Phim lon to buom dep

Sau buổi some đầu tiên trong đời, trong đầu tôi lúc nào cũng nhớ lại khuôn mặt tê dại của bx lúc được 1 cái c.. khác chọc vào *** ngay trước mắt tôi, những tiếng rên rỉ, hò hét và cả những câu chửi rất bậy phát ra từ người đàn bà mà khi bình thường, cái vẻ bề ngoài công chức nhà nước đoan trang khiến không ai( kể cả tôi) nghĩ rằng khi trần truồng, khi cái bản năng giống cái trỗi dậy lại có thể dâm và đĩ đến vậy.
-Mỗi tối đi ngủ, vc tôi lại nằm tâm sự với nhau về chuyện đó, về anh chàng nv đó đã làm vợ tôi sướng thế nào, về buổi sáng hôm sau đêm hoan lạc đó trước khi trả phòng, cậu ta đã lén lút bước vào nhà tắm chọc vào l.. vợ tôi làm nàng giật mình trượt chân ngã xuống nhưng cũng kịp ôm chặt lấy cậu ta.Có vẻ nàng đã có cảm tình với cậu ta.11 rưỡi đêm, tôi rút điện thoại và gọi:
- "Alo, C à, sao hôm trước em lại làm bx anh ngã trong nhà tắm, giờ em phải đến xem tình hình bx anh thế nào ngay đi."
- "Ôi anh ơi, sao anh không gọi em từ trước, em về HP mấy hôm ăn đám cưới, tiếc quá, khi nào em lên em gọi anh chị ngay được không",
- "Uh, thôi, vậy lúc chú lên rồi tính.Bye".
Vợ tôi bên cạnh ôm lấy đùi tôi và cười: "nửa đêm lại gọi người đến địt vợ hả, hư quá, không đế sức mai còn đi làm hả chồng..."
- "Ai bảo em là làm xong không còn sức, anh thấy em khoẻ ra đấy chứ ....haha. Em có muốn anh tìm người khác không, bây giwof muộn rồi, nhưng để mai anh sẽ tìm người và cho em xem nhé"
- "Anh ơi, sợ lắm, càng nhiều người thì càng dễ để ai biết về vc mình, mà thế thì chết.."
- "Uh, nhưng em yên tâm, miễn là em được sướng và luôn yêu anh"
- "Sao anh lại làm em hư thế hả chồng, em không nghĩ có ngày em sẽ làm cái trò bệnh hoạn này, mà không ngờ nó lại sướng đến thế"
- "Vì anh yêu em, miễn là em chỉ yêu anh, chỉ là của anh thì anh không quan tâm chuyền khác, hơn nữa,nhìn ánh mắt dâm đãng của em lúc làm với người khác trước mắt anh làm anh kích thích vô độ... Vợ chồng mình ngủ đi em ..."

2 ngày hôm sau tôi đến cty và tâm trí luôn dành cho việc tìm một đối tác cho cuộc hoan lạc với vc mình.Không dễ để tìm 1 người đáng tin, ngoại hình cũng không tồi và quan trọng là phải biết chiều chuộng vợ mình.Nhưng chẳng có gì là không thể ở cái diễn đàn này. Mọi người biết đấy, tìm kiếm 1 người phụ nữ tham gia cùng mình thì khó chứ kiếm 1 người đàn ông thì dễ hơn rất nhiều.
-Tôi về cho vơ xem ảnh của 4 người ,vợ bảo tuỳ tôi chọn nhưng tôi nhất quyết bảo vợ chọn vì người này sẽ làm em sướng chứ không phải làm anh sướng. Vợ tôi nũng nịu và xem hình, cuối cùng nàng chọn 1 cậu thanh niên sn 90, đã có người yêu nhưng muốn cảm giác lạ.Tôi gọi ngay cho cậu ta và hẹn cậu ta tối nay 7 rưỡi ở 1 nhà nghỉ trên đường Hồng Hà.
- VC tôi ăn uống rất sớm và đến lúc 7 giờ 10. 7 giờ 20 cậu ta đến. Thật sự cả 2 bên đều thấy bất ngờ. Vc tôi thấy cậu ta trẻ hơn trong ảnh rất nhiều, nhìn giống học sinh cấp 3 thì đúng hơn. Còn cậu ta thì lại ngạc nhiên vì nhìn bề ngoài, không dám nghĩ vc tôi lại dâm đãng đến thế, đặc biệt là bx.
- Tôi vào nhà tắm tắm trước và bảo 2 chị em nói chuyện làm quen với nhau.Tắm, những mắt tôi liên tục liếc ra xem đằng sau tấm cửa kính mờ ảo này, vợ tôi và cậu thanh niên kia đang làm những gì. Bước ra, tôi vẫn thấy 2 người giữ nguyên vị trí lúc nãy và cười nói vui vẻ. Công nhận vợ tôi làm quen nhanh thật, nàng đúng là có năng khiếu trong việc bắt sóng và thích nghi với mọi đối tượng. Cậu thanh niên mặt búng ra sữa không còn cái vẻ ngượng ngiuj như lúc mới vào.Bx quay sang tôi và cười, cậu bé này ngoan lắm anh ạ, làm thế nào mà anh lại lôi kéo nó thế.
- Haha, thế em không thích trai ngoan à. Mà 2 người đi tắm đi, bx anh tắm trước hay là H tắm trước đây.
- Chị đi tắm trước đi ạ - H quay sang bx tôi và đề nghị.
- Thôi, 2 người quen nhau rồi thì vào tắm chung luôn đi cho tiết kiệm thời gian.
Cậu ta quay sang tôi với anh mắt lạ lẫm còn bx thì liếc tôi mỉm cười tinh quái
- Anh nhà chị đã nói thế thì vào đây với chị đi em...
Điện thoại mình hết pin nên phải lấy con đthoai cổ lỗ xĩ của vợ, mà lại ấn nhầm thành nút quay nên mình cắt ra.Chất lượng kém lắm nhưng có vài pic gọi là minh hoạ thôi

phim lon to buom dep

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

phim lon to buom dep

phim lon to buom dep la gi ?

Hắn nói xong, từ phía sau hắn xoa nhẹ lên đôi mông của nàng. Thấy Trang không phản ứng, hắn bạo hơn ôm eo ếch nàng. Trang để nguyên, hắn xoay nàng trở lại. Hai lưỡi tự động tìm nhau. Khi bàn tay của hắn lần xuống cái phẹt ma tuya kéo xuống thò tay vào đám lông mịn màn trên hai mu nở lớn thì ngoài đường có tiếng xe, hai người vội buông ra, chồng bà Trang cho xe vào ga ra. Khi ông bước vào nhà thì hai người đã ngồi ngay ngắn trên sô pha. Ông tươi cười hỏi:
“Huân mày qua chơi đó à! Làm vài cái nhe! ”
Ông vào tủ lạnh mang ra hai chai bia.
Huân lí nhí:
“Sao ông Tom khoe không? Ông đi đâu về vậy? ”
“Ừ tao đi mua mấy đồ làm nhà, thứ bảy mày rảnh qua giúp tao tí? ”
“Vâng! không có gì trở ngại”

phim lon to buom dep

Cả hai chị em hiện tại đều bị gục ngã do những luồng xung điện hưng phấn tình yêu cứ mãi miết bốc lên từ dưới tận xương cùng rần rật chạy dọc theo sống lung lên đến não bộ rồi từ đấy lan tỏa đi khắp châu thân và tứ chi thành thử cho nên coi như là càng lúc chúng càng điên đảo, cuồng loạn lăn xả vào ngọn lửa dục tình cứ mãi hừng hực bốc cháy thiêu rụi hết tất cả đạo lý luân thường. Mặt khác, có thể nói việc trước kia, thằng Đại tỏ vẻ ghen tức bực bội khi thấy chị Nam nói chuyện với bạn trai chính là tiền đề mở đầu nối giáo cho cuộc tình loạn luân tội lỗi đêm nay xảy ra lỡ làng giữa hai chị em và rất mong là ông trời đừng có trừng phạt gì hai đứa cả vì dẫu sao chúng vốn thiếu vắng tình thương của cha mẹ cho nên vốn dĩ chúng đành phải chia sẽ tình thương cho nhau nhưng quả thật không ngờ là tình thương lại lẫn lộn trở thành tình yêu hồi nào mà chúng chẳng hề hay biết. Mọi buổi tối, thằng em vẫn mặc độc mỗi chiếc quần đùi cùng với cái áo thun ngắn tay đặng ngủ cho thoải mái và tối nay cũng vậy nhưng chẳng hiểu vì sao lúc này nó cảm giác thấy cái áo thun tuy là mỏng manh nhưng lại vướng víu khó chịu thế nào ấy cho nên chẳng khác gì một cái máy, nó vươn hai cánh tay cầm lấy rồi cuộn tròn áo từ dưới lên cổ, tròng qua đầu ra ngoài ; dường như cố ý trong vô tình, nó để chiếc áo nó nằm lên trên áo đồ bộ của chị nó. Giây phút này đây, trên người hai chị em đều trần trùng trục, chỉ còn phần hạ bộ là còn che đậy và thằng em lại tiếp tục cúi xuống ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái tức là ngược bên khi nãy trong khi đó nó cũng không thể nào quên lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp bầu vú phải người chị ruột mà nó đã nút chán liếm chê một cách phấn khích quá đỗi không thể nào tưởng tượng cho nổi. Từ nãy đến giờ khá lâu, nó vốn đã có cái cảm giác cứ mãi miết ngây ngây một cách kỳ lạ giống như mỗi lần đọc truyện sex, xem phim 18+ đó là con cu nó cương ngỗng lên rất to, rất dài và rất cứng ; không những riêng gì mình nó mà cả chị nó cũng đều cảm nhận được như vậy do chổ hiểm thằng em độn quần đùi lên và liên tục cọ sát vào đùi vào háng chị khiến chị vừa ngường ngượng vừa thinh thích làm sao ấy. Bất chợt, chị thấy nó buông chị ra rồi ngồi dậy, loay hoay làm gì đấy và chị tỏ vẻ kinh hoàng đến tột độ khi thấy nó đang tuột cởi cái quần đùi bằng thun màu xám mà nó đang mặc ; chị lên tiếng chất vấn thì nó chống chế bảo là bị cấn trong quần khó chịu làm sao ấy? 

Khi nó nằm xuống ôm lấy chị thì bỗng nhiên chị giật mình, hoảng sợ khi nhận ra nó rõ ràng là hai bàn tay nó đang mò mẫm nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ của chị và từ từ kéo nhích xuống dưới từng chút một ; chị nhanh chóng lần tay vừa nắm giữ lưng quần vừa ngăn cản hai bàn tay thằng em, cương quyết không cho nó đụng chạm đến vùng cấm địa bất khả xâm phạm của chị nhưng rồi những nụ hôn nồng nàn, âu yếm của nó lại tiếp tục vương vấn lên đôi môi mềm mại tràn đầy kiêu hãnh của chị khiến chị nhũn người, kiệt sức buông lỏng cả hai cánh tay đầu hàng số phận để chấp nhận một cuộc tình loạn luân tội lỗi với chính thằng em trai ruột bé bỏng mới có mười một tuổi của mình. Chính giây phút này đây, những ngón tay thằng Đại tuy còn non dại nhưng lại rất lỳ lợm tiếp tục mày mò cử động tuột dần tuột dần lưng quần chị Nam trễ xuống hai bờ mông đầy đặn cùng cặp đùi no tròn một cách khá là dễ dàng và chị tuy nhận biết ngay được điều đó nhưng thật chẳng hiểu vì sao đối với chị không còn là quan trọng, cấp thiết nữa mà trở thành quá đỗi đơn giản nhưng chuyện thường ngày ở huyện. Chỉ trong chốc lát, chiếc quần đồ bộ đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng của chị đã bị thằng em ngỗ nghịch cởi xuống khỏi hai đầu gối rồi chị bắt đầu giúp đỡ hỗ trợ em trai mình lần lượt co duỗi hai chân mình, hết chân phải đến chân trái để nó dễ dàng thoải mái cởi xong chiếc quần chị, cẩn thận đặt cùng chổ bên trên áo chị. Hai vợ chồng ông Thân bà Phụng hiện đang lênh đênh trên chiếc tàu đánh cá ngoài biển cùng một số người làm, đương nhiên là họ không tài nào ngờ được rằng lúc này trong căn nhà mới xây ở Bà Rịa, đứa con gái mười tám tuổi với thằng con trai mười một tuổi hai chị em đang cuồng loạn cùng nhau trong vòng tay tình yêu tội lỗi oan nghiệt. Trên người chị gái hiện tại chỉ còn vỏn vẹn mỗi chiếc quần lót màu hồng mới tinh và thằng em chị lại đang tái diễn hành động với mảnh vải cuối cùng còn che chắn trên người chị như vừa rồi với chiếc quần ngoài của chị ; lần này cũng giống lần trước, chị cũng phản đối cự tuyệt nhưng dường như chỉ cho có lệ mà thôi chứ chẳng là chuyện chi to tát cả tuy nhiên cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, cậu em trai mới cởi xong chiếc quần lót của chị gái mình. Bởi lẽ đây là lần đầu tiên chập chững bước vào cuộc tình cho nên chị Nam chỉ hơi ngờ ngợ về những gì mà thằng em sắp sửa hành động với chị vì dầu sao chị cũng tốt nghiệp tú tài loại khá chứ chẳng chơi ; còn thằng Đại thì bên trong quần đùi, con cu nó cứ càng lúc càng cứng, càng dài và càng to thành thử nó ngồi dậy dùng hai bàn tay nắm lấy hai bên lưng quần cởi tuột hẳn ra ngoài khiến cho chị kinh hoàng, mắc cỡ vô cùng. Chị thấy nó lại nhẹ nhàng nằm trở xuống cạnh chị, xoay người qua ôm lấy chị, cu nó lại tiếp tục cọ vào đùi chị rồi bàn tay trái của nó bắt đầu mày mò, rờ rẫm chổ kín của chị ; chị cảm thấy âm đạo chị nãy giờ đã lâu cứ không ngớt co giựt, liên tục tứa nước dịch nhờn sinh lý ra và chị thoảng nhận biết được là chị đang sắp sửa với em trai hai chị em cùng nhau làm chuyện tày trời động đất đó là giao hợp với nhau như là việc làm của đôi vợ chồng sắt son chung thủy. Đúng là chuyện ấy đang sắp sửa xảy ra bởi hai đứa là con người thì dẫu sao với bản năng dục tình sẵn có lại ở trong hoàn cảnh vắng vẻ, gần gũi chung đụng nhau suốt năm năm trời trôi qua lẽ nào không bao giờ dậy sóng ba đào? Vì còn con gái nên chổ kín chị nhỏ nhắn, khít rịt hai bờ môi lớn cũng như bé, xung quanh và mé bên trên phủ một lớp lông đen mịn khá dày hơi xoăn lại còn thằng em chị vì đọc quá nhiều truyện người lớn, xem không ít phim con heo trên mạng cho nên nó tỏ ra rất thuộc bài tuy thực sự lúng túng lẫn lộn hồi hộp, hoang mang lo sợ. 

phim lon to buom dep

Xem phim lon to buom dep hay nhat 2014

buổi nhậu nhẹt kết thúc mạnh thằng nào vè nhà thằng ấy loạng choạng trên con chiến mả, trong người đả thấm hơi men bổng tối đả chìm xuống, cảnh vật lặng im chỉ còn vài thằng nhậu nhẹt tập tụ ven đường, lê lết trong hơi men càng thấm sâu vào người, cuối cùng củng về tới nhà mở cửa tiếng ken….két của chiếc cửa sắt được mở ra , nhưng cũng may là ba mẹ đều đả ngủ bước từ từ vào nhà lên lầu, ngả cải phịt xuống dường, và ngủ liệm lúc nào không biết…………………….

Đây là đài phát thanh của huyện xyz lúc này là 6h…………
-đm cái đài phát thanh này ngủ cũng ko được yên
Từng ánh nắng chiếu xuyên qua những tán lá xanh, xuống rương mặt tôi làm tôi ko thể nào ngủ nướng tiếp nữa , ngồi dậy tui chăn mền ra ngáp dài một tiếng sau một đêm chinh chiến với tụi bạn, tới giờ đầu vẫn còn ê ẩm, 
-- Minh thức chưa con, rữa mặt tắm rữa đi rồi xuống ăn sáng
- Vâng ạ- tôi đáp trong mệt mỗi
Cầm chiếc khăn tắm bước vào nhà tắm, từng dòng nước lạnh cứ chạy xuống khiến tôi run cả người vì lạnh, bước khỏi nhà tắm nhìn vào rương
- ôi mẹ ơi râu ria gì kinh thế này
lại mất thêm 5 phút nữa để vệ sinh cái khuôn mặt này , anh ơi có đt kìa anh ơi có đt kìa anh ko nge em đập chít mẹ anh giờ ( tiếng nhạc chuông) bước lại nhìn thấy số nào lạ hoắc tôi bắt máy 
- alo xin lỗi cho hỏi ai vậy
bên đầu dây kia một giọng con gái ngọt ngào
- bạn ơi cho mình hỏi đây có phải là số của bạn Minh ko zạ
- phải, cho hỏi bạn là ai zậy ?
- mình Đoan nè – lại cái giọng ngọt ngào ấy
- Đoan nào tôi đâu có quen ai tên Đoan đâu chắc bạn nhầm sô rồi
- Trời đất, mới có một ngày mà quên rồi à, mình đi chung xe buss với bạn ấy- cái giọng đày trách móc
Tôi đứng suy nghỉ một hồi
- à…..Đoan hả sr nha mình quên mất
- hứ….mới có một ngày đả quên rôi, nào là hứa dẫn đi chơi này nò mà thế đả quển rồi 
- thôi mà cho minh xin lỗi đi tại quên mà, lát dẫn đi chơi đền bù hé, mà gọi Minh có gì ko – tôi hỏi em
- thì tại Đoan mún đi mua đồ mà hk bít đường đi
- à dậy à…..
- Minh dẫn Đoan đi mua đc ko
- ừ…………..đc - tôi đáp lại một cách vui vẽ
chọn một cái quần jean màu xanh ống côn + với 1 cái thun bay xuống nhà dắt con chiến mã quen thuộc ra
- này ăn sáng chưa mà đi đâu nữa thế hã
- con đi đây chút lát con về liền
không đợi mẹ nó gì thêm dắt xe phóng đi cái vèo chạy một hồi mới sực nhớ - chết bà chưa hỏi nhỏ đó ở đâu nữa
dừng xe bên lề đường cầm chiếc điện thoại gọi cho nhỏ
- alo Đoan hả lúc nãy quên mất, nhà đoan ở đâu
- Đoan đang đứng ở chạm xe bus ở đượng xxxx nè qua lẹ đi
- ừ đứng đợi đó đi 
đảo một vòng thấp thó phía xa thấy một người con gái đang đứng, đó là em người con gái ấn tượng đầu tiến với tôi trên chiếc xe buss định mệnh ấy, hôm nay em mặt chiếc quần jean bó xát người ôm lấy cái mông tròn chịa ấy cái áo thun rộng lệt qua một bên, trong em thật là quyến rũ và gợi cảm ( nhìn mún ở tù) từ xa em thấy tôi liền vẫy tay vái cái
-- Minh ở đây nè
- Lên xe đy mún mua đồ gì tui chở đi cho
Vừa lên xe em đả thục vào eo tôi
- đây là cái tội dám quên này, 
- thôi thôi xin lỗi mà – tôi dổ ngọt em
- lúc nãy chưa nói hết đả cúp máy rồi gét
- ừm tại lúc nãy mẹ vào nên vội cúp máy, 
- ủa bộ làm gì bậy bạ sao mà sợ - em chọc tôi
- à ừm tại tại…. tại
- tại cái gì – em tra khảo tôi
- thôi mệt quá đi đâu chở cho đi rồi đi ăn đói bụng quá
- ừm, đi dô cái shop bán đồ đi tui vài cái áo
chạy bon bon trên con đường, gió thổi mát lạnh , tôi lạm bộ chạy ngay vào ổ gà , gập ổ nào lũi zô ổ áy sau những cú vấp ấy… ngực em cạ sát vào lưng tôi, ôi chúa ơi mệm quá , 
- này chạy gì kì zạ làm gì lũi zô ổ gà hoài thế - em nhéo tui một cái đao điến
tôi liền kím cớ biện minh và giả ngu như ko biết gì
- ơ tại…..nhìu ổ gà quá nên tránh hok hết
- vậy cơ à – em nghiến ngăn
- ừ
chạy tới cái shop xxx tôi thắng lại,
- này zô đy tới rồi đấy
- tới rồi hã, ông dô với tui lun đi – em kéo áo tôi
- sặc….bà mua đồ chứ tui có mua đâu mà dô làm gì – tôi từ chối khéo

- thì zô đi chọn tiếp tui zới coi cái nào đẹp – vừa nói em vừa lôi tôi vào
bước vào trong gió mát lạnh của chiếc điều hòa thổi ra lạnh tê cả người nhìn xa thấy một đám nhìn quen, nhìn kĩ mới biết cái đám bạn chét bầm
- bỏ bu rồi , kiều này chắc nó chọc có nước mà chuôi xuống mồ lun quá
một thằng trong đám reo lên và chỉ thằng vào phía tôi
- AAAAAAA thằng Minh kìa bây có nhỏ nào đi chung nữa kìa
Cả đám quay về phía tôi, tôi giả ngu như ko thấy cả đám chạy lại trêu chọc tôi 
- Há há hôm nay anh Minh dẫn bạn gái đi mua đồ à , có bạn gái mà ko giới thiệu nge, từ hôm nay anh Minh nhà ta hết là trai tân rồi
Cả đám cười vang cả shop làm tát cả những người trong shop quay nhìn về phía chúng tôi , quay lại thì thấy nhỏ đỏ cả mặt, tôi liền thanh minh
- đập chết cha tụi bây, by h bạn tao chứ có phải bạn gái gì đâu 
cả đám Ò lên một tiếng
- thật ko đó cha, lần đầu tiên tao thấy mày chở con gái đi mua đồ đấy
nhìn thấy 2 má em càng ngày càng đỏ tôi cũng hỉu được điều nó liền dùng chiu giải tán đám đông mà ko gây động tỉnh gì, cả đám hỉu ý tôi và cải mặt ngiêm túc nên tụi nó đi qua chổ khác
- này mua gì mua đi – tôi nhìn em nhưng ko giám nhìn thẳng vào mắt em vi cũng có lẽ hơi ngượng
- ừm đứng đợi nha- em chạy cái vèo mất tiu
tôi ngồi trên băng gế ngôi dợi em, đi lựa đồ bổng em reo lên một tiếng
- Minh ơi zô coi thử coi – em reo tên tôi vang vọng cả cái shop làm tôi mún độn thổ
- Kêu gì thế con kia
Chưa kịp nói hết câu tôi cứng họng. ôi chúa ơi em đẹp quá tôi đứng ngay người vầ chiêm ngưỡng cái sắc đẹp trời phú ấy 
- này nhìn gì mà nhìn gê thế - em tròn mắt nhìn tôi và thụ vào hông một cái
- à…ừ…à tại đẹp quá
- thật ko đấy – đôi má em ửng hồng lên
em nói tiếp
- xem có đẹp hk
không cần phải suy nghỉ 
- hk đẹp mà quá đẹp là khác
- hjhj thật ko đó- em nhìn tôi cười
- ừm thật mà ko tin hả để kêu hết mấy đứa kia lại xem hé- tôi chọc em
- thôi thôi thôi….Minh nói đẹp là Đoan tin rồi- em nhìn tôi trợn mắt
- ừm xong chưa mình đi ăn nhaz
bước khỏi shop cái nắng gay gắt nóng nực của mặt trời cùng với cái túi đồ cồng kềnh của em đảo một vòng trên con phố chúng tôi gé vào một quán ăn lề đường khá sạch sẽ
- Đoan muốn ăn gì – tôi hỏi em
- Bún riêu – em đáp trong tiếng cười
- 2 tô bún riêu đê bả chủ ơi
Bả chú đáp một tiếng khá tôi
- OK có liền em trai
Nhìn em còn có vẽ bối rối lúc nãy bị bọn bạn của tôi chọc nên tôi mỡ lời
- xin lỗi Đoan nha cái tụi hồi này nó hk có ý gì đâu
- ko sao đâu mà, mà Minh có tụi bạn vui gê hé – em đáp trong e thẹn
nói ăn sáng nhưng thật ra tui chả ăn tí nào chỉ ngồi nhìn em thôi, bất chợt bị ánh mắt em bắt gặp tôi liền úp mặt xuông mà cứ xúc bún vào miệng, em nhìn tôi cười gian trá sau khi ăn tôi chở em về tới nhà em bước xuống xe
- cám ơn Minh nha hôm này Đoan vui lắm, em bất chợ hun vào má tôi một cái và chạy vào nhà
tôi đứng ngay người ra, như có dòng điện chạy qua người , có lẽ lúc nãy là mơ chăn hay do em ở thành phố lâu rồi nên tính cách em như vậy trên đường chạy về nhà tôi cứ cười như một đứa trẻ nhận được một món đô chơi, về đến nhà dắt chiếc xe vào vừa đi vừa nhãy chân sáo miệng thì cười tủm tỉm. mẹ thấy thế liền hỏi
- bị khỉ nhập hay sao mà cứ cười hoài thế- mẹ chọc tôi 
- Dạ…tại hôm nay thấy mẹ đẹp quá- tôi nịnh khéo mẹ
- Cha mày chỉ có giỏi cái tài dẻo miệng
Bước lên phòng ngả phịch xuống tay chân cứ quơ quo vì vui sướng