Phim viet nam bui doi cho lon

- Hiểu rồi, nhưng cũng hơi ớn.
- Ớn gì ?
- Rủi người nhà lôi cổ Minh trói lại…
- Làm gì có chuyện đó. Trong nhà chỉ có dì và bà ta.
- Khi nào bắt đầu …công tác ?
- Ngày mai dì đến ở nhà bà ta, chừng ba ngày sau Minh …công tác.
- Được. Nhưng mà như thế Minh phải nhịn 4 ngày sao ? Dì gọi chị Mai tới được không ?
- Liên lạc với Mai không được. Không biết bà ta đi đâu. Nếu ngày mai không có Mai dì thế cho.
Ngày hôm sau chị Mai cũng không đến. Để giữ sức cho tôi, bà Tuyết không bắt tôi “làm” ba tà, mà bà ta …đích thân “làm” tôi. Không biết bà có rình thấy người phụ nữ bí mật “làm” tôi hay không mà bà đã “làm” giống y như vậy, nghĩa là cởi áo quần leo lên người tôi, kéo cu tôi ra nhét vào lồn, xong phi như phi ngựa. Tôi nắm mắt lại tưởng tượng đây là “nàng” nhưng lông của bà Tuyết quá nhiều, cứ kêu rạo rạo khi chạm vào lông tôi, khiến tôi không thể nào tưởng tượng nổi đây là cái lồn của nàng. Tôi nói với bà Tuyết:
- Dì cạo hết lông đi được không ?
- Minh nói gì ?
- Cạo lông lồn của dì đi !
- Sao lại cạo ? Bộ không thích lông nhiều sao?
- Thích chứ ! Nhưng muốn có cảm giác lạ.

Bà Tuyết rút lồn ra khỏi cu tôi và đi lấy một hộp dụng cụ hớt tóc đem vào. Tôi bảo bà Tuyết nằm ngửa ra trên giường, hai chân chấm đất. Tôi lấy cái gối kê dưới mông bà ta, xong lấy toong- đơ hớt mớ lông dài như đầu tóc của một đứa con nít. Tôi vừa đẩy toong- đơ vừa hỏi:
- Dì có giải phẫu thẩm mỹ không mà đẹp vậy ?

Bà Tuyết không trả lời vì bị kích thích bởi cái toong- đơ, đang lim dim đôi mắt.

Hớt lông xong, tôi lấy foam thoa vào mu lồn và lấy lưỡi dao lam cạo. Bà Tuyết bị kích thích sướng quá nẩy mông lên và dâm thủy trào ra dầm dề. Cạo xong, bà vào buồng tắm; còn tôi thì nằm trên giường đợi sau khi đã lấy miếng vải bịt mắt lại. Lát sau tôi nghe có tiếng bà Tuyết :
- Minh làm trò gì mà bịt mắt vậy?
- Thì đùa chút chơi cho vui thôi.
Bà Tuyết trèo lên người tôi và tiếp tục phi. Tôi nằm ở dưới tưởng tượng đến “nàng”. Nhưng bà Tuyết yếu quá, chỉ có 10 phút sau là ra, làm tôi cũng ra theo.

Ngày hôm sau trong lúc tôi đang đọc sách thì bà Tuyết bước vào phòng cười nói :
- Mọi chuyện đều êm đẹp. Dì chuẩn bị đi đến nhà bà ta. Hai đêm sau dì sẽ gọi điện thoại cho Minh. Nghe điện thoại xong, Minh phải khởi hành liền. Nhớ đêm đó phải tắm rửa sạch sẽ trước khi ngủ. Nhớ làm đúng những chỉ dẫn của dì tối hôm qua. Đây tới đó đi bộ chỉ chừng 5 phút. Tôi gật đầu nói :
-  Quá dễ dàng chui vào nhà bà ta và leo lên đụ. Chỉ ngại không biết bà ta có phản phé không ?
- Bà ta phản phé để làm gì . Đã nói rồi mà. Điều cần thiết là làm đúng theo lời dì dặn bảo. Nhớ không ? Đây là chìa khoá phòng ngủ của bà ta, sợi giây.và cái mặt nạ.

Sau khi bà Tuyết đi rồi, sự tò mò của tôi càng lúc càng nhiều. Tôi mong cho giờ phút đó đến nhanh. Và nó đã đến. Tôi đang mê mang ngủ thì nghe có tiếng chuông điện thoại reo. Tôi cầm ống nghe lên. Bên kia đầu giây có giọng bà Tuyết :
-  Nhanh lên.

Tôi bỏ ống nghe xuống, chạy nhanh vào phòng tắm, đánh răng súc miệng và rửa sơ con cu vì biết nó sắp có công tác thích thú. Năm phút sau tôi đến một biệt thự hai tầng, cách biệt hẳn với bên ngoài bằng một khu vườn rộng vây quanh bởi bốn bức tường cao trên ba thước. Tôi mở cái cổng sắt một cách dễ dàng và lách vào vườn. Băng qua chiếc sân rộng với những ngọn đèn tròn như những cái mặt trăng, tôi đến trước cái cửa chính lớn bằng gỗ sơn vẹc- ni vàng óng ánh. Bỗng nhiên tôi giựt mình sợ hải. Tôi làm gì thế này ? Bây giờ là 4 giờ sáng. Tôi đến đây làm gì giờ này nếu không phải là ăn trộm. Tôi định quay về thì nghe có tiếng nói sau cánh cửa :
-  Mở cửa vào đi !

Đó là tiếng bà Tuyết. Tôi mở cửa lách mình vào. Bà Tuyết đứng sau cánh cửa lấy tay chỉ lên lầu. Tôi lấy mặt nạ cao su tròng vào mặt và bước nhanh lên lầu, đi qua một hành lang nhỏ trưng bày đầy những hoa và đèn. Tôi đến trước cái cửa phòng bên trên có chạm cành hoa nhỏ theo như lời bà Tuyết nói. Tôi đút chìa khoá vào mở cửa ra. Một con mèo trắng từ trong phòng phóng nhanh ra cửa làm tôi muốn đứng tim. Tôi vào phòng, khoá cửa lại và quan sát chung quanh. Đây là một phòng ngủ khá rộng. Trên chiếc giường cũng khá rộng một phụ nữ đang say sưa ngủ. Đúng như bà Tuyết nói, người phụ nữ rất đẹp, nhưng hơi đẫy đà. Bà ta mặc một bộ đồ ngủ rất mỏng, thấy rõ cả da thịt. thấy cả cặp vú đầy đặn đang nhịp nhàng lên xuống theo nhịp đập con tim và thấy luôn cả chùm lông đen nơi háng. Tôi ngồi xuống giường, lấy hai tay bóp vú và bóp lồn. Bà ta vẫn say sưa ngủ, nhưng vì tôi bóp mạnh quá nên bà ta vùng ngồi dậy la lên:
- Ai thế này ?
Tôi nhào tới ôm bà ta vật xuống. Bà ta lăn xuống giường. Tôi chụp được cái quần và kéo tụt ra. Vì không mặc xì- líp nên bấy giờ bà ta chỉ còn chiếc áo mỏng trên người. Bà ta ngồi dậy chạy. Tôi rược theo và chụp được bà ta. Bà ta rú lên :
- Cứu tôi vơi1

Tôi bụm miệng bà ta lại và giật tung chiếc áo của bà ta vứt xuống đất. Một tay ôm bà ta, còn tay kia tôi rút sợi giây ni- lông ra định trói bà ta lại. Thừa dịp này, bà ta lại vụt chạy. Bà ta trần truồng chạy quanh phòng, trông thật kỳ dị nhưng vô cùng hấp dẫn. Tôi phóng người thật nhanh và nắm được mớ tóc bà ta. Tôi kéo bà ta đến giường và trói lại. Tôi trói hai tay vào giường, xong trói 2 chân chàng hảng ra cho dễ đụ. Tôi lấy một cái gối kê duới mông bà ta xong cởi quần áo mình ra. Lúc ấy con cu của tôi đã cứng lên khá lâu rồi, nó ngóc ngóc như một con rắn, chỉ chực mổ. Tôi cầm con cu đánh nhẹ vào đầu bà ta và nói :
- Chạy hả ? Chạy này. Mổ một cái toét lồn bây giờ.

Tôi thấy bà ta nhìn con cu của tôi với đôi mắt lim dim và lờ đờ nên lấy tay sờ lồn. Ôi chao ! Toàn là dâm thủy. Tôi không chần chờ nữa, trèo lên người bà ta và đụ như mua bảo. Bà ta ôm cứng lấy tôi và nói như rên:
- Sướng quá ! Em yêu anh. Em yêu anh. Anh lấy mặt nạ ra đi.
Tôi lấy mặc nạ ra. Bà ta lấy miệng ngọm môi tôi và cắn một cái hơi đau. Tôi nói:
- Coi chừng anh bị thương.
- Ôi chao ! Anh đẹp trai quá đi. Cặc lại lớn nửa. Em yêu anh quá. Đụ mạnh lên đi.
Tôi cởi trói cho bà ta, lật sấp bà ta xuống, lấy tay gấp hai chân bà ta lại và cứ thế từ đằng sau tôi đụ tới. Bà ta lại lảm nhảm những lời tục tiểu và rên liên hồi. Chừng 40 phút sau hai chúng tôi đều ra và nằm ngủ như chết. Chúng tôi thức dậy thì bà Tuyết cũng vừa vào phòng. Bà nói với vẻ mặt tươi như hoa :
- Đã chưa ?
Cả hai chúng tôi cứ trần truồng như vậy trước mặt bà Tuyết và nói :
- Đã quá. Cám ơn nghe !

Chiều lại, theo lời cố vấn của bà Tuyết, trong lúc đang chuyện trò, bỗng tôi kéo lê bà chủ nhà vào phòng khách trói lại và kéo quần bà ta xuống, cho cu vào đụ. Bà ta lại chống cự, lại rên. Trong ngày hôm đó tôi đã thình lình đụ bốn lần như vậy và lần nào cũng đem đến kết quả tốt đẹp cho cả hai người.
Tôi biết cái trò chơi này không thể tiếp diễn nhiều lần được. Bà chủ nhà cũng biết vậy, nên sau khi trả công cho tôi một món tiền khá lớn, bà ta đã ngậm ngùi tiễn tôi ra về. Từ đó chúng tôi không bao giờ gặp nhau lại nữa.

Tôi đang ngồi làm bài tập thì nghe có tiếng chuông gọi cửa. Ngay sau đó có tiếng mở cổng và tiếng chân người vội vã đi vào. Tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Chị Mai đang hấp tấp bước lên mấy bực thềm. Tôi mừng quá chạy vội ra ôm lấy chị. Chị cũng ôm lấy tôi, nước mắt rưng rưng :
-  Gần cả tuần rồi không gặp em chị nhớ muốn chết luôn.
- Chị đi đâu mấy ngày hôm nay ?
- Chị lo thủ tục ly dị và mấy việc linh tinh khác mà chị sẽ kể cho em nghe sau. Bây giờ xong hết rồi.
- Bây giờ mình làm gì đây ?
- Mới gặp đã muốn xáp vô liền sao? Em cũng thuộc loại dâm thần, không thua gì thằng cha đó.
- Chị muốn nói chồng chị hả ?
- Còn ai nữa. Em biết không, gia đình con nhỏ làm rắc rối, đòi bồi thường, chị phải dàn xếp. Dù sao ông ta cũng đã là chồng, chị không muốn mất mặt. Mấy hôm nay chị qua lại nhà nó và nhà chị như con thoi.

Chị Mai vừa nói vừa nhìn tôi đăm đăm :
- Sao em xanh quá vậy ?
- Em vẫn bình thường. Chị không tin, có thể …thử em ngay bây giờ. Bảo bà Tuyết và bà già đi xem hát đi !
- Quỷ ! Chị không giỡn đâu. Em xanh quá, hãy nghỉ ngơi đi !
- Chị Tuyết ơi, sao Minh xanh quá vậy ?
Bà Tuyết không trả lời. Chị Mai lại hỏi :
- Chị Tuyết ! Sao nó xanh xao quá vậy ?
- Xanh gì mà xanh. Tôi thấy cũng bình thường thôi.
-  Rõ ràng là xanh, lại ốm nữa. Có ai …làm gì em không ? Chị Tuyết này, sao chỉ mới có mấy ngày mà nó lại như vậy ?
Bà Tuyết có vẻ bực mình :
- Ai mà …làm nó. Ai làm nấy biết.
- Chị nói sao ? Tôi làm gì nó. Gần cả tuần nay tôi đâu có tới đây.
-  Mới lúc nãy nói “mấy ngày”, bây giờ nói ” một tuần”.
Tôi nửa đùa nửa thật nói chen vào :
- Có gì lạ đâu. Tại nhớ quá, “năm mười mười lăm” nên xanh xao, vàng vọc. Bây giờ làm một cái là hết liền.
Cả chị Mai và bà Tuyết đều cười ré lên. Thế là huề.

Bà Tuyết định nói một cái gì đó nhưng bỗng có tiếng chuông gọi cổng. Chị Mai đứng dậy đi ra ngoài. Lát sau chị cùng một người nữa đi vào. Cả hai đều khệ nệ trên tay những vật dụng lĩnh kĩnh như áo quần, hộp đựng son phấn, chai lọ v.v…Người cùng chị đi vào nhà là một cô gái chừng 15 tuổi, dong dỏng cao, khá đẹp, nhất là nước da và đôi mắt. Cô ta lí nhí chào :
- Chào bà ! Chào cậu !
Cô ta trố mắt nhìn mọi người và đứng nép một bên tường. Chị Mai nói :
- Minh biết ai đây không ?
- Ai ?
- Thì chị đã kể chuyện cho em nghe rồi đó.
Chị làm bộ với tay lấy tách trà và nói khẽ vào tai tôi :
- Con nhỏ bị thằng cha đa dâm hiếp đó. Thấy con nhỏ cũng tội nghiệp, chị thuê nó làm người ở luôn.
Chị Mai quay mặt qua phía bà Tuyết nói lớn :
- Như đã thoả thuận, trong khi chờ đợi ly dị, tôi dọn đến đây ở. Tôi thích ở căn nhà phía sau vườn có lối đi riêng, cách biệt với khu cho học sinh thuê.
Bà Tuyết nói :
- Được rồi. Cứ sửa sang căn nhà giúp tôi như đã hứa là được.
- Chuyện nhỏ.
Thế là chị Mai, con Lan – tên con nhỏ 15 – và tôi ở căn nhà phía sau vườn.
Con Lan xem tôi như một tiểu chủ, cứ xưng hô “cậu và con” làm tôi vừa khó chịu vừa buồn cười. Tôi nói với nó:
- Xưng hô “anh, em” được rồi !
- Con gọi bà bằng “bà”, gọi cậu bằng “cậu” là đúng rồi.
Tôi đùa :
- Đằng ấy nói thế là thế …lào ?
- Thì cậu là con bà…
- Đừng nói bậy bạ ! Vợ tao đó.
Nó đưa cặp mắt tròn xoe nhìn tôi cười và không nói gì cả.

Dĩ nhiên đêm đó, tôi không “tha” cho chị Mai. Còn chị Mai tuy rất lo cho sức khỏe của tôi nhưng cũng đã ôm riết lấy tôi, rồi tự động cởi áo quần ra nằm chàng hảng hai chân, đưa cái húm đỏ hồng nhô cao với chùm lông được cắt tỉa rất gọn gàng. Chị Mai có lối làm tình rất “thẳng thắn” như vậy, có lẽ vì chị biết cái húm của chị rất đẹp, không cần che dấu úp mở. Thế là tôi đè lên người chị và nhắp lia lịa. Chị cắn nhẹ tôi một miếng nơi tai và nói :
- Để chị bú em thử xem sao. Chị chưa hề bú cái đó của đàn ông. Tôi ngồi dậy dời thân hình về phía miệng chị. Khi con cu tôi đến ngang đôi vú, tôi để nó giữa hai vú cà tới cà lui. Chị Mai lấy hai tay ép đôi vú lại kẹp chặt lấy con cu trong khi tôi cứ đẩy cu tới đẩy cu lui như vậy. Được một lát, tôi dời cu sát miệng chị Mai. Chị ngậm cu tôi, cắn nhẹ một cái, lấy lưỡi rà rà chung quanh rồi ngậm cu sâu vào trong miệng bú. Chừng 5 phút sau, chịu hết nổi tôi rút cu ra nói :
- Để dành chơi cho lâu.
- Đúng rồi. Hai chị em ôm nhau nghỉ một chút đi.
- Mình xưng hô cách khác được không ? Xưng “anh, em” được không ?
- Khỏi cần ! Ai lớn tuổi hơn là anh hay chị. Tại sao đàn ông bắt buộc phải là “anh”, đàn bà phải là “em” ? Nam nữ bình quyền.
- Sao cũng được. Nhưng em có đề nghị này.
- Nói đi.
- Chị…cạo lông được không ?
- Lông gì ?
- Lông này.
Tôi vừa nói vừa rờ húm chị. Chị ngạc nhiên hỏi:
-  Bộ em không thích sao ? Ngay cả em trai chị khi khám bệnh cho chị mà nó còn khen…
- Dĩ nhiên là đẹp, nhưng em muốn có cảm giác lạ.
- Chưa chi mà em đã chán chị rồi. Thôi được.
Tôi đi lấy hộp đồ nghề hớt tóc của bà Tuyết đem vào phòng. Vì lông chị Mai ít nên tôi chỉ cần thoa foam và cạo một lát là xong. Cạo xong, tôi lấy cái gương đưa cho chị Mai. Chị cầm gương soi cái húm rồi cười nói :
- Trông cũng được, nhưng vài hôm nữa lông lại ra, đâm cu em rát chết luôn.
Tôi chỉ cười mà không nói gì cả. Tôi cho miệng vào húm chị, le lưỡi làm một đường từ dưới lên trên. Chị Mai ôm lấy đầu tôi rên. Nghe chị rên khá lớn nên tôi nói :
- Coi chừng con nhỏ nghe.
Chị vừa rên vừa nói :
- Không biết nó đi đâu rồi. Thây kệ nó.

phim viet nam bui doi cho lon

Ly mở cửa cho Thanh, đưa tay vuốt vuốt mặt như đang còn buồn ngủ, coi như mọi chuyện vừa mới xảy ra không hề biết chút gì. Thanh cũng không để ý cho lắm, chui vào nhà tắm rửa, tắt đèn rồi leo lên ôm Ly ngủ.
Trời mùa hè, nóng bức. Cái cảnh 2 đứa con gái nằm ôm nhau, 1 đứa thì mặc bộ quần áo ngủ mát rượi nằm mơ màng, 1 đứa thì chỉ mặc mỗi bộ đồ lót. Cứ nằm ôm nhau ngủ.

Nóng, Ly gạt cái tay của Thanh ra rồi than thở bằng cái giọng ngái ngủ
“nóng lắm mày!!”
Thanh chẳng nói gì, chỉ khúc khích cười.
Ly biết chuyện vừa xảy ra, nhưng vờ như không biết, hỏi “mày cười như thế, sao tao ngủ được?”.
Thanh vẫn cười, rồi lay lay Ly mà thủ thỉ.
“hôm nay vui lắm nhá. Có ông khách vào ăn rồi… bla bla… và.. blah blah…”
Mấy cái chuyện vặt thường xảy ra tại quán, Ly nghe nhiều thành quen riết nên cũng chả buồn chú ý nữa. Chủ yếu xoay quanh vấn đề “đứa này nạnh đứa khác vì được khách boa tiền”, rồi thì “thằng này thằng nọ đẹp trai vãi”, bà cô, hay ông cậu nào đó cù đỉn… đủ mọi thứ xảy ra đều được khái quát hóa qua giọng kể của Thanh.
“tao nhớ người yêu quá đi mày à! Còn hơn tuần nữa là lão về rồi. ui ui….” – Thanh lí lắc rồi ôm chầm lấy Ly, dụi đầu hẳn vào bầu ngực thả rông đằng sau chiếc áo ngủ.
“này này, tao không phải người yêu mày đâu nhá! Xê ra, nóng chết đi được!” – Ly càu nhàu. Không phải là Ly không cho Thanh ôm ngủ, mà cái cảm giác lão Luân lúc nãy hôn lên khắp người Thanh, áo ngoài của Thanh, ngay vị trí bầu ngực thấm đầy nước miếng của đàn ông… làm cho Ly không chịu được.
Nhưng Thanh kì kèo rồi cứ ôm riết lấy Ly, làm Ly chịu cứng, cũng phải để cho Thanh ôm rồi nằm ngủ, hôm kia phải đi đón em rồi.

Một ngày lặng lẽ trôi qua, nóng bức và mệt mỏi. Ly vẫn ở nhà, chăm chỉ ôn luyện tiếng Anh. Chiếc máy tính của Thanh được Ly trưng dụng trong những buổi Thanh vắng nhà. Mà có khi kể cả có nhà thì Ly cũng dùng nó để tra thông tin và ôn luyện. Thanh thi thoảng chỉ lấy máy, chat chit và xem phim, lướt web lung tung mà thôi.
Thằng Hùng sau mấy ngày lân la tìm kiếm thì cuối cùng cũng tìm được phòng trọ cho mình. Nó trọ tại tầng 4 của một xóm trọ bên Phạm Văn Đồng, cũng khá đẹp. Mỗi tầng có 4 phòng trọ được phân bố theo cấu trúc… khá lạ.
Đi dọc theo cầu thang, lên mỗi tầng là 1 cái cửa sổ bằng kính nhỏ xíu ở ngay dưới chân. Đó là chỗ “thông hơi của dọc phòng gần cầu thang. Cuối bậc cầu thang là 1 cái hành lang ngăn cách giữa 2 dãy phòng, một ban công nhỏ và cửa ra vào của phòng đối diện.
Mô tả lại theo như hình vẽ sau. Tuy độ dài vẽ trong hình không giống với thực tế, nhưng mà về cơ bản là nó giống hệt, diện tích của mỗi phòng là như nhau. Nhưng trong hình vẽ lại… không giống nhau về diện tích cho lắm. Các bác tưởng tượng nha.

 

Hùng ở phòng số 4, tuy tầng trên cùng hơi nóng 1 chút, nhưng bù lại là tự do thoải mái. Cũng một phần bởi Hùng không muốn cái cảnh ở trong phòng mà cứ hết người này đi qua rồi đi lại mà nhìn, cho nên mới chọn phòng này.
Phòng 2 và 3 có người ở rồi. Phòng 1 thì ngay chỗ ban công, buổi đêm ai cũng ra đó ngồi cho nên không có tí riêng tư nào cho mình hết. Như vậy chỉ còn phòng 4 trống nữa thôi, Hùng thích phòng này nhất. 
Đến buổi tối thì cả xóm trọ tập trung ngoài hành lang và ban công rồi cho nên gió lùa thẳng vào, mát rượi.

Thuê xong phòng, Hùng hớn hở kéo Hải ra chợ mua đồ về nấu ăn, nhưng mà bạn của Hải kêu đi game, thế là để Hùng thất thểu bước về. Nấu ăn xong, một mình ngồi giữa mâm cơm… 3 món, Hùng chẳng muốn động đũa tí nào cả. Phần thì vì ăn một mình chán, phần thì do nấu xong, mùi mỡ bốc lên làm Hùng ngán không muốn ăn.
Tình cờ, Ly đi qua phòng cuối chơi, thấy hắn ngồi 1 mình liền ló đầu vào hỏi 1 câu: “Hải đi đâu rồi cu?”. Làm hắn đớ luôn cả người ra.
Tính hắn thì hiền, mà có khi nào bị gọi là “cu” đâu? Ở trường bạn hắn toàn gọi tên hắn, có khi rành thân mật. Ở nhà thì mama toàn gọi là “cún yêu” hoặc “cưng” đôi khi làm hắn phát sốt. Giờ tự nhiên lôi đâu ra một bà chị chơi nó 1 vố “cu”, ức không tả được. Nhưng nó cố đè nén cái cục tức lại, cúi gằm mặt cầm lấy bát cơm mà ấm ức.
“anh Hải đi chơi với bạn, để em ở nhà 1 mình thôi chị!”
“Ăn một mình à? Ngon thế? Mấy món này toàn em nấu thôi à?” – Ly ngơ ngác.
“Dạ! Chị ăn cơm chưa ạ?” – hắn bắt đầu ngước mắt lên nhìn Ly đang đứng ở cửa rồi hỏi.
“à, tại hôm nay Thanh qua nhà bạn cho nên chị không nấu cơm. Chắc xíu nữa rồi kiếm cái gì lót bụng đỡ thôi!”.
“Vậy chị vào ăn với em cho vui. Dù sao em cũng nấu nhiều, mà ăn thì chưa chắc đã hết!” – Nó mở lời sau khi đã nhìn kỹ Ly vài lần, cười tít mắt.
“ờ, đó là em nói đó nha!” – Ly chần chờ 1 chút rồi cũng… đi vào nhà ngồi ăn với hắn luôn.
Ly mặc cái quần vài ngắn cũn cỡn tới tận háng, khoe trọn cả đôi chân thon dài và trắng nõn nà. 

phim viet nam bui doi cho lon

phim viet nam bui doi cho lon la gi ?

Rồi một hôm trời xui đất khiến, hắn tới chơi, thằng Bằng lại đưa bố đi đâu mất, nhà chỉ còn có bà Kim Thoa. Cơ hội ngàn vàng. Bà lại đang mặt cái váy lụa mỏng mùa hè. Có chết cũng không bỏ. Hằn tràn tơi tấn công bằng miệng, nào là cháu thích dì Thoa, nào là dì đẹp, nào dì khiêu gợi, nào… là đủ thứ trên trần gian cho đến khi hắn ôm hôn dì và ngạc nhiên dì không phản ứng xua đuổi mà đáp trả nụ hôn nồng nàn trên miệng hắn. Sợ không đủ thì giờ vàng ngọc, Bưu đè dì Thoa dưới thảm, không kịp cởi đồ đạc chỉ vén lẹ quần áo đẩy mạnh dương vật to cứng vào hạ bộ dì, Thân hình con trai mới lớn, vạm vỡ nắc như xối xả, như cơn bão ào ào đi qua. Dì Kim Thoa của hắn rên mạnh là hắn xuất tinh, vưà lúc đó có tiếng xe vào garage, Bưu lẹ làng đứng dậy nhảy lên sofa mở truyền hình. Bà Kim Thoa cũng vừa vuốt váy thẳn thớm là Bằng và bố vào tới nhà. Bà hỏi bố con vài câu rồi đi lên lầu vào phòng tắm.

phim viet nam bui doi cho lon

Nhạc dìu dặt, từng cặp lại ra nhảy trong ánh đèn tối om. Lần này máy móc chắc đã trơn tru rồi, ai cũng hưng phấn hơn nên nhảy cũng mạnh bạo hơn, tiếng ọt ẹt liên tục, cả tiếng bành bạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau, tiếng thở, tiếng rên cũng to hơn, hoà cùng tiếng nhạc nhảy thành một âm thanh tổng hợp rất vui tai. Hoa không quay mông lại mà đứng dạng háng ra, tay kéo váy lên, miệng nói: – nào, cho em được dùng cái lâu nay bạn em vẫn dùng nào, anh cho vào đi. Tôi hơi khuỵu chân xuống cho dương vật đúng tầm thọc vào. Hoa có mu cao nên lỗ chìa ra rất dễ cho vào, tôi thọc một cái là vào ngay, ọt, trơn tru quá, nước nôi sao mà nhiều thế, thọc được vào rồi thì tôi điều chỉnh tư thế, cũng đứng dạng chân sát hai chân Hoa, rồi cứ thế nhịp nhàng thì thụt. Hoa ôm lấy hai vai tôi, áp mặt vào bên má tôi, miệng rên ư ư rất dâm. Cô vừa rên vừa thì thào: – ôi, được đấy chứ nhỉ, súng ống cũng khá đấy chứ, con Lan thế mà may…mà anh cứ dập thoải mái vào, làm rón rén như thế em nhột nhột chỗ đó lắm. Tôi phì cười vì câu nói của cô bạn vợ này nhưng cũng bạo dạn dập mạnh hẳn lên, chung quanh mọi người cũng thế cả, có phải mình mình đâu mà sợ, háng tôi vào háng Hoa va vào nhau kêu ành ạnh. Hoa cười hưởng ứng: – thế…thế chứ, thế mới nam tính chứ anh Minh nhỉ, em thích mạnh chứ không thích nhẹ nhàng tình cảm như cái Lan đâu. Rồi đèn lại sáng, mọi người lại nhảy bình thường, liếc sang thấy Lan đang nhảy với Dũng, Dũng thấp bé nên nhìn nhảy với vợ tôi rất buồn cười. Vợ tôi nhìn tôi vẻ hơi ngỡ ngàng khi thấy tôi đang dìu cô bạn thân của cô ta nhảy. Hoa thì cười nhơn nhơn như không, cô ta lại còn nháy mắt trêu vợ tôi nữa chứ. Rồi đèn lại tắt, tôi và Hoa lại thì thụt dập, thấy tôi dập mỗi lúc một mạnh, Hoa thì thào nhắc: – này…hự…cho em đăng ký nhận cái đó của anh nhé…hự…nhưng mà để lát nữa chứ, anh làm mạnh thế định ra ngay à. Tôi lào thào đáp lại trong khi vẫn dập đều đều: – yên tâm, anh chưa ra đâu. Lần này thì Hoa khom người lại cho tôi chơi nên vừa chơi tôi vừa tranh thủ thò tay bóp hai bầu vú thỗn thện của cô ta và vỗ mông cô ta. Tôi thì thào: – ôi, vú em to bóp sướng tay thế, mông cũng to, tốt nái thế này thì hại trống lắm đây, khổ thân anh Trung nhà em. Tôi nói khiến Hoa cười híc híc thích thú.

phim viet nam bui doi cho lon

Xem phim viet nam bui doi cho lon hay nhat 2014

Tiếng ồn ào của tụi trẻ lại nổi lên báo hiệu một màn "đi trốn, đi tìm" mới với tiếng "oẳn tù tì" và cãi nhau chí chóe vì đứa nọ đổ lỗi cho đứa kia ăn gian.
Tâm hỏi anh : Mình có ra chơi tiếp với tụi nó không anh?
- Để tụi nó chơi với nhau hợp hơn. Mà có đứa nào để ý đến tụi mình đâu? Ra làm gì?
Tâm họa theo : Em cũng thích đứng đây hơn.
Bắc nghịch ngợm hỏi : Sao vậy?
Tâm ngúng nguẩy : Không biết đâu? Hỏi gì mà kỳ vậy? Nàng lại sàng bụng làm cặc Bắc dài thêm xuống một phân nữa. Anh thấy đau ở mặt lưng buồi vi không ngỏng lên được. Dãi ở đầu rùa rỉ ra chảy xuống bìu dái, một phần thấm ra ngoài chiếc quần cụt.

Bắc mạo hiểm duỗi dài tay xuống xoa nhẹ lên đôi mông rắn chắc của đứa em gái. Tâm rất thích thú nhưng cảm thấy nhột nhạt vì chưa hề có đứa con trai nào dám làm như thế với nàng. Bản tính e thẹn tự nhiên của một thiếu nữ làm nàng lúc lắc đôi mông mạnh hơn. Da bụng càng chà sát lên cặc Bắc. Anh cảm thấy nó dài thêm, quy đầu không còn chạm vào mu lồn, nhưng lưng cặc vẫn bị đè xuống không ngỏng lên được. Cái đau đớn khó chịu vẫn dai dẳng. Tâm còn ngây thơ trong trắng nên không hiểu nỗi khổ tâm của anh. Bắc muốn phát điên vì không sao xoay trở ở một chỗ chật chội như thế này để giải tỏa con cặc.

Rất may tiếng chị Út, người giúp việc, gọi anh em bắc về ăn trưa giúp anh thoát khỏi tình trạng nan giải. Anh thở phào nhẹ nhõm : Thôi, ra ăn cơm chứ? Để anh đỡ em lên nhé?
- Vâng, em đứng lâu cũng mỏi lắm rồi.

Tụi trẻ con dì Sáu hy vọng được ở chơi vài ngày, không dè ngay chiều hôm đó bị lôi về vì dì phải trở ngoại xuống bệnh viện Chợ Rẫy giải phẫu sạn ở thận gấp. Bà Năm cũng đi Lái Thiêu ngay để tháp tùng em và má.