Phim sẽ nhat ban 2012

Mình xúc động vì căn bản ngôi nhà này khá giống với ngôi nhà cũ của mình,chỉ khác mỗi màu sơn sáng hơn và có lót sàn gỗ hầu hết nhà,qua đây cũng kể các tím luôn.

##Nhà cũ của ba mẹ mình xây có 1 trệt và ba lầu(lúc mình học lớp 2 thì chuyển về), có cổng trước, cổng sau(nhưng rất ít mở)sân sau phơi đồ cũng vừa đủ chứ ko rộng lắm.Trong nhà, tầng trệt bao gồm phòng khách ở trên, tới cầu thang lên xuống, rùi phía sau là phòng ăn(bàn ăn,bếp,chỗ rửa tay),1 cái nhà vệ sinh rất bé vì nó nằm dưới cầu thang nền thì kiểu gạch men đen mành dày xuyên suốt chứ ko có kẻ(bao gồm 1 cái bồn rửa mặt nhỏ và 1 cái vòi hoa sen khá lớn đặt khá là sát nhau,vòi nước nhỏ nhưng lại ko có cái bồn cầu nhé), 1 cái phòng nhỏ để máy giặt và 1 cái phòng nhỏ khác để ít đồ cũ và dụng cụ ít SD.Tầng 2 thì là tầng của ba mẹ mình bao gồm: phòng ba mẹ,1 cái phòng nhỏ chỉ đựng vừa 1 cái tủ lớn và dư khoảng cách cho 2 người ngồi là chật, 1 cái WC rất là lớn bao gồm 1 cái bồn tắm rất bự,kế bên là 1 cái vòi hoa sen gắn cứng vào tường, 1 cái bồn rửa tay bên hông cũng bự, 2 cái bồn cầu ngồi bệch và khoảng không trong phòng tắm phải nói là rất nhiều và chưa tận dụng.Tầng 3 là tầng của mình, phòng mình và 1 cái phòng có cái tủ như tầng 2,trong phòng thì chỉ có 1 cái WC và rất bực là trong đó chỉ có 1 cài bồn rửa tay đánh răng mà thôi- mà theo mẹ mình nói là do hùi ở nhà đầu tiên, hùi đó mình mê điện tử băng lắm(cái máy mà cắm băng đứng ak các thím) cứ học xong là chui tọt dô phòng ngồi,chẳng cơm nước,cũng chẳng ra khỏi phòng hoạt động j cả nên khi qua nhà đó 3me mới xây WC dưới tầng 2 cho mình phải chạy lên chạy xuống và những ngày mẹ mình mệt nằm trong phòng thì vẫn được thấy mình chạy lên chạy xuống, hùi đó ngu nên ko biết qúy trọng TG bên mẹ, hì.Tầng 4 nói đúng hơn là cái ban công nhưng có mái che cũng dành cho phơi đồ hay lên hóng mát cũng vui.^^ ##

Mình nằm nghĩ ngợi xíu thì thức dậy đã 9h p.m hơn, lại thấy đói bước xuống nhà thì thấy ba mình ngồi đó hút thuốc, lâu rồi mình không thấy 3 mình hút thuốc, mình đi lại lấy điếu thuốc và dụi,3 mình chỉ cười vì căn bản mẹ mình và mình hùi trước hay làm thế.Ba mình rót trà,nhấp 1 ngụm và nói:

-Dì L là người quen của mẹ, dì là người sg nhưng làm quản lí ks nhỏ của ba mẹ dưới CThơ cũng lâu rồi, hùi mẹ mất dì ấy có lên thăm đó, dì ấy gần 30(mà theo mình sau này biết là sn 85) chưa chồng, hùi trước mẹ con có cưu mang dì và giúp dì nhiều nên bây giờ con quậy cần dạy dỗ và chăm nôm với lại ba cũng sắp ra HN công tác và có lẽ là ở luôn nên dì ấy qua đây, khi nào con xong cấp 3 thì ra ngoải với ba hén.
Mình nghe mà thấy nản, các thím cứ nghĩ kiểu như bị ngta quản lí như cai ngục, chán biết như nào
-Con muốn sống 1 mình, chỉ 1 mình thôi,quen rồi và con muốn bên mẹ_Mình quả quyết nói.
-Nhưng mẹ đồng ý rồi_ba mình ngập ngừng đáp.
-Hả??? Sao..sao mà được._Mình tròn mắt.
-Tối qua,3 mơ thấy mẹ con, mẹ nói hãy làm điều tốt nhứt cho con._Không hiểu mình ăn cái j mà ngu thế ko biết!!! Cứ ba nhắc tới mẹ là mình tin sái cổ, nhưng suy cho cùng ba cũng muốn tốt cho mình thôi.

Vừa dứt lời thì cô L bước vào nhà, trên tay cầm 1 cái bịch(túi) gì đó khá là to nhìn kĩ thì mình biết là đồ ăn, nói chung nhìn nhà cửa thì cũng đâu vào đó vì cả chục người dọn mà ko xong mới ghê.Ăn xong thì ba mình lại đi, mình nói ở lại nhưng ba ko chịu vì cả ngày nay ko ra ks nên giờ phải ra xem sao, mình tự ngẫm mình làm khổ ba nhiều quá, mình đứng lên lại rửa thì tay và lên phòng, vì cơ bản mình ko muốn nói chuyện với ai lúc này, thì nghe thấy:
-Dì tên L, có j cần nhóc hú Dì nghe_ cảm giác đầu tiên là giọng khá trong trẻo,nghe như mấy em tổng đài vinaphone.
Mình sẽ đổi lại gọi là Dì nhé vì cơ bản sau này mình toàn gọi thế.^^Mình chững lại xong lại đi tiếp.Lên phòng soạn đồ đạc thì thấm toát cũng gần 1h sáng, mình học bài qua loa rồi ngủ ấp mặt dưới sàn lúc nào ko hay luôn.Mình nghe thấy tiếng gọi của ai đó:
-D ơi,dzậy con ơi, muộn học rồi con ơi, dzậy nhanh đi con.

Mở mắt ra thì thấy hình ảnh 1 người phụ nữ tóc búi cao, với làn da trắng, gương mặt rất đẹp(ko make up nhé), mang áo len dài tay màu trắng trên áo có cái hình vịt donal, mặc cái váy đen mềm lưng chừng gối ík(lúc đó đang say ke, ai mà nhớ, chỉ nhìn thoáng qua, nhưng sau này thì thấy mặc thường xuyên nên mình mới tả chính xác vậy dc).Mình lờ đờ mở mắt ra, căn bản là chưa muốn dậy ngay vì 2 yếu tố: thứ nhất và cơ bản là mình mở mắt dậy sau khi ngủ thường định thần lại không gian và thời gian, thứ hai là vì mình nằm dưới đất mà Dì lại mặc váy ngồi chân chống chân qùi ngay khoảng đầu của mình nên cơ bản là mình thấy 1 ……nói thẳng ra là cái quần chip màu trắng…

phim sẽ nhat ban 2012

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

phim sẽ nhat ban 2012

phim sẽ nhat ban 2012 la gi ?

Mấy ngày sau đó tôi cảm giác bị mập lên một cách bất thường, hai mi mắt nặng trĩu, toàn thân phù lên. Mẹ tôi đưa tôi đi khám thì phát hiện ra tôi bị “viêm cầu thận cấp”. tôi thấy hơi lo, bác sĩ bảo tôi ở lại bệnh viện để theo dõi còn tôi thì chẳng muốn như thế chút nào tôi cứ nằng nặc về nhà trị bệnh. Khi mới nhập viện họ truyền nước cho tôi, với nhà tôi chẳng có chút kinh nghiệm gì về chuyện bệnh tật nên cũng không để ý, đến khi một người bà con làm trong bệnh viện vào thăm mới thấy bảo y tá dừng ngay việc truyền nước. Cô ấy giải thích, thực ra bệnh viêm cầu thận là hiện tượng dư nước thì làm sao truyền nước vào được. Bố mẹ tôi bị sốc khi thấy trình độ chuyên môn của y tá ở đây.
10 ngày nhập viện với tôi quả là cực hình, cái bệnh viện tỉnh lúc nào cũng ồn ào, hôi hám làm tôi cảm thấy khó chịu trong người. Bác sĩ y tá thì làm việc quan liêu thiếu trách nhiệm. Do tôi có bảo hiểm y tế nên thấy chẳng quan tâm gì nhiều cũng may là có nhiều người quen trong này nên sau đó thấy họ làm việc quan tâm tôi hơn ( chắc cũng có chút đỉnh gì rồi ). Trong quá trình điều trị 10 ngày họ yêu cầu tôi phải nằm im một chỗ, không được cử động mạnh và đặt biệt không được ăn mặn đây mới là điều tôi khó chịu nhất. Không tivi, không internet, không game….. làm sao tôi chịu đựng nổi qua 10 ngày chứ.
Do công việc với lại tôi lớn rồi nên bố mẹ không ở cạnh tôi thường xuyên, còn chuyện cơm nước cũng đã có bà tôi lo ( bà này là dì ruột của mẹ tôi ). Bạn bè của bố mẹ tôi đến thăm tôi rất đông, trong tủ cạnh giường lúc nào cũng đầy ắp sữa, bánh, trái cây… Tôi đếm từng ngày để ra khỏi cái bệnh viện này. Ngày thứ 3, Liễu đến thăm tôi, có lẽ bây giờ Liễu mới biết từ những người bạn của tôi về bệnh tình của tôi. Nhìn dáng dấp của em bước vào phòng mà trong lòng tôi cảm thấy một cảm giác rất lạ, có lẽ đây là lần đầu tiên mà tôi có cảm giác ấy một cảm giác yêu thương em thật sự. Khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi chắc do đạp xe đạp 7,8 cây số để xuống đây. 
Tôi niềm nở để đón chào Liễu:
- Em xuống đây bằng gì vậy
- Thì bằng xe đạp chứ bằng gì nữa, mà sao anh không nói với em biết. – Liễu vừa nói vừa đặt túi trái cây xuống giường.
- Thì có gì đâu mà phải nói em, ai cũng chẳng muốn em phải lo cho anh nhiều.
- Sax, bạn bè mà nói với nhau như thế à, nếu như anh Tùng mà không nói thì em cũng chẳng biết nữa. ( Tùng là thằng bạn hồi cấp 2 của tôi )
- Bạn bè thôi à – Tôi cố trêu em, em đỏ mặt nhưng không trả lời.
- …..
Hôm nay mẹ tôi lại vào bệnh viện thăm tôi như mọi ngày ( mẹ tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa để vào bệnh viện ). Bà bắt cảnh Liễu đang gọt trai cây cho tôi, Liễu nhanh miệng “cháu chào bác”. Có lẽ nhìn thái độ bối rối của tôi và em mẹ tôi cũng đoán được phần nào bởi đơn giản bà là người hiểu tôi nhất và thương tôi nhất. Mẹ đem cơm cho tôi và dẫn Liễu ra ngoài ăn trưa. Tôi thực sự rất lo vì không biết hai người họ nói chuyện gì. 12h trưa tôi thấy mẹ tôi quay trở lại, tôi hỏi mẹ “của Liễu đâu mẹ”, “à, nó về rồi để chiều còn đi học”. Trái với suy nghĩ của tôi khi nghĩ mẹ sẽ hỏi những câu hỏi về Liễu nhưng bà không hỏi gì cả. Tôi không biết phải nên vui hay buồn trong tình huống này. Qua ánh mắt của tôi, bà hiểu tôi đang suy nghĩ cái gì, tôi không biết mẹ sẽ nghĩ tôi như thế nào, sẽ vun đắp cho mối quan hệ hai đứa hay sẽ ngăn cản khi 2 kì thi quan trọng của tôi đang đến gần. Mẹ tôi không muốn xen quá nhiều vào chuyện riêng tư của tôi.
Mấy ngày sau đó, Liễu lại đến thăm tôi và chăm sóc tôi trong bệnh viện, Yến bí thư của lớp đến thăm tôi. Thực ra mấy ngày trước cũng đến rồi nhưng với tư cách là người đứng đầu lớp. Yến vào đúng lúc khi tôi và Liễu đang nắm tay nhau. Tôi bất ngờ không biết giới thiệu sao cả, tôi không muốn yến biết tôi đã có người yêu bởi tôi còn khá nặng tình cảm với Yến. Nhưng tôi không thể không nói ra, tôi đành giới thiệu Liễu bạn gái tôi. Từ trong đôi mắt Yến tôi biết mình không còn một cơ hội nào nữa. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải chấp nhận sự thật phũ phàng ấy. Tôi quyết tâm sẽ yêu thương và chăm sóc Liễu thật tấm lòng mình.

phim sẽ nhat ban 2012

Một bữa Danh và Tôi đi ra biển du thuyền. Tôi nói cho gã biết cái mộng tưởng con của Hạnh. Thật là ngạc nhiên hết sức khi gã cho hay là gã đã biết chuyện, không những thế mà đã từng bàn bạc với nàng. Lúc đó tôi cũng không dè là cú sóc nhỏ này chỉ là mở màn cho những gì sắp đến. Thấy gã đồng tình tôi càng dễ nói chuyện, đề nghị luôn là một buổi tối nào đó gã đến chơi ăn babikiêu, tắm spa, đem theo một người bạn luôn thể. Tôi cắt nghĩa là muốn cả ba chơi “hội đồng” Hạnh, cho nàng một phen hả hê. Là một người thận trọng gã hỏi lại là có thật tôi muốn vậy không, thấy sao khi thêm hai gã đàn ông nữa leo lên giường của gia chủ. Tôi bảo “Không sao đâu mà, mình chả có ghen đâu.” Vẫn chưa yên bụng gã hỏi “Chắc không đó ông, cả đám thân mật đó nghe ?” Tôi bảo “Sure mà.” Gã vẫn tiếp “Thiệt không đó, ông thấy sao nếu đàn ông rờ nhau, êndoi lẫn nhau không thua gì êndoi cô Hạnh nhà ta.” Quá tay, quá tay, đó là cú sóc thứ hai. Ngẫm nghĩ một chút thấy…chắc không sao tôi bảo “Hề, tôi thấy okay thôi. Tụi mình chỉ muốn have fun, ông thấy hứng thú thì tùy ông đó Danh.” Tôi xin nói rõ là tôi không có đồng tính gì, trước giờ chỉ thích…khác tính. Nhưng mẫu chuyện bàn làm tôi cũng hơi nóng mặt, nghĩ đến cuộc gặp gỡ cả đám với Hạnh, có tiết mục phụ coi bộ cũng rất kỳ thú.

phim sẽ nhat ban 2012

Xem phim sẽ nhat ban 2012 hay nhat 2014

Một tuần nay Uyên ở nhà một mình. Nàng là giáo viên tin học ở trường trung học. Vừa nghỉ hè được hơn tuần thì Tiến chồng nàng, kỹ sư nông nghiệp phải xuống Viện lúa Đồng bằng Sông Cửu long để hỗ trợ đề án. Tiến sẽ vắng nhà hai tháng và Uyên đang thực sự không biết lấp đầy mấy tháng hè nghỉ dạy như thế nào.
Thường sáng nào Uyên cũng thức dậy sớm tập thể thao, nàng chạy một vòng quanh Tao Đàn rồi mới trở về nhà. Nhờ vậy nàng có một thân hình rất đẹp, cặp chân dài và thẳng, mông tròn và nở nang, bộ ngực nàng hình trái bom rất quyến rũ. Nàng biết được điều này vì mỗi sáng, khi nàng chạy lúc nào cũng có vài ba chàng trai trẻ chạy theo sát. Họ luôn chạy ở phía sau dể chiêm ngưỡng thân hình và cặp mông nàng. Những người đang ngồi nghi?dù lớn tuổi hay còn con nít không ai là không ngắm nghía mổi khi bắt gặp thân hình tuyệt mỹ ấy chạy ngang qua. Chính vì thân hình này mà Uyên vẫn còn lần lữa chưa chịu sanh con. Từ bữa Tiến đi không có ai đánh thức, Uyên thường ngủ nướng tới 8, 9 giờ mới chịu dậy. Nhà chẳng có ai lại đang nghỉ hè chẳng dậy sớm chi cho mệt. Sáng nay còn đang mơ màng thì điện thoại kêu vang, nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ, Uyên với tay lấy chiếc Cordless Phone ở đầu giường và nhận ra giọng nói của anh ruột nàng ngoài Nha Trang. Anh nàng cho biết sẽ gửi cậu con trai lớn Dũng vào chơi với cô chú trong dịp hè lớp 10 này và nhờ vợ chồng nàng có dịp dắt cháu đi chơi đây đó thăm Sàigòn. Đã hơn 4 năm nay từ lúc còn là thằng nhóc 10 tuổi bé xíu ngày nào, Dũng mới được vào lại Saigon. Năm đó Uyên 27 tuổi mới lấy chồng, suốt ngày nàng chở cháu vòng vòng TP ăn kem, ngắm cảnh. Cháu Dũng quyến luyến cô lắm, lúc nào cũng bám cô kè kè. Buổi trưa nhiều lúc hai cô cháu nằm coi báo, đọc truyện rồi cùng ngủ lúc nào không hay. Hết hè trở về Dũng còn quyến luyến mãi không dứt? Uyên ngỏ ý tiếc là anh chị nàng không thể cùng vào chơi dịp này và hứa sẽ chăm sóc cháu chu đáo để anh chị yên tâm. Gác máy rồi nàng cũng trở dậy sửa soạn tắm táp và dọn dẹp mọi thứ. Nàng qua dọn dẹp lại căn phòng ngủ phía Tây để sửa soạn cho cháu. Nhà nàng chỉ có 2 phòng ngũ, phòng phía Tây này nhỏ hơn nhưng rất thoáng mát vì có 2 cửa sổ lớn trông ra 2 hướng của căn nhà. Phòng của vợ chồng Uyên lớn hơn và mấy hôm nay hơi bừa bãi. Nàng xếp lại đồ đạc, dọn dẹp lại báo chí vung vãi. Lúc lau lại dàn máy CDR, Uyên chợt nhớ ra có một dĩa phim sex nàng vẫn còn để trong ổ. Dĩa phim này Uyên thu được của bọn học trò lớp 11A6 chuyền tay nhau trong giờ học của nàng. Bọn học sinh xin mãi và hứa hẹn đủ điều Uyên mới đồng ý không báo cáo sự việc lên Ban Giám hiệu nhưng vẫn thu giữ chiếc dĩa tang vật. Lũ học trò bây giờ thật hết nói, dĩa phim sex nặng toàn những cảnh quan hệ giao hợp làm tình và thỏa mãn lẫn nhau bằng những kiểu cực kỳ nóng bỏng mà Uyên thậm chí chưa bao giờ tưởng tượng ra. Lúc về nhà nàng chỉ định kiểm tra sơ qua nội dung nhưng rồi chính nàng cũng bị cuốn hút vào từ lúc nào. Chả trách học sinh bây giờ lớn trước tuổi và ngày càng nhiều những trường hợp quan hệ rồi có thai sớm ở trường học.

Có lần buổi tối Uyên rủ Tiến cùng xem, Tiến cũng thừa nhận dĩa phim rất kích thích nhưng là một trí thức gốc nên chàng chỉ coi cho biết chứ không có ý định thử những kiểu cách đó. Uyên thì càng coi càng thèm muốn, toàn thân nàng nóng bừng, âm hộ nàng ướt đẫm, nàng muốn biết cảm giác của lưỡi đàn ông ve vuốt trong lồn nàng ra sao, nàng muốn biết ngậm và mút dương vật cứng ngắc của đàn ông đem lại những khoái cảm như thế nào. Thế nhưng Tiến, người đàn ông duy nhất nàng sở hữu, lại chẳng cho nàng cơ hội nào để thử những cảm giác dục tình này. Tiến vẫn một kiểu đè ngửa nàng trên giường như mọi ngày, nhờ nàng mang condom vào, banh rộng hai chân Uyên, cặp chân dài mà biết bao gã đàn ông sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được, rồi từ từ thọc dương vật vào âm đạo Uyên, âm hộ của Uyên nóng hổi và chạ? nên chỉ sau vài cái dập ra, vô một chút là Tiến đã gục ngay. Uyên biết là mình chẳng thể đòi hỏi gì hơn ở người đàn ông suốt ngày chỉ ngồi bàn giấy như Tiến. Do ngồi một chỗ lâu ngày, các cơ quan và bắp thịt ở vùng đùi và bụng Tiến trở nên yếu ớt. Thỉnh thoảng Tiến cũng cho Uyên được hưởng những cảm giác tuyệt vời của khoái cảm, nhưng những cảm giác đó càng ngày càng thưa thớt?