Phim set hap dan

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.

phim set hap dan

Lần này là lần thứ 22. Mình đếm đủ. Không lần nào ảnh làm cho mình đạt được cực khoái. Chán thật. Cứ banh háng mình ra là nhét vô rồi nhấp cho đã chứ không thèm để ý gì đến cảm xúc của mình. Ngày…tháng…năm… Tại sao ảnh lại xuất tinh nhanh vậy chứ. Mình đang sắp sửa có cảm giác rạo rực thì ảnh đã ra đầm đìa rồi gục xuống ngũ luôn. Thiệt là chán. Chẳng lẽ mình cứ phải xài cái đồ giả để thủ dâm hoài hay sao. Phải chi có con cu nào cứ cứng như nó hoài chắc đã lắm, phải công nhận dùng nó thích thiệt. Thọc vào thật sâu rồi lấy tay di di âm hạch. Mình cứ cứng người ra chảy tinh dịch dầm dề. Hay là mình thử kêu ảnh dùng thuốc xem sao. Ngày…tháng…năm…
Thiệt là vô lý, rõ ràng là lỗi của ảnh, ảnh quá yếu thì phải tìm cách trị. Vậy mà mới nói ra thì lại giận dỗi bỏ ra ngoài còn kiếm chuyện gây gỗ nữa. Đàn ông gì mà chán quá. Tối nay lại phải nhờ “cục cưng” của mình rồi.

phim set hap dan

phim set hap dan la gi ?


"À, thì ra là vậy..." Tôi nghĩ trong đầu, chuyện ngày xưa như trở lại với tôi... Mẹ tiếp:
- "Qua ngày hôm sau... Mẹ không muốn chuyện... sãy ra nữa, nên mẹ... bỏ thuốc ngủ vào ly nước cam định ngủ một giấc tới sáng. Ai ngờ... Mẹ đưa lộn ly nước cam có thuốc ngủ cho con, thành ra..."
Tôi nhớ tới hôm đó, cướp lời:
- "Thành ra con ngủ say mà mẹ vẫn tỉnh, rồi mẹ... rồi mẹ... bú... con?"
- "Phải, mẹ không cưỡng lại được... Mẹ... nựng... mẹ nựng cái... của con..." cặc tôi cứng lên trong tay mẹ... "mẹ tự thủ dâm... mẹ... ra rồi mà con vẫn cứng... Mẹ vừa thèm... mà vừa muốn làm cho nó... xìu xuống cho con... ngủ yên..."

- "Còn đêm kế?... Con nhớ là đêm kế mẹ cho con... bú...*** của mẹ."
- "Ừ, phải... Đêm kế mẹ đã đi xa hơn một chút... Hôm đó mẹ chỉ muốn... bú... con một lần... cho thật đã... chỉ thêm một lần nữa thôi. Nhưng mà..."
- "Nhưng mà... sao hả mẹ?..." Tôi kéo chân mẹ co lên, gác vào hông tôi để bàn tay tôi vòng sau mông của mẹ, mấy ngón tay tôi mân mê hai mép lồn sưng mọng nhầy nhụa của mẹ...
- "ah..." mẹ rên nhẹ, "nhưng mà, con đòi... con muốn... bú... lồn mẹ làm mẹ... nứng quá... Chưa bao giờ bố con chịu bú...*** mẹ bao giờ..."

Cặc tôi như muốn nổ tung khi nghe chữ... "bú ***" thoát ra từ miệng mẹ... "Ôi, nó dâm đãng làn sao..." Tôi ghịt mông mẹ vào người, cặc tôi trượt vào giữa đùi của mẹ... Tôi tiếp lời mẹ:
- "Con nhớ rõ lắm... *** mẹ... thơm lắm..."
- "Hôm đó, mặc dầu không phải là con bú mẹ nhưng mẹ cũng... sướng vô cùng... Nhưng mẹ muốn hơn thế nữa... Mẹ cũng thèm một lần được... bú như người ta..."
Tôi chợt hiểu ra:
- Cho nên ngày hôm sau mẹ không còn bỏ thuốc ngủ vào ly nước cam nữa?..."
- "Phải, mẹ đoán là con cũng muốn... thử..." Mẹ trả lời, "Mẹ nghĩ chỉ... rờ mó và... bú nhau thì không có gì, miễn sao... miễn sao..." mẹ ngập ngừng...
- "Miễn sao... đừng làm..." Tôi ấn cặc nhẹ nhàng vào *** mẹ... "vầy phải không mẹ?"
- "Ah..." mẹ rên lên khi con cặc tôi ra vào nhẹ nhàng trong lồn mẹ... "phải, mẹ có nghĩ như vậy, nhưng mà..."
- "Nhưng mà sao hả mẹ..." Tôi nắc mông nhè nhẹ, vừa đủ để đầu khấc đâm qua hai mép lồn MẸ rồi rút ngược ra...
- "Đêm đó con bú mẹ, lần đầu tiên trong đời... kích thích mẹ vô cùng... mẹ muốn la thật lớn nhưng mẹ mắc cở quá... Mẹ sợ con... ngừng nếu con biết là mẹ không ngủ... Mẹ chỉ biết giả ngủ, cắn răng, trân mình... hưởng... sướng..."
- "Mẹ sướng quá như muốn mê đi cho đến khi... buồi con... nông cửa mình mẹ tiến vào... Trời ơi, mẹ nhớ cảm giác đó, y như lần đầu tiên mẹ biết... làm tình. buồi con... nông *** mẹ muốn tét ra làm hai..."
- "Mẹ ơi...con địt cho mẹ sướng nha" Tôi ôm mẹ, lật ngữa người, nằm sấp trên người mẹ... Tôi rút cặc ra hẳn bên ngoài... chõi chõi giữa hai mép lồn, rồi dùng hết sức lực tông thẳng vào trong... "Có phải như vầy không mẹ?"*** lại mẹ co bóp xiết cặc tôi
- "Ah... Ư... Ah... Phải đó... địt... mẹ như vậy đó... Con ơi..." mẹ gục mặt vào cổ tôi, hai tay bấu lấy vai tôi...
- "Hư.. Sao hồi đó mẹ... hư... không rên... ư...?" Tôi nắc dồn dập...
- "Ah... Mẹ muốn... ư... lắm chứ... ah... mẹ khổ lắm... ư... sướng mà không rên thì... ah..." hai đùi mẹ quíu lại, mu mẹ nẩy cao đón mu tôi đè xuống...
- "Ah... la đi mẹ..." Tôi khuyến khích, "Ah... la bù ngày xưa đi mẹ..."
"Ah... Con ơi.. Uh...", "Um... Mẹ ơi... Oh..."mẹ sướng - con ..cũng sướng lắm mẹ ơơiiii con địt như thế này mẹ đã sướng chưa ? 
- Nữa đi con uh..uh mạnh nữa đi con uh.. uhmẹ sướng u uh uh
Hai mẹ con rên chung với nhau, thật là dâm đãng...
Tôi quì dậy, mẹ đu cổ tôi, ôm dính lấy tôi, không cho cặc tôi tuột ra khỏi lồn... Mẹ ngồi trên đùi tôi và bắt đầu dọng cừ... Tôi úp mặt vào ngực mẹ, miệng lưỡi tôi lại liếm nút cặp vú đang tưng lên theo từng cái nhún người của mẹ... Hai tay tha hồ bóp, bấu cặp mông đẫy đà của mẹ...

Quá đã, tay tôi vòng sau đít, hai ngón tau chẹn lấy hai mép lồn kéo ngược ra ngoài làm hai mép lồn căng ra, xiết cặc tôi cặc sát hơn... Tôi ôm ghịt lấy eo mẹ... tôi có cảm tưởng miệng lồn mẹ như cái vòng kim cang... xiết gốc cặc vuốt ngược ra ngoài... Chịu không nổi nữa, cặc tôi giật lên, bắn ra từng cụm khí vào sâu trong người của mẹ... Mẹ ghì chặc cổ tôi, lồn mẹ nhíp nhíp làm khí của hai người chảy tràn ra ngoài...

Cặc tôi vẫn còn trong lồn mẹ, tôi quệt nước khí xoa xoa vào lỗ đít mẹ...
- "Oh... con... làm gì mẹ?" Người mẹ giật lên khi ngón tay tôi nong nhẹ lỗ đít của mẹ như muốn thọt vào...
- "Mẹ... con muốn thử... lỗ này của mẹ..."
- "Không, không được... Của con... to như vậy nông *** mẹ muốn tét ra... Lỗ đít mẹ... sao chịu nỗi."
- "Mẹ đừng lo," tôi trấn an... "Hay vợ con về con đút đít... vợ con cho mẹ coi..." Cặc tôi lại cứng lên trong lồn mẹ... 
"Uh... con lại... nứng nữa à?"
-Vâng *** mẹ làm con nứng quá
- "Mẹ... thử nghe mẹ..."
Lưỡng lự một chút, rồi mẹ nói:
- "Ư... ừ, nhưng phải cho mẹ... coi trước chứ, với lại mẹ... hết sức rồi. Mấy năm nay bố không... mẹ không được... sướng, lâu lâu bố mới... làm mẹ một lần, mà... lẹ lắm, mẹ không sướng gì cả."
- "Thì còn con mà... Mẹ... ở lại đây với con... con làm cho mẹ sướng phục vụ cho mẹ... con pha nước cam cho mẹ uống."con lại bú *** cho mẹ sướng.
- "Phù..." Mẹ thở ra... "Uống nước cam kiểu nầy.... Chắc mẹ dọn tới đây ở luôn với con cho đã..."
- đêm nay nay mẹ ở lại đây với con nhé con sẽ cho mẹ sướng

phim set hap dan

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

phim set hap dan

Xem phim set hap dan hay nhat 2014

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?