Quay len con gai dang tam

Dần rất dễ bị khiêu dâm, mà nay caí thằng Hội nó lại cứ như vậy!Mà nào có phải chỉ có thằng em chồng làm khơi động lòng dục. Cán bộ ủy ban, trừ chủ tịch huyện bị bà vợ canh kỹ đêm ngày, còn từ phó chủ tịch giở xuống, anh nào cũng mò tới, lân la thăm hỏi, than thở chuyện gia đình, con vợ không ra gì , không đáng mang dép cho chị Dần , rồi lúc ra về thì làm bộ bắt tay cứ giữ khư khư lấy tay người ta , con mắt thì rực lửa “ chị có cần gì cứ nói, cứ coi tôi như anh Hòa!”. Có anh thì tán sát sạt “ chị sinh rồi cứ đẹp mãi ra, thảo nào người ta nói , gái mộït con, trông mòn con mắt”...” da chị sao mà cứ trắng mịn như da con gái nhà giàu !” Nhưng Dần không dại gì mà dính vào mấy thằng cha ngoài ủy ban. Chúng nó toàn những phường “ chơi cho no , bỏ gio vào ***” , rồi còn đi kháo với chúng bạn . Dần nghĩ, có thèm , thì thà thử cái thằng em chồng mới lớn ngay trong nhà , bí mật chỉ có chị biết, em biết , giời biết đất biết , nó mà lộ ra thì anh nó giết nó chết . Nhưng Dần còn do dự, chỉ sợ cái thằng bé con chưa biết gì . Nay thì tình hình đã khác...

quay len con gai dang tam

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

quay len con gai dang tam

quay len con gai dang tam la gi ?

Chiều thứ 6, đã hết giờ làm việc mà Hùng vẫn ngồi trầm ngâm suy nghĩ, năm nay làm ăn khó khăn quá, duy trì cái công ty XNK của chàng với 20 nhân viên sao mà căng thẳng, chả bù cho mấy năm trước trúng mấy quả nhập hàng cho dự án sao mà vui. Nghĩ cũng tại Hùng, sau mấy vụ thắng lớn, chàng đem tiền đầu tư vào xây dựng 1 tòa nhà văn phòng cho thuê 11 tầng, nhà đã xong mà khách thuê thưa thớt, vốn liếng đổ cả vào đó mà chưa quay vòng được, lại còn ăn cả vào vốn nhập hàng của mảng thương mại. Đau đầu, lô hàng trang thiết bị cho 1 dự án lớn đã nhập về đến cảng mà không lấy ra được vì còn nợ thuế nhập khẩu mấy lo hàng trước, mà chủ đầu tư dự án này rất đúng hẹn, sai là sẽ bị phạt hợp đồng nặng. Cả chục ngày nay Hùng đôn đáo chạy tiền mà đâu đâu cũng kêu khó khăn, đúng là tình hình kinh tế xuống dốc thật. Giờ chỉ còn trông chờ vào chỗ ngân hàng thương mại mà thằng bạn dẫn mối, chàng đã đặt cả sổ đỏ rồi mà bên ngân hàng vẫn chưa giải ngân dù đã giục nhiều lần. Chán nản, Hùng cố gọi điện cho ông Khôi – giám đốc tín dụng ngân hàng NTF (need to fuck):
- Alo, anh Khôi ạ, em Hùng công ty A to Z đây ạ, tình hình giải ngân có gì mới ko anh?
- A, Hùng à, khó đấy, chú cũng biết là NN đang ưu tiên vốn cho sản xuất chứ thương mại và BĐS khó lắm, anh cũng chịu thôi…..bla bla…..
Chiều nay, như thường lệ, Thu về sớm chuẩn bị bữa cơm gia đình ngon lành để chờ chồng nàng – anh Hùng – cùng thưởng thức, là đôi vợ chồng trẻ mới cưới nhau 3 tháng nên còn rất lãng mạn, tuy chồng kiếm được tiền nhưng Thu luôn muốn tự tay chăm sóc chồng, nàng nghĩ sâu xa nếu để anh ấy ra ngoài thì chả mấy chốc lại chán cơm thèm phở, chồng nàng cao ráo, đẹp trai lại thông minh, có sự nghiệp thì ối em bám theo. Tuy rằng Thu cũng là một trang sắc nước hương trời mà anh Hùng theo đuổi bấy lâu, nhưng bây giờ đã là vợ chồng thì biết đâu đấy…… Chuẩn bị xong mấy món hải sản mà Hùng ưa thích, Thu tranh thủ vào tắm cho thơm tho, dòng nước ấm tràn đều trên cơ thể nàng, Thu tự vuốt ve hai bầu vú rắn chắc vểnh lên mà người ta gọi là vú sừng trâu, mân mê hai đầu ti cương cứng, híc, ở nhà một mình nên nàng chẳng ngại ngùng gì. Vòi hoa sen vẫn xối đều dòng nước ấm áp, Thu dạng chân, sục những tia nước vào mát xa cho cái bím hồng hồng của nàng, cảm giác thật dễ chịu, tay nàng tự chà sát hai mép âm vật , mắt nhắm nghiền, Thu thủ dâm hồi lâu trong phòng tắm, chả hiểu sao, Thu lại cứ tưởng tượng ra nàng đang được vuốt ve bởi một người đàn ông khác chứ không phải chồng nàng, mặc dù Hùng rất sung mãn trong làm tình. Xấu hổ, Thu chợt bừng tỉnh, nàng lau người rồi chuẩn bị thêm vài thứ đợi chồng về. Thường thì chiều thứ 6 Hùng sẽ về sớm, nhưng đã 9h tối mà chưa thấy đâu, Thu sốt ruột quá, nàng đang định gọi điện thì có tiếng chuông cửa, nàng vội chạy ra thì Hùng chân nam đá chân xiêu, nồng nặc mùi rượu đi vào nhà.
- Trời, sao anh tiếp khách mà uống nhiều vậy. Thu hốt hoảng.
- Anh chán quá rồi, Hùng lảm nhảm, hôm nay do bế tắc, Hùng uống quá nhiều, chàng đã say nên nói hết ra những khó khăn mà công ty đang gặp phải, về ông Khôi chưa duyệt giải ngân…..
Thu chết lặng trong lòng, thì ra chồng nàng đã giấu nàng chịu đựng những khó khăn trong công việc để nàng khỏi lo lắng, nàng vẫn vô tư hưởng thụ cuộc sống sung sướng mà không biết đến các khó khăn của chồng, đôi khi Thu còn trách Hùng hơi sao nhãng chuyên chăn gối khi mà hai ngày nàng không được làm tình lần nào, Thu thương chồng quá, nàng chẳng biết phải làm sao vì Thu chỉ là một cô giáo dạy cấp 3, tuy là giáo viên một trường điểm nhưng do có chông chu cấp nên nàng chẳng để ý đến thu nhập, chỉ lo chăm sóc chồng và giữ gìn sắc đẹp. Hùng chìm vào giấc ngủ vật vã……
Sáng hôm sau, Thu chuẩn bị đồ ăn sáng như không có chuyện gì xảy ra, coi như nàng chưa nghe được gì vì nàng biết tính chồng không ưa ủy mị, Hùng cũng chẳng nhớ đã nói những gì, tuy nhiên, sau khi ăn sáng xong, bỗng Thu đề nghị:
- Em với anh qua bên Ngân hàng nhé, vì anh vẫn chưa tỉnh hẳn đâu - nàng cũng muốn biết thêm về khó khăn của chồng để xem có giúp được gì không. Thu trang điểm hơi đậm hơn mọi ngày và xịt chút nước hoa quyến rũ.
Hôm nay thứ 7, ngân hàng chỉ làm việc buổi sáng, hôm nay mà không ký được giải ngân thì tuần sau công ty Hùng sẽ phá sản, đầu óc Hùng căng như dây đàn, chàng lái xe mà chả nói câu nào. Đã đến ngân hàng rồi, cô lễ tân mời chàng và Thu lên phòng VIP dành cho các giao dịch lớn. Thu cảm nhận những ánh mắt thèm thuồng từ cậu bảo vệ đến những anh chàng nhân viên ngân hàng khi nàng lướt qua, hôm nay Thu mặc bộ áo dài cách tân ôm trọn lấy cơ thể nõn nà, nàng biết cặp vú sừng trâu của nàng như muốn nhảy ra khỏi chiếc áo dài , tuy kín đáo nhung kích thích vô cùng, hai đường xẻ chết người làm lộ cặp mông no tròn bó trong chiếc quần tây kiểu mới, hơi lộ chút eo thon trắng chết người của Thu.
P/S: viết đến đây, híc, em lại phải đi thực tế check hàng, về report trong mục ACMB, híc, bây giờ viết tiếp.
Đã hẹn trước nên ông Khôi và người môi giới là Hải- bạn Hùng đã chờ sẵn trong phòng. Ông Khôi do nhiều năm nghĩ mưu tính kế để thăng quan tiến chức nên nhìn già hơn tuổi, tuy mới ngoài 50 mà bụng phệ như bà chửa, đầu tóc bạc trắng, lại cao có gần 1m60 nên trong rất phục phịch, đang ngồi thảo luận với Hải về trường hợp của Hùng, ông Khôi giật mình trước vẻ đẹp non trẻ, mơn mởn của Thu, tuy khá dày dạn ăn chơi, nhưng trước 1 cô gái nhà lành như Thu ông Khôi cứng cả người chả phản ứng gì. Hai bên hơi lúng túng mà nguyên nhân thì rõ là do sự xuất hiện của Thu. Hải nhanh nhẹn đứng dậy:
- Mời anh chị vào trong này, hôm nay hân hạnh quá lại được tiếp phu nhân giám đốc. Hải cũng đã gặp Thu vài lần tại các buổi gặp bạn bè nên tỏ ra thân thiết.
- Vâng, hôm nay em được nghỉ dạy nên đi cùng anh Hùng thôi ạ, Thu đáp lời.
Thì ra là cô giáo, ông Khôi đứng dậy bắt tay Hùng và Thu, bàn tay Thu mát lạnh như có luồng điện chạy thẳng lên đầu ông Khôi, thế này thì phải cho vay rồi, ông Khôi nghĩ bụng.
- hai anh em tôi cũng đang nói về khoản vay của bên công ty, thực ra là khó vì như tôi đã trao đổi với anh Hùng là …bla bla…. 
- Vâng, khó như vậy thì vợ chồng em mới nhờ đến anh, Hùng cố vớt, phải xuống nước thế này chàng cũng nhục lắm nhưng biết làm sao được.
- Thôi hai anh xem có cách nào giúp bọn em, qua vụ này chúng em không quên ơn hai anh. Thu cũng thêm vào.
Cá bắt đầu vào lưới, ông Khôi nghĩ bụng, ông kéo Hải ra bàn làm việc, đã bao năm theo Sếp nên nhìn thái độ là Hải biết ông Khôi muốn gì, nên không phải bàn nhiều, vụ này mà cho vay được thì Hải cũng có tý % nên nhiệt tình giúp bạn lắm. 
- Vậy tôi và anh Khôi sẽ cố xem sao, Hùng cùng mình qua bên này xem kỹ các thủ tục nhé. 
Được lời như cởi tấm lòng, như từ cõi chết trở về, Hùng như cái máy theo Hải xuống tầng, chả có thủ tục gì đâu nhưng Hải làm quả điệu hổ ly sơn, bày ra 1 đống thủ tục lằng nhằng để câu giờ, Thu lúng túng không biết nên đi theo chồng hay không thì cả hai đã ra khỏi cửa, chẳng lẽ nàng chạy theo.
Thu ngần ngại ngồi trong phòng cùng ông Khôi, chắc không sao vì đây là ngân hàng và ông khôi gì cũng đáng tuổi bố nàng. Thu hơi đỏ mặt, nàng mời ông Khôi uống nước cho đỡ ngượng.
- Thu cứ tự nhiên, nguồn vốn vay bây giờ khó khăn lắm, sao Thu không kinh doanh vốn tự có nhỉ? Ông Khôi bắt chuyện.
- Dạ, cháu à em làm giáo viên cấp 3 có biết kinh doanh gì đâu ạ, Thu ngây thơ đáp, đang nhờ vả nên nàng cũng hiểu phải đưa đẩy 1 chút.
- Đấy, em ko làm kinh doanh ko hiểu chứ như chồng em bây giờ là nước cuối rồi đấy, tý anh xem hồ sơ nếu ko được là chịu, ông Khôi ra đòn. 
- Thu cũng hiểu điều đó nên nàng ngồi im lặng, dễ xúc động nên nàng chỉ trực trào nước mắt, ông Khôi vội lấy giấy ướt, vòng sang chỗ Thu, ông không đưa cho Thu mà tự tay chấm mấy giọt nước mắt, Thu giật mình ngồi nhích sang một bên vô tình nhường chỗ cho ông Khôi. Mùi nước hoa hấp dẫn từ cơ thể Thu làm ông Khôi thêm quyết tâm, ông vòng tay qua eo Thu ôm lấy cơ thể nàng, ông gí mũi vào mái tóc bồng bềnh mà hít hà, là người vợ đoan chính, Thu chợt tỉnh, nàng đẩy mạnh ông Khôi ra vùng đứng phắt llen, nàng bước ra phía cửa thì đã bị đóng từ lúc nào. Thì ra ông Khôi đã lường trước việc này, dễ gì chén gái nhà lành ngay lập tức, kiểu gì chả có phản ứng nên ông đã bấm khóa tự động, trong ngoài chả nghe nhìn gì được nhau cho dù chỉ là lớp kính mờ. Ông Khôi thản nhiên ngồi tại salon, chả việc gì phải vội, ông ra vẻ khó nghĩ:
- Em không đồng ý thì thôi vậy, anh cố gắng giúp chồng em mà em chẳng giúp chồng em thì anh chịu. Nói đoạn ông Khôi ngả người trên salon chơi đòn cân não, híc , trải qua bao khó khăn đấu đá nên ông biết phải làm thế nào. 
Thu sững người khi nhắc đến chồng, quả thật hôm nay mà không ký vay được tiền thì anh Hùng tự tử mất, Thu nghẹn ngào quay lại salon.
- Có thế chứ, em đúng là người vợ yêu chồng, Khôi mạnh bạo kéo Thu đứng trước mặt, hai tay thọc qua tà áo dài mà xoa bóp mông Thu, Khôi úp mặt vào háng Thu thưởng thức, chả việc gì phải vội Khôi lại nghĩ, hai bàn tay mập mạp lại vần vò cặp mông của Thu. Thu ngây người chả dám phản kháng mặc dù trong đầu nàng nhắc nhở về tiết hạnh của người vợ, hai hàng nước mắt lăn dài, nàng đang bị xâm hại bởi gã đàn ông đáng tuổi cha mình, đúng là cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. Trời, hắn đã tụt béng quần nàng ra rồi, lại còn bắt nàng hơi dạng háng để hắn thoải mái hơn, cặp mông tráng nõn với hai bắp đùi ngon lành đang bị nhào bóp, Thu đứng không vững đành phải vịn tay vào vai ông Khôi.
- Đấy, em hợp tác thế có hay không, Khôi vạch si-líp của Thu sang 1 bên, một tay đỡ mông, tay kia bắt đầu xoa bóp hai mép âm vật. Thu ngẹn ngào, cái âm hộ hồng hồng mà nàng hứa chỉ dành cho chồng nay đang bị nhào nặn bởi 1 lão già , nhưng vì chồng nàng vẫn phải chịu, Thu khép chân lại theo phản ứng tự nhiên của người con gái tiết hạnh, nhưng ông Khôi đã kịp chọc ngón tay vào trong âm hộ mà móc, mà cào. Ông Khôi hả hê ngước nhìn lên thoi dõi cảm xúc của Thu, nước mắt lăn dài, mím chặt môi cho khỏi khóc vì nhục, nhưng sao Thu lại ưỡn ngực gí sát vào ông Khôi, hai tay nàng bấu chặt vai ông Khôi như kéo mạnh vào, phải chăng bản năng giống cải bắt đầu trỗi dậy. Thích thú quan sát, ông Khôi thò thụt ngón tay ngày cảng nhanh, ông cho them 1 ngón tay nữa vào banh âm hộ Thu ra, gãi ngược lên trên , Thu oằn người, nàng bật kêu khe khẽ, nàng xấu hổ quá, ông Khôi vỗ mông Thu cái đét rồi buông nàng ra:
- Đấy, anh làm em sướng chứ đau khổ gì đâu. Thôi em cởi áo cho khỏi nhàu, kẻo tý nữa Hùng nó biết anh địt vợ nó. Lại đây em.
Thu ngại ngùng chưa kịp cởi áo thì ông Khôi giật nhẹ 1 cái là tung hết hàng khuy bấn xinh xinh, chà, Thu diện đồ lót hồng thật hấp dẫn, nàng gần như trần truồng chỉ còn cái xu chiêng trên người, ông Khôi ra hiệu Thu treo bộ áo dài lên cây mắc áo cuôic phòng. Ngắm người đẹp trần truồng treo lại quần áo rồi đi ra salon, Thu xấu hổ lấy tay che bím.
- ồi dòa, ngượng gì nữa, anh chả chọc cả bàn tay vào *** em rồi còn gì, lúc nãy co bóp tý nữa sái cả ngón tay anh đây này, ông Khôi cười hề hề giơ ngón tay đẫm dâm thủy của Thu lên hít hà, ôi thom quá nhỉ, em đúng là gái tơ. Thôi em thổi cho anh đi, nói đoạn ông Khôi kéo tay Thu quỳ xuống.
- Em, em chưa làm thế này bao giờ, quả thực Thu chưa từng mút chim cho bất kỳ ai nên nàng lúng túng.
- Em cứ làm cho quen đi, hì hì, không ngờ anh lại phá trinh cái mồm xinh đẹp này. Đây này, em cởi phéc mơ tuya cho anh rồi…..

quay len con gai dang tam

tuy chưa mặc lại đồ lót nhưng cô đã mặc chiếc váy lại, mặc dù trong phòng không sáng lắm, nhưng cứ nằm phơi cơ thể trần truồng ra trước mặt cậu bé, cô cũng thấy ngượng. Tuy nhiên Hà Anh cũng không phản đối gì khi cậu bé thò một tay sang, luồn dưới váy để sờ vào bầu vú của cô. Bây giờ thì Hà Anh và cậu bé nói chuyện đã cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, Hà Anh hỏi cậu bé về chuyện học hành, về gia đình cậu bé…Nằm nghỉ ngơi được một lúc, đang nói chuyện, tình cờ Hà Anh quờ tay chạm phải dương vật cậu bé, thấy nó đã thẳng tưng và cứng lại từ bao giờ, đ.ng phải tay cô nó bật nẩy ngật ngưỡng như cái lò xo, nhìn thật hấp dẫn. Bản thân Hà Anh cũng bắt đầu cảm thấy thèm muốn lại từ nãy. Cô cũng ngạc nhiên với chính bản thân mình, chưa bao giờ cô lại thấy ham muốn nhiều như vậy, có lẽ là vì lâu cô không được thoả mãn, hơn nữa lại là “của lạ”, khác hẳn với cảm giác quen thuộc của chồng cô nên cô mới hưng phấn như vậy. Tủm tỉm liếc nhìn cậu bé, Hà Anh đỏ mặt thì thào với cậu bé với vẻ ngượng nghịu như cô gái mới về nhà chồng:- Chị em mình…làm nữa nhé…em muốn không?Dường như chỉ đợi Hà Anh hỏi thế, cậu bé cười vẻ sung sướng và gật đầu liền. Cởi phăng chiếc váy ra vứt đại xuống sàn, Hà Anh và cậu bé lại bắt đầu quấn lấy nhau để làm tình lần thứ ba. Lần này thì họ làm theo tư thế cậu bé nằm ngửa ở dưới, Hà Anh ngồi xổm lên và xoay lưng lại phía mặt cậu bé. Cô thích cái tư thế cưỡi lên trên như thế này, vì ở tư thế này cô hoàn toàn có thể chủ động nhịp điệu giao hợp.

quay len con gai dang tam

Xem quay len con gai dang tam hay nhat 2014

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à