Quay len con gai dang tam

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

quay len con gai dang tam

 Hồi chiều dọn cơm cho chồng ra ăn chị thấy thằng Út nhìn chị lạ lung,hắn ăn lẹ rồi chuồn mất.Chắc là hắn thấy chị diện má phấn một tí.Tối chị ngủ không hiểu sao chị lại cởi quần nằm chờ. thiệt ngượng. Mình dâm quá! Rồi thằng Út vào.Tay hắn nhào nắn của nợ làm chị nhão ra nên giật người làm hắn lủi mất.Thằng khốn nạn! làm chị mất ngủ và nhức đầu.Hôm sau đi làm mệt đừ.

 Đi làm về không thấy chồng đâu?gọi mãi,không ai trả lời,bèn gọi cảnh sát. Cuối cùng cảnh sát tìm được chồng trên trần nhà.Nằm trốn thật kỹ.Nhưng không biết trốn ai!Cảnh sát biết chồng có gì sai trái bèn gọi xe cứu thương đưa đi nhà thương.Nhà thương sau khi khám nói chồng bị tâm thần nặng nên giử lại chờ kết quả. Đi làm về đã mệt nhưng mắc phải ông chồng chị còn mệt hơn,nhưng may là thứ sáu, mai nghĩ.Sau nầy thằng Út đi học sửa xe rồi đi làm cho người Mỹ,nên tiếng Anh nói khá,còn chị ba chập ba choạng,nên Út làm thông dịch viên.

quay len con gai dang tam

quay len con gai dang tam la gi ?

Thằng Mỹ rõ ràng là chưa biết gì cả về kỹ thuật ân ái làm tình nam nữ nhưng có lẽ càng làm lại càng nảy sinh ra nên càng biết mày mò theo bản năng vốn sẵn có, lúc này đây bất chợt miệng nó lần nhẹ ngậm lấy đầu núm vú căng tròn, mịn màng bên phải của chị Hai nó khe khẽ nút ; những giây phút đầu tiên, nó còn nút từng cái một riết rồi nó nút lien tục trong khi đó thì chị nó cảm giác như là đang có một mạch nước từ nơi sâu kín nhất của cơ thể chị vỡ òa ra và tuôn tràn khắp nơi mọi chổ trên tấm thân con gái còn trinh nguyên, đầy đặn, nở nang của chị. Chị Trầm chẳng biết phản ứng, xử trí thế nào chỉ biết khe khẽ rên lên từng tiếng sung sướng, khoan khoái dẫu rằng chị cảm thấy rất là ngượng ngùng, e thẹn vì chị thật chẳng ngờ thằng em của chị lại táo bạo, dạn dĩ đến cỡ đó. Quả là với một khoảng thời gian chẳng lâu, mới hồi trưa thôi nó còn mới chỉ thấy lấp lửng hai gò ngực của chị lúc chú Tư vừa cởi nút áo chị xong rồi khi đưa quần áo cho chị nơi phòng tắm, nó còn quay mặt ra bên ngoài vậy mà giờ đây chính nó lại là người được chị cho phép sờ mó, đụng chạm đến hai bầu vú trắng nõn, ngà ngọc kín đáo của chị khiến nó cảm nhận được bao nhiên nỗi niềm đầy phấn khich đến cùng cực mà có thể nói rằng từ trước đến giờ hoàn toàn nó chưa hề có dịp làm chủ thưởng thức, khám phá, tận hưởng và chiếm đoạt. Cùng một lúc với thao tác ngậm nút vú chị, nó cũng còn không quên lần bàn tay phải lên mày mò, sờ soạng, nắn bóp bầu vú bên trái còn lại của chị. Nhắc lại chú Tư Bình hàng xóm, trận mưa đêm làm chú chợt tỉnh giấc, nhớ lại thân thể mỹ miều ngon lành chẳng khác gì trái sapochê vừa chín tới trên cành của cô gái nhà láng giềng tròn mười tám tuổi, chú không khỏi chạnh lòng thao thức mãi không tài nào ngủ tiếp cho được ; chú cảm thấy quá đỗi nuối tiếc và lẽ đương nhiên, chú không thể nào ngờ được rằng lúc này đây cô gái mà chú mơ tưởng đến lại đang say sưa, ngây ngất yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mới có mười một tuổi ngay tại gian chuồng bò, một chuyện tày trời động đất mà bất kỳ ai trên thế gian này cũng khó có thể chấp nhận đồng tình cho được. Như nhân gian thường nói, tình yêu là thứ đến thật bất ngờ không ai lường trước được, nó vô hình như một áng mây bay trên trời, một con gió thoảng qua hay một dòng nước chảy ; từ trước đến giờ, sống gần gũi chung đụng với nhau cùng dưới một mái nhà, chị Trầm và thằng Mỹ cả chị lẫn em đều không thể nào biết trước là giữa hai chị em lại có đêm mưa tình hạnh phúc, ngọt ngào mà chúng đang cùng nhau tận hưởng này? Hai chị em không ngớt ôm chặt lấy thân thể của nhau trong vòng tay tình ái, hết lăn qua lại lộn lại trên chiếc giường gỗ củ kỹ khiến cho tấm chiếu hơi sờn mòn không còn phẳng phiu, ngay ngắn như lúc đầu mà đã trở thành nhăn nhúm một cách thảm hại ; lúc thì chị nằm lên người em khi thì em đè trên thân thể chị. Như chúng ta đã biết, chị Hai trong gia đình chẳng hể phải là hạng gái lăng loan trắc nết chi, trái lại chị rất đỗi nết na thùy mị vậy mà trong đêm mưa gió bác này, chỉ trong một phút yếu lòng, chị đã tự nguyện nhiệt tình, hồ hởi, hăng say lao vào cuộc tình trăng gió, mây mưa cùng với thằng em ; phải chăng định mệnh duyên kiếp từ mấy kiếp trước đã vô tình đưa đẩy, đày đọa một cặp tiên đồng ngọc nữ đầu thai xuống trần gian lỡ làm chị em với nhau nhưng rồi phải yêu nhau theo tiên chỉ duyên nợ kết xe của ông tơ bà nguyệt? Lúc này, thằng em đã thực hiện thao tác đổi bên nghĩa là miệng nó lần qua ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái của chị còn bầu vú phải mà nó chán chê từ nãy đến giờ thì bàn tay trái nó cũng không quên lần lên mày mò, nắn bóp, sờ soạng. Do chưa có chồng con cho nên cũng như bầu vú phải, bầu vú trái của chị hoàn toàn chưa hề có lấy một chút sữa nào nhưng mà nó vẫn cứ mãi miết cảm nhận được là như có vô vàn dòng sữa ngọt ngào, beo béo chẳng khác gì sữa bò hằng ngày chị vắt ra để đem đi bán đang lần lượt tuôn tràn vào cổ họng nó. Bỗng dưng chị vừa phát hiện ra một động tác mới nữa của nó đó là bàn tay trái nó chợt rời vú chị lần xuống phía dưới mò mẫm ngay chổ chiếc quần đồ bộ bằng vải trắng chấm bông xanh của chị khiến chị giựt mình, bấn loạn vội vàng chụp giữ bàn tay nó…
-Mỹ, em…đừng mà…!!!-Chị năn nì trong hơi thở

Dường như chị đã lờ mờ đoán hiều được là thằng em chị sắp sửa làm gì chị rồi thì phải nhưng sự thực là thằng Mỹ chỉ hành động theo bản năng mà thôi chứ nó chính xác tuyệt nhiên cũng không hề biết nó muốn gì nơi chị, sắp sửa làm gì chị cả…
-Em…xin lỗi. Em…không biết…mà

Yên lặng một lúc, nó lại hỏi :
-Chị …lạnh không? Em…cởi ra…được không?

Chị không trả lời nó, trong phút giây yên lặng tĩnh mịch đến nỗi nghe rõ cả tiếng thở hổn hển. mệt nhọc của hai chị em ruột thịt cùng mang chung một dòng máu, chị cảm nhận được thằng em út của chị đang lần hai bàn tay phía dưới nhích từng chút một để tuột dần, tuột dần chiếc quần chị mặc xuống khỏi cặp đùi non trắng ngần hơn cả màu bông bưởi, qua hai đầu gối chị tiếp tục trượt hết cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, mềm mại hết bàn chân phải đến bàn chân trái cuối cùng ra hẳn bên ngoài. Do chưa hề có kinh nghiệm lại quá đỗi vụng về, ngờ nghệch xen lẫn sợ hãi, rụt rè cho nên mãi gần năm phít sau, thằng Mỹ mới cởi xong chiếc quần bên ngoài của chị Hai Trầm và phải nói rằng cũng có nhờ phần nào đến sự giúp đỡ hỗ trợ của chị bằng cách hết nhỏm mông rồi lại lần lượt co duỗi hai chân chứ chẳng phải là không. Đến lúc này đây, thực sự chẳng biết là ai đã nhập vào người nó mà nó lại có một thao tác làm tình, ân ái rất đỗi tuyệt vời khiến chị gần như muốn chết lên xỉu xuống ; đó là đầu tiên nó nắm lấy hai bàn tay búp măng mềm mại của chị đưa lên miệng nút liếm nhè nhẹ rồi bắt đầu từ đây nó vừa hôn vừa liếm ngược lên hai cánh tay chị lên đến hai bờ vai vòng xuồng ngực và xuống cả bụng. Chị nó sung sướng, phấn khích đến rợn cả người, hai mắt chị cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không phải là chị đang ngủ mà trái lại chị rất tỉnh táo, thao thức cùng thằng em yêu nhau một cách cuồng nhiệt, mê mệt ; khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua trái rồi lại nghiêng qua phải, hết ngước lên rồi hạ xuống trong nỗi niềm ngây ngất, lạc thú. Chính lúc này đây thì em trai chị đang lần hai bàn tay xuống mày mò nơi chiếc quần lót bằng vải thuu voan trắng –nơi quan trọng kín đáo bất khả xâm phạm còn sót lại cuối cùng trên thân thể ngà ngọc, diễm kiều của chị ; tuy biết vậy nhưng phải nói rằng chị không đủ sức để mà phản đối, ngăn cản nó lại như khi nãy nữa do thế mà một lúc lâu sau, nó cũng đã cẩn thận cầm chiếc quần lót cùng chiếc quần đồ bộ của chị để lên nơi mé đầu giường cùng chổ với áo đồ bộ, áo ngực. Giờ phút này, toàn bộ thân thể hai chị em ruột Trần Thị Trầm và Trần Duy Mỹ đã hoàn toàn trần truồng, không còn một mảnh vải nào che thân cả thực sự giống như một cặp người nguyên thủy thởi tiền sử ; bằng tất cả nỗi niềm thương yêu lẫn lộn khát khao, ham muốn người chị hai yêu dấu trong gia đình, thằng em cúi xuống lại tìm kiếm đôi môi dảnh lên dày mọng xinh đẹp như đóa hoa tường vy của chị rồi hai chị em yên lặng trao cho nhau một nụ hôn thật là nồng nàn, cháy bỏng. Chị gái và em trai ôm nhau cùng trở mình nằm nghiêng trên giường, lúc này trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét rền rĩ vang trời dậy đất khiến cho cả chị lẫn em đều cùng giật mình, sợ hãi ôm chặt cứng lấy nhau nhằm làm giảm bớt đi phần nào cảm giác kinh hoàng và hai chân chúng cứ quắp sát vào với nhau khiến cho một sự vô tình xảy ra mà hai đứa không thể nào ngờ được ; đó là đầu dương vật vửa to vừa dài vừa cứng của thằng em bỗng dưng đút lọt ngay vào bên trong lổ âm đạo người chị. Chị giựt nảy mình lên vì thế làm cho dương vật nó lại nhích sâu thêm nữa vào cửa mình chị…
-Sao…em lại…?- Chị hồi hộp, lo lắng rồi bỏ lửng câu hỏi, không cần em trai trả lời.
-Em…xin lỗi. Em…không cố ý đâu…

quay len con gai dang tam

 Ông ghé đến gần nữa thật gần, gần đến nổi chót mủi của ông đã chạm đến da thịt Hạnh ông hửi hửi hít hà ông hôn lên l*n Hạnh đặt một nụ hôn lên l*n ông để nguyên miệng mình như vậy một hồi lâu, không chịu đựng được nữa hai ngón tay Vinh banh hai mép l*n ra lưỡi Vinh chọt vào trong rồi rút ra thật lẹ, ôi chao cái vị ngọt tanh tanh của l*n thấm sang vị giác hòa tan vào miệng Vinh nó ngọt ngào như đường, nó tanh tanh, nó nồng nồng lám cho những giây thần kinh trong nguời Vinh nó bừng dậy, c*c Vinh như nổ tung ra nó cứng ngắt như khúc sắt nguội, lặng yên một lúc để tận hưởng mắt ông vẫn nghắm nhìn Hạnh đang trần truồng cho mản nhản, Hạnh vẫn say mê ngủ hơi thở phập phồng lồng ngực lên xuống đều đặn hai cái vú nhô lên hụp xuống, đầu núm vú ngỏng cao, sau khi nhìn cho đã mắt Vinh tắt đi ngọn đèn sáng căn phòng chìm vào bóng tối cái đèn ngủ nhỏ làm cho cảnh vật lờ mờ, banh chân Hạnh ra xa Vinh gục đầu vào l*n le lưỡi mơn man hai múi thịt liếm lên liếm xuống, cơn dục tình dâng cao banh mép l*n Vinh liếm lấy liếm để như kẻ khát nước đi ngoài sa mạc nước l*n ứa ra càng lúc càng nhiều Vinh xì xụp húp lưỡi tung hoàng ngang dọc lưỡi đi lên đi xuống Vinh bú, Vinh liếm chàng nhay nhay cả cái mòng đóc, lột lớp da che cái hột le ông liếm vào đó ông bú ông nút, tay Hạnh níu lấy tóc của Vinh từ lúc nào ông cũng không rỏ ông chỉ biết cái l*n ông đang bú nó ngon quá nó sưng lên to mọng tay Hạnh đang luà vào tóc ông xoa nhè nhẹ, tiếng Hạnh rên rỉ lên vì sướng
- A… Danh ơi….. sướng quá….. anh bú sướng quá… vậy mà lâu nay anh không chịu bú l*n em…. á…….. á….. ôi trời ơi sướng……. liếm ngay đó nút mạnh lên Danh ơi………. ô….. ô… anh giết em…….. a…… chết em anh ơi.

quay len con gai dang tam

Xem quay len con gai dang tam hay nhat 2014

Năm học mới bắt đầu, tôi đã là sinh viên năm thứ 2 rồi, như các bạn biết thì trường ĐH, CĐ nào cũng thường hay tổ chức cái sinh viên thanh lịch ấy, năm trước tôi may mắn đạ được giải 3(tôi cũng hotboy và ưa nhìn chứ bộ), năm nay tôi được trường cử làm biên đạo để dựng các tiết mục nhảy cho 20 bạn sinh viên vào vòng chung kết, gồm nhảy mở màn, nhảy nhóm nam và nhảy nhóm nữ. 
17h30 , Tôi xách cái máy hát đĩa ra bãi tập, mở đĩa nhạc nghe giai điệu đầu tiên sẽ tập, ôi 1 nỗi ám ảnh, phải biên đạo múa bài hát mang tên trường tôi nữa chứ. Tuy hay nhưng nghe hoài riết nhàm luôn. Một hồi sau 20 bạn sinh viên có mặt, toàn hotboy & hotgirl ko. 
Tôi ra hiệu cho các bạn xếp đội hình và tập khởi động, rồi bắt đầu vào bài múa. Sau 2 tiếng tập luyện, tôi cho các bạn giải tán, nhưng sinh viên mà ko có cuộc vui nào mà mau tan đâu, mọi người rủ nhau ra quán nước cạnh trường giới thiệu làm quen với nhau (đa số toàn mấy thằng boy rủ, đúng là đang tính cưa mấy em này rồi). Tôi ngồi xuống ngay đầu những chiếc bàn xếp lại, như các bạn hay nói là chỗ ngồi của chủ xị á. Chúng tôi kêu nước, rồi trò chuyện rơm rả, và bắt đầu là phần giới thiệu. 1 người ,2 người , 3 người…. rồi
- Em tên Nguyễn Thị Bảo Châu, quê ở Cần Thơ em là sinh viên năm nhất, khoa Thiết Kế.
- Bạn Châu của chúng ta rất dễ thương, và anh xin bật mí thêm là hôm nay là sinh nhật của bạn Châu (Tôi trêu đấy, thường thì sinh nhật ai người đó tính tiền…keke)
Nói thế chứ cuối cùng bọn con trai hùn nhau trả tiền, chia tay nhau mọi người về cả, tôi thấy Bảo Châu đi xe đạp về, biết nàng cũng về cùng đường nên kêu về chung cho vui. Tôi chạy xe máy theo cố gắng nhích chầm chậm để ko bỏ xa Bảo Châu. Chúng tôi trò chuyện riêng tư suốt trên đường về cuối cùng thi khi tiến lại gần trước 1 con hẻm, Bảo Châu ra hiệu sẽ quẹo vào trong và hẹn gặp lại, tôi cũng vẫy tay tạm biệt. Người mới quen thì trò chuyện ko bao giờ dứt, về đến nhà thì lại tiếp tục nhắn tin, nhắn cũng đến gần 12h tối mới good night nhau mà ngủ. Bảo Châu hiện đang sống trọ cùng với 1 chị gái tên Bảo Trân, 2 chị em học cùng trường nhưng người năm nhất người năm hai, cô chị bằng tuổi với tôi. Càng ngày tôi và Bảo Châu càng thân với nhau, ngoài thời gian tập nhảy, giờ chơi, thậm chí con tôi còn được con bé rủ qua lớp ngồi học ké nữa chứ, đến nỗi người ta lầm tưởng chúng tôi đang quen nhau nữa. Tôi thấy vậy cũng tốt, như vậy đỡ phải sống đời FA, cũng đã đến lúc kiếm 1 mảnh tình vắt vai rồi. 
Còn 3 ngày nữa là đến ngày thi sinh viên Thanh Lịch rồi, tôi gấp rút để các bạn tập đi tập lại các động tác cho nhuần nhuyễn. Bất ngờ là ở đây, tôi bảo Bảo Châu ngồi nghỉ đi, tôi sẽ thay chỗ Bảo Châu để nhảy bài “I can Believe – Koyote” cùng với các bạn còn lại để tập dượt. Bài hát cứ liên tục và liên tục cho đến đoạn kết , tôi làm 3 động tác ám chỉ “I Love U” và nói to “ Happy Birthday to You” Rồi đoạn tôi bước tới gần Bảo Châu, tiện tay móc trong chiếc Balo của tôi gần đó 1 hộp quà tặng cho Bảo Châu. 1 cặp gấu bông mặc bộ cô dâu chú rể, có vẻ như cô bé mừng lắm. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi ăn gì đó rồi về, trước khi chia tay tôi khẽ hôn lên trán cô bé rồi định đặt tiếp nụ hôn vào môi, cô bé hơi ngại nên cố né nụ hôn đó rồi tạm biệt tôi. Cuộc thi kết thúc Bảo Châu tuy xinh đẹp nhưng lại ko may nên ko được nhận 3 giải cao nhất của cuộc thi. Tôi an ủi cô bé nhiều lắm, khá nhạy cảm con bé cứ ôm tôi mà khóc. 
Sau cuộc thi, tôi được Nhà trường cho mở lớp dạy nhảy, Bảo Châu cũng theo học và có cả Bảo Trân nữa, từ đó tôi cũng bắt đầu thân với cả em lẫn chị, cho nên phòng trọ của 2 chị em như ngôi nhà thứ 2 của tôi vậy. Mọi chuyện cứ bình thường thế, nhưng bỗng sự việc bắt đầu.
Hôm ấy như bình thường sau tiết thể dục tôi chở Bảo Trân về nhà để nghỉ trưa và cốt yếu ăn cơm ké (vì tôi và Bão Trân tuy khác lớp nhưng lại học cùng tiết thể dục) Bảo Châu thì còn đang có tiết trên trường nên ko rảnh chơi chung với tôi. Bảo Trân vào nhà dọn dẹp 1 chút, còn tôi thì mở laptop lên để bật 1 ít nhạc sảng khoái tinh thần. Rồi đến cái bài mà tôi đang tập nhảy cho lớp nhạc, Bảo Trân xoay sang hỏi tôi về các động tác, nhất là đi sóng người, nó hơi khó với các bạn mới tập nhảy. Tôi phải giữ chặt 2 vai rồi bảo cô ấy ưỡn ngực ra rồi đến hông rồi xuống chân. Tôi đỏ bừng khi cô ấy ưỡn ngực lên, vì tôi bảo cô ấy làm từng động tác 1, ngực cô ấy nảy nở trước mắt tôi, làm tôi có chút kích thích them vào đó chiếc áo thể dục lại màu trắng hơi mỏng nên hiện rõ chiếc áo lót màu xanh lá cây khiến tôi cảm thấy Bảo Trân thật tuyệt. Rồi đến vụ nhảy đá L trong hiphop ấy, tôi chỉ cô ấy nên tập trồng chuối trước, bắt đầu là trồng chuối dựa tường, tôi tinh ý lắm kêu Trân bỏ áo và quần đi kẻo nó tuột xuống, rồi bảo cô ấy hất 2 chân lên tôi sẽ vịn cho. Kết quả, con gái mà làm gì mạnh bạo cũng sợ sệt, hất 2 chân ko lên tới nơi, khi tôi vịn lại thì cô ấy lại đổ về 1 bên, làm cho chiếc quần thể dục bị tuột xuống lộ ra cái sịp màu trắng hồng còn áo thì xốc ngược lên trên cả phần bụng trắng nõn lộ ra trước mắt (Bảo đảm 90% con gái VN mặc đồ lót ko cùng bộ). Giật mình Trân vội kéo quần lên sau khi tôi buông tay ra.
- Trân đi thay đồ nhé! (Ko dám nhìn tôi, Bảo Trân xoay sang tủ lấy quần áo để thay)
- Khang Anh bắc cơm nhé! (Tôi cũng lảng đi)
Sau khi thay quần áo xong, có vẻ như cô ấy đã có phần kín đáo, ko như thường ngày ngoài áo thun là quần ngắn, giờ cô mặc quần jean dài. Tôi cũng hiểu vì sao, cả hai bắt đầu làm cơm
- Khang Anh biết chiên cá ko? (Bảo Trân vẫn còn ngượng nhưng cũng hỏi bâng quơ)
- Nghề của chàng, chiên thì được mà Trân cạo vẫy làm sạch đi.(Thiệt ra có biết làm gì đâu, ra vẻ thôi, cầu mong ăn được)
- Trời , vậy cũng tự tin quá hen.
- Cứ làm cá đi, tôi chiên cho bạn coi.(Ko khí vui vẻ trở lại, tôi cũng thấy tự nhiên hơn)
Dầu sôi xèo xèo , tôi gắp khứa cá cho vào chảo, ko hiểu sao dầu cứ nổ bóc bóc, rồi văng tung toé, rối bắn vào tay , tôi rụt lại quăng luôn cái xẻng xuống sàn nhà, làm Trân cười khúc khích. 
- Thôi để tôi làm cho ông tướng.
- Không quen chờ ăn.(Tôi xoay sang lặt rau để nấu canh)
Bảo Trân hoàn thành xong phần cá chiên, rồi bảo tôi rửa rau xong thì trút vào nồi. Bất thình lình , cô ấy chọt vào eo tôi như đang trêu đùa vậy. Tôi nhột quá giật sang bên.
- Nhột, ko đùa nha! Đang nấu, muốn được ăn canh ko?
- Đàn ông mà cũng sợ nhột hả?
- Sao ko? 
Tôi đặt cái rổ lên bếp rồi dùng tay chọt lấy chọt để lại, Bảo Trân cũng nhột nên né né, tôi càng quyết liệt hơn, tránh bên phải thì chọt tiếp bên trái cứ thế Bảo Trân né 1 hồi thì lùi sát vào người tôi, mùi tóc của cô ấy thật quyến rũ, lúc này 2 tay tôi đã vịn chặt vào eo cô ấy rồi. Bảo Trân hơi ngượng rồi lắc nhẹ bước tới nồi canh đang sôi cho vá vào khuấy.
- Mai mốt , Khang Anh giỡn ý tứ xíu, Khang Anh là bạn của em Trân mà
- Mình xin lỗi, tại mình chỉ nghĩ giỡn thôi.
Tôi không biết rằng đó lại là lúc 1 tình cảm khác lại nảy nở trong tôi. Sau khi ăn cơm xong tôi ngồi trên laptop chơi game, còn Trân thì nằm loay hoay ngủ lúc nào ko biết, tôi xoay qua nhìn Trân thấy cô ấy thật đẹp và ngây ngô, tôi mỉm cười rồi gõ nhẹ vào trán mình “Mình đang yêu Bảo Châu mà sao suy nghĩ tùm lum thế nhỉ?” Nếu các bạn có xem chap trước thì cũng hiểu, với 1 người đàn ông tuổi này, sau khi đã có 1 thời gian lăn xả chuyện giường chiếu thì việc ham muốn cũng khó mà kiềm chế được. Về phần Bảo Châu, đến với nhau bằng 1 câu chuyện tình quá romantic nên cũng khó đề cập đến chuyện lên giường trong khi chỉ vừa quen nhau hơn 1 tháng, có nhiều lần tôi gợi ý thì cô ả cứ giận hờn, hay lảng tránh, đến giờ chỉ được hôn nhau, nhiều nhất là được sờ mó, nắn bóp đôi chút. Cuộc sống tình dục đang chán nản gì đâu ấy. Còn tôi, tuy lý trí đã nhắc nhở mình nhưng ko thể nào cưỡng lại được trước 1 người con gái đang nằm ngủ trước mặt trong căn phòng chỉ có 2 đứa. Tôi chợt nghĩ về chuyện vừa nãy và liên tưởng đến hình ảnh Bảo Trân chỉ mặc duy nhất bộ đồ lót và hơn nữa tôi còn liên tưởng đến việc làm tình với Trân. Điều đó khiến tôi nảy ra 1 ý rất tồi, tôi giả bộ buồn ngủ, và nằm lăn xuống sàn, chốc lát tôi lăn sang cạnh Trân, cô ấy vẫn ngủ say mặt quay vào tường, tôi càng lúc càng tiến sát vào, bất thình lình nàng xoay trở ngược lại, làm tôi giật thót cả tim, mắt nhắm nghiền lại chỉ mong cô ấy có thức dậy cũng nghĩ rằng mình đang ngủ. 1 lúc sau ko thấy động tĩnh gì, tôi hé mắt nhìn xem cô ấy có thức giấc ko. Bỗng
- Thôi đừng vờ ngủ nữa, mở mắt ra nào.
Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn làm như ko nghe, nằm yên thin thít. Thế là cô ả dùng tay chọt 2,3 phát vào eo, làm tôi giật bắn dậy, vì ko nhịn được cười.
- Nhột quá, ko để người ta ngủ mà đánh thức vậy?
- Xạo vừa thôi, có ai ngủ mà biết hé mắt, mà biết nhột ko?
- Sao ko nhột, con người mà! (Ko biết lúc ngủ, bị chọt thế có nhột ko nữa)
Cũng may tôi cách Bảo Trân 1 khoảng khá xa nên có lẽ cô ấy ko nghĩ tôi đang tính chạm vào người cô ấy.
- Làm gì nhìn tôi ngủ vậy? Ý đồ đen tối hả?
- Không dám! Tại bạn ngủ giống bé Châu quá nên ngắm cho đỡ nhớ ấy mà.
- Trời! Ngắm tôi mà nhớ người khác, ông vô duyên quá nha.
- Thế thôi! Tôi xoay vào tường ngủ!
Tôi xoay qua rồi, xoay lại vì nghĩ ko lẽ ngủ bây giờ.
- Nãy ai cù lét tôi vậy! Ko cho tôi ngủ thì giờ ko thèm ngủ luôn!
Tôi đưa tay qua cù lét vào eo Trân, cô nàng vừa cười khúc khích vừa tránh, càng tránh tôi càng nhào tới, lợi dụng điều đó, tôi nằm càng nằm sát hơn và cuối cùng nằm đè lên người Trân. Cơ thể chúng tôi giờ đã áp sát vào nhau, gương mặt cũng gần như đối diện, lúc này cô ả nhận ra được điều ấy, nên đỏ mặt quay đi 1 bên và bảo tôi leo xuống, tôi ko muốn như vậy nên dùng 2 tay vịn lấy 2 bên má nàng xoay lại để đối diện với tôi. Tôi bất chợt đặt lên môi nàng nụ hôn của tình dục, đôi môi nàng gợi cảm làm sao, ko hiểu nàng có đang muốn hay ko mà hàm răng ko thề cắn chặt lại, nàng như ko làm gì, chỉ để hở miệng cho đôi môi và lưỡi tôi tự nhiên làm việc mà ko có bất kì cản trở nào. Tôi ko dám nhúc nhích gì cả, chỉ hôn và hôn, tôi sợ nếu có bất kì động tĩnh gì thì tất cả sẽ dừng lại.
- Khang Anh! Đủ rồi, dừng lại đi, Khang Anh là bạn của Châu mà!
- Khang Anh biết! Nhưng Trân cứ để Khang Anh được hôn Trân vậy thôi nhé!
Bảo Trân im lặng, và nhắm mắt lại tay cô nàng buông lõng tuy ko ôm lấy tôi nhưng có lẽ môi nàng đã dần quen với việc hôn, nàng chủ động mút lấy lưỡi tôi rồi đưa lưỡi sang cho tôi mút. Chúng tôi cứ thế suốt gần 1 tiếng đồng hồ, và vì có tiết học nên chúng tôi buộc phải bỏ nhau ra để chuẩn bị lên trường. Trên đường chở Bảo Trân đi học, tôi và nàng ko nói gì, nhưng tôi biết cuộc sống tình dục của tôi đã trỗi dậy với Trân.