Pim bui doi

Chị miên man ngẫm nghĩ trong đầu là tại sao đêm nay, chị lại lỡ bước sa vào cuộc tình loạn luân tội lỗi với thằng em út của chị chi không biết ? Nơi tận cõi lòng chị, vương lại một chút gì đó hình ảnh của anh Vương – chồng chị nhưng hình ảnh đó càng lúc càng bị lu mờ bởi khuôn mặt Lợi, vì thân thể của Lợi. Dù ít dù nhiều, chị Hoàng và Lợi, cả hai chị em đều có hơi men trong người nên cả hai dù muốn dù không, vẫn cứ tiếp tục lao vào cuộc tình cấm như con thiêu thân với tất cả những bản năng và đòi hỏi nhục dục. Lúc này, Lợi đã ngồi dậy và hai bàn tay của nó đã cởi xong chiếc quần đùi màu xanh dương cũ kỷ trên người nó ; con cu của nó ngỏng lên từ lâu ( có lẽ từ lúc mới bắt đầu ôm hôn chị Hoàng và khi ân ái cùng Lợi, thỉnh thoảng chị Hoàng cũng cảm nhận được con cu của thằng em cọ xát vào đùi non của chị ), rất to, rất dài và rất cứng. Chị Hoàng không sao biết được rằng con cu của Lợi mới trong vòng chưa đầy 5 tháng đã tung hoành ngang dọc, “ta là bạo chúa” trên tấm thân của 3 người chị gái trong nhà là chị Sáu Minh, chị Ba Hường và chị Hai Hảo. 

Chị Hoàng yên lặng, trân người chịu đựng vì bàn tay trái của Lợi đang nhẹ nhàng mò mẫm, sờ soạng nơi bộ phận sinh dục của chị. Tuy đã có một đứa con song âm hộ chị Hoàng vẫn còn kích thước vừa phải như là một người con gái vì sau thời gian mang thai thằng bé đầu lòng, do sanh khó nên bệnh viện phải cho chị sinh mổ. Đặc biệt, xung quanh và trên âm hộ chị Hoàng là lớp lông đen mịn, khá dày và xoăn tít. Lợi cảm thấy bàn tay của nó càng lúc càng ươn ướt và rin rít bởi chất dịch phụ nữ tiết ra từ nơi âm hộ chị Hoàng ; chứng tỏ chị đang bị kích thích dữ dội. Bỗng nhiên, bàn tay phải chị Hoàng lén lút lần xuống và dường như là sợ bị phát hiện, sợ là sẽ biến mất nên nhanh chóng nắm chặt lấy con cu to, dài và cứng của Lợi. Lần này, Lợi phải trân người chịu đựng vì hành vi quá dạn dĩ của chị Hoàng khác hẳn với chị Minh, chị Hường và chị Hảo. 

Anh Vương mập mạp, to con đến thế ấy vậy mà so với Lợi cũng chỉ là một trời một vực mặc dù thân thể Lợi tuy nhỏ con, gầy guộc – chị Hoàng thầm nghĩ – như vậy thì khả năng sinh lý của Lợi thật dồi dào ; gặp như anh Vương thì từ đầu chí cuối, không biết được 5 phút hay không chứ còn Lợi thì từ nãy đến giờ, thời gian kéo dài tưởng chừng như là vô tận. Nghĩ vậy, chị Hoàng cảm thấy sung sướng vô cùng. Khoảng chừng 2 phút sau, chị thôi không mò cu thằng em nữa ; đó cũng chính là giây phút quyết định quan trọng nhất giữa hai chị em khi thân thể hai người đã hoàn toàn trần truồng, không còn mảnh vải nào che thân cả sắp sửa bắt đầu. Hai chị em chuẩn bị làm cái công việc “bản năng” mà tạo hóa đã sắp xếp, an bài cho con người ; công việc “bản năng” đó chính là giao hợp, truyền tinh truyền giống cho nhau. Tuy không nói thành lời nhưng cả hai chị em đều hiểu là phải như vậy, như vậy…

pim bui doi

Đám cưới Luân và Hà thật đẹp đôi, Hoa thật buồn và thật vui. Vợ chồng nàng và dì út lo cho Luân thật tron vẹn, tươm tất. Nhưng trong lòng dì út có một mối lao xao. Số là trước ngày đám Luân và Hà, cuối tuần đang nằm trên sofa coi TV thì có tiếng bấm chuông, Vân mở cửa, trước mặt nàng một người đàn ông cao lớn râu ria tóc tai bờm sờm, khi hắn nhìn nàng hắn hoãng hốt như người trên mây, hắn la lên: “Ngọc. . . . . . ! Trời! bà ngọc. . . !” Nàng nói: ” không. . . . . tui em chị Ngọc . . . . Tui tên Vân. . !”Đứng yên rất lâu, khi bình tỉnh trở lại hắn nói: ” Ồ! Cho tôi xin lỗi. . . giống quá nên tôi lầm. !”Hắn giới thiệu tên, Vân cũng chẳng biết, nhưng hắn ngang nhiên đi vào nhà thẩy cái balô xuống đất rồi nói với nàng: “Tui đi tìm chổ ngủ một lát, anh Luân có về nói có thằng Hưng trên Lầu” nói xong hắn đi thẳng lên lầu làm nàng chửng hửng nghĩ: anh nầy quái tthật, người không lịch sự gì hết. Khi nàng lên lầu thấy hắn dùng chính phòng nàng ngủ, đang ngáy pho pho. Buổi tối Luân về nghe tin có Hưng Luân chưa bao giờ vui như vậy, hắn giới thiệu Hà, và Dì Út. Sau hi tắm rữa cao râu sạch sẽ, Vân nhìn trộm Hưng thấy chàng nầy đẹïp trai ghê, nhưng vẫn còn thấy ghét. Luân tức tốc chở Hưng đi ăn, và hai chàng đi nhậu tơi khuya mới bò về. Luân hỏi bây lâu nay Hưng đi đâu? Chẳng tin tức gì. Hưng nói hắn qua tiểu bang khác sống, nhưng bây giờ bị layoff nên trở về đây lại, Luân mừng rỡ nói: Thôi thì ở đây luôn đi, dù sao Hưng cũng còn mẹ và những người thân yêu như chàng. Hưng không trả lời, nhưng không phản ứng. Hưng ở tạm nhà Luân, hắn không muốn về nhà mẹ hắn ở với ông chồng Mỹ. Những chung đụng hàng ngày làm Vân rất thích Hưng, trừ hôm gặp lần đầu, hắn tử tế và rất hiểu biết, dù ở Mỹ từ nhỏ nhưng Hưng cũng biết rất nhiều Việt Nam qua sách vỡ. Hưng xin việc được nhưng không muốn ra khỏi nhà Luân. Vân đã giữ chân hắn lại, tuy chưa có tình ý gì nhưng hắn biết lần nầy không rời xa người đàn bà nầy được. Cách nhau không nhiều tuổi Vân và Hưng rất xứng đôi. Tuy chưa cầm bàn tay một lần, nhưng qua những ánh mắt ngó nhau, Vân nghe hồn xôn xao lạ. Hôm đám cưới Hưng được làm rễ phụ với người bạn gái của Hà, trông thật đẹp, Hắn còn là bestfriend thân chúc cô dâu chú rễ. Hà được trân trọng mời thay hai họ cám ơn quan khách. Ai cũng khen Luân có bà Dì thật đẹp. Lúc gần tàn tiệc Hoa cùng Luân nhảy slow, nàng nói: ” Có đụ đã cũng đừng quên cô già nầy nha!”Luân nói: “Tình yêu của tui và chị là vĩnh viễn, muôn đời, dù tối nay tui có vợ, sẽ có con như chị muốn, nhưng cái Hĩm ướt át của chị cũng là của tui mãi mãi!” Hoa cười nói nhỏ: ” Yêu Luân quá thôi! Nó là của Luân mà!Tụi mình chia nhau nghe!”Luân cười siết Hoa cứng ngắt.

Khuya thư bảy Hưng nhậu xỉn trở về Vân chờ mở cửa, thằng bạn người Mỹ của hắn đưa vào tới cửa rồi trở ra, hắn bước vào quờ quạng ngã vào Vân, đã vậy mà tay hắn tháy máy rờ rẫm nàng. Đúng là chiêu thức hắn làm với Ngọc. Người Vân bỗng nhiên nóng hổi bởi bàn tay chàng trai. Lâu rồi không có đàn ông, nhiều đêm nàng cũng trằn trọc. Hưng ôm chầm vào nàng hai người ngã xuống thảm . Cũng cái thảm nầy hắn và ngọc làm tình say sưa trong ngày sinh nhật nàng, Vân cũng đáp trả lại hắn ngày hôm nay bằng những cử chỉ chấp nhận. Chưa bao giờ Vân có lần sung sướng như vậy, Hưng say sưa bú lồn nàng, Thân thể Vân căng cứng trong tay của Hưng, Nàng trẻ đẹp đầy nhựa sống tràn trề. Âm hộ nàng mở toan vun cao đón nhận cái lưỡi của Hưng thật sung mãn. Khi Hưng ấn nhẹ đầu khấc dương vật to cứng vào hai mếp dày cao chờ đợi nơi cửa âm hộ, Vân cong người hòa nhập vào cơn sung sướng bất tận. trong đầu nàng nghĩ: Không thể xa người đàn ông nầy được nữa. Bên kia suối vàng, chắc hẳn Ngọc cũng mừng cho em đang dâng thân xác cho chàng trai nàng yêu. Hưng chơi Vân thỏa chí bao ngày buồn bả. Ngọc trong Vân, Vân là ngọc, Vân ưỡn người hẩy âm hộ chắc nịch vềâ phía trước, hai mếp âm hộ co bóp sát dương vật Hưng thật là vừa vẹn xứng đôi.

Hà, Luân là cặp vợ chồng xứng đôi và hiểu ý nhau, Năm sau Hà sanh cho Luân một đứa con gái kháu khỉnh. Tuy thân hình Hà đẹp nhưng bộ phận sinh dục nàng hơi khô khan. Không có nghĩa nàng không thích làm tình, nhưng âm hộ nàng không ướt như Hoa với Ngọc. Lớn lên ở Mỹ nên vấn đề sinh lý nàng rất cởi mở. Năm kế tiếp nàng sanh cho Luân cho đứa con trai là chấm dứt. Thân hình Hà căng nở đều đặn. Hoa gọi cho Luân:
“Cuối tuần nầy làm gì Luân!?’
Luân nói:
“Thì tính lên rũ chồng chị và Hưng nhậu!”
Hoa cười:
“Thôi mình tìm chổ đụ đi, nhớ Luân quá rồi!”
Luân cười lớn:
“Tháng trước tui làm chị một lần rồi! Chị Hoa dâm thiệt!”
Hoa trây trua triết lý:
“Đời mà Luân, không đụ cho đã, già xòm thì coi như bỏ!”
Luân nói:
“Cái Hĩm chị còn lâu mới hết!”
Hoa nói lớn:
“Ngó vậy chứ thời gian đi nhanh lắm Luân ơi!”
Luân ha hả:
” Chị nói coi bộ đúng à nhen!”
Bỗng Hoa nói:
“Cú nầy cho Hà gia nhập!”
Luân ngập ngừng:
“Chị nói sao!”
Hoa cười nói:
“Bộ ghen sao ?!”
Luân nói:
“Không, nhưng gia nhập như thế nào?!”
Hoa nói nhỏ:
“Thì cho thằng chồng già của tui chơi Hà!”
Luần cười lớn:
“Thằng cha già đó chịu sao thấu! Với cái hĩm của Hà!”
Hoa cười nói:
“Thì sau nầy, mình làm gì chả được!”
Luân đề nghị:
“Mình làm tập thể đi!”
Hoa phản đối:
“Chị thích riêng tư hơn!”
Luân nói:
“OK. để tính lại coi!”

Cái skirt ngắn hết cỡ của Hoa làm Luân xốn xa. Hắn nghĩ trong bụng bà nầy dâm thiệt. Nhưng trời sinh Hoa là để làm tình mà!Làm tình đối với nàng như thức ăn hàng ngày. Không có gì lạ. Ông chồng Mỹ tỏ vẻ hạnh diện sắc đẹïp của vợ mình. Ăn uống xong nàng nói nhỏ với chồng lên phòng family room, Những chai rượu wine cạn dần, ông chồng Mỹ mở phim sex của Á Châu. Những cảnh làm tình hiện ra. Chỉ một lát sau má Hà đỏ hây hây trông thật đã. Luân xin phép ra ngoài, khu vườm thật rộng. buổi tối trăng sáng, chàng đi chậm và ngồi xuống trên ghế đá. Hà ra đến sau lưng chồng nói: ” Mình về thôi anh!Em thích mình ở nhà cơ!”Thế là Luân phải đưa vợ về trong sự luyến tiếc của Hoa, nàng đành phải cùng ông chồng Mỹ quây quần tối nay. Hà tuy còn trẻ cởi mở nhưng lại không thích làm bậy trước mặt chồng, dù rằng nàng rất thích. Trời sinh mỗi người một tánh khác nhau. Ở càng lâu Luân càng thấy vợ là người đàn bà tốt, và tình thương tăng dần. Hai đứa con xinh xắn mỗi ngày mỗi lớn, chàng không cho phép mình đi sâu hơn nữa, dù chàng vẫn yêu Hoa, vẫn đến với Hoa nếu nàng muốn, vẫn làm tình với Hoa nếu nàng cần. Chàng với Hoa như sợi dây buột chắt nếu giật mạnh thì bị rướm máu.

Hưng đưa Vân xa khỏi thành phố, những vùng ngoại ô đầy gió mát. Cuộc đời đưa đẩy hai người gặp nhau và yêu nhau . Hưng tuy còn nhỏ tuổi nhưng trưởng thành và có học thức. Vân lớn lên trên một môi trường dành giựt để sống, ở một nơi không có ngày mai hy vọng. Nhưng nàng vẫn là bông hoa thoảng mùi hương của loài hoa quí phái. Hai người hôn nhau thật lâu khi xe Hưng dừng lại trước cánh đồng vắng.
Hưng nói sau khi hôn xong:
“Mình sẽ làm đám cưới nha Vân!”
Vân nhìn Hưng âu yếm gật đầu
Hưng tiếp, nói lên hy vọng:
“Rồi mình sẽ có con, Vân sẽ là người mẹ tốt!”
Vân yên lặng, nhưng lòng nàng rộn lên bao cảm xúc. Chiếc xe quây ngược lại trở về căn nhà nàng. Căn nhà của Ngọc mà Luân đã để lại cho nàng sau khi có vợ. Căn nhà của kỷ niệm.

Trên chiếc giường ngày xưa, bây giờ Hưng cũng tháo từ hạt nút áo của Vân. Tấm thân tươi mát của nàng lồ lộ. Đôi vú với núm vú đỏ au nhô cao, Hưng cuối đầu vào mút đang cương cứng, chiếc quần nàng được hắn cởi ra, âm hộ trong quần lót nhô cao mời mọc. Hưng từ tốn kéo quần lót ra khỏi đôi chân dài khiệu gợi. Âm hộ Vân còn tròn trịa hai mếp cương to cao hơn Ngọc ngày xưa, Những sợi lông mềm mại như tơ quắn vào tỉa ra hai bờ mu rất dẹp. Nàng có một bộ phận sinh dục tuyệt hão, không đen đúa như nhiều người đàn bà Á Đông. Nàng e thẹn cuốn người vào trong tấm chăn mỏng, Hưng nằm xuống sát bên dương vật cương cứng. Vân rúc vào nách Hưng nói:
“Lần đầu làm người ta. . . hôi rình mùi rượu!”
Hưng hôn nàng lên trán:
“Bạo vậy mới có hôm nay!”
Vân nói:
‘Hưng vẫn còn nhỏ hơn tui, , phải kêu tui bằng chị!”
Hưng cười nói:
“Chị Vân ơi! Cho Hưng chơi cái OK?”
Vân đỏ mặt:
“Em. . . thật hỗn!”
Hưng trườn lần xuống rốn, Vân oằn người khi lưỡi hắn đến âm hộ nàng.
Đám cưới của Hưng và Vân đơn sơ. Thằng Luân không biết kêu Hưng bằng gì. Kêu dượ ng thì kỳ quá, khó thấy mẹ!kêu tên chắc ăn. Trong đêm đám cưới. Hưng hôn vợ và thò tay xuống mò lồn nàng nói:
“Chị Vân ơi! cho em mò lồn chút nha!”
Vân chu miệng:
“Thằng em lại hỗn! Chị cấm tuyệt!”
Hưng nói trong hơi thở mạnh , khi ngón tay hắn ướt đẫm trong âm họâ của Vân:
“Trời ơi!Cái lồn tuyệt vời vợ tui!”
Vân thì thầm sung sướng với chồng:
“Của anh suốt đời đó Hưng ơi!”
Hắn trườn lên, trườn lên, dương vật cắm sâu vào cái khe chờ đơiï của Vân, nắc mạnh. Vân cuốn người trong những cơn sướng kích ngất. Hạnh phúc vỡ tràn ra chung quanh. Ngọc ở đâu đó mĩm cười.

Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Cuối tuần lên chị nhe!”
Hưng cười nói:
“Lại nứng lồn nữa hả?!”
Hoa nói:
“Không!Nói chuyện cái bầu của con Vân!”

Thôi! Chào các bạn đọc. Nếu bạn theo dõi truyện xin cám ơn. Người viết mượn dâm thư để nói lên tình cảm con người. Nhà văn ở ngoài cũng viết vậy thôi, nhưng không tả xác thực cảnh làm tình làm tội. Gọi là ăn Mặn. Xin chấm dứt hẹn lần tới. /.

pim bui doi

pim bui doi la gi ?

Tôi leo lên giường nằm gát tay lên trán suy nghĩ. Tôi không biết vì sao đã từng tuổi này rồi mà chưa có một người bạn gái làm thuốc. Tự nhiên tôi nghĩ lại con Liên, con Thu hai con nhỏ hồi còn học chung với tôi lúc High School và con Hồng lúc tôi lên đại học. Tôi nghĩ lại thấy lúc trước hình như tụi nó có để ý tôi hay sao đó. Nhưng tôi lo học và quá tự cao với sự học của mình nên chẳng để ý đến mấy con nhỏ đó. Lúc còn ở High School, học kỳ nào tôi cũng được điểm A. Và học kỳ nào tôi cũng được chụp hình lên list. Vì vậy tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện khác. Bỗng dưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy tưng tức làm sao. Đang suy nghĩ mong lung, thằng Đức mở cửa phòng vào. Nó len lén nhìn tôi nói:
- Sorry anh Phong… Anh dọn phòng đó hả.

Tôi im lặng. Nó tiếp:
- Anh đừng nói với ba mẹ nha.
- Nói cái gì chứ…
- Thì chuyện Jennifer đó.
- Ừ… Mà tao hỏi thiệt, mày cặp với con nhỏ đó hồi nào vậy? Mày làm gì nó chưa?

Tôi cũng không ngờ tôi có thể hỏi thẳng những điều ấy đến như vậy. Thằng Đức cũng ngạc nhiên không kém. Nhưng nó vui vẻ ngay. Nó trả lời tôi:
- Thì cũng có….chút chút….
- Thôi đi mày.. Xạo tao méc bố mẹ bây giờ. Nói tao nghe đi. Anh em mà….

Tôi không biết sao hôm nay tôi lại tò mò đến như vậy. Chắc có lẽ do bộ phim hồi nãy làm tôi thay đổị
- Thì có làm mà. Thôi đi…em không nói đâu.
- Sao? Sao nói tao nghe đi. Tôi hỏi, và năn nỉ nó.
- Bộ anh không có bạn gái sao hỏi em vậy?

Tôi thú nhận:
- Ừa… chừng tuổi này mà tao chưa có một đứa bạn gái đó.

Thằng Đức nhìn tôi rồi lắc đầu. Nó bắt đầu kể:
- Năm em học lớp mười, em bắt đầu go out với Jennifer.
- Trời…..Mới có lớp 10 mà đã yêu rồi…
Tôi ngắt lời nó.

-Shhhhh…Để em kể tiếp cho nghe. Năm đó anh còn học ở UVA. Ở nhà bố mẹ đi làm miết không có ai ở nhà cả. Em rủ con Jennifer về nhà chơi. Anh biết mà, hồi đó đâu có gì chơi đâu. Nhà mình cũng không có karaoke cũng không có computer như bây giờ. Tụi em ngồi coi TV rồi ôm hun….

- Sao nữa….Sao nữa…kể tiếp đi.
- Từ từ đã. Để em kể tiếp cho nghe, nhưng không nói với ai hết nghe hông?
- Ừa…Tao hứa mà…..Kể đi.
- Ôm hun một hồi rồi thì nó cởi áo em. Em cũng đâu có vừa gì, cởi áo nó lại. Em hun xuống đôi vú nó. Nó rên rồi hẫy hẫy mông đít lên. Em bú vú nó rồi em cởi quần nó ra. Đó là lần đầu đó. Em run quá trời luôn.
- Sạo mày… Chỉ có cởi áo cởi quần thôi sao?
- Chưa hết mà. Em cởi quần nó. Cái lồn nó đẹp lắm. Trắng hồng, cái mu thì úp lên đỏ ửng. Em hun nhẹ qua cái mu lồn nó. Nó rên quá trờị Lúc đầu em nghe mùi khai khai, thum thủm, em không dám làm gì. Chỉ hun cho có lệ thôị Nhưng con nhỏ Jennifer cứ ấn cái đầu em vô lồn nó rồi lên. Em gượng lại, nhưng mũi em cũng đụng ngay cái mu của nó và cái miệng em thì chụp ngay trúng cái lồn nó. Rồi thì em cởi cái quần em rạ Con cu em hồi nãy giờ bị bó chặt trong cái quần lót và cái quần jean bây giờ được cởi ra, nó đứng dậỵ Cái da quy đầu chạy tuột luốc. Để cái đầu cu đỏ loét. Con nhỏ Jennifer nhìn chăm chăm vào con cu em rồi nó kéo mông em lạị Lúc đó nó ngồi trên sofa còn em thì đứng ngay đó. Con cu em ngay vừa tầm miệng nó. Nó tóm lấy con cu em và bắt đầu mút. Nó bú cu mê hồn lắm. Nó rà cái lưỡi của nó lên đầu cu rồi bú ra bú vộ Em sướng ngất, thiếu điều muốn xịt khí rạ Rồi nó bú hai hòn dái em. Hai hòn dái em lúc đó xăn cứng, nhưng nó cứ rị rị hoài làm em đã ghê lắm. Nó bú đầu chừng mười lăm phút gì đó thì con cu em bắn khí đầy cả mặt mũi nó. Em vội chạy lấy mấy tờ giấy đưa cho nó lau rồi nói sorry với nó quá trờị Nhưng nó không giận em, nó ôm em và hai đứa em hun. Hun một hồi thì con cu em cứ cạ cạ vào cái lồn đầy lông của nó. Con cu em đứng sững dậỵ Em cầm con cu cà cà vào hai mép lồn nó. Thấy nó cứ nhổng mông đít lên làm em muốn thọc vô một cái cho sướng. Nhưng em không làm vậy mà em cứ từ từ rà con cu trên mu lồn rồi đưa xuống lổ đít. Con nhỏ Jennifer cứ nhổm lên nhổm xuống. Nó cứ la lên:
- Put it in….Put your dick in my tight pussy…. (Để nó vào…..Để con cặc của anh vào cái lồn nhỏ của em…)

Nó rên la, năng nỉ, em nghe sướng quá. Thình lình em thọt mạnh con cu em vàọ Lút cán. Cái lồn của nó banh rộng ra cho con cặc em chạy ra chạy vào trơn tuột… Cảm giác lâng lâng cứ chạy rần rần khắp thân mình em. Em sung sướng quá.”

Tôi ngạc nhiên cắt đứt quãng câu chuyện:
- Bộ nó không chảy máu hay rách màng trinh saọ Mày thọc như vậy chết con người ta còn gì….

“Thôi đi anh.” Thằng Đức trả lời tôi, “Nó mà còn trinh cái gì. Con nhỏ Jennifer mất trinh lúc nó học lớp tám với thằng bạn trai đầu tiên của nó. Thằng Julian. Nó có kể cho em nghe mà.”
- Bộ mày không ghen sao? Tôi hỏi Đức.

“Thôi đi anh….Thời buổi này mà ghen với tuôn cái gì. Còn trinh tiết hay không đâu quan trọng… Miễn sao nó chịu là được.”

Tôi lắc đầu, nhìn nó. Quả thật Đức nói có phần đúng của nó. Nhưng tôi không thể nào chấp nhận được bạn gái của tôi không còn trinh tiết, như nó nói.

Đức nhìn tôi rồi nói:
- Em nói anh đừng giận nhạ Thời buổi này mà anh tìm ra một người còn trinh tiết thì khó hơn mò kim đáy biển. Anh đừng cổ lỗ xỉ quá. Anh mà như vậy thì suốt đời anh sẽ không có bạn gái.

Nghe nó nói. Máu nóng trong người tôi dồn lên mặt. Tôi cảm thấy mặt mình nóng hổi và cảm giác được mặt tôi nó đỏ như thế nàọ Hình như Đức thấy được nên vội nói:
- Sorry anh, nhưng em nói là sự thật. Thôi để em kể cho hết chuyện con nhỏ Jennifer.
- Ờ…Ờ….mày kể tiếp đi….. Đức.

Nó nhìn tôi rồi kể tiếp:
- Nghe con Jennifer rên hù hụ em muốn ra quá trời, nhưng sợ nó chưa có đã. Nên em cầm chừng cố ráng. Càng ráng con cặc em càng căn phồng. Lúc chịu hết nổi, em rút con cặc em ra và để nó ngáp với không khí bên ngoàị Chờ một hồi hơi xìu xuống, em đút nó trở vô lại và tiếp tục nắc. Em nắc và chơi nó đủ kiểu, có để bốn kiểu thì phảị Rồi em bắn mạnh tinh khí vào lồn nó. Con nhỏ Jennifer nằm xụi lơ, như chết. Nằm một hồi, tụi em vô phòng đóng cửa lại và nằm đó cho đến tốị Trước khi bố mẹ về, em đưa cho Jennifer về nhà nó. Rồi hễ rảnh hay hứng lên là tụi em rủ nhau đụ đéo.

pim bui doi

Nước ở xa lắm. Nhưng hắn vẫn lẩn thẩn đi. Đi như một cái máy biết vâng lời. Lúc lâu sau hắn mới trở về. Hắn đưa bình nước cho nàng. Nàng cầm lấy không một tiếng cám ơn. Nàng bảo hắn trở về chỗ của hắn nằm, rồi nàng ngang nhiên cởi quần ra. Sự ngại ngùng ở người con gái đã không còn nữa. Nàng không còn sợ Lầu Sơn có nhìn thấy nàng. Rót nước vào thau, nàng nhún cái khăn vào đó. (Truyện từ Cõi Thiên Thai) Nàng vắt cho sạch rồi nhẹ nhàng lau lên cửa mình. Nàng rên khẻ. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Vết thương mới rách đã làm nàng đau. Dưới ánh đèn loe lói, Lầu Sơn không thấy rõ cả thân thể trần trụi của nàng, nhưng hắn thấy được nước vắt từ cái khăn đó ra là màu đỏ. Như không nhìn thêm được giây phút nào nữa, Lầu Sơn hất cái nón phủ lên ngọn đèn. Bây giờ, ánh sáng đã mờ hẳn trong căn lều, không còn đủ thấy gì nữa. Lầu Sơn nằm xuống. Hơi thở hắn trở mạnh.

Một tuần kế tiếp trôi qua. Thời gian ngắn nhưng khá dài đối với Tiểu Châu. Chưa bao giờ nàng mong gặp một người đến vậy, nhưng gã dường như biến mất trên thế gian, như một kẻ trộm sau khi đã chiếm đoạt được một vật quý. Đã bao nhiêu lần nàng lầm tưởng những người dân du mục là gã, nhưng bao nhiêu lần đó nàng đều thất vọng.

Cho đến một hôm, một gã lạ mặt đứng tuổi xuất hiện trước mặt nàng. Gã xưng là một trong những thành phần quan trọng của Cục bộ, có thể quyết định cấp giấy cho nàng trở về quê. Gã đưa trái táo cho nàng và bảo rằng gã được giới thiệu lên đây để tìm nàng. Đây là một sự đổi chác công bằng. Nàng nhìn gã, một người nàng có thể gọi bằng chú bác, và gật đầu một cách miễn cưỡng.

Trên giường của nàng, gã xé toạc quần áo nàng ra. Một trong hai bộ nàng có. Thô bạo bóp chặt lên vú nàng. Gã đè bẹp lên người nàng. Chỉ cần mở dây kéo ra, gã đi thẳng vào người nàng như một món đồ chơi trụy lạc. Như một con thú dâm dục, gã dày vò thân xác nàng dường như không biết mệt mỏi. Bằng những kiểu cách mà 40 năm tuổi đời gã bươn trãi, lăn lộn. Để hành hạ một con bé vừa mới thất tình. Một con bé cần một tấm giấy phép phải đổi bằng thân xác mình.

Mồ hôi nàng vả ra như tắm. Khuôn mặt nàng phờ đi. Nhưng bên tai nàng vẫn mồn một những tiếng rên tục tỉu của hắn mà chưa bao giờ trong đời nàng nghe qua. Nàng cắn răng chịu. Cảm giác tê rần nên nàng không còn phân biệt đâu là sướng, là đau.

Rồi gã cũng bỏ đi sau khi đã thỏa mãn. Nàng vẫn còn nằm trên giường trần truồng. Nhễ nhại. Nồng nặc. Quá đuối sức, nàng không thể trở dậy được.

Chiều đến, Lầu Sến trở về. Nhìn thấy nàng phờ phạc, hắn chạy vội đến đỡ nàng. Nàng bảo cho nàng nước. Hắn tất bật phi ngựa thật xa để mang nước về cho nàng.

Như lần trước, nàng dùng khăn lau sạch cửa mình trước mặt của Lầu Sơn, coi như là không có chuyện gì xảy ra. Nàng còn rửa trái táo và ăn một cách ngon lành trước mặt của Lầu Sơn.

Rồi ngày qua ngày, hết kẻ này tới kẻ khác luân phiên đến tìm nàng. Kẻ nào cũng mang theo một trái táo và xưng là nhân vật quan trọng trong Cục bộ. Nàng “tiếp” tất cả. Sáng có. Chiều có. Khắp nơi trong lều đều có dấu nàng và kẻ lạ. Ngay cả những lần rượt đuổi nhau trần truồng trên tuyết lạnh cũng đã xảy ra. Nhiều lần, Lầu Sơn trở về bắt gặp. Nhưng hắn vẫn lẳng lặng ngồi ngoài cho tới khi xong cuộc. Ánh mắt hắn dường như có thay đổi rất nhiều trên khuôn mặt trầm lặng. Nét buồn phơ phơ.

pim bui doi

Xem pim bui doi hay nhat 2014

Anh chống tay nhỏm người ngồi dậy. Cô quay đầu nhìn cậu bé mỉm cười hỏi: – Sao…mệt không em…còn đủ sức về không để chị đưa về.Cậu bé chống tay nhỏm dậy nhìn Hà Anh gật đầu vẻ ngượng nghịu: – Có…em cũng thấy hơi mệt…còn mệt hơn là đá bóng nữa, đá xong một trận em cũng không thấy người mệt như thế này.Ngồi sang cạnh giường, với tay rút mấy cái khăn giấu nhỏ để lau chỗ dưới bụng, Hà Anh tủm tỉm nhìn cậu bé cười:- Em mệt là phải thôi… ba cái còn gì…thế là khoẻ lắm rồi đấy.Cậu bé cũng bật cười vẻ sung sướng. Sau đó Hà Anh và cậu bé đi tắm rửa rồi cậu bé ra về còn Hà Anh cũng đi đón con. Hôm thứ hai đến chỗ làm, buổi trưa Loan kéo Hà Anh đi ăn, trong bữa ăn, cô ta nháy mắt hỏi Hà Anh với giọng tinh nghịch:- Thế nào, thằng Thắng nó làm ăn ra sao?Hà Anh đỏ mặt cười không dấu nổi vẻ sung sướng, cô lén nhìn chung quanh rồi lườm bạn thì thào:- Đồ quỷ, hỏi gì mà to thế, nhỡ ai nghe thấy thì sao.