Phu nu hiep dam dan ong

Nàng ghé sát gương mặt vào dưới bộ phận sinh dục của tôi đoạn dùng tay nâng hai hòn dái của tôi lên và nhẹ nhàng hôn vào đó. Nàng rê đôi môi ươn ướt dọc theo thân dương vật khi lên tới phần đầu khấc Hằng ngoạm nó vào trong miệng bắt đầu bú chiếc đầu của nàng nhấp nhô lên xuống. Hai môi và răng của nàng chà miết lấy thân cu khiến cho tôi tuy thích thú nhưng cũng cảm thấy hơi đau thốn. Tôi bảo nàng ngừng lại. Hằng mở to đôi mắt nhìn tôi trong khi miệng vẫn còn ngậm khúc gân của tôi trong mồm như thầm hỏi “Em làm sai chỗ nào”. Tôi liền lên tiếng

- Em làm anh thích lắm nhưng nếu em muốn hoàn hảo hơn thì em cần phải dùng lưỡi liếm nhiều hơn, nhất là ở cái rãnh phía dưới của cái đầu chóp. Rồi khi em mút nó thì chỉ nên dùng môi tránh dùng răng tối đa. Em nên xoay tròn nhiều hơn nữa để cho đôi môi có thể lên xuống phía trên đầu.

phu nu hiep dam dan ong

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

phu nu hiep dam dan ong

phu nu hiep dam dan ong la gi ?

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

phu nu hiep dam dan ong

Cái gì mong đợi rồi cũng đến, hôm ấy, chị vào phòng tắm, chậm rải cởi bỏ áo quần, trên người chị chỉ còn cái áo xú chiêng và cái quần xìlíp nhỏ xíu. Chị ngắm nghía mình trong gương, xoay người qua lại rồi mĩm cười đắc ý. Chị lòn tay cởi bỏ áo ngực, “Ôi! sao mà nó đẹp thế!” Ở cái tuổi của 20 của chị, thân thể chị đã nẩy nở hoàn toàn: hai bầu vú căng tròn, đường cong đầy đặn từ ngực lên đến núm vú đẹp không thể tả, cổ cao, bụng phẳng lì, không một chút mở, hai đùi thon dài và ở chổ giáp lại là một chùm lông đen mướt. Chị gập người, tuột nốt cái quần xìlíp hấp dẫn ra khỏi chân, mông chị hướng về phía tôi. Ô, tôi nhìn thấy được hai múi thịt vồng lên giữa háng chị, nhìn giống hai múi cam còn dính lại với nhau, xung quanh lông che như hàng rào, chính giữa, một đường chẻ bắt đầu gần lỗ đít rồi chạy mất huốc vào giữa háng. “Ô, lỗ lồn, mình thấy được lỗ lồn?” không biết con cu tôi dựng dậy từ lúc nào, chỉ biết bây giờ nó cứng ngắc.

phu nu hiep dam dan ong

Xem phu nu hiep dam dan ong hay nhat 2014

Lần này khác, mình được học dự bị ngoại ngữ, sau đó với nền tảng ngoại ngữ có từ các năm phổ thông nên lực học tạm ổn. Trong khoá mình có mấy em người Việt học cùng trường. Nói chung là chả thích gái Việt, cũng chả thích gái tây, thấy bố mẹ vất vả chuyển mình từ một thằng trẻ trâu thành một thằng “du học sinh” thì cố mà đền đáp công ơn thôi. Nam mô bổn toạ đã tu chí rồi, chơi bời không màng nữa. Bạn bè cùng trang lứa thì xa lánh mình bảo mình là thằng tự kỷ, kiêu, khinh người. Ừ thì cũng được…. bổn toạ xin nhận.
Lần này sang lại mình đã lớn rồi. 18-19 chứ ít gì nữa đâu. Một hôm trong giờ ăn sáng, bác trai đi làm sớm, mình được nghỉ mấy tiết đầu do giáo ốm, bác gái nhìn mình ăn sáng rồi tự nhiên bảo: “Con đưa tay bác xem”. Bình thường mình sống chung nhà nhưng ít giao tiếp với hai bác lắm, tự kỷ mà. Thấy sự cũng lạ, mình đưa tay cho bác xem, bác cầm lên, ngắm nghía, ngâm nga rồi vuốt ve trìu mến lắm. Sau bác nhìn mình và buông tay ra bảo: “Sau này nhiều đứa con gái khổ vì con con ạ”. Mình chả hiểu ý bác nói gì. Hỏi tại sao, bác không nói, chỉ tủm tỉm cười, mà bây giờ nghĩ lại, trông đến là …. dâm. Sau này mới biết cái trò xem tay của chị em là một cách … chị em tán mình đó ợ. Bác nào gặp trường hợp bạn gái bảo đưa tay cho xem … rồi sau đó yêu nhau thì vào giơ tay. Chị em nào đã áp dụng chiêu này rồi thì giơ tay nốt. Mình là mình gặp 3 lần dư thế rồi. Khi cầm tay rồi, thì phán cái … cục mứt gì chả được.  Chỉ tội lúc đấy mình còn trẻ trâu nên không hiểu ý bác gái thôi, chắc bác đang hồi xuân và khổ vì… mình. Ke ke…
Năm thứ 2 mình không ở nhà bác nữa, chuyển vào ký túc xá ở cho nó tự lập, vì cũng lớn rồi và không muốn thấy lại những hình ảnh hai bác loạch oạch về đêm nữa. Mặc dù thời gian này hai bác giao ban ít lắm, và cũng không còn nhiệt tình như hồi phổ thông mình ở nhà hai bác. Có lẽ tuổi tác đã làm hai bác mệt mỏi rồi, giao ban ngắn gọn và lấy lệ cho xong. Mình xin ra ở cùng tây cho nó hoà nhập. Mấy ngày đầu thằng tây lịch sự lắm, sống biết điều và văn minh. Một hôm nó gọi mình ra nói chuyện bảo: “tao có việc nhờ mày giúp, chẳng là tao có con bạn gái trong cùng KTX, khi nào nó đến chơi thì mày cho chúng tao một chút không gian riêng nhé”. Mình: “OK, man, no problem”. Tuần đầu tiên con dở người yêu nó đến chơi 1-2 lần bình thường. Chơi xong 2-3 tiếng thì về. Mình té đi ra ngoài. Tuần thứ 2 nó không về, ngủ lại phòng luôn. Mình đi ra ngoài rồi về vẫn thấy con dở ở trong phòng. Năm lần bảy lượt, vác sách ra góc balcon đọc mà khi về vẫn thấy nó ở đấy. Tức mình không đi nữa ở trong phòng luôn. Có hôm đi về phòng thấy cửa khoá, nghe tiếng hai đứa đang quần nhau ú ớ ở trong. Ra ngoài chờ xong rồi về. Con dở cũng không về phòng nó mà ở lại luôn cùng thằng tây nọ. Đêm, mình đang ngủ, nghe tiếng động hé mắt, thấy hai đứa lại đang phang nhau ú ớ. Thằng tây nằm dưới, con dở ngồi trên trong tư thế phi ngựa, cứ hùng hục mà nhảy, được một lúc nó thấy rên rỉ to quá chắc biết mình thức, nó chui vào chăn, con dở nằm quay mặt ra phía mình, thằng tây nằm phía trong, cứ thế mà thúc… phèn phẹt ra. Chăn được một lúc thì cũng bung ra, thằng tây một tay sờ ngực bóp nặn làm hở cái áo mỏng và lộ phần ngực con Tây dở. Công nhận mà nói mình nhìn ngực phụ nữ nhiều từ bé, mà thấy ngực con này quả là vô địch luôn. Nó bành trướng và lúc lắc theo từng nhịp nắc của thằng tây. Có lẽ vì ngực to mà con này có cái dáng gù gù… Hai cái giường cách nhau có khoảng 1m mà nó hùng hục, ót ét bên giường bên cạnh thì bố thằng nào chịu được. Mà hai đứa này cũng khoẻ lắm, mỗi lần chúng nó giao ban là tra tấn mình 45 phút đến một tiếng đồng hồ. Nhưng mà tiếng rên của nó không ấn tượng bằng tiếng rên của hai bác trong đêm mà mình thường nghe lúc trước. Chủ yếu là tiếng thở hắt của thằng ôn cùng phòng và tiếng ư ư như vô cảm của con tây thôi. 
Đôi lúc thằng kia đi mua đồ, mình ở nhà chỉ có nó với mình, nó mặc đồ ngủ mỏng tanh, ngực tòi ra, và trong thì đóng cái quần xì líp lọt khe màu trắng, nhìn … mà nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng mà đi gần qua nó thì hoi lắm. Bây giờ mình đã hiểu tại sao bọn tây dùng nước hoa nhiều: đơn giản để át cái mùi hoi hoi của nó.
Những ngày sau đi ngủ mình cắm tai nghe. Gắng chịu được một học kỳ thì xin chuyển xuống ở cùng dân Người việt. Ít ra hai thằng Việt bảo nhau cũng dễ. Cũng kể từ đó mình hoà nhập dần với bạn bè Việt Nam trong ký túc xá. Mấy thằng đực thì hay rủ nhau trốn KTX đi chơi club, đá phò tây thâu đêm. Mình thì đặt mục tiêu học hành nên anh em rủ thế nào cũng không đi. Vả lại, tiền cũng ít vì ngại xin ông bô. Trong nhóm gái việt cùng năm có khoảng 5-6 em, nhưng chơi thân với hai em Hường và Thảo. Mình quý em Hường hơn một chút và thân với em lắm. Nhưng em Thảo lại quý mình, và em Hường thì lại đã có người yêu nhưng học ở thành phố xa, nghe bảo hắn học giỏi siêu sao. Đuyệt! Mình ghét mấy thằng học giỏi thế chứ! Đơn giản vì mình học dốt! 
Gần hè cuối năm thứ 3, một lần mình xuống phòng hai em ăn cơm, theo lời mời của Thảo, mấy chị em cùng phòng thì cũng về nhà hết rồi. Mình để ý thấy Thảo đang cố gây chú ý với mình, từ việc làm món ăn đến cách nói chuyện, trong cả ánh mắt nữa. Thực sự thì mình vẫn dành tình cảm cho Hường nhiều hơn nên không quan tâm lắm, dù biết em có người yêu ở xa. Thảo cũng biết điều đó. Sau bữa cơm Thảo rủ mình ngày hôm sau đi mua đồ ăn, mình sẽ xách giúp Thảo đồ ăn từ siêu thị về. Mình cũng chẳng ngại và đồng ý luôn. Thảo mừng lắm. Tối hôm đó mình gọi điện hỏi Hường, và rằng có thể cho mình cơ hội đến với Hường không: “Allo… em à, nếu như ngày mai anh phải bước đi trên con đường xa lắc mịt mù, liệu anh có được nắm tay em bên cạnh anh không?” (lúc đấy chả hiểu sao sến thế chứ! – giờ thì chắc sẽ hỏi: “yêu không? Không yêu thì trả dép bố đi về”). Hường không trả lời trực tiếp câu hỏi của mình mà nói rằng: “Anh, tương lai của anh, anh hãy tự quyết định làm như thế nào tốt nhất”. Mình hỏi một đằng, Hường trả lời một nẻo làm tự ái ghê lắm và nghĩ rằng cánh cửa đến với Hường đóng sập rồi, phải thôi, Hường có người yêu rồi mà…? 
Chiều hôm sau mình đi siêu thị mua đồ với Thảo. Thảo đi giày cao gót màu đen và mặc một chiếc váy trắng rất đẹp. Rồi khi về trong lúc mình đang loay hoay xách đồ nặng thì giường như Thảo giẫm vào một nắp cống và lệch chân, như ngã khuỵu ra và vô tình vung tay ôm chặt lấy cổ mình cho khỏi ngã. Trời ạ, nghĩ bụng đâu cần phải dùng mưu như thế, mình bỏ túi đồ xuống đất vòng tay ôm lấy Thảo luôn. Cái ôm rất chặt và rất ấm. Hai đứa ôm nhau mà quên rằng xung quay mọi người đều quay lại nhìn. Ngã gì mà ngã một phát là xoay người ôm chặt nhau luôn không rời. Bốn mắt nhìn nhau thế là tự nhiên hiểu… thấy rằng cần nhau nhiều hơn. Mình là người kiểu khù khờ và đôi khi … ngại quyết đoán. Còn Thảo thì ngược lại, sắc sảo phân tích sự việc và quyết làm bằng được điều mình muốn. Mình nghĩ sau này hai đứa bù trừ cho nhau cũng tốt thôi. Việc khác nhau về quan điểm, tư duy và hành động sẽ là động lực phát triển mà. Chả phải lão triết gia nào nói, mâu thuẫn là động lực phát triển à? Vậy thôi thì hãy quên Hường đi…. Hai đứa ôm nhau, nhìn nhau thẹn thùng rồi một lúc lâu lắm, chừng 2-3 giây là thả tay ra, và cả hai không nói gì nữa cho suốt chặng đường về KTX….
Chiều đó là thứ 6, ngày cuối cùng của năm thứ 3, ba đứa ăn cơm xong thì Hường về nhà với gia đình để đi nghỉ hè. Còn lại mình và Thảo. Thảo thu dọn rửa bát, còn mình thì lên phòng tắm giặt. Sau cái ôm buổi chiều thì thấy nhớ nhớ… Ngồi chơi trò đua xe với thằng Hải (bạn cùng phòng) một lúc thấy sao hôm nay chả muốn chơi. Mình bảo nó, “hè ở nhà cuồng chân quá, tao xuống phòng mấy thằng dưới chơi tí”. Nó mải chơi điện tử nên ậm ừ cho qua còn mình thì té xuống phòng mấy thằng đực chơi. Thực ra lúc chiều cũng nghĩ rằng Thảo cũng sẽ về với gia đình như Hường nghỉ hè và không ở ký túc xá nữa (cả Thảo và Hường đều có gia đình ở đó, chỉ ở hơi xa, không tiện cho việc học hành nên hai người phải vào ký túc xá trọ, cuối tuần thường về nhà, và hè thì thường không ở KTX), nên lúc đi qua phòng Thảo thấy cửa đóng cũng không nghi ngờ gì. Sang phòng mấy thằng đực thì chúng nó hút thuốc, đánh bài… mình thì sợ nghiện mấy món đó nên ngồi chọc phá một lúc thì té về. Trên đường về lại qua cửa phòng Thảo, nghĩ bụng cứ gõ cửa chơi. Mình có cái khổ là ý nghĩ chậm hơn hành động, đầu mới nghĩ thế nhưng tay lại gõ cửa cồng cộc rồi. Trong nhà có tiếng Thảo nói vọng ra: “Chờ tí!”.Tự nhiên mình thấy vui lạ. Thảo ra mở cửa, mình hỏi: “Ơ, tưởng về rồi, vẫn còn ở đây à?”. Thảo: “Thì ăn xong còn phải thu dọn nhà cửa, giặt nốt quần áo, hút bụi… giờ mới mặc xong quần áo chuẩn bị đi đây”. Mình để ý thấy thảo mặc chiếc áo thun vàng, quần jean, tóc ép thẳng suôn mượt. Chiếc áo làm tôn lên bộ ngực cân đối, chiết cái eo mịn màng, và cái quần Jean thì tôn thêm cái đường cong từ eo xuống… Mình chợt ngây dại với cái dáng điệu đấy. Thảo: “Quên gì hay sao mà lại xuống đây muộn thế?!”. Mình: “À.. ừ… ờ…tự nhiên thấy buồn vu vơ, đi qua cửa thì tiện tay gõ thế thôi, xem có nhà không thì vào chơi đỡ buồn…”. Mình vừa ậm ờ nói vừa đơ đơ ngắm Thảo, chợt bốn mắt đưa lại gần nhau, mắt Thảo sáng long lanh, và mình chợt nhận thấy như có động lực nào đó, như có câu nói trong sâu thẳm tiềm thức: “Hãy bước lên và ôm em đi!”. Tay mình gãi gãi đầu vẻ đầy ngu ngơ, mình tiến đến gần hơn và mắt thì không rời xa mắt Thảo… Khi đến cự ly còn khoảng 30cm thì bất chợt mình dang tay ôm luôn Thảo như chiều hôm nào hai đứa ôm nhau ngoài đường (cho đến bây giờ cũng không lý giải được sao mình có hành động đấy). Thảo bất ngờ và không phản ứng gì. Gục đầu vào ngực mình và người Thảo run run. Một lúc sau Thảo ngẩng mặt lên, mắt sáng long lanh như bầu trời quê trong xanh in bóng trên mặt sông cuối chiều mùa hạ vậy. Cũng chẳng biết nghị lực từ đâu, trong đắm đuối đôi mắt ấy, môi mình từ từ thốt nhẹ lên câu “Anh yêu em…” rồi từ từ cúi xuống, đặt môi vào đôi môi mỏng mềm đang vẫy gọi kia. Tự nhiên như đã thành thục từ bao giờ… mặc dù, khổ nỗi đây là lần đầu, rồi hai đứa cuốn chặt lấy nhau. Một lúc sau nóng quá, mồ hôi bắt đầu chảy xuống, hai đứa buông tay ra, Thảo: “Ngốc ạ, em cũng yêu anh nhiều lắm!” Nụ hôn đầu tiên của mình diễn ra như thế. Ngọt ngào, trong ánh đèn điện vàng vàng, trong một căn phòng nho nhỏ, một không gian riêng lặng của hai người. Tất cả, chỉ có mình và Thảo.
Mình: “Thế bây giờ em phải về à…”. Thảo: “Bây giờ cũng muộn rồi, về nguy hiểm, để em gọi mẹ báo mai sẽ về vậy…”. Thảo lục tục lôi con Nokia 8310 màu trắng ra khỏi cái xắc bằng da màu đen, gọi về báo cho mẹ là tối nay không về. Mình nghe như mở cờ trong bụng, không phải vì những ý nghĩ mưu mô đen tối đâu, vì chợt thấy trong lòng hân hoan không thể tả xiết. Không biết thời gian trôi như thế nào, mới vừa gặp nhau, trao nhau một nụ hôn mà đêm đã về khuya lắm rồi… Sau đó hai đứa lại tiến vào nhau, lại hôn nhau như trời hạn gặp mưa rào, đặc biệt khi ôm Thảo, mình đã nhận ra một mùi thơm, rất thơm, không loại nước hoa nào sánh bắng. Mùi thơm đó chỉ toả ra khi người con gái đang yêu mà thôi! Hôn nhau chừng hai tiếng đồng hồ thì cả hai đã mỏi … mồm, mỏi chân, và tự nhiên thì ngả mình ra cái đệm. Mình tiếp tục đè lên người Thảo hôn hít hết môi, lại trán, lại mắt, cằm, cổ, tai v.v…Thảo thì đáp trả nhiệt tình, đôi khi còn cúi xuống cắn ngực mình (mặc dù mình chẳng đô con đâu), cắn vai, cắn tai, cắn râu mình để nhổ ra nữa…tay thì ôm chặt lưng mình, xoa xoa… Thằng nhỏ trong quần mình thì nó đã cứng ngắc từ lúc gặp Thảo rồi, giờ đây với các hành động kích thích của Thảo như thế thì nó càng vùng lên đòi quyền lợi kinh lắm. Rồi cũng chẳng hiểu ma lực từ đâu, mình để Thảo nằm trên đệm, mình tụt xuống quỳ dưới đất và hôn từ ngực xuống bụng Thảo. Tiện tay mình vén cái áo thun màu vàng lên. Thảo không phản đối, và dưới lớp áo thun là một chiếc áo nịt màu đen tuyền, có ren, ôm trọn bộ ngực, tuy không to nhưng rất xinh, rất trắng và cân đối. Môi và lưỡi mình bắt đầu quấn quít bên bầu ngực, thi thoảng thì liếm một dải dài từ ngực xuống rốn và xuống sát cạp quần.Mấy lần như thế lại thấy Thảo ưỡn ưỡn người lên. Mình kéo cái áo nịt trễ xuống để lộ ra cái đầu ti sẫm màu hơn so với màu da, nó to bằng đầu ngón tay út trẻ con, đang vung lên một núm căng… Mình lấy lưỡi cuốn lấy và mút say sưa. Mình kéo tiếp cái áo nịt xuống để thả tự do cho cái bầu vú để mình vần vữa, nhưng kéo mãi không xuống được nữa. Như hiểu ý mình, Thảo bảo: “Anh cới áo cho em đi!”. Mình lần mò ra sau lưng tìm cái chốt, mình nhớ có cái chốt ở đấy, nhưng chưa mở thử bao giờ. Loay hoay hơn phút đồng hồ không mở được, Thảo nói: “Ngốc ạ!” làm mặt mình thuỗn ra, rồi thuận tay nàng khẽ bấm nhẹ một chút là cái khuy áo bung ra. Mình định cầm cái áo nịt quang qua một bên, nhưng nó vẫn còn vướng cái dây trên vai… Thảo cười ngất và mình tự chê mình về cái sự quê mùa lớ ngớ của mình. Không phải Thảo cười vì sự “ngờ nghệch của mình” mà nụ cười chứa đầy hạnh phúc. Nàng lại dơ tay lên và tụt cái áo thun qua đầu. Mình giờ mới nhìn thấy cái giây áo nịt luồn qua vai và thuận tay lột ra luôn, khoe trước mặt mình là đôi bầu vú xinh xắn, mềm mại, đang rung rung theo từng cử động của hai đứa. Tay trái đưa lên xoa vú bên trái, môi thì quấn quít núm vú bên phải…Thảo lúc này mắt đã nhắm lại và cơ thể thì cử động oằn oại theo từng động tác của mình. Hơi thở của nàng cũng rất là gấp gáp. Tim hai đứa đập thình thịch liên hồi, như cả hai cùng nghe thấy nhịp tim của nhau vậy. Chán mút vú bên phải, mình lại đổi qua trái, và tay phải lại làm cái việc tay trái làm lúc trước. Cứ như thế rồi dần dần mình cho hai tay lên xoa nắn và cảm nhận hai bầu vú, miệng và lưỡi thì chuyển xuống hôn phần bụng phẳng phiu còn thơm mùi sữa tắm… Được một lúc mình thấy cái quần jean của nàng cản trở hành động quá, mình nới cái cúc sắt ra, kéo phẹc – mơ – tuya xuống… cái quần mở hé ra và bên trong mình thấy là một cái quần chíp đen căng mọng. Mình đưa môi xuống hôn luôn phần cái quần đen đó và thấy có mùi rất thơm, nồng nồng, ngai ngái… sực vào mũi mình… và lại từ đâu sức mạnh dồn lên, mình đứng thẳng người lên và cầm hai ống quần jean lôi mạnh ra. Nhưng lôi thì dúi người nàng dồn về phía mình mà quần thì không lấy được. Như hiểu ý, nàng khẽ chống tay và hẩy mông lên, chiếc quần Jean nhẹ nhà trôi theo đôi chân trần trắng ngọc ngà đầy quyến rũ đó. Mình lại bắt đầu cúi xuống hôn cái quần màu đen, lưỡi liếm ra hai bên bẹn và đùi Thảo. Thảo mắt nhắm nghiền và cơ thể quằn quại theo từng động tác hôn hít của mình. Thi thoảng người nàng lại rung rung lên, cảm nhận nàng thật đáng yêu và muốn yêu nàng không biết thế nào cho xuể. Sau đó mình liếm dần dần từ đùi, đến bẹn, và đưa lưỡi quét một đường từ giữ lên trên phần mu quần màu đen… nàng thì cong người lên và hơi có tiếng rên nhè nhẹ… còn mình thì…Chu choa, mặn quá, ngai ngái và nồng nồng… Thì ra quần nàng đã ướt nhoe ướt nhoét từ bao giờ. Mình mải mê bú liếm và không để ý, đến cả ga đệm cũng ướt một mảng rồi… Trong cơn đê mê, mình định lấy tay kéo nốt cái quần màu đen kia ra thì nàng đột nhiên lấy tay chặn lại.