Phim lon to buom dep

Điệu nhảy tango đầu tiên thì vợ ai người nấy nhảy, hồi ở bên kia chúng tôi đã mê khiêu vũ nêu lâu rồi không nhẩy mà bước nhảy của vợ tôi và tôi vẫn nhuần nhuyễn. Sau điệu thứ nhất thì bắt đầu đổi cặp cho nhau, tôi lần lượt nhảy với mấy cô vợ của mấy ông kia. Nhảy cổ điển, người cứ áp sát vào nhau, tay thì đặt lên lưng, ngực áp ngực nên tôi cũng có điều kiện đánh giá người mấy cô. Tôi thấy người cô tên là Hương tuy gày nhưng rất săn, eo bé xíu, bụng phẳng lỳ, hứa hẹn chỗ đó sẽ rất khít khao, mà có lẽ cũng phải vì cô này trẻ nhất lại chưa đẻ con, mái tóc mượt dài ngang lưng của cô này rất thơm, không biết dùng dàu gội gì mà mùi man mát dễ chịu thế, đã thế cô ta cứ áp vào tôi, cười rúc rích vào bên tai tôi. chỉ mỗi tội là vú hơi lép thì phải. Vân Anh vợ anh chủ nhà thì khỏi nói rồi, cặp vú thỗn thện cứ áp chặt vào tôi, mắt thì cứ lim rim nhìn tôi vẻ rất dâm, da thịt cô này mát rượi, kể ra hơi béo một chút nhưng người như thế là cũng đẹp lắm rồi. Hồng thì vóc dáng cao, có vẻ chăm tập thể dục, nên tuy hơi cứng một chút nhưng rất săn chắc, háng gọn, chân dài, mặt thì cứ đỏ hồng lên không biết vì rượu hay vì ngượng, nhìn rất đáng yêu. Còn Hoa thì to khoẻ, mông nở ngực căng, cô ta cứ tủm tỉm cười với tôi, vừa nhảy vừa thì thào trêu tôi: – lát nữa nhớ cho em xí phần anh đầu tiên nhé, nhớ đấy nhé, em thèm anh từ lâu rồi mà anh có chịu để ý đến anh đâu. Thật là bó tay với cô bạn vợ bạo dạn này.

phim lon to buom dep

Hạnh ưỡn cao mu l*n chà sát hẩy bạch bạch vào mặt Vinh, thấy Hạnh không phản đối lại kêu tên Danh, ông biết nàng đang tưởng Danh đang bú l*n nàng ông cứ lăng im, thành công ngoài sức tưởng tượng của Vinh biết được như vầy thì ông đã chơi Hạnh từ lâu, đẩy hai chân nàng lên cao ông bú lỗ đ*t Hạnh, Vinh liếm l*n bú đ*t từng cơn sướng khoái tràn ngập trong người Hạnh, Vinh lấy ngón tay chọt sâu vào lỗ đ*t của Hạnh nàng cong người lên hai tay bấu chặt tóc vinh ghì sat đầu Vinh vào l*n mình
- Quay lại đi anh… đưa c*c anh cho em bú, em muốn bú c*c anh……. lâu lắm rồi em chỉ đợi ngày hôm nay cho em nếm c*c anh a…. a…. anh bú sướng a…… a…

phim lon to buom dep

phim lon to buom dep la gi ?

Tụi tôi bây giờ cả đám trần truồng nhưng ấm áp với rượu vang và hơi nước nóng tỏa mờ. Không tránh khỏi, cuộc nói chuyện giữa bốn người trở nên dâm dục khi ba gã đàn ông xoay quanh một ả đàn bà, âu yếm với nàng. Nàng khoái tỉ khi có tới ba người săn đón. Sau một lúc cuộc chuyện trò tán tỉnh cũng chìm xuống nước, Hạnh bắt đầu táy máy tay nàng lên người chồng dưới làn nước khi tụi tôi sít lại gần nhau hơn. Những ngón tay thon rờ nhè nhẹ vòng vòng trên ngực trên bụng làm tôi nóng lòng muốn chộp lấy chúng lôi tay xuống nơi tôi đang cứng như đá, muốn nàng rờ nơi đang cần rờ ! Nhanh lẹ, Danh và Định dời ra phía sau lưng Hạnh bắt đầu mơn trớn lưng và cổ nàng. Tay của hai gã làm như có luồng điện chạy thấu người nàng, sự rờ rẫm của nàng trở nên cuống quít, khao khát ! Đột nhiên nàng rốt cuộc đã nắm lấy tôi, bóp tôi, mát xa tôi, lôi kéo tôi về phía nàng. Hai đầu nhũ hoa nàng chỉa cứng cạ vào tôi khi người nàng run lên, tôi đã đút mấy ngón tay vào nàng thám hiểm nơi đó. Hạnh trẹo người xoay sang Danh bắt đầu thám hiểm người gã trong khi tôi mơn trớn vú nàng với chiếc lưỡi đồng thời mấy ngón tay thọc vào sâu hơn, khều vuốt thành vách gợn sóng da trơn của âm đạo nàng. Hạnh khẽ cười khúc khích nói “Quái, cái gì em bắt được đây này, hình như anh Danh vui gặp được em phải không hở anh ?” Đoạn tiếp “Còn anh sao, Định ? Ối giời, vâng… cái đó của anh thì không còn ngờ gì, heehee… Bây giờ em thật sự có ba người đàn ông rồi…”

Hạnh uốn cong lưng, chân tự động mở ra, mở rộng ra. Ba tụi tôi rờ mó, hôn, liếm nàng khắp người, thay kệ nàng rùng mình, nhột nhạt toàn thân, miệng lắp bắp. “Đ* em đi,” nàng bảo, ghì lấy mặt chồng xuống gương mặt đắm đuối của nàng, “đ* em mạnh đi anh.” Rồi với tiếng gầm gừ trong cuống họng “Tất cả mấy anh, thịt em đi ! Ngay bây giờ !”

phim lon to buom dep

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

phim lon to buom dep

Xem phim lon to buom dep hay nhat 2014

Đang đi cà nhắc thất thểu về nhà, nó bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, một chiếc Honda dừng lại người lao xuống bên nó là Nhung.

- Anh đi đâu đây ? sao lại dắt bộ

Nhìn qua bộ dáng lấm lem đất của nó, Nhung có vẻ nhận ra điều gì đó ở chân phải đang khập khiễng của nó, quay sang nói với ba

- Ba về trước đi, con tí con về với anh H nhé

- Ừ vậy ba về trước nhé

Nhung quay lại, mắt đã hơi ướt

- Anh mới đi đâu về vậy, sao lại đi khập khiễng thế kia ?

- À…à.. chuyện này…. Đi về đi tí anh nói cho nghe

Vậy là Nhung lên chở nó, chiếc xe đạp thể thao dàn ngang có hơi khó khăn cho Nhung, nhưng được nó ngồi đằng sau làm tựa, Nhung ngồi lên yên rồi bắt đầu đạp chở nó về, ngồi sau, ôm eo Nhung, nó hít hít mùi hương từ tóc Nhung đang lòa xòa bay bay vào mặt nó, thoảng trong mùi hương đó, còn mùi hương khác, mùi hương của xử nữ …. Nó cảm thấy hạnh phúc…
Về đến nhà nó, Nhung dắt xe vào nhà, mở cửa cho nó

- Em đợi anh chút nha, anh đi tắm đã, dơ quá

- Vâng

Nó đi tắm, đứng dưới làn nước của vòi sen, nó cảm thấy thoải mái, làn nước mát cả vào mặt nó làm với bớt đi cơn đau từ sườn và ống quyền. Tắm xong, nó lên phòng khách, Nhung đang ngồi đó, có vẻ chờ đợi nó.

- Anh nói đi ! sao lại thế ?

- À..à, em nhớ cái thằng lớp 12 cứ lẽo đẽo theo em ở trường không ?

- Nhớ, ảnh đánh anh à ?

- Không ! là đấu võ với nhau, ổng nói nếu ko muốn đấu thì phải từ bỏ em

- Vậy là sáng anh nói dối em ?

- Ừ ! anh không muốn em lo lắng

- Anh đánh thắng ổng à ? ổng là Nhất đẳng Karate mà ?

- À..à.. tại hên thôi

- Xí ! không tin, dễ hên quá ha ?

- Thiệt mà ha.a.a.

- Không tin, anh nói dối, anh cũng có võ sao ?

- À.. cái này…

- Cái này sao ? anh còn nói dối em không chơi với anh luôn

- Ặc ! không có, chỉ là anh học Thái Cực quyền từ nhỏ nên…

- Hả ! anh học võ từ nhỏ ? sao anh không cho em biết ?

- À.. thì có hỏi đâu mà nói, nó lè lưỡi ra làm mặt xấu

- A..a… không chịu, anh dấu em…

- Thì giờ nói rồi mà

- Không chịu, em cũng muốn học, anh dạy em đi

- Ặc, xung dữ

- Kệ, học để sau này trị anh

- Trời vậy ko dạy đâu ha.a..

- Ghét ! em không chơi với anh nữa, em về đây

Nhón mong đứng dậy, làm vẻ giận dỗi, Nhung xăm xăm đi ra cửa

- Rồi … rồi, chỉ … chỉ được chưa ?

Thay đổi thái độ 180 độ, nụ cười trên vẻ mặt của nhưng hiện ra, quay đầu chạy lại ôm nó, cánh tay Nhung ôm qua bả sườn của nó siết lại, chợt nó cảm thấy nói đau lên..

- Ui da ! cái sườn mới bị lĩnh đòn xong đó, đau quá, thả anh ra đi

- Hả ! anh bị đánh ở sườn nữa hả ?

Nói rồi, Nhung vạch áo nó lên, vết bầm trên sườn chứng tỏ điều nó nói là thật

- Anh để dầu gió ở đâu ? để em thoa cho

- Trên bàn học anh có một chai đó

Nhung chạy vào lấy rồi cởi áo nó ra, thoa cho nó, nó nhìn Nhung làm công việc này mà thấy mủi lòng, thấy hạnh phúc, tự nhiên muốn ôm Nhung quá, nó vươn tay ra, ôm Nhung vào lòng, nhìn xuống khuôn mặt đỏ ửng bên dưới, nó đặt một nụ hôn vào môi Nhung, nó liếm qua môi, lách lưỡi vào trong, đụng hàm răng rồi cố dùng lưỡi cạy hàm răng đó ra, như hiểu được điều đó từ lần trước, Nhung cũng nhẹ nhàng há miệng ra, rồi lưỡi lại tìm lưỡi.

Nó cảm nhận miệng của Nhung ngọt quá, cái thứ nước kia cũng ngọt nữa, lần thứ hai hôn nhau kể từ lần trước, nó đang bay trong cảm xúc dâng trào.
Nhung đẩy nó ra, lấy tay khẽ đấm vào ngực nó, rồi lại áp mặt vào ngực nó, im lặng không nói gì.

Thế là thứ hai tuần sau đã đến, như đã hứa nó sẽ dạy Nhung Thái Cực, nó không dạy Nhung Thái Cực ứng chiến như Chính Tông, chỉ sử dụng để bổ trợ thân thể, khỏe khoắn và phòng thủ. Thái Cực Huyền Tông (một nhánh của Thái Cực này chính là các bài Dưỡng sinh mà các cụ hay tập ngoài công viên)
Cho dù là tập bất cứ Nhánh nào của Thái Cực, 2 thế thủ Kinji và Kaori đều có cả, Thái Cực lấy cân bằng làm tâm điểm, chân phải khỏe và giữ cân bằng tuyệt đối cho cơ thể, vì vậy ban đầu các bài luyện chân cân bằng là rất cần thiết, vào những buổi chiều, nó đều bắt Nhung đứng tấn Kinji để luyện độ dẻo dai của chân.

2 tháng sau, nó bắt đầu cho Nhung đấu thử để luyện độ nhanh nhạy trong phản ứng, hôm nay nó bắt Nhung phải thủ thế để nó tấn công.

Nó lao đến đưa nắm đấm vào thẳng mặt của Nhung, không dùng lực, chỉ dùng sự nhanh nhạy, Nhưng đưa tay lên nằm lấy bàn tay nó, xoay tròn vào kẹp thế vào nách, khẽ kéo nó tới và xoay người vật nó ra sau, nó coi như mình là người không biết võ, cứ để cho Nhung đánh từ đầu đến cuối, cho đến khi vật ngã nó ra, tay Nhung vẫn cầm tay nó…

Nó nằm đó nhìn Nhung, cô gái này đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều, độ ngộ học của Nhung cũng khá cao, 2 tháng có thể sử dụng thuần thục 1 bài quyền của Thái Cực là điều đáng vui.

Nó khẽ kéo tay của Nhung, dùng thêm một ít thế của Thái Cực, Nhung bị bất ngờ nên không có cách để chống cự, cả thân người đổ ầm lên người của nó nằm dưới, nó thò tay cù léc hai bên sườn của Nhung

- Phạt … này, phat.. này, cái tội luyện tập mà dám vật anh mạnh như vậy…. đau chết người rồi

Vừa nói tay nó vẫn liên tục cù léc Nhung. Cười phá lên trên người nó, Nhung cũng vùng vằng để né tránh bàn tay của nó, chính vì thế, bàn tay của nó đôi lúc lại không còn nằm ở sườn, nằm ở đâu đó trên ngọn đồi, mềm mềm, chỉ là vẫn phải qua lớp áo lá … cứ như vậy nó trở lên đen tối hơn, chủ động tấn công vào hai ngọn đồi chưa ai khai phá này, như nhận ra điều đó, Nhung đánh mạnh vào ngực nó, nũng nịu

- Anh…. xấu…. xa, anh… đen …tối

- Ha.a..a

Nó kéo Nhung xuống, đặt tay sau gáy Nhung, ghì đầu Nhung xuống và hai đứa lại hôn nhau, hôn say đắm, hôn như chưa từng được hôn, nó lật Nhung lên trên vẫn giữ nguyên vị trí của 2 môi, tay nó vuốt vẻ trên 2 ngọn đồi vắng, Nhung đưa tay lên, nắm lấy cổ tay nó, ghì lại, như không cho nó làm điều xấu xa đó, nhưng nó nào có buông tha, vẫn cứ dùng lực để tham quan 2 ngọn đồi, Nhung cũng không còn kéo tay nó nữa, chỉ là vẫn nắm cổ tay nó……

Chuyện cứ thế diễn ra cho đến hết năm học lớp 10, không có sự kiện gì quan trọng xảy ra….

[X] Close.