Nung lon qua anh oi

Xuân đi làm vắng, cô tôi bảo Xuân làm ở sở chế biến liên hiệp, tôi chưa quen với những danh từ mới nên nhiều khi chữ nọ xọ chữ kia. Thằng Tường (15 tuổi, con Xuân) đang ngồi trên phản phì phò điếu thuốc, tôi cũng chẳng biết gọi là thuốc gì, thuốc lá hay thuốc rê. Thấy nó hút thuốc tôi để ý nhìn lũ trẻ chơi trong xóm, nhiều đứa nhỏ hơn nó cũng phì phèo hút lách như thế cả. Đang chuyện trò với cô tôi thì một đứa bạn đến gọi nó ơi ới:

- Đ.. mẹ thằng Tường có lên Đồng Xuân bây giờ không đấy hả? Để bố mày chờ mãi, muộn đéo nó rồi còn gì?

Thằng Tường đủng đỉnh trả lời:

- Thủng thẳng ông lấy cái xe đạp ông ra ngay, có động mồ động mả cha mày đâu mà rối lên thế?

Rồi nó lững thững kiểng chân lên giường, nghễn cổ, với cái xe đạp cũ treo trên trần bằng sợi dây thừng khá chắc, gọn gàng và nhẹn lắm, nó tháo dây thừng, lôi chiếc xe xuống, lí nhí chào tôi rồi đi. Cô tôi dặn với:

- Đừng la cà, về ngay con nhá!

Hai thằng bạn lại cười nói như không, câu chuyện lại nổ như pháo rang, mỗi câu lại mang mồ mả, cha ông làm chấm phẩy. Hình như tôi không thấy cô tôi thở dài.

nung lon qua anh oi

Thế là cả tối hôm đó, người tôi cứ lâng lâng; một cảm giác khó tả cứ nao nao trong lòng. Tôi ăn cơm ngon hơn, thấy yêu đời hơn. Và cả tối đó, tôi cứ tìm mọi cách để luôn được nhìn thấy cô; cô và mẹ tôi ngồi nói chuyện ngoài hàng hiên trước nhà, tôi xem ti vi bên trong phòng khách nhưng cặp mắt luôn hướng về cô, mỗi lần nhìn cô là óc tôi luôn tưởng tượng ra nhiều cảnh ái ân giữa tôi và cô. Tôi cũng dự định leo lên gác, tiếp tục công cuộc nhìn lén như ngày hôm qua. Dự tính của tôi sẽ tiếp tục nhìn qua khe hở của ván lót sàn, để mà chiêm ngưỡng hình dáng của cô khi cô ngủ. Nhưng hỡi ôi, chú Thắng có lẽ hôm nay say quá nên đi ngủ sớm, cái màn ngủ và bóng đèn ngủ mờ mờ không ủng hộ tôi. Thôi được, hôm nay như vậy tôi cũng đã thỏa rồi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hai giờ sáng hôm đó, tôi lại lọ mọ thức dậy để xem bóng đá, đó là trận đội tuyển Hà Lan đấu với Bỉ (hình như tỷ số là 0-0 thì phải). Cùng xem với tôi còn có chú Thắng nữa, có lẽ chú đã ngủ quá nhiều lúc chiều tối nên đến giờ nay trông chú tỉnh hẳn. Xem hết hiệp 1, tôi ra sau nhà để đi toa - lét và tranh thủ pha chế gói mì ăn liền cho đở đói. Ô kìa! Trước mắt tôi lại là hai cái quần lót màu đen của cô Vân mà cô giặt khi chiều đang còn phơi trên sào. Một ý nghĩ xẹt qua như điện của tôi. Tôi liền nhẹ nhàng và nhanh chóng tiến đến sào phơi quần áo, lấy 2 cái quần lót của cô Vân và đ vào nhà tắm chốt cửa lại. Tôi lại muốn tiếp tục thủ dâm với hai cái quần lót này. Để chắc chắn, tôi liền dấu 2 cái quần lót của cô trong nhà tắm, chạy vào nhà bếp nhấc cái ấm đun nước đa réo sôi lên nhanh chóng pha cho chú Thắng 1 tô mì, tăng cường cho chú 02 cái hột gà do nhà tôi chăn nuôi mà có. Tôi đem tô mì lên cho chú, lúc này chú đang xem chương trình ca nhạc do VTV 3 phát lúc nghỉ giữa hai hiệp đấu. Chú hỏi tôi:
- Thế cháu không ăn à?
- Dạ, cháu ăn sau, cháu đi tắm cái cho mát
Trời ạ. Mình đang định “xử” vợ hú nè, vì vậy mình phải nịnh chứ - tôi nghĩ vậy và thầm cảm giác mình hơi “đểu”.
Tôi vào nhà tắm, tụt quần mình ra và ngồi bệt xuống dưới nền. nền nhà tắm lúc này đang khô ráo, tôi lấy 1 cái quần lót của cô để xuống nền, cũng lật ngược mặt trái ra và đưa phần đũng quần ngữa lên trên. Tôi bắt đầu sục dương vật của mình. Chỉ vài lần sụt thôi mà tôi đã như lên mây, trong đầu tôi lúc này hiện ra cảnh tôi đang làm tình với cô Vân. Cảm giác lâng lâng từ lúc chiều tác động trong tư tưởng tôi là tôi nhanh chóng đạt cơn cực khoái, tôi bắn ra ào ạt. Sức trẻ của tôi, cảm giác của tôi đã đẩy những dòng tinh trong cơ thể tôi phọt ra ngoài với tốc độ cực mạnh, nhiều vô kể. Cả dòng tinh trùng phọt ra ngoài, bắn đè lên cái quần lót, làm thành 1 vệt kéo dài khoảng 8 cm từ mép quần phía trên xuống phía dưới đủng quần. Tinh dịch tôi vẫn tiếp trục trào ra nhưng không còn bắn mạnh nữa, nó xuất ra ngoài và nhiểu xuống đãng chiếc quần lót đang nằm bên dưới. Tôi nâng chiếc quần lót lên, chùi phần đủng quần vào đầu dương vật, vét hết những dòng tinh còn dính trên đó. Sau đó, tôi lộn phải chiếc quần lót lại, trở về vị trí bình thường, nếu các dòng tinh trùng của tôi có chảy xuống thì cũng sẽ chảy về “chổ trũng”, tức là đáy chiếc quần lót, nơi mà nó sẽ ôm lấy âm hộ của cô Vân khi cô mặc chúng. Tôi mắc chiếc quần lót đó vào móc kẽm và móc lên tường; tôi cần phải xử lí chiếc quần lót còn lại.

nung lon qua anh oi

nung lon qua anh oi la gi ?

Nga kéo tôi quì thẳng dậy rồi tuột cái quần xà lỏn của tôi xuống, con cu tôi chưa bao giờ cứng như lúc nầy. Trượt mông ra khỏi mép ghế, Nga điều chỉnh cửa mình nằm đúng ngay đầu cu, Nga bảo tôi đút thằng ngỏ vào. Cửa mình trơn ướt, không khó khăn, tôi đẩy mông một cái, con cu đâm sâu mất hẳn vào âm đạo. Ôi sướng quá, con cu nằm trong hang thịt ấm cúng quá, từng đợt, từng đợt, âm đạo Nga vuốt bóp thằng nhỏ thiếu điều làm tôi xuất tinh tại chổ. Tôi hít một hơi dài trấn tỉnh, tôi bấu lấy eo Nga rồi bắt đầu chuyển mông thụt ra, thụt vào. Nga cắn răng để kềm tiếng gào khoái cảm như muốn cạy miệng nàng phát ra, hai tay nàng không ngừng xoa nắn hai cái vú đang tưng lên theo từng cái nắc của tôi. Tôi cuối đầu nhìn xuống, thấy con cu của mình xuất nhập “sinh tử nhất quan”, nước khí của Nga trắng đục dính đầy thằng nhỏ của tôi. Đã quá, quá đã? Tôi nhắm mắt tận hưởng cái sướng đang chạy rần rần khắp cơ thể, nhất là chổ đang tiếp xúc với thân thể Nga.

nung lon qua anh oi

Nàng nằm ngửa ở mép giường thõng chân xuống đất, chàng đứng và thâm nhập vào. Nàng đặt chân lên vai chàng và dướn hông lên. Tư thế này tạo góc độ kích thích cửa tử cung cao độ và tạo khả năng để chàng có thể vào sâu nhất. Điều này tạo ra cực khoái âm đạo và tử cung mạnh mẽ. Chàng có thể kích thích vách âm đạo và ấn mạnh vào điểm G.

nung lon qua anh oi

Xem nung lon qua anh oi hay nhat 2014

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."