Phĩm xec viet nam

Bữa sinh nhật thật vui, thằng Bằng vừa 19 tuổi. Sau tốt nghiệp trung học hắn chỉ muốn đi làm kiếm tiền. Mẹ hắn, bà Kim Thoa đang đứng cùng chồng nhìn lũ trẻ vui đùa. Hai vợ chồng qua Mỹ chỉ sanh được một thằng con, rất cưng chìu. Muốn nó đi học thêm nhưng Bằng lại không thích. Thôi, ở Mỹ tự do nó muốn thì cứ làm theo ý miễn sao đừng làm phiền người kháclà được. Đám trẻ cở tuổi Bằng nên tụi nó chơi thân, Mỹ trắng có, Mễ có, Đen có, nhưng phần đông là đám nhóc Việt Nam xa xứ. Tụi nhỏ xin uống bia hôm nay, bà Kim Thoa phải xin chồng cho tụi nhỏ thoải mái một bữa, nhưng không được uống nhiều.

Trong bộ quần áo đơn giản nhưng đẹp quí phái. Bà Kim Thoa tuy 40 nhưng trông như trẻ hơn. Bà có nét dẹp dịu dàng phảng phất một chút tây phương. Mái tóc cắt ngắn nhuợm chút màu vàng đậm, ánh mắt nhung đen to kèm theo sóng mủi thẳng dọc dừa trên cái miệng xinh và đôi môi tô son hồng gợi cảm. Ngực bà không lớn không nhỏ vừa phải theo một cái eo thon thả xuống đôi mông to kèm đôi chân dài trường túc. Đám bạn trẻ thằng Bằng rất qúi mến bà. Không những bà dễ tánh hơn chồng mà thường là che chở cho tụi nhỏ. Chồng bà Kim Thoa nhìn cũng biết hơn bà nhiều tuổi, tánh tình khó khăn, càng khó hơn khi ông bị tai nạn xe một lần, tuy thoát chết nhưng không hiểu sao ông bỗng ít nói và không thân thiện với ai.

phĩm xec viet nam

Nếu như tối đó là con Mận, chứ không phải là bà thì đã khác … một lần lầm lỡ của bà lại bị chính con trai bà uy hiếp. Nhưng nếu bữa đó là ông Mạnh – chồng bà, chứ không phải là Minh- con trai bà, thì bà có được hưởng cái cảm giác đê mê tột đỉnh như vậy không? Cái cảm giác mà bà chưa bao giờ được tận hưởng với chồng từ khi lấy ông, cái cảm giác mà bà nghĩ nó không bao giờ có tồn tại trên đời, cái cảm giác mà đáng lẽ ra với tư cách là một người đàn bà, bà phải có quyền được hưởng .

Và nếu như người đàn ông đã đưa bà lên tột đỉnh khoái lạc đó không phải là Minh – con trai bà- thì sao ? Bà có còn cảm thấy tội lỗi không ? Bà có thấy nhục nhã, ê chề không ? Có, vì nó là con trai bà, bà đã mang nặng đẻ đau nó 9 tháng 10 ngày mới sinh ra nó, nuôi nó khôn lớn đến từng này, giờ nó quay lại uy hiếp, cưỡng bức bà, đòi cái quyền làm “chồng” bà, thì bảo bà làm sao mà chấp nhận cho được. Nhưng bà có cảm thấy hối hận không vì những gì đã xảy ra ? Bà thật sự cũng không biết nữa. Bà có sung sướng không ? Cái đó là chắc chắn rồi, bà không thể chối cãi điều đó.
Bà Mai cũng không thể hiểu nổi tại sao Minh- con trai bà- lại quá rành, quá sành sõi “chuyện ấy”, bà tưởng đã chết ngất đi vì sung sướng với nó, tuy bà không nói điều đó ra, nhưng bà biết, bà không thể dấu nó, chính cơ thể hừng hực của người đàn bà đang độ hồi xuân của bà đã tố cáo bà, biểu hiện của bà đã là quá rõ ràng. Thật sự, bà Mai cũng không thể hiểu nổi mình nữa, tại sao những lúc ấy bà không thể kiềm chế được, mà lại “ hòa mình” cùng nó, mình tội lỗi quá …
Nằm suy nghĩ vẩn vơ, thời gian cứ thế trôi qua, bà Mai quay mặt lên tường ngó nhìn vào đồng hồ xem giờ là mấy giờ rồi, bà giật mình điếng hồn, hình ảnh Nam trần chuồng nằm tồng ngồng đập vào mắt bà qua tấm gương ở cánh cửa tủ làm bà đỏ mặt…
- Phải công nhận nó mới 15 tuổi đầu mà to thật…
Bà Mai nhủ thầm, bà nhìn con, những dư âm của cơn sướng khoái vẫn còn tồn đọng trong bà lại trỗi dậy, bỗng nhiên bà cảm thấy từ trong cửa mình bà vẫn có một chút nước cứ rỉ ra , vậy là “nó” – cái thứ chất lỏng oan nghiệt đó của con - vẫn còn trong mình bà, bà xấu hổ đỏ mặt vội nhổm dậy khỏi giường đi vội về phía buồng tắm...
Vào buồng tắm, bà Mai nhanh chóng cởi hết đồ, bà xối nước qua khắp người cho mát rồi bà chống một chân lên thành bồn tắm, dùng vòi hoa sen xối rửa một cách nhẹ nhàng nhưng kỹ lưỡng “vùng kín” của mình. Bà Mai bồi hồi nhớ lại cái cảm giác khi con bà bú *** bà, chao ôi, sao mà sướng thế, tuổi trẻ có khác, nhỏ mà rành hơn cả người lớn, mà sao nó dám làm thế nhỉ, nó không thấy ghê, không thấy dơ sao ? Nó đã bú *** bà thật nhiệt tình, đầy đam mê, cứ như là nó đang thưởng thức một món ăn ngon vậy.
Là con người của thế kỷ 21, đâu phải là bà không biết có cách quan hệ bằng miệng làm cho bạn tình sướng như vậy, nhưng mà bà chưa bao giờ được tận hưởng, bố nó thì không bao giờ làm như vậy với bà. Chỉ mới tối qua thôi, khi mà bà lầm tưởng con bà là ông Mạnh, và khi ông hôn bà, bà đã ngất đi vì sung sướng, và cũng là lần đầu tiên bà đã không ngần ngại “đáp lễ” lại cho ông, hóa ra người được bà “đáp lễ” lại chính là nó, nó thật là may mắn vì nó là người đầu tiên được bà dùng miệng quan hệ. Rồi bà nhớ tới “cái ấy” của nó, khi “cái ấy” của nó nằm sâu trong mình bà, chết mất thôi … Bà Mai đỏ mặt, phải công nhận là “cái ấy” nó bà thật, nó xuất ra nhiều thật đấy, lại vào tít sâu nữa… cứ chốc chốc, thứ nước trắng đục ấy lại ứa ra một tý làm cho bà lại phải rửa cho sạch chỗ đó… cơ thể bà nóng bừng, giá như mà … bà vội gạt ngay suy nghĩ bậy bạ đó trong đầu … không được, mình là mẹ nó… mình không được phép có suy nghĩ đó…
Bà Mai tò mò nhìn khuôn mặt của mình trong gương, một khuôn xinh đẹp mặt đỏ hồng ngượng ngập đầy bối rối, nhưng cùng đầy vẻ thoả mãn với ánh mắt long lanh sáng ngời sau khi đã được “thỏa mãn”. Vậy là ngoài ông Mạnh - chồng bà ra, bây giờ đã có người đàn ông thứ 2 trong đời bà làm “ chuyện đó” với bà, nó là con trai bà nhưng nó đã làm “chuyện vợ chồng” với bà, nói đúng hơn là nó đã cưỡng hiếp bà, đã làm cho bà sung sướng đê mê và đã xuất tinh vào trong âm đạo bà…
- Kể cũng không có gì là ghê gớm lắm nhỉ - Bà Mai tự nhủ - Vậy mà trước đây mình cứ nghĩ việc này kinh khủng lắm... Nhưng mà… nó là con trai mình… phải chấm dứt chuyện này thôi …
Bà Mai mặc lại quần áo rồi ra khỏi nhà tắm . Minh đã thức, thật ra nó có ngủ đâu, nó chỉ giả bộ chợp mắt thôi nên khi mẹ đứng dậy bước vô nhà tắm là nó biết ngay, nó ngồi dậy liền. Bà Mai đã nhìn thấy con đang nhìn mình, nhưng bà giả vờ không thấy, không nói một câu nào, bà định đi ra cửa. Minh tồng ngồng chạy lại đứng trước mặt mẹ .
- Mẹ… mẹ còn giận con àh ?
- Con mặc đồ vào đi. – Bà Mai đỏ bừng mặt.
- Vẫn còn sớm mà … mẹ đi đâu vậy … mẹ con mình … - Minh bỏ dở câu nói.
- Chị con sắp về rồi …
- Còn sớm mà, 12 giờ chị mới về, mẹ con mình làm lại “chuyện đó” nha mẹ . – Minh năn nỉ.
- Không ! - Bà Mai dứt khoát
Minh cười cười, nó không nói gì, nó bước tới gần sát người mẹ … Nó khỏa thân hoàn toàn đứng trước mặt mẹ, hơi thở của nó phả vào mặt mẹ nóng hổi làm mẹ đỏ bừng mặt bối rối. Bà ngượng ngùng nhìn xuống dưới, nhưng lại bắt gặp dương vật nó đang ngỏng đầu lên làm bà càng xấu hổ, bà vội quay mặt đi. Minh kéo mẹ lại sát người mình, ôm mẹ vào lòng, hôn lên má mẹ, lên môi mẹ, rồi cúi xuống bế mẹ lên và bước lại giường, cái giường mà bố nó với mẹ nó thường xuyên làm “chuyện đó”, và hôm nay thì đến phiên nó…
Bà Mai im lặng không nói gì … mà bà biết nói gì nữa chứ ? Bà có thể cấm nó, ngăn cản nó không ? Minh đặt mẹ nằm xuống giường, và lại đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi mẹ… bàn tay tham lam của Minh nhanh chóng đã cởi được áo mẹ ra, bộ ngực mẹ vươn ra đầy kiêu hãnh – mẹ không mặc áo lót, Minh xà ngay xuống ngậm vào bầu vú to tròn vừa thoát ra khỏi lớp áo, hấp tấp bú nút, xoa nắn…
Không một chút bất ngờ, bà Mai đã biết trước điều đó sẽ lại xảy ra khi ánh mắt con nhìn bà lúc bà bước ra khỏi nhà tắm, ánh mặt nó cứ như muốn lột trần bà ra vậy, muốn “ ăn tươi nuốt sống “ bà, bà bất lực buông xuôi để mặc con trai quần miết hai bầu vú, chúng núng nẩy theo từng nhịp bóp mạnh của con. Minh hấp tấp ngậm một bên bầu vú mẹ nhằn nhằn cái núm, bàn tay Minh nhanh chóng chụp luôn bầu vú bên kia… môi Minh vừa mút vú, tay Minh thì vân vê cái núm vú còn lại… Minh bú, lăn lộn, nghịch ngợm cho cái vú núng nẩy dưới đôi môi và bóp tùm tùm vào cả hai bầu vú to tròn căng mọng không ngừng…

phĩm xec viet nam

phĩm xec viet nam la gi ?

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

phĩm xec viet nam

Phim bắt đầu chiếu là phim ma , thĩnh thoảng tôi nhìn thấy dì rút người lại vì sợ, tôi lặng lẹ choàng tay kéo dì vô lòng. Dì ngả đầu vô ngực tôi mắt không rời màng ảnh, một khoãng sau người ta nói giác quan của ngưởi đàn bà thường rất nhạy, dì nhẩng mặt lên bắt gặp ánh mắt đẵm đuối của tôi đang ngây dại nhìn dì. Dì định nghồi ngay lại thì tôi kéo dì gần tôi rồi cuối xuống hút chặt cặp môi xinh đẹp của dì. Dì định đẩy tôi ra nhưng môi của tôi tham lam tách đôi môi của dì , lưởi của tôi soắn lấy lưỡi của dì luồn lách từ kè răng làm sự chống trả của dì yếu dần đi, cuối cùng thì chính dì vòng tay ôm chặt lầy tôi, bao nhiêu sự dồn nén lâu, khao khát lâu ngày trong tôi và dì bùng vở , chúng tôi trao nhau những nụ hun nóng bỏng , hai thân như gắn vào nhau, miệng dì nghọt lim, tôi như đang thưỡng thức cái giây phút lãng mạng đó từng cái rên nhỏ của dì, hơi thơi hổn hển, bốn bàn tay lùa vào chân tóc của nhau để rồi tôi thót lên:
--Anh yêu em quá Hiền ơi! Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên,Hiền ơi!
Tiếng kêu thanh thót của tôi làm Hiền như trở về hiện thực:
--Không mình không thể, mình không thể anh Uhmm…..
Tôi lấp đầy miệng dì, không cho dì cơ hội phản đối, dì cố chống trả nhưng vì tôi ôm cứng cả người, sức phản kháng càng ngày càng yếu hơn, cuối cùng dì buôn tha theo cãm tính, dì nút mạnh lưỡi của tôi cái vị nghọt từ miệng dì làm tôi ngây ngất. Đột nhiên dì rên lên:
--Úhmm…..Áaa dì chụi không nổi nửa, mình về đi Minh!

phĩm xec viet nam

Xem phĩm xec viet nam hay nhat 2014

Rồi cuối cùng thời gian không cho phép chúng tôi tiếp tục kéo dài tôi và bon bạn chuẩn bị mặc quần áo ra về thì bỗng tôi buồn đái không chịu được tôi bèn vạch “bướm” ra tè lên người cô,bọn nó thấy vậy cũng bắt chước thằng nào thằng nấy tỏ vẻ sung sướng lắm khi nhìn từng hàng nước tiểu kéo theo vô số tinh trùng còn sót lại xối lên mặt cô, tóc cô,bung,cô,bướm cô va nhất la vú cô nữa.Cuối cùng chúng tôi măc quần áo vào thu dọn bãi chiễn trường ,những mảnh vải vịn của bộ váy đã bị xé toanbg trước đó va vứt cho cô bộ quần áo mới đã chuẩn bị sẵn coi như trả ơn cô đã ăn uống,chăm sóc để có đươc thân hình và khuôn mặt cũng như cái “bướm” để chúng tôi thưởng thức.Nhìn cô Minh quằn quại bên đống nước tiểu, hai háng cô máu tuôn ra thành dòng nhỏ tôi thấy thương cho một đòi gái đã bị chúng tôi hủy hoại và để luu giũu kỉ niệm này tôi bèn giật lãy chiếc máy anh trên bàn vad chụp lay chụp để và bỏ đi về cùng bọn bạn hòa cùng dòng các anh các chị sinh viên tại chức học buổi tối mà chẳng hề gây bất kì sự chú ý nào cả.