Phi cong tre lai may bay

Quang nhìn con Trúc len lén, con nhỏ ngon thiệt. Tụi nhỏ bây giờ sao vú đít nảy nở quá ta lại ăn mặt sexy nửa nên thằng nhỏ của lão ngóc dậy, trong lúc nầy Trúc cứ tỉnh bơ, biết khứa lão đang “địa” mình nó làm bộ như làm rớt cái gì lui cui xuống lượm.

Nó mặc cái mini jupe và một cát T Shirt bó sát người nên khi cúi xuống lưng quay về phía Quang, một vùng mông húm thoáng hiện trong giây lác khiến Quang ngẩn ngơ… lòng dâm cảm thấy khó chịu. Tuy đã gần 50 nhưng Quang vẩn còn dâm và mạnh lắm nhất là đối với tụi nhí. Quang quả thật là con trâu già thích gậm cỏ non, càng non càng tốt. Là một công an cao cấp, nhiều thế lực lại nhiều tiền nên cơ hội thật là nhiều vì ai cũng a dua nịnh bợ, cung hiến cho lão nhưng lão thì không thích vậy. Lão thích tự mình săn lấy, ít phiền phức hơn nửa ít người biết tới an toàn hơn. Đành rằng để đàn em dâng lên thì sướng thiệt nhưng rủi đổ bể thì bay chức dể như chơi, lão không dại vậy, mấy mươi năm trời gian khổ nịnh bợ ton hót cũng cực lắm mới có ngày hôm nay, lão phải khôn ngoan từ từ hưởng thụ…
- Để cháu rót thêm trà, cháu nghỉ chừng năm mười phút nữa là cậu ba về tới, thằng Hải đã đi kêu cậu ba rồi.
- Ậy, bác không gấp, cứ thong thả hơn nữa lần nầy bác ghé bất ngờ lại không nói trước, chả trách được. Quang vừa đáp lời vừa đưa mắt nhìn ra đầu hẻm, lão chỉ mong cậu ba con nhỏ nầy đừng ló mặt ngay bây giờ, càng lâu càng tốt. Thật ra lão chỉ muốn kiếm cái có ghé tạt qua nhìn con Trúc thôi. Lần đầu tiên thấy con nhỏ cách đây hơn tháng, lão thấy mở cờ trong bụng. Số là cậu ba của nó là một trong những đàn em của lão, cách đây hơn tháng đãi tiệc sinh nhật, lẽ ra lão không tham dự nhưng bữa đó lại không có chuyện gì làm nên lão định bụng vui chơi với đám đàn em một bữa. Nào dè khi thấy con Trúc, lão đâm ra mê mẫn nên từ sau buổi đó lão cứ viện cớ tới lui nhà Hoàng. Cũng như bửa nay vậy, Hoàng, cậu ba nó không có ở nhà, thiệt là một dịp may cho lão.
- Sao hả, cháu lên thành phố ở được gần tháng rồi, vậy có đi đâu chơi chưa?
Trúc nhìn lão mĩm cười:
- Dạ, cháu chỉ quanh quẩn đây thôi, cậu Hoàng cháu bận rộn nhiều lắm nên không có thì giờ dẫn cháu đi đâu hết, thằng Hải thì làm biếng lắm, cháu lại không có bạn nên chẳng biết đi đâu.
Quang sáng mắt lên, lão nói như thông cảm lắm:
- Sao lại thế được, tuổi trẻ thế phải đi cho biết đó biết đây chứ. Thôi được, lần tới nếu có rãnh bác chở cháu đi quanh thành phố cho biết. Thế nào có thích không?
Trúc nhoẻn miệng cười, sáng mắt lên:
- Bác Quang nói thiệt? bác không gạt cháu chứ? thế thì còn gì bằng. Nhưng không biết cậu Hoàng có cho không nửa, cậu ấy khó tính lắm…
- Vậy thì đừng nói làm gì cho phiền phức, Quang cướp lời, thế quyết định nhé, khi nào muốn đi thì điện cho bác, nếu bác rảnh bác sẽ chở đi chơi. Lão vừa nói vừa móc ra tấm danh thiệp đưa cho Trúc, lão tiếp:”cứ theo số ấy gọi cho bác là được rồi nhé, thôi bác đi đây, không chờ nữa, nói với cậu cháu là cũng không có gì quan trọng, mai vào sở cũng được. Bác đi nhé, nhớ nhé. Nói xong lão dứng dậy ra về. Trúc nhìn theo sau lưng lão khẻ mỉm cười…
Lão Quang vừa về khoảng chừng năm phút thì Hoàng từ dưới nhà đi lên, gươmg mặt có vẽ hớn hở:
- Tao biết mà, cái lão già dê nầy mê mầy lắm rồi, tuần trước tới rồi, tuần nầy lại tới. Con Trúc, mầy cứ chuẩn bị đi, mầy chài được thằng già nầy thì tha hồ, mầy muốn cái gì cũng được, thậm chí sau nầy không cần phải lo nữa.
Trúc nhìn Hoàng cười:
- Ổng “địa”cháu lia chia, con mắt ổng coi ngầu lắm. Bây giờ mình làm sao hả cậu.
Hoàng cười đểu:
- Làm sao hả? dể thôi, ngày mai tao vô sở gặp chả, tao xin nghỉ phép về Cần thơ vài ngày thăm ba má mầy tạo cơ hội cho thằng chả dẩn mầy đi chơi, chuyện còn lại mầy biết làm sao rồi đâu cần tao dạy, có phải không? Nói xong gã nheo mắt cười cười. Con Trúc nguýt gã một cái rồi bỏ đi xuống dưới nhà. Hoàng nhìn theo tiếc rẽ…

Thật ra con Trúc không phải là cháu ruột của Hoàng. Gã có bà chị ruột ở Cần Thơ, bà chị góa chồng rồi chấp nối với một người đàn ông cũng ở góa đó là ba con Trúc. Con Trúc là chị cả mà học hành không nên thân lại quậy dữ lắm nên cuối lớp 10 thì nghỉ ở nhà không đi học nữa. Ba nó thấy vậy mới nhờ Hoàng dẩn nó lên thành phố kiếm việc gì làm. Nó lên ở với cha con Hoàng cũng gần được ba tháng rồi, lúc đầu Hoàng không thấy gì nhưng càng ngày nhìn con nhỏ, thấy nó sao ngon lành quá, gã mới nghỉ đến chuyện dùng con nhỏ nầy “chài”ông xếp của mình, nếu ngon cơm thì biết đâu mình được phục chức củ mà bản thân nó cũng nhờ lây. Trước là giúp nó sau là giúp mình thật là nhứt cử lưỡng tiện. Không phải gã đạo đức gì, nếu trước đây thì gã đã xơi tái con nhỏ nầy rồi, còn bây giờ thì vô dụng thôi, nhiều khi nghĩ đến chuyện hồi trước mà gã tức uất. Số là trước đây, gã cũng làm ở Hải quan tại phi trường TSNhất, tiền vô ào ào. Ngày nào cũng em út đều chi, sở thích của gã là khoái làm gian phu bởi vậy cho nên hể thấy bà nào đẹp là bằng đủ mọi cách chơi cho bằng được. Đi đêm có ngày gặp ma, một bửa đang hú hí với người tình thì người chồng tung cửa vô chém cho gã mấy nhát, một nhát trúng ngay… thằng nhỏ làm gã phải nằm nhà thương mấy tháng trời rồi thì mất luôn khả năng sinh dục. Gã ra khỏi nhà thương, mất luôn cái chổ béo bở hốt tiền lại mất luôn cái đó. Mấy tháng sau má thằng Hải lại cuốn gói đi mất. Thiệt là xui tận mạng. Bây giờ gã chỉ nghỉ tới làm sao phục chức củ thôi, cho có tiền vô ào ào như hồi trước là được rồi và con Trúc là niềm hy vọng của gã. Bởi vậy gã mới chỉ vẽ cho con Trúc, dĩ nhiên là con Trúc nghe bùi tai chịu liền… dù sao nó cũng đâu còn gin đế gì mà sợ…

Ba nó vừa đi ra ngoài thằng Hải đã vội vã đóng cửa rồi xuống nhà bếp. Mười sáu tuổi thôi nhưng đã rành đời lắm, nó thấy con Trúc đang lui cui nấu cơm, nó tới phía sau lưng rồi ôm lấy con Trúc, nó luồn hai tay bóp vú, con Trúc làm thinh, cười khúc khích, thằng Hải lại đưa tay luồn vô quần mò lồn, con Trúc gập người lại, mông nó cạ vô thằng nhỏ đang cương cứng của thằng Hải, nó đưa tay ra đàng sau thọc vô quần thằng Hải mà bóp. Thằng Hải nói:
- Ổng đi rồi, nấu làm mẹ gì, lát nữa mình đi ăn hủ tíu mì, cho em chơi cái đã. Nó xưng em với con Trúc đã quen tại vì con Trúc lớn hơn nó 4 tuổi.
- Thì thủng thẳng đã, thiếu gì thì giờ, ổng đi tới khuya mới về mà. Tuy nói vậy chớ con Trúc cũng quay lại, nó ngồi xuống, kéo cái quần của thằng Hải xuống theo, con cu thằng Hải như đuợc giãi thoát chĩa thẵng ra ngoài, con cu to và bự so với tuổi của nó. Con Trúc ngậm lấy bú, nó bú thật lành nghề, thỉnh thoảng nó lại liếm bầu dái rồi cái đầu cu làm thằng Hải rợn người, nó cầm lấy đầu con Trúc mà nắc lia chia vô miệng con nhỏ…

Chuyện giữa nó với thằng Hải bắt đầu cách đây mấy tháng trước khi con Trúc vừa mới ở nhà nó được một tuần. Mới lên Sài gòn, con Trúc hí hững nhờ thằng Hải dẫn đi chơi. Chuyện gì chứ đi chơi là sở trường của thằng Hải, nó dẫn con Trúc đi khắp Sài Gòn, nó lại chịu chơi, có bao nhiêu tiền sài láng hết nên con Trúc hạp rơ với thằng Hải lắm. Một bửa tối, con Trúc đòi đi nữa, thằng Hải cười nhăn nhó, nó nói bừa: “bữa nay tui hết mẹ nó tiền rồi, tiền chơi đỉ cũng đéo có vậy lấy cái gì đi chơi đây? chờ vài bửa đã. “Nó vừa nói như vậy ai dè con Trúc nói:”Ê, bộ Hải thường đi chơi bậy lắm hả? thằng Hải thấy quê, nó trã lời:”đâu có đâu, tui chỉ nói vậy thôi chứ ai mà dám, bị aids là bỏ mẹ, tui còn gin đó, chị muốn phá trinh tui hông? “nói rồi nó nheo mắt nhìn con Trúc cười, con Trúc cười mím chi lại. Bổng thằng Hải thấy con Trúc sao “đã”quá, vú bự, mu chắc không nhỏ đâu, nhất là cái miệng trời sinh để… bú. Nó bổng thấy thằng nhỏ ngóc lên, nó nuốt nước miếng nhìn chòng chọc vô ngực con Trúc, muốn thò tay bớp một cái nhưng hơi khớp, rủi nó la lên một cái thì bỏ mẹ. Nó đang trù trừ bổng nghe con Trúc nói:”nhìn gì nhìn dữ vậy, tính dê hả? “nói xong nó nhìn thằng Hải cười cười khêu gợi, ánh mắt như mời mọc… Đã đến nước nầy thì thằng Hải không nhịn nỗi nữa, nó chồm tới ôm con Trúc, luồn tay vô quần sờ soạng. Con Trúc cười hinh hích, cuối gập người xuống làm bộ tránh né bàn tay tham lam của thằng Hải, cơn thèm muốn của thằng Hải lúc nầy đang lên cao độ, nó đưa tay giật phăng cái áo bà ba con Trúc đang mặc, cặp vú trắng muốt phơi bày ra trước mặt, thằng Hải đè con Trúc xuống… Từ bửa đó hể cứ mổi lần Hoàng đi ra ngoài là hai đứa đóng cửa phập nhau. Con Trúc dâm bạo, thằng Hải lại như con trâu, hùng hục… chơi không biết mệt nên cả hai mê nhau như điếu đổ. Tưỡng chừng như chặt không đứt, bứt không rời vậy.

phi cong tre lai may bay

Từ nhỏ đến lớn, thằng em út luôn được ngủ chung với mẹ nhưng khi mẹ qua đời rồi hai chị tư, chị năm theo chú lên thành phố, ở nhà chỉ còn mỗi chị hai và nó cho nên tối nào nó cũng đều vào ngủ chung với chị hai ở buồng trong ; những tối trời nóng bức, hai chị em rủ nhau khóa cửa lại rồi ra ngủ ngoải chuồng bò sau nhà cho mát. Chuồng được ngăn làm hai : nữa trái nuôi nhốt bốn con bò sữa còn nữa phải là nơi chứa rơm khô ngoài ra có kê một cái giường gỗ kích cỡ 1,6m đã cũ trên trãi chiếc chiếu hoa cạp điều hơi sờn mòn ; đặc biệt chổ này tuy không giăng mùng nhưng tuyệt đối không bao giờ có muỗi vả lại vách nứa che chắn không cao lắm, so với mái lợp bằng lá dừa xé có trống một khoảng mà nước mưa tuy không tạt vào được nhưng gió thì lại luồn vào tối đa khiến không khí bên trong dễ chịu, mát mẻ vô cùng. Lúc mẹ mới qua đời, chỉ còn mỗi hai chị em ra vào căn nhà tràn đầy những kỷ niệm thân thương là chạm mặt nhau nhiểu nhưng do quá buồn bã mà hầu như chẳng đứa nào nói lấy với đứa kia được nữa lởi mãi cho đến hơn nữa năm sau, hai đứa mới bắt đầu cảm thấy nguôi ngoai nỗi niềm mất mát xa vắng nghìn thu vĩnh biệt ; sự vắng lặng của ngôi nhà đã khiến cho hai chị em đã thương nhau lại càng thương nhau hơn, đã gần gũi nhau lại càng quấn quýt, cận kề và chung đụng với nhau nhiều hơn và cũng chính vì nguyên nhân trên cho nên dẫn đến hai chị em yêu nhau chăng? Thỉnh thoảng vào những tối sáng trăng sau mùa thu hoạch, chị Trầm và thằng Mỹ thường không quên rủ nhau cùng với một số bạn hàng xóm ra chơi năm mười, bịt mắt bắt dê... trên những cánh đồng thoang thoảng mùi rơm nhè nhẹ và nhiều khi người ta còn thấy chỉ có mỗi hai chị em đạp xe trên những con đê hóng gió đêm mãi cho đến mười, mười một giờ mới quay trở vể nhà. Trên người thằng em lúc trời nóng thường hay bị nổi sảy ngứa ở lưng, bụng, tay chân cho nên mỗi tối trước khi ngủ, nó vẫn hay mè nheo đòi hỏi chị nó gãi một chập lâu rồi nó mới chịu ngủ cho mãi riết thành ra thói quen, dù cho không ngứa đi nữa nó cũng phải bắt chị gãi cho bằng được mới thôi và dường như là nếu không được chị gãi thì nó không tài nào ngủ được thì phải? Lúc trời mưa giông giá lạnh, chẳng khác gì con mèo con, nó vẫn thường rúc vào sát người chị nó vòng tay ôm lấy chị để tìm hơi lửa ấm nóng từ thân thể chị xua tan cảm giác băng giá còn chị cũng sẵn sàng bảo bọc, chia sẽ cho thằng em bằng hai cánh tay chị xiết chặt lấy người nó ; khi ấy, những chổ nhạy cảm trên tấm thân đầy đặn của chị như nách, ngực, lưng dẫu muốn dẫu không thỉnh thoàng vẫn đụng chạm với xác thịt nó nhưng cả chị lẫn em đều cảm thấy quá đỗi tự nhiên, bình thường như là hoàn toàn chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, nói cách khác chúng chưa bị kích thích bởi dục tình tội lỗi và ma chưa đưa lối, quỷ chưa dẫn đường cho nên chúng chưa có cảm giác thèm ăn trái cấm thời Adam-Eva. Hai chị em quả đúng là nhà quê khù khờ, ngáo ộp chưa từng thấy như y cái tên cúng cơm quá đỗi ngây ngô, hiền từ của chị (thực ra lúc mẹ mang thai chị, một lần bố đi theo bạn bè lên tuốt trên Gia Lai-Daklac để tìm trầm nhưng trầm đâu chẳng thấy chỉ có bệnh sốt rét mang về mà thôi cho nên bố liền đặt tên “trầm” cho đứa con đầu lòng để kỷ niệm một chuyến đi không thành) nhưng vào cái buổi tối định mệnh tình yêu của chúng, chính xác là chúng không còn khờ khạo nữa mà bản năng sinh lý tự nhiên tồn tại sẵn có trong con người chúng đã dẫn dắt cho chúng đúng đường đi nước bước vào cõi thiên thai tình ái tuyệt vời tràn đầy đam mê, cực lạc. Tối hôm ấy, sau khi kết thúc cuộc tình bất chợt, hai chị em trong nỗi niềm ngượng ngùng, e thẹn, bồi hồi xen lẫn sung sướng, sợ hãi vẫn còn cảm giác hoang mang, bất định luôn tự hỏi rằng chẳng biết mình mới vừa làm xong việc gì mà như vậy, như vậy...và nguyên nhân đầu đuôi dẫn đến chuyện tình của hai chị em không ai trồng khoai đất này cả chính là một ông hàng xóm ở cách nhà chị Trầm không xa gì mấy đã có một đời vợ và hai người con đã trưởng thành mà người ta thường hay gọi ông là chú Tư Bình. Chú Tư năm nay khoảng bốn mươi bốn tuổi, tính tình đàng hoàng dễ chịu và xởi lởi cho nên mọi người từ lớn đến nhỏ ai ai cũng đều có cảm tình với chú ; do hoàn cảnh nghèo túng, khó khăn thành thử ra vợ chú đã bỏ chú đi theo nâng khăn sửa túi cho người khác còn hai đứa con trai cũng đã lập gia đình ở riêng tại Vũng Tàu nên chỉ có mình ên chú ra vào nơi gian nhà vách gỗ mái tôn tọa lạc trên mảnh đất khoảng 200m2 thổ cư. Thỉnh thoảng, chị em thằng Mỹ hay đến nhà chú chơi vào dịp Tết, Trung thu, Noel được chú mời thưởng thức những món bánh quý giá đắt tiền do hai con chú mang về cúng bàn thờ hay là để xin chú cọng hành, miếng muối hoặc đôi khi biếu cho chú nãi chuối, vài lon gạo nếp, một ít mật ong...; vỉ sớm thiếu vắng tình thương của bố mẹ cho nên hai chị em coi chú Bình chẳng khác gì chú ruột của mình nhưng rồi vào một ngày nọ lúc khoảng một giờ rưỡi lại xảy ra một chuyện kinh hồn hoảng vía khiến chỉ chưa đầy một ngày mà chúng đã phải trở mặt xem chú chẳng khác gì kẻ thù không đội trời chung với chúng cho dù trong lòng không muốn chút nào. Hôm ấy, sau khi đi ăn đám giỗ tại nhà một người bạn ở ấp Bắc về, do uống rượu hơi bị nhiều nên khi về đến nhà cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chú Tư liền đi sang nhà định bụng nhờ chị Trầm cạo gió giùm bởi vì đây chẳng phải là lần đầu chú nhờ chị làm công việc ấy ; cửa nhà hàng xóm chỉ khép hờ nên chú chỉ việc lách người bước vào, trong nhà quả là vắng vẻ và lúc này, thằng Mỹ ngủ say như chết trong buồng còn chị nó thì nằm ngủ trên cái võng xếp Duy Lợi nơi gian ngoài. Bất chợt nhìn thấy tấm thân trinh nguyên đầy đặn đầy cám dỗ mời gọi của cô gái đang ở trong tư thế khá hớ hênh trước mắt, chợt nhận ra bản thân mình không còn biết thú vui xác thịt đã lâu rồi nay lại đang ở vào một hoàn cảnh rất là thuận lợi, men rượu trong người cứ hừng hực bốc lên xóa mờ lý trí, chú liền cúi xuống lần hai bàn tay cởi nút chiếc áo bà ba trắng chị mặc trên người. Trời bất dung gian, trong khi chú chưa kịp làm gì thì thằng nhóc bỗng dưng thức giấc nữa chừng vì nó sợ ngủ trễ sẽ quên mất lời hẹn đến nhà thằng Luân-bạn học cùng lớp để đi chơi ; nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì liền trông thấy ngay chú Tư Bình đang lúi húi cúi xuống cởi nút áo chị nó. Lẽ đương nhiên nó chưa hề biết thế nào là hiếp dâm, thế nào là lạm dụng tình dục nhưng linh tính thần giao cách cảm cho nó hay rằng chú ấy đang ăn hiếp chị nó, đang làm chuyện đồi bại xấu xa chứ chẳng phải chuyện đàng hoàng tốt đẹp gì đâu; thế là nó ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp tìm kiếm dáo dác rồi cầm lấy cái chày gỗ dùng để đâm tiêu nhanh nhảu trở lên liên tiếp nện hai ba cái vào lưng chú.

phi cong tre lai may bay

phi cong tre lai may bay la gi ?

Thúy ngưng vuốt ve núm vú, chỉ dùng lòng bàn tay ôm chặt bầu vú, chờ cho cảm xúc nơi Châu dịu xuống mới ghé sát mặt lại hôn lên môi em. Đây cũng là lần đầu tiên Châu được hôn môi, một nụ hôn ướt, sâu thẳm của hai cặp môi rất mềm. Môi hai người dính chặt lấy nhau. Lưỡi Thúy lách vào miệng đứa em vẫn còn ngậm chặt.

Đoán được ý Thúy, Châu hé miệng ra là nàng lùa ngay lưỡi vào kích thích. Như một phản ứng tự nhiên, lưỡi Châu bắt đầu nhúc nhích quấn quýt lấy lưỡi chị. Hai cái lưỡi vờn nhau, có một lúc một cái nằm rạp xuống để cái kia tung hoành. Thúy đẩy nhẹ em nằm ngửa rồi đè lên hôn cho thoả thích. Màn múa lưỡi làm hai người muốn ngộp thở mới chịu buông nhau ra. Thúy nằm ngửa xuống giường. Châu nhập tâm bài học vỡ lòng rất nhanh nên mạnh bạo luồn tay vào dưới chiếc áo ngủ của chị để thám hiểm gò bồng đảo. Không rõ có phải vì Thúy hơn em hai tưởi mà cặp vú lớn hơn gấp rưỡi? Châu thì thầm khen: Ngực chị bự hơn của em nhiều! Chị làm thế nào má nó lớn thếu được?
- Chị có con nhỏ bạn thân tên là Tâm thường vuốt ve nhau nên nó mới bự ra như vậy.
- Sao mấy bữa nay em không thấy chị ấy đến chơi?
- Nó về quê nghỉ hè. Khai trường mới lên.

Có tiếng bà Ngọc đi lên cầu thang. Hai chị em giả vờ ngủ. Châu lúc đó mới nghĩ lại lúc Thúy sờ vú rồi hôn, nàng cảm thấy như có mấy giọt nước tiểu rỉ ra trong sì líp. Đây cũng là sự kiện hoàn toàn mới mẻ với nàng. Thọc tay vào trong quần lout, nàng thấy đũng quần hãy còn nhờn và ướt, nhưng ngửi thì không thấy mùi hôi hay mùi nước tiểu. Bà Ngọc vẫn bận rộn thu xếp gì đó ngoài hành lang khiến hai chị em đầnh bỏ dỡ cuộc vui quay ra ngủ thật.

Hôm sau nhà thật yên tĩnh, mọi người đều dậy trễ. Bữa cơm tối cũng không kéo dài vì hôm sau gia đình Châu về Sài Gòn rồi.

phi cong tre lai may bay

Không lẽ táng nó một cái vào mỏm, nhìn xuống dưới thấy mình có con ku to đùng thế mà oánh con bé này chắc tí ra ngoài kia bằng cửa sổ chắc luôn. Con bé này được đấy, chưa có ai bảo tôi xấu trai, từ khuôn mặt đến hình thể không thấy thừa bộ phận nào. Cao 1.72, người vừa phải. Ông Đàm Vĩnh Hưng trong miên nam, nó chỉ hơn tôi cái cổ họng là cùng, à tiền nữa. Thế mà con bé này chọc vào cái tự ái của tôi.

- Đưa đây. 

Giựt cái điện thoại từ tay con bé, rút trong túi ra con TAG Heuer mua gần 5.000 bên Sing đưa cho con nhóc (cả cái sim ở trong máy luôn, tôi lúc nào cũng dùng 2 máy nên không phải lo). Vì cái Iphone của nó bây giờ trong Toilet nếu muốn lấy sim ra chi có cách chạy ra chợ mua cái búa. Sau đó làm gì chắc anh em hiểu rồi. Tôi không đến nỗi nào ngu như vậy.

- Xin lỗi, cầm dùng tạm, chút xíu nữa tôi trả lại. Tôi ngồi bàn đối diện bàn kia kìa.

Mở hé cánh cửa WC chỉ tay về phía bàn tôi đang ngôi cho con nhóc.

Lúc này nhìn nó có vẻ hơi lo lắng, nhìn kiểu tiểu thư như nó chắc không phải lo chiếc điện thoại. Chắc nó lo thông tin trong cái máy chăng? Mà cũng chẳng biết đường nào mà lần, vào đây mấy con bán ve chai có khi cũng thành hót girl ấy chứ. Con bé đang lớ ngớ, tôi bước thẳng vào cái buồng vệ sinh không phải cho nữ, rút con Ku ra xả nước xuống cái phễu có mấy hòn long não mùi bốc lên tận mũi.

Quay ra cái gương thấp chút nước rủa cái mặt mồ hôi nhể nhãi, vuốt lại mái tóc húi cua như thằng Crui bên Mỹ. Nhìn lại đôi mắt, chửi thầm con bé một cái rồi bước ra ngoài. Mà con này có vẻ ngoan và nghe lời ra phết, nói gì cũng nghe. Dạo này điện thoại Tàu bán đầy ngoài Đặng Dung, thế mà nó chấp nhận cầm cái máy của tôi.

Ra đến bàn thấy mấy thằng chọi đang cầm bao thuốc mời mấy thằng bên bàn tôi, thằng Gà đang nói cái gì đó với thằng trọc. Thấy tôi đi lại, mấy thằng chọi đưa thuốc mời tôi, ghé tai xin lỗi rối rít. Anh bỏ qua cho em, tự nhiên thấy trong người đỡ ngượng với con bé bạn tôi đang đứng bàn bên cạnh (lúc vừa gọi nó sang uống ly rượu, thấy nó xinh quá nên mấy thằng ôn trêu đùa, bóp mông nó nên mới xẩy ra chuyện ngoài cổng vừa rồi.

- Thôi chúng mày về bàn đi, vào đây chơi thì phải lịch sự.

Mấy thằng lon ton về bàn, gọi tính tiền. Tôi kéo tay thằng em đi cùng tôi, rút trong ví ra đưa cho thằng bé 1.000$ bảo chạy ra cửa hàng điện thoại gần đó, làm cách nào cũng được mua về đây cho tao cái Iphone trắng (lúc này khoảng 10h30 tối, chắc với quen biết ở cái đất thủ đô, việc nhỏ nhặt đấy chắc nó lo được), nghĩ trong dầu như vậy.

Thở phào, lấy ly chivas 25, nhấp một ngụm. Rút điếu thuốc ra châm làm mấy hơi, ngoảnh sang bàn Lão Đại, không thấy con bé đâu, Cả lão Đại nữa, còn mấy thằng “bộ đội” ngồi đang hút thuốc. Mẹ, "Đại ca" cái con mẹ chúng mày, thấy cái điện thoại đẹp, đắt tiền là ôm chạy rồi. Thôi, kệ mẹ bon chúng, mai tính sau. Thằng trọc nó biết Lão Đại này cơ mà. 

Thấy chiếc điện thoại được thằng em dúi vào tay tôi dưới gầm bàn, kèm theo mấy trăm $ còn lại. Nghĩ đến con nhóc đáng gét, hám tiền định nhét cái hộp IPone luôn vào cái xô đựng đá móc ở dưới bàn. Nhưng nghĩ làm vậy không ổn, tiền nó không có tội. Đút tay vào túi, rút chiếu Vertu ra bấm số máy của tôi vừa đưa cho con nhóc thử gọi xem, nó đã ra khỏi Hà Nội chưa. Thấy thằng bồi lại ghé tai nói ra ngoài có người bên bàn bên kia đợi ở ngoài, muốn nói chuyện, nó chỉ tay về phía bàn con nhóc. Cả bàn tôi ngơ ngác nghĩ chắc có chuyện gì lớn rồi. Tôi gật đầu uồm lên bàn bảo với thằng Gà. Không có chuyện gì đâu, mày cư yên tâm. Chụp con IPhone dưới bàn bước ra ngoài, thấy con nhóc và lão Đại đang ngồi quán nước bà béo. Tôi tiến lại gần, cầm cái hộp đưa cho con nhóc bảo đền cho nó cái mới, cái kia chắc hỏng rồi.

- Em, ngồi xuống dây anh bảo.

Lão Đại từ tốn nói, nhìn lão bây giờ mới thấy cái vẻ phong trần, lãng tử của lão. Đẹp trai theo kiểu trai ý với bộ ria mép gọn gàng, mái tóc chải ngược ra phía sau. nhìn giống ông chủ hơn là anh chị.

- Em tên gì? uống nước nhé.

- Vâng. cho con cốc trà đá u ơi. Tôi nói với bà béo.

- Em tên là Nam.

- Anh tên Cường.

- Đây là em ruột của Anh, nó mới ở bên Anh về. Nó bảo va vào em làm hỏng cái máy điện thoại, nó sợ không dám sang bàn trả em cái này. Lão đưa cái máy trả cho tôi.

- Anh không muốn gặp em trong kia vì sợ anh em thanh niên lại tưởng có chuyện gì. 

- Cảm ơn anh. Em lỡ làm rơi điện thoại em nó nên em mua cái khác đền em. Tôi dí cái hộp vào tay con nhóc. Nó ngây người chẳng hiểu tôi lấy đâu ra cái máy mới nhanh như vậy, miệng chúm chím nói:

- Không cần đầu anh, xin lỗi anh lúc vừa rồi nhé.

- Không sao! anh cũng đang định mua cái máy này về chơi game, thôi mai đi sửa cái máy cũ của em về chơi cũng được. Nói xong mới nghĩ trong tú quần của mình còn có cái máy hỏng của của con bé. Lấy ra, mượn bà béo que tăm tước nhỏ ra, chọc vào cãi lỗ lấy cái sim ra đưa con nhóc. Con nhóc nhìn tôi rồi lưỡng lự lấy cái máy. 

- Thôi được rồi, hôm sau cô phải đi đứng cẩn thận nghe chưa, ti chơi xong anh mời bàn em ra KS Hà Nội Ăn tối luôn nhé. Coi như rửa cái điện thoại cho Phương Anh.

phi cong tre lai may bay

Xem phi cong tre lai may bay hay nhat 2014

Bắc kéo em trèo lên đống thùng các- tông mới khám phá ra một khoảng trống bên trong rất tiện ẩn nấp. Ba phía bên kia đều là những bó chiếu lớn dựng sát nhau. Bắc nhảy xuống trước rồi giơ tay đỡ nách em xuống theo. Khỏng trống khá chật vừa đủ cho hai anh em đứng sát đối diện nhau nhưng không xoay trở được, Tâm áp mặt vào ngực anh, vóng tay ôm lấy thắt lưng. Bắc cao hơn một cái đầu, cằm cọ vào tóc em, quàng tay ra sau vai em. Một hương thơm kì dị từ tóc Tâm tỏa ra. Anh nghĩ có lẽ cơ thể nàng cũng có mùi thơm như thế. Có phải hương trinh nữ chăng? Bàn tay anh xoa nhẹ lên lưng nàng chạm phải sợi dây nịt vú. Anh mân mê sợi dây nhỏ đó rồi nghịch ngợm luồn một ngón tay xuống dưới sợi dây, chạm vào da thịt em qua lớp vải áo mỏng. Đôi tay tiếp tục xoa nhẹ dọc hai bên sống lưng. Cơ thể Tâm thật mềm mại, từ cái gáy mịn màng đến cái eo nhỏ nhắn. Vú Tâm nhỏ, em đè lên phần bụng trên của anh làm tim Bắc đập rộn rã.

Tâm ngửi thấy mùi chua chua như men rượu từ người anh bốc ra, nàng cảm thấy lôi cuốn lạ lùng. Vì thấp hơn nên nàng ôm lấy phần thắt lưng anh dễ dàng. Thằng Ngọc vừa đếm xong số 100 bắt đầu chạy đi kiếm những người đi trốn. Nàng tưởng chừng nó sắp tìm thấy mình nên ôm chặt và đứng sát thêm vào người Bắc. Nàng cảm thấy một vật cồm cộm, mềm mềm giống như quả chuối sứ đè lên bụng dưới nàng. Hình ảnh cái bìu dái hồng lại trở về tâm trí, kích thích trí tò mò. Chắc chắn cái khúc mềm mềm, cưng cứng này không phải bìu dái rồi. Bắc  lấy ngón tay vẽ những đường ngoằn ngoèo lên lưng em khiến nàng nhột, nhúc nhích lưng làm bụng nàng sàng qua sàng lại, cọ sát thêm vào cặc anh. Nàng nghe rõ tim anh đập thình thịch, đồng thời quả chuối sứ cồm cộm đó đè mạnh thêm vào bụng nàng. Bắc đứng đờ ra vì xúc động, dựa tay lên vai em như thể bị tê liệt bất ngờ. Tâm không còn lý do bị nhột để nhúc nhích nữa. Nhưng chính nhờ đứng bất động mà nàng ý thức được rõ rệt hơn độ bành trường của "khúc dồi" trong quần Bắc. Mức độ cương của nó theo một nhịp điệu rất đều đặn : nó căng lên rồi nghỉ, rồi căng tiếp hòa hợp với hơi thở và nhịp tim đập, lên xuống đều đặn như sóng nước. Nhưng sau mỗi nhịp căng lên như vậy, "khúc dồi" lại dài thêm ra một chút. Khi mức cương trở thành thường trực, không còn giai đoạn nghỉ nữa thì độ dài của "khúc dồi" cũng ngưng lại. Tính ra từ lúc cương rồi nghỉ đến giai đoạn cương thường trực, khúc xúc xích khởi đầu chạm vào bụng khoảng dưới rốn Tâm nay đã dài xuống đến ngang mu lồn.