Nung lon qua

Sau một hồi trò chuyện tâm tình, Trang quyết định hôm nay nàng và Tùng sẽ cùng vui cho hết đêm nay trước khi Tùng ra đi. Cả hai đi vào một khách sạn 3 sao nằm cách xa nhà của Trang để thuê phòng. Vừa vào tới phòng, cả 2 nhào vào với nhau và hôn nhau say đắm. Cả hai nút lưỡi cho nhau như sắp ko bao giờ được gặp nhau nữa. Họ cởi đồ cho nhau như mọi cặp tình nhân khác và cùng bước vào phòng để tắm. Có lẽ chưa bao giờ họ có tình cảm với nhau như lúc này. Từ lâu, Tùng đã có ý muốn được cạo hết lông *** của Trang và hôm nay Trang đã đồng ý để Tùng được cạo. Sau khi cạo hết đi, *** của Trang trông thật láng bóng và thích mắt. Tùng ẵm Trang từ bồn tắm và đi ra đặt lên giường. Chàng dùng hết mọi khả năng để cho hôm nay là một hôm đáng nhớ với Trang. Từ tai cho tới bàn chân, tất cả mọi cơ quan trên cơ thể Trang như muốn nổ tung. Nàng rên rất lớn: - Tùng ơi, đụ em đi, cái *** này vĩnh viễn của anh đó. Tùng nhét cặc của mình vào *** Trang và bắt đầu nhấp. Hôm nay ko hiểu sao cả hai rên rất lớn, 
rất may phòng bên ko có ai mướn ko chắc họ cũng nghe thấy hết. Tùng như vũ bão cứ thúc vào *** Trang cho đến lúc chàng ko thể cầm cự được nữa và thét lên: - Anh ra đây Trang ơi - Em cũng ra đây, hãy bắn hết tinh trùng của anh vào *** em đi, Trang cũng nói. 
Cả hai cùng gầm lên và hai dòng tinh dịch từ cặc của Tùng và *** của Trang đã hòa quyện trong *** Trang. Cứ thế tiếp diễn cho đến sáng hôm sau, cả 2 mệt lả đi và cùng đi vào giấc ngủ cho đến trưa. Gia đình Trang đi tìm con gái nhưng ko thấy. Khi Tùng và Trang thức giấc thì họ vội tắm rửa và trả phòng rời khỏi khách sạn. Rất may là Trang đã kịp phone cho đứa bạn để nó nói dối dùm là Trang ở đó tối qua. Sau đó cả Trang và Tùng dắt nhau đi mua sắm đồ cho Tùng trước khi đi. Hôm tiễn Tùng ra sân bay ko có Trang vì có lẽ nàng sợ sẽ xúc động và sợ ba má biết. Tùng lên máy bay ra đi và bắt đầu một cuộc sống mới.

nung lon qua

Lại nói về Lan: 
Tối hôm làm tình với Yến tại nhà, tôi có biết đâu cả hai tôi và Yến lại là nhân vật chính trong suốt cuộc chơi cho Lan thưởng thức, thú thực tôi cũng có biết đâu đêm đó Lan cũng có nhưng kỷ niệm đẹp với bạn của Long anh chàng nhân viên đẹp trai và kỹ thuật làm tình siêu đẳng đã từng một lần matxa cho Lan nhân chuyến đi chơi ở Đại Lải với Hoàng. 
Đêm đó khoảng 10h sau khi đã xong xuôi mọi việc, Lan bách bộ lững thững đi bách bộ thì điện thoại reo lên. Quái lạ số nào mà lạ hoắc lạ hơ lại gọi cho mình giờ này, mặc kệ Lan bấm máy nghe
Alo, ai ở đầu dây gọi cho tôi vậy?
Chị Lan phải không?.. em Long đây mà?
Lan chột dạ, Long nào nhỉ? 
Chị còn nhớ Long nhân viên matxa không ?
À, Lan nhớ ra rồi. dạo này có khỏe không Long?
Dạ Long vẫn khỏe, lâu lắm rồi không gặp chị, hôm nay mới tìm thấy số điện thoại của Lan, lừng chừng mãi mới dám gọi cho Chị?
Có làm phiền chị giờ này không Chị?
Không sao em ạ?, Lan cũng đang ở Sài gòn đi dự đám cưới bây giờ đang đi dạo cho thoải mái.
Lại Chị rồi? xưng hô tên là được rồi??/ à vâng… quen mồm mà Chị
Thế à, Lan đi 1 mình sao mà nói chuyện vô tư vậy?
ừ Lan đi 1 mình mà, thế anh nhà không đi cùng sao?
Không Lan đi với bà ngoại và cháu vào trong này
À ra thế, khi nào Lan về?
Lan phải tuần sau mới về, có việc gì sao?
Không, chỉ là Long mới chuyển xuống Hà nội làm việc nên gọi điện cho Lan định mời Lan hôm nào dảnh Long mời Lan qua chỗ Long chơi.
Lan nghĩ, ái chà dạo này bạo mồm bạo miệng ghê?
ừ, hôm nào về Lan sẽ gọi điện cho Long.
Lan à, ở trong đó Long có 1 người bạn cũng làm nghề như em hiện đang ở quận I, tay nghề rất giỏi đã nhiều lần cứ mời em vào làm trong đó nhưng em vẫn chưa muốn đi sợ lạ nước lạ cái, nếu chị không ngại em sẽ gọi điện để bạn Long đón Lan đi chơi loanh quanh cho vui đi một mình thì chán chết đi được?
Uhhh ai lại thế, làm phiền lắm không nên đâu.
Long nói, có gì đâu bạn bè giúp nhau mà, thôi để Long gọi cho Lượng bạn em đón Lan nhé, để Long cúp máy gọi đã nhé.
Lan lững thững đi dọc khu phố tuy về khuya nhưng dòng người vẫn nối đuôi nhau, chủ yếu là các cặp nam nữ đèo nhau đi dạo hoặc cặp kè nắm tay nhau đi bộ trên phố, Lan ngó xung quanh đúng là chỉ có Lan là đi bách bộ 1 mình. Lan nghĩ giá mà có ai đi cùng mình thì vui biết mấy..
Cứ mải mê vừa đi vừa nói chuyện với mấy người bạn cùng cơ quan, Lan cũng quên khuấy chuyện của Long rồi đến cầu Sài gòn lúc nào không hay. Vừa lúc ấy Long gọi lại
Long à, Lan nghe đây.
Long vừa liên lạc với bạn Long, bạn Long rất vui được làm hướng dẫn viên cho Lan đấy, Bạn Long tên là Lượng cũng bằng tuổi Long và chưa xây dựng gia đình, đang sống ở gần cầu Sài gòn đó, cách quận I khoảng 4km thôi Long mới cho Lượng số điện thoại chắc là chút nữa sẽ gọi cho Lan đó, thôi nói chuyện thì dài dòng nhưng Lan cứ ok không băn khoăn gì đâu Lượng là bạn Long rất nhiệt tình nên Lan đừng ngại nhé, Long hẹn Lan hôm nào ra thì kể chuyện ở trong đó cho Long nghe với nhé… byy byyyy
Lan không kịp nói gì với Long cả, vừa ngắt máy thì có tin nhắn của Long, mở ra coi Lan mới thấy số điện thoại của Lượng có kèm theo ảnh, 1 thanh niên to cao đẹp trai. 
Lan chợt buồn cười, đúng là vớ vẩn ghê, chắc là sợ bị thanh niên ở Sài gòn lừa chăng? Đúng lúc ấy có đề nghị nghe cuộc gọi face time, Lan bấm đồng ý trên màn hình hiện lên khuôn mặt đúng như anh Long đã gửi
Chị Lan phải không? Em là Lượng bạn của Long chắc chị đã nghe Long nói chuyện. 
Được biết chị vào trong này Long nhờ em đưa chị đi thăm quan Sài gòn về đêm
Ôi, Lan cảm ơn nhe.. thế thì phiền lắm, nhưng mà Lan đang ở cầu Sài gòn chứ giờ này không ở quận I đâu?
Không sao, em đang ở gần đó Lan cứ đứng đó nhe, chút xíu là Lượng đến đó thôi?
Đúng là chưa đến 2 phút Lượng đến nơi đỗ chiếc xe mô tô thể thao dựng chân chống xuống.
Chị là Lan phải không?, em là Lượng vừa gọi điện cho chị xong
Chào Lượng, mình là Lan bạn của Long
Vâng em cũng được Long giới thiệu qua về chị Lan
Đừng xưng hô chị em cứ xưng tên cho tiện Lượng nhé
Dạ.. đúng là tiếng Sài gòn, cái gì cũng dạ, vâng.. Lan bật cười
Chị lên xe em chở đi lòng vòng cho mát và thăm quan cảnh về đêm ở Sài gòn .
Lượng nhanh nhảu kéo tay Lan dẫn đi về phía chiếc xe, nhìn chiếc xe Lan hơi ái ngại
Mặc váy ngồi kiểu gì đây với chiếc mô tô thể thao này? Chiếc yên xe chỉ có 1 chiếc rộng
Lan ngồi lên đi?, nhưng Lan mặc váy ngồi thấy bất tiện quá
Không sao Lan ngồi nghiêng 1 bên đi hơi tỳ vào Lượng là được mà, mọi người đều ngồi vậy mà không sao đâu
Cuối cùng Lan cũng ngồi lên được, ngồi kiểu này chỉ hợp với các cặp yêu đương nhưng mà phải ngồi cho chân sang hai bên, đi được một đoạn Lượng nói:
Nếu Lan không ngại ngồi phía trước cho thoải mái, Lan thấy tư thế ngồi này không ổn nên đồng ý ngay
Vâng để Lan ngồi phía trước, đúng vậy ngồi phía trước thoải mái hơn nhiều vì có chiếc bình xăng liền sát với yên xe nên Lan ngồi thoải mái hơn nhiều, tuy hơi dốc về phía người Lượng nhưng không có vấn đề gì.
Vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng cả hai cười rúc rích như những đôi tình nhân thực thụ 
Lòng vòng mãi, được khoảng gần một tiếng đồng đi dạo thì bất chợt một chiếc xe cảnh sát 113 ép sát ra tín hiệu yêu cầu xuống xe kiểm tra.
Lan lo lắng bảo Lượng
Anh cho xe tấp sát vào lề đường, cả hai xuống xe, Lượng lấy ví đưa giấy tờ cho 2 cảnh sát 113
Giấy tờ của anh chị đầy đủ nhưng 2 người tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm
Lượng giải thích mãi nhưng 2 cảnh sát cơ động không chấp thuận yêu cầu cả hai đưa xe về đồn để giải quyết, Lan ái ngại cho Lượng đúng là làm ơn mắc oán
Cuối cùng Lượng và Lan chấp nhận về đồn để giải quyết, phải mất 30 phút sau thì mọi thủ tục giữ xe hoàn tất cả hai mới ra về lúc đó là 0h 30 phút, Lượng gọi một chiếc taxi để hai người về.
Tuy Lan và mẹ cùng cu Minh đi dự đám cưới nhưng nhà không đủ chỗ ở nên Lan phải thuê thêm 1 phòng ở khách sạn ngay gần nhà để ở nhưng cu Minh lại nhất định không ngủ cùng mẹ mà đòi ngủ với bà ngoại ( cu minh chỉ muốn như vậy để chơi với tụi nhỏ cùng trang lứa). Về đến khách sạn chỗ Lan ở, Lan bảo Lượng lên phòng đã rồi hãy về, 
Lượng ngần ngừ mãi: Thôi để khi khác, để Lượng về cũng muộn rồi.
ở Sài gòn giờ này có gì mà muộn?
Lượng miễn cưỡng đi lên phòng cùng Lan, qua lễ tân Lan báo lễ tân, cho bạn em lên phòng 1 chút nhe
Lễ tân trả lời nếu bạn nghỉ lại thì phải chuyển chứng minh thư cho em nhe tránh công an kiểm tra chị nhé
Lan trả lời: ok, chỉ lên phòng chút xuống ngay thôi
Vâng, là em cứ nhắc vậy xin lỗi đã làm phiền chị?
Lên đến phòng Lan mời Lượng uống nước và cũng bày tỏ ái ngại về việc đã xảy ra
Lượng nói: có gì đâu Lan, do khi đi mình cũng sơ ý quá. Không sao, họ hẹ sáng mai giải quyết nên không vấn đề gì chỉ là nộp phạt thôi có gì đâu mà Lan phải băn khoăn 
Lượng ngồi khoảng 15 phút nói chuyện lung tung với Lan và xin phép Lan ra về để Lan còn nghỉ ngơi
Lan cầm tay Lượng nói:
Cho Lan xin lỗi đã làm phiền Lượng buổi tối nay?
Có gì đâu, Chẳng biết vì lý do gì Lượng ôm chặt Lan và nói:
Thôi Lan nghỉ đi nhe, lấy lại sức còn đi thăm thú Sài gòn chứ chiều tối mai nếu Lan không bận Lượng sẽ đưa Lan đi thăm 1 số địa điểm vui chơi như Đầm Sen, Vườn Chim và hôm nào rảnh Lượng sẽ đưa Lan đi Vũng tàu chơi 1 buổi
Ok, Lượng nhớ nhe hứa đừng có lỡ hẹn với Lan nhe. Còn để Lan có cơ hội cảm ơn Lượng nữa chứ..
Buông Lan, lúc này Lan hơi ngỡ ngàng và bất ngờ với cái ôm của Lượng, 
Hẹn ngày mai nhe, chúc Lan ngủ ngon…. 

nung lon qua

nung lon qua la gi ?

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

nung lon qua

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

nung lon qua

Xem nung lon qua hay nhat 2014

Hắn chỉ vừa thiếp đi được một phút. Nàng lén bước ra ngoài với cây súng trên tay. Nàng nhìn trời rồi nhìn đất. Do dự. Sợ sệt. Nàng không thể tự hủy hoại bàn chân mình bằng một phát súng được. Chỉ có cách này là nàng mới được cấp giấy thương binh trở về thôi.

Hắn xuất hiện đột ngột sau lừng nàng nhưng đã không ngăn cản nàng. Thực sự hắn cũng không biết ngăn cản nàng làm sao. Hắn cảm thấy không giúp gì cho nàng trong hoàn cảnh này. Hắn chỉ nhắm mắt. Đau lòng. Chờ đợi phát súng kia bắn ra. Nhưng rồi hắn không nghe tiếng nào. Hắn mở mắt ra, thấy nàng ngồi phịch trên tuyết khóc nức nở. Hắn thấu hiểu nàng quá trong lúc này. Hắn bước tới bên nàng. Nàng quay lại nói rõ quyết định của nàng là dứt khoát. Nàng muốn hắn hãy giúp nàng toại nguyện. Hãy bắn vào bàn chân của nàng. Hắn không nói như bao lần không nói. Nàng bước tới ôm hắn van xin. Hắn vẫn nhắm mắt thở dài. Rồi nàng hôn hắn, nói : “Giúp em đi Lầu Sơn, chuyện gì em cũng làm được cho anh”. Hắn lịm đi một giây, nhưng rồi đẩy nàng ra. Hắn lượm lên khẩu súng. Chỉa về phía chân nàng quyết đoán. Rồi hắn bước lui vài bước nhắm. Thời gian từng khắt một gõ đều trong trái tim. Hắn bậm môi nhưng rồi hắn bảo nàng hãy quay mặt về hướng quê nhà của nàng. Nàng làm theo. Mắt nhìn về cõi xa xăm. Nhìn hắn. Nhìn khẩu súng được đưa lên từ từ. Lên phía ngực nàng. Hắn nhắm hơi lâu. Nàng không biết nên vui hay nên buồn. Nàng chỉ cười tươi. Và … “đùng”. Một tiếng súng xé ngang tai. Phát lớn trong bầu không khí vắng lặng buổi sáng, như vang tới tận chân trời.

Tiểu Châu ngả xuống. Máu loang trên ngực nàng đỏ hồng, nổi bật trên mặt tuyết trắng.

Hắn thểu não bồng nàng lên tay. Đi lệch bệch lên ngọn đồi nhỏ gần đó. Hắn đặt nàng vào cái hố tắm nhỏ mà hắn đào cho nàng tắm dạo nào. Sau khi sắp đặt tư thế cho nàng xong xuôi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy dưới phía chân nàng. Cầm súng và lên cò. Một tiếng “đùng” lại xé tang bầu trời. Đàn ngựa lại giựt mình hí vang. Hắn đổ mình lên người nàng. Máu loang ra … Rồi tuyết cứ thế theo thời gian phủ lên lưng hắn. Dầy và dầy nữa như một cái mộ huyệt hoang, trắng lạnh nằm trên đỉnh đồi.