Nhung pha pha trinh

Một lúc sau thì Khang rủ tôi: – anh em mình bây giờ để cho vợ phục vụ một tý nhỉ, lao động từ nãy đến giờ rồi còn gì. Tôi và Khang nằm ngửa ra cho Hồng lụi cụi ở dưới mút dương vật cho cả hai chúng tôi, cứ người này một tý, người kia một tý. Cô này trông có vẻ trí thức vậy mà mút mát khéo ra phết, vừa mút vừa cười khúc khích, ậm ự trong cổ họng rất chi là dâm. Trong ánh sáng mờ mờ, tôi thấy dương vật của Khang cũng to chẳng kém gì của tôi nhưng ngắn hơn một chút, Hồng mút cho cả hai cái dương vật bọn tôi ướt nhờn nước. Khang ngồi hẳn dậy cúi sát vào xem vợ anh ta mút dương vật cho tôi chùn chụt như mút kem. Đang mút Hồng nhả dương vật tôi ra quay sang hôn chồng vẻ rất âu yếm. Eo ôi, môi cô ta ướt nhờn nước do dương vật tôi ứa ra thế kia mà hai vợ chồng họ vẫn hôn nhau như không. Nhìn cảnh Hồng cứ luân phiên mút dương vật tôi và hôn chồng mà mà tôi thấy kích thích quá, dương vật căng cứng hết cỡ.

nhung pha pha trinh

Liên thở dốc khi bước ra khỏi thang máy khu chung cư bước tới cửa căn hộ của mình trên tầng bốn. Hôm nay là thứ bảy nên như thường lệ nàng đi mua sắm một số thứ đồ cần thiết cho nàng và bé Bi con trai nàng dùng cho cả tuần. Liên là nhân viên của một công ty bảo hiểm với mức lương rất cao nhưng công việc luôn bận rộn tối mặt khiến cho nàng không có nhiều thời gian dành cho con.

Vì một tai nạn giao thông, Tiến – chồng nàng đã qua đời ba năm trước khi bé Bi vừa mới đầy tháng khiến nàng trở thành bà quả phụ ở tuổi chưa tới ba mươi. Nhiều lúc cuộc sống tẻ nhạt thiếu đi hơi đàn ông cũng làm cho nàng thấy buồn chán nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến việc chung chạ với một người đàn ông khác. Nàng yêu đến gần như tôn thờ chồng mình, việc Tiến mất đi với nàng là một nỗi đau không có gì bù đắp cả về thể xác và tinh thần. Giờ đây, với nàng, bé Bi con trai nàng là niềm vui, niềm an ủi duy nhất.

Một tay bế đứa con, tay kia nàng khệ nệ mang mấy túi to thực phẩm đặt trước cửa nhà. Liên loay hoay hồi lâu mới đút được chiếc chìa khóa mở được cửa. Nàng vừa cúi xuống định cầm mấy túi đồ lên thì chợt giật nảy mình khi thấy có một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai nàng. Liên ngước mắt lên nhìn thì thấy hai gã đàn ông và một người phụ nữ đang đứng sau lưng. Nàng thấy một gã thấp béo cúi xuống cầm mấy túi đồ của nàng, cái đầu gã trọc lóc, khuôn mặt có mấy vết thẹo vẻ giống một tên tướng cướp. Gã kia đang giữ vai nàng thì ngược lại. Tuy trong lúc hoảng sợ, nàng vẫn nhận ra hắn cao lớn đẹp trai với hàng ria con kiến và mái tóc quăn quăn hao hao giống một tài tử xi nê Ý Đại Lợi. Nàng sợ hãi ôm chặt lấy đứa con thì bị gã đẩy chúi người vào trong căn hộ, gã béo lùn thì nhanh tay khóa trái cửa lại. Nàng thấy tên cao lớn có vẻ như là kẻ cầm đầu, hắn đi hơi khập khiễng, có vẻ như đang bị thương ở chân. Nàng thần người ôm chặt lấy con, cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng không thể nào che giấu được vẻ hoảng sợ khi có ba kẻ lạ mặt đang ở trong căn hộ của mẹ con nàng. Gã béo lùn lấy một lon nước quả trong túi đồ ăn nàng mới mua tu ừng ực, gã ném hai lon khác cho người phụ nữ. Ả mở một lon đưa cho tên đại ca đang ngồi trên ghế bành giữa phòng, mặt nhăn nhó vì đau đớn. Liên bị ả dí khẩu súng đen ngòm vào trán, miệng ra lệnh cho nàng phải im lặng không được kêu lên. Liên thấy ả có mái tóc ngắn nhuộm mấy màu trông rất kệch cỡm, nhưng không thể phủ nhận ả có khuôn mặt và thân hình khá đẹp với những đường cong rất gợi cảm. Liên bị ả dí súng khống chế, tay nàng vẫn bế bé Bi vào lòng, lìu ríu đi vào trong lấy cho ả mấy thứ bông băng để ả chăm sóc cho thằng trùm. Nàng thấy chân thằng này bị một viên đạn bắn vào khá nặng, máu chảy nhiều đỏ cả một đống bông băng. Nàng đang mải chăm chú nhìn tên trùm thì bỗng thấy đau nhói. Gã trọc một tay túm lấy tóc nàng, tay kia bóp chặt cặp mông của nàng quát:
- Mày còn đứng trơ ra đấy làm gì, mau vào chuẩn bị cơm nước cho bọn tao đi chứ còn chờ ăn đấm nữa à. Bọn ông đói bỏ mẹ ra rồi……. Ối đại ca ơi, đại ca chọn cái nhà này bá phát quá. Con nhỏ mũm mĩm ngon lành quá đại ca ơi. Thế này thì em Phượng có thêm một cái lồn giúp sức chống lại anh em mình rồi đại ca… hè hè.

Ả giang hồ quay lại nguýt cho gã một cái dài :
- Mẹ, đại ca là chính chứ mày thì làm ăn cái nước mẹ gì, vào nhắp vài cái thì phọt mẹ nó nước ra rồi. Thôi, mày theo con nhỏ vào trong phòng làm cơm, nhớ giám sát nó kĩ. Tao ở ngoài chăm sóc cho đại ca. Mày để yên để đại ca nghỉ, tao vừa mới băng bó cầm máu xong…. Còn con kia, nhớ đừng có giở trò gì đấy không là mất mạng như chơi, nhớ là cả thằng bé con mày nữa đấy……

Liên bước vào phòng bếp, đặt bé Bi lên chiếc ghế nhỏ rồi bắt tay vào làm cơm. Nàng thấy ghê sợ mắt của gã trọc đang nhìn nàng hau háu thèm thuồng. Nàng vô cùng lo lắng cho số phận của nàng và con trai trong tay ba tên cướp này. Nàng biết với chúng, chẳng chuyện gì kể cả giết người mà chúng không dám làm. Nàng đành ngoan ngoãn nghe theo những gì chúng nói để giữ tính mạng cho mình và nhất là cho con.

nhung pha pha trinh

nhung pha pha trinh la gi ?

Kể từ sau lần đó, nụ hôn đầu của nó và Nhung đã trao nhau, mỗi buổi sáng nó vẫn sang chở Nhung đi học, điều thay đổi lúc này, khi ngồi sau, cô bé đó ôm tay qua bụng nó, ôm chặt như muốn vắt mấy giọt axit trong bao tử nó ra hoặc sợ nó bay đi đâu mất vậy, nó cũng cảm thấy hạnh phúc hơn, điều thay đổi khiến nó bất ngờ đến không ngờ là Nhung đã đổi cả cách xưng hô với nó, gọi nó bằng “anh”, cái từ mà khi nghe nó cảm thấy chững chạc hơn, cảm thấy to lớn đối với người con gái bên cạnh mình.

Hai đứa đã tình cảm hơn, đi chơi cùng nhau ở những nơi vui chơi, nó cảm thấy đi bên cạnh Nhung nó hạnh phúc lắm.

Chiều hôm đó, nó đi đá banh về, trời đã xệ tối, chưa tắt hẳn ánh sáng nhưng đã lờ mờ. Khi đi đến đoạn cua gần nhà nó, bỗng có vài đứa, tay cầm côn, ống tuýp, có 1 đứa cầm cây hàn, đứng chắn đường nó, dự cảm điều gì đó không tốt, nó dừng xe sớm và chuẩn bị cho tình huống sắp diễn ra. Bạn đọc hẳn sẽ cảm thấy sao nó cứng cỏi vậy, mới chỉ là học sinh lớp 10 thôi mà ? nói thêm về nó, chú nó là một võ sư dạy Thái Cực Quyền Chính Tông, khi từ nhỏ, nó đã theo chú để học môn võ này để phòng thân và tăng cao sức khỏe. Ai thoạt nhìn cũng đều nói múa gì chậm như rùa, đánh đấm cái gì không biết ??? nhưng điều thực sự của thái cực là cân bằng âm dương, trụ là chính, chậm là căn bản, nhanh chỉ theo tốc độ của sự vật, Quay lại tình huống lúc này, trong tay nó không có vũ khí, cảm thấy hơi bị thất thế, nó bỏ lại xe đạp, lùi lại và bắt đầu phòng bị.

Bỗng từ đằng sau bọn này, một người khác xuất hiện với tiếng cười ha hả, đi lại gần nó

- Chào chú em ! chú mày cố tình phớt lơ lời anh nói hôm trước à ?

- Ông muốn gì ? nói nhanh đi ko cần dài dòng

- ĐM mày chết tới rồi mà còn kênh kiệu hả mày ? tao cho mày 3 lựa chọn. Một là tránh xa Nhung ra, Hai là Qua được anh em của tao đằng sau, Ba là nhận thách đấu của tao.

- Thách đấu gì ?

- Tao với mày ngày mai tại sân vận động, sẽ đấu quyền với nhau, ai thắng thì được yêu cầu người kia làm vài điều nào đó, mà mày chắc không dám đâu, như tao đã nói đó, tao là Nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, mày không có cửa thắng tao đâu, hahaha

- Rồi ! cứ vậy đi, giờ thì mấy ông lặn đi dùm cái, tính hù người với mấy cái thứ lỉnh kỉnh kia đó hả ?

- Mày ngon lắm. 1 h chiều mai, nhớ tới đó, không đừng trách anh vô tình

- ok

Lên xe đạp về nhà, nó suy nghĩ lung tung trong đầu

Sáng hôm sau, vẫn làm cái nhiệm vụ cao cả đó, vẫn chở nàng đi học, vẫn ăn gói xôi cùng nhau. Ra chơi Nhung đến tìm nó

- Anh ! chiều nay mình vào Hồ Sen hái sen nha ?

- Không được rồi ! chiều nay anh bận

- Bận gì ?

- Anh đi với ba

- Đi đâu á ?

- Chẳng biết ! hôm qua ba nói chiều nay đi với ba thôi

- Vậy à ! vậy hôm khác mình đi hái sen nha, em nghe nói trong đó sen đẹp lắm

- Xì ! đẹp con khỉ á, toàn đỉa không, lúc đó anh bắt đỉa quăng vào chân em cho biết

- Anh dám ?

- Ha..a đừng thách anh nha 

- Ghét không nói chuyện với anh nữa, em về lớp đây

- Ừ

Nhung chạy về lớp, nhìn cặp mông núng nính trong chiếc quần xanh, nó nghĩ bâng quơ.

12h giờ trưa, nó đến sân vận động, ngồi trong quán nước, nó nhìn ra sân, lại bâng quơ nhớ đến hôm Nhung ngất xỉu.. rồi lại nghĩ lung tung.

1h giờ nhóm của thằng đàn anh dắt nhau tới, đứa nào cũng mặc áo khoác, chắc ghim hàng trong tay áo rồi, nó giật mình nghĩ “mình cũng ngu ghê, quên đem theo cái gì phòng thủ rồi”

- Thằng em tới sớm thế ? lo lắng à ?

- Lo lắng gì ? chẳng qua không muốn ông đợi thôi

- Được lắm !

- Giờ thế nào ? đấu ra sao, nói nhanh đi chiều tui bận rồi

- Đừng nóng chú em, lúc nữa lại xin anh tha thì khổ lắm

- Đừng nói nhảm, nói vấn đề chính đi

- Được ! giờ anh với chú đấu 3 hiệp, thắng 2 hiệp sẽ thắng toàn trận, mỗi hiệp ghi 3 điểm, thắng 2 điểm là dừng, mà chú mày biết ghi điểm là sao không ?

- Biết ! đánh tới là dừng hay chiến thật ?

- Chiến thật nhé ! cho máu lửa

- ok vậy đi !

Nói xong nó đi ra tán cây hôm trước, đứng đợi sẵn và chuẩn bị cho cuộc đấu, thằng đàn anh cũng đi lại, cởi áo khoác và chiếc quần thể thao, bên trong là bộ đồ Karate đeo đai đen, nó nhếch mép nhìn rồi cười mỉa mai.

- Xong rồi ! đấu hiệp 1

Nói xong thằng đàn anh lao vào nó với tốc độ vũ bào, lên 1 đá chân phải vào sườn nó, xuống thế Kinji nó đưa hai bàn tay và mu tay đỡ cú đá, bay sang một bên, cảm giác tê từ tay truyền lại, nó phải công nhận thằng này có cú đá rất mạnh. Lui người ra sau một khoảng nó lại xuống tấn Kinji chuẩn bị cho đợt tấn công mới, Thái Cực là môn võ nhu thắng cương, các bài quyền hầu như không có thế chủ động tấn công đối thủ, chỉ đỡ và tùy ý biến chiêu của đối thủ mà thôi.

Một cú đá tạt nữa được đưa vào ngay thái dương của nó, hạ người xuống, bắt tay phải lên cao hơn đầu, đỡ cú đá, lúc tay nó áp được vào chân thằng kia thì tay trái và thân người cũng đồng thời xoay nhanh qua phải kéo trở ngược chân nó lại và lôi thằng kia về phía mình, đầu gối đã sẵn sàng cho cú va chạm tới đây, thằng kia thấy tình thế bất ổn, xoay người lấy chân đang bị nắm làm điểm tựa, xoay một cú giò lái về hướng cổ của nó.

Cúi đầu xuống nhé cú giò lái, nó nâng chân và tấp đầu gối vào bụng của thằng kia, một tiếng bịch khô khan vang lên, nó buông chân và nhanh chóng lùi lại, thằng kia đang ngồi thở dốc và ho dữ dội do 1 gối vào bụng.

- 1 điểm nhé, nó nói

Sau tràng ho kéo dài, thằng kia méo mặt gật đầu, chắc thằng kia cũng đang đánh giá lại khả năng của nó

Lần này, thận trọng hơn, thằng kia quyết định chơi chiến dịch áp sát sử dụng quyền của Karate để đánh, môn Karate chủ yếu thế quyền là đánh tay, áp sát đánh rất mạnh.

Thằng kia lao tới nó nhằm áp sát nó và thực hiện ý đồ, nó vũng chãi đứng đó và đón đợi, khi thằng kia lao tới, thực hiện một vài quyền khống chế đối thủ như đánh sườn, chặt cổ, cùi chỏ xoay ngàng, không nao núng, đối với tất cả các động khác của thằng kia nó đề có cách hóa giải và đấy thằng kia ra xa.

Thấy cách áp dụng không hiệu quả, thằng kia điên cuồng lao tới sử dụng thế chân đánh liên tục, sau khi vượt thoát thế đá nó đưa chân lên định đạp vào bụng của thằng kia, nhưng hỡi ôi, cái chân nó đưa lên để tấn công là cái chân mới gẫy cách đây 5 tháng, tuy không còn nhiều bất tiện nhưng độ cứng cáp chưa cao, khi tấn công với lực mạnh sẽ gây đau hoặc có thể gãy lại vết cũ.

Cảm giác đau nhói khi nó đá trúng tay của thằng kia, thằng kia tuy có đau nhưng cú đỡ rất hoàn hảo, nó cảm tháy chân rất đau, đau có vẻ còn hơn khi va vào đá, nó mím môi thả chân xuống, điều chỉnh khoản cách cà nhắc, như thấy được lợi thế, thằng kia liền áp sát, liên tục đá trái tấn công cái chân phải của nó, sau một thế luống cuống do cái đau truyền lại, nó phản ứng không kịp và bị đá một phát nữa vào vết thương cũ.

Cảm giác đau nhói truyền đến não bộ, nó ngã xuống ôm lấy ống quyển. Thằng kia đã dừng và đứng nhìn nó cười hách dịch

- 1-1 nhé ku em !

Mím môi đứng dậy, khẽ gật đầu như trả lời câu nói kia, nó đưa chân phải về phía sau để tránh các đòn tấn công của đối thủ, nó xuống tấn Kaori, nói thêm về tấn Kaori cho độc giả chưa biết về Thái Cực, tấn Kaori chủ yếu dùng để che khuyết điểm nào đó trên cơ thể, ví như người tàn tật, khi sử dụng thế này, các bộ phận khác sẽ che chở cho vị trí bị tàn tật đó.

Thằng kia lại lao tới, sử dụng đòn tay với nó, bình tĩnh tránh né để tìm sơ hở của đối phương, khi thằng kia đấm bàn tay tới mặt nó, đưa tay vuốt nhẹ để nắm đấm đi qua lỗ tai trái, nó sử dụng thế thả lực kéo thằng kia bay theo nó, một chỏ hoàn hảo được đặt đúng vị ví nách của đối thủ, phịch, chỉ nghe thấy thế, thằng kia đã nằm oặt xuống đất, lăn trên đất và kêu la.

- Xong 1 hiệp, nó nói

Rồi nó đi lại gốc cây, ngồi xuống uống chút nước, chờ đợi hiệp đấu tiếp theo. Thằng đàn anh cố gượng dậy nhìn nó với ánh mắt đầy thù hận, và tỏ vẻ muốn ăn tươi nuốt sống nó.

15 phút sau, nó đứng ra 

- Ông còn sức đấu hiệp 2 không ? làm nhanh đi tui còn về có chuyện nữa

- Ok, các thế mày đánh, mày cũng là người biết võ, mày sử dụng môn phái nào ?

- Thái Cực Chính Tông

- Ra là vậy, nhìn uyển chuyển lắm, anh thích chú mày rồi đấy

- Khỏi cần nói nhảm, có sức thì tiến lên đi

Như chọc vào lửa giận, thằng kia tiến lên, xuống tấn nào đó của Karate mà nó cũng chẳng biết, lao đến như vũ bão, đấm vài quyền vào bụng và tạt bên hông của nó, chủ đích của đối thủ vẫn là cái chân phải đang trọng thương của nó, nó cẩn thận sử dụng Kaori để phòng thủ cho vị trí yếu thế của mình, đòn thế của đối thủ ra rất nhanh, tấn công liên tục, hai bàn tay và cánh tay của nó đã cảm giác tê rần sau nhiều cú đỡ đòn.

Bỗng như nổi điên sau cơn đau dồn dập, nó vuốt ngược cánh tay đối thủ, lao mình tới áp sát, nằm nắm đấm và đặt tại vị trí sườn, khoảng 1 đốt tay tính từ nách đi xuống, lắc mình để lấy lực, nó chấn mạnh vào sườn đối thủ và lập tức đạp chân trái bắn người trở ra. Chỉ thấy thằng kia nằm trên đất, cố gắng rút hơi thở, có lẽ đang bị tắc thở đây ???

- 1 điểm, nó nói

Thằng đàn anh đang cố gắng hít lấy hơi thở vào phổi sau cú dập trời giáng đó, thằng kia bất ngờ về khả năng ứng chiến trong điều kiện bị thương của nó, đứng dậy phủi bộ quần áo trắng có hình nắm đấm chỗ vị trí trái tim, thằng kia tiếp tục thủ thế và nhìn chằm chằm vào nó

Lao đến, đánh vào những nơi trọng yếu của nó, yếu hầu, hạ bộ thạm chí có nhiều lần đã chủ động tấn công vào mắt của nó, nó cảm nhận được sát khí đang dâng trào của đối thủ, đối thủ đã bắt đầu dùng sát chiêu, đánh những nơi mà theo đúng luật của võ thuật là cấm kị.

Nó vẫn bình tĩnh chống đỡ và tìm phương hướng tấn công, chợt đối thủ lui ra, bắn mình tới nó, lao lên không trung tung ra một cước nhằm ngay cần cổ bên phải của nó, đưa tay lên đỡ đòn, nó chưa kịp định thần sau cú giáng thần tốc vào tay, thì chân trái đã áp sát mạng sườn của nó, chỉ nghe phịch khô khốc, nó quỵ xuống, cố gắng nhịn đau và cố hít không khí, cảm giác tức từ sườn truyền lại làm nó cảm thấy khó thở. Không dừng lại ở đó, đối thủ của nó tiếp tục tấn công, không theo luật lệ có điểm thì dừng nữa, thằng kia xoay thêm một cú giò lái vào vai của nó, bay sang phải một đoạn khá xa, nó chưa đứng dậy được, 2 đòn tấn công liên tiếp làm nó choáng váng.

Như lửa giận nổi lên vì cách chơi xấu của đối thủ, nó không nói gì, thả lỏng hai tay, từ từ tiến gần lại từng bước, áp sát đối thủ, thấy nó cứ như đi bộ, dang tiến lại phía mình, thằng kia liên tục dùng đòn chân và tay để ngăn cản nó, rồi trong 1 cú đá, nó nằm chân đối thủ, quăng mạnh lên không trung, chân trái hợp với chân phải thành tư thế ngồi suy nghĩ, để chống hai đầu gối, 1 cao, 1 thấp, đã rơi đang tới cộng với sức kéo của nó, thân hình đối thủ như miếng thịt đang rơi, nguyên một bên sườn của nó tiếp xúc với đầu gối bên cao, sau đó lại đến bên thấp, đòn tấn công liên tục này làm cho đối đủ nằm đo ván tại đương trường.

Nó đứng thẳng lên, nhìn vào mấy thằng đàn em mặc áo khoác đang đứng xung quanh, nhìn 1 vòng rồi nó mỉm cười quay lưng đi lấy xe ra về.
Thằng đàn anh vẫn quằn quại nằm đó, nó chẳng biết là thằng kia có gãy cái xương nào không ?, thực tế cách ra tay này là khá nặng, thường chỉ dùng để chiến đấu chứ không dùng trong đấu võ, hôm nay sử dụng cũng là do nó mất kiểm soát…. Thở dài rồi dắt xe đi, mấy thằng đàn em, nhìn thấy thằng kia như vậy, rút ống tuýp trong tay áo ra, đang tính xông lên để làm thịt nó.

- Đứng lại hết cho tao, Thằng đàn anh hét lớn

- Tao thua rồi, không có cớ gì mà đánh nó, tụi mày về trước đi, thằng kia nói với mấy thằng đàn em và đi tới chỗ nó.

- Anh thua chú mày rồi, võ nghệ chú mày khá quá, nhưng nhớ đấy anh vẫn chưa chịu thua đâu, có một ngày anh sẽ thách đấu lại với chú mày.

Khẽ nhìn thằng đàn anh kia, tuy rằng tính khí hơi gàn dở nhưng là một người trọng võ, trọng nghĩa, trọng lời hứa, hảo cảm của nó đối với thằng đàn anh cũng tăng lên vài phần

- Ông nghe hoa Hướng Dương bao giờ chưa ?

- Rồi ! liên quan gì đến hoa đó ?

- Nó luôn hướng về mặt trời, ông coi lại mình có phải mặt trời không đã, đừng ép Hướng Dương phải quay ngược với hướng mặt trời, nói thế ông hiểu không ?

- Ừ anh hiểu !

- Cái gì của mình, nó sẽ là của mình, không phải thì mãi mãi không phải

Nói xong nó quay lưng đi lấy xe, nó dắt bộ, đi cà nhắc, không còn đủ sức để đạp nữa, cái chân phải của nó có vẻ đã trở nên đau hơn …..

nhung pha pha trinh

Đây là câu chuyện của năm chị em trong đó có một người bị thất lạc ngay từ lúc nhỏ, chị Hai tên là Trầm và thằng em út - hai nhân vật trong hồi mở đầu của Câu chuyện chị em mà chính thức người chúng ta thường xuyên đề cập đến chính là Trần Duy Mỹ -em trai duy nhất trong gia đình, hai chị em bỗng dưng đổ đốn trót lỡ trở thành người yêu của nhau thậm chí còn làm tình, ân ái với nhau ngay tại chuồng bò của nhà mình ở xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa. Chị Hai Trầm năm nay lên mười tám còn em trai chị mới có mười một tuổi đầu đang chuần bị vào học lớp sáu tại trường trung học của xã chứ chị thì chưa xong lớp bảy đã phải nghỉ học vì cha bị bệnh ung thư qua đời khiến cho gia cảnh ngày càng thêm khốn đốn, nhọc nhằn và khổ sở xiết bao cho một người vợ lam lũ và bốn đứa con còn thơ dại. Ba năm sau đến lượt người mẹ vào một buối sáng đạp xe đạp đi bán rau đã bị một chiếc xe tải cán chết tại chổ để lại trên cõi đời nghiệt ngã, đắng cay bố chị em mồ côi nheo nhóc thảm thương với phần số sao mà đoạn trường lắm thay! Do lòng không nỡ nào không xót xa hoàn cảnh quả thật không may mắn của các cháu bên nội, tuy không khá giả cho mấy nhưng vợ chồng người chú ruột ở Sài Gòn đã cưu mang bớt giùm cho hai đứa đó là chị năm và chị tư dạo ấy mới lên mười, mười một tuổi và như vậy ròng rã ba năm trời, ở nhà chỉ mỗi một mình chị Hai tần tảo sớm hôm một nắng hai sương nuôi thằng em út ăn học. Hết mò cua bắt ốc ngoài đồng lại đi mót lúa làm ruộng cùng với chăn ba con bò sữa –gia sản quý giá nhất mà bố mẹ để lại, chị vun vén từng hào từng xu để lo cho cuộc sống hai chị em mặc dù không hề có canh ngon cá ngọt như người ta nhưng có thể nói là khỏi phải đói khát là được rồi ; thỉnh thoảng đôi ba tháng chị cũng đểu đặn gửi lên thành phố vài ba trăm ngàn để phụ với chú thím nuôi hai em gái cũng đang tuổi ăn tuổi học. Tuy kham khổ vất vả đầu tắt mặt tối nhưng thời gian cùng bao công việc lo toan dường như trái ngược lại cứ tô điểm thêm cho nhan sắc chị thêm phần hoa nhường nguyệt thẹn, mặc dầu chẳng phải là hoa khôi nghiêng thành đổ nước nhưng có thể nói là đích ngắm cho biết bao đấng mày râu từ già đến trẻ hết người này đến kẻ khác tiếp tục trồng và chăm sóc cho cái cây si của mình thêm đâm chồi nảy lộc. Chúng ta hãy điểm qua một chút về chị nhé các bạn! Thừa hưởng di truyền của mẹ và sức khỏe của bố thành thử ra khuôn mặt chị là một đóa hoa hải đường mang hình dạng trái xoan khá đầy góc cạnh và thân thể vóc dáng thì vừa vặn, đầy đặn rất có da có thịt nghĩa là chị không những không ốm o gầy mòn mà còn không mập mạp, sồ sề. Mái tóc chị hay là mây là suối chăng mà một dãy mềm mại, mượt mà, mịn màng và êm ái chẳng khác gì nhung lụa mà mỗi khi chị không kẹp lên thì trãi dài xuống phủ kín cả vầng lưng tôm thon thả lúc nào cũng thướt tha mời gọi, khêu gợi quyến rũ vô cùng. Vầng trán chị không cao cũng chẳng thấp, hơi dồ ra chứng tỏ tính tình chị hơi ương bướng cố chấp, đôi chân mày đậm nét nằm vắt ngang chẳng khác gì hai con tằm đang ăn rỗi lên làm cho cặp mắt to tròn của chị thêm phần dữ dằn, man dại lúc nào cũng long lanh ngời sáng và vút cong hai hàng mi sắc lẽm còn hơn cả dao cau dường như lúc nào cũng sẵn sàng cứa nát trái tim của bất kỳ gã đàn ông con trai nào dám mon men chị. Tiếp phia dưới là hai gò má bánh bầu xương xương nhô cao lên hai lưỡng quyền kẹp vào giữa đều đặn cái sống mũi dọc dừa ; trên vầng cổ cao lộ rõ ràng ba ngấn là chiếc cằm lẹm rất dễ thương cùng vơi đôi môi tuy nhỏ nhắn nhưng dày mọng và thắm đỏ tựa đóa hoa cát tường vừa rộ nở một cách tự nhiên mà không phải cần dùng đến son môi Lipe Ice. Từ trên dần xuống dưới, hai bờ vai đầy đặn đến hai gò ngực vun tròn cùng vòng bụng thóp vào, đôi vòng eo thon thả rất gợi cảm tiếp đó là cặp đùi tròn trịa với hai giò căng mẩy tất cả dưới bàn tay tài nghệ của nhà điêu khắc gia tài ba Tạo hóa đã cố tình tạc nên một pho tượng thần Vệ nữ tuyệt mỹ, diễm kiều xiết bao đến nỗi không bút mực nào có thể phác họa lại cho giống và cũng không có ngôn tử nào để mà miêu tả cho đúng. Tính tình chị Trầm tuy vui vẻ nhưng lại rất nghiêm nghị, kiên quyết một là một, hai là hai chứ không hề lập lờ lẫn lộn cho nên với bạn bè hay hàng xóm láng giềng thì chị thân thiện, hòa đồng trái lại chị không hề xô bồ xộn bộn mặc dù ở trong bất kỳ tình huống, hoàn cảnh nào ; song thân mất sớm nhưng không vì thế mà chị buông thả, hư hỏng như một số cô gái trong xã bố mẹ còn đủ cả lại sống trong nhung lụa sang giàu mà vẫn cứ đổ đốn ra nào là chửa hoang, ma túy, tụ tập băng nhóm...Hiện tại, có thể nói chị vừa làm chị vừa làm bố mẹ của ba đứa em thơ và tình cảm của chị ba năm nay đa phần dồn vào hết cho thằng Mỹ-em trai út của chị ; chị thương nó nhất nhà bởi nó vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn biết vâng lời, mỗi lần đi làm về nếu còn sớm thì chị đều tạt vào chợ mua quà cho nó khi thì bịt chè xôi nếp, lúc thì mấy cái bánh ít lá gai...ấp ủ trái tim và nỗi lòng chị nuôi nấng thằng em sao cho càng ngày nó được thêm khỏe mạnh để mà trưởng thành lớn lên trong cuộc đời đầy dẫy cam go, khổ ải này. Thằng em chị tính lại rất đỗi nhút nhát, khù khờ so với chúng bạn cùng lứa tuổi nó không được lanh lợi cho lắm cho nên đi học cứ lâu lâu lại bị bạn bè bắt nạt ; những lúc ấy nó chỉ biết thút thít khóc chứ không hề dám phản ứng lại nhưng thỉnh thoảng đôi khi nó lại nổi cộc lên dữ tợn ra phết khiến mấy thằng bạn hay ăn hiếp nó mặt mày đứa nào đứa nấy xanh như tàu lá chuối trong vườn. Nói chung là về vấn đề quan hệ nam nữ, ân ái mây mưa cả chị lẫn em vẫn hãy còn mù mờ chưa thành chẳng thạo vậy mà chỉ trong một đêm mưa dầm gió bấc, hai chị em chỉ trong giây phút gần như là một cái nháy mắt lại nhanh chóng vượt qua cái rào cản chị em để trở thành người tình của nhau ; có lẽ nào bởi vì bản năng con người tự nhiên vốn được cuộc sống ban bố sẵn cho chứ ở đây tuyệt nhiên hoàn toàn không hề có chuyện đã từng trãi hay biết hoặc chưa? Như nhân gian thường nói, tình yêu không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, địa vị xã hội, giàu nghèo mà còn kể cả mối quan hệ ruột rà cũng không bao giờ ảnh hưởng đề cập đến ; chính vì lẽ đó mà giữa hai chị em sớm mồ côi bố mẹ đã lén lút, vụng trộm nảy sinh một mối tình thú vị, tuyệt vời mà chúng chưa bao giờ hay biết rằng đó là tội lỗi, là loạn luân nghiệt ngã trời không dung, đất chẳng tha.

nhung pha pha trinh

Xem nhung pha pha trinh hay nhat 2014

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
“ Trăm năm trong cõi người mô
Chữ tài chữ mệnh khéo vồ lấy nhau
Trải qua một cuộc ăn rau
Người trước nặng đũa người sau mất phần”
Xin lỗi đại thi hào Nguyễn Du khi cháu mượn câu Kiều của cụ để mở đầu cho một chương mới trong cuộc đời cháu, một giai đoạn đầy nhọc nhằn, nhưng cũng lắm niềm vui, những niềm vui mà e rằng giới trẻ bây giờ ít có được. 

“Cuộc ăn rau ” của mình (từ đây xin tự xưng là mình cho nó thân thiết nhé) đúng với cả hai nghĩa đen và bóng nhé. Về nghĩa đen thì thời đó đất nước vẫn còn rất khó khăn, đa phần mọi người phải chân lấm tay bùn, đầu tắt mặt tối để có cái ăn( Nhiều đêm nằm nghĩ cho dân, cho nước mà thắt hết cả ruột). Về nghĩa bóng thì cúng như “ăn rau” của các bác trong Box rau thôi, chiến đấu để dành lấy “con cái” cho mình đó là bản năng của một “con đực”.

Như phần trước mình có nói, hết kỳ 1 của lớp 3 gia đình mình chuyển về quê, nơi chôn rau cắt rốn của bố mình.Ở đó không có đồng bào dân tộc nhưng cũng rất nghèo khó, tuổi thơ của mình vì thế cũng nghèo khó về vật chất, nhưng lại rất giàu về kỷ niệm, những kỷ niệm trên ghế nhà trường, những kỷ niệm chăn trâu cắt cỏ, những vụ đánh nhau, những trận đá bóng, và cả những tình yêu bọ xít lằng nhằng như mạng nhện của đám học sinh.

Mình vào lớp mới khi kỳ 2 của năm học bắt đầu được vài tuần, sau màn giới thiệu sơ sài của cô giáo về mình ( chắc đếu biết chỉ số IQ của mình nên mới giới thiệu như sơ sài vậy, nếu sau hết kỳ 2 chắc phải giới thiệu như giới thiệu Obama sang Việt Nam… hì hì), mình được cô giáo chủ nhiệm sếp vào bàn thứ 2 bên tay phải cạnh tường, nhìn thẳng lên bàn giáo viên. Ngồi cạnh 2 thành viên cá biệt nhất lớp ( cũng đếu hiểu sao lại sếp mình cạnh 2 thằng cá biệt, chắc là gom lại để trị đây mà nhưng lần này cô giáo đúng vì cả 2 thằng đã hết cá biệt và học tốt lên chỉ sau vài tháng ngồi cùng mình). Ngày thứ 2 đi học hai thằng đẩy mình vào giữa ngồi vậy là bên ngoài mình là 2 cô cán bộ lớp, bên trong là 2 chàng cá biệt.

Hai cô nàng ngồi cạnh mình là Hương và Thắm, Hương làm lớp trưởng, Thắm là quản ca. Đúng là thành phần cán bộ, kiêu kinh khủng, việc bị ngồi kèm cặp hai thằng cá biệt đã không dễ chịu rồi, giờ lại ngồi cạnh thằng mới vào lớp ( cá biệt hơn cả 2 thằng kia) quả là không dễ chịu chút nào. Mà mình thì chúa ghét cái bọn kiêu, vì đối với mình bọn nó chẳng có lý do gì để mà kiêu cả. về hình thức, chúng cũng chỉ thường thường thôi, ngó xung quanh khối bạn xinh hơn, nhất là bạn gì ngồi gần bàn cuối kia kìa, vừa trắng, xinh lại cao nữa chứ, thích ơi là thích. Về học tập thì quả thật bọn này học khủng, mình lúc nào cũng là thằng “ngẩng mặt lên trời nhìn đời vô đối” ở cái trường cũ, về đây cũng sàn sàn như nhau hết, “kẻ tám lạng người nửa cân ”. Mình bù lại, độ nhanh và chính xác về môn toán đã giúp mình có ưu thế một chút so với chúng nó.

Sau một thời gian ngắn học cùng nhau, dần dần biết chất nhau, mấy đứa con gái tỏ vẻ thích mình ra trò, nhất là Thắm quản ca và một bạn tên Vân ngồi bàn dưới mình. Bạn xinh xinh ngồi gần cuối lớp mình cũng đã biết được tên bạn là Thủy và cũng đôi lần nói chuyện, thú thực mình rất thích Thủy tuy rằng ở lớp cô ấy học gần đội sổ ( Xinh như vậy học cũng chỉ phí thời gian – mình nghĩ vậy…khớ khớ)

Mình kể có hơi dài dòng và không *** các bác cũng đừng có nản nhé, đó là diễn biến tâm lý của thời học sinh những cảm tính rất hồn nhiên của cái tuổi đó. Những mối quan hệ cứ như tơ nhện, bọn con trai thì tập trung vào Hương lớp trưởng, Thắm quản ca, hoặc Thủy xinh tười, còn bọn con gái cũng vậy, mấy anh học giỏi bao giờ cũng là lựa chọn tốt. Có đến nửa lớp con gái thích mình, thích cái thằng đầu têu bao nhiêu trò nghịch ngợm, nhưng điểm lúc nào cũng cao nhất lớp, Hương, Thắm cũng không ngoại lệ. Mình thường lấy khăn quàng của Thắm để lau mũi mỗi khi nước mũi chày ra như một ơn huệ cho Thắm, rồi vào giờ kiểm tra gặp bài nào khó thì cho copy bài luôn. Với Hương thì khác, mình tôn trọng Hương hơn vì cô ấy tự lực trong học tập và chín chắn hơn ( có lẽ vì vậy mà Hương làm lớp Trưởng). Còn Thủy mình rất thích cô bé này ( vì xinh đẹp) nhưng sau năm lớp 4 Thủy cùng ra đình chuyển đến thành phố khác để cho lòng mình buồn tê tái, mãi sau này khi bắt đầu đi đại học mình mới gặp lại ( nhưng chuyện này để kể sau).

Hôm nay vội quá, công việc ngập đầu chỉ viết hầu các bác được đến vậy, mai sẽ cố gắng viết nốt thời học sinh để chuyển phần tiếp. "Chàng SV tật nhiều hơn tài"