Pim bui doi

 hai tay lúc thì bấu chặc, lúc thì vuốt ve khắp tấm lưng rắn chắc cũa gã đàn ông đang hãm hiếp nàng, người gã nông dân chắc nịch khiến nàng càng lúc càng phát điên lên, mông nàng hẩy lia lịa, mu xxx nàng đập bạch bạch vô gốc dương vật của hắn liên hồi, …..4 lần cực khóai vừa rồi khiến nàng càng lúc càng tê dại đi, nàng càng lúc càng rên lớn hơn, thằng kia sợ nàng rên lớn quá thằng chồng nàng thúc giấc bèn ấn luôn con xxx ướt đẫm tinh dịch và nước nhờn vô họng nàng, nàng ú ớ mấy tiếng rồi bú cu gã ngon lành, nhưng nàng bú cũng không được lâu, ở phía dưới, thằng đàn ông liên tục thụt con xxx con vòng của gã như máy, cu gã cong vòng ngược lên cứ nhè điểm G của nàng mà cọ sát, mỗi lần gã rút ra ấn vô là mỗi lần nàng ưỡn cong người lên, mắt nàng đờ đẫn, miệng nàng há hốc ra không bú cu gã kia nữa, để mặc cho nước miếng, tinh dịch nước nhờn từ cu gã trây trét bê bết cả khóe miệng nàng, nàng đang chờ đợi cơn cực khóai thứ 5 ập đến, nhưng mà sao lâu quá, nàng đã sướng lắm rồi nhưng mãi sao chưa lên đến cơn cực khóai, có lẽ 4 lần cực khóai trước khiến lần này lâu đến chăng, càng đến gần cực khóai nhưng vẫn chưa đạt được khiến nàng càng lúc càng khó chịu, nàng quằn quại khắp sàn tàu, ngón tay nàng bấu chặt lưng gã đàn ông muốn hằn lên dấu tay nàng, nàng bộc lộ hết cơn động dục của mình qua ngôn ngữ thân thể, nàng hẩy mu, sàng sẩy đôi mông, đôi chân thon thả của nàng lúc co lúc duổi, lúc thì co lên quặp chặt lấy lưng của gã đàn ông siết chặt, thôi thì đủ kiểu, một ánh đèn vụt qua, ánh mắt hai gã đàn ông ánh lên một sự đắc thắng, kiêu ngạo, đắc thắng là vì đã làm cho một con vợ của người khác mà trước đây đã từng đoan trang đức hạnh như thế mà phải chịu thua và giờ đây đang quằn quại trên sàn với hắn. Hai gã đàn ông nháy mắt nhau và giở chiêu cuối cùng ra để giải thóat cho con nhỏ đang bị cơn cực khóai chưa đạt được hành hạ, thằng đàn ông rút con cu ra khỏi miệng nàng và chụp cái áo ngủ nhét vô miệng để nàng khỏi rên rỉ, và thật sự giờ đây nàng cũng muốn thế nàng không muốn anh Sơn chồng nàng nghe được nhưng tiếng rên rỉ dâm dục của nàng khi bị hai thằng hành khách chơi. Gã ở phía dưới đang dập liên hồi vô mu nàng bỗng đột ngột ngừng lại, ôm chặt hai đùi nàng đứng lên, như thế, gã nâng cả phần dưới của nàng cao lên, bị hụt hẫng, nàng rướn cong người cao thêm lên để đuổi theo con xxx qui báu đó, chỉ chờ có thế, gã kia đã nằm xuống sàn tàu sẵn và luồn ngay người vô phía dưới người nàng, gã cu cong buông người xuống, bịch, như thế bây giờ nàng đang ở vị trí như miếng chả bị kẹp chính giữa, trên dưới người nàng là hai gã đàn ông ôm chòang lấy. Đang đê mê với cơn cực khóai sắp đến, nàng bỗng thấy mình nằm lên trên người một gã đàn ông, phía trên bị một gã khác đè xuống, nàng cảm thấy lo sợ không biết hai thằng này tính làm gì mình đây, nỗi sợ hãi đã làm giảm cảm xúc của nàng và lý trí chỗi dậy, nàng vùng vẫy tính thóat ra thì bị bốn cánh tay và bốn cái chân rắn chắc siết chặt, đột nhiên nàng cảm thấy âm đạo nàng bị tách ra lần nữa, thằng cu cong lại nhét chặt con xxx của hắn vào tới tận gốc, nhưng chưa hết, một thỏi thịt to hơn nhưng thẳng đuột đang cố tách hậu môn của nàng ra mà chui vô, trời ơi, nàng nghĩ thầm, như thế làm sao được, chỗ đó đâu phải chỗ để quan hệ đâu, thế thì chết mất, nàng vùng vẩy mạnh cố thóat thân thì nàng cảm thấy một cơn đau xé ở hậu môn và ót, con xxx to lớn của gã nằm dưới đã lọt thẳng vô lổ đít nàng, nàng gồng cứng đôi mông tròn chắc nịch tính đẩy nó ra nhưng không được, hai con xxx đã lèn chật cứng vô hai cái lỗ ở giữa đôi chân nàng, không thể tượng tựong được nàng nghĩ thầm, hai con xxx nong chật chứng giữa háng nàng khiến nàng khó chịu vô cùng, nhưng nàng chợt giật nẩy người lên, một luồng điện rần rần chạy khắp châu thân khiến nàng phải rên rỉ, thì ra ở phía dưới hai gã đàn ông mạnh thằng nào nấy thụt xxx liên hồi hai con xxx như hai cái chày máy liên tục giã vô cái cối là âm đạo nàng và lổ đít nàng, và nàng chợt nhận ra một cảm giác sương sướng kỳ lạ không bút mực nào tả xiết, hai con xxx chen chúc nhau, cọ sát nhau

pim bui doi

Cái chết bất ngờ của ông Tâm đã ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của gia đình Phượng. Thanh, chồng Phượng thì như người mất hồn, anh vì quá thương ba, Ông vất vả ở vậy một mình nuôi con ăn học, nay lại lo vợ cho anh, vất vả cả đời nay chưa được hưởng phước bao nhiêu thì đã về với tổ tiên, anh đâu có biết rằng Tuân, Phượng, Vân(em gái Phượng) đã giấu nhẹm nguyên nhân cái chết của ba mình, cả ba đều hiểu Thanh hiếu thảo và thương cha mình đến mức nào, nếu như sự thật bị phơi bày thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, có thể còn làm cho gia đình êm ấm của họ đến bên bờ vực thẳm

Sau khi lo chu toàn tang lễ cho ông Tâm song, Thanh dù có suy sụp nhưng nhờ sự chăm sóc của chị em Phượng, Vân sự động viên của Tuân, Thanh cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, chấp nhận cái chết của bố mà đi làm trở lại, Tuân cũng đã đi làm bây giờ ở nhà chỉ còn mỗi hai chị em Phượng và Vân, thiếu vắng đàn ông không khí trong nhà thật ảm đạm, nhìn di ảnh của ông Tâm, Phượng lại nhớ lai những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc của 2 người mà không khỏi động lòng xao xuyến, bây giờ trong nhà chỉ còn Thanh và Tuân, Thanh thì sau khi ba mất anh cũng ít làm chuyện ấy mà chỉ vùi đầu vào công việc. Sắp tới lại đi công tác liên miên nên có lé trong nhà chỉ còn mỗi Tuân để phục vụ 2 chị em Phượng và Vân. Nhưng chỉ có một mình Tuân thì khó mà đáp ứng đủ nhu cầu tình dục của cả Phượng và Vân.

Đang miên man suy nghĩ thì chợt có tiếng chuông của đã kéo Phượng trở về với thực tại, Phượng giật mình chỉnh sửa lại quần áo và ra mở cửa.
Bên ngoài cửa là ông Kiên, bạn của bố chồng nàng, vừa thấy mặt ông phượng có hơi thoáng chụt giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và lễ phép chào hỏi: 
- Con chào bác ạ, mời bác vào nhà chơi
- Bác chào con, hôm nay bác tới nhà thắp cho bố con nén nhang, nhanh thật đã gần một tháng rồi, hôm ba con mất bác vẫn mắc kẹt trong Sài Gòn với con trai nên không về để viếng ba con được, tha lỗi cho bác con nhé.
- Dạ vâng ạ! Con mời bác vào trong nhà – Phượng lễ phép trả lời.

Sau khi thắp hương cho ông bạn già xong, ông Kiên được Phượng mời ngồi xuống bàn uống nước và nói chuyện, Lúc này Kiên mới chú ý đến Phượng, hôm nay nàng bân bộ đồ ngủ bộ quần áo mỏng tanh không thể che kín được thân hình cực kỳ khêu gợi của Phượng chiếc cổ áo hở rộng phơi bày toàn bộ cặp vú đầy đặn trắng ngần của nàng với đầu ti hồng hảo trông vô cùng hấp dẫn, khi Phượng cúi cuống để pha chè vô tình đã cho ông kiên chiêm ngưỡng toàn bộ cặp vú của mình.

Tất nhiên, ông kiên không bỏ qua cơ hội chiêm ngưỡng toàn bộ đôi nhũ hoa đẹp tuyệt vời mà thượng đế đã ban cho Phượng, bất giác ông chợt nhớ lại cuộc giao hoan của ông và bố con Phượng mà trong lòng không khỏi rạo rực khó chịu, nhiệt độ trong phòng như đang tăng lên mặc dù trong phòng có điều hòa, ở bên dưới đũng quần ông con cu đã nhanh chóng chào cờ. Con cu căng tức như muốn xé tan chiếc quận xịp và quân dài của ông mà lao ra ngoài vồ vào xâu xé con nai tơ kia mà xẻ thịt.

Về phần Phượng, khi mở cửa vừa nhìn thấy ông Kiên là ánh mắt nàng chợt sáng lên đầy dâm dục rồi, không sáng sao được, người chứ ó phải đồ vật đâu mà không có tình cảm, tiếp chuyện với ông Kiên nàng lại nhớ lại chuyện trước kia nàng được cả ông và ba chồng tận tình chăm sóc, nàng nhớ đến những cú nắc lia lịa như vũ bão của con cặc ông vào *** nàng, những cú nút vú bú *** vô xùng điệu nghệ mà ông dành cho nàng, khiến nàng như đc lên thiên đàng. sau này bẵng đi một thời gian không thấy ông đến nữa, nàng hỏi ba chồng mới biết ông Kiên vào Sài Gòn đoàn tụ với con trai.

Trở về với thực tại, lúc này Phượng đang cúi người xuống bàn lúi húi lấy túi chè để pha nước mời ông Kiên, nghe tiếng sột soạt có vẻ khó chịu phát ra từ phía ông Kiên, nàng biết lúc này ông già này đang nứng cu lắm rồi, nàng khẽ mìm cười và hài lòng với bản thân mình rằng mình vẫn còn sức hút vô cùng lớn. Nàng cố tình cúi sâu hơn nữa để ông Kiên có cơ hội nhìn thấy hoàn toàn cặp vú của mình, sáng nay do dậy hơi muộn nên nàng mới chỉ đánh răng rửa mặt xong sau đó sửa soạn quần áo cho chồng đi làm nên không mặc áo lót, từ bên trên ông Kiên có thể nhìn thấy hoàn tàn đôi vú của Phượng, một cặp vú vô cùng hoàn hảo, đầy đặn và rất săn chắc một cặp vú mà thỉnh thoảng ông vẫn tơ tưởng tới suốt 3 năm ở trong Sài Gòn.

pim bui doi

pim bui doi la gi ?

Lúc em thực hiện chuỗi hành vi thả dê trong làn nước trong xanh và mát lạnh khi ấy, tưởng chừng như nhỏ đồng ý và cùng bay bổng theo những cảm xúc thăng hoa tràn về trong đầu óc em lúc ấy thì nhỏ bỗng quay lại cười tươi như hoa ^o^, với em thì nụ cười ấy "như mang cả núi rừng xuống thành phố vậy", một thứ cảm giác khó diễn tả và khá là man cmn rợ, man vãi cả rợ luôn ấy các thím ạh, em sẽ tả lại cái nụ cười ấy cho các thím tiện hình dung nhé:nhỏ nhe hàm răng đều như bắp, căng hết cơ miệng ra nhưng mắt lại biểu cảm theo kiểu tiêu cực value nhé, mắt cứ hiếp hiếp lườm lườm, đểu không thể tả và dù có cố gắng tả thì cũng không thể tả hết cái thể loại đểu ấy. =.=.Ngay tắp lự, 1 cảm giác rất vờ lờ bùng lên trong em, thật nhanh đến và cũng thật nhanh đi, cảm giác như sợ sệt 1 điều gì đó thật lạ và không hồi kết, còn vì sao nó vụt nhanh đi thì các thím sẽ biết ngay thôi.==
Nhỏ nhẹ nhàng luồn tay ra phía sau đầu em như thể thân thương và muốn tặng cho em một nụ hôn nồng cháy và say đắm trào tràn cả trề hạnh phúc luôn ấy (lúc này tay em còn trong quần chip nhỏ nhưng không còn chọc noáy ì nữa).Nhỏ nhẹ nhàng đặt nhẹ tay sau gáy em, nắm hờ tóc và...... Nhỏ nhận đầu em xuống nước liên tiếp làm cho em không kịp trở tay và cũng vì lúc đó em vẫn còn đang thở ra do nãy giờ hăng hái sờ bím nhỏ, bao nhiên nước hồ cứ thể tràn vào mắt, mũi và nhất là miệng em và cứ thế nhỏ vừa nhận đầu em vừa la lớn:
-Dê nè......cho chết lun, dám dê hả!!!!!!
Các thím có thể đặt mình vào vị trí của em mà tha hồ tưởng tượng nhé, các thể loại nước ở hồ bơi bao gồm như: nước hồ, nước tè của nhiều thằng đái bậy cứt hôi nào đó, nước rỉ mũi or rỉ mắt của thằng nhok tít nào đó nữa,... ôi bao nhiêu nước cứ tràn vào miệng em.Em ho sù sụ và cuối cùng cũng vùng ra được khỏi tay nhỏ, tuy là khoảng khắc vài giây nhưng em sặc điên cmn đảo luôn ấy chứ, em đi ra xa nhỏ 2,3 bước thì quay lại nhìn nhỏ, nhỏ cười tít mắt như con bịnh, há há há, hí hí hí rồi phán câu:"chết chưa, hí hí".
Lúc đó em chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ là nhỏ muốn giỡn thui, ừ thì giỡn, em nhào lại phía nhỏ thì thật không ngờ, một bóng đen to con và vạm vỡ lù lù xuất hiện đó là ai???....... Who is this???..... Oh shit?...This is ú == nó đứng sau lưng nhỏ từ lúc nào, và em còn để ý thấy tụi lớp em nhào tới nữa chứ, trò đùa của 2 chú nai vàng ngơ ngác đã vô tình tát mạnh vào tai các bác thợ săn, tụi nó nhào tới em hô lớn:"á á, bạn D thả dê kìa, hú hú hú" xong tụi nó lao vào phía em rất năng động và hồ hởi.
Như thường lệ, nỗi kinh hoàng của một thằng trộm khi bị bắt quả tang là vô tình được các bô lão qua đường ăn hôi, đánh ké.... sợ lắm luôn í....Như bản năng, em lật đật chạy hết sức bình sinh, nước thành bước cản em cũng như cản tụi nó, biết thế nên em cố gắng bơi xa nhưng địch dzăng tứ phía, chụp được em, 1 thằng hồ lớn:
-Xử lí sao???
-Bắt sống í_Nhỏ cười thật to và hét thật lớn.
Tụi nó mang em về phía nhỏ và bắt xin lỗi này nọ, làm đủ trò hề với thân xác em, em xin không kể chi tiết phần này ạ.==
Sau khi quậy chán chê thì tụi em vào tắm sơ qua và thay đồ bắt đầu ra cổng lên xe đi về.Về tới ngõ nhà em thì nhỏ hun em với lại nựng má em cái rồi rồ ga đi thẳng, em bước vào ngõ và vào nhà, Dì đang ngồi xem ti vi, thấy em bước vào thì Dì nói ngay:
-Về rồi hả ku, mua gì cho Dì hông???_ phồng má trông rất kinh.
-Trong trỏng thì có gì đâu mua chứ???_em tròn mắt ngạc nhiên.
-Nói sao á, trong đó có chỗ ban đồ lưu niệm các thứ mà, không thấy hả._ Dì vừa nói xoe xoe cái tóc sau.
-Có thấy, mà chỗ đó có con gái mới mua thui, mua mấy thằng trong lớp nó chửi bê đê đó_ em hơi trề môi.
-Thui ba, không mua nói không mua lí do qài, hông ưng nha_Dì nói ra vẻ giận.
-Lớn rồi, quà cáp chi trời, với lại đi có 1 buổi mà, híc mệt, lên phòng ák._Em vừa ngáp vừa nói giọng lưỡi.
-Chung một nhà mà không quan tâm nhau,hức, mình thật thất vọng khi đặt niềm tin nơi bợn, hức._Nói kiểu nối tiếc.
-Nói j zạ???thui, hông ăn cơm đâu, no no rồi Dì._ mình nói xong quay đầu lên luôn.
-Không ăn đỡ mất công, cám ơn hen_Dì xoáy đểu.
-Vầng_ mình thở dài như kiểu biết ý Dì.
Bước lên phòng nằm thỏ không ra hơi vì hôm nay tốn nhiều kalo quá, cảm giác như vừa vượt cạn í, mỏi rời cả tay chân và hông eo các thứ, thằng ku nhỏ thì chui đâu mất tiêu làm em phải sờ thử ko lại nghĩ nó rớt mất tiêu rồi chứ.==.Nằm nghĩ khoảng nửa tiếng thì em xuống nhà tắm, đi ngang qua phòng Dì thì thấy Dì đang nằm chúi đầu vào máy tính, thấy em thì giơ ngay 2 ngón tay kiểu "2" nhìn hài thôi rồi, em cố gắng đi nhanh vì sợ sẽ bật cười mất, quê lắm.Em tắm xong rồi lên phòng ngủ cho qua ngày, dạo đó em ít xem phim heo lắm vì hơi bị mệt triền miên. híc.Mùa hè ấy nhiều sự việc xảy ra cũng như sự xuất hiện của nhiều nhân vật...... sẽ update.
P/s:Chiều giờ mình repair lại các chap 1->12 nên hơi lâu tí, các thím thông cảm, và mong các thím thường xuyên qua topic voz cmt nhăn cuội gì đó cho nó trồi lên hé. chân thành cám ơn các thím đã theo dõi chuyện của em .^^

pim bui doi
Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
pim bui doi

Xem pim bui doi hay nhat 2014

Bà Trang thức dậy nữa khuya, mồ hôi toát ra, sự sướng ngất cực điểm trong giấc mơ, làm âm hộ bà nhớt ra ướt đẫm. Trong đời bà chưa bao giờ bà thấy như thế. Bên cạnh ông chồng Mỹvẫn ngủ say sưa. Số là buổi chiều vừa rồi trong lúc làm vườn, bà đang ngồi xới đất thì chú hàng xóm bên cạnh thò đầu qua nói chuyện. Người Việt Nam xứ Mỹ ở gần nhau đã là điều mừng, huống hồ chi vợ chồng chú hàng xóm bên cạnh trẻ tuổi người Việt nên gần nhau. Chú tên là Huân hai mươi chín tuổi, có vợ không con. Vợ chồng bà Trang đã lớn tuổi. Ông gần sáu mươi, còn bà cũng tròn trèm bốn mươi . Đã nhiều lần vợ chồng chú Huân sang nhà bà Trang chơi ăn uống vào cuối tuần. Chồng bà là dân uống rượu, còn Huân cũng không kém tửu lượng nên rất hợp gu. Vợ chồng Huân kêu vợ chồng bà bằng anh chị.