Phim set hap dan

- Ui…!!
Chỉ đợi thế, út giữ tay mình ngả hẳn người ra sau, vén tóc út qua 1 bên, thở nhẹ vào tai… cọ vào cổ vào má, út ngọ nguậy thở nặng dần… ôm 2 bầu vú, xoa nhẹ… lần lần qua lớp vải se se 2 đầu vú… cứng dần… út uốn éo ưỡn lên… Càng se út càng uốn … càng se càng uốn.. thở mạnh… chừng chịu không nổi, út giữ chặt tay mình. Út thở hắt ra… vẫn ôm đằng sau, kéo 1 bên vai áo trễ xuống, liếm nhẹ từ vai lên gáy… Lại ui….!!! Út rùng mình gai ốc nổi khắp người.
Xoay út lại sổ vú bên áo trễ… ánh đèn tiết kiệm điện già cỗi, leo lét mờ ảo… bầu vú… vai út trắng… mình cũng căng rồi… nhìn út trắng nhợn, tóc tai rũ rượi… vừa liêu trai vừa gợi dục kinh người… đầu mụ dần… không khách sáo được nữa… ngậm tí mút mạnh… luồn vào 2 chân út… luồn thẳng vào trong 2 cái quần.. mu nở căng… ướt nhoét… móc cả 2 ngón vuốt lên 1 đường… Lại ui… !!!
Út dựa nhẹ vào bàn bếp, tay vẫn víu chặt cổ mình… luồn vào trong áo út mà bóp mà se… bên dưới hạt le nở căng… day nhẹ… vuốt lên vuốt xuống…
Người đàn bà chân chất khác xa đám máy bay kinh nghiệm thành phố… út chỉ đứng trân trối 2 tay ghì chặt đầu mình… quằn quại… thở… chịu đựng… hưởng thụ… Laf thằng đóng đô ngoài Đồ Sơn từ khi giá có 8 chục, gu của mình là kết cấu đẹp và phải thật yêu nghề nhưng lần này, út chỉ đứng ui…ui… để mình móc… mình xào… vậy mà mình nứng kinh khủng… Nắm quần út tụt đại xuống… đẩy út nửa đứng nửa ngồi lên bàn bếp… tự tụt quần mình xuống!!! Dạng chân út ra… nhìn út đôi mắt long lanh dại đi… nứng quá rồi, đưa chym vào… rà rà chọc chọc, út dang rộng 2 chân… tư thế này thật ra vô cùng khó trong tình huống khẩn trương, nhất là 2 người chưa giao lưu với nhau lần nào… rất khó vào… Vác 1 chân út lên, út dang rộng chân kia… lựa thế đẩy tới… út nhiều nước quá… cắm thẳng vào trong… Lại ui… út ghì chặt, mình cũng ghì chặt… may mà út thụ động hoàn toàn… chỉ cần út sàng nhẹ đảm bảo lúc đó vọt ra hết… út thở… mình căng người nghiến răng chịu… lúc này mà vọt ra là hư bột hư đường hết… Nóng… mồ hôi… tư thế khom lưng uốn cật.. và muỗi… cảm giác căng cứng dịu dần… bắt đầu bơm nhè nhẹ… út cắn răng nhìn mình, tóc tai bê bết rũ rượi… mỗi lần bơm là út thở…bơm mạnh dần… út bắt đầu ui…ui… cảm giác rần rần trở lại… bợ chặt mông út… bơm kịch liệt… mắt út long lanh dại hẳn… người cứng đờ… nhìn út mình kìm hết nổi… út ghì chặt đúng lúc mình muốn vọt ra… móc vội chym ra ngoài vọt xối xả, vọt như rút gan rút ruột… mắt hoa… tai ù…Rất rất lâu mới lại có 1 lần thế này…
Út cựa nhẹ chân, buông chân cho út đứng lên, xốc xếch rũ rượi, áo út mới tụt ra 1 bên tay, quần vương vãi trên sàn, mình cũng không kịp lột áo. Lưng áo ướt đầm, út vẫy vít cổ, kéo út vào hôn, lại lùa xuống vú se se. Út buông tay:
- Thôi để đi rửa.
Phụ nữ lạ thật, lúc lâm trận thì banh dạng nghiến ngấu… hạ hự phì phò, xong rồi thì cúi cúi bẽn la bẽn lẽn. Nhìn út ngượng nghịu xỏ lại tay áo, vuốt vuốt tóc, khép khép che che… suýt phì cười. Út trắng quá, trắng nhễ nhại. Vừa giữ tóc vừa cúi nhặt quần, út lầm bầm khẽ:
- Tóc dơ thế này giờ sao ngủ.
Mình nhặt cái quần mặc đại, út lại quay ra nhăn nhó: 
- Thôi về đi, út đi rửa.
Bộ dạng út mắc cười, sấn lại lùa vào ngực út, út túm tay giữ lại ánh mắt van vỉ rít khẽ: 
- Thui…
Kéo út vào hôn, út vùng vằng, bợ mông út kéo vào ghì cứng út không cựa được trân ra… út giãy giụa ngửa ra sau thở:
- Thui..thui mà…
Buông út ra, rón rén ra cửa ánh mắt út nhìn theo lại long lanh. Về bên nhà tụt đại cái quần đùi, nằm dạng ra giường thở… mệt đói, nhớp nháp. Định bụng nằm xíu rồi đi tắm, mà chìm dần, chìm dần… nằm 1 phát đến sàng mai…

phim set hap dan

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

phim set hap dan

phim set hap dan la gi ?

Tôi và Tùng nhìn như vậy thì cũng thấy bố tôi đưa lưỡi quà quét dọc theo cái khe *** .Tuy không nhìn rõ mà cũng nhìn thấy điệu bộ cử chỉ mà thôi .
Chắc là liếm một lúc khá lâu sau thì bố tôi khẽ đút một ngón tay vào bên trong cái lỗ đó mà móc .Lần này thì cô Minh khép hai chân của mình lại , cong người lên rồi khẽ nói nhẹ với bố tôi :
-Đừng …đừng móc mạnh thế anh ..em cảm thấy hơi đau …sướng thì sướng thật nhưng mà cảm thấy hơi đau anh ạ…nhẹ thôi anh ..nhẹ thôi em mới sướng .

Tôi cũng không nói gì mà chỉ nhìn mà thấy hay hay thôi .Con cặc đã cứng ngắc lên rồi .Môt lúc sau thì bố tôi cũng rút ngón tay của mình ra mà đưa lên .Tôi thấy loang lóang nước ở bàn tay của bối tôi .

Chưa kịp làm gì chỉ chăm chú mà nhìn thôi thì Tùng đã nói :
-Công nhận là cái bà này dâm đãng thật đấy , mới có như vậy mà nước nhờn đã ầm ầm mà chảy ra rồi !
-Sao mày biết đó là nước nhờn vậy?
-Ờ thì tao xem phim nhiều thì tao cũng biết chứ có làm sao đâu , người đàn bà nào đến cực khóai mà chẳng như vậy .Thậm chí nhiều hơn đấy chứ!

Đang nghe Tùng nói như vậy thì tiếng của bố tôi ở dưới nhà cũng vọng lên :
-Nào bây giờ thì đến lượt em mút cho anh đấy nhé , anh cũng thích được mút không thể nào chịu nổi được nữa rồi đây này .

Tôi thấy cô Minh cười rồi khẽ đưa nhẹ nhàng vuốt lấy cái đũng quần của bố tôi rồi chầm chậm mà kéo cái khóa xuống .Tôi với bố tôi thì đã quá quen thuộc với nhau rồi lên cũng không lạ gì con cặc của bố tôi nữa .
Con cặc của bố tôi công bằng mà nói thì cũng khá là dài , và đen . So với người châu á thì cũng tương đối là lớn .

Lại nói về cô Minh.Kéo xong cái khóa quần xuống thì cô tiếp tục mà cởi cái cúc quần ra .Cái con cặc của bố tôi cũng đã trơn bóng trong cái quần sịp rồi .

Đưa nhẹ ngón tay ấn ấn rồi day day vào đó cô Minh mỉm cười mà nói:
-Sao của anh cứng thế, mới liếm cho em có một tí thôi mà đã cứng ngắc không thể nào chịu nổi được nữa rồi cơ à !
-Em như thế thì làm sao mà anh có thể chịu được cơ chứ , nào mút của em đi anh .

Bố tôi nói như vậy thì cô Minh cũng chầm chậm mà tụt cái quần sịp của bố tôi ra .Nhìn con cặc cứng ngắc bóng nhẫy thì Tùng ở bên trên khẽ tủm tỉm mà nói với tôi :
-Công nhận là con cặc của ông già mày to thật . Làm như thế kia thì kiểu gì em ấy chẳng thích , khéo mà còn mê nữa là đằng khác .
-Chịu , cái đó tao chịu thôi ! Mà xo cho cùng thì của tao cũng bằng của ông già thôi , chứ không kém là mấy đâu !
-Khiếp , thế mà cứ dấu , có khi anh em mình đi tán gái trong trường đi .Mấy em đấy thuộc dạng nứng *** đấy , địt thỏai mái !
-Thôi mày thích tán thì tán , tao chịu ,không tán đâu, tao không thích lăng nhăng .

Tôi nói như vậy thì thằng Tùng cũng tiu ngỉu mà không nói thêm gì nữa .Tôi và Tùng lại quay xuống mà xem cô Minh làm gì với con cặc của bố tôi .

phim set hap dan

Khoa không ngờ Phương tinh mắt thế, chàng và Hạnh đã đổi chiến thuật lấy nhà chàng làm nơi gặp gỡ. Chính Hạnh cũng xin Khoa đừng b**m hoa với con nàng, nó còn trong trắng lắm, Khoa cũng đã hứa với Hạnh từ nay không gặp Phương nữa, nhưng sáng nay Hạnh gọi phone và nhờ Khoa đến trường đón Phương vì nàng sợ con nàng sẽ sa ngã vào bữa tiệc tốt nghiệp đêm nay. Với Khoa, Hạnh là người đàn bà dâm dục, quyến rũ và giàu có, nàng lo lắng từ miếng cơm, tấm áo đến chi phí chi tiêu hàng ngày của chàng. Không có Hạnh, Khoa sẽ phải dọn về với ba và chị hai, sẽ không có xe hơi xịn, sẽ mất hết toàn bộ. Còn Phương ngoài sự trong trắng ra, nàng không có gì, tương lai còn mịt mờ, xa vời vợi. Yêu nàng, Khoa sẽ không lo lắng cho nàng được gì ngoài chuyện sex! Đang chán ngán với dòng suy nghĩ “bế tắc”, Khoa bỗng giật thót người vì sự nhột nhạt và tê dại mà Phương đang dành cho chàng: cô bé đang hôn và nút vú chàng!

Khoa ngã người trên ghế bố, mặc cô nhỏ thao túng, trả bài. Kể ra, Phương đã tiến bộ rất nhiều, tuy không kinh nghiệm bằng những ngường đàng bà đã và dang ngự trị trong đời chàng nhưng, so với “bài học vỡ lòng” thì nàng khá lắm!

phim set hap dan

Xem phim set hap dan hay nhat 2014

Công tâm mà nói thì có lẽ người của Lan vợ tôi là đẹp nhất, không cao bằng Hoa, nhưng cũng chỉ thấp hơn vài phân, lại không to khoẻ như cô này, nhưng cân đối rất đẹp, vai thon, ngực tròn trĩnh căng đầy, không bị chảy mà cứ nầng nẫng rung rinh theo nhịp đi, eo thon gọn, hông căng tròn rất đẹp, đùi nuột nà thon dài. Nhưng có lẽ là vợ tôi nên tôi đã quen với vóc dáng của Lan mà không để ý, chứ như mấy ông kia thì thèm thuồng ra mặt, ông nào nhảy cùng Lan cũng tranh thủ áp sát người vào kín đáo sờ soạng, mặt vợ tôi cũng đỏ hồng lên, mắt sáng long lanh vẻ phấn khích. Có lần đang nhảy sát cặp của tôi, anh chàng cùng nhảy lợi dụng đưa tay đang từ sau lưng vợ tôi xuống dưới mông cô ta để nắn bóp, tôi vô tình liếc sang nhìn thấy và cũng đúng lúc vợ tôi quay sang nhìn tôi, thế là cô ta đỏ mặt xấu hổ kéo tay anh kia lên. Tôi thầm nghĩ, chắc thích thì thích nhưng trước mặt tôi Lan vẫn có phần hơi xấu hổ.