Nu sinh clip sẽ

Rồi thân thể Ti giựt bắn lên không tự chủ, nó cứ rên “…aaaa …aaaa…” liên hồi. Tôi nghỉ là con Ti khó chịu lắm nhưng cũng sung sướng lắm. Tôi cứ thế mà tiến xa vào vùng cấm địa. Tôi ra lưỡi đi tới đâu thì Ti rên lên “…aaaa …aaaa…” tới đó. Nó rên ” …ư ..ư …ư …” rồi nó rên ” …aa.aa ..aa …”. Ti như có vẻ nhột nhạt , nó uốn éo, mông lắc qua lắc lại không ngừng. Tôi cãm thấy là Ti như muốn được liếm lắm. Biết như vậy tôi càng liếm tới tấp khu vực đó làm cho Ti chịu không nổi . Nó rên ngày càng lớn. Nước nhờn trong lồn nó tuôn ào ra lai láng

nu sinh clip sẽ

Rồi mỗi lúc nàng rên lớn hơn như không còn sợ ai nghe thấy. Sự co thắt trong âm đạo bắt đầu trỗi dậy như muốn nuốt ngón tay nào vô trong. Em thả trôi theo sự đòi hỏi của cơ thể, cứ đút sâu nó hơn … cho tới khi nàng cảm thấy đau … thì ngừng. Em nghĩ em phải dành cái quyền được phá trinh cho người anh trai mình người mà Vân cam thấy rất yêu quý. Vân cảm thấy thủ dam rất ướng nên nàng tiếp tục. hai chân dang rộng hai bên tay trái Vân khéo banh nhẹ, tay phải thì xoa tròn những vòng nhỏ ở chung quanh, ngay giữa trung tâm của hai bên đùi.

nu sinh clip sẽ

nu sinh clip sẽ la gi ?

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

nu sinh clip sẽ

. Đang lúc mếu máo nước mắt nước mũi đầm đìa thì một bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng tôi lại , tôi nín bặt mở mắt ra , qua làn nước mắt tôi thấy nàng đang ngước nhìn tôi , đôi mắt vẫn mọng nước và nước mắt khiến tóc nàng hơi bết vào má , khiến cho nàng càng thêm kiều diễm , tôi nhìn nàng với đôi mắt của một kẻ hối lỗi , nhưng vẫn ko dấu được vẻ đắm đuối của một gã si tình . Nàng cựa nhẹ và nói khẽ :
_Hiếu ..buông Ngọc ra đã ...Ngọc sắp nghẹt thở rồi ...!
Tôi giật nảy người và thấy mình vẫn đang ôm chặt nàng , nhẹ nhàng tôi buông nàng ra . Tôi cúi gằm mặt xuống ko giám nhìn thẳng :
_Hiếu xin lỗi ...chắc Ngọc đang giận Hiếu lắm ...Hiếu .... !
Nàng thỏ thẻ :
_Ngọc không giận Hiếu ...nhưng khi nãy Hiếu làm Ngọc sợ lắm Hiếu biết không ?
Tôi lắp bắp :
_Hiếu ..xin lỗi ..cũng chỉ vì Hiếu rất ..mến Ngọc ...nên ...Hiếu cũng chẳng hiểu sao Hiếu lại làm như vậy nữa ...!
Bỗng nhiên nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi , một hành động khiến tôi bất ngờ , nàng nói :
_Thế chẳng lẽ cứ mến người ta ...không biết ý của người ta ra sao mà đã có những hành động như vậy được hả !? Xưa nay Ngọc cứ nghĩ Hiếu là một người hiền lành và nhút nhát , ai ngờ ...!!
Tôi ngượng ngập :
_Hiếu xin lỗi ..chắc giờ Ngọc ghét Hiếu lắm phải ko ...chắc giờ Hiếu cũng ko giám gặp Ngọc nữa , chẳng còn mặt mũi nào gặp Ngọc nữa ...
Nói chưa hết câu tôi lập bập đứng dậy thu dọn bút và định ra về , nhưng bước ra đến cửa phòng thì trọng nói trong trẻo của nàng lại cất lên :
_Nhưng Ngọc vẫn muốn Hiếu gặp Ngọc nữa đấy ...
Tôi sững người quay lại , nàng ngước nhìn tôi , đôi má ửng hồng , tôi run run :
_Vì bài báo chưa hoàn thiện sao ?
Nàng mỉm cười lắc đầu :
_Chỉ đúng một phần thôi !
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực :
_Không lẽ Ngọc cũng ...
Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi , nàng khẽ gật đầu .
Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng , nếu nàng không ra giấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà . Tôi lao tới ôm chầm lấy nàng , lần này tuyệt nhiên ko có sự kháng cự nào cả . Không còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy , giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi , một thành công ngoài sức mong đợi , tôi hôn nhẹ lên tóc nàng , mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi ngất ngây trong hạnh phúc , tôi thì thầm :
_Từ khi nào ...từ khi nào ...vậy Ngọc ?
Khẽ tựa đầu vào vai tôi , nàng thỏ thẻ :
_Hiếu nói gì Ngọc không hiểu ?
_Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng ...mến Hiếu từ khi nào !?
Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra :
_Ai lại đi hỏi người ta câu đó , tự đi mà tìm câu trả lời đi , thôi giờ tập trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi , ko xong việc Hiếu đi mà chịu trách nhiệm với cô nhé !
Tôi nháy mắt tinh nghịch :
_Vâng , thưa sếp !
Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái . Rồi chúng tôi bắt đầu công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc . Trong khi làm việc chúng tôi có thể công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương , thể hiện sự quan tâm , âu yếm nhau , dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần , chưa quen với những cảm xúc mới lạ này ....

nu sinh clip sẽ

Xem nu sinh clip sẽ hay nhat 2014

 Ông ghé đến gần nữa thật gần, gần đến nổi chót mủi của ông đã chạm đến da thịt Hạnh ông hửi hửi hít hà ông hôn lên l*n Hạnh đặt một nụ hôn lên l*n ông để nguyên miệng mình như vậy một hồi lâu, không chịu đựng được nữa hai ngón tay Vinh banh hai mép l*n ra lưỡi Vinh chọt vào trong rồi rút ra thật lẹ, ôi chao cái vị ngọt tanh tanh của l*n thấm sang vị giác hòa tan vào miệng Vinh nó ngọt ngào như đường, nó tanh tanh, nó nồng nồng lám cho những giây thần kinh trong nguời Vinh nó bừng dậy, c*c Vinh như nổ tung ra nó cứng ngắt như khúc sắt nguội, lặng yên một lúc để tận hưởng mắt ông vẫn nghắm nhìn Hạnh đang trần truồng cho mản nhản, Hạnh vẫn say mê ngủ hơi thở phập phồng lồng ngực lên xuống đều đặn hai cái vú nhô lên hụp xuống, đầu núm vú ngỏng cao, sau khi nhìn cho đã mắt Vinh tắt đi ngọn đèn sáng căn phòng chìm vào bóng tối cái đèn ngủ nhỏ làm cho cảnh vật lờ mờ, banh chân Hạnh ra xa Vinh gục đầu vào l*n le lưỡi mơn man hai múi thịt liếm lên liếm xuống, cơn dục tình dâng cao banh mép l*n Vinh liếm lấy liếm để như kẻ khát nước đi ngoài sa mạc nước l*n ứa ra càng lúc càng nhiều Vinh xì xụp húp lưỡi tung hoàng ngang dọc lưỡi đi lên đi xuống Vinh bú, Vinh liếm chàng nhay nhay cả cái mòng đóc, lột lớp da che cái hột le ông liếm vào đó ông bú ông nút, tay Hạnh níu lấy tóc của Vinh từ lúc nào ông cũng không rỏ ông chỉ biết cái l*n ông đang bú nó ngon quá nó sưng lên to mọng tay Hạnh đang luà vào tóc ông xoa nhè nhẹ, tiếng Hạnh rên rỉ lên vì sướng
- A… Danh ơi….. sướng quá….. anh bú sướng quá… vậy mà lâu nay anh không chịu bú l*n em…. á…….. á….. ôi trời ơi sướng……. liếm ngay đó nút mạnh lên Danh ơi………. ô….. ô… anh giết em…….. a…… chết em anh ơi.

[X] Close.