giờ đã rẽ đâu mất rồi. Hoa chỉ đường cho tôi đến một nhà nghỉ gần đó. Tôi hồi hộp đi sau Hoa lên gác, nhìn tấm lưng thon thả khoẻ mạnh và bộ mông to tròn uyển chuyển của Hoa tôi cũng bắt đầu thấy rạo rực. Vào đến phòng nhà nghỉ, Hoa lập tức cuốn lấy tôi … con đực trong tôi cũng thức dậy, tôi thả mình đi trong cơn hưng phấn hoan lạc với cô bạn xinh đẹp hấp dẫn…. Cơ thể đàn bà khoẻ mạnh của Hoa thật hấp dẫn, cảm giác mới mẻ mà tôi chưa từng có với vợ tôi khiến tôi hăng như một cậu trai mới biết mùi đời….xuất tinh xong tôi cười hổn hển phủ phục lên cơ thể trần truồng của Hoa. Nằm ôm nhau trò chuyện, Hoa cười khúc khích: – anh Minh cũng được phết đấy nhỉ, mà anh thấy thế nào….sướng không. Tôi cười gật đầu: – công nhận sướng thật đấy, anh cũng không ngờ

nhung nguoi dep nhat viet nam

nhung nguoi dep nhat viet nam la gi ?

Sang tuần sau đó, Trung gọi điện cho tôi, anh ta cười vào bảo: – có vẻ vợ chồng ông cũng quen quen rồi đấy nhỉ, để cuối tuần này tổ chức một buổi party cả nhóm cho vợ chồng ông tham gia nhé. Rồi anh ta bảo tối nay qua nhà anh ta để phổ biến một số cái cho vợ chồng chúng tôi trước. Tối hôm đó vợ chồng tôi đến nhà Hoa và Trung, nhà tôi cũng gần nhà họ, chỉ dăm phút đi xe máy là tới. Đến nơi, pha chè mới tôi uống xong thì Hoa đứng dậy kéo vợ tôi đi lên gác, trước khi đi còn tủm tỉm quay lại bảo: – đấy, hai ông ngồi nói chuyện với nhau cho tự nhiên, để chị em tôi lên gác buôn dưa lê một lát. Lúc này Trung mới nói qua với tôi một số hình thức vui vẻ tập thể của nhóm. Tôi nghe mà há hốc mồm, không ngờ lại có nhiều trò quái quỉ như vậy, nhưng mà kể ra thế cũng vui. Trung bảo: – tôi kể qua như thế cho ông biết thôi, rồi từ từ ông sẽ biết, đầu tiên bọn tôi định tổ chức một cuộc vui đặc biệt để coi như là party ra mắt của vợ chồng ông, nhưng rồi lại sợ ngay lần đầu tiên mà làm đặc biệt quá thì vợ chồng ông bị đột ngột quá chưa quen, nên hôm tới sẽ tổ chức nhẹ nhàng thôi, coi như một buổi vui bình thường như mọi khi của nhóm. Rồi Trung nói cho tôi biết hình thức tổ chức như thế nào và hẹn tối hôm đó qua nhà anh ta rồi cùng đi với vợ chồng anh ta vì tổ chức ở nhà của cặp Quang – Vân Anh, nhà tít trên Quảng Bá nên sợ tôi không biết đường đi. Trong lúc Trung nói chuyện với tôi thì ở nhà trên chắc Hoa cũng dặn dò vợ tôi cụ thể rồi nên tôi không phải hướng dẫn gì thêm cho vợ tôi cả.

nhung nguoi dep nhat viet nam

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..

nhung nguoi dep nhat viet nam

Xem nhung nguoi dep nhat viet nam hay nhat 2014

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “