Nhung vu an mang kinh hoang

Sau khi dọn dẹp xong, chị gấp cái mền con rồng lại để mang ra chuồng bò đắp rồi khóa cửa nhà lại cùng nó xách theo bình nước đá ; ở đây như đã nói ở trên, không khí rất là mát mẻ do gió lộng thổi lùa vào qua vách nứa chứ không nóng bức như trong nhà kín mít, chỉ có mùi phân bò hơi ngay ngáy mà thôi. Chị rủ chiếc chiếu cho sạch rồi trãi lại ngay ngắn trên giường và cũng như mọi khi, chị đều nhường nó nằm ở mé trong còn chị nằm ngoải cho nó được tránh đỡ cơn gió luồn ; hai chị em kê chung một cái gối ôm không có áo bọc bên ngoải gần như đã mốc meo. Nằm cạnh chị, do cảm giác sợ hãi lúc trưa bị chị tát tai vẫn còn lắng đọng lại cho nên nó cứ len lét, im thin thít không dám lên tiếng nói chuyện gì cả.
-Chị...ơi, chị...còn...giận em không?

Nhớ lại chuyện xảy ra lúc trưa, chị bồi hồi :
-Chị...xin lỗi...em thì có...chứ sao còn giận em.
-???
-Em biết không, hồi chiều chú Tư có qua nhà xin lỗi chị. Do vậy chị mới biết là chị đã trách nhầm em rồi. Chị đánh em có đau không?
-Đau thấy mồ. Vậy chị em mình đừng có qua nhà ông ấy chơi nghe chị! Rõ ràng là ông ấy chẳng tốt lành gì cả.
-Ừ, chị nghe em mà!

Giấc ngủ của hai chị em tuy chập chờn nhưng rồi cũng mau chóng ập đến khiến chúng ngủ say lúc nào cũng chẳng biết và khoảng gần nữa đêm, hai đứa bỗng dưng bị đánh thức bởi trận mưa đêm tầm tã trút xuống, sấm sét vang trời ; tuy mưa không tạt vào bên trong chuồng nhưng gió luồn vào giá lạnh, tấm mền đắp chung không đủ ấm cho chúng nên hai chị em đành phải ôm sát rạt lấy nhau để tìm một chút hơi ấm từ thân thể của nhau. Lúc này, bỗng dưng sảy ngứa lại nổi lên vì vậy thằng em bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu vô cùng ; nó cử động hai bàn tay hết gãi bụng lại gãi ngực loạn cả lên...
-Chị ơi, em ngứa- Nó nhõng nhẽo mè nheo chị

Không một chút phiền toái, chị nói :
-Để chị gãi cho!

Hai bàn tay búp măng mềm mại của chị Trầm nhẹ nhàng di chuyển vửa xoa vừa gãi từ bụng lên đến ngực thằng Mỹ, do chị hay gãi cho em trai cho nên móng tay chị thường xuyên cắt ngắn và chị cũng không dám để móng tay nhọn ; được một lúc, chị bảo nó cởi chiếc áo chemise ngắn tay màu xanh dương đã cũ nó đang mặc đễ chị gãi cho dễ.
-Chị ơi, em...ngứa...đùi...

Không hề cảm thấy ngượng ngùng chi cả, chị thọt tay vào bên trong chiếc quần đùi sọc carô màu trắng xám của nó rồi xoa gãi lên hai đùi nó rồi như thấy vương vướng thế nào ấy, chỉ lát sau là chị ngồi dậy tuột luôn cái quần đùi ra khỏi hai chân nó. Nó nằm yên trân hết cả người ra vì mắc cỡ trong khi đó thì chị vẫn nằm một bên tiếp tục lần hai bàn tay xoa xoa hai bắp đùi nó ; cảm giác ngứa đã hết nhưng thay vào đó lại là cảm giác tê tê cương cương nơi chổ dương vật nó vì mỗi lần gãi dù muốn hay không nhưng những ngón tay chị thỉnh thoảng cứ cạ vào dương vật nó. Nó thực sự chẳng biết vì lý do gì mà càng lúc con cu nó lại càng cương ngỗng lên, càng dài, càng to và càng cứng hơn lúc bình thường chỉ thun nhỏ lại chẳng khác gì con sâu đo đồng thời cái cảm giác lúc vào buồng lấy quần áo cho chị lại trỗi dậy khiến mặt mày nó cứ nóng lên hừng hực như đang ở trong lò bánh mì...

nhung vu an mang kinh hoang

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..

nhung vu an mang kinh hoang

nhung vu an mang kinh hoang la gi ?

-Trời gì mới vào chưa học mà cho tui hạnh kiểm yếu rùi. Ác thế
-Thì cô nói gì thì gì rồi ông cũng sẽ vi phạm rồi bị hạnh kiểm yếu cho mà coi. Không bị bắt hút thuốc thì cũng bị phạt vì tội chuồng học ………………. Nói chung là cô liệt kê ra 1 đống tội của ông năm 11 ra. Rồi phán 1 câu ông khó lòng qua nổi. hjhj
-Bà cô này nhớ dai thật, mà chưa gì đã trù eo tui. Chắc do vậy mà 2 năm vừa rùi tui bị hạnh kiểm yếu học ky 1 mãi.
-Hjhj, tui trêu vậy mà cũng tin, ông trông vậy mà tồ thật hjj. Về rồi kìa. Thôi ra nhắc xe chở tui về nhanh. Không là tui cho cuốc bộ ak nha.
-Uhm, biết rùi, đưa số xe đây. 
Đi ngẫn ngơ ra nhà xe không biết nghĩ vẫn vơ chuyện gì đụng ngay con nhỏ Nga( hum sau đi học thì biết tên nó con nhỏ ngồi trước nó mặc cái coc xê màu đỏ hj) làm nó chữi inh ỏi. mấy thằng đứng gần đó thấy vậy cười mình vãi cức. 
-Ông bị mù ak. Đường đi rộng không đi lại tông vào tui.
-Xin lổi, ham suy nghĩ không để ý nên đụng nhầm bà. 
-Gái nhiều quá nên suy nghĩ đi về cùng em nào ak ?
Mẹ con nhỏ này nhiều chuyện nhỉ, mà sao nó lại biết mình nhiều gái nhỉ. Coi thế mà nắm bắt thông tin cũng nhanh. Con này sau này cho nó làm truyền hình được nè  . nó suy nghĩ định nói lại với con nhỏ điều gì đó thì.
-Định không tránh ra cho tui về hay sao mà đứng đơ như cục lơ vậy trời.
-Đang suy nghĩ 
-Suy nghĩ gì thi tránh đường ra cho tui đi, ông cứ đứng đó mà suy nghĩ. Nhanh tránh đường.
-Đang suy nghĩ xem có nên về cùng e không hjjj.
Nghe nó nói con nhỏ đỏ mặt với lại mấy thằng đứng ở gần đó cứ nhìn nhìn rồi cười làm nhỏ lúng túng. N xô nó qua 1 bên rùi đi thẳng 1 mạch ra nhà xe. Nó cũng tiến ra nhà xe. Thôi rồi xe nhỏ T lại để cạnh xe nhỏ N này. Oan gia ngõ hẹp thật. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào nó ga lang nhắc xe ra cho nhỏ N làm mấy đứa con gái trong lớp cứ nhìn nhìn nhỏ N. 
-Ai Bảo ông nhắc xe tui ra chi vây. Tui có tay tự làm được.
-Trời xe bà để ngoài không nhắc xe bà ra làm sao nhắc xe tui ra người. đợi bà nhắc xe ra chắc tui chết ngột trong cái nhà xe này quá. Nó nhăn mặt. bỗng sau lưng có ai đó vỗ vào vai nó, quay lại thì ra là nhỏ T. chắc là đợi nó ở ngoài cổng lâu quá nên vào xem đã an nghĩ chưa đây mà. 
Thấy vậy nó nhắc vội xe ra rồi chở nhỏ T vê, đi 1 đoạn nó thấy N đi sau nó quay đầu lại nói với ánh mắt mĩa mai: Đi trước nha oan gia. Rồi cắm đầu mà đạp chỉ sợ con nhỏ N phi theo kịp thì nó chửi phải bít hi. Nhỏ T thì ngồi sau lưng nó cười toe tóe. Trưa nắng làm nó đã mệt lại còn chở thêm nhỏ T làm nó mồ hôi ra ướt cả áo. Nhỏ T biết nó mệt nên ngồi sau cầm quyển vở quạt cho nó bớt nóng. Nó phì cười vì hạnh động đó.
-Trời đi giữa đường gió vậy rùi bà quạt làm gì nửa.
-Ờ thì thấy ông nóng với mồ hôi mồ kê nhễ nhãi nên quạt cho ông đỡ nóng. Mà không thích thì thôi.
-Uhm trời nóng thật. Giờ mà có người mời uống nước mía thì đỡ mệt.
-Thôi đi cha 12h rồi kìa, về không lo vê lo đúng lại nhà xe tán gái gần 12h mới chịu về. giờ về nhà ăn cơm chứ nước non gì nửa. uống vào cho hết ăn cơm ak.
Nhỏ T nói là nó mất cả hứng thú, nó cặm cụi đạp chẳng thèm nói gì. Chỉ mong về đến nhà để được uống nước đá  . Đến nhà nó cũng chẳng chào gì nhỏ T cả đưa xe cho nhỏ rồi chạy vào nhà. Nhỏ T biết tính nó là vậy. Nhỏ đã quá hiểu con người nó, gần 7 năm hoc với nhau từ cấp 2 đến giờ tuy cấp 3 mới học chung lớp nhưng quen nhau từ hồi hoc cấp 2. Hồi học cấp 2 nó chưa có xe đạp nên nó hay xin xe ê đi học. Nhỏ là người nó hay ê nhất nên thành ra thân với nhau. Lên học cấp 3 nó và nhỏ T lại học cùng lớp nên thói quen đi xe chung với nhỏ nó laị không bỏ được. Dù có xe nó cũng đợi nhỏ về rùi chở nhỏ đi học. lên cấp 3 nó bắt đầu có bạn gái nhưng mổi sáng nó vẫn đi học với nhỏ T. nhiều khi bạn gái nó lại ghen với nhỏ T. Nó giải thích T là bạn thân của nó nhưng bạn gái nó không tin. Vậy là nó cho ra đi luôn. Chắc thói quen thay bạn gái như thay áo là do nguyên nhân này  . Chiều hôm đó ở nhà chẳng biết đi đâu nó lại nằm ngủ. mới leo lên giường được 15p thi chuông điện nhà nó reo lên. Ông già nó ở dưới bắt máy rùi gọi nó dậy nghe điện thoại. mơ mơ màng màng nó cầm máy.
-Alo, ai vậy?
-Gì mà ghê vậy đang ngũ ak. Chắc đang mơ gặp e nào nên tui gọi mà cũng không nhận ra giọng ai ak. 
-Ak uhm. mới nằm tý thì bà gọi mà có chuyện gì không gọi tui giờ này vây. 
-Thì điện hỏi thăm ông xem ông đã quy tiên chưa vậy thui hj
-Cũng sắp rồi, nếu chiều nào bà cũng điện giờ này chắc tui cũng ra đi vì buồn ngũ.
-Thôi giỡn ông thôi, lúc trưa thấy ông mệt muốn uống nước mía mà sợ ông uống vào hết ăn cơm nên giờ định rủ ông đi uống nước mía nè.
-Uhm vậy về nhà tui đi. Nhát nhắc xe ra lắm.
-10p nửa có mặt.
Không hiểu sao hum ni nhỏ T thấy lạ lạ. từ sáng đến giờ thấy nhỏ khác hẳn. ăn nói dịu dàng hơn, quan tâm nó 1 cách rất rất khác trước đây. Ak chắc là sáng nay tưởng lớp nó bị chia nên hum ni mới vậy đó mà. Nó tự suy nghĩ rùi cho mình câu trả lời. Hôm sau bắt đầu 1 ngày mới nó lại thấy nhỏ khác khác thế nào. Sáng sớm nó chưa ngủ dậy nhỏ đã có mặt ở nhà nó. Nó giật mình khi có ai lay lay nó dậy, nó mở mắt ra thấy nhỏ nó càng giật mình hơn.
-Bà làm gì về nhà tui sớm vậy?
-về gọi ông dậy đi học chứ làm gì nửa.
-Ơ trước giờ có bao giờ bà về sớm vậy đâu, hum ni vào gọi tui dậy nửa. chiều nay trời mưa to cho coi
-Thôi dậy đi, nhanh lên đi ăn sáng rùi đi hoc.
-Tui làm gì có thói quen xa sỉ đó. Sáng uống ly cf là rồi. làm gì có chuyện ăn sáng hj
-Thì bưa nay khác đi là vừa, năm cuối rồi lo cho sức khỏe của mình để còn có sức mà học, rồi còn thi tôt nghiệp nửa. 
-ak uhm.
nói thì nói vậy chứ nó thấy nhỏ T lạ vô cùng, không biết hè này nhỏ uống nhầm thuốc gì hay ông bà già mình nói gì với nhỏ mà thấy nhỏ khác lạ lùng. Đang suy nghĩ nhưng nó vẫn phanh xe lại ngay ở quá cf quen thuộc ở gần trường. Đây như 1 thói quen của nó rồi. nhưng sáng nay nhỏ không cho nó vào quán cf, nhỏ bắt nó phải ghé qua quán cháo bành canh ăn sáng đã mơi được đi uống cf. nhỏ làm như là bảo mẩu của nó làm cho nó có cảm giác như đang có chuyện gì đó sắp xảy ra.

nhung vu an mang kinh hoang

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

nhung vu an mang kinh hoang

Xem nhung vu an mang kinh hoang hay nhat 2014

Ai cũng có thể thực hiện kỹ thuật này, tuy vậy người ở trên dễ dàng thực hiện hơn. Vòng ngón cái và ngón trỏ lại quanh gốc dương vật rồi kéo phần da xuống cho đến khi căng ra. Điều này giúp các đầu dây thần kinh lộ ra và khiến dương vật nhạy cảm hơn, bên cạnh đó, nó cũng giúp duy trì sự cương cứng. Làm tình trong khi vẫn giữ tay như vậy sẽ khiến chàng phát điên lên vì sướng.