Phi cong tre lai may bay

Rồi thân thể Ti giựt bắn lên không tự chủ, nó cứ rên “…aaaa …aaaa…” liên hồi. Tôi nghỉ là con Ti khó chịu lắm nhưng cũng sung sướng lắm. Tôi cứ thế mà tiến xa vào vùng cấm địa. Tôi ra lưỡi đi tới đâu thì Ti rên lên “…aaaa …aaaa…” tới đó. Nó rên ” …ư ..ư …ư …” rồi nó rên ” …aa.aa ..aa …”. Ti như có vẻ nhột nhạt , nó uốn éo, mông lắc qua lắc lại không ngừng. Tôi cãm thấy là Ti như muốn được liếm lắm. Biết như vậy tôi càng liếm tới tấp khu vực đó làm cho Ti chịu không nổi . Nó rên ngày càng lớn. Nước nhờn trong lồn nó tuôn ào ra lai láng

phi cong tre lai may bay

Mình xúc động vì căn bản ngôi nhà này khá giống với ngôi nhà cũ của mình,chỉ khác mỗi màu sơn sáng hơn và có lót sàn gỗ hầu hết nhà,qua đây cũng kể các tím luôn.

##Nhà cũ của ba mẹ mình xây có 1 trệt và ba lầu(lúc mình học lớp 2 thì chuyển về), có cổng trước, cổng sau(nhưng rất ít mở)sân sau phơi đồ cũng vừa đủ chứ ko rộng lắm.Trong nhà, tầng trệt bao gồm phòng khách ở trên, tới cầu thang lên xuống, rùi phía sau là phòng ăn(bàn ăn,bếp,chỗ rửa tay),1 cái nhà vệ sinh rất bé vì nó nằm dưới cầu thang nền thì kiểu gạch men đen mành dày xuyên suốt chứ ko có kẻ(bao gồm 1 cái bồn rửa mặt nhỏ và 1 cái vòi hoa sen khá lớn đặt khá là sát nhau,vòi nước nhỏ nhưng lại ko có cái bồn cầu nhé), 1 cái phòng nhỏ để máy giặt và 1 cái phòng nhỏ khác để ít đồ cũ và dụng cụ ít SD.Tầng 2 thì là tầng của ba mẹ mình bao gồm: phòng ba mẹ,1 cái phòng nhỏ chỉ đựng vừa 1 cái tủ lớn và dư khoảng cách cho 2 người ngồi là chật, 1 cái WC rất là lớn bao gồm 1 cái bồn tắm rất bự,kế bên là 1 cái vòi hoa sen gắn cứng vào tường, 1 cái bồn rửa tay bên hông cũng bự, 2 cái bồn cầu ngồi bệch và khoảng không trong phòng tắm phải nói là rất nhiều và chưa tận dụng.Tầng 3 là tầng của mình, phòng mình và 1 cái phòng có cái tủ như tầng 2,trong phòng thì chỉ có 1 cái WC và rất bực là trong đó chỉ có 1 cài bồn rửa tay đánh răng mà thôi- mà theo mẹ mình nói là do hùi ở nhà đầu tiên, hùi đó mình mê điện tử băng lắm(cái máy mà cắm băng đứng ak các thím) cứ học xong là chui tọt dô phòng ngồi,chẳng cơm nước,cũng chẳng ra khỏi phòng hoạt động j cả nên khi qua nhà đó 3me mới xây WC dưới tầng 2 cho mình phải chạy lên chạy xuống và những ngày mẹ mình mệt nằm trong phòng thì vẫn được thấy mình chạy lên chạy xuống, hùi đó ngu nên ko biết qúy trọng TG bên mẹ, hì.Tầng 4 nói đúng hơn là cái ban công nhưng có mái che cũng dành cho phơi đồ hay lên hóng mát cũng vui.^^ ##

Mình nằm nghĩ ngợi xíu thì thức dậy đã 9h p.m hơn, lại thấy đói bước xuống nhà thì thấy ba mình ngồi đó hút thuốc, lâu rồi mình không thấy 3 mình hút thuốc, mình đi lại lấy điếu thuốc và dụi,3 mình chỉ cười vì căn bản mẹ mình và mình hùi trước hay làm thế.Ba mình rót trà,nhấp 1 ngụm và nói:

-Dì L là người quen của mẹ, dì là người sg nhưng làm quản lí ks nhỏ của ba mẹ dưới CThơ cũng lâu rồi, hùi mẹ mất dì ấy có lên thăm đó, dì ấy gần 30(mà theo mình sau này biết là sn 85) chưa chồng, hùi trước mẹ con có cưu mang dì và giúp dì nhiều nên bây giờ con quậy cần dạy dỗ và chăm nôm với lại ba cũng sắp ra HN công tác và có lẽ là ở luôn nên dì ấy qua đây, khi nào con xong cấp 3 thì ra ngoải với ba hén.
Mình nghe mà thấy nản, các thím cứ nghĩ kiểu như bị ngta quản lí như cai ngục, chán biết như nào
-Con muốn sống 1 mình, chỉ 1 mình thôi,quen rồi và con muốn bên mẹ_Mình quả quyết nói.
-Nhưng mẹ đồng ý rồi_ba mình ngập ngừng đáp.
-Hả??? Sao..sao mà được._Mình tròn mắt.
-Tối qua,3 mơ thấy mẹ con, mẹ nói hãy làm điều tốt nhứt cho con._Không hiểu mình ăn cái j mà ngu thế ko biết!!! Cứ ba nhắc tới mẹ là mình tin sái cổ, nhưng suy cho cùng ba cũng muốn tốt cho mình thôi.

Vừa dứt lời thì cô L bước vào nhà, trên tay cầm 1 cái bịch(túi) gì đó khá là to nhìn kĩ thì mình biết là đồ ăn, nói chung nhìn nhà cửa thì cũng đâu vào đó vì cả chục người dọn mà ko xong mới ghê.Ăn xong thì ba mình lại đi, mình nói ở lại nhưng ba ko chịu vì cả ngày nay ko ra ks nên giờ phải ra xem sao, mình tự ngẫm mình làm khổ ba nhiều quá, mình đứng lên lại rửa thì tay và lên phòng, vì cơ bản mình ko muốn nói chuyện với ai lúc này, thì nghe thấy:
-Dì tên L, có j cần nhóc hú Dì nghe_ cảm giác đầu tiên là giọng khá trong trẻo,nghe như mấy em tổng đài vinaphone.
Mình sẽ đổi lại gọi là Dì nhé vì cơ bản sau này mình toàn gọi thế.^^Mình chững lại xong lại đi tiếp.Lên phòng soạn đồ đạc thì thấm toát cũng gần 1h sáng, mình học bài qua loa rồi ngủ ấp mặt dưới sàn lúc nào ko hay luôn.Mình nghe thấy tiếng gọi của ai đó:
-D ơi,dzậy con ơi, muộn học rồi con ơi, dzậy nhanh đi con.

Mở mắt ra thì thấy hình ảnh 1 người phụ nữ tóc búi cao, với làn da trắng, gương mặt rất đẹp(ko make up nhé), mang áo len dài tay màu trắng trên áo có cái hình vịt donal, mặc cái váy đen mềm lưng chừng gối ík(lúc đó đang say ke, ai mà nhớ, chỉ nhìn thoáng qua, nhưng sau này thì thấy mặc thường xuyên nên mình mới tả chính xác vậy dc).Mình lờ đờ mở mắt ra, căn bản là chưa muốn dậy ngay vì 2 yếu tố: thứ nhất và cơ bản là mình mở mắt dậy sau khi ngủ thường định thần lại không gian và thời gian, thứ hai là vì mình nằm dưới đất mà Dì lại mặc váy ngồi chân chống chân qùi ngay khoảng đầu của mình nên cơ bản là mình thấy 1 ……nói thẳng ra là cái quần chip màu trắng…

phi cong tre lai may bay

phi cong tre lai may bay la gi ?

Hắn chỉ vừa thiếp đi được một phút. Nàng lén bước ra ngoài với cây súng trên tay. Nàng nhìn trời rồi nhìn đất. Do dự. Sợ sệt. Nàng không thể tự hủy hoại bàn chân mình bằng một phát súng được. Chỉ có cách này là nàng mới được cấp giấy thương binh trở về thôi.

Hắn xuất hiện đột ngột sau lừng nàng nhưng đã không ngăn cản nàng. Thực sự hắn cũng không biết ngăn cản nàng làm sao. Hắn cảm thấy không giúp gì cho nàng trong hoàn cảnh này. Hắn chỉ nhắm mắt. Đau lòng. Chờ đợi phát súng kia bắn ra. Nhưng rồi hắn không nghe tiếng nào. Hắn mở mắt ra, thấy nàng ngồi phịch trên tuyết khóc nức nở. Hắn thấu hiểu nàng quá trong lúc này. Hắn bước tới bên nàng. Nàng quay lại nói rõ quyết định của nàng là dứt khoát. Nàng muốn hắn hãy giúp nàng toại nguyện. Hãy bắn vào bàn chân của nàng. Hắn không nói như bao lần không nói. Nàng bước tới ôm hắn van xin. Hắn vẫn nhắm mắt thở dài. Rồi nàng hôn hắn, nói : “Giúp em đi Lầu Sơn, chuyện gì em cũng làm được cho anh”. Hắn lịm đi một giây, nhưng rồi đẩy nàng ra. Hắn lượm lên khẩu súng. Chỉa về phía chân nàng quyết đoán. Rồi hắn bước lui vài bước nhắm. Thời gian từng khắt một gõ đều trong trái tim. Hắn bậm môi nhưng rồi hắn bảo nàng hãy quay mặt về hướng quê nhà của nàng. Nàng làm theo. Mắt nhìn về cõi xa xăm. Nhìn hắn. Nhìn khẩu súng được đưa lên từ từ. Lên phía ngực nàng. Hắn nhắm hơi lâu. Nàng không biết nên vui hay nên buồn. Nàng chỉ cười tươi. Và … “đùng”. Một tiếng súng xé ngang tai. Phát lớn trong bầu không khí vắng lặng buổi sáng, như vang tới tận chân trời.

Tiểu Châu ngả xuống. Máu loang trên ngực nàng đỏ hồng, nổi bật trên mặt tuyết trắng.

Hắn thểu não bồng nàng lên tay. Đi lệch bệch lên ngọn đồi nhỏ gần đó. Hắn đặt nàng vào cái hố tắm nhỏ mà hắn đào cho nàng tắm dạo nào. Sau khi sắp đặt tư thế cho nàng xong xuôi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy dưới phía chân nàng. Cầm súng và lên cò. Một tiếng “đùng” lại xé tang bầu trời. Đàn ngựa lại giựt mình hí vang. Hắn đổ mình lên người nàng. Máu loang ra … Rồi tuyết cứ thế theo thời gian phủ lên lưng hắn. Dầy và dầy nữa như một cái mộ huyệt hoang, trắng lạnh nằm trên đỉnh đồi.

phi cong tre lai may bay

“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ, tuổi ấu thơ mà mang nhiều âu lo, ngày đó sống kiếp lang thang, mẹ ơi sao con mong chờ bao giờ cho đến bao giờ” .
Bản nhạc rĩ rã phát ra từ một quán Cà phê Kiều nghe sao mà não nề. Đó là cuộc sống của nó, diễn tả rất đúng mức qua bản nhạc “Nó”. Sinh ra đã là mồ côi cha, nó chỉ sống lang thang làm nghề tự do. Chuyện gì nó cũng làm. Đánh giày, bán vé số, cò mồi, và cả nghề đấm bóp dạo nó cũng làm tuốt. Số tiền ít oi đó chỉ đủ nuôi một buổi cơm đạm bạc cho mẹ của nó. Số còn lại chẳng bao nhiêu chỉ vừa đủ tiền thuốc men cho người mẹ bị bệnh tiểu đường. Tuổi nó hãy còn nhỏ để chịu đựng cuộc sống vất vả nên nó bắt chước theo người ta cờ bạc mỗi khi kiếm được chút đĩnh tiền. Nó thích nhất là cá độ. Hễ bất cứ cái chi có thể cá được là nó không khước từ. Nó cá với ông năm trời hôm qua mưa hay nắng, cá với thằng Tiền số bảng xe của chiếc xe tải đang chạy tới là chẳng hay lẻ, cá với anh Gà là tuần sau chị Hai Bưa nhà kế sẽ sanh trai hay gái, cá với ông Năm Thành là tối nay có cúp điện hay không. Nói chung nó cá hết tất cả. Phần lớn là nó đều thắng. Nó rất tin vào sự quan sát của nó.

phi cong tre lai may bay

Xem phi cong tre lai may bay hay nhat 2014

Hoa nhìn tôi: – Sao lại không có, anh có tin ở ngay Hà Nội này cũng có không, mà không phải là kiểu chơi bời trác táng của bọn chíp hôi lắc liếc mà anh đọc trên báo đâu, vợ chồng đàng hoàng thực sự. Thấy tôi không tin, Hoa bảo: – em thề mà, em biết rõ một hội như vậy mà, giả sử có thì anh có dám tham gia không, mọi cái đảm bảo an toàn, bí mật tuyệt đối. Tôi nhìn Hoa ngạc nhiên: – sao em lại biết, hay là…vợ chồng em có tham gia đấy. Hoa vuốt tóc nhìn tôi ỡm ờ rồi khẽ gật đầu. Tôi vẫn ngạc nhiên: – thật á, em nói thật hay nói đùa đấy. Hoa cười: – em nói thật đấy, nói dối anh làm gì, thực ra cũng chẳng to tát gì, mấy đứa bạn thân của em với nhau ấy mà, chứ đâu dám làm to tát gì, toàn là biết nhau từ lâu rồi chứ chẳng có ai lạ cả, vui là chính, với lại như thế cũng đỡ cho vợ chồng khỏi lâm vào cảnh bồ bịch lén lút, thôi thì cứ công khai sòng phẳng với nhau như vậy còn hơn. Tôi gật gù: – ừ hay nhỉ, anh cũng không dám nghĩ ngay ở Hà nội mà lại có hình thức như vậy. Hoa nhìn tôi chăm chú hỏi: – thế anh có muốn tham gia không, em hỏi hoàn toàn nghiêm túc đấy, anh cũng đi tây về như bọn em rồi nên suy nghĩ cũng thoáng và lại là bạn thân với vợ chồng em nên em mới dám hỏi như thế. Tôi ngập ngừng: – kể ra anh thấy cũng hay hay….nhưng mà chỉ sợ Lan nhà anh không chịu đâu, vợ anh nó cũng sống bên đó gần 5 năm như anh, nhưng anh sợ vợ anh suy nghĩ không như anh. Hoa cười tủm tỉm vẻ bí mật định nói gì đó nhưng lại ngừng lại và bảo tôi: – rồi…để em nói cụ thể với anh hội của bọn em như thế nào đã nhé, cho anh yên tâm, anh biết mấy người lần trước anh gặp vợ chồng em đi ăn trên Hồ Tây hôm trưa chủ nhật cách đây mấy tuần không. Tôi à ra bảo nhớ rồi, hôm đó vợ chồng tôi dẫn mấy người bạn lên quán trên Hồ Tây ăn thì bắt gặp vợ chồng Hoa đang ngồi cũng nhóm với 4 người nữa cũng khá trẻ, có vẻ là hai cặp vợ chồng, trông rất lịch sự đứng đắn, bọn tôi có lại bàn bắt tay làm quen.