Niem tin chien thang my tam

Hì, khi chap này được post lên thì cũng có nghĩa là chương trình dự đoán đã kết thúc các thím nhĩ, lần này lượng inbox và cmt cao đột biến, vui thì cũng có vui nhưng buồn thì cũng có buồn, không hiểu em viết thế nào mà có nhiều thím inbox và cmt xoáy đểu thế không biết cơ chứ, em nhắc lại là tính em nóng, võ lại cao nên thím nào mà khía đểu em là... là.... là em giận ngay.... Hehe, giỡn thế thôi chứ càng nhiều thím pm thì em càng vui chứ nhễ, mấy khi được người khác qúy và xem là bạn bè trong tình hình xã hội quá xô bồ như hiện nay nhĩ. ^^.Tiếp nhé!

Thật đấy, lúc đó nhìn Dì rất đáng yêu, lòng em chợt bồi hồi xao xuyến, phút chốc trong em hình bóng nhỏ như nhạt nhòa và bị che lấp bởi ảo ảnh của cái bóng đen đang gối đầu lên nệm kia.Em ngồi nhìn lung lắm, cũng bởi tại nhìn lâu và suy nghĩ toàn xxx nên mặt em đỏ ửng, máu trong cơ thể như dồn vào các mao mạch trên cơ mặt, khó chịu và nóng bừng.Tay chân em run rẩy vì cảm giác háo hức và hồi tưởng về cái đêm hôm ấy, hình ảnh cái khe hẹp hiện ra lồ lộ và khiêu khích, thật đê mê và lôi cuốn.

Em ngồi nhìn và suy nghĩ lung lắm, nhìn vào khuôn mặt Dì, nó thất đẹp và càng nổi bật hơn khi Dì ngủ, thật ngây thơ và thánh thiện, chợt một ý tưởng mong lung và bất chợt hiện lên trong đầu em "thơm phát xem thế nào", ngay lập tức em vạch ra kế hoạch tác chiến chỉ trong vài phần trăm giây, mà như các bậc cao nhân thời xưa có dạy:"Nam nhi chi chí, dám nghĩ là dám làm" còn nếu các thím nào tò mò muốn hỏi về bậc cao nhân ấy tên họ là gì??? thì xin thưa luôn là "Em éo biết". ==.Đoạn nghĩ là làm ngay, em ngồi ở tư thế qùy gối xuống nệm và từ từ chống 2 tay xuống luôn, mặt em tiến sát lại ngày một gần với mặt Dì, lúc này mà xét thì chỉ cách khoảng 1 gang tay.Môi em từ từ tiến lại ngày một gần má Dì............ và rồi........ chụt......... môi em và má Dì tạo 1 tiếng động khe khẽ giữa màn đêm tĩnh mịch, cảm xúc lúc đó trào lên trong em cuồn cuộn, liên hồi và cực kì khó tả.Em có cảm giác như sự khao khát, của việc chiếm hữu điều gì đó đeo bám và nó không ngừng thôi thúc em tiến lên, làm 1 cái gì đó đi để thỏa mãn nó và tạo bước đà cho nó chạy ngày một nhanh hơn, thật lẫn lộn và rối bời.

Cũng vì cái cảm giác đó và vì lần đầu thành công nên em quyết định chơi tiếp phát nữa, lần này sẽ xa hơn đó là vào cái khe hẹp.................... giữa hai môi Dì hay người ta còn gọi là cái miệng ý ^0^.Nhẹ nhàng cúi xuống và thêm một lần hôn nữa thì không thể tưởng tượng được hết cảm xúc vui sướng trong em sẽ tăng lên đến dường nào nữa...Nhưng tréo quèo thay, cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, cuộc đời éo như mơ và chuyện ấy đâu ai ngờ, khi em vừa đưa cái bản mặt đù đù và ngu ngơ của mình tiến gần mặt Dì thì ôi thôi, Dì lờ đờ mở mắt ra, một cảm giác lạnh sống lưng tràn đến, ngượng ngùng đến khó tả, và khó tả đến mức dù cố gắng tả lại thì vẫn éo tả được =.=.

Khi nhìn thấy Dì vừa lờ đờ mở mắt ra thì em ngay lập tức ngước mặt lên, mặt dù vẫn ở tư thế qùy mình hồi hộp và lo lắng lắm, không biết Dì có lờ mờ đoán ra là mình mới vừa "thơm" má Dì hay không, Dì mà biết thì bách nhục luôn ấy T.T, híc trong vài phần trăm giấy ấy, em quyết định lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi, em đưa tay lại gần phía má của Dì và................. nhẹ nhàng em uốn MU bàn tay lại........... khẽ gõ mạnh vào mặt Dì một cái đánh "Bép", ngay lập tức em rút tay về, Dì thì vừa ngạc nhiên và tròn xoe mắt nhìn em, nói ngay:

-Lại dậy àh??? Có sao hông con???_Nhìn em là lộ hẳn ánh mắt lo lắng.
-Dạ, sao Dì lại nằm đây, về đi._Em nói mà cúi mặt xong ngước lên lườm lườm.
-Híc, lo cho con quá chứ gì, sợ tối con tự tử nên ngồi canh nè ^0^ _Nói mà bắt đầu cười cười, rõ hâm.
-Làm gì mà phải tự tử, khùng quá Dì, con trai chứ đâu phải bê đê đâu mà dzậy ==_ mình nói rõ to.
-Nhưng mà mặt con đù._Dì giải thích, híp mắt.
-Đù chứ đâu có ngu đâu, mệt, đi tè đây_ Nói rồi mình đứng dậy
- Khoan con.....vậy thì nhớ đừng có suy nghĩ lung tung nữa nha, nhìn mặt đơ quá...!!!_Dì hét lớn
-Vầng, Dì đi ngủ dùm con cái, nhìn mắt như gấu_Dì nghe mình nói mà hốt hoảng sờ sờ nắn nắn da mặt nhìn tếu vờ lờ.
Mình đi đằng trước, Dì đi đằng sau, mình ghé WC còn Dì thì đi vào phòng, ngáp dài một cái rõ to, đoạn tè xong thì mình lên phòng nghĩ ngợi lát rồi ngủ lúc nào không hay luôn.

Vài ngày sau thì nhỏ điện thoại hỏi tình hình sức khỏe rồi khuyên này kia, mình thấy nhỏ như khóc qua điện thoại, mình cũng xao xuyến rất nhiều.Nhưng thôi, vu vơ thế đủ rồi, hôm ấy cũng là một ngày trong tháng 7 thôi.Sau giai đoạn tự kỉ không thông báo trước đã làm cho Dì nghĩ mình là một thằng tâm thần có tiềm tàng nên đã lật đật gọi điện thoại xin ba mình cho phép Dì được quản giáo mình chặt hơn, mình mỗi khi ra ngoài đều phải thông báo cho Dì là đi đâu??? và lâu lâu Dì còn hay lên phòng mình bất chợt nhìn vào xem có đang "cắn thuốc" hay không, theo lời Dì nói là như vậy, đến khổ.Nhiều lần mình méc ba về vấn đế này thì ba chỉ vỏn vẹn một câu "Ba biểu", và van xin Dì đừng như vậy nữa thì Dì cũng lại "Ba biểu", đến là chán, à thời gian đó mình được cho nghĩ học hầu hết môn, chỉ học 3 môn cần thiết thôi các thím ạh, nói chung cũng sợ thua thiệt bạn bè lắm chứ, nhưng thiết nghĩ cứ cố gắng là ok nên vơi sầu đi bớt phần nào.

Mặc dù nhỏ đã không còn là nỗi lo nghĩ của mình mỗi ngày nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại về hỏi han tình hình bạn bè và nhờ vả chỉnh sửa hay hướng dẫn hoặc là tâm sự về việc ba nhỏ, chị nhỏ, những đứa bạn trên lớp này kia, đủ thứ, dần dà mình cũng quen dần và sống 1 cách tập trung hơn, trong lòng mình thì vẫn còn nhớ nhỏ nhưng thật sự khi tham gia vào công việc như dọn phòng hay làm mấy thứ này kia phụ Dì thì mình cũng quên bén đi nỗi canh cánh trong lòng ấy.

Một sự việc xảy ra.......

Ngày hôm đó, mình nhớ không lầm là đêm hè của một ngày tháng 8 oi ả, đang chat yahoo với thằng bạn thì thấy đột nhiên một cái buzz! to uỳnh, mình hết hồn bấm qua khung thì thấy thì ra là nhỏ, mình tốn gọn lại là nhỏ nói: Mặc dù ba nhỏ chia tay người mẹ đó, nhưng chị em nhỏ vẫn rất thương mẹ kế, hay gọi điện thoại,mẹ kế nhỏ đang bị ốm, chẳng ai ghé qua nhà nhỏ và chăm sóc mẹ kế lúc này, nhỏ lo lắm sợ mẹ kế xảy ra chuyện gì không hay thì nhỏ chết mất và nhỏ muốn nhờ mình qua chăm mẹ kế nhỏ xem có sao không??? nhỏ năn nỉ mình rất nhiều nhưng mình đều từ chối vì.... lúc đó đã rất khuya mình vừa làm biếng và vừa sợ đi đêm nữa, nhưng mà nhỏ năn nỉ ghê lắm nên mình đành chiều lòng và hứa sẽ qua ngay tuy nhiên nhỏ phải gọi điện thoại trước cho mẹ và vì nếu không thấy ai là mình về luôn đó, sợ bị giang hồ dòm ngó thì khổ lắm, nhỏ bắn số điện thoại nhà nhỏ cho mình vì cơ bản mình xóa hôm bữa rồi.
Như đã hứa, mình thay đồ và dắt xe ra khỏi nhà trước ánh mắt không tin tưởng của Dì, xin mãi Dì mới cho đi với lí do bạn bệnh nặng, qua thăm tí cho nó vui rồi lát về mà. Rồ ga chạy tới nhà nhỏ.Vừa đi mình vừa run, không phải vì tiết trời mà vì lo lắng và sợ sệt, đi mà tay lái run run các kiểu, sợ sệt trước ánh mắt khách của các quán nhậu ven đường còn mở cửa, sợ thằng boy nào thấy mình ngu ngơ lại theo xin tiền thì khổ, sợ thằng gay nào đấy hâm mộ và có ý đồ dò theo âm mưu cướp zin cửa sau thì càng ê chề hơn nữa ấy chứ ^^....... Xe cứ đi.
Tới trước nhà nhỏ, em gọi điện thoại nhà nhỏ thì thấy giọng phụ nữ bên kia yếu ớt:
-D đó hả con, cô không sao đâu con, con về nghĩ đi!
-Dzạ nhưng cô ơi, nhỏ nhờ con qua đây, cho con vào xem cô bị làm sao có cần gì không rồi con mới về được._mình quả quyết.
-Không sao đâu con, cô không sao hết ák, tại nó làm quá lên thôi, con về đi không ba mẹ lại mong, cẩn thận trộm cướp ák_Cô vẫn nhỏ nhẹ và yếu ớt.
_Híc, cô mở cửa cho vào vào lát rồi con mới về được chứ ngoài này.... ngoài này tối quá cô ơi, con lỡ qua rồi, coi cô bị sao rồi con về ngay._Mình hơi lớn giọng xíu.
_Con đợi cô xíu, cô ra ngay.
Em đứng chờ một lúc thì thấy mẹ nhỏ ra, phải tả sao nhĩ, cô ấy không cao lắm, khoảng gần 1m6 thôi, tướng người theo em nhìn thì có da, có thịt khuôn mặt tròn, mái tóc uốn xoăn và bó gọn cột tóc kiểu đuôi ngựa, trắng trẻo, nhìn rất duyên nhưng duyên theo kiểu một người phụ nữ thành đạt, một người khá qúy phái.Cô đang làm trong một ngân hàng ở quận 1.

Cô ấy đi với 1 dáng điệu có vẻ hơi mệt mỏi và phờ phạt, trách sao được, con người ta đang bịnh mà, em nhẹ nhàng chào cô rồi đẩy xe vào sân bước lên thềm thì cô nói vọng vào từ hướng cổng:"Con ngủ đây đêm nay luôn đi, sáng về, giờ này cò ra đường thì nguy hiểm lắm".Thiết nghĩ cũng đúng vì em không dám chạy về nhà lúc này, vừa tối lại vừa nguy hiểm, có anh nào xinh trai nghiện ngập nhào lại chơi cho phát thì phẻ đời lắm nhễ, nghĩ đến đó mà em chợt rùng mình, đoạn em nghe lời và dắt xe hẳn vào nhà cô luôn.

Cô đóng cổng và phụ em đẩy xe lên, nói là phụ nhưng hình như cô chỉ cầm cái biển số đủn đà đủn đỉnh thì phải.hì hục một lúc thì cũng xong, em vào nhà.Cô khóa cửa chính lại................. và............

niem tin chien thang my tam

Hề hề, chào các thím nhóe, các thím biết tính em hay són quẩy mà cứ cố tỏ ra bất ngờ cơ, như em đã nói lí do từ trước, nhiều thím đọc xong đi ra mà ko like hay cmt gì thêm nên em khá là chán sinh ra nông nổi són liên hồi, các thím thấy chap nào của em cũng són hết luôn ấy nhẫy, lượt xem toàn trên 200 mà có vài cái cmt với like thì các thím cũng hiểu sao rồi nhẫy. ^^


Lại nhắc về cái tiết trời vãi shit hôm ấy, nắng vãi tè các thím ạh, mà các thím biết trong bộ đồ học sinh gò bó, khó chịu lại thêm cái cảnh giang nắng canh ngọ thì phải nói là mồ hôi mồ kê ra kinh lắm, quần áo như thít chặt vào người, nói không ngoa chứ như em ra mồ hôi chim với cả đít luôn ấy chứ.Đoạn em lấy chim quẹt nhẹ khắp hang nhỏ cảm giác rất ướt át vì phần mồ hôi nhỏ ra cũng nhiều mặc dù chưa lâm trận đâu vào đâu cả, quẹt tứ tung em rà chim xuống đít nhỏ thì thấy nhỏ giật bắn người kêu khẽ :”lộn rồi, không…không phải” em đầu tiên cũng chả hiểu vì cơ bản mục đích của em là rà xuống đó mà sao lại nói không phải nhưng sau đã hiểu ra, em chẳng nói gì, chỉ nghĩ trong đầu thôi, rồi từ từ em chà xát khe bim được 2,3 cái, đang tính toán thì nhỏ nói khẽ:”không có mang gì sao??? Lỡ có em bé thì…sinh luôn hả???”, em nghe vậy thì thầm vào tai nhỏ: “Không sao đâu, không có cho ra bên trong thì không có bị … đâu”.

Nói thẳng ra thì em cũng có lên mạng xem thì có mấy ông bảo thế, với cả hồi đó không phải em không dám đi mua bcs vì em chỉ cần hú phát là tụi bạn đưa vài cái ngay, nhưng mà em sợ mang bcs bị bệnh hôi chim với cả bó chim nó nhứt nên không mang, suy nghĩ con nít mà các thím đừng gạch nhé, không thì em lại buồn bã và thất vọng nữa đấy, hé hé.

Em canh tọa độ bím và kê nòng khẽ nhún người xuống, nhỏ thì cứ đầu hang thì khép khép nắm mắt và bặm môi thật chặt nhìn đáng là thương luôn ấy, đoạn em kê cái đầu khất vài được vài milimet thì nhỏ lấy 2 tay bấu chặt vào vai em, em nhún người và lấy hết ga, tuy nhiên em nghĩ nên đẩy vào từ từ vì sợ nhỏ đau nữa.Em từ từ nâng người mình lên và chim cũng dần dần đi vào bên trong bím, phải nói là vì tư thế đứng và cũng vì bím nhỏ bé tẹo là em cảm thấy bắt đầu hơi nhứt cái đầu chim.
Em vẫn nhét từ từ vào thì bỗng nghe cái cảm giác cái gì đó cản hờ và gây cảm giác vướng ở đầu chim, em biết và thúc hơi nhanh tí thì cảm giác không nghe kĩ bằng tai nhưng cảm nhận được qua nhiều giác quan,”Sựt” là cái tiếng mà em nghe, vừa cảm giác được cái tiếng đó thì nhỏ trân người lên, 2 tay quàng chặt vào cổ em và bắt đầu chuỗi âm thanh:”đau….đau quá D ơi… kéo ra đi…đau quá…” nước mắt nhỏ bắt đầu chảy thấm đẫm với mồ hôi làm cho khuôn mặt ướt át và đáng yêu hơn rất nhiều.Em nghe thấy vậy thì cũng nhẹ nhàng rút ra, nho vội đi lại ngay cỗ hòn đá và lấy một tờ khan giấy lau lau nhẹ bím, lau xung quanh rồi nhét 1 ít khăn giấy vào trong bím chùi chùi rồi lại chùi xung quanh, khan giấy thấm một màu đỏ lòm, tạo nên một mảng to bằng 4 dấu vân tay trong chứng minh thư ấy, em nghĩ ra máu như vậy là thuộc loại nhiều rồi vì cái màu nó rất là đỏ và em thỉnh thoảng cũng có nghe nhiều thằng nói còn ra nhiều hơn và co nhiều đứa con gái thì chỉ ra như bị chảy máu chân răng thôi.Em ngước xuống chim thì thấy đỉnh đầu cũng dính máu nên cũng lại lấy khăn giấy lau luôn, lau xong thì hai đứa nhìn nhau lung lắm, rồi nhỏ cũng đứng dậy đứng gần hoàn đá, em tiến lại và cũng lại lấy chim rà rà và hỏi:”Còn đau lắm hông??? Nhẹ thui har”, nhỏ mặt đỏ trả lời ”còn hơi rát đó, ờ, nhẹ thui nhar”, em nghe như mở cờ trong bụng, lại nhẹ nhàng đẩy tờ rim vào trong bím lần này em đẩy vài sâu hơn rất nhiều, gần ¾ cây í thì cùng luc nhỏ rên lên kiu rát và khó chịu nên em dừng, không vào sâu nữa, kéo ra ngoài và bắt đầu nhấp từ từ, nhỏ cũng từ từ đứng chàng hảng ra và nhỏ thỏ rất mạnh và rên khe khẽ, đa phần là đau hay ưm ưm, á,… nói chung những câu kêu đó em nhớ không kĩ lắm, chỉ nhớ là lúc đó em thỏ rất nhiều phần vì bím nhỏ….. nói sao nhĩ à….. chật quá, làm chim em bị bó lại, sự co bóp trong bím nhỏ khác xa với cảm giác trước đây em từng cảm nhận, nó như muốn xé toạt chim em ra, cảm giác cũng thấy thỏa mãn và sảng khoái lân lân, nhưng lúc đó cũng phải nói là cái tiết trời và hơn cả là lần đầu của em nên thú thất là em còn khá đau ở cái đầu khất vì, da bao uy đã lột hết đâu, đau vãi ra ấy chứ.Mặc dù đau nhưng em vẫn cố nhấp ngày 1 nhanh, nhỏ vẫn ôm vai em nhưng ngã lưng dừng vào tường, em tiếng tục nấc nhanh đoạn vài phút nữa thì mồ hôi túa ra nhiều hơn làm cơn mệt và nhức mỏi cơ ống Quyển, chàn hảng lên rộng, lại cảm giác như từ từ mắc tè í, cứ chực chờ nơi chính giữa con chim làm hơi khó chịu, em biết là em sắp ra rồi, nên đẩy nhanh hơn thì bỗng, 1 tràn nước từ bím nhỏ chảny ra ào ạt cùng với đó là những tiếng rên ngày 1 to của nhỏ và những pha co giật từ phần ngực và eo nhỏ, bím cứ thắt lại và mở ra, nước trắng như nước tiểu ào ra chảy lai lán và đổ xuống đất vài giọt :”Em… không cầm được nước… nước tiểu, hức hức”_ nhỏ khóc và nói như mếu, lúc này em ôm nhỏ và nấc thêm 2, 3 cái nữa thì như hết chịu nổi, em rút chim ra và xuất ra ngoài mặt đất luôn, từng dòng từng dòng trắng đục, em vừa xuất vừa ngước mặt lên nhìn bầu trời thì cái nắng chíu vào da thịt và cả khoe mắt làm cho cảm giác xung sướng và thoải mái nên tờ trym dồn dập khắp cơ thể, dễ chịu vờ lờ luôn ấy các thím.Hai đứa nhìn nhau đỏ cả mặt rùi nhỏ đi lại viên đá và ngồi xuống, lấy khăn giấy lau lau mồ hôi , mặt mũi và lau lau cái bím hồng hào và ướt đẫm ấy, em tiến lại ngồi và cũng lấy khắn giấy lau lau tờ chim, hỏi vài câu buâng quâng rồi hai đứa ngồi nhìn nhau rồu nho 3 chủ động hun em.Em cũng hun trả, nhưng lưỡi nhỏ đã ùa vào miệng em từ lúc nào, điêu luyện vờ lờ, được một lúc thì thở hết nổi nên em đẩy nhỏ ra và quay lưng nhỏ lại, em lấy tay luồn vào cái lưng đầy mồ hôi ấy, vén áo lên thì thật lạ các thím nhĩ, con gái ra mồ hôi mà có cảm giác mùi gì đó thơm lắm khó tả nữa, em từ đằng sau luồn 2 tay lên phía trước ngực và xoa xoa và lại luồn tay xuống bím thọt thẳng vào, nhỏ trân mình lên và chịu đựng, được một lúc thì em cảm thấy rất mệt vì trời nắng nên thống nhất 2 đứa đi về thôi.Lấy cái áo khoác mặt vào thì chẳng ai nhận ra em và nhỏ đều ra mồ hôi nhiều cả, vì cơ bản trời cũng nắng nên điều đó là bình thường thui, đoạn nhỏ lấy quần chip thì thấy nó rơi xuống đất và vì nó dính mồ hôi và cả nước ấy nên nhìn rất dơ, nhỏ quăng vào góc tường luôn trước sự ngạc nhiên của em rồi đi 1 mạch, em chạy theo nắm tay nhỏ thì nhỏ cười cười, em vào nhỏ bước ra cổng lấy xe và cùng về nhà, em cứ đòi nhỏ chở nhưng nhỏ nói lỡ váy nó tung lên thì chết luôn ák nên lại thui,em chở nhỏ về tới nhà nhỏ thì không quên hun và búng nhẹ vào bim nhỏ vài cái, nhỏ giãy nãy và lấy cặp táp phang vào đầu em lia lịa ^^, lại thêm cái máy tính casio trong trỏng nên đâu vờ lờ nghe cứ cọp cọp luôn ấy chứ.Em đi xe về nhà, tháo giày và bước lên tầng 2 luôn, lại nói thêm về bà Dì cái thưở đó, chảng biết mê cái thể loại gì mà cứ ôm cái lap nằm trong phòng cày phim bộ suốt, éo hiểu luôn, thấy em đi lên tầng thì chạy ra liếc đểu, nói xỏ và cười điên vài phát rồi lại chạy vào phòng nằm xem tiếp, đến là chán, váy vủng cứ loạn hết cả lên, lộ hết cả chip.Em đi thẳng vào phòng tắm, để cặp sang 1 bên, xả nước vào bồn tắm và giữ nguyên đồng phục đi học đứng dưới vòi sen cho ướt át rồi em phi vào bồn tắm luôn, nằm trong bồn em suy nghĩ lại về những hành động, những hình ảnh, nói chung là tất tần tật nội dung rất là hại não, nằm trong bồn em từ từ cở hết quần áo ra vào bắt đầu xem chym thiệt hại bao nhiêu, vẫn còn cảm giác đau vãi ra nhưng được cái là mấy cái vùng da xung quanh cái khấc bị lột hết ra rồi, nhẹ nhõm và chym em nhìnn đẹp vờ lờ(CDSHT tì)^^.Bước ra khỏi cửa phòng tắm em xách cặp và chạy lên phòng, trưa đó em chỉ uống sữ vì cảm giác rất mệt nhất là cơ háng í, tối hôm đó cỡ 9h mấy í thì thấy nhớ nên em nhắn tin cho nhỏ:

Em: trym sao rồi???
Nhỏ: trym phẻ, and ku???_ híc, càng ngày nt càng mất nết ^^
Em: ku bt, đang nhớ trym!!!
Nhỏ: Nhớ luôn, gê gê!!!
Em: Ngủ chưa???
Nhỏ: Ngù sao nt, ngu!!!_nhỏ nt lại em mới ngạc nhiên, í là em nói buồn ngủ chưa ák, nhưng nhỏ nt lại như zậy nên em cũng mún giỡn luôn.
Em:Ai hỏi mấy người!!!
Nhỏ: Chứ j, thấy anh nt zậy mà????

Em: Hỏi trym ák má ơi!!! 0_-
Nhỏ: á, cái thằng đê tiện, hỏi tui hổng hỏi, hỏi nó mần chi, nó ngủ òi!!!==
Em: hehe, hùi trưa gê nha, to đầu còn tè bậy!!!
Nhỏ: á á, cái đồ kia, im ngay!!!==
Em: thiệt là buồn quá đê, hùi bữa zô phòng thấy mùi khai khai, ra là ngủ toàn tè dầm!!!
Nhỏ: hông có nhar…. Tại……..im điiiiiiiiiiiiiii nhaaaaaaaaaaaaa!!!
Em: Rõ ràng mà, chối j nữa, haizzzzz...
Nhỏ: hông có mà, hức hức.
Em: Học bài chưa????
Nhỏ: rồi, ngoan lắm chứ bộ.
Em: Ngoan mà tè dầm.###
Nhỏ: á á, thôi đi nha, gét, ngủ ngoan.
Em: g9.
Học đc 1 tẹo thì em đi ngủ nhưng nào có ngủ được đâu, khoảng canh 12h mấy khuya thì nghe nhà gần đầu ngõ chửi nhau rồi đánh nhau nữa, 2 vợ chồng đó bá đạo lắm các thím ạh, đánh nhau suốt, đúng là vk ck son, chưa con cái j nên cứ hễ j là đánh nhau ầm cả lên, lần này thì 2 người đó dí nhau chạy sâu vào trong ngõ luôn, rồi nghe tiến hô hoán, tri hô như bắt cướp, tất cả mọi người đều chạy ra.Em và Dì tất nhiên cũng thế, chạy ra ngoài cổng thì thấy mọi người đang can mà 2 vợ ck cứ nhào dô cho bằng được ăn thua đủ với nhau, bà vợ thì kêu nó đánh con, con phải giết nó, còn ông chồng thì cứ, nó đánh con, vợ mà đánh chồng, không hiểu nổi luôn í, rồi thì cuối cùng cũng xong, tại hơn 1 tiếng đứng can mà, Dì thì vào nhà trước em, em khóa cửa rồi lên lại phòng sau, khi bước qua phòng của Dì, em tính vào phòng của Dì để nhờ sáng mai kêu dậy sớm xíu.Khi vừa mở cửa ra thì thấy Dì đang ngủ nghe luôn cả tiếng ngáy, máy tính thì thấy đang pause ở 1 cảnh trong fiml gì của hàn xẻng í ạh, em tính lại tắt máy và đi ra, thì chợt thấy váy Dì bị xốc lên và lộ ra nguyên 1 mảng mông trắng muốt và cả cái khe….. và em đã…………….
Hehe, các thím cứ gạch đá em thoải mái hehehe, mà có trò chơi này vui vui hì:Các thím nào đoán được hành động tiếp theo của em thì em xin có 1 quà tặng nho nhỏ là 1 cái link phim xxx đặc sắc, hàng hiếm đấy, xin dành tặng cho thím đoán trúng nhóe ^ ^

niem tin chien thang my tam

niem tin chien thang my tam la gi ?

Sau khi móc chiếc quần lót lên tường, tôi bắt đầu thực hiện “điệp vụ” của mình với cái quần lót thứ hai. Tôi dự định sẽ tiếp tục thủ dâm lần thứ hai lên chiếc quần lót này. Nhưng mà sao 2 đầu gối của tôi nó mỏi thế, tôi có cảm giác mệt mỏi. Tôi không còn cảm giác rạo rực, hay là không còn thể lực để tiếp tục “ra” nữa. Không lẽ lại bỏ không cái quần lót này sao? Hay là đợi chút nữa để “phục hồi”. Nhưng đâu chỉ có mình tôi thức khuya đâu, trong nhà còn có chú Thắng đang xem bóng đá đó. Trận bóng đá cũng bắt đầu hiệp hai.Tôi không có lí do gì hì hục sau nhà tắm với thời gian lâu thế, không khéo lại bị nghi ngờ gì đó rồi không hay. Tôi lại nghĩ ra một cách khác. Cầm cái quần lót đen còn lại, tôi thấy nó cũng đã khô. Cái quần lót loại vải thun, được phơi hơn 8 giờ đồng hồ thì đã khô lâu rồi. Tôi bèn tắm rửa sạch sẽ, mấy gáo nước mát lạnh làm tôi tỉnh hơn, sảng khoái hơn. Mặc cái quần lót của cô Vân vào người, cái quần ôm trọn lấy hạ bộ của tôi; sau đó tôi lại mặc thêm cái sịp của mình rồi mặc bên ngoài là cái quần tà lỏn. Mặc cái quần lót của cô Vân, tôi cảm thấy dễ chịu, như có 1 lớp nhung êm đang bao quanh hông tôi. Tôi muốn cái quần lót này sẽ hấp lấy hơi của tôi, và sau này, nếu cô Vân sử dụng nó thì hơi ấm của tôi sẽ bao lấy phần hạ thể của cô, như là tôi đang ôm ấp cô vậy. Mình biến thái rồi.
Tôi đem chiếc quần lót có những dòng tinh của tôi ra sào phơi, để lại chổ cũ. Vào nhà bếp, tôi pha 1 gói mì ăn liền, lúc này tôi đã cảm thấy đói. Tôi tăng cường cho tô mì của mình đến 3 quả hột gà (loại gà ta do nhà tôi nuôi), cần phải bồi bổ chứ. Tôi bê tô mì lên phòng khách, vừa ăn vừa xem bóng đá. Tôi giật mình. Cô Vân đã ngồi cùng chú Thắng tự bao giờ. Có lẽ vào giờ này, cô dự định đi vệ sinh chăng. Suy nghĩ của tôi không sai. Tôi vừa để tô mì của mình xuống bàn thì cô cũng đứng dậy và đi xuống nhà dưới. Có lẽ, cô đã dậy dự định đi vệ sinh, trong khi đó thì tôi đang ở trong nhà tắm, vì vậy “kẹt xe” nên cô lên nhà trên ngồi xem ti vi với chú Thắng đợi tôi “thông xe”. Tôi ngồi ăn tô mì mà như bò đang nhai rơm, xem đá bóng mà tâm trạng cứ hồi hộp. Không biết sau khi đi vệ sinh xong, cô có phát hiện sào phơi đồ để ngoài hè mất 1 cái quần lót không. Chỉ 1 lát sau, tôi đã thấy cô đi lên, dáng vẻ cũng tự nhiên. Chắc là cô không phát hiện ra điều gì. Tôi thở phào. Trận bóng đá rồi cũng qua. Chú Thắng lại quay vào buồng. Tôi thì lại leo lên gác. Tôi nhìn qua khe hở, không thấy gì cả, tối om.
Tôi tụt cái quần lót của cô Vân ra, nó đã hấp hơi của tôi như vậy cũng đủ rồi, cần phải trả nó về chổ cũ. Một vài sợi lông mu của tôi rụng ra, rớt trên chiếu. Hay là để cho nhưng sợi lông này của mình được giao lưu với nhưng sợi lông *** của cô. Suy nghĩ nhanh, tôi bèn xỏ 2 sợi lông mu của mình vào quần lót cô. Tôi chọn điểm gắn 2 sợi lông này là nơi mà khi cô mặc quần vào, nó sẽ nằm ngay âm hộ của cô. Để dể dàng, tôi cần chân của sợi lông, nơi nó có độ cứng hơn cả, xỏ qua lớp vải thun mỏng, đan thêm vài lổ nữa cho nó nằm gọn trong lớp vải. Tôi muốn nó nằm gọn trong đó, không để lộ ra dễ bị phát hiện; tôi muốn nó nằm đó mãi mãi, sẽ được ép mãi vào âm hộ của cô. Cái quần lót màu đen, tệp màu cùng sợi lông, chắc cô cũng không phát hiện ra. Tạm biệt 2 chú em nhé, chúc 2 chú em vui vẽ trong căn nhà mới của mình. Tôi đem cái quần lót ra sau nhà, móc lên phơi chổ cũ. Cả nhà tôi đang còn ngủ. Bấy giờ khoảng 4 giờ 30 sáng. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ của mình. 
Sáng hôm sau, hơn 8 giờ tôi mới ngủ dậy. Đang còn nướng trên giường, tôi nghe cha tôi quát:
- Thằng D dậy đi, giờ này mà còn ngủ nửa.
Biết tính cha tôi, tôi bèn nhanh chóng xuống gác. Gia đình chú Thắng đang ngồi dưới phòng khách, có cả cha mẹ tôi. Cả gia đình cô đã thay áo quần, tôi nghĩ chắc là dự định đi chơi đâu đây. Tôi tọt xuống nhà sau, ra sào phơi áo quần. Tôi muốn kiểm tra dấu vết của mình đã tạo ra trong lúc khuya. Ơ kìa, các loại áo quần của gia đình chú Thắng không còn trên sào phơi nửa rồi. Không biết những dòng tinh của tôi có để lại dấu tích gì không, rồi không biết cô Vân có phát hiện ra không? Đang còn bần thần thì cha tôi đã đứng từ phía sau lưng tôi từ hồi nào, ông cất tiếng làm tôi giật minh:
- Làm gì mà đứng đó, rửa mặt rồi qua nhà thằng Tuấn (láng giềng nhà tôi) mượn xe, chở nhà chú Thắng ra bến xe.
Vậy là gia đình chú tạm biệt nhà tôi rồi. Hai cái quần lót màu đen đó không kịp cho tôi nói lời từ biệt. Cô Vân đã gom áo quần vào va li, chuẩn bị về nhà rồi. Hy vọng là cô không phát hiện ra điều gì, tôi nghĩ rằng cái quần lót thì màu đen, chắc cô không phát hiện ra dấu tích gì từ những bệt tinh dịch của tôi. (Nhiều dêm tối trước khi ngủ, tôi thủ dâm, sau khi bắn tinh xong, tôi thường lấy cái quần tà lỏn của mình chùi cho sạch rồi để đó ngủ một giấc, sáng dậy, trên quần của tôi từng loang lỗ vết tinh đã khô) 
Sau khi mượn xe gắn máy của anh Tuấn láng giềng, cùng với chiếc xe của nhà tôi, cha mẹ tôi đèo gia đình chú ra bến xe. Trước lúc cô lên xe do mẹ đèo, tôi quyết định tranh thủ. Tôi đi đến bên cô và giả vờ:
- Cô ơi cho con ẳm cu So nựng nó 1 cái.
Vừa nói, tôi vừa lòn tay ẳm thằng cu con. Nhưng ý định của tôi không là nựng thằng cu, tôi muốn nựng “cái khác”. Tôi vòng tay trái vào nách thằng cu, giả vờ vô tình tôi ép cách tay của mình vào ngực cô, tay phải tôi vòng ra sau lưng thằng cu để bế nó. Bất ngờ thằng cu giãy lên, hai chân đạp lung tung, nó không chịu cho tôi ẳm, có lẽ nó sợ mẹ nó bỏ nó lại nhà tôi (vì khi nãy , mẹ tôi có đừa với nó là để nó ở lại cho nhà tôi nuôi, không cho nó về cùng với cha mẹ, thằng nhỏ khóc nhè). Lại là cơ hội của tôi, cánh tay trái của tôi bị kẹt trong nách nó cũng đồng nghĩa với việc cánh tay của tôi được chà xát lên ngực của cô. Một cảm giác dễ chịu trong tôi. Nhưng nhiều người đang ở đó, tôi nhanh chóng rút tay ra, giả vờ nựng yêu thằng bé:
- So ngoan nào.
Không biết sao, cô Vân lại nắm lấy cánh tay bé nhỏ của thằng cu, lại tát nhẹ vào má tôi:
-Anh D. cũng ngoan nào.
Tôi giật mình, 2 tai đỏ lên. Vậy là mình bị lộ rồi chăng? Tôi bàng hoàng, nhưng sự ồn ào của buổi chia tay nên mọi người không để ý đến thời khắc đó.
Gia đình chú Thắng đã khuất khỏi tầm mắt tôi. Một vài làn khói xe còn lãng đãng xung quanh tôi.

niem tin chien thang my tam

Chào toàn thể các đồng dâm! 
Tham gia mảnh đất Liên Xô chống Mỹ cũng chưa lâu, cũng chẳng reg _nick, chỉ để lướt qua xem các đồng dâm tung hoành. Nhưng trong box này có nhiều câu chuyện mà mình có thể nhìn thấy một phần con người mình trong đó, thôi thì cũng dành chút thời gian, miên man với dòng ký ức hầu anh em.
Mình tự nhận là người văn chương dốt nát ( Vào cái năm 2000 mà điểm tốt nghiệp môn Văn của mình trên con 6.5 mà mình đạt được, thì mình đã vào thẳng ĐH bất kỳ trường nào mình muốn rồi), nên anh em đọc thấy lủng củng cũng chém nhẹ tay nhé. Đây chỉ là những ký ức mình chắp nhặt lại nhằm phần nào giúp anh em giải trí trong cái xã hội “Nhân sâm thì ít, củ tre thì nhiều này”, biết đâu lại có những Pro cũng gặp con người mình trong đó!
Phần 1: Tuổi thơ dữ dội ( xin lỗi nhà văn Phùng Quán, vì bí từ nên đành mượn tên đứa con của bác)
“Đêm, nỗi cô đơn buồn tê tái, sâu trong giá lạnh….” ,những giai điệu của bài hát đó cứ xoáy vào tai hắn làm cho đêm trở nên buồn hơn, càng buồn lại càng nghe ( nếu Tùng Dương mà bịt mặt lại hát thì đúng là ca sỹ số 1 của Việt Nam, bác nào hiểu biết âm nhạc xác nhận giúp em cái), những kỷ niệm từ thời thơ ấu như những thước phim quay chậm chợt ùa về trong hắn.
Nó (gọi thế vì còn trẻ con) biết mùi đàn bà cũng từ khi nó chưa biết chữ ( khoảng 5 tuổi) cái tuổi mà trẻ con chơi trò vợ chồng với nhau khi không đến trường mẫu giáo. Nhà hắn ở khu tập thể của trường hoc, mẹ hắn là một cô giáo cấp 2, còn bố hắn là sỹ quan quân đội ( một gia đình kiểu mẫu khi đó, chỉ tội nghèo). Cái khu tập thể của một trường miền núi, nửa đồng bào miền núi, nửa người kinh đó sao mà lắm trẻ con đến thế, toàn sàn sàn tuổi nhau. Nó hay chơi với 4 đứa con gái cơ, 2 chị em Nhung, Hồng đứa lớn hơn 2, đứa lớn hơn 1, hai chị em Hải, Hà đứa bằng đứa ít hơn 2.
Tuy là trẻ con, nhưng dường như đứa nào cũng lớn trước tuổi, các bác biết vì sao không ạ? Xin thưa với các bác nó gói gọn trong 3 từ “ở tập thể”, nhiều người, lại sống trong không gian chật hẹp nên mọi sinh hoạt đều không qua được mắt mọi người nhất là bọn trẻ con, vì nghĩ chúng còn chưa biết gì. Nào là đôi vợ chồng giáo viên cùng trường mới cưới, nào là một cô giáo với một anh chồng làm gì đó ở xa thi thoảng mới “đảo qua nhà cho gà uống nước”…. Những hình ảnh đó đã in sâu vào những tâm hồn non nớt để đến bây giờ là đồng dâm của các bác âu cũng là cái duyên nợ ( có bác nào giống vậy không giơ tay phát).
Khu tập thể đó nằm đằng sau, trong khuôn viên của trường nhưng cách văn phòng và lớp học một quãng khá xa. Cạnh trường là UBND xã, một xã cũng khá lớn và kinh tế cũng khá mạnh thời bấy giờ. Chính vì vậy mà giáo viên trường ( cả cấp 1 và cấp 2) khá là thân thiết với đội ngũ cán bộ xã, và tất yếu những việc chim chuột cũng từ đó mà ra. Hôm đó là một buổi chiều đầu đông, trời se se lạnh, vẫn loanh quanh trong khuôn viên khu tập thể cùng với Hải vì bố mẹ cả 2 đứa đều đi làm, mẹ nó và mẹ Hải dạy cùng nhau, nhà sát nhau trong khu tập thể. Ngang qua phòng cô Thu, bỗng nghe những âm thanh lạ mà quen từ đó phát ra, hai đứa chẳng ai bảo ai nhưng dường như đứa nào cũng biết trong đó xảy ra gì rồi ( cũng đíu ai mà ngờ được cái Hải nó cũng biết, chắc bố mẹ nó quần nhau toàn lúc nó chưa ngủ). Cả hai chạy nhanh ra đằng sau khu tập thể như được lập trình sẵn( quá quen với việc này) ngó qua khung cái cửa sổ cũ nát, một cảnh tượng vô cùng kích thích đập vào mắt 2 đứa. Cô Thu - một cô giáo khoảng 30 tuổi, chưa chồng, chồng chết hay bỏ chồng mình cũng đíu nhớ nổi nữa vì lúc đó còn nhỏ quá, đang trắng phau một màu da thịt ngồi trên bụng một chú cán bộ xã có cái tên mà nó dị ứng kinh khủng- Chú Hán, gần 40 tuổi gì đó. Những âm thanh ư ử phát ra từ cái miệng xinh xắn, cùng với gương mặt hơi gầy, gò má cao, làm cho cô Thu lúc đó xinh vô cùng( bây giờ anh em mình gọi là dâm, lúc đó chỉ biết đẹp thôi ..kha kha), những tiếng xuýt xoa, úi chà của chú Hán cũng to không kém làm cái quả ớt của thằng bé dựng đứng trong cuổn, một cảm giác kích thích trong người làm nó nóng rực. Nhìn sang Hải nó thấy Hải mặt đỏ phừng phừng, nuốt nước miếng ừng ực, bây giờ mới biết là lúc đó Hải cũng nứng. Một lúc sau thấy cô Thu gằn lên một tiếng( chắc cố để khỏi hét to vì khu tập thể nhà nọ nhà kia chỉ cách nhau bức tường 10cm), dừng nhún nhảy cái cặp vú và cái khoảng đen đen dưới rốn, rồi đỏ vật xuống người chú Hán, chú Hán lật nhanh người cô Thu lại, tiếng bạch..bạch mỗi lúc một nhanh hơn rồi cũng dừng lại kèm theo một âm thanh hục.. hục như lúc con lợn bị cắt tiết. Rất nhanh hai người mặc lại quần áo, cô Thu mở cửa ngó quanh quanh ( may mà chạy vòng ra đằng sau, không thì lộ hết) thấy không có ai cô phất tay, nhận được tín hiệu của cô Thu, chú Hán thoát ra ngoài nhanh như một cơn gió, đúng là khéo ăn vụng.

niem tin chien thang my tam

Xem niem tin chien thang my tam hay nhat 2014

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha