Phim sẽ nhat ban 2012

Sau khi cởi quần Hoàng Nam ra Quỳnh Hoa bảo chàng ngồi xuống ghế và Quỳnh Hoa bắt đầu le lưỡi liếm lên đầu khất của chàng. Hoàng Nam thấy tê tái cả người, và thằng bé của chàng giờ đây đã vươn lên kiêu hãnh. Quỳnh Hoa thích thú bú nhè nhẹ nơi đầu dương vật của chàng, rồi từ từ ngâm lấy đầu khất của chàng và nàng từ từ đưa dương vật của chàng vào sâu trong cổ họng nàng. Hoàng Nam “ú” lên một tiếng vội đẩy đầu Quỳnh Hoa ra, một dòng nước trắng đục đã tích tụ trong Nam phọt ra thành một vòi nước tưới lên cả mặt Quỳnh Hoa. Chàng thấy xấu hổ vô cùng và vội vàng xin lỗi nàng, và nàng bắt phạt chàng phải theo nàng về nhà. Lần đầu tiên được một người con gái mang đến cho mình một cảm giác đê mê sung sướng đến ngất ngây nên chàng đã bén mùi nhục dục và nhất quyết theo nàng về nhà một phen.

phim sẽ nhat ban 2012

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

phim sẽ nhat ban 2012

phim sẽ nhat ban 2012 la gi ?

Ngồi bên nhau, họ như một cặp nhân tình, chiếc máy vi tính đã xóa đi những khoảng lặng, những ngăn cách ban đầu của họ và thời gian cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa để đến khi phòng bên đứa bé lên tiếng họ mới giật mình như tỉnh giấc. Hoa trở về phòng bé, trở lại vai trò cô gia sư với bàn tay trong bàn tay Nam thật lâu.
Buổi học sau Hoa đến sớm hơn thường lệ. Hoa đến, căn nhà Nam tĩnh lặng trong nắng chiều ngả vàng. Sau tiếng chuông gọi cửa là tay trong tay thật lâu, vượt qua cái rụt rè ban đầu họ đã đứng thật sát bên nhau. Hoa để nguyên cho tay Nam trên bờ vai, họ cùng nhau lên phòng máy Vi tính.

phim sẽ nhat ban 2012

Những vị Lạt Ma Tây Tạng sau khi chết đi thường có những truyền thân nối tiếp tái sinh, thì trong tình yêu nhục dục cũng có thể những luân hồi tái tục. Bưu và bà Kim Thoa kiếp trước có thể là vợ chồng, kiếp nầy dù không gặp trước nhưng cũng phải tìm đến nhau để chia nhau thể xác.

Tuy là tuổi tác cách biệt nhưng riết rồi những chữ tục tỉu nói cho nhau thành thói quen lại nghe ra quyến rũ hứng tình như: đ*, hay l*n, c*c. Những lần có dịp riêng tư thằng Bưu ưa xài chữ tục. Như lúc hắn đang làm tình với Kim Thoa hắn luôn miệng nói:
“Dì Thoa! Dì nói với Bưu là dì thèm đ* đi!! Nói đi dì!”
Mặc dù ngần ngại nhưng lúc sướng Kim Thoa cũng không ngại miệng:
“Ừ! Dì thèm Bưu… đ* lắm!”
“Dì thích bú l*n không!!!?”
“”Ừ! Dì thích lắm!”
“Bú c*c!”
“Bú lồn!”
“Bú c*c!”
“Bú lồn!”

phim sẽ nhat ban 2012

Xem phim sẽ nhat ban 2012 hay nhat 2014

Chào toàn thể các đồng dâm! 
Tham gia mảnh đất Liên Xô chống Mỹ cũng chưa lâu, cũng chẳng reg _nick, chỉ để lướt qua xem các đồng dâm tung hoành. Nhưng trong box này có nhiều câu chuyện mà mình có thể nhìn thấy một phần con người mình trong đó, thôi thì cũng dành chút thời gian, miên man với dòng ký ức hầu anh em.
Mình tự nhận là người văn chương dốt nát ( Vào cái năm 2000 mà điểm tốt nghiệp môn Văn của mình trên con 6.5 mà mình đạt được, thì mình đã vào thẳng ĐH bất kỳ trường nào mình muốn rồi), nên anh em đọc thấy lủng củng cũng chém nhẹ tay nhé. Đây chỉ là những ký ức mình chắp nhặt lại nhằm phần nào giúp anh em giải trí trong cái xã hội “Nhân sâm thì ít, củ tre thì nhiều này”, biết đâu lại có những Pro cũng gặp con người mình trong đó!
Phần 1: Tuổi thơ dữ dội ( xin lỗi nhà văn Phùng Quán, vì bí từ nên đành mượn tên đứa con của bác)
“Đêm, nỗi cô đơn buồn tê tái, sâu trong giá lạnh….” ,những giai điệu của bài hát đó cứ xoáy vào tai hắn làm cho đêm trở nên buồn hơn, càng buồn lại càng nghe ( nếu Tùng Dương mà bịt mặt lại hát thì đúng là ca sỹ số 1 của Việt Nam, bác nào hiểu biết âm nhạc xác nhận giúp em cái), những kỷ niệm từ thời thơ ấu như những thước phim quay chậm chợt ùa về trong hắn.
Nó (gọi thế vì còn trẻ con) biết mùi đàn bà cũng từ khi nó chưa biết chữ ( khoảng 5 tuổi) cái tuổi mà trẻ con chơi trò vợ chồng với nhau khi không đến trường mẫu giáo. Nhà hắn ở khu tập thể của trường hoc, mẹ hắn là một cô giáo cấp 2, còn bố hắn là sỹ quan quân đội ( một gia đình kiểu mẫu khi đó, chỉ tội nghèo). Cái khu tập thể của một trường miền núi, nửa đồng bào miền núi, nửa người kinh đó sao mà lắm trẻ con đến thế, toàn sàn sàn tuổi nhau. Nó hay chơi với 4 đứa con gái cơ, 2 chị em Nhung, Hồng đứa lớn hơn 2, đứa lớn hơn 1, hai chị em Hải, Hà đứa bằng đứa ít hơn 2.
Tuy là trẻ con, nhưng dường như đứa nào cũng lớn trước tuổi, các bác biết vì sao không ạ? Xin thưa với các bác nó gói gọn trong 3 từ “ở tập thể”, nhiều người, lại sống trong không gian chật hẹp nên mọi sinh hoạt đều không qua được mắt mọi người nhất là bọn trẻ con, vì nghĩ chúng còn chưa biết gì. Nào là đôi vợ chồng giáo viên cùng trường mới cưới, nào là một cô giáo với một anh chồng làm gì đó ở xa thi thoảng mới “đảo qua nhà cho gà uống nước”…. Những hình ảnh đó đã in sâu vào những tâm hồn non nớt để đến bây giờ là đồng dâm của các bác âu cũng là cái duyên nợ ( có bác nào giống vậy không giơ tay phát).
Khu tập thể đó nằm đằng sau, trong khuôn viên của trường nhưng cách văn phòng và lớp học một quãng khá xa. Cạnh trường là UBND xã, một xã cũng khá lớn và kinh tế cũng khá mạnh thời bấy giờ. Chính vì vậy mà giáo viên trường ( cả cấp 1 và cấp 2) khá là thân thiết với đội ngũ cán bộ xã, và tất yếu những việc chim chuột cũng từ đó mà ra. Hôm đó là một buổi chiều đầu đông, trời se se lạnh, vẫn loanh quanh trong khuôn viên khu tập thể cùng với Hải vì bố mẹ cả 2 đứa đều đi làm, mẹ nó và mẹ Hải dạy cùng nhau, nhà sát nhau trong khu tập thể. Ngang qua phòng cô Thu, bỗng nghe những âm thanh lạ mà quen từ đó phát ra, hai đứa chẳng ai bảo ai nhưng dường như đứa nào cũng biết trong đó xảy ra gì rồi ( cũng đíu ai mà ngờ được cái Hải nó cũng biết, chắc bố mẹ nó quần nhau toàn lúc nó chưa ngủ). Cả hai chạy nhanh ra đằng sau khu tập thể như được lập trình sẵn( quá quen với việc này) ngó qua khung cái cửa sổ cũ nát, một cảnh tượng vô cùng kích thích đập vào mắt 2 đứa. Cô Thu - một cô giáo khoảng 30 tuổi, chưa chồng, chồng chết hay bỏ chồng mình cũng đíu nhớ nổi nữa vì lúc đó còn nhỏ quá, đang trắng phau một màu da thịt ngồi trên bụng một chú cán bộ xã có cái tên mà nó dị ứng kinh khủng- Chú Hán, gần 40 tuổi gì đó. Những âm thanh ư ử phát ra từ cái miệng xinh xắn, cùng với gương mặt hơi gầy, gò má cao, làm cho cô Thu lúc đó xinh vô cùng( bây giờ anh em mình gọi là dâm, lúc đó chỉ biết đẹp thôi ..kha kha), những tiếng xuýt xoa, úi chà của chú Hán cũng to không kém làm cái quả ớt của thằng bé dựng đứng trong cuổn, một cảm giác kích thích trong người làm nó nóng rực. Nhìn sang Hải nó thấy Hải mặt đỏ phừng phừng, nuốt nước miếng ừng ực, bây giờ mới biết là lúc đó Hải cũng nứng. Một lúc sau thấy cô Thu gằn lên một tiếng( chắc cố để khỏi hét to vì khu tập thể nhà nọ nhà kia chỉ cách nhau bức tường 10cm), dừng nhún nhảy cái cặp vú và cái khoảng đen đen dưới rốn, rồi đỏ vật xuống người chú Hán, chú Hán lật nhanh người cô Thu lại, tiếng bạch..bạch mỗi lúc một nhanh hơn rồi cũng dừng lại kèm theo một âm thanh hục.. hục như lúc con lợn bị cắt tiết. Rất nhanh hai người mặc lại quần áo, cô Thu mở cửa ngó quanh quanh ( may mà chạy vòng ra đằng sau, không thì lộ hết) thấy không có ai cô phất tay, nhận được tín hiệu của cô Thu, chú Hán thoát ra ngoài nhanh như một cơn gió, đúng là khéo ăn vụng.

[X] Close.