Phim quan he vo chong dem tan hon

Chiều thứ 6, đã hết giờ làm việc mà Hùng vẫn ngồi trầm ngâm suy nghĩ, năm nay làm ăn khó khăn quá, duy trì cái công ty XNK của chàng với 20 nhân viên sao mà căng thẳng, chả bù cho mấy năm trước trúng mấy quả nhập hàng cho dự án sao mà vui. Nghĩ cũng tại Hùng, sau mấy vụ thắng lớn, chàng đem tiền đầu tư vào xây dựng 1 tòa nhà văn phòng cho thuê 11 tầng, nhà đã xong mà khách thuê thưa thớt, vốn liếng đổ cả vào đó mà chưa quay vòng được, lại còn ăn cả vào vốn nhập hàng của mảng thương mại. Đau đầu, lô hàng trang thiết bị cho 1 dự án lớn đã nhập về đến cảng mà không lấy ra được vì còn nợ thuế nhập khẩu mấy lo hàng trước, mà chủ đầu tư dự án này rất đúng hẹn, sai là sẽ bị phạt hợp đồng nặng. Cả chục ngày nay Hùng đôn đáo chạy tiền mà đâu đâu cũng kêu khó khăn, đúng là tình hình kinh tế xuống dốc thật. Giờ chỉ còn trông chờ vào chỗ ngân hàng thương mại mà thằng bạn dẫn mối, chàng đã đặt cả sổ đỏ rồi mà bên ngân hàng vẫn chưa giải ngân dù đã giục nhiều lần. Chán nản, Hùng cố gọi điện cho ông Khôi – giám đốc tín dụng ngân hàng NTF (need to fuck):
- Alo, anh Khôi ạ, em Hùng công ty A to Z đây ạ, tình hình giải ngân có gì mới ko anh?
- A, Hùng à, khó đấy, chú cũng biết là NN đang ưu tiên vốn cho sản xuất chứ thương mại và BĐS khó lắm, anh cũng chịu thôi…..bla bla…..
Chiều nay, như thường lệ, Thu về sớm chuẩn bị bữa cơm gia đình ngon lành để chờ chồng nàng – anh Hùng – cùng thưởng thức, là đôi vợ chồng trẻ mới cưới nhau 3 tháng nên còn rất lãng mạn, tuy chồng kiếm được tiền nhưng Thu luôn muốn tự tay chăm sóc chồng, nàng nghĩ sâu xa nếu để anh ấy ra ngoài thì chả mấy chốc lại chán cơm thèm phở, chồng nàng cao ráo, đẹp trai lại thông minh, có sự nghiệp thì ối em bám theo. Tuy rằng Thu cũng là một trang sắc nước hương trời mà anh Hùng theo đuổi bấy lâu, nhưng bây giờ đã là vợ chồng thì biết đâu đấy…… Chuẩn bị xong mấy món hải sản mà Hùng ưa thích, Thu tranh thủ vào tắm cho thơm tho, dòng nước ấm tràn đều trên cơ thể nàng, Thu tự vuốt ve hai bầu vú rắn chắc vểnh lên mà người ta gọi là vú sừng trâu, mân mê hai đầu ti cương cứng, híc, ở nhà một mình nên nàng chẳng ngại ngùng gì. Vòi hoa sen vẫn xối đều dòng nước ấm áp, Thu dạng chân, sục những tia nước vào mát xa cho cái bím hồng hồng của nàng, cảm giác thật dễ chịu, tay nàng tự chà sát hai mép âm vật , mắt nhắm nghiền, Thu thủ dâm hồi lâu trong phòng tắm, chả hiểu sao, Thu lại cứ tưởng tượng ra nàng đang được vuốt ve bởi một người đàn ông khác chứ không phải chồng nàng, mặc dù Hùng rất sung mãn trong làm tình. Xấu hổ, Thu chợt bừng tỉnh, nàng lau người rồi chuẩn bị thêm vài thứ đợi chồng về. Thường thì chiều thứ 6 Hùng sẽ về sớm, nhưng đã 9h tối mà chưa thấy đâu, Thu sốt ruột quá, nàng đang định gọi điện thì có tiếng chuông cửa, nàng vội chạy ra thì Hùng chân nam đá chân xiêu, nồng nặc mùi rượu đi vào nhà.
- Trời, sao anh tiếp khách mà uống nhiều vậy. Thu hốt hoảng.
- Anh chán quá rồi, Hùng lảm nhảm, hôm nay do bế tắc, Hùng uống quá nhiều, chàng đã say nên nói hết ra những khó khăn mà công ty đang gặp phải, về ông Khôi chưa duyệt giải ngân…..
Thu chết lặng trong lòng, thì ra chồng nàng đã giấu nàng chịu đựng những khó khăn trong công việc để nàng khỏi lo lắng, nàng vẫn vô tư hưởng thụ cuộc sống sung sướng mà không biết đến các khó khăn của chồng, đôi khi Thu còn trách Hùng hơi sao nhãng chuyên chăn gối khi mà hai ngày nàng không được làm tình lần nào, Thu thương chồng quá, nàng chẳng biết phải làm sao vì Thu chỉ là một cô giáo dạy cấp 3, tuy là giáo viên một trường điểm nhưng do có chông chu cấp nên nàng chẳng để ý đến thu nhập, chỉ lo chăm sóc chồng và giữ gìn sắc đẹp. Hùng chìm vào giấc ngủ vật vã……
Sáng hôm sau, Thu chuẩn bị đồ ăn sáng như không có chuyện gì xảy ra, coi như nàng chưa nghe được gì vì nàng biết tính chồng không ưa ủy mị, Hùng cũng chẳng nhớ đã nói những gì, tuy nhiên, sau khi ăn sáng xong, bỗng Thu đề nghị:
- Em với anh qua bên Ngân hàng nhé, vì anh vẫn chưa tỉnh hẳn đâu - nàng cũng muốn biết thêm về khó khăn của chồng để xem có giúp được gì không. Thu trang điểm hơi đậm hơn mọi ngày và xịt chút nước hoa quyến rũ.
Hôm nay thứ 7, ngân hàng chỉ làm việc buổi sáng, hôm nay mà không ký được giải ngân thì tuần sau công ty Hùng sẽ phá sản, đầu óc Hùng căng như dây đàn, chàng lái xe mà chả nói câu nào. Đã đến ngân hàng rồi, cô lễ tân mời chàng và Thu lên phòng VIP dành cho các giao dịch lớn. Thu cảm nhận những ánh mắt thèm thuồng từ cậu bảo vệ đến những anh chàng nhân viên ngân hàng khi nàng lướt qua, hôm nay Thu mặc bộ áo dài cách tân ôm trọn lấy cơ thể nõn nà, nàng biết cặp vú sừng trâu của nàng như muốn nhảy ra khỏi chiếc áo dài , tuy kín đáo nhung kích thích vô cùng, hai đường xẻ chết người làm lộ cặp mông no tròn bó trong chiếc quần tây kiểu mới, hơi lộ chút eo thon trắng chết người của Thu.
P/S: viết đến đây, híc, em lại phải đi thực tế check hàng, về report trong mục ACMB, híc, bây giờ viết tiếp.
Đã hẹn trước nên ông Khôi và người môi giới là Hải- bạn Hùng đã chờ sẵn trong phòng. Ông Khôi do nhiều năm nghĩ mưu tính kế để thăng quan tiến chức nên nhìn già hơn tuổi, tuy mới ngoài 50 mà bụng phệ như bà chửa, đầu tóc bạc trắng, lại cao có gần 1m60 nên trong rất phục phịch, đang ngồi thảo luận với Hải về trường hợp của Hùng, ông Khôi giật mình trước vẻ đẹp non trẻ, mơn mởn của Thu, tuy khá dày dạn ăn chơi, nhưng trước 1 cô gái nhà lành như Thu ông Khôi cứng cả người chả phản ứng gì. Hai bên hơi lúng túng mà nguyên nhân thì rõ là do sự xuất hiện của Thu. Hải nhanh nhẹn đứng dậy:
- Mời anh chị vào trong này, hôm nay hân hạnh quá lại được tiếp phu nhân giám đốc. Hải cũng đã gặp Thu vài lần tại các buổi gặp bạn bè nên tỏ ra thân thiết.
- Vâng, hôm nay em được nghỉ dạy nên đi cùng anh Hùng thôi ạ, Thu đáp lời.
Thì ra là cô giáo, ông Khôi đứng dậy bắt tay Hùng và Thu, bàn tay Thu mát lạnh như có luồng điện chạy thẳng lên đầu ông Khôi, thế này thì phải cho vay rồi, ông Khôi nghĩ bụng.
- hai anh em tôi cũng đang nói về khoản vay của bên công ty, thực ra là khó vì như tôi đã trao đổi với anh Hùng là …bla bla…. 
- Vâng, khó như vậy thì vợ chồng em mới nhờ đến anh, Hùng cố vớt, phải xuống nước thế này chàng cũng nhục lắm nhưng biết làm sao được.
- Thôi hai anh xem có cách nào giúp bọn em, qua vụ này chúng em không quên ơn hai anh. Thu cũng thêm vào.
Cá bắt đầu vào lưới, ông Khôi nghĩ bụng, ông kéo Hải ra bàn làm việc, đã bao năm theo Sếp nên nhìn thái độ là Hải biết ông Khôi muốn gì, nên không phải bàn nhiều, vụ này mà cho vay được thì Hải cũng có tý % nên nhiệt tình giúp bạn lắm. 
- Vậy tôi và anh Khôi sẽ cố xem sao, Hùng cùng mình qua bên này xem kỹ các thủ tục nhé. 
Được lời như cởi tấm lòng, như từ cõi chết trở về, Hùng như cái máy theo Hải xuống tầng, chả có thủ tục gì đâu nhưng Hải làm quả điệu hổ ly sơn, bày ra 1 đống thủ tục lằng nhằng để câu giờ, Thu lúng túng không biết nên đi theo chồng hay không thì cả hai đã ra khỏi cửa, chẳng lẽ nàng chạy theo.
Thu ngần ngại ngồi trong phòng cùng ông Khôi, chắc không sao vì đây là ngân hàng và ông khôi gì cũng đáng tuổi bố nàng. Thu hơi đỏ mặt, nàng mời ông Khôi uống nước cho đỡ ngượng.
- Thu cứ tự nhiên, nguồn vốn vay bây giờ khó khăn lắm, sao Thu không kinh doanh vốn tự có nhỉ? Ông Khôi bắt chuyện.
- Dạ, cháu à em làm giáo viên cấp 3 có biết kinh doanh gì đâu ạ, Thu ngây thơ đáp, đang nhờ vả nên nàng cũng hiểu phải đưa đẩy 1 chút.
- Đấy, em ko làm kinh doanh ko hiểu chứ như chồng em bây giờ là nước cuối rồi đấy, tý anh xem hồ sơ nếu ko được là chịu, ông Khôi ra đòn. 
- Thu cũng hiểu điều đó nên nàng ngồi im lặng, dễ xúc động nên nàng chỉ trực trào nước mắt, ông Khôi vội lấy giấy ướt, vòng sang chỗ Thu, ông không đưa cho Thu mà tự tay chấm mấy giọt nước mắt, Thu giật mình ngồi nhích sang một bên vô tình nhường chỗ cho ông Khôi. Mùi nước hoa hấp dẫn từ cơ thể Thu làm ông Khôi thêm quyết tâm, ông vòng tay qua eo Thu ôm lấy cơ thể nàng, ông gí mũi vào mái tóc bồng bềnh mà hít hà, là người vợ đoan chính, Thu chợt tỉnh, nàng đẩy mạnh ông Khôi ra vùng đứng phắt llen, nàng bước ra phía cửa thì đã bị đóng từ lúc nào. Thì ra ông Khôi đã lường trước việc này, dễ gì chén gái nhà lành ngay lập tức, kiểu gì chả có phản ứng nên ông đã bấm khóa tự động, trong ngoài chả nghe nhìn gì được nhau cho dù chỉ là lớp kính mờ. Ông Khôi thản nhiên ngồi tại salon, chả việc gì phải vội, ông ra vẻ khó nghĩ:
- Em không đồng ý thì thôi vậy, anh cố gắng giúp chồng em mà em chẳng giúp chồng em thì anh chịu. Nói đoạn ông Khôi ngả người trên salon chơi đòn cân não, híc , trải qua bao khó khăn đấu đá nên ông biết phải làm thế nào. 
Thu sững người khi nhắc đến chồng, quả thật hôm nay mà không ký vay được tiền thì anh Hùng tự tử mất, Thu nghẹn ngào quay lại salon.
- Có thế chứ, em đúng là người vợ yêu chồng, Khôi mạnh bạo kéo Thu đứng trước mặt, hai tay thọc qua tà áo dài mà xoa bóp mông Thu, Khôi úp mặt vào háng Thu thưởng thức, chả việc gì phải vội Khôi lại nghĩ, hai bàn tay mập mạp lại vần vò cặp mông của Thu. Thu ngây người chả dám phản kháng mặc dù trong đầu nàng nhắc nhở về tiết hạnh của người vợ, hai hàng nước mắt lăn dài, nàng đang bị xâm hại bởi gã đàn ông đáng tuổi cha mình, đúng là cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. Trời, hắn đã tụt béng quần nàng ra rồi, lại còn bắt nàng hơi dạng háng để hắn thoải mái hơn, cặp mông tráng nõn với hai bắp đùi ngon lành đang bị nhào bóp, Thu đứng không vững đành phải vịn tay vào vai ông Khôi.
- Đấy, em hợp tác thế có hay không, Khôi vạch si-líp của Thu sang 1 bên, một tay đỡ mông, tay kia bắt đầu xoa bóp hai mép âm vật. Thu ngẹn ngào, cái âm hộ hồng hồng mà nàng hứa chỉ dành cho chồng nay đang bị nhào nặn bởi 1 lão già , nhưng vì chồng nàng vẫn phải chịu, Thu khép chân lại theo phản ứng tự nhiên của người con gái tiết hạnh, nhưng ông Khôi đã kịp chọc ngón tay vào trong âm hộ mà móc, mà cào. Ông Khôi hả hê ngước nhìn lên thoi dõi cảm xúc của Thu, nước mắt lăn dài, mím chặt môi cho khỏi khóc vì nhục, nhưng sao Thu lại ưỡn ngực gí sát vào ông Khôi, hai tay nàng bấu chặt vai ông Khôi như kéo mạnh vào, phải chăng bản năng giống cải bắt đầu trỗi dậy. Thích thú quan sát, ông Khôi thò thụt ngón tay ngày cảng nhanh, ông cho them 1 ngón tay nữa vào banh âm hộ Thu ra, gãi ngược lên trên , Thu oằn người, nàng bật kêu khe khẽ, nàng xấu hổ quá, ông Khôi vỗ mông Thu cái đét rồi buông nàng ra:
- Đấy, anh làm em sướng chứ đau khổ gì đâu. Thôi em cởi áo cho khỏi nhàu, kẻo tý nữa Hùng nó biết anh địt vợ nó. Lại đây em.
Thu ngại ngùng chưa kịp cởi áo thì ông Khôi giật nhẹ 1 cái là tung hết hàng khuy bấn xinh xinh, chà, Thu diện đồ lót hồng thật hấp dẫn, nàng gần như trần truồng chỉ còn cái xu chiêng trên người, ông Khôi ra hiệu Thu treo bộ áo dài lên cây mắc áo cuôic phòng. Ngắm người đẹp trần truồng treo lại quần áo rồi đi ra salon, Thu xấu hổ lấy tay che bím.
- ồi dòa, ngượng gì nữa, anh chả chọc cả bàn tay vào *** em rồi còn gì, lúc nãy co bóp tý nữa sái cả ngón tay anh đây này, ông Khôi cười hề hề giơ ngón tay đẫm dâm thủy của Thu lên hít hà, ôi thom quá nhỉ, em đúng là gái tơ. Thôi em thổi cho anh đi, nói đoạn ông Khôi kéo tay Thu quỳ xuống.
- Em, em chưa làm thế này bao giờ, quả thực Thu chưa từng mút chim cho bất kỳ ai nên nàng lúng túng.
- Em cứ làm cho quen đi, hì hì, không ngờ anh lại phá trinh cái mồm xinh đẹp này. Đây này, em cởi phéc mơ tuya cho anh rồi…..

phim quan he vo chong dem tan hon

Xóm nằm sâu trong một con hẻm chạy ngoằn ngoèo như một vết sẹo dài ngay giữa lòng thành phố. Chiều lại về trên những mái nhà cũ kĩ, xiêu vẹo màu thời gian. Cái thời khắc mặt trời trễ nải nhả xuống nhan gian thứ nắng kiệt cùng cứ mỗi lúc một thẫm lại như khoảng hụt hơi của người già đuối sức lại là lúc xóm nhỏ cựa mình trong những sinh hoạt chung: người ta bắt đầu trở về từ các nhà máy, công xưởng, từ những chốn bụi bặm của cuộc mưu sinh, uể oải hay phấn chấn về với mái ấm của riêng mình. Những người phụ nữ bên công việc nội trợ, hỏi han nhau đôi điều, than thở cùng nhau nỗi bận tâm về giá cả, thoáng nén tiếng thở dài. Cánh đàn ông bỗ bã chào nhau, nghe chừng nhiều mỏi mệt. Chỉ tụi nhỏ là ồn ào hơn cả. Chúng tề tựu đông đủ quanh vòi nước chung, nô đùa dưới làn nước mát lành, té nước lên đầu nhau, tranh giành nhau từng gáo nước. Tiếng hò hét, tiếng nước dội, tiếng lanh canh xô chậu huyên náo cả khoảng sân.

Thoáng thấy bóng bà Thùy từ xa, Quang vội vàng dội nốt xô nước, cuống quýt theo mẹ về nhà. Trẻ con nhà nghèo, niềm vui cũng thật giản đơn: chúng có thể loay hoay không biết chán với những món đồ chơi tự làm, những trò chơi tự bày ra cho nhau; chúng hoàn toàn hài lòng với sự tự do người lớn thờ ơ bỏ lại vì nỗi lo cơm áo; Và chỉ những thức quà rẻ tiền thôi đã là niềm hân hoan không gì sánh được. Có lẽ vì thế mà việc chờ đợi bữa cơm chiều mỗi ngày cũng mang đến cho chúng niềm háo hức đặc biệt cùng với niềm băn khoăn hồn nhiên – “tối nay được ăn gì?”

Bữa cơm đạm bạc diễn ra trong im lặng. Thằng Quang cắm cúi ăn. Nó cần khỏa lấp cái bụng đói meo sau một ngày vận động mạnh. Dượng nó chỉ chấm mút qua loa rồi bỏ vào nhà trong. Gã đàn ông bạc nhược đang khát rượu, chỉ thứ nước đắng cay ấy mới có thể khỏa lấp những chát chua mà cuộc đời trút lên những thất bại của gã. 


Quang năm nay 12 tuổi và chỉ còn vài tháng nữa là bước sang lớp 7, bố nó mất từ lúc mới sinh, họ hàng bên nội chửi con dâu là nguyên nhân khiến bố nó mất rồi đuổi 2 mẹ con đi. Được 2 năm sau bà Thùy lấy thêm đời chồng nữa, vô phúc vớ phải ông chồng nghiệp ngập rượu chè cờ bạc, ngày xưa ông cũng hiền lành lắm, cũng đi làm nhà nước đàng hoàng, vậy mà đang lúc làm ăn tử tế thì bị đuổi việc do ông nhà quê không hay xu nịnh nên không được lòng sếp và bị chê là yếu chuyên môn, mất việc, ông buồn chán, hận cơ chế nhà nước, tham quan lộng quyền rồi uống rượu tối ngày, có lần say rượu bị xe máy tông phải may mà không chết nhưng bị tật ở chân không thể làm được việc nặng, sau vụ đó ông được bạn bè xin cho vào làm ở xưởng giấy, chỉ phải ngồi một chỗ in ấn, lương đã thấp ông lại còn ngập đầu vào rượu thuốc nên trở thành nỗi khổ cho bà Thùy, cứ mỗi lần say rượu, ông lại lôi bà ra mà mắng chửi, đánh đập, biết bao lần Quang phải lao vào lãnh đòn thay mẹ rồi 2 mẹ con ôm nhau khóc. Cả nhà giờ đây chỉ còn biết trông vào mấy đồng lương bà đi làm thuê cho một quán cơm ngoài thành phố.

Quang nhớ, có hôm trời tối không được đi chơi, nó đang chán nản bên đống bài vở dưới ánh đèn nơi góc bếp thì lão Hoàng đi uống rượu ở đâu về xồng xộc xông vào nhà, người lão toát ra toàn là hơi rượu, đảo mắt nhìn quanh, lão kéo tay bà Thùy dắt vào trong buồng, bà Thùy gạt tay chồng ra, tỏ ý khó chịu thì lập tức bị lão siết chặt hơn, biết không thể chống cự nổi lão Hoàng lúc đang say, bà Thùy đưa mắt nhìn con, nhẹ nhàng nói :
- Quang, ra ngoài đi chơi đi con, khj nào mẹ gọi thì hãy về !
Quang nghe lời mẹ, đứng lên toan đi ra cửa, nhưng khi mà chân còn chưa kịp bước ra đến sân thì nó đã nghe thấy tiếng mẹ kêu xin ở trong nhà, rồi một tiếng quát của lão Hoàng vang lên khiến bà Thùy không dám nói lại một câu nào nữa, Quang khép cửa lại rồi nhìn vào trong buồng qua thông khe cửa khép hờ. Đập vào mắt nó lúc này là hình ảnh dượng nó đang vật bà Thùy ra, cởi sạch quần áo mẹ nó mặc trên người rồi nhấp nha nhấp nhổm trên người bà, bà Thùy nhắm mắt quay mặt vào trong góc tường, lão Hoàng có vẻ không vừa ý, lão bắt bà quay mặt lại để lão chồm lên người, 2 chân bà Thùy lúc này đã giơ lên trời và chịu đựng màn hành xác của người chồng vũ phu. Tiếng thời sự vtv3 dù đã được bật to nhưng cũng không át được tiếng bình bịch mà lão Hoàng tạo ra, bà Thùy ban đầu có vẻ đau đớn khó chịu nhưng đến lúc này cũng đã phải rên lên thành từng tiếng…
Tận mắt chứng kiến những cảnh đó diễn ra ngày một trong gia đình, sâu thẳm trong Quang, nó căm ghét lão dượng đối xử tồi tệ với mẹ con nó, nhưng ở trong cái xóm lao động nghèo này hình như không phải chỉ có mình nó phải chịu đựng như vậy, không ít lần nó bắt gặp bọn thằng Sơn thằng Tũn cũng phải mò ra đường canh gác để cho bố mẹ nó làm tình…

Thằng Quang thương mẹ nên ngoài giờ học nó hay đi làm thêm linh tinh kiếm tiền phụ giúp, đỡ đần cho bà Thùy. Quang chủ yếu nhặt phế liệu ở cái bãi rác to đùng bên ngoại ô thành phố, có khi nó chạy theo làm phụ hồ cho tốp thợ xây trong xóm, được bao nhiêu tiền nó cầm về đưa cả cho mẹ.

Mùa hè là mùa làm ăn của bọn nhỏ trong xóm nghèo, sáng sớm chúng nó dậy sớm từ 3 giờ để đi ra ngoài thành phố, tìm xem nhà nào có xoài, chuối, ổi, vú sữa...rồi bàn nhau làm một mẻ về bán lại cho bà Tám hàng nước đầu xóm. Trong nhóm, thằng Sơn tèo chơi thân với Quang, nó cao to nên được bầu làm đội trưởng chỉ huy chiến dịch, còn Quang trông nhỏ nhất, lại còi còi, da ngăm đen, nhưng được cái nhanh nhẹn nên lúc nào nhiệm vụ lên cây cũng được giao cho nó, có lần đang hái trộm xoài thì chủ nhà mở cửa lao ra cầm theo cái gậy rõ to, bọn kia bỏ chạy hết để mặc thằng Quang ở trên cây, may mà thằng Quang cũng nhanh trí đu người sang mái ngói nhà hàng xóm rồi lẩn mất dạng luôn trong bóng đêm. Sau này bọn nó thống nhất, đã chiến cây nào là phải hái sạch từ quả to đến quả nhỏ, nếu không từ lần sau chủ nhà chú ý sẽ dễ bị bắt, thế mới có chuyện chiều qua hàng xóm sang chơi khen nhau nhà ông có cái cây xoài nhiều quả thật đến sáng mai dậy tập thể dục đi ngang qua nhìn đã trần trùi trụi. 

Hoa quả thu hoạch được, mấy đứa đem bán cho các bà hàng nước, giá cả tính theo cân, chia nhau cũng được vài trăm một đứa cả mùa, số tiền này chia cho 3 tháng hè chả đáng là bao nhưng quả là lớn đối với những đứa thuộc diện con nhà nghèo như Quang và Sơn tèo. 

Vặt hết hoa quả trong cái thành phố nhỏ tí teo, bọn thằng Sơn lại rủ Quang đi ăn trộm sắt ở mấy hàng phế liệu, cái này khó lấy hơn nhưng nếu được một vụ thì tha hồ chia nhau. Sáng sớm hôm đó 4 đứa lóc cóc dậy từ 3 giờ, giả vờ như đi thể dục rồi đảo qua đảo lại hàng thu mua phế liệu, cái hàng rào bằng dây thép gai thì bọn nó ngồi cắt chắc mất khoảng 20 phút, không đáng ngại, quan trọng là con bẹc-giê của lão chủ nhà, không xử lý được nó thì sẽ không làm ăn được gì vì con này mà lùa thì đố thằng nào chạy thoát. Sáng hôm đó coi như nghiên cứu địa bàn, thằng Sơn tèo chỉ cho cả nhóm thấy bức tường nối sang trường tiểu học của thành phố, chúng nó đặt sẵn gạch ở đó cho cao để nếu có lỡ bị chó lùa thì sẽ nhẩy qua tường trốn sang trường rồi từ đó chuồn về nhà. 
4h sáng, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện bà bán bánh mỳ rong đang ngồi quạt than, thằng Sơn tèo hỏi cả lũ có muốn ăn bánh mỳ không tao khao ? Gớm, đói rã mồm, tự nhiên lại được mời ăn bánh mỳ pa-tê thằng nào mà chả thích. Nói xong 4 đứa ngồi vây lại bà hàng bánh gọi bánh mỳ, thằng Sơn dặn dò : Tao nói gì chúng mày cứ ờ ờ với uh uh thôi đừng có hỏi lại nhé. Rồi bắt đầu nó chém :
- Ăn nhanh về còn đi học, may mà mẹ tao bảo đi thể dục thì mang theo tiền mà ăn sáng luôn !
Cả nhóm : Ah uh… 
4 thằng, mỗi đứa làm 2 cái, thằng Quang thật thà nhất trong nhóm vì đến lúc này nó cũng chả hiểu gì, đang gặm cái thứ 2 thì tự nhiên thấy thằng Sơn bật dậy phi như ăn cướp, 2 thằng kia cũng chạy theo không quên ngoái đầu lại gọi : Quang, chạy nhanh !!!
Bà bán bánh mỳ ngơ ngác ! chẳng kịp nói lấy 1 câu, mới sáng sớm còn chưa dọn hàng xong đã gặp ngay mấy thằng ăn quỵt…
- Lần sau bọn mình đừng ăn kiểu này nữa nhé, tao cứ thấy thế nào ấy, bà ấy cũng nghèo mà… Quang vừa đi vừa trách thằng Sơn.
- Gớm, mày thương bà ấy thì ai thương cái bụng mày ? mày không thích thì lần sau đừng có ăn, thằng Sơn cự lại.
Biết không thể đấu khẩu thắng được thằng Sơn, Quang chẳng nói gì nữa, dù nghèo và cũng chả có tiền nhưng nó không thích lừa đảo một người cũng nghèo như nó và mẹ nó, thà là đi ăn trộm của mấy nhà giầu trong thị trấn nó lại thấy thoải mái.
Sáng hôm đó, Quang xin mẹ 20 nghìn, gọi là xin nhưng thật ra là tiền tiết kiệm của nó gửi mẹ, rồi lẳng lặng đi ra hàng bà bán bánh mỳ, tất nhiên bà ta không nhận ra được nó là cái thằng đã chạy làng của bà lúc sáng sớm.
- Cháu gửi bà tiền bánh mỳ lúc sáng !
Nói xong nó chạy mất !

phim quan he vo chong dem tan hon

phim quan he vo chong dem tan hon la gi ?

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

phim quan he vo chong dem tan hon

…. Hôm sau, thằng Sơn và cả nhóm tiếp tục thực hiện kế hoạch ăn trộm sắt ở hàng phế liệu Thái Thu lớn nhất thành phố, Sơn tèo trèo lên mỏm đá, hùng hồn phát biểu :

- Hôm qua nhờ vụ ăn bánh mỳ chạy làng mà tao đã phát hiện ra một cách để anh em mình thịt con béc-giê của nhà lão Thái, tao đã chuẩn bị pa-tê và thuốc xổ cực mạnh đây rồi, chỉ cần cho nó ăn là chắc chắn sẽ bị đi ngoài cho mà xem, trong khoảng thời gian nó lâm bệnh, anh em mình sẽ tha hồ hành tầu.

Cả nhóm nhất trí kế hoạch của thằng Sơn, nhưng thằng nào sẽ là thằng đứng ra nhận nhiệm vụ leo rào trèo vào sân để ném pa-tê cho con Béc-giê ăn ? cả lũ lại nhất trí chọn thằng Quang vì nó là chuyên gia trong cái môn thể thao này.

Tối hôm đó, đợi cho nhà Thái Thu đóng cửa tắt đèn đi ngủ, cả lũ kiệu nhau cho thằng Quang trèo lên rồi nhẹ nhàng tiến vào sân sau nơi con béc-giê đang say giấc trước cửa kho phế liệu.
Con chó đang mơ màng nhưng ngửi thấy mùi hôi của người thì bật dậy ngay rồi sủa lên inh ỏi, sau đó là giọng lão Thái trong nhà vang lên :

- Beck, đêm hôm mày còn sủa cái gì, ngủ đi !!! (ông này chắc là fan MU chính hiệu vào thời đó).
Thằng Quang vội ném mạnh gói pa-tê xuống sân cho nó rồi 3 chân 4 cẳng leo ra ngoài.

- Nó ăn chưa ??? thằng Sơn vừa đỡ bạn vừa hỏi dồn dập.
- Không biết, tao ném sát nó lắm, Quang thở hổn hển...
- Sao mày không ở lại lấy 1 phút xem nó có ăn không đã rồi hãy leo ra ?
- Mày ra đó mà ở lại, nó còn to hơn cả tao với mày cộng lại, sợ bỏ mẹ đi đc ấy chứ !!

May cho cả nhóm là con Beck vốn ham ăn, lại được miếng pa-tê to đùng thơm phức thì không thể kìm lòng nên đã chén sạch, kết quả là cậu ta bị đau bụng khiến lão Thái phải cho nó đi tiêm thuốc rồi gửi lại luôn nhà Bác sĩ quen chờ khi nào khỏi hẳn sẽ cho về

Sáng sớm hôm đó nhân lúc vắng con Beck, bọn thằng Sơn mang theo dụng cụ, cắt được dây thép, chui hàng rào rồi mang đi bao nhiêu là sắt với đồng, vậy là kế hoạch đã thành công mỹ mãn với một vụ thu hoạch lớn.
Quang lại có tiền gửi mẹ, tất nhiên không dám nói là đi ăn trộm, chỉ dám khai đi nhặt phế liệu về bán đi rồi dồn lại gửi mẹ cất cho.


Cái xóm lao động nghèo này tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng đủ mọi thành phần, giang hồ có, đĩ điếm có, buôn lậu có, hoặc phiêu dạt từ nơi nào đến cũng có…

Gần cuối xóm là nhà của chị Lan, người ở đây gọi là Lan “sex” mới chuyển về chưa được 1 năm, theo như bà Thùy kể thì Lan đang còn trẻ chắc chỉ khoảng 24-25, trước đây có dính líu gì đến giang hồ, sau đó bị rạch một đường khá dài trên mặt rồi thuê nhà về đây ở tạm. Tuy nhiên nếu lấy tờ báo hoa học trò đang rất thịnh hành vào thời đó, xé lấy một khoảng, che vết sẹo đi thì chị Lan trông cũng khá xinh gái, tuy làn da không trắng và gương mặt không toát lên vẻ dịu dàng nhưng nhìn chị thì lúc nào cũng tràn nhựa sống, sáng dậy sớm mặc quần đùi bó sát, áo font bóng đá chạy 2 vòng quanh sân bóng, chiều lại quần đùi áo hai dây ra tập thể dục, đôi khi còn chơi lùa bắt với bọn con nít. Nhìn bộ ngực chị Lan cứ tung bay trong lớp áo con mỗi khi chị chạy, mấy thằng lớp 8 lớp 9 cứ mắt chữ A mồm chữ O, nước dãi chẩy ầm ầm, lùa nhau mà thằng nào cũng chỉ chờ sơ hở để nhào vào người ăn vạ. Nhưng đừng nghĩ bà Lan hiền, vui thì vui thế thôi chứ làm tới thì liệu hồn, Quang nhớ có lần một thằng giả vờ ngã nhào vào rồi lấy tay bóp vú liền bị Lan sex bẻ ngược tay, tát cho vài cái sưng cả mặt. Từ sau hôm ấy chả thấy thằng kia ra chơi nữa, còn Lan sex vẫn giao du như thường. Tả thế nào cho ra bà chị này nhỉ, gương mặt thì hơi hơi giống Thủy Tiên của bây giờ, không cao như vậy nhưng độ sexy thì cũng chẳng kém.

Lan “sex” bỏ nhà ra đi từ hồi bé rồi phiêu bạt đến cái tỉnh lẻ này, sau đó nhờ sắc đẹp thì cặp kè với bọn đại gia nào đó trên thành phố, cũng chơi bời lắm, nhưng rồi sau đó lão đại gia bảo kê cho bị phá sản, giang hồ tìm lão trả thù, mấy con cave lúc trước từng bị Lan “sex” đè nén bây giờ được dịp ra mặt, trước khi ra đi còn để lại cho Lan một vết sẹo dài trên mặt khiến cô chẳng thể cặp kè được với ai. Những người dân nghèo ở đây cũng chẳng bận tâm chuyện cô là ai, trước đây làm gì còn bây giờ ra sao, ở nơi này cuộc đời ai người ấy sống, nhà ai người ấy lo, quá đáng quá thì mới phải ra mặt. Nhưng khổ cho Lan sex dù đã rút lui khỏi giang hồ nhưng thi thoảng vẫn bị một vài thằng đến dọa dẫm, không để yên cho làm ăn kiếm sống, chúng nó nếu không đòi tiền thì cũng đòi tình, có thằng trước làm lái xe cho lão bồ của Lan, trước một câu chị hai câu chị nhưng bây giờ thì trở mặt, đòi cô giao toàn bộ số trang sức ngày xưa được tặng ra mới để cho yên, Lan sex làm gì còn thứ gì trên người nên bị nó lôi ra sân rồi lục tung nhà tìm kiếm, cả xóm dù không thấy lạ lắm nhưng cùng ùa ra xem, chẳng ai bênh vực làm gì, chuyện ân oán là của chúng nó không nhà nào muốn dính vào kẻo lại thiệt thân !

Tìm kiếm mãi chả được gì, thằng lái xe dọa nạt chán chê rồi bỏ về, không quên văng lại vài lời dọa dẫm, nào là sẽ bắt Lan sex đi làm gái, sẽ cho đàn em đến xử, Lan sex chỉ khoanh tay cười khẩy chẳng thèm đáp lại, khi thằng kia đi rồi, cô hất mặt về phía những người tò mò, trong đó có cả Quang và Sơn tèo rồi buông mấy câu :

- Chuyện xong rồi mọi người giải tán đi, lần sau đã đéo nói hộ được lời nào thì cũng đừng mò mặt ra mà xem !

Lan sex khá quý Quang vì thấy thằng này tuy nhỏ nhưng khỏe mà lại có vẻ hiền lành nữa, không như những thằng đàn ông khác trong xóm toàn xách ghế ra sân vừa uống rượu vừa nhìn mông với ngực Lan làm mồi để nhắm, chỉ có Quang là cứ gặp Lan ở đâu là cúi gằm mặt xuống đến đấy, nhưng lần nào Lan sex nhờ là Quang cũng giúp, lúc thì xách hộ chị xô nước, hôm thì chạy ra đầu ngõ mua hộ chị chai dầu ăn, có hôm Lan bị sốt không đi mua được thuốc, Quang cũng lội mưa đi mua thuốc về cho chị, đưa thuốc vào nhà xong định quay về thì Lan sex gọi lại :

- Lấy hộ chị cốc nước, chị có ăn thịt mày đâu mà mày cứ sợ chị như sợ cọp thế ?

Quang cũng chẳng nói gì, lẳng lặng rót cốc nước mang lại giường, hằng ngày thấy chị lúc nào cũng khỏe mạnh, chạy nhẩy khắp xóm, giờ thấy nằm một chỗ nó cũng thấy tội tội, nhưng cả xóm này có ai dám ngó ngàng gì tới đứa con gái giang hồ này đâu, đầu giường Lan lúc nào cũng kè kè con dao bấm, chắc là để đâm thằng nào dám xông vào.

Lan sex ngồi dậy, đỡ lấy cốc nước rồi đưa mấy viên thuốc cảm vào miệng, nhăn mặt nuốt sạch, sống tự lập lâu cũng khiến Lan quen với việc tự chăm sóc cho bản thân mình, đoạn Lan quay sang hỏi Quang :

- Mày thấy vết sẹo trên mặt chị có đáng sợ không ?
- Không ! Quang trả lời tỉnh bơ..
- Sao lại thế ? Lan sex ngạc nhiên !
- Bố em cũng có một vết sẹo trên mặt như thế, mẹ bảo trước khi lấy mẹ bố toàn đi đánh nhau, người toàn sẹo…
- À, bố nhóc cũng là dân giang hồ à ! thào nào…
- Em chưa gặp bố bao giờ, mới chỉ được xem ảnh thôi !
Lan sex nhìn Quang, ngửa mặt lên trần nhà, thở dài :
- Chị cũng thế, có biết mặt mũi ông già tròn méo thế đéo nào đâu
- Chị làm gì để kiếm sống ? Thằng Quang đột nhiên đổi chủ đề...
Lan sex hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Quang một lúc, rồi lấy ngón tay dí vào chán nó :
- Ai thuê nhóc đến điều tra chị thế hả ?
- Em chả cần ai thuê, chỉ hỏi thế thôi chứ em cũng thừa biết
Lan sex tròn mắt, nở nụ cười bí hiểm : sao, nói chị nghe xem nào !
- Hôm trước đi học em gặp chị ở trên thành phố, hôm đó chị bịt kín mặt nhưng em vẫn nhận ra, thấy chị đi vào khu chợ có một lát rồi đi ra, tối hôm đó ngang qua nhà thấy chị ăn toàn thịt gà, uống rượu tây là em đoán ra ngay..
- Nhóc đoán ra gì nào ?
- Em nghĩ chắc chị vào đó cắm vàng hay nhẫn mà hôm nọ cái ông nào cứ lục tung nhà lên tìm mà không thấy, chắc lâu nay chị toàn làm thế !
Lan sex tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, không ngờ một thằng nhóc lớp 7 lại phát hiện ra được mánh của cô sử dụng lâu nay, xoa đầu Quang một lần nữa, Lan nói nhỏ :
- Không phải là cắm, chị bán hết tất cả rồi, có bao nhiêu cũng bán hết, ngày trước chị cũng tích trữ được một ít, sau vụ bạn trai chị bị vào tù, chị phải gửi nhờ nhà bạn thân chị, chỉ khi nào cần mới ra lấy thôi, nhóc giỏi lắm, nhưng nhớ đừng có nói cho bất kỳ ai nghe chưa !
- Chị đỡ rồi đấy, em về đây, em không phải là cái thằng hay tọc mạch, nhưng chị cẩn thận thằng Sơn tèo, nó là cái đứa chuyên đi bán cá ở cái xóm này đấy !
- Chị biết rồi, cảm ơn em nhé ! hôm nào chị khỏe hẳn, chị chiêu đãi em một bữa no nê gọi là cảm ơn nha !

Cả cái xóm này, ai cũng bảo nhau Lan sex làm gái để kiếm tiền, thấy nó đi đi về về với toàn bọn con trai, nói chung bị xếp vào thành phần không nên dây dưa, chỉ có Quang là biết Lan kiếm sống như thế nào nên mặc kệ, chị Lan nhờ gì thì giúp, thi thoảng 2 chị em rủ nhau đi ăn linh tinh ngoài quán, có lần đang ăn, bà bán hàng nhìn Lan rồi tư vấn :

- Sao cháu không đi là cái sẹo đi, nhìn mặt mũi xinh xắn vậy thế mà lại để cái sẹo rõ to thế mà ko thấy sợ à !

Lan sex chả ngước mặt lên, vừa ăn vừa trả lời : - Cháu mặc kệ, có cái sẹo này chả thằng nào nó dờ đến mình, mất đi một cái là đời mình ra bã ngay… Rồi lại quay sang Quang cười hớn hở :

- Ê nhóc, nhìn chị có sợ không ?
- Nhìn phát khiếp ! Quang trả lời làm cụt cả hứng bà chị đang chưng hửng.
- Tiên sư bố mày, Lan sex lấy cả cái bắp ngô đang ăn giở cốc vào đầu Quang một cái đau điếng !

Lan sex không nghiện ngập, không còn chơi bời đi bar, đi quậy phá trong vũ trường như ngày xưa nữa, trong giới anh chị cũng chẳng còn ai nhớ đến sự tồn tại của cô, Lan chỉ nghiện một thứ - nghiện sex !

Bẵng đi một thời gian không còn tên giang hồ nào qua lại đòi tiền, Lan sex bắt đầu cặp kè với một vài tên hiền lành hơn, chẳng cần đòi hỏi gì, chỉ cần nó phục vụ cho cô mỗi đêm – thế là đủ.
Cứ một vài tuần, Lan sex lại thay đổi người yêu mới, cánh đàn ông dù hơi khiếp sợ vết sẹo trên mặt cô, nhưng cứ nhìn vào cặp vú tròn trịa căng mọng, cặp mông ngủng nguẩy mờ ảo trong những chiếc quần da bó sát thì chẳng thằng nào cưỡng lại được, thế là chúng nó đâm vào, phục vụ nhiệt tình vài ba hôm rồi lại đường ai nấy đi.

Có hôm, Lan sex hẹn Quang 8h tối sang nhà chị ăn nấm trộn dấm với cà xào thịt gà, ăn xong như thường lệ Quang dọn mâm xuống bếp giúp chị, chưa kịp than vãn sao hôm nay chị lười thế, đồ ăn từ sáng cũng chẳng chịu dọn đi thì đã nghe thấy tiếng có người mở cửa bước vào, hỏi nhau được đôi ba câu là đã thấy thằng kia bế xốc chị quăng lên giường, Quang mặc kệ, vẫn cặm cụi rửa bát, cố tình để chén đũa va vào nhau kêu leng keng, tên kia hoảng quá vội vã hỏi : Nhà có ai à em ? Lan sex vừa tụt quần tụt áo vừa đáp lại : thằng em em ấy mà, không sao đâu !

Tên kia thấy Lan sex chủ động như vậy thì cũng chẳng cần biết ngại nữa, vài phút sau là đã thấy tiếng cả hai rên la ư ử ầm nhà rồi.

Quang đợi cho bồ của chị Lan ra về rồi mới mò mặt lên, chẳng nói chẳng giằng, nó đi vội ra cửa.

- Em sao thế ? chị xin lỗi, chị hẹn anh ấy 10h ai ngờ lão ấy đến sớm thế ! mà em biết chị rồi đấy đã lên cơn là không kiềm chế lại được !

Quang mở cửa ra về, nó ghê sợ những cảnh tượng này, ở nhà nó đã bị ám ảnh quá nhiều bởi những lần lão Hoàng ép mẹ nó, bây giờ lại phải chứng kiến cảnh quan hệ của Lan sex, tâm trí của một thằng bé 12 tuổi chưa đủ lớn để chứa đựng những điều này.

phim quan he vo chong dem tan hon

Xem phim quan he vo chong dem tan hon hay nhat 2014

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”