Phim anh xes

Mấy ngày sau đó cô bé vẫn im lặng dù thỉnh thoảng hắn vẫn hỏi. Và chiều nào cô bé cũng đến đúng giờ. Những khoái cảm mà cô bé đem lại khiến hắn đã mê mệt cô bé. Có lúc trong nhà tắm , trên giường, trên ghế, dưới nền.... Rồi hết tất cả các tư thế mà hắn kỳ công lên trên internet tìm hiểu. Lúc ngồi, lúc nằm sấp như con sò….. Có tối bốn năm lần đến khi cô bé khô cong và mệt nhoài vì sung sướng.

Cô bé nhìn hắn đang ngủ, cô bé đang tự trách mình. Cô bé không hiểu sao mình cũng lại ham mê hắn, ham mê nhục dục nhiều như vậy, mà đôi lúc còn quên cả tủi hổ, phó mặc số phận. Còn chiều không bắt hắn đeo bao, chỉ bắt hắn xuất ra ngoài. Cô bé biết dù hắn đẹp trai, dễ mến, nhưng đó không phải lài điều quan trọng, đúng với cô bé, cô cảm thấy một sự tốt bụng ẩn giấu bên trong của hắn. Và một điều nữa cô không biết rằng chính sự ngọt ngào nhẹ nhàng từ trong tim hắn truyền sang mà nó mới có được sự cảm nhận thần tiên thoát khỏi những sự mặc cảm, những tủi hổ.

Và cô bé dường như hiểu ra thêm một cái gì đó. Nó cúi xuống và hôn hắn.
Bỗng vòng tay của hắn kéo tấm thân loã lồ của cô bé lại.
-Chúng ta tâm sự tí nhé. 

Hắn bắt đầu kể.
-Ngày xưa nhà anh cũng nghèo lắm, ở quê lo cái ăn cái mặc đã là tốt. Rồi may mắn đỗ đại học, nhưng thủa sinh viên cũng là thủa bần hàn cùng cực, vừa học vừa làm, đôi khi có những lúc tưởng rằng không thể nào học tiếp. Mà bây giờ anh cũng không hiểu sao mình vượt qua được những tháng năm đó.
Kể xong hắn cười.

Lặng im một hồi lâu cô bé bắt đầu tâm sự cuộc đời của mình.
-Nhà em xưa kinh tế cũng khá lắm. Nhưng bố em đi làm công nhân hầm lò ngoài Quảng Ninh, bị bọn nó đè ra chích, rồi bị nghiện, kinh tế gia đình vì thế ngày càng kém. Họ hàng, làng xóm xa lánh. Năm rồi em thi đỗ, cố lên Hà Nội học thoát nghèo thoát khổ. Những tưởng thế là có thể thoát khỏi số phận, nhưng ở quê mẹ em ốm, bố em lại đi vay nặng lãi, rồi mấy hôm trước ông ấy bắt em về gả cho gã bán thuốc phiện, nếu không chúng dọa sẽ đập chết cha mẹ em. 

Kể đến đó mắt cô bé bắt đầu rướm lệ.
-Vì vậy em thà làm cave chứ không chịu về.

Gật đầu cô bé sụt sùi đáp.
-Lấy cái loại thú đội lốt người đó em thà làm cave còn hơn. Nếu không vì mẹ có lẽ em đã bỏ nhà không về nữa.

Thở dài thông cảm hắn hỏi.
-Em lên đây lâu chưa.

-Em … lên được một năm rồi .

-Thế từ đó đến giờ em làm gì để sống

-Em đi dậy thêm, cả đi rửa bát cho quán ăn. 

Ngạc nhiên Hoàng Nam hỏi.

-Ủa em đi dậy thêm. Em là sinh viên à?

-Vâng.

-Thế em học trường gì vậy.

-Dạ ,Ngân hàng.

-Oh ghê ha. 

-Vậy một tháng như vậy em được khoảng bao nhiêu tiền.

-Tổng cộng được 1,5 thôi ạ. Nhưng như thế vẫn không đủ cho gia đình và chính mình.
Một cô sinh viên tự lo cho mình lại còn lo lắng cho một gia đình có một ông bố nghiện ngập, thật sự cô gái này còn vất vả hơn so với anh ngày xưa rất nhiều, lúc này anh nhận thấy thêm cô bé có vẻ xanh xao nhợt nhạt hơn lần đầu gặp anh. Chắc là do quá sức. Mà cũng do anh tham lam quá. Hoàn cảnh của cô bé làm anh xúc động. Anh thấy buồn cho thân phận một con người.
-Anh sẽ giúp em một tay. Anh nói.

Hôn lên những giọt nước mắt mằn mặn đang chẩy ra, anh ôm cô bé thật lâu như để sưới ấm tâm hồn giá lạnh của cô bé. Anh nằm im một lúc lâu ôm trọn cô bé như để chia xẻ. Anh thấy thương cô bé. Anh hôn lên gáy cô bé . Bỗng nhiên anh muốn và đôi tay anh bắt đầu vuốt ve cô bé, bóp nhẹ lên đầu vú cô bé. Cu anh đã cứng lên từ lúc nào cạ sát vào người cô bé. Anh hôn lên lưng cô bé, anh hôn say sưa như đang hôn tình nhân, bàn tay anh sỗ sàng lần trên người cô bé, kéo xuống khu vực cấm của cô bé. Anh đút ngón tay vào và ngoái lên liên hồi. Nước nhờn của cô bé chẩy ra đầm đìa. Sau khi tâm sự xong, mọi nặng nề dường như đã giảm đi rất nhiều, bây giờ cô bé cũng thấy nhột nhạt khắp cơ thể. Anh đè lên người cô bé, cái gậy trơn tuột đâm thẳng vào người cô bé. Một luồng điện sung sướng xông thẳng lên não cô bé, nhịp mông khẽ nẩy người lên để hoà cùng với anh. Lúc như vũ bão, lúc lại nhẹ nhàng hẩy qua hẩy lại trong người cô bé, rồi bất ngờ anh lại phi nhanh đẩy sâu thật sâu vào người cô bé. Không thể nín nhịn sự sung sướng tột cùng cô bé đã rên lên cao vút. Như được khuyến khích anh tiếp tục nhấp càng lúc càng vũ bão vào người cô bé, từng nhịp từng nhịp, lúc này cô bé đã rướn người lên, lỗ nhờn của cô bé như nút chặt anh. Anh gục mặt xuống tìm môi cô bé và hôn đắm đuối. Hai tay cô bé giờ cũng đã ôm lấy anh. Cu anh nắc vào phầm phập, cô bé cũng ưỡn mông lên cao hơn nữa để hoà nhịp với anh. Sự bó sát trơn tuột đưa anh đến một cảm giác sung sướng không thể kìm hãm nổi. Anh xuất tinh ồ ạt vào người cô bé, đệm dưới mông cô bé cũng đã ướt đẫm. Cả hai cùng ôm chặt lấy nhau, anh thấy mình thật tham lam, có lẽ thời gian tới nên giả bớt ân ái một chút, sợ cô bé sẽ rất mệt, sau một khoảng thời gian im lạng tĩnh mịch, anh lên giọng phá vỡ sự im lặng của màn đêm.
-Anh xin lỗi.

-Tại sao cơ. Cô bé thủ thỉ.

-Anh không kịp cho ra khỏi người em. Tí nữa anh đi mua thuốc cho em.

-Thôi không sao. Hôm nay không phải ngày của em. Vả lại không hiểu sao hôm nay em thấy tin anh. Cô bé mỉm cười.

Hắn vén tóc con bé lên để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh xắn và hỏi tiếp.
-Mà thật đáng trách, biết nhau mấy ngày rồi mà anh thật vô tâm không biết tên em.
-Dạ, Lê Kiều Thanh.

-Cái tên thật đẹp. Hắn buột miệng khen.

-Còn anh là Phan Hoàng Nam. 

Một lúc sau hắn chợt lên tiếng.
-Anh nghĩ đợt tới anh có thể sẽ gom 10 T giúp em
Mắt cô bé rưng rưng, và cô bé rướn người lên hôn hắn vào má. Một nụ hôn mềm mại ướt át nhưng vô cùng thánh thiện không có mùi của sự trao đổi toan tính. 
-Em sẽ trả anh sau này.

-Mà hồi này em ở đâu.

-Em ở trọ, em không đăng ký được ký túc xá.

-Vậy đợt tới dọn hẳn về đây mà ở, cho đỡ tiền thuê nhà.

-Em sợ làm phiền anh.

-Phiền gì, đàng nào chả hợp đồng dài hạn, hơn nữa như thế cũng tiết kiệm được chút tiền và công đi lại. Mai anh sẽ giúp em chuyển nhà. Mà yên tâm đi anh không bắt em phải chiều anh nhiều hơn đâu mà sợ.
Anh cười.
-À mà quên, em đậy thêm khối gì và được mấy học trò.

-Dạ khối D, nhưng chỉ có một học trò học Tiếng Anh vào chiều thứ 4 và thứ 6 thôi ạ.

-Trước đây anh cũng dậy thêm khá nhiều, học trò cũ cũng còn vài đứa. Nếu em dậy toán hoặc tiếng anh tốt anh sẽ giới thiệu cho vài đứa.

-Anh tốt với em quá.

Còn lại một mình, hắn ngồi nghĩ về cô bé thình thoảng hắn lại thở dài. Khói thuốc chờn vờn theo tâm tư hắn bay lên trần nhà. Mấy hôm nay mới xin được việc, môi giới chứng khoán tuy không phải là chức vụ cao gì nhưng tiền bạc hắn tin mình chắc không lo lắng lắm.

Từ ngay cô về ở cung anh, anh bớt la cà quán xá hơn. Hoặc có la cà với lũ bạn thì cũng rủ cô theo coi như đổi bữa. Còn với Kiều Thanh được sự giúp đỡ của anh, cả tuần dậy thêm cô cũng kiếm được kha khá, cộng với số tiền đầu tháng anh đưa cô đã giúp cô thoát khỏi cơn cùng bẫn của cuộc sống.

phim anh xes

Về Việt Nam, tôi vào làm chân marketing cho một công ty liên doanh nước ngoài. Mức lương và điều kiện cũng tạm ổn làm tôi dần quên đi việc trở lại bên kia với em. Ngày tháng dần trôi và tôi không còn muốn trở về bên kia nữa, vì cuộc sống ở Việt Nam làm tôi thoải mái lắm rồi.
Một hôm, trong lúc vừa công tác xa về, tôi tình cờ gặp lại thằng bạn thời cấp III của mình. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại nó. Cũng bởi tôi theo ông bà ngay từ khi vừa học xong cấp III nên thời gian dần trôi, chỉ nhớ đến mấy đứa bạn hay chơi mà thôi. Vả lại, cái thời đó, lấy đâu ra điện thoại mà nhắn tin hay cho số như bây giờ. Bọn nó cũng cho số điện thoại bàn, nhưng tôi đếch thèm lấy, chỉ tổ rác người.
Nó đậu xe ngay trước cửa công ty, mắt láo liên, sốt ruột chờ đợi cái gì đó. Thật là… bao nhiêu năm rồi mà nhìn nó vẫn như xưa. Cái cặp đít chai hình như càng ngày càng dày, dáng người dong dỏng ấy làm sao mà tôi có thể nhầm được chứ. Nhất là cái điệu bộ xuýt xoa và chà xát hai tay vào nhau không thôi khi đang rốt ruột của nó chứ. Tôi bước đến gần:
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi lái giọng, giả bộ.
Nó ngước mắt lại, nhưng tôi làm động tác xoa xoa dưới mũi để cố che đi khuôn mặt mình tránh nó nhìn ra. 
- “anh làm ơn xuất trình giấy tờ cho tôi kiểm tra” - tôi nhắc lại.
Nhìn cái bộ dạng cầm cặp cán bộ như thế, nó cũng cuống lên, chẳng cần biết tôi có đùa hay không liền luống cuống lấy giấy tờ xe ra cho tôi. Tôi cầm lấy, trịnh trọng xem mà trong bụng cười thầm. Mả cha thằng này, đến giờ tính vẫn không thay đổi, nhát cáy thì thôi rồi.
- “anh phạm tội… không liên lạc với bạn bè và dám tán tỉnh nhân viên của công ty nước ngoài. Phạt anh một chầu bia”. Tôi tuy không nhịn được cười nhưng vẫn cố ra vẻ, đùa nó một câu.
Nó ú ớ người ra. Nhưng rồi nhìn lại, nhận ra tôi. Hai đứa lại cười ha hả…

- “mày làm ở đây hả? Về nước khi nào mà tao không biết? bạn bè đéo gì mà đi biền biệt đéo có tin tức gì cả.” nó hỏi dồn. 
- “bố khỉ nhà mi. Tao đi có số điện thoại đứa đéo nào đâu mà liên lạc. Mày làm như kiểu ai cũng có di động như bây giờ ấy.
Rồi hai đứa trao đổi số điện thoại với nhau, hẹn nhau một bữa gặp mặt cái nhóm quậy phá năm xưa. Tôi bước vào công ty thì nghe tiếng xe nó. Quay lại nhìn tôi nhận ra cái Thủy bên phòng kế toán. Em này tôi đã chú ý từ khi bước vào công ty từ lâu rồi. Dong dỏng cao, chân dài, xinh xắn, ngực tròn căng mọng còn mông thì…gần như phẳng lỳ. Được cái em ấy là hoa khôi khóa dưới hồi tôi học cấp III cho nên nhìn cái là tôi nhận ra ngay.


* * *

Tôi bước vào quán lẩu sau giờ tan sở theo lời hẹn của cả nhóm. Nhìn thấy một dáng hình thân quen, tôi giật mình. Trước mắt tôi là Vân, người con gái tôi đã theo đuổi thời xưa nhưng không được. Em vẫn như hồi trước, đầy đặn và toát lên vẻ khỏe khoắn trong mắt tôi. 
Không cao, nhưng em sở hữu nước da trắng sáng, mềm mại. Thân hình em khá khác đi so với năm xưa. Không còn cục mịch quê mùa, em trước mắt tôi toát lên vẻ khiêu gợi của một người đàn bà trưởng thành. Eo đã thon hơn xưa nhiều làm tôn lên các đường nét sau bộ áo vest công sở của em. Cặp đùi đó đã bao đêm xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tròn trịa, đầy đặn và thẳng tắp. Giờ tôi mới nhận ra một điều là phía trên cặp đùi ấy là hai quả bưởi căng tròn, lúc lắc lúc lắc sau mỗi nhịp đi làm tôi tê tái. Cặp ngực của em cao vút như muốn vượt ra khỏi lớp áo vest dày kia. Người đàn bà trước mặt trong mắt tôi như một quả dâu tây chín mọng, chỉ muốn nhào đến cắn nuốt mà thôi.

Rồi tôi vào nhập hội với lũ bạn xưa. Xa nhau lâu rồi, giờ mới gặp lại được những người bạn thân quen. 
Giờ đây, Vân đã là vợ của Hải – cậu bạn học cùng khóa với chúng tôi. Dũng, người đứng trước công ty tôi hôm trước thì sắp làm đám cưới với Thủy. Hiệp – cậu bạn thân năm xưa thì giờ đã lấy Nga, một em học cùng trường đại học năm xưa.
Và có Xuyên, bà con xa của Nga. Xuyên ít hơn chúng tôi 3 tuổi, vẻ tự nhiên của người dân tộc trong em không mất đi khi đã xuống thành thị khiến cho tôi thích thú. Em hoạt bát đáng yêu, ăn nói có duyên và theo như mấy đứa bạn nói thì em ấy chưa để ý đến ai cả vì đang muốn tập trung vào việc học tập. Năm nay là năm học cuối cùng của em. Tốt nghiệp xong chắc chắn em ấy cũng sẽ tìm một công việc để ở lại nơi đây.

phim anh xes

phim anh xes la gi ?

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

phim anh xes

Sáng nay Hà Anh đến cơ quan với tâm trạng tương đối thoải mái, ít ra tối hôm qua cái ham muốn đàn bà của cô cũng được giải tỏa phần nào. Vừa ngồi vào bàn làm việc thì Loan, bạn thân của Hà Anh bước đến cười toe:

- Tối mai cậu rãnh không ? Cái Thảo rủ đi ca mừng sinh nhật nó đấy. 

Hà Anh chưa biết trả lời thế nào thì Loan tiếp ngay:

- Còn đắn đo gì nữa, ở nhà 1 mình hoài chán lắm, đi đi cho vui, cho khuây khỏa đầu óc. Vả lại nghe nói nhóm bạn Thảo nhiều người đẹp trai lắm. Loan nghịch ngợm nheo mắt.

Hà Anh ngượng chín mặt, bảo Loan nói khe khẽ thôi, cô chống chế rằng có chồng con rồi đi chơi cũng không tiện vả lại cô cũng không thân với cái Thảo lắm, đi chung thì cũng đâu biết nói chuyện với ai, nếu thích thì Loan cứ đi, dù gì đi nữa Loan còn độc thân cơ mà.. nhưng Loan thì cứ nài, thuyết phục Hà Anh mãi cuối cùng Hà Anh cũng chiều lòng cô bạn mình mà đồng ý… Tối hôm ấy chồng Hà Anh gọi về hỏi thăm cô và bé Minh, cũng những lời hỏi han ngọt ngào, những lời dặn dò mà chồng cô không bao giờ quên nhắc lại, cô cảm thấy có lỗi với chồng quá, chỉ muốn bật khóc mà bảo chồng về nhà với cô thôi nhưng công việc của anh Phong là thế. Cô có nói lúc này cũng chẳng giải quyết được gì, lại làm chồng lo thêm sao nhãng công việc thì sao ? Anh Phong cũng bảo cô có gì thì gửi con qua nhà ông bà nội, rồi đi đâu đó chơi với bạn bè cho thoải mái tinh thần. Hà Anh cũng nói với chồng là định bụng sẽ đi chơi, và dặn chồng đừng quá lo lắng, tranh thủ xong công việc rồi về sớm với mẹ con cô… Nói chuyện với chồng xong Hà Anh cũng không quên bảo bé Minh nói chuyện với bố nó, rồi cả 2 mẹ con lên phòng đi ngủ. 

Sáng hôm sau là thứ 7, Hà Anh chuẩn bị đồ đạc rồi chở bé Minh lên nhà ông bà nội chơi. Cô nói với ông bà gửi cháu chơi đến chiều CN sẽ đón về. Sắp xếp xog xuôi, Hà Anh chạy về nhà, hẹn Loan đi shopping chơi, tiện sẵn mua quà tặng cái Thảo luôn. Loan hỏi Hà Anh tối nay có thể cho cô đi nhờ được không ? Thấy Hà Anh thắc mắc, Loan cười tinh nghịch bảo: 

- Tớ chỉ nhờ cậu đưa tớ bận đi thôi, bận về tớ sẽ dụ 1 chàng đưa về, cậu khỏi lo. 

Hà Anh chỉ còn biết lắc đầu với suy nghĩ quái quỷ ấy của Loan, dù gì đi nữa Loan cũng còn độc thân cơ mà… Tối hôm ấy, Hà Anh diện 1 cái váy màu xám ánh kim, trên cổ áo có viền một đường voan tuyệt đẹp, mặc kèm với khăn choàng cổ màu vàng khá lịch lãm làm bằng lụa đắt tiền mà chồng cô trong một lần đi công tác đã mua về làm qùa. Bộ váy ôm lấy người Hà Anh, làm nổi lên những đường cong gợi cảm của một người phụ nữ thành đạt. Nhờ chăm tập thể dục và chạy bộ đều đặn nên xem ra người cô vẫn còn chắc và gọn lắm, vòng 2 của Hà Anh không còn nhỏ nhắn như hồi thời con gái nữa nhưng cũng làm cho khối người đàn bà khác phải ghen tị, nhòm ngó. Hà Anh hay dùng một loại nước hoa đắt tiền vào những dịp đặc biệt càng làm cho những ai vô tình ở gần phải ngất ngây, dáng người cô cùng với chiếc váy gợi cảm có thể hớp hồn bất kỳ ánh mắt kẻ đi đường nào. Đúng 7h, Hà Anh chạy qua đón Loan và cùng nhau đến Nhà hàng Karaoke Phương Đông như đã hẹn trước với Thảo.

Nhà hàng Phương Đông khá lớn, dưới sảnh là khu ẩm thực sang trọng bậc nhất Hà Thành còn trên tầng 2 là các dãy phòng karaoke lớn nhỏ khác nhau, tất cả đều khá sang trọng và kín đáo.Hà Anh và Loan đến trễ những hơn 30’, khi lên đến phòng VIP trên tầng 2 thì mọi người đã đến đầy đủ cả, trong phòng có hơn 10 người đang say sưa trò chuyện, ca hát, 1 số thì đang chuyền tay nhau những ly bia đầy ắp. Loan xà ngay vào 2 người bạn trai của Thảo, 1 người tên Khánh, còn người kia tên Nguyên. Khánh thì nhìn trí thức với cặp kính cận vuông, người ko to con nhưng rất đẹp trai và lịch thiệp lắm. Nguyên thì trái ngược với thân hình lực lưỡng, nước da ngăm đen cộng với đôi bờ vai săn chắc có thể làm mê mẩn bất kỳ cô gái nào. Cái Loan có vẻ mê anh Nguyên này lắm, cô ve vãn anh này suốt. Ban đầu Hà Anh cũng ngại không nói gì nhiều trong thời gian đầu làm Khánh phải chủ động bắt chuyện với cô. Hóa ra cái anh Khánh này cũng không đến nỗi tệ, hắn nhỏ hơn cô 3 tuổi và nói chuyện khá duyên, dần dần Hà Anh cởi mở hơn với Khánh, cô để hắn mời cô uống vài ly bia, rồi thì 2 tiếng, rồi 3 tiếng trôi qua, Hà Anh vừa nốc bia vừa huyên thuyên với Khánh biết bao nhiều là chuyện, Hà Anh thấy mình ngà ngà say, Loan và Nguyên cũng biến mất từ lúc nào, trong phòng giờ đây tràn ngập tiếng trò chuyện, cười đùa, tiếng nhạc ầm ĩ và mùi bia rượu nồng nặc. Hà Anh loạng choạng đứng dậy ra khỏi phòng, vừa bước vào WC nữ Hà Anh đã nghe tiếng rên của Loan làm cô giật bắn cả mình, đan xen tiếng thở từng hồi của Loan là âm thanh ten tét của da thịt phát vào nhau, tiếng cành cạch của vách ngăn cửa gần đó. Tất cả những âm thanh đó làm Hà Anh cảm thấy nóng bừng, cơ thể cô trào lên cảm giác thèm muốn xác thịt mãnh liệt. Đầu óc Hà Anh lúc này quay cuồng, cô không còn làm chủ được mình nữa, bao nhiêu dồn nén bấy lâu trong cô giờ cứ chực chờ ở cửa mình. Hà Anh cảm thấy ẩm ướt, cô đưa tay xuống dưới xoa nhẹ trong khi cái âm thanh đầy nhục dục kia cứ vang vọng khắp phòng. Hà Anh choàng tỉnh khỏi cơn mê bằng chút ý chí cuối cùng, cô lao ra khỏi WC trở lại phòng karaoke mà Khánh đang ở đó đợi cô. Khánh nhìn Hà Anh 1 lúc rồi ghé vào tai nói nhỏ: - Trông chị mệt lắm, hay chị để em đưa chị về nhé. Trong cơn say, Hà Anh chỉ muốn thoát khỏi cái phòng chật chội này, thoát khỏi cái dục vọng quái quỷ đang gào thét trong con người cô càng nhanh càng tốt. Nghĩ thế, cô gật đầu với Khánh rồi để giữ ý tứ, Khánh xin phép ra trước. Sau 15’, Hà Anh cũng ra theo sau…

Chẳng biết làm thế nào mà Hà Anh về được đến nhà nữa, khi tỉnh dậy Hà Anh thấy Khánh đang ngủ gục trên chiếc ghế bành trong phòng vợ chồng cô. Hà Anh ngước nhìn đồng hồ trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ. Đã 3h sáng rồi cơ đấy, Hà Anh ngắm nhìn Khánh 1 lúc lâu, cô nhìn xuống phía dưới thắt lưng quần của chàng trai trẻ ấy và thèm khát muốn chiêm ngưỡng nó, muốn cảm nhận sự chuyển động của cái vật ở dưới lớp quần kia. Hà Anh bắt đầu nóng bừng bừng, người cô dường như có gì đó đang chuyển mình, cái gì đó âm ỉ chảy bên trong cái thân hình đàn bà đầy quyến rũ của Hà Anh. Cơn khát tình đang thúc đẩy Hà Anh vén chiếc váy lên 1 ít, cô xoa nhè nhẹ điểm G ẩm ướt của mình… được 1 lúc, Hà Anh chịu hết nổi rồi, cô quyết định bước đền gần Khánh đang say ngủ gần đó. Chạm nhẹ vào cái vật ở giữa 2 đùi Khánh, chàng trai vẫn ngủ ngon lành. Cô đánh bạo mở dây kéo quần Khánh xuống và đưa tay vào đó. Ôi trời, cái dương vật của Khánh nóng ấm và to quá, dù chưa cương cứng nhưng sao to thế, Hà Anh có thể cảm nhận rõ từng hồi chuyển động của nó theo hơi thở của cậu bé. Cô mở nốt chiếc cúc quần ở lưng quần Khánh, bớt chợt Khánh trở mình thức giấc. Hà Anh đã bị bắt quả tang tại trận, mặt nàng đỏ lựng, nóng bừng bừng lên vì ngượng, chưa biết xử lý thế nào thì Khánh nở 1 nụ cười bí hiểm. Hà Anh liền mở lời van xin: 

- Chị xin lỗi, chị không kiềm được tò mò, em đừng cho ai biết…
Khánh liền đỡ lời Hà Anh: - Không sao đâu chị, em hiểu mà, chị không cần phải giải thích gì cả.


Nghe thế, Hà Anh toan đứng dậy thì bị Khánh giữ lại và kéo mạnh về người hắn. Khánh ôm chặt Hà Anh và trao cho cô 1 nụ hôn ướt át. Hà Anh bất ngờ quá nên không kịp phản ứng, ánh mắt như mê dại theo từng chuyển động của lưỡi Khánh trong miệng cô. Hà Anh giật nảy mình, tay Khánh đang chạm nhẹ xuống một bên ngực cô mà xoa, mà bóp nhè nhẹ. Bị kích thích, Hà Anh thở từng hồi nóng hổi, cô ưỡn mình uốn éo trước những động chạm ngày càng mạnh bạo của Khánh dưới đôi gò bồng đảo của cô. Được 1 lúc, Khánh đỡ Hà Anh đứng thẳng dậy, còn hắn vẫn ngồi trên ghế bành ngước nhìn cô van lơi, Hà Anh bắt gặp ánh mắt ấy, không biết xử trí như thế nào thì Khánh nói: - Em yêu chị ! Rồi cậu bé chợt kéo chiếc váy của cô lên và úp mặt vào cái quần trắng mỏng tang mà hôn mà hít. Bất ngờ cái lưỡi ướt át của Khánh quệt 1 đường ngay giữa cái khe nhỏ lên tận điểm G làm Hà Anh rên lên thành tiếng a..a.. trong lúc tay thì bấu chặt lấy đầu tóc Khánh mà hưởng ứng. Lưỡi Khánh đi dần dần xuống dưới rồi day vào đúng chỗ âm đạo đang rỉ nước của Hà Anh, làm cô càng rên mỗi lúc một to. Thấy người đẹp mê dại, Khánh thích thú liếm láp nồng nhiệt hơn nữa mặc cho cái quần lót của Hà Anh giờ đây đã thấm đẫm nước miếng và dâm thủy. Hà Anh xoa đầu Khánh, mắt nhắm hờ trong khi miệng rên từng hồi theo nhịp uốn éo của cả thân hình cô, tay Hà Anh càng đẩy mạnh đầu Khánh vào bên dưới cô. Chưa thỏa mãn, Khánh lột cái quần lót của Hà Anh xuống vứt qua góc tường rồi để Hà Anh ngồi dựa hẳn lưng lên ghế bành, đặt 2 chân Hà Anh lên vai rồi hắn gục đầu vào mà bú liếm tiếp. Tiếng nhóp nhép của lưỡi Khánh hòa vào tiếng rên của Hà Anh vang khắp cả phòng trong đêm vắng. Trong lúc Hà Anh đang đê mê với cái lưỡi kỳ diệu thì chợt cậu bé dừng lại, khẽ khàng banh nhẹ mép thịt mà luồn 2 ngón tay vào âm đạo nàng mà thụt. Lập tức Hà Anh bị kích thích tột độ, nét mặt cô nhăn nhó thỏa mãn, đưa 1 tay lên miệng mà cắn nhẹ. Khánh thụt tay ra vào cái lỗ xinh xinh ẩm ướt ấy làm cho lỗ âm đạo Hà Anh mỗi lúc một nong ra, co bóp như muốn nuốt chửng tay Khánh vì cực khoái. Khánh thụt mạnh và nhanh hơn nữa làm Hà Anh phát cuồng, cô rên lên dồn dập như tiếng mèo cái đang trong mùa động đực, Hà Anh thở dốc vì sắp lên đến đỉnh điểm cực khoái, 2 tay nàng giờ đây bấu chặt lấy thành ghế. Khánh thụt tay thật mạnh rồi đột ngột dừng lại khi âm hộ của Hà Anh trào ra rất nhiều nước, người cô giật giật, cửa mình bóp bóp tay Khánh liên hồi chưa dứt. Hà Anh đã đến cực khoái, mắt lim dim, miệng thở từng hồi, chưa bao giờ Hà Anh được làm tình bằng miệng và bằng tay thỏa thuê đến thế…

phim anh xes

Xem phim anh xes hay nhat 2014

Không biết do vô tình hay cố ý mà Phương lại mặc cái váy bó sát cặp mông và áo thun ngắn, lòi rốn, rộng thùng thình, dễ cho chàng “hành lạc”, “làm ăn”.

Mái tóc chấm vai, cặp môi hồng mọng làm chàng muốn ngậm ngay mà thôi, Nếu nàng là người con gái khác, không phải là con của người tình, thì Khoa đã kéo nàng về nhà mình hành lạc, nhưng với nàng, chàng thật sự trân quý, không muốn phí uổng một nụ hoa. Chàng chỉ muốn làm tình với nàng khi nàng đã chín mùi mà thôi.
- Anh làm gì mà nhìn em …. chết chăm vậy?
- Em còn không biết sao? nhớ em lắm!
- Nhớ mà trốn biệt 5 ngày, gọi máy không bắt!!!!!
- đừng vậy mà, anh đi công tác, trên biển, máy không bắt sóng được .
Phương như trút được gánh nặng “hóa ra ảnh đi làm”!
Dẫn Phương vào chòi lá, Khoa sành điệu đốt đèn nơi cửa ra vào, báo hiệu chòi có người, sau khi kêu thức uống, chàng quay qua Phương hỏi:
- Em thuốc bài chưa?
- Em học không vô!
Chỉ vào đùi mình, Khoa nói: Ngồi lên đây .
Phương vui vẻ ngồi lên đùi chàng, Khoa nói: Trả bài cho anh
- Em đi học, anh đâu biết gì mà đòi em trả bài?
- À ha, học trò hư, lát thày sẽ phạt, bây giờ thày dạy lại cho nè….

Chàng đặt lên môi Phương một nụ hôn cháy bỏng, chàng lùa lưỡi Phương vào miệng mình, mút thật mạnh, Phương ôm chầm lấy Khoa, trao cho chàng nụ hôn nồng cháy ….
Khoa bỗng ngưng hôn và nói: phạt em 3 bữa không gặp!!!!!! Dạy có 1 nụ hôn mà 5 ngày chưa thuộc!