Nu sinh danh nhau moi nhat

-Ư.. đã quá..sướng quá .. ấn mạnh vào bên trong người của em nữa đi anh …híc sao mà sướng thế…không thế nào chịu được nữa rồi ..thích quá đi mất thôi .. đã quá…sướng quá ..ui ..thích thật đấy anh ơi ..cho…cho con cặc ngập nữa đi anh 

Tôi cố gắng nhấp mạnh thêm một chút nữa thì nước nhờn càng chảy ra nhiều hơn nữa .Nó làm ướt cả đám lông đen phía dưới con cặc của tôi .Tôi nhấp một chút thì cũng mệt lên khẽ bảo Trang 

-Em à .Cho anh nghỉ một chút đi em .Anh mệt quá .Híc anh không thế nào chịu được nữa rồi đây này 

Tồi nằm luôn lên người của Trang mà không nói gì .Con cặc thì vẫn cắm thật sâu vào bên trong cái *** của Trang .Trang không nói câu nào mà chỉ ôm lấy người của tôi đồng thời cũng đẩy cái *** của mình lên một chút mà thôi .Một lúc sau thì tôi mỉm cười mà nói với Trang 

-Hay em với anh làm như bố anh làm với mẹ em nhé .Xem nó như thế nào được không em 

Trang khẽ mỉm cười mà nói 

-Cũng được .Em thấy tư thế như vậy có vẻ là sướng đấy anh ạ .Rút con cặc của anh ra khỏi cái lỗ của em đi anh 

Tôi khẽ rút con cặc của mình ra khỏi cái lỗ *** của Trang rồi đứng dậy .Trang cũng khẽ làm đúng tư thế của mẹ mình khi được bố tôi đút con cặc vào bên trong mà nhấp .Tôi cũng khẽ tiến ra đằng sau rồi khẽ cầm con cặc mà đút chầm chậm vào bên trong cái lỗ *** 

Nhưng do chưa làm kiểu này quen và lỗ *** của Trang khá là bé lên cố gắng mãi mà tôi cũng chưa đút con cặc được vào bên trong .Tôi khẽ bảo Trang 

-Nào em dạng chân của mình ra nữa đi em .Như thế này thì con cặc của anh khó chui vào bên trong lắm em ạ 

Trang thấy tôi nói như vậy thì cũng khẽ dạng chân của mình ra thêm một chút nữa cho tôi có thế dễ dàng mà đút chầm chậm vào hơn nữa .Khi cái lỗ *** được mở rộng thêm một chút thì tôi dễ dàng mà đút con cặc được vào bên trong 

Trang cũng khẽ đẩy nhẹ con cặc của mình ra đằng sau một chút để con cặc của tôi có thế chui được vào một cách dễ hơn nữa ..Khi con cặc dã ngập vào bên trong cái lỗ *** thì tôi cũng ôm chầm chậm lấy cái eo mà nhấp thật mạnh vào .Những tiếng nhẹp nhẹp cũng khẽ dần dần vang lên .Trang thấy như vậy thì nói 

-Nhẹ nhàng thôi anh nào làm gì mà mạnh thế hả anh 

-Em đau à .Nếu đau thì anh sẽ làm nhẹ thôi mà 

-Không phải em đau nhưng mà tạo lên những tiếng động như vậy thì nhỡ bố anh và mẹ em nghe thấy thì sao 

nu sinh danh nhau moi nhat

##Mình ko tin vào mắt mình nữa##
Trời ơi, Dì đang ngồi xổm khoanh 2 tay lên đùi trên bồn cầu ngồi bệt hình như là đang đi tè thì phải,thấy mình thì Dì tròn mắt, đỏ mặt,ú ớ,xong cúi mặt xuống,lấy tay che \./ lại, nhưng vì đang tè nên nước tè cứ bắn hết vào tay Dì,hic, Dì cố gằng che lại trong rất tội nghiệp, rồi Dì cố gắng kéo váy xuống nhưng vì cái váy công sở lại vì đang ngồi trong tư thế đó nên cũng không sao che hết đc, xong cúôi cùng Dì thả 2 chân xuống ngồi bệt luôn, mình vẫn nhìn nhưng hơi cúi mặt xuống, nhưng mà vẫn nghe tiếng "rỗn rỗn" vì nó vẫn đang chảy, ước váy và có vài tia bắn cả ra sàn nhà tắm.

Dì cúi mặt và quay về phía bồn tắm.Mình choáng váng bật ngửa tính chạy ra ngoài nhưng mà hoàn cảnh không cho phép mình ôm đít lại cái bồn cầu kia tuột quần ra ngoài thụp xuống thì:”tẹt tẹt tẹtttttttttttttttttttttttttt” mặt dù cảm giác rất là phê nhưng đầu óc thì trống rỗng, lúc đó mình có quay sang Dì thì thấy Dì đang cúi mặt lấy 2 tay cố gắng kéo cái váy xuống nhưng tiếc nó lại là váy cứng lại đang ngồi nên kéo rất khó khăn gượng gạo, Dì cố gắng quay mặt về phía bồn tắm mình có liếc sơ qua và hình dung lại những j mình thấy, thì mình hình tượng ra chùm lông đen, thưa, mảnh và cả cái bím hồng hồng hơi ươn ướt thì phải(lúc mình vào thì Dì giật mình và cố kìm), lúc đó thì mình ko dâm tặc và nghĩ sâu xa như vậy, nhưng khi bình tĩnh mà nhớ thì nó là như thế nhé.Rồi mình nhanh chóng làm xong rồi đứng dậy kéo quần lên đi ra ngoài và khóa cửa lại lên phòng lấy đồ, lát tắm.hic hic, ngồi trên phòng mà bao nhiêu hình dung của đứa con trai đang tuổi xuân phơi phới nhảy loạn xạ trong đầu mình.
Lát sau, mình cũng nghe thấy tiếng mở cửa phòng WC tầng 2 và dì bước vào phòng Dì rồi, mình mở máy tính đá 2 trận FF rồi xuống nhà tắm, tắm, mình leo vào bồn tắm ngâm mình mà con chym cứ dựng đứng và cứng ngắt, cảm giác cứ bồi hồi và…. Mình không phủ nhận là mình từng xem phim heo, tuy nhiên rất ít và lần đầu xem cũng là năm lớp 8, nhưng cũng khá lầu rồi mình sống lành mạnh và ko xem nữa, nghĩ buâng quơ rồi xả nước lên phòng ngủ thì đang phê phê nghe tiếng Dì mở cửa phòng gọi:

- Xuống…xuống ăn cơm trưa đi con.
- Con no rồi_Mình ngái ngủ trả lời.
- Hả???_ rồi chạy thằng xuống nhà dưới.
Lúc đó thì mình ko hiểu tại sao Dì lại như vậy, nhưng bây giờ thì mình đã hiểu lúc đó dì nghĩ gì.Ngủ 1 giấc tới khoảng 4h rưỡi thì mình thấy khó chịu và cảm giác cứ rừng rực, khùng điên luôn ák, khó chịu value, mà cứ hình dung về cái lúc trưa mình thấy được…. cái mà ai ai cũng bít à cái j ak (You know Who- version You know What) và rồi mình cũng bật máy lên và vào gg gõ cái j thì các thím cũng mường tượng ra nhỹ.
Hic, bần tăng thật tội lỗi, hình như là bộ phim về 1 em Mỹ thì phải cũng kéo link chứ xem onl thì mờ lắm, hình như kéo là 1Gb3 thì phải, éo nhớ rõ, ngồi chờ down thì bụng sôi sôi nên xuống kiếm j ăn thì nghe thấy tiếng dì đang băm cái j đó, mình bước xuống khỏi cầu thang thì hình như Dì bắt gặp tiếng chân mình nên Băm vào cái thớt như đúng rồi,ầm ầm ầm, mình hết hồn, Dì quay lại thì thấy Dì đỏ mặt đừng hỏi, phải nói là đỏ như Gất, Dì bước lại tủ lạnh nhìn vào tủ lạnh nói:
-Ăn ram(nem rán) đỡ đi, Dì đang nấu.
Rồi lấy cái dĩa ra đang chuẩn bị đặt lên bàn thì mình nói:
-Hồi trưa, con bị đau bụng nên hấp tấp….._thì bất chợt như Dì lỡ đánh rơi đĩa vậy làm xuống bàn 1 cái Tum rồi cái đĩa xoay nửa vòng, nhìn mặt Dì như kiểu hoảng hốt. rồi Dì gật đầu đi lại chỗ bếp khuấy khuấy, nấu nấu, Lát sau ăn cơm trong im lặng rồi mình lên phòng.Nằm xuống và ngủ tiếp(mình ngủ rất nhiều nhé, không biết tại sao luôn),khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi………….P/s:Mình đang kiếm cái video phù hợp cho chap này, nên hơi lâu mới có chap mới, các thím thông cảm ^

nu sinh danh nhau moi nhat

nu sinh danh nhau moi nhat la gi ?

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

nu sinh danh nhau moi nhat

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

nu sinh danh nhau moi nhat

Xem nu sinh danh nhau moi nhat hay nhat 2014

Người chồng thương yêu của tôi mất cách đây 2 năm trong một tai nạn xe hơi. Tiền bảo hiểm để lại không nhiều lắm. Giống như đa số các người mẹ Việt trên đất Mỹ này, tôi là 1 người phụ nữ chân yếu tay mềm chỉ biết lo cho chồng con những bữa ăn ngon, quần áo, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ. Tôi là 1 người nội trợ Á Đông thuần túy hoàn toàn lệ thuộc vào chồng. 
Đúng ra tôi có thể giúp thêm cho gia đình bằng cách đi làm thêm sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng vì bản tính an phận, không đua đòi của cả 2 người, chồng tôi khuyên tôi nên ờ nhà để ảnh lo tất cả mọi chuyện khi tôi mang thai bé Hùng. 
Bây giờ tôi mới cảm thấy khó khăn. Chỉ trong 2 năm bao nhiêu tiền bảo hiểm dần dần mất sạch. Hai tháng nay không có tiền trã tiền nhà. Nhà băng đòi phạt, đòi bán khiến có lúc tôi nằm khóc thầm trong tuyệt vọng. Tôi cũng cố đi xin việc nhưng hoàn toàn thất bại. Cái bằng cử nhân kế toán sau 16 năm đã lỗi thời. Lại thêm nền kinh tế đang trên đà suy thoái nên đơn xin việc nữa năm nay tung ra như truyền đơn vẫn không thấy hồi âm 1 cái.
Hùng cũng cố gắng xin việc giúp mẹ. Nó tìm đâu được cái job làm nghề bán kem ở tiệm kem 31 gần nhà. Tiền chỉ là lương tối thiểu vừa đủ cho nó mua máy tính, ăn vặt chứ làm sao đủ trang trãi tiền nhà, bảo hiểm, xăng nhớt, bảo trì, y tế, … 
Môt hôm sau bửa ăn tối, tôi nhìn Hùng bảo.
“Con à. Mẹ thật không xứng làm mẹ con. Ba con mất đi bây giờ chi phí trong nhà mẹ không trang trãi nổi. Nhà băng nó đòi tịch thu nhà trong vài tháng tới. Bây giờ mẹ không biết làm sao đây.”
Hùng bao giờ cũng lạc quan. Nó đáp.
“Không sao đâu mẹ. Mọi chuyện nào cũng có giải pháp cả.”
-Giải pháp không có con ơi. Mẹ gởi đơn xin việc lâu này không ai gọi đi phỏng vấn cả. Mẹ ra trường lâu rồi người ta cho mẹ già. Mẹ buồn quá con ơi. Mẹ không săn sóc cho con được nữa.”
“Mẹ đừng lo quá. Mẹ cũng đâu có già. Lúc nào mẹ cũng trẽ trung xinh đẹp cả. Con sẽ tìm cách kiếm việc để lo cho mẹ. Con muốn lo cho mẹ hết cuộc đời.”