Nhung vu an mang kinh hoang

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

nhung vu an mang kinh hoang

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

nhung vu an mang kinh hoang

nhung vu an mang kinh hoang la gi ?

Khuôn mặt chị đờ đẫn khác thường, không ngớt cử động nghiêng qua nghiêng lại. Vầng cổ cao của chị liên tục rướn lên rồi hạ xuống theo nhịp thở hổn hển và từng tiếng rên rỉ nhè nhẹ, sung sướng. Lúc nãy, chị Hoàng đã cởi hai sợi dây vắt qua hai vai của mình để Lợi cạo gió cho chị nên giờ đây, chiếc áo hai dây bằng vải thun voan xanh dương gần như đã tuột hẳn đến nữa người chị và từ nãy đến giờ, hai bàn tay của Lợi đã cử động mày mò, sờ soạng gần hết nữa người chị Hoàng. Nó cảm nhận là thân thể chị Hoàng sao mà mềm mại, mịn màng và thơm tho đến thế ? Mùi da thịt một người phụ nữ đã có chồng, có con trộn lẫn với một ít mùi nước hoa và son phấn tạo thành một thứ mùi đặc trưng không thể nào diễn tả nỗi, càng lúc càng len lỏi sâu vào trong khứu giác lẫn tri giác của Lợi. 

Lúc này, hai bàn tay của thằng em đang len lỏi ra sau lưng con chị, mò mẫm và sờ soạng tìm cách tháo gỡ hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú của con chị. Vì chiếc nịt vú của chị Hoàng cũng không còn mới lắm nên chẳng mấy chốc, Lợi đã tháo được hai cái móc sắt, khiến cho chiếc nịt vú của chị Hoàng lỏng dần lỏng dần rồi xô lệch, rớt rời khỏi người chị và Lợi cầm lấy để riêng một chổ trên giường. Giờ phút này, chị Hoàng yên lặng để cho hai bàn tay của thằng em út bắt đầu thám hiểm hai gò ngực đầy đặn, căng tròn, tràn trề nhựa sống của mình. Tuy đã sinh con đầu lòng nhưng do thiếu sữa, thằng bé con chị phải bú sữa ngoài nên hai bầu vú của chị vẫn còn giữ được nét cân đối, hài hòa của một thời con gái. Khuôn mặt Lợi từ từ nhẹ cúi xuống giữa hai gò ngực chị mình ; nó hôn thành một vòng tròn trên hai gò ngực chị rồi miệng nó khẽ hé ra, ngậm lấy đầu núm vú phải của chị Hoàng, nút nhè nhẹ và không quên lần bàn tay phải của mình lên sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái của chị. Chị Hoàng vừa rên rỉ vừa quằn người, tỏ vẻ sung sướng vô cùng. Để tỏ lòng cảm ơn Lợi và làm cho thằng em thêm phấn khích, hai bàn tay chị Hoàng lần lên không ngớt vò tới vò lui đầu tóc của Lợi. Xin nói thêm về anh Vương – chồng chị Hoàng, hồi chiều, anh sang người bạn nhậu ở khu vườn rẫy dưa bên cạnh và hai người đã rủ nhau tót lên Mười Rót ( địa danh ở mé trên Suối Nghệ) nhậu lẫu bò với một tốp bạn nữa. Giờ đây, anh đang ngủ say như chết trong một căn chòi rẫy nên anh không thể nào biết được giờ đây, chị Hoàng – vợ anh đang say sưa, mê mệt trong mối tình loạn luân, tội lỗi với thằng em út của chị. Giá như hồi chiều, anh Vương ở nhà nhậu thịt gà với vợ anh thì chắc chắn mối tình cấm ngang trái đã không thể nào xảy ra giữa hai chị em Diễm Hoàng và Hùng Lợi. Như vậy, anh Vương không thể nào chối cãi được là người có lỗi ; chính anh đã gián tiếp tạo điều kiện cho hai chị em Hoàng – Lợi loạn luân với nhau do cái tật rượu chè be bét của anh. Chính anh đã bị thằng em vợ cắm sừng vì vợ anh trước sau gì cũng bước vào con đường ngoại tình. Trong gia đình, từ trước đến giờ, quan hệ tình cảm giữa chị Hoàng và Lợi luôn ở mức bình thường, không thân thiện nhưng cũng không mâu thuẫn với nhau ; vậy mà, đêm nay là lần đầu tiên làm tình ân ái cùng nhau, hai chị em lại tỏ ra rất tình cảm, âu yếm, say sưa, cuồng nhiệt, nồng nàn và mê mệt. Khi đã nút chán chê bầu vú phải của chị Hoàng, vì cảm thấy nóng nực và vướng víu nên Lợi ngồi dậy, cuộn chiếc áo thun trắng ngắn tay nó đang mặc lên ngực, vai, cổ rồi vòng qua đầu, lần lượt co hai cánh tay ra khỏi hai ống tay áo. Lợi để chiếc áo thun của nó qua một bên, đè lên trên chiếc nịt vú của chị Hoàng. Lợi tiếp tục cúi mặt xuống, nhè nhẹ ngậm và nút lấy đầu núm vú trái của người chị ruột thứ năm ; còn bầu vú phải của chị, nó cũng không quên lần bàn tay trái lên mò mẫm, sờ soạng, nắn bóp. Bây giờ không biết là mấy giờ rồi, có lẽ là 1 hay 2 giờ sáng, thế nhưng cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa chị Hoàng và Lợi vẫn cứ lặng lẽ tiếp diễn cùng thời gian như ngừng trôi và không gian lắng đọng. 

nhung vu an mang kinh hoang

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.v… Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: dũng cảm là gì? Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:“Nghĩa là… là…đéo sợ!”

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông thứ trưởng về định hướng giáo dục XHCN, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ Dũng cảm là: đéo sợ, cho ông nghe. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!

- !!!

- Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người  như thế đấy. Đất nước kiểu nầy thật là đéo khá!

nhung vu an mang kinh hoang

Xem nhung vu an mang kinh hoang hay nhat 2014

Kể từ khi em gái tôi du học, tôi bắt đầu với 1 cuộc sống mới của quãng đường sinh viên. Hè tới ngoài việc học ra tôi xin đi làm ở 1 rạp chiếu phim tại Sài Gòn, công việc cũng thoải mái, chỉ là soát vé, dẫn khách và trông rạp. Các bác mà làm rạp chiếu phim thì phải biết, gái đẹp xem phim nhiều vô số, ngày nào cũng ngắm rồi bình luận với các a e khác, con nhỏ này sao sao, vòng 1 thế nào, chân dài thế nào v.v… Chưa nói là mấy đứa con gái bán vé, phục vụ, bán hàng , đứa nào cũng bốc lửa hết, áo đồng phục với váy nhìn thôi là các bác hết chịu nổi rồi.
Và câu chuyện của tôi bắt đầu từ cái hôm chuyển sang làm ca sáng, tôi mặc đồng phục bước vào trước giờ mở cửa, 1 bà chị đang đứng ở quầy phục vụ hô lên:
- Ô! Hôm nay sếp thuê nhân viên mới ta!
Tôi xoay qua xoay lại rồi chợt nhận ra là chị ấy đang ám chỉ mình.
- Dạ, không chị ơi! Em thế anh Hưng làm buổi sáng này thôi. Chứ em cũng làm hơn 1 tháng rồi.
Mấy bạn biết ko thường thì 4h chiều phục vụ và bán vé giao ca lúc 4h còn soát vé thì giao ca lúc 5h, nên thực chất tôi chẳng biết ai làm việc ở ca sáng cả.
Tôi với 2 anh nữa chia nhau ra, 2 anh vào trong lau dọn rạp chiếu phim, còn tôi thì phụ chị dọn dẹp quầy, đáng lẽ ra còn có 1 con nhỏ phục vụ nữa mà nó lên trễ nên tôi mới phải đi lau dọn quầy thế chứ.
- Cưng làm Part-time hả? Vậy khi nào nghỉ? (Chị quay sang hỏi tôi)
- Dạ, chắc cuối tháng 8 hay giữa tháng 9 chị à, em chưa biết lịch học nữa!
- Còn học à! Cưng học trường gì, ở đâu, ngành gì?
- Dạ, em học trường X , ngành Y, ở Q5. (Trong đầu nghĩ bà này đang tra khảo mình chắc, hỏi như con em vậy)
- Chị tên Quỳnh, em tên Khang Anh hả? 
- Sao chị biết? (ơ đệt, ko có đeo bảng tên mà sao bả biết mình tên Quân hay vậy)
- Sổ giao ca có mình em đi là nhân viên Part-time thôi, cưng ạ.
Tôi cười rồi tiếp tục dọn dẹp, đứa phục vụ cũng đến phụ nốt việc còn lại. 9h30 cửa mở khách vào cũng ít ( đa số người ta xem buổi chiều thôi). Ma cũ hiếp ma mới tôi đứng ở ngoài cửa rạp soát vé còn 2 ông thần vào trong ngồi hưởng máy lạnh. Rốt cuộc thì 10h phim cũng bắt đầu chiếu, khách vào hết bên trong, đôi khi cũng lai rai vài người đi trễ. Như thường lệ tôi lết lại quầy nước ngồi cho nó thoải mái, chị Quỳnh rót nước ngọt hỏi tôi uống ko, tôi ừ rồi hớp 1 cái, quá đã. Con Duyên (nhỏ phục vụ) hỏi tôi đủ thứ, hình như con gái hay tra khảo người khác lắm nhỉ, xong rồi nó xin vào trong rạp xem phim tí, tôi thì ngồi ở ngoài tám với chị Quỳnh. Chị Quỳnh năm nay 30 tuổi rồi, cao 158cm à, nhưng nhìn cũng vừa người, gương mặt như con nít nếu ko biết chắc tôi nghỉ chị chỉ mới 23,24 thôi. Chị Quỳnh đã li dị chồng hiện có 1 đứa con ở quê, nhưng chị lên sài gòn làm việc để gửi tiền về cho ba mẹ chị nuôi cháu. Chị ở trọ 1 mình ở tận Thủ Đức, sáng chị làm tối đi học tiếng Hoa (chắc tính lấy chồng nước ngoài đây). Hai chị em như hợp tính, sau bữa đó còn hẹn đi uống nước hoài.
Ngày chị được nghỉ trong tuần làm việc, chị hẹn tôi đi ăn sáng, tôi cũng như thường lệ bay qua tận Thủ Đức đón chị. Sau đó cả 2 đi ăn, đi trên đường tôi hỏi chị muốn ăn gì , hủ tiếu, bò kho, bún , cháo, cơm v.v… mà chị chẳng chịu ăn cái gì cả. (Bực mình ghê)
- Em có muốn chị nấu em ăn ko? (Chị hỏi)
- Ok, vậy cũng được, để em thử tài chị. HEHE
- Vậy em chở chị ra chợ mua đồ đi, rồi về chị nấu cho.
Lủi ngay vào chợ, mua về 2 cái đùi gà chiên sẵn, 1 tí rau. (Thế mà bảo nấu tui ăn, mua đồ nấu sẵn rồi) Về đến nhà, thì chị lấy nồi cơm múc ra 1 tô cơm nguội tính xúc gạo vào nấu, tôi nói thôi, cơm nhiêu đây đủ rồi, ăn giản tiện thôi chị. 2 chị em ăn xong xuôi, thì bày trò đánh bài, ai thắng được quyền hỏi hay yêu cầu đối phương. Cứ tưởng dễ ăn vì mình đánh bài cũng giỏi ai dè bả đòi chơi bài Cào ( 3 lá, ai lớn thắng ấy) mới vô thua 3 ván lien tiếp (Đen). Rồi để bả hỏi, nào là em có người yêu chưa, em người Sài Gòn hả, em bao tuổi…(Đúng con gái hỏi tùm lum) Tới tôi thắng , tôi ko hỏi gì chỉ yêu cầu đơn giản thôi.
- Chị nhắm mắt lại cho em hôn môi chị nhé.
- Em này, kì quá! Sao muốn hôn môi chứ?
- Ơ thì trò chơi mà, thua phải chịu mà.
- Rồi, ok
Tôi nhướn người tới, trong khi chị Quỳnh nhắm mắt lại, tôi khẽ đặt môi vào môi chị, sau 1 hồi tôi bắt đầu dung lưỡi để tách môi chị ra, chị đẩy tôi ra nói:
- Được rồi, chơi tiếp đi
- Hix đang hấp dẫn mà, chị để em hôn tiếp đi.
- Thắng đi rồi cho hôn.
Rồi liên tục tôi thắng 2 ván liền, rồi tôi tiếp tục hôn, đến ván thứ 3 tôi lại thắng, chị bảo:
- Nếu em thắng chị 3 – 0 chị sẽ hôn em , ok
- Ok ( Máu rồi)
Tôi với chị chơi đôi co với nhau liên tục 8,9 ván mới áp đảo được với tỉ số 3-0, tôi nói:
- Rồi, 3-0 rồi chị hôn đi.
- Hôn má nha!
- Ặc, chơi ăn gian, em là muốn chị hôn môi kìa!
- Rồi nhưng mà nắng quá đóng bớt cửa lại đã.
Nghe đến câu đóng cửa là các bác chắc muốn phọt ra quần rồi, tôi nghe lời chị đóng cửa sổ rồi khép hờ cái xe máy vì còn phải canh chiếc xe nữa. Tôi ngồi xuống kế bên chị quay mặt qua chờ đợi nụ hôn của chị. Chị cười rồi đặt môi vào hôn tôi, nụ hôn quyến rũ làm sao, nó khiến môi và lưỡi tôi tự chuyển động theo động tác của chị. Tôi ngã về sau 2 tay ôm chị để chị nằm trên người tôi, tôi ép chặt cơ thể chị với tôi lại với nhau, 1 cảm giác kích thích. Tôi khẽ nói:
- Chị Quỳnh ơi! Em muốn quá!
- Muốn gì cưng! (chị lại tiếp tục hôn tôi)
- Em muốn làm tình với chị đó! Chị hôn thích quá!
- Cưng này! Bộ chị hôn thích lắm hả?
- Dạ, mình dắt xe vào nhà nha, đóng cửa lại luôn nha chị.(Mịa sướng, mà vẫn ko quên lo cho cái xe, nó mà mất thì sướng 100 lần cũng teo nhách)
Chị gật đầu, tôi đứng dậy dắt xe vào nhà chốt cửa lại. Chị cũng đứng dậy chờ tôi đóng cửa. Tôi quay qua ôm chị và tiếp tục hôn, chị ra hiệu cho tôi nằm yên, chị từ từ rê đôi môi xuống cổ và ngực tôi, vừa hôn chị vừa cởi từ từ khuy áo của tôi, sau đó chị cởi dây nịt của tôi và tuột quần tôi ra. Chị trườn lên lại hôn môi tôi và cầm tay tôi đặt lên ngực chị ra hiệu cho tôi xoa nắn nó, tôi như con rối chỉ biết làm theo những gì chị dạy, bó 1 hồi tôi tham lam đưa tay thọc vào quần của chị để tìm khe hỡ của chị, chị nắm tay tôi lại lắc đầu rồi đặt tay tôi ra ngoài, chị cởi chiếc áo thun của mình ra, rồi tiếp tục cởi áo ngực, bây giờ than trên của chị hoàn toàn giải phóng, ngực chị to nặng nhưng rất mềm mại, đầu nhũ to hơi đen, chị nằm sát người tôi tiếp tục trườn làm 2 đầu nhũ cạ vào than thể tôi. Chị từ từ trườn xuống, hôn vào ngực tô, bụng tôi rồi chị dung răng kéo chiếc quần sịp của tôi ra làm cho đầu dương vật dựng thẳng lên rõ rệt, chị hôn nhẹ vào đầu dương vật, rồi hôn quanh nó. 1 lúc sau chị hỏi:
- Sao em ko tuột nó ra?
- Là sao chị? (Tôi ngây thơ đáp)
- Của em chưa để lộ ra nè, để chị tuột ra nhé?
- Dạ. (Tôi ko hiểu nhưng cũng thử để chị tuột ra, giờ mới biết đó là bao quy đầu)
Chị vừa hôn vừa tuột từ từ bao quy đầu ra, cảm giác sướng, nhưng lại thấy rát, được 1 đoạn tôi nói:
- Thôi chị ơi, đau quá!
- Ko tuột ra sau làm tình được cưng?
- Nhưng rát quá.
- Không muốn tuột ra vậy muốn cắt phải ko?
- Cắt là sao chị? (Má ơi muốn tèo luôn con trym)
- Thôi, ko gì đâu.
Dứt lời chị liếm quanh dương vật của tôi rồi chị cho vào miệng mút, cảm giác sảng khoái thật, có gì đó ấm ấm ở dưới đó. Chị mút từ từ rồi chuyển sang nhanh dần, cơ thể tôi như kích thích tột độ, chị lại trườn lên hôn tôi, bàn tay thì vuốt ve ở dưới, chốc lát tinh trùng của tôi bắn tưới khắp bên ngoài, chị cười.
- Sướng ko?
- Dạ sướng!
- Mà chị ko sướng nè cưng!
- Sao vậy chị?(Ngơ ngơ ngáo ngáo)
- Em ko tuột ra thì làm sao chị cho vào được mà bảo chị sướng!
- Vậy chị giúp em tuột ra nha! (Sướng tê, mà cũng có chút ít đau rát, giống như đang bị phá trinh ấy)
Bà chị nằm trên tay tôi, tay thì lần mò muốn tuột nó ra nhưng tôi vẫn cảm thấy đau, cứ hay ngăn lại. Lúc sau tôi xin đi tè, vào nhà vệ sinh nhìn dương vật mình, cứ lừa lừa từ từ cho nó ra, từ từ, từ từ, cuối cùng nó cũng lòi ra ngoài. Tôi khoái chí bước ra khỏi nhà vệ sinh khoe với chị. Chị âu yếm rồi dùng miệng mút nó, chốc lát dương vật của tôi lạ cứng trở lại. Chị Quỳnh cởi quần ra và ve dương vật tôi ở âm đạo, thình lình tôi cảm thấy có nước gì đó trơn trơn từ chị. Chị ấn nhẹ vào, tôi cảm thấy ko đau lắm nhưng ấm (gái 1 con thì âm đạo nó hơi rộng nên cũng dễ vào, a e nào mà lần đầu với người còn trinh thì chắc khó lắm đó) Chị ngồi trên người tôi nhấp liên tục rồi nhún theo kiểu cưỡi ngựa, đôi lúc chị thắt lại khiến âm đạo chị kẹp dương vật tôi làm cảm giác hơi khít. Có lẽ lần đầu làm tình, lại ra 1 lần nên cảm thấy hơi mệt, nên dương vật tôi ko chịu bắn tinh, chị lại quay xuống mút cho tôi, rồi bảo để chị uống tinh trùng nhé. Tôi gật đầu, nhưng cũng thế chị mút mãi mà của tôi ko chịu ra. 1 hồi chị mệt quá bỏ cuộc, tôi xin lỗi, chị cười và dắt tôi đi tắm.
Trong phòng tắm chị kì rửa cho tôi như thể tôi là 1 đứa con nít, chị vuốt ve dương vật tôi tuy vẫn còn hơi cứng nhưng nó ko chịu xuất tinh nữa. Tôi ôm chị vào long ôm chị liên tục, bàn tay thì nắm lấy dương vật như lúc tôi quay tay vậy, liên tục và liên tục, có lẽ quen nên quay tay khiến tôi dễ ra hơn, tôi cảm thấy nó sắp ra rồi, ra hiệu với chị, chị bèn tuột xuống ngậm lấy dương vật tôi để cho tinh trùng của tôi xuất hẳn vào miệng chị, sau khi thấy đã bắn ra hết tôi ngồi xuống ôm chị, chị lè lưỡi ra những vệt trắng đục bám trên lưỡi. Sau đó chị nuốt ực trôi hết vào trong. Tôi với chị tiếp tục tắm rửa rồi tôi cũng phải về đi làm. Từ ngày hôm đó tôi với chị vẫn thường xuyên tiếp tục quan hệ, chị dạy tôi nhiều thứ, tôi càng ngày càng sung sức hơn, chị cứ hỏi tôi có thích chị sinh em bé cho ko? Tôi sợ điều đó lắm, còn sinh viên đi học mà tự nhiên có em bé, ba mẹ biết được thì chết quá. Điều đó làm tôi hoang mang sau thời gian hè, tôi nghỉ việc và cũng lẩn tránh chị, rồi 1 năm sau tôi biết chị đã lấy chồng Đài Loan và hiện đã có 1 thằng ku 1 tuổi. Mong là nó là kết quả tình yêu của chị và chồng chị, xin lỗi chị Quỳnh.